Nhật Kư và con người Nguyễn Ngọc Lan (II)
Minh Vơ
Báo Saigon Giải Phóng, mục những điều trông thấy. Nhân báo tuổi trẻ gần đây có nói về vị nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục Trang Bị Kỹ Thuật nhận hối lộ, nhưng đoàn thanh tra của bộ lại gọi đó là “quà biếu trên mức t́nh cảm”, Cung Văn viết: “Năm 1987 ngôn ngữ của chúng ta đẻ ra một cụm từ hơi rối rắm: “Trên mức t́nh cảm”. Trên, tất phải có dưới, có giữa, hoặc chính giữa, hoặc bằng mức t́nh cảm. Thế đó là cái ǵ?….Tại sao người ta phải né tránh, không dám gọi đích danh sự việc, chẳng hạn: kẻ nhận và đưa hối lộ. Phải chăng có sự bao che trong chính từ ngữ hầu làm giảm nhẹ tội phạm?” (12/1/88)
“Giữa năm 1990 nhân dân phường Chương Dương, quận Hoàn Kiếm, Hà-nội đă chứng kiến một sự kiện hy hữu. Một cán bộ đă tổ chức đám ma cho con chó của ḿnh một cách linh đ́nh. Chiếc ôtô con đi đầu chở quan tài con chó. Chiếc xe tang thứ hai chở vợ chồng ông chủ và cuối cùng là xe ca chật ních bạn bè, nhân viên của ông. Hôm ấy “ông chủ” đă cho toàn bộ cán bộ công nhân viên đơn vị ông nghỉ để đưa đám ma con chó. Tiệc ma chay có trên mười mâm cỗ linh đ́nh…” Ông chủ nói trên là Nguyễn Lại Minh, 39 tuổi, trưởng pḥng kế toán vật tư, kiêm cửa hàng trưởng cửa hàng điện tử công nghiệp thuộc công ty Vesco (Bộ Công nghiệp nặng). Brigitte Bardot phải chào thua rồi.”
“Cũng trên tờ Tuổi Trẻ 4 ngày sau, Bút Bi, sau khi nhắc lại vụ đám tang chó c̣n nói tới một vụ “nhức nhối” khác: Bà Ơn ở Hải Hưng đă đánh chết mẹ ruột của ḿnh. Khi hỏi lư do bà trả lời tỉnh bơ: “Già và bẩn thỉu, không giúp ích ǵ được cho con cái th́ cần phải đánh chết”. Khi phóng viên đưa máy ảnh lên chụp, c̣n biết sửa cổ áo, cười tươi. Và Bút Bi nhận xét: “Đất nước nghèo đói rồi sẽ có ngày khá hơn; pháp luật lỏng lẻo rồi ra sẽ chỉnh đốn quy củ, nhưng luân lư đạo đức là cái giềng mối của dân tộc mà hư hỏng th́ phải nhiều thế hệ mới khôi phục ….và trong lịch sử loài ngựi đă từng có những dân tộc bị xóa sổ v́ đạo lư suy đồi.”
…một giáo sư trường đại học tổng hợp đi công tác mang về 10 xe honda, gần 100 chiếc xe đạp …làm quà biếu. Hồ Anh Tuyết, công nhân lao động hợp tác ở Đức gửi về 50 TV màu và 24 chiếc tủ lạnh. Nếu đạo đức có suy đồi, th́ chuyện đám tang con chó hay chuyện giết mẹ chỉ là hậu quả, triệu chứng, c̣n những chuyện “buôn lậu …đàng hoàng” như thế này mới thuộc loại căn nguyên nhức nhối hơn.”
Ăn sáng và uống cà phê với Hoàng Ngọc Biên, Cao Xuân Hạo, Hoàng Phủ Ngọc Tường. Cao Xuân Hạo:” Cha tôi trong những ngày gần chết chỉ đọc Imitation de Jésus-Christ và cầu nguyện tuy suốt đời cụ theo Lăo Trang, chê Mác, c̣n tôi th́ mác–xít (không như người ngoài nghĩ là ngược lại, ông cụ tôi mới mác- xít hơn tôi). Có lúc tôi đă đâm hoảng: Ông cụ mà xin mời cha cố đến rửa tội cho th́ ḿnh cũng phải chiều ư chứ biết làm sao, nhưng thiên hạ sẽ hiểu thế nào. Chưa hết, ông cụ tôi qua đời, bà cô tôi, sư bà Diệu Không, vào đây hạ lệnh không ai dám căi là phải chôn cất ông cụ theo nghi thức Phật Giáo.” (1/2/1988)
Tuần báo Văn Nghệ, số 11 (12-3-1988) tr. 3 đăng “Mấy lời nói lại và nói thêm” của Nguyễn Khải xung quanh vấn đề tôn giáo… quả là can đảm:
“…Tôi nghĩ, con người sở dĩ khác với con vật v́ nó không chỉ sống cho cái bây giờ, cái tức th́, cái trước mắt, mà c̣n dám sống cho một niềm tin cao đẹp, thiêng liêng hơn là chính bản thân nó. Hoặc là niềm tin vào một lư tưởng xă hội. Hoặc là niềm tin vào một lư tưởng tôn giáo. Viết về những con người sống cho một lư tưởng xă hội là công việc quen thuộc của chúng ta, khỏi bàn căi. Nhưng quan tâm một cách thông cảm và trân trọng những người sống cho một niềm tin tôn giáo trong sáng có phải bị chê trách là sai lệch không? Là có khuynh hướng duy tâm không? Cái thế giới tinh thần của con người là vô cùng phức tạp, v́ sự vận động của nó luôn luôn nhắm tới cái thật cao và cái thật xa. Càng có tuổi th́ cái nhu cầu hướng tới cái tận thiện tận mỹ thậm chí tới cái vô cùng nữa càng mănh liệt. Gần như là day dứt, một khắc khoải. Những day dứt và khắc khoải ấy có nhiễm chút nào cái hương vị của tôn giáo? Hoặc chỉ là một nhu cầu rất tự nhiên của con người vốn không cam chịu dừng lại trước bất kỳ một giới hạn nào? Tôi ao ước được tiếp tục phiêu lưu vào cái cơi mênh mang và đầy bí mật này, dầu biết là hết sức nguy hiểm, rất dễ trượt ngă, nhưng không sao dửng dưng nổi, v́ lời mời gọi của nó lại quá quyến dũ.” (12-3-88)
Báo SGGP hôm qua đăng danh sách các bác sĩ, chuyên viên trong kíp thực hiện ca mổ Việt-Đức (song sinh dính liền, chú thích của MV). Trừ một ông đóng vai phụ xuất thân từ Hà-Nội, c̣n toàn là những người đă học y khoa Saigon, hay thành phố Hồ Chí Minh. Những vai chính lại có lư lịch phải kể là rất xấu, bác sĩ Trần Đông A, trưởng kíp mổ vốn là quân y Saigon cũ, bác sĩ trung tá, thiếu tá ǵ đó của…Nhảy Dù…đă từng tu nghiệp bên Mỹ và c̣n là người …Công Giáo. Bác sĩ Trần Thành Trai, cũng học Saigon, cũng quân y, biệt động quân cũ v.v… Âu cũng là một chuyện “Tạo Hóa nghiệt ngă” chăng?
Báo Tuổi Trẻ chủ nhật số 42 ra hôm nay (22-10-88) đăng nhiều chuyện lạ. Sau “3 tuần ở Mỹ tháng 9 – 1988” (tựa đề), kỹ sư Phạm Văn Bảy, phó chủ tịch liên hiệp các hội khoa học, kỹ thuật thành phố, không tiếc lời ca ngợi nền đại học Hoa Kỳ, cách quản lư xă hội Mỹ. “Góc Người b́nh luận” đề nghị “Nhận thức lại chủ nghĩa Tư Bản để tự giác xây dựng chủ nghĩa xă hội”, nghĩa là thấy như thiên hạ đă thấy từ lâu: chủ nghĩa Tư bản không c̣n y như trong cuốn Tư Bản của Karl Marx…” Nhưng đáng chú ư nhất là những ḍng ngắn gọn sau đây của một độc giả: “Thế vận seoul 1988 (từ 17/9 đến 2/10) đă diễn ra sôi nổi hào hứng, làm say sưa hàng tỷ con người trên hành tinh. T́m hiểu về đất nước và con ngựi Nam Triều Tiên, tôi đọc được những tư liệu như thế này:
“(…) Ngày nay do chính sách bần cùng hóa nông thôn và lệ thuộc vào Hoa Kỳ của chính quyền Nam Triều Tiên, sản xuất nông nghiệp bị đ́nh đốn nghiêm trọng, luôn luôn mất mùa, nhân dân thiếu ăn….”,“Công nghiệp chế biến phát triển yếu….”“Ngoại thương phản ánh t́nh trạng kinh tế lạc hậu và phiến diện của xứ này…”
Tài liệu nào vậy? Và được viết vào những thập niên 50, 60 chăng? - Xin thưa đó là sách …Địa lư lớp 11 phổ thông (tập 2) do nhà xuất bản giáo dục in năm 1984, nơi trang 93, 94.
Tôi sững sờ v́ ngạc nhiên. Chúng ta dậy cho con em chúng ta những điều dối trá như vậy sao? “ (23/10/1988)
Trần Bạch Đằng viết trong bài “Tạo môi trường thuận lợi cho sinh hoạt báo chí” đăng trên tuần báo Thanh Niên đề ngày 5/12/88:
“…Ta hăy dùng một so sánh nhỏ: Nhà Thờ cố gắng biến các giáo điều của Chúa thành sản phẩm sinh động, c̣n chúng ta cố gắng biến chủ nghĩa Mác Lê-nin sinh động thành giáo điều.”
Nh́n nhận được như thế thật là quư hóa. Nhưng có lẽ phải nh́n sâu hơn nữa…Lời Chúa vốn là “Lời Hằng Sống”, chứ không phải là giáo điều. (4/12/1988)
“Một anh bạn vừa kể với con: trong một buổi nói chuyện gần đây tại thành phố Hồ Chí Minh, đại tướng Vơ Nguyên Giáp có khuyên các đồng chí của ông đừng tiếp tục thói nói năng dài ḍng nữa. Ông nhận xét: ‘Ông Yêsu đâu có nói ǵ dài ḍng. Những lời lẽ ngắn gọn. Thế mà hai ngàn năm sau thiên hạ vẫn cứ phải nhắc lại đấy.’ Cha thấy có ngộ không. Đại tướng Vơ Nguyên Giáp mà có thể cho phép ḿnh đẩy đến cùng nhận xét trên th́ hẳn c̣n phải thêm: cuốn Tư Bản của Karl Marx có lẽ v́ dài ḍng gấp trăm lần cuốn Tin Mừng theo Marcô mà xem ra đă hết thọ nổi rồi. (12/2/1991)
Đừng làm người… làm con lợn. “Bây giờ ḿnh mới để ư tới bút kư của Hoàng Hữu Cát “Ông Già Cỡi Trên Lưng Hổ” đăng trên Văn Nghệ số 36-37 ngày 3 tháng 9 năm 1988.”…
“…Với tư cách hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Nguyễn Duy kết luận: “…Việc đó xác nhận một sự việc đáng buồn là: Cánh cửa đổi mới báo chí vừa hé mở đă đột ngột đóng sập lại, làm cho có người bị kẹt tay và nhiều người thất vọng.” (18/12/1988)
Báo SGGP (Saigon Giải Phóng, bài 5 cột, trang nhất, ngày thứ sáu 23-12-1988): Trước khi có những đ̣i hỏi cụ thể, hiện giờ học môn Mac Lê-nin có thể phác họa bằng h́nh ảnh “thầy đi vô, tṛ đi ra” đôi lúc chen chúc nhau nơi khung cửa hẹp giảng đường…” Sinh viên Phạm Văn Toàn, bí thư đoàn khoa Công Nghiệp, trường đại học Kinh Tế, xem như nổi bật nhất trong cuộc thảo luận…Anh yêu cầu “dừng việc học các môn Mác Lê-nin lại v́ với nội dung của giáo tŕnh hiện tại sẽ không giúp ích ǵ được cho sinh viên mà thậm chí sẽ đào tạo nên một thế hệ xa rời cuộc sống”….
Ông Nguyễn Ngọc Ái, chủ nhiệm bộ môn Mác Lê-nin, đại học Sư Phạm: “Ở trường tôi có sinh viên xếp môn này ngang với môn thể dục thể thao.”
Sinh viên Đặng Tâm Chánh, đại học Sư Phạm: Chúng ta đă truyền đạt tư tưởng Mác Lê-nin theo nghĩa hết sức tôn giáo, phán ra một chiều và buộc mọi người phải tin, ai không tin là mất lập trường quan điểm.”
Báo SGGP, trong một bài từ Hà Nội điện vào nhan đề: “Một kỳ họp Quốc Hội đáng ghi nhớ”: “Một đoạn trong báo cáo của ngành an ninh trật tự xă hội:Tội phạm h́nh sự tăng 27%, trọng án tăng 28%, bốn thành phố lớn chiếm tỷ lệ 40% trong tổng số vụ án h́nh sự cả nước. Hành động phạm pháp nghiêm trọng tăng 3 lần (300%) so với năm 1987….
Đáng chú ư là từ đầu năm 1988 đến nay có 81 vụ người thân trong gia đ́nh giết nhau rất tàn nhẫn biểu hiện một t́nh trạng suy thoái đạo đức rất không b́nh thường. T́nh h́nh này không chỉ là hậu quả của những khó khăn về mặt kinh tế xă hội, mà c̣n là hậu quả của sai lầm trong giáo dục tư tưởng và đạo đức.”
Chiếc cầu này đă dư trăm tuổi. Trong số 225 cầu của Saigon, có tới 60% cầu trong t́nh trạng sắp sập. Với t́nh trạng 60% cầu muốn sập như thế kia th́ đâu phải là vấn đề cá nhân ông này ông nọ nữa. Mà tập thể lănh đạo tiền định không thể thay thế được th́ chỉ c̣n có mỗi một việc là các cây cầu cứ tiếp tục sụp đi thôi.( 9/5/91)
Cũng v́ t́nh trạng cầu có nguy cơ sập và t́nh trạng cống thoát nước hư tạo nên cảnh ngập lụt trong mùa mưa, mà đă nảy sinh một số vè, thơ cười ra nước mắt.
“Đă hẹn nhưng anh đừng đến nhé
Bởi nhà em tít mé sông kia
Đường đi…ổ, hố cắt chia
Qua cầu sợ gẫy chia ĺa t́nh ta”
Hoặc:
Nhà anh gần Bà Chiểu
Nhà em bên Dakao
Cách nhau cây cầu sắt
Đành xa hơn thuở nào
T́nh vẫn đầy như nước
Nhưng cầu quá già nua
Vô phước hay hữu phước
Đều dễ tỏm không chừa!
Đến thăm em anh phải
Quanh xuống hướng cầu Bông
Cứ … ṿng vo tam quốc
T́nh ta bung mênh mông
Thương em c̣n thương lắm
Nhưng anh ớn qua cầu
Tạm ngưng chờ cầu sửa
Vài năm có chi lâu? (17/5/1991)
(Về cầu Đặng Nguyên Cẩn, quận 6):
…Qua cầu em chớ vội vàng
Xuống xe dẫn bộ nhẹ nhàng đỡ lo. (25/5/91)
Báo SGGP 14/6/1991: Cái Phao của Thanh Trầm:
“Đă lâu lắm rồi mới thấy bạn tôi đến chơi. Tôi rất mừng nhưng cũng rất ngạc nhiên, v́ thấy ngoài chiếc xe đạp cổ lỗ thường ngày, anh c̣n quàng thêm trên người chiếc phao xanh xanh đỏ đỏ căng phồng c̣n mới cáu cạnh.
– Định đi Vũng Tầu chơi hay sao mà mua phao bơi vậy?
– Đâu có, bùa hộ mạng đấy chớ!
– Nghĩa là sao, ḿnh chẳng hiểu?
– Có ǵ mà không hiểu. Này nhé, đeo cái phao này đi lại trong thành phố có nhiều cái lợi. Chẳng hạn khi trời mưa lớn làm thành phố bị ngập lụt. Có nó ḿnh yên tâm đi qua các cây cầu đang chờ ngày sụm bà chè như cầu Chà Và, cầu Chữ Y, cầu Mống, cầu Quay, cầu Sắt, cầu Tân Thuận, cầu Nhị Thiên Đường mà không sợ bị rớt xuống sông” (14/6/1991)
Quan Bờm
Quan Bờm có chiếc ghế ngồi
Nhân dân kêu đổi cho ngôi nhà lầu
Quan rằng quan chẳng thích lầu
Nhân dân kêu đổi trăm bầu rượu sâm
Quan rằng quan chẳng cần sâm
Nhân dân kêu đổi một mâm bạc tiền
Quan rằng quan chẳng ham tiền
Nhân dân xin đổi chức quyền nhỏ nhoi
Quan rằng: không chịu nhỏ nhoi
Nhân dân nói để ngồi dai…quan cười
Lời cảnh cáo
Nh́n quanh: tiêu cực vẫn chưa… tiêu
Chước quỷ, mưu ma vẫn trổ nhiều
Móc ngoặc, tham ô c̣n chưa hết
Cửa quyền cấu kết với quan liêu
Gốc dân chuột khoét đau nhiều nỗi
Thành nước trùn xoi khổ lắm điều…
Vạch mặt chỉ tên phường nội tặc
Hại dân đừng trách lửa dân thiêu (3)
“Quyền đá vạ rơm”: điện, nước, xăng
Thấu chăng nỗi khổ của người dân
Điện hư nước cúp: ngày đôi bận
Xăng hết, giá tăng: tháng mấy lần
Trách nhiệm “v́ dân” dân hết biết
Tư duy “đổi mới” mới đâu cần
Khả năng nếu chỉ: cúp, hư, hết
Bám ghế làm chi nhọc xác thân
Vịnh cái lưng tôm
Ông chỉ hơn đời cái …lưng tôm
Khi luồn, khi cúi, lúc lom khom
Quyền cao, lộc trọng tài lau lách
Vinh thân ph́ gia giỏi cúi luồn
Đầu xơ, óc cứng, tư duy đá
Ông chỉ hơn đời cái lưng tôm
Lưng làm hàm nhai, ô hay nhỉ
Bao quản lấm đầu bởi …thân lươn
Cả vú lấp miệng em (bài của một ông đồ giả ở Dalat)
Có những u già sữa đă khô
Sữa khô nhưng vú hăy c̣n to
Bịt mồm em bé không cho khóc
Cũng chẳng cần hay em đói no
Khát sữa nhưng em chẳng khóc nào
Bưng mồm bịt miệng khóc làm sao
Ví bằng khóc được u liền mắng
Vú ngậm ngày đêm khóc chỗ nào.
Em thân yêu,
Trên cơ sở tṛ truyện hôm nọ với em, anh nghĩ rằng anh đă rút ra được những kết luận nhất định về t́nh cảm của đôi ta. Theo đánh giá sơ bộ của anh th́ chúng ta đă đạt được một sự nhất trí cao về một số mặt, đó là những thành công bước đầu trên quá tŕnh tiến tới hôn nhân. T́nh cảm gắn bó và sự hiểu biết lẫn nhau của chúng ta hoàn toàn có thể giúp anh và em xích lại gần nhau theo kế hoạch dự định, và anh yêu cầu mỗi người trong chúng ta phải nỗ lực củng cố những ǵ đă đạt được và thúc đẩy nó lên một bước phát triển mới. Em đừng sợ em không thích hợp với chức năng và nghĩa vụ của một người vợ. Con người ai chẳng mắc khuyết điểm.
Những mặt yếu của em trong phạm trù nấu nướng có thể khắc phục một cách hiệu quả, nếu em biết khắc phục từng bước trong khi tiến tới khắc phục toàn phần. Và một khi em đă tự giác đứng ra nhận khuyết điểm như vậy, hẳn em đă chuẩn bị biện pháp sửa chữa, trước mắt em là những thắng lợi mới.
Buổi đi chơi tới anh sẽ thông báo thời gian và địa điểm với em sau. Có thể chúng ta sẽ tham quan một quán ăn nào đó và chúng ta sẽ bàn bạc về những bước đi thích hợp cho giai đoạn phát triển t́nh cảm mới. Gửi em một nụ hôn đoàn kết.
Người gửi thư
(kư tên)
![]() |
|
Nguyễn Ngọc Lan |