Nhật Kư và con người
Nguyễn Ngọc Lan (Kết)
Minh Vơ
Thật là chí lư. Độc giả của Nguyễn Ngọc Lan không biết có muốn cũng hỏi
chính tác giả Nhật Kư: Khi viết tờ Đối Diện trước 75, và khi lén lút ra bưng
(ở Bến Lức), ông đă nghĩ đến câu hỏi đó để tự hỏi chưa? Có lẽ Nguyễn Ngọc
Lan ngày nay sẽ biện bạch rằng ông hiểu mấy từ “đỡ gậy cho những kẻ mù” theo
nghĩa khác chăng. Hoặc giả ông trả lời rằng lúc ấy hoàn cảnh chính trị tối
mù, có ráng mở mắt cũng khó có thể thấy đâu là đâu? Nhưng ngày nay mọi sự đă
rơ như ban ngày. Ông có “sám hối” không? Nếu có th́ thái độ của kẻ sỹ là nói
lên lời sám hối. Đọc Nhật Kư ông từ 1988 đến 1991, không thấy ông minh thị
sám hối. Nhưng đọc qua hàng chữ th́ dường như có. Chắc ông sẽ bảo ông chỉ
làm theo lương tâm và tinh thần Thánh Kinh Ki-Tô giáo. Hoặc: t́nh h́nh miền
Nam VN hậu đảo chính (lật ông Diệm, tháng 11 năm 1963) là t́nh h́nh của một
nước bị Mỹ đô hộ. V́ vậy ông chống Mỹ-Thiệu là v́ ḷng yêu nước? Nếu có
người không hiểu nổi ông th́ ông cũng đành chịu?
Nguyễn Ngọc Lan cũng hay nói đến Lữ Phương, người mà ông khen là “đă
dám nói lên một số nhận định sắc nét về “văn hóa trong một xă hội dân chủ”
tại một cuộc hội thảo do Mặt Trận Tổ Quốc thành phố tổ chức.” Một hôm Lữ
Phương nhắc lại một câu của Nguyễn Văn Linh, cũng như thông cáo của Đảng về
dân chủ và dân chủ rồi phê rằng vế thứ hai trong câu nói là bước tiến đó.
Câu của Nguyễn Văn Linh như sau: “Dân chủ phải có sự lănh đạo của Đảng, đồng
thời sự lănh đạo của Đảng cũng phải dựa trên phương pháp dân chủ.” “Nhưng Lữ
Phương mơ mộng hăo huyền, Nguyễn Ngọc Lan viết. Điều quan trọng là nguyên
tắc dân chủ, cơ chế dân chủ, chứ không phải là phương pháp dân chủ… Nếu chỉ
có phương pháp dân chủ th́ chỉ mới là mị dân, chưa có dân chủ.” (3/4/1989)
Bùi Tín có lẽ được Nguyễn Ngọc Lan nói đến nhiều nhất ( các ngày 8/3,
1,6,15, 16 tháng12/91 …) trong số những người cộng sản phản tỉnh, v́ ông coi
ông này tượng trưng cho sự chống đối đường lối cai trị của Đảng, mặc dù
“ai chẳng biết Bùi Tín vẫn cố vớt vát, gỡ gạc cho Đảng đấy”, như ông
viết. Sở dĩ ông viết nhiều về Bùi Tín, v́ hồi ấy mọi người đều chú ư tới ông
này qua đài BBC với những bài giới thiệu và phỏng vấn của Đỗ Văn. Đàng khác,
c̣n v́ cái tên Bùi Tín, Thành Tín có liên hệ đến tên ông thầy và cũng là bạn
của Nguyễn Ngọc Lan là linh mục Chân Tín. Ngày 15/12/1990 ông viết cho Chân
Tín một lá thư rất dài rồi dùng lối chơi chữ để kết thúc như sau:
“Nếu cha cho phép con đùa một chút th́ con sẽ nói:
hết (?) Tín này th́ sẽ có Tín khác, không có Bùi Tín này th́ rồi cũng có
Bùi Tín khác. Bùi Tín này mà giả sử không “thành tín” (Thành Tín là bút
hiệu của Bùi Tín), th́ lại sẽ có Bùi Tín khác thật thành tín và thật
chân tín. Kẻ chỉ biết hoài nghi hay kẻ chỉ tin vào quyền lực xưa nay
vẫn không chịu hiểu điều đó (họ cho là chỉ có ngôn sứ giả hay tưởng là
cứ giết chết ngôn sứ nọ, ngôn sứ kia là hết chuyện) nhưng lịch sử đă
chứng tỏ điều đó.”
Trước đó nửa tháng nhân bài phỏng vấn của Đỗ Văn dành
cho Bùi Tín trên đài BBC và có dư luận nghi ngờ về vai tṛ và chủ trương của
Bùi Tín, Nguyễn Ngọc Lan đă dành hẳn một trang để b́nh luận về việc này. Ông
chơi chữ một cách ư nhị:
“Lời lẽ của ông Tín này “Bùi” hơn lời lẽ của linh
mục Chân Tín rồi! Rồi đây người ta sẽ giải thích thế này thế nọ về “hiện
tượng” Bùi Tín. Nhưng giải thích thế nào đi nữa th́ cũng có một quy luật
lịch sử là sự thật không chôn giấu măi được. Vẫn như Chúa Yêsu nói từ 20
thế kỷ trước: “Không ǵ che giấu mà không bị bại lộ, không ǵ kín ẩn mà
sẽ không bị thấu biết” (Mt 10, 26). Ngày nay lại là thời buổi của mass
media!”
Sau khi trích dẫn một số điều được Bùi Tín tiết lộ
trong cuộc phỏng vấn, Nguyễn Ngọc Lan kết thúc: “Không khéo rồi Nhà nước lại
sẽ bảo Bùi Tín là cộng sự viên đắc lực của Chân Tín đó. Trong trường hợp này
th́ không phải Cha mà con sẽ bị việt vị (hors-jeu) rồi.” (1/12/1990)
Phan Đ́nh Diệu là người được Nguyễn Ngọc Lan nhắc đến (có lẽ) chỉ một lần
nhưng đă được ông đánh giá cao hơn cả Bùi Tín và Lữ Phương. Ngày 2/5/1991
ông viết (gửi LM Chân Tín):
“Cuối cùng rồi cũng có bạn bè gửi tới cho con đọc
“Kiến nghị về một chương tŕnh cấp bách nhằm khắc phục khủng hoảng và
tạo điều kiện lành mạnh cho sự phát triển đất nước”, của giáo sư Phan
Đ́nh Diệu. Ở ngay giữa Hà-nội, vào lúc “mọi quyền tự do dân chủ, kể cả
các quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận và báo chí bị cấm đoán nghiêm
khắc” mà tŕnh vấn đề thẳng thắn và khá triệt để như vậy là…nhất rồi. Có
hệ thống và đến nơi đến chốn hơn Bùi Tín (như ở phần II đoạn 3: Một chế
độ chính trị dân chủ, đoàn kết và ḥa hợp dân tộc: “Không thể có dân chủ
thật sự trong một chế độ có quy định trước sự độc quyền lănh đạo của một
đảng”, v.v…Hay như phần IV, trang cuối cùng) Không chỉ dừng lại ở những
vấn đề lư luận, nguyên tắc như Lữ Phương (như bài Chủ Nghĩa Xă Hội Việt
Nam: Di sản và đổi mới” đăng trên Phát Triển Kinh Tế tháng 3 ,90, trang
12-19) mà có kiến nghị “Những giải pháp cấp bách khá thiết thực.”
(2/5/1991)
Về Nguyễn Văn Trấn, Nguyễn Ngọc Lan đă nói về cuộc
gặp gỡ lần đầu như sau: (6)
“đang ngồi nói chuyện với Chân Tín, th́ có tiếng
gơ cửa khá… thô bạo. Một cụ già với râu tóc, dáng dấp khả kính, bước vào
và hỏi: “Có phải linh mục Chân Tín ở đây không?” Ḿnh bèn rút lui ra bàn
làm việc ở pḥng ngoài. Nhưng chỉ vài phút sau Cha Chân Tín lại đưa ông
cụ ra: “Bác muốn gặp anh đó.” Ông cụ là Nguyễn Văn Trấn, tác giả cuốn
“Chợ Đệm Quê Tôi” đă gây dư luận khá sôi nổi v́ cả lối nghĩ lẫn lối viết
khá… ngang. Bây giờ bác Trấn đang muốn viết về Trương Vĩnh Kư. Cũng như
bác đă viết về Phan Thanh Giản, cũng như sẽ viết về Nguyễn An Ninh:
“Nguyễn Thị B́nh và đám con cháu Nguyễn An Ninh xin tôi viết, nhưng tôi
nhất định phải viết xong về Trương Vĩnh Kư đă mới đụng tới Nguyễn An
Ninh. Toàn là những nhân sĩ miền Nam mà “người ta” vẫn đánh giá quá thấp
và sai bét. Tôi là người cộng sản, nhưng những tay bôi bác Phan Thanh
Giản hay Trương Vĩnh Kư như thế là “communistes vaniteux”. Tôi đọc bài
“Nói chuyện tử đạo với ông Nguyễn Khắc Viện của ông, tôi thấy ông là
người có thể giúp tôi viết về Petrus Kư (à này chữ Petrus Kư không có
dấu sắc trên chư e chứ phải không ông?). Thậm chí ông đứng tên chung với
tôi đi.”
Mười năm sau, khi Nguyễn Văn Trấn qua đời, Nguyễn
Ngọc Lan đă chở Chân Tín đến viếng xác; trên đường đi bị đụng xe ngă trọng
thương, Nguyễn Văn Trấn cũng bị trọng thương khi một chiếc xe “nào đó” tông
vào, và cũng như Hà Sĩ Phu cũng đă bị xe tông ở gần bờ hồ Hoàn Kiếm năm
1995.
Hà Sĩ Phu cũng là một người được Nguyễn Ngọc Lan quư mến. (Xin xem chương 4
về Hà Sĩ Phu)
Đối với Hồ Chí Minh và các nhà lănh đạo cộng sản khác, Nguyễn Ngọc Lan không
ca tụng hay phê b́nh trực tiếp. Ông luôn dùng từ ngữ đúng đắn, phải phép,
nếu không nói là kính cẩn, một điều cụ, hai điều cụ, hoặc dùng đúng danh
xưng chính thức, Cụ Hồ Chí Minh, chủ tịch Hồ Chí Minh, Tổng bí thư Nguyễn
Văn Linh, đại tướng Vơ Nguyên Giáp v.v…., mặc dù trong bụng ông có lẽ đă bắt
đầu coi họ là “những kẻ mù lôi thiên hạ về hướng thiên đường mù”.
Ngày 25 tháng 7 năm 1989 ông đă trưng dẫn SGGP để ngụ ư phê b́nh gián tiếp
và kín đáo, có bùa hộ mạng pḥng thân như sau:
“Và trên “Diễn Đàn nói thẳng, nói thật”, Nhất
Ngôn nhắc lại câu của Hồ chủ tịch: “Có thể đổ cho rằng những khuyết điểm
đó v́ thời gian c̣n ngắn ngủi, v́ nước ta c̣n mới, hoặc v́ lẽ này lẽ
khác. Nhưng không, tôi phải nói thật: Những thành công là nhờ đồng bào
cố gắng. Những khuyết điểm kể trên là lỗi của chúng tôi.”(xem bài “tự
phê b́nh”, Hồ Chí Minh toàn tập, tập IV tt 74-75, nxb ST, Hà-nội 1984)
Nhưng chuyện đó đă thành chuyện cổ tích rồi khi mà từ 1975 đă sẵn khẩu
hiệu: “Đảng cộng sản Việt Nam, người tổ chức mọi thắng lợi muôn năm.”
Phải nghiền ngẫm khẩu hiệu này, rồi nh́n vào t́nh
trạng xă hội tŕ trệ về kinh tế, băng hoại về đạo đức được Nguyễn Ngọc Lan
nói đến trong toàn bộ Nhật Kư của ông, đồng thời nhớ lại không biết bao lần
đảng cộng sản phạm lỗi lầm trong quá khư, lúc Hồ Chí Minh c̣n sinh thời, cứ
sau mỗi lỗi lầm (đúng ra là tội lỗi phạm cố t́nh chứ không phải do lầm lỗi),
ông già này lại lên tiếng xin lỗi, nhận lấy trách nhiệm về ḿnh để đỡ đ̣n
cho Đảng, cho “tập thể” dưới quyền ông. Và chỉ nhờ cái tài đóng kịch, tài
khóc lóc xin tha mà đảng đă thoát được búa ŕu của dư luận nhân dân. Nhưng
khi đă đạt được mục đích rồi (chiếm trọn miền Nam), Đảng của ông,Tập Thể do
ông hôn phối với chủ nghĩa Mác Lê đẻ ra, đă phũ phàng cướp hết công của nhân
dân để trắng trợn tuyên bố ḿnh là “người tổ chức mọi thắng lợi”. Chỉ những
người nh́n rơ hiện tại, so sánh với dĩ văng, và thấu hiểu tính t́nh ông Hồ,
cùng xuất xứ của đảng cộng sản mới có thể hiểu Nguyễn Ngọc Lan muốn nói ǵ
qua những trích dẫn trên.
Ngày 17/4/1991 Nguyễn Ngọc Lan đă để nhiều th́ giờ tường thuật lại một cách
tỷ mỷ đầy đủ chi tiết việc công an thẩm vấn cô Tường Vi, cháu linh mục Chân
Tín, thường liên lạc với Nguyễn Ngọc Lan trong thời gian hai người bị quản
chế. Hai chục trang giấy dành cho bài tường thuật này có thể là một áng văn
chương, đồng thời là một tài liệu quư về kỹ thuật hỏi cung của công an cộng
sản. Tiếc rằng khuôn khổ tập sách không cho phép trích lại ở đây. Phải đọc
hết từ đầu tới cuối mới thấy được cái hay của nó.
Một số bạn đọc có thể bất b́nh, hay ít ra cũng không hài ḷng khi không thấy
trong những trang nhật kư của Nguyễn Ngọc Lan một lời minh thị lên án những
tội ác của cộng sản trong các chiến dịch cải cách ruộng đất, sửa sai và
chỉnh đảng…. Phải chăng v́ ông cho rằng thời gian xảy ra các vụ việc đó ông
đang bị cấm cung trong nhà tập ḍng Chúa Cứu Thế không biết ǵ đến t́nh h́nh
chính trị? Cho nên thà im lặng hơn là nói lên điều mà ḿnh không đích thân
chứng nghiệm?
Ngoài những vấn đề thời sự chính trị và tư tưởng ra, Nguyễn Ngọc Lan đă để
phần lớn nói về chuyện riêng tư, chuyện gia đ́nh vợ con, bè bạn, và vấn đề
tôn giáo. Ông chỉ có một cô con gái 3, 4 tuổi, rất được cưng chiều và năng
được nói đến trong nhật kư làm cho những trang nhật kư thêm tươi mát, dí dỏm.
Ở đây chúng tôi không nói đến những vấn đề riêng tư và gia đ́nh của ông,
cũng không đặt nặng vấn đề tôn giáo trong Nhật Kư Nguyễn Ngọc Lan. Nhưng
tưởng cũng nên dành vài hàng cho thái độ của ông về một vài khía cạnh của
vấn đề tôn giáo được đề cập trong nhật kư của ông.
Tuy ông đă được Ṭa Thánh đặc cách cho phép cởi bỏ áo Ḍng và chức linh mục,
nhưng ông vẫn tiếp tục dùng những kiến thức của ông về giáo lư cũng như về
lịch sử giáo hội và lịch sử Việt Nam để bênh vực Giáo Hội. Ông chống đối
việc nhà nước cộng sản dựng nên cái gọi là Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo Yêu
Nước. Ông đả kích những linh mục trong cái Ủy Ban đó, cho rằng họ bợ đỡ nhà
cầm quyền, làm hại đến sự thống nhất của Giáo Hội. Thậm chí ông lấy làm tiếc
và cũng thành khẩn phê b́nh tổng giám mục Nguyễn Văn B́nh là không cứng rắn
đủ với nhà cầm quyền. Ông cũng nghiêm khắc phê b́nh những linh mục t́m đường
di cư bỏ lại con chiên trong những năm 54 và 75. Linh mục Hồng Phúc, tuy
cũng thuộc ḍng Chúa Cứu Thế như ông đă bị ông nêu đích danh phê b́nh về
việc ông này vận động cho các giám mục Hoa Kỳ ủng hộ tiếp tục cấm vận đối
với Việt Nam.
Danh tính các Giáo hoàng, giám mục, linh mục và những tác phẩm về tôn giáo
nhan nhản trong nhật kư Nguyễn Ngọc Lan. Có thể nói hai lănh vực gia đ́nh
riêng, và tôn giáo chiếm quá nửa số trang trong số gần ngh́n trang nhật kư
của ông. Khi ở Liên Xô xuất hiện một Gorbachev với Glasnost và Perestroika
mở rộng tự do tôn giáo đôi chút, Nguyễn Ngọc Lan đă thích thú t́m đọc và
trích dẫn những tác phẩm tương đối cởi mở với ḷng ước mong người ta cũng
cho Thiên Chúa giáo Việt Nam có chút tự do về báo chí và hành đạo. Và khi
nhà lănh đạo Liên Xô này gặp gỡ “Đức Giáo Chủ”, như ông thường gọi thế, th́
xem ra Nguyễn Ngọc Lan rất lấy làm phấn khởi.
Trong cuộc phỏng vấn dành cho đài RFI (7) nhân dịp đầu năm 1996
Nguyễn Ngọc Lan nhận là trong năm Ất Hợi đă có một vài thành tựu về kinh tế,
văn hóa và ngoại giao tại Việt Nam. Cũng đă có tiến bộ về mặt cải tổ bộ máy
nhà nước… Ông nói: “Những thành tựu như thế không phải là không thật,
nhưng chỉ mới là nửa sự thật, một mặt của sự thật… Cũng c̣n có mối căng
thẳng giữa đảng độc tôn và một nhà nước cần hữu hiệu thục sự….Dầu sao đi nữa
th́ không một quyền lực chính trị nào có thể đóng hộp, bó rọ thực tế lịch sử
măi được.”
Đôi hàng cảm nghĩ về Nguyễn Ngọc Lan
Sau khi đọc gần ngh́n trang nhật kư của Nguyễn Ngọc Lan, tôi có cảm tưởng
ông muốn cho người đọc thấy lập trường của ông là một nhà báo Ki-Tô giáo
muốn tranh đấu cho ḥa b́nh và lẽ phải. Trong thâm tâm ông chống sự tàn ác,
dă man. Ông chống chiến tranh và những hậu qủa của chiến tranh, chết chóc,
giam cầm, bắt bớ. Ông cũng muốn cổ vơ cho một đường lối chính sách ôn ḥa,
công b́nh, tiến bộ đem lại hạnh phúc cho người dân.
Trong một chế độ tương đối có tự do, ông dùng quyền tự do của công dân, và
đệ tứ quyền của báo chí để nói lên lập trường của ḿnh. Khi nhà cầm quyền
phủ nhận quyền tự do đó, ông phải im lặng. Nhưng là thứ thinh lặng của sức
mạnh, không phải im lặng v́ đầu hàng. Ông không được viết công khai, báo của
ông bị đóng cửa, không báo nào chịu đăng hay dám đăng bài ông th́ ông chuyền
tay cho người đọc và cụ thể nhất là viết nhật kư để có chỗ nói lên trong
thinh lặng tư tưởng của ḿnh. V́ người ta xâm phạm cả đến quyền riêng tư tối
thiểu của con người, tịch thu cả nhật kư của ông để xoi mói, t́m ṭi bằng cớ
chống đối hầu bỏ tù ông, cho nên ông phải thủ thế, nói bóng nói gió, mượn
lời cán bộ, mượn bài của các báo đảng để gián tiếp nói lên suy tư của ḿnh.
Cũng để thủ thế, để có thể tồn tại mà chống, dù chỉ là chống đỡ chứ không
phải là chống đối, ông đă khép ḿnh trong khuôn khổ một công dân trong một
chế độ độc tài, không dám đả kích, phê b́nh thẳng thắn các người lănh đạo,
thậm chí c̣n tỏ vẻ kính trọng.
Các nhà lănh đạo quốc gia, các chiến sĩ quốc gia có thể trách ông đă từng có
lúc “đi theo đỡ gậy cho những kẻ mù” (lời ông định hỏi Dương Thu Hương), khi
ông chống chính quyền đệ nhị Cộng Ḥa trên tờ Đối Diện. Một số người khác có
thể chất vấn ông: Là một trí thức công giáo, chẳng lẽ ông không biết cộng
sản chủ trương vô thần, bài tôn giáo, và do đó tàn ác và là nguồn gốc mọi
bất công, bất hạnh, bất nhân trong xă hội hay sao? Đă từng là linh mục công
giáo ông há không biết cộng sản là một chủ nghĩa vô thần, vô tổ quốc ư? Vậy
tại sao ông đành ḷng làm suy yếu hàng ngũ quốc gia, phụ ḷng các chiến sĩ
chiến đấu chống cộng?
Ở đây tôi không có ư bào chữa cho cựu linh mục Nguyễn Ngọc Lan. Nhưng hy
vọng ở phần kết tôi sẽ trở lại vấn đề này để t́m hiểu thái độ và hành động
của những trí thức, công giáo cũng như Phật Giáo hay vô thần, trong nước đối
với cuộc tranh chấp quốc cộng trong những thập kỷ qua.
Bài do tác giả gởi đến. DCVOnline biên tập.
(6) Ngày 25 tháng 8 năm 1988 Nguyễn Ngọc Lan đến nhà cựu dân biểu
Nguyễn Lư Tưởng dùng cơm cùng với nhạc sĩ Vũ Thành An và hai linh mục Phan
Phát Huồn, Chân Tín. Khi đă về nhà và đang nói chuyện với linh mục Chân Tín
th́ Nguyễn Văn Trấn đến gơ cửa.
(7) Đài Quốc Tế Pháp (Radio France Internationale).