Minh Vơ
Tiếp theo
phần I
16.
(MV): Ông nghĩ ǵ về việc
chính phủ Ngô Đ́nh Diệm tổ chức trưng cầu
dân ư truất phế ông Bảo Đại?
(CXV): Nhiều người chê ông Diệm, là
nhà Nho mà bất trung, không giữ lời thề
trung thành với cựu hoàng. Nhưng tôi thấy
không đúng. Trước hết chính cựu hoàng bảo
ông Diệm chỉ thề trước Thánh Giá trung thành
với Tổ Quốc. Thứ nữa, khi cựu hoàng triệu
ông sang Pháp, ông Diệm đă sẵn sàng lên
đường, dù biết sang đó sẽ mất chức thủ tướng.
 |
Tướng Nguyễn
Hữu Có
ngothelinh.150m.com
|
Nhưng chính nhóm liên khu Tư chúng tôi đă
thuyết phục ông, gần như làm áp lực với ông,
để ông bỏ ư định sang Cannes. Chúng tôi xúm
vào yêu cầu ông ở lại lấy cớ t́nh h́nh không
cho phép vắng mặt. Chúng tôi phải nói với
thủ tướng rằng nếu cụ bỏ chúng tôi lại mà đi
một ḿnh th́ sinh mệnh chúng tôi ai sẽ lo?
Chúng tôi đă bỏ tất cả vào đây là v́ cụ, v́
tin cụ sẽ bảo vệ phần đất tự do c̣n lại này,
bảo vệ chúng tôi. Nay cụ nỡ ḷng nào bỏ
chúng tôi, bỏ đất nước này cho thực dân,
cộng sản? Rồi nhiều đoàn thể họp nhau lại
đặt ông Diệm trước sự việc đă rồi là tự ư hạ
bệ ông Bảo Đại. Cuộc trưng cầu dân ư của
chính phủ Ngô Đ́nh Diệm tổ chức sau đó chỉ
là để hợp pháp hóa hành động của chúng tôi.
17.
(MV): Có sử gia Mỹ bảo ngày 22
tháng 8 năm 1963, thanh niên Cộng Hoà đă tấn
công chùa Xá Lợi cùng với Cảnh Sát và Lực
Lượng đặc biệt. Điều này có đúng không?
(CXV): Hoàn toàn bịa đặt. Tổ chức này
không phải để dùng vào những việc như vậy.
Nó là tổ chức phi vũ trang mà.
18.
(MV): Sử gia Mark Mayor viết
trong tác phẩm Triumph Forsaken rằng gần
ngày đảo chính, tỉnh trưởng Định Tường báo
cáo với ông Nhu rằng đại tá Có là phụ tá của
tướng Đính rủ ông ta làm đảo chính. Ông Nhu
hỏi lại tướng Đính, th́ tướng Đính xin đi
chém đầu Có. Ông có biết vụ này không?
(CXV): Không cần tỉnh trưởng Định
Tường báo cáo th́ ông Nhu đă biết rồi. Nhưng
ông muốn cứ để vậy để theo rơi.
19.
(MV): Khi ông cùng ông Nhu đi
gặp Phạm Hùng ở B́nh Tuy, ông Nhu có cho ông
biết hai người họ bàn chuyện ǵ không?
 |
Phạm Hùng và
Ngô Đ́nh Nhu
Nguồn: DCVOnline
|
(CXV): Lúc ấy th́ không. Chỉ biết
chúng tôi cùng đến Quận Tánh Linh ở đây có
một vùng do Cộng quân kiểm sóat. Ban đầu cứ
tưởng đi săn cọp như mọi khi. Nhưng đến nơi
ông Nhu bảo chúng tôi ở ngoài, c̣n ông đi về
phía trước độ vài trăm mét. Có Phạm Hùng chờ
ở đó. Sau này về nhà tôi cũng không tiện hỏi
ông Nhu. Nhưng qua những ǵ ông tự ư nói ra
vào một lúc nào đó th́, nội dung câu chuyện
trên một tiếng đồng hồ, gồm nhiều điều cho
đến nay vẫn chưa được tiết lộ. Có một điều
mà phía họ rất quan ngại, nếu không bảo là
sợ, rất sợ chương tŕnh Ấp Chiến Lược. Họ
yêu cầu cho biết ai là người chủ trương và
mục đích để làm ǵ? Ông Nhu trả lời: đó chỉ
là một chủ trương của chính phủ nhằm bảo vệ
sinh mạng và tài sản của người dân, ngăn
ngừa sự xâm nhập, phá phách của du kích các
ông. ...Các ông bảo cán bộ đừng t́m cách
đánh phá làng xă, th́ chúng tôi sẽ bỏ luật
10/59. Cán bộ các ông có thể về sống với dân
lành tại các ấp...
 |
Tổng thống D.
Einsenhower và T. Th. Ngô Đ́nh Diệm
(Washington, D.C. 08/05/1957)
Nguồn: jhu.edu
|
Về các điều kiện để hiệp thương th́ nhiều
lần Tổng Thống Diệm đă nói, phải có 6 giai
đoạn:
– – Bắt đầu bằng việc cho dân hai miền trao
đổi thư tín tự do.
– Rồi cho dân qua lại tự do
– Thứ 3 là cho dân hai bên được tự do chọn
đinh cư sang bên kia nếu muốn
– Thứ 4 mới đến giai đoạn trao đổi kinh tế.
Ví dụ miền Nama đổi gạo lấy than đá của miền
Bắc chẳng hạn.
– Qua được các giai đoạn đó rồi mới tiến tới
hiệp thương .
– Và sau cùng là tổng tuyển cử.
Có lần ông Nhu tính với chúng tôi: Ông dự
đóan rằng, nếu cho dân tự do chọn nơi định
cư, th́ căn cứ theo t́nh trạng về tự do dân
chủ tồi tệ và kinh tế kiệt quệ của miền Bắc
lúc ấy, sẽ có khỏang 3 triệu người dân sẽ
dần dần vào định cư ở miền Nam. V́ vậy
“ḿnh” phải chuẩn bị đất cho dân. Ông cũng
tính rằng hiện dân số miền Bắc có tới 23
triệu, trong khi dân số miền Nam chỉ có 17
triệu. Nếu có được 3 triệu dân Bắc vào định
cư ở miền Nam th́ dân số 2 bên sẽ cân bằng.
Bầu cử tự do, với sự giám sát của Quốc Tế
th́ chắc ḿnh sẽ thắng.
20.
(MV): Lần ông tháp tùng ông
Nhu đi dự lễ đăng quang của quốc vương Marốc
năm 1962, ông có cho biết là sau đó các ông
đến Paris gặp ông Pinay, đại diện Tổng Thống
Charles De Gaulle, bàn chuyện hiệp thương
với ông Hồ. Lúc ấy có mặt giáo sư Bửu Hội
không?
(CXV): Dĩ nhiên là có. V́ giáo sư Bửu
Hội là đại sứ của VNCH ở Marốc, và là bạn
học với ông Nhu ở bên Pháp. Ông Bửu Hội lại
từng là cố vấn cho Hồ Chí Minh. Nên trong
việc này, có thể nói vai tṛ của ông Bửu Hội
cũng quan trọng không kém ông Nhu. Ông Nhu
và chúng tôi ở khách sạn Grillon cả tháng.
Cuộc tiếp xúc xảy ra nhiều lần mà hầu như
lần nào cũng có sự hiện diện của giáo sư Bửu
Hội. Ông Nhu cho biết lúc ấy ông Hồ Chí Minh
đă nhờ ông Jean Sainteny xin Tổng Thống De
Gaulle giúp.Ông Hồ biết là ông De Gaulle
đang có chủ trương trung lập Đông Dương, lại
hận Mỹ đă “hất cẳng” Pháp. Ông Hồ nhờ
Sainteny xin Tổng Thống De Gaulle can thiệp
để tiếp xúc với Sài G̣n. Tổng Thống Pháp rất
sốt sắng trong việc này. Sau chuyến đi này
ít tháng th́ xảy ra vụ ông Nhu “đi săn cọp”
ở Tánh Linh.
21.
(MV): Gần ngày đảo chính đại
sứ Cabot Lodge có điện đàm với Tổng Thống
Diệm. Lúc đó ông có ở bên cạnh Tổng Thống
không?
(CXV): Không.
22.
(MV): Trong cuốn nhớ lại những
ngày ở cạnh Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, cựu
đại tá Nguyễn Hữu Duệ viết rằng ông ta xin
phép Tổng Thống đem xe tăng thiết giáp lên
bộ tổng Tham Mưu để bắt các tướng và dẹp đảo
chính. Nhưng Tổng Thống không cho. Ông có
biết chuyện này không?
(CXV): Lúc ấy tôi đang ở bên Tổng
Thống Diệm và ông Nhu tại dinh Gia Long.
Chính tôi nghe điện thoại của ông Duệ và
tŕnh lên Tổng Thống. Tổng Thống la tôi:
Các anh muốn ǵ? Ở với tôi bấy lâu mà không
hiểu ư tôi sao? Dân Nghệ An các anh chỉ
thích làm loạn. Đem quân đội chống quân đội
là cách bảo vệ tổ quốc hả? Tôi thưa:
Nhưng người ta đánh ḿnh th́ ḿnh phải đánh
lại chứ Tổng Thống. Chẳng lẽ để phải chết
sao? Ông quát lên:
Chết th́ đă sao.
Đúng, đối với ông chết th́ đă sao. Nhưng đối
với chúng ta th́ cái chết của ông là cái
chết dần của miền Nam. Ông c̣n nói Quân Đội
là để bảo vệ tổ quốc chứ không phải để bảo
vệ cá nhân Tổng Thống. Ông bảo tôi liên lạc
với ông Trương Vĩnh Lễ, chủ tịch Quốc Hội
yêu cầu cho triệu tập Quốc Hội để ông ra từ
chức trước Quốc Hội, ḥng tránh cảnh đổ máu.
Nhưng tôi gọi ông Lễ 4 lần không được.
Lúc ấy không phải chỉ có Lữ đoàn xin lên tấn
công tổng hành dinh của nhóm đảo chính. Mà
c̣n có cả một đại đội biệt kích thuộc Lực
Lượng Đặc Biệt đi hành quân ở Tây Ninh vừa
về đến Sài G̣n cũng báo cáo là lực lượng
pḥng vệ của các tướng đảo chính ở Tổng Tham
Mưu rất yếu, đại đội biệt kích xin phối hợp
với 2 tiểu đoàn của Lữ Đoàn Pḥng Vệ phủ
tổng Thống để đột kích vào bắt hết các tướng
đảo chính. Tướng Nguyễn Văn Phú, lúc ấy c̣n
là Thiếu Tá đă tiếp xúc với tôi về việc này.
Nhưng như vừa nói. Tổng Thống không chấp
thuận.
Viên Đại úy đại đội trưởng Biệt Kích đề nghị
cho lực lượng của Lữ Đoàn Pḥng Vệ Phủ Tổng
Thống có xe bọc thép dẫn đầu tiến tới bao
vây bộ Tổng Tham Mưu, c̣n đại đội của anh ta
sẽ đột kích bọc hậu từ phía sân vận động vào
bắt sống các tướng. Tôi rất buồn bực và lấy
làm khó hiểu tại sao ông cụ lại không cho
đánh. Ông Nhu ngồi cạnh đó cũng chẳng nói
ǵ.
23.
(MV): Theo ông trong số các
tướng lănh lúc ấy ai có khả năng nhất?
(CXV): Tôi hầu như không tiếp xúc với
các tướng. Ngay cả Phó Tổng thống cũng vậy.
Hầu như chẳng bao giờ gặp. Nhưng tôi có nghe
ông Nhu nói ông Nguyễn Văn Thịệu, lúc ấy
mang lon đại tá, là một tư lệnh (sư đoàn 5)
giỏi nhất. Ông Nhu có nhận xét đó sau khi
nghe ông Thiệu thuyết tŕnh ở hội trường
Suối Lô Ồ.
C̣n các tướng th́ rất sợ Tổng thống Diệm mỗi
khi phải thuyết tŕnh cho ông về t́nh h́nh
an ninh. Bởi v́ ông nắm vững t́nh h́nh và
nhất là địa h́nh địa vật... địa lư của từng
vùng. Kiến thức về quân sự của ông cũng rất
uyên bác. Tôi được biết, khi mới về nước làm
thủ tướng, ông đă yêu cầu tổng lănh sự ở
Hồng Kông mua cho ông tất cả tác phẩm của
Mao Trạch Đông, Chu Đức, Lâm Bưu, Bành Đức
Hoài để đọc và bắt ông Nhu phân tích nghiên
cứu tŕnh lên.
24.
(MV): Nghe nói ông bà Nhu có
một biệt thự đẹp lắm ở Đà Lạt. Ông có tới đó
bao giờ không?
Ông nói đến cái biệt thự này, tôi lại nhớ
tới cái ông luật sư Trương Phú Thứ ở Seatle.
Ông ấy muốn t́m cách phỏng vấn bà Ngô Đ́nh
Nhu mà không sao được. Chẳng rơ tại sao ông
ta biết nhà tôi, t́m đến xin tôi giới thiệu
với bà Nhu. Tôi biết đă từ lâu bà ấy ẩn dật
không muốn báo chí nhắc tới. Nhưng tôi biết
bà ấy hăy c̣n quyến luyến ngôi nhà hai pḥng
ngủ của một người Pháp, bỏ hoang đă lâu mà
anh em chúng tôi hùn tiền mua cho ông bà ấy
vào khoảng năm 1960, mà không đủ tiền sửa
chữa, cho nên đến khi ông Nhu bị sát hại và
bà Nhu sống lưu vong, cũng mới chỉ sửa được
phân nửa.
Tôi đề nghị ông Thứ hăy về Việt Nam, lên Đà
Lạt chụp ảnh ngôi nhà ấy rồi mang theo sang
Pháp, t́m cách đưa tấm h́nh đó tận tay bà
Nhu th́ may ra bà ấy cho gặp. Th́ quả thật
chắc ông đă biết, ông Thứ đă viết một bài
cho tờ Văn Nghệ Tiền Phong nói về bà Nhu ở
tuổi gần bát tuần sống như một nhà tu ở
Paris. Tôi mong ông Thứ có dịp phổ biến tấm
h́nh này để độc giả thấy cái “ngôi biệt thự
xinh đẹp” của ông bà Nhu.
25.
(MV): Thống tướng Maxwell
Taylor, Đại sứ Frederick Nolting và nữ kư
giả Marguerite Higgins đều nói được Tổng
Thống Diệm tiếp hơn kém khỏang 5 giờ đồng
hồ. Ông có biết điều đó và có ư kiến ǵ
không?
(CXV): Lúc ấy nhiều người nói Tổng
thống tiếp khách lâu quá. Tôi có tŕnh ông,
bảo người ta phê b́nh tổng thống độc thoại!
Ông cười. Ông bảo:
người Mỹ họ ít hiểu về
dân tôc ḿnh về lịch sử của nước ḿnh. Ḿnh
phải lợi dụng lúc họ chịu nghe để nói cho họ
hiểu chứ. Mấy người này đều chăm chú nghe
tôi và đặt nhiều câu hỏi. Tôi phải trả lời
cho họ chứ.
26.
(MV): Gần ngày đảo chính Tổng
Thống có mời ông bà đại sứ Mỹ lên Đà Lạt
nghỉ tại biệt điện của Tổng Thống và dự dạ
tiệc thân mật. Ông có biệt họ thảo luận về
việc ǵ không?
(CXV): Tôi có biết và nhớ là Tổng
thống đề nghị chính phủ Mỹ thông cảm những
khó khăn của miền Nam và đừng ép ông phải
cải cách gấp rút. Ông cũng hứa sẽ xem xét
những đề nghị của chính phủ Mỹ một cách
nghiêm chỉnh. Nhưng cần phải có thời gian.
Phía ông Lodge th́ nằng nặc đ̣i Tổng Thống
phải đưa ngay ông Nhu ra ngoại quốc. Nhưng
dĩ nhiên không bao giờ Tổng Thống nhượng bộ
điều này được.
27.
(MV): Xin ông tha lỗi, ông là
Phật Tử chứ ạ? Và trong vụ Phật Giáo có ai
nhờ ông làm trung gian để thương lượng giàn
xếp giữa chính quyền và bên Phật Giáo đấu
tranh không?
(CXV): Phải, tôi là Phật Tử đă quy
y... (Rồi ông vào pḥng lấy ra một cuộn giấy
mở cho tôi thấy tờ PHÁI QUY Y rồi nói tiếp -
MV). Tôi quy y với thầy Thích Minh Châu. Khi
vụ Phật Giáo xảy ra tôi có ra Huế gặp thầy
Thích Trí Thủ để nhờ thầy can thiệp với
Thượng Toạ Thích Trí Quang ... nhưng Hoà
Thượng Trí Thủ nói bây giờ các thầy trẻ học
thức nhiều, họ có đường lối riêng, các sư
già chúng tôi nói họ không nghe. Nên không
kết quả. Nhiều người khác cũng can thiệp
nhiều ngả khác, cũng không hơn ǵ. Hồi ấy
c̣n cả một ủy ban của chính phủ gồm nhiều
Phật Tử đứng đầu là Phó Tổng thống Nguyễn
Ngọc Thơ cố gắng dàn xếp. Nhưng bên Phật
Giáo tranh đấu chỉ muốn lật đổ chính phủ
thôi. Nên họ cố đưa ra những yêu sách không
cách nào làm được. Tôi rất ân hận là không
giúp ǵ được với tư cách là một Phật Tử.
28.
(MV): Theo ông th́ ai cố ư
giết hai ông?
 |
Các tướng Lê
Văn Kim, Tôn Thất Đính, Trần Văn
Đôn, Nguyễn Văn Vỹ Và Mai Hữu Xuân
(Giam lỏng ở Đà Lạt 09/1964)
Nguồn: ngothelinh.150m.com
|
(CXV): Theo tôi th́ người ra lệnh
trực tiếp là tướng Dương Văn Minh. C̣n ông
Minh có nhận lệnh ở trên nào không th́ không
biết. Sở dĩ tôi dám quả quyết ông Minh, là
v́ chính ông Minh sai cận vệ của ông ta là
đại úy Nguyễn Văn Nhung cùng đi với tướng
Mai Hữu Xuân, để “thi hành nhiệm vụ” (!) Và
Nhung đă leo lên xe bọc thép trong đó có hai
anh em Tổng Thống. Nhung là một tay giết
người không gớm tay, y c̣n khắc dấu vào con
dao găm mỗi lần giết được một người. Ngay
tối mồng hai y c̣n khoe “con dao lịch sử”
của y với con của Tướng Đôn cơ mà. Đó là
theo chính lời của tướng Đôn thuật lại trong
Việt Nam Nhân Chứng. C̣n tướng Xuân
th́ khi “đi đón ông cụ” về và ông cụ đă chết
rồi, th́ tới trước Dương Văn Minh giơ tay
làm dấu miệng nói: “Mission Accomplie” (Nhiệm
vụ hoàn thành). Cứ theo những lời trên của
tướng Đôn, th́ không nghi ngờ ǵ người chủ
trương và ra lệnh giết hai ông là tướng Big
Minh.
29.
(MV): Thời gian quấy rầy ông
đă quá dài. Nhất là trong lúc ông c̣n bịnh
nhiều. Xin cám ơn ông đă mất công trả lời
những câu hỏi của chúng tôi. Và nếu có thể
được xin ông cho một cảm tưởng chung về Tổng
Thống Ngô Đ́nh Diệm và ông Ngô Đ́nh Nhu.
 |
Cụ Cao Xuân Vỹ
tại lễ tưởng niệm Tổng thống Ngô
Đ́nh Diệm (California 2006)
Nguồn: webshots/Ảnh © hoapham
|
(CXV): Tôi cũng xin cám ơn ông đă tốn
công đi từ xa đến để cho tôi được có dịp nói
lên vài điều trong số những ǵ ḿnh c̣n nhớ
được về thời gian dài phục vụ đất nước bên
cạnh hai nhân vật lịch sử mà tôi hằng kính
mến. Cứ mỗi lần nhớ đến hai cụ, tôi đều ngậm
ngùi xót xa. Nhất là đối với cụ Diệm. Ông
quá ngay thẳng, quá quân tử, quá rộng lượng,
lúc nào cũng nghĩ tới làm cho dân được ấm no
hơn. Vậy mà người ta nỡ hăm hại ông. Không
phải chỉ có những ngày giỗ hai ông tôi mới
khóc.
Cụ Vỹ giằn cơn xúc động bắt tay tôi khi tôi
từ biệt ra về
© DCVOnline[