|
Ba giờ nghe một nhân chứng
Minh Vơ
Một trong những chứng nhân lịch sử quan
trọng thời Đệ Nhất Cộng Hoà c̣n sống hiện
nay được cộng đồng người Việt hải ngoại biết
nhiều là ông Cao Xuân Vỹ. Ông là người hàng
năm vẫn tổ chức lễ giỗ Tổng Thống Ngô Đ́nh
Diệm, nhân danh chủ tịch Hội Ái Hữu Người
Việt Quốc Gia Hải Ngoại. Có thể nói ông là
phụ tá thân cận nhất của ông Ngô Đ́nh Nhu,
bào đệ và cố vấn chính trị của Tổng Thống
Ngô Đ́nh Diệm. Với tư cách là phó thủ lănh
Thanh Niên Cộng Hoà mà ông Ngô Đ́nh Nhu là
thủ lănh, ông Cao Xuân Vỹ thường có dịp gần
gũi ông Nhu hầu như nguời trong gia đ́nh. V́
vậy ông cũng hay ra vào dinh Độc Lập và năng
được gặp Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm. Ông c̣n
được biết đến nhiều hơn nữa v́ lịch sử ghi
rằng ngày 01/11/1963 ông đă cung cấp một
chiếc xe Ciroen 2 ngựa và tài xế là một
thiếu tá Quân Đội để đưa hai anh em ông Diệm
từ dinh Gia Long đến Chợ Lớn tạm lánh tại
nhà một thương gia người Việt gốc Hoa tên là
Mă Tuyên. Ông Mă Tuyên, tuy đă theo “Cụ Ngô”
từ khi Cụ chưa xuất ngoại, nhưng lúc này
đang là một đoàn trưởng Thanh Niên Cộng Hoà
dưới tay ông Vỹ.
Trước ngày “Tứ Thất” (thứ 7 mồng 7 tháng 7
năm 2007) để nhớ lại ngày Song Thất
(07/07/1954) là nguồn gốc của Đệ Nhất Cộng
Hỏa, ông tổ chức một buổi họp mặt thân hữu
giữa mấy người từng có dịp tiếp xúc với ông
và ông Nhu thời xưa nay c̣n sống. Trong dịp
này ông đă có nhă ư điện thoại gọi tôi tới,
chỉ v́ ông đă đọc và “thích” cuốn sách và
mấy bài báo tôi viết về cố Tổng Thống Ngô
Đ́nh Diệm gần đây. Chứ thời đó chẳng bao giờ
tôi được hân hạnh gặp ông, chứ đừng nói đến
gặp tổng thống hay ông cố vấn.
Trong cuốn Ngô Đ́nh Diệm Lời Khen Tiếng
Chê tôi đă trích dẫn cả chục tác giả
Việt, Mỹ chỉ trích Tổng Thống Diệm một cách
thậm tệ. Mấy bạn đọc trách tôi sao đưa những
tay Đỗ Mậu, Nguyễn Chánh Thi, Nguyễn Cao Kỳ,
Neil Sheehan vân vân ... vào làm dơ cuốn
sách đi. Một tác giả ở Seatle, WA, c̣n viết
cả một bài báo đăng trên bán nguyệt san Văn
Nghệ Tiền Phong của kư giả Hồ Anh là người
vốn tôn sùng ông Diệm. Mục đích của tác giả
bài báo không phải để chỉ trích tác giả cuốn
sách, (v́ ông bảo ông chưa đọc) mà là phê
b́nh người giới thiệu cuốn sách bằng một bài
báo dài đăng trên tờ Ngày Nay ở Houston là
giáo sư cựu bộ trưởng Tôn Thất Thiện. Tác
giả Trương Phú Thứ trách ông Tôn Thất Thiện
“đem vàng ṛng (chỉ Tổng Thống Diệm) đặt bên
băi cứt trâu (ông Đỗ Mậu)”.
Khi có dịp gặp ông Vỹ ít lâu sau đó, tôi ướm
thử: “Tôi nêu lên những lời khen và cả tiếng
chê cho khách quan và công b́nh”. Ông liền
nói: “Tôi thích anh cứ đăng cho thật nhiều
tiếng chê hơn nữa”. Ư ông muốn nói, chính
những lời phê b́nh chỉ trích của những kẻ
chủ mưu hay tham gia đảo chính lật Tổng
Thống Diệm càng nâng cao giá trị của ông và
càng hạ phẩm cách của họ.
V́ thế trong số mấy người đếm trên đầu ngón
tay được mời tham dự bữa ăn trưa thân mật
tại nhà ông Vỹ tôi là người duy nhất chưa
bao giờ được hân hạnh gặp Tổng Thống Diệm
hay ông Cố Vấn Nhu.
Trong lần tiếp xúc thân mật này, tôi mới
hiểu rơ hơn nữa ư nghĩa của lời nói trên của
ông Vỹ. Ông đă được chứng kiến những việc
làm của vị tổng thống mà ông tôn thờ. Ông
tin tuyệt đối vào nhân cách, tài ba và đạo
đức của thần tượng của ông. Ông tin rằng
những kẻ dám đả kích pho tượng kiên cố đó là
họ tự đập đầu vào đá mà thôi.
Hôm nay ông bảo: “Tôi lấy làm lạ là sao bên
Công Giáo không đề nghị phong thánh cho ‘ông
Cụ’”. Rồi ông kể ra, nào bữa cơm thanh đạm
hàng ngày, nào chiếc phản gỗ trải chiếu
trong pḥng ngủ, cũng là pḥng làm việc, của
Tổng Thống Diệm, nào tổng Thống luôn luôn tự
tay giặt quần áo lót, nào sự độ lượng khoan
dung đối với tên tử tội mưu sát tổng thống
tại hội chợ ở Ban Mê Thuột, nào việc cho
trùng tu ngôi mộ ở miền Tây của thân phụ ông
Hồ Chí Minh là Nguyễn Sinh Sắc. Ông Vỹ bảo
Tổng Thống Diệm khen cụ Sắc là “người hay
chữ”. Ông Vỹ nhắc lại rằng Tổng Thống Diệm
làm việc này không v́ lư do chính trị hay có
ư ǵ khác, mà chỉ v́ tấm ḷng của một người
ham học và thâm Nho thích kẻ “hay chữ”.
|
 |
|
Cao Xuân Dục (1843 - 1923), Đông Các
Đại Học Sĩ Việt Nam - Người đă xin
cho Nguyễn Sinh Sắc đỗ Phó Bảng
Nguồn: caoxuan.com
|
Nhân nói đến cái tài “hay chữ” của ông cử
Sắc, ông Vỹ cho biết thêm, chính ông cố của
ông đă can thiệp thẳng với vua Thành Thái để
thân phụ ông Hồ được đậu phó bảng, v́ ông ấy
đă bị hội đồng giám khảo đánh hỏng rồi. Ông
cố của ông Vỹ cũng khen ông cử Sắc hay chữ
như Tổng Thống Diệm. Chẳng những khen và can
thiệp cho được đậu phó bảng, ông cố của ông
Vỹ c̣n giúp cho ông cử Sắc có việc làm. Thế
mà về sau, trong cải cách ruộng đất, con ông
cử Sắc đă để cho đàn em giết tất cả 9 người
của ḍng họ Cao ở Nghệ An, quê hương của ông
Hồ.
Ở trên chúng tôi dùng hai từ “tôn thờ” để
nói về ḷng kính mến của ông Vỹ dành cho Cụ
Diệm, v́ tôi có cảm tưởng đó ngay khi vừa
bước vào căn nhà ấm cúng mà trang nghiêm với
bức chân dung vĩ đại của cố Tổng Thống Ngô
Đ́nh Diệm đập vào mắt mọi người.
Thấy tôi chăm chú nh́n bức chân dung nói
trên, ông nói: “Trước tấm ảnh này đă có
không biết bao nhiêu người không ưa ông cụ
từng tới nghiêng ḿnh kính cẩn. Kể cả những
kẻ đă cổ vơ, tham gia hay tán thành việc lật
đổ Tổng Thống như Trần Văn Đôn, Bùi Diễm,
Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Chánh Thi, Nguyễn
Khánh”. Hai ông sau này đă qùy xuống. C̣n
Tôn Thất Đính th́ qùy lậy 4 lậy.
Rồi ông Vỹ đăm chiêu nhớ lại:
Cuối thập niên 80 thế kỷ trước,
cựu hoàng Bảo Đại được mời sang
Cali, đă tới căn nhà này thắp
hương trước bàn thờ tổ quốc nhân
dịp Tân Niên. Sau đó khi được
đưa tới trước bức chân dung này,
ông đă tần ngần đứng ngó với nỗi
ḷng khó tả.
Ông Vỹ hỏi: Ngài có hận cụ Ngô
không. Th́ “nhà vua” đáp: Không. Lỗi
là do tôi.
Nghe ông Vỹ nói, chúng tôi lại nhớ
tới bài báo của kư giả Phan Thế
Trường đă từng hỏi cựu hoàng 2 câu
hỏi về việc thoái vị “nhường ngôi”
cho Hồ Chí Minh và việc lại trao
toàn quyền dân sự và quân sự cho Ngô
Đ́nh Diệm để rồi mất hết quyền hành.
Về câu hỏi liên quan đến ông Diệm,
cựu hoàng trả lời kư giả là ông
không trách ông Diệm v́ việc ông bị
truất phế là do “sức ép của thời
cuộc”.
|
 |
|
Bà Trần Lệ Xuân và con gái
Ngô Đ́nh Lệ Thuỷ mặc “áo dài
Bà Nhu” (11/10/1963)
Nguồn: Life Magazine
|
Về ông bà Ngô Đ́nh Nhu, dĩ nhiên ông
Cao XuânVỹ biết nhiều và có nh́ều kỷ
niệm, nhưng trong bữa cơm thân mật
chỉ kéo dài hai tiếng đồng hồ, ông
cũng chẳng tiết lộ ǵ nhiều. Với tư
cách chủ nhà mời khách tiếp khách,
ông nói nhiều hơn ăn. Đúng ra ông
chỉ nói chứ hầu như chẳng ăn ǵ. Đến
cuối bữa ông mới thú thực, “sau bữa
ăn này, tôi sẽ tới nhà thương để
chuẩn bị cho một ca mổ dạ dầy theo
đúng hẹn vào chiều nay”. Ở tuổi 87,
ông đă yếu nhiều, đi đứng khó khăn,
lại bị lóet bao tử nên ăn uống phải
kiêng khem. Nhưng trí óc c̣n minh
mẫn. Ông thích nói nhiều về những kỷ
niệm xa xưa. Những điều tôi ghi lại
trong bài này không được xếp đặt
trước, dù bởi tôi hay bởi chủ nhà.
V́ tôi không dè là trong bữa ăn chủ
nhà đă nói đến những điều mà tôi vốn
muôn biết nhưng chưa từng được nghe
nói. Nhưng tôi có cảm tưởng là ông
có ư nói cho tôi nghe nhiều hơn các
vị khác, bởi v́ những vị đó toàn là
những người đă gặp ông quá nhiều lần
và cũng đă biết hầu hết những điều
ông nói rồi.
Khi được mời tôi cũng không nghĩ sẽ
có dịp được nghe nhiều chuyện như
thế này và cũng chẳng bao giờ dám
nghĩ ḿnh sẽ ghi lại những ǵ mắt
thấy tai nghe tại đây ḥng cống hiến
độc giả. V́ vậy tôi đă không đem
theo bút giấy. Không ghi chép. Cũng
không đặt một câu hỏi, hay nêu một
thắc mắc nào như các nhà báo thường
làm. V́ thế đây chỉ là những ǵ c̣n
để lại trong kư ức đă sa sút của một
người luống tuổi.
Ông Vỹ xác nhận lời ông Trần Văn Đôn
đă từng viết cách đây khỏang 20 năm
rằng ông Nhu đă bí mật gặp cán bộ
cao cấp Cộng Sản là Phạm Hùng. Ông
bảo Trung Tá Bường, tỉnh trưởng B́nh
Tuy là người lái xe và ông là người
duy nhất cùng đi với ông Nhu. Nhưng
chỉ có một ḿnh ông Nhu vào gặp Phạm
Hùng.
C̣n nhớ, sau khi bài
Hoa Đào Và Máu Đào nói về
cành đào ông Hồ tặng cụ Ngô dịp xuân
Qúy Măo được đăng trên Đàn Chim
Việt, ông Cao Xuân Vỹ có gọi điện
cho tác giả bài báo để cho biết thêm
một sự kiện chưa được tiết lộ. Đó là
trong chuyên công du cùng với ông
Ngô Đ́nh Nhu sang Maroc dự lễ đăng
quang của tân Quốc Vương, ông Vỹ đă
được chứng kiến cuộc hội kiến giữa
ông Nhu và nguyên thủ tướng Pháp
Pinay, lúc ấy c̣n là bộ trưởng phủ
tống thống. Ông Pinay đại diện Tổng
Thống Charles De Gaulle gặp ông Nhu
để đề nghị một cuộc gặp gỡ cấp cao
giữa Hà Nội và Saigon để bàn chuyện
hiệp thương. Lúc ấy là mùa hè năm
1962.
|
 |
|
Phạm Hùng và Ngô Đ́nh Nhu
Nguồn: DCVOnline
|
Trở lại cuộc gặp gỡ giữa ông Nhu và
Phạm Hùng, lúc ấy người ngoài chỉ
biết tỉnh trưởng B́nh Tuy lái xe đưa
ông Nhu và ông Vỹ đi săn cọp. Nói
đến chuyện săn cọp, ông Vỹ cho biết
ông Nhu rất thích săn cọp, và tỏ ra
vô cùng kiên nhẫn. Nhiều khi phải
chờ và ŕnh rập cả ngày.
Rồi ông liên hệ việc săn cọp với đức
tính nhịn nhục, và kiên nhẫn của ông
Nhu. Ông khen, thán phục, và “tội
nghiệp” cho ông Nhu khéo chịu đựng
trước sự nóng nảy, khó tính và quá
tỷ mỷ của ông anh Tổng Thống, cũng
như trước sự mè nheo, nói nhiều, nói
giai của bà vợ xinh đẹp. Ông Vỹ bảo
ông Nhu rất yêu vợ, sẵn ḷng nghe bà
nói với nét mặt tươi tỉnh vui vẻ,
nhưng không bao giờ để bà ta xen vào
việc chính trị của ông. Nghe th́ cứ
nghe. Nhưng không để bị ảnh hưởng
bới những ư kiến mà có lần ông bảo
nông cạn của phụ nữ. C̣n đối với
Tổng Thống Diệm th́ bà Nhu một mực
cung kính, tuân phục. Ở trong dinh,
bao giờ bà Nhu cũng ăn mặc chỉnh tề.
Nghe đến đây tôi nhớ lại có bài báo
của tác giả Nhân Hưng nào đó viết
rằng ngày nay ở tuổi 80 bà Nhu vẫn
c̣n nhắc lại chuyện Tổng Thống Diệm
“có vẻ không bằng ḷng”, khi thấy bà
mặc áo hở cổ để tung ra cái mốt
áo dài Bà Nhu một thời.
Theo ông Vỹ th́ sau khi bị giết trên
xe bọc thép, ông Nhu đă bị nhiều
người dị nghị là ông nghiện thuốc
phiện. V́ trong đảo chính có người
đă thấy một chiếc bàn đèn qúy giá ở
dinh Gia Long. Ông Vỹ – cũng như tất
cả các sĩ quan tùy viên mà tôi có
dịp hỏi – đă khẳng định rằng ông Nhu
không nghiện thuốc phiện. Họ chẳng
bao giờ ngửi thấy mùi thuốc khi ở
bên ông. Chiếc bàn đèn đó, theo ông
Vỹ, là của một nhà ngoại giao Pháp
nhờ ông Nhu mua giúp qua một thương
gia người Việt gốc Hoa. Tất cả những
người có mặt chưa bao giờ nghi ngờ
là ông Nhu có hút thuốc phiện, nên
chẳng ai nêu lên một câu hỏi về các
chi tiết liên quan đến chiếc bàn đèn
này.
Trong bữa cơm có người nói đến cuốn
Hồi Kư bà Nhu viết bằng tiếng
Pháp rồi đang đích thân dịch ra
tiếng Ư, tiếng Anh và tiếng Việt, mà
bà bảo sẽ chỉ cho các con xuất bản
sau khi bà đă từ giă cơi đời. (Nhưng
xem ra bà c̣n sống lâu lắm, v́ hiện
nay đă ngoại bát tuần mà bà vẫn c̣n
mạnh khỏe, sắc diện hồng hào, đi
đứng nhanh nhẹn, và đi bộ hằng ngày
tới một nhà thờ gần nhà để xem lễ,
rồi ở lại dọn dẹp bàn thờ và cung
thánh, theo lời của tác giả Nhân
Hưng nói trên).
Nhưng không rơ v́ đâu, ông Vỹ và cựu
bộ trưởng Tôn Thất Thiện có vẻ coi
thường hồi kư của bà Nhu, mà chỉ
quan tâm đến những bài diễn văn của
ông Nhu đọc trong các lớp huấn luyện
“Ấp Chiến Lược”. Ông Vỹ lấy
trong hộc tủ ra tập hồ sơ dầy giơ
lên và nói: Lúc này đây có ai có
hứng thú biên tập và xuất bản tài
liệu này không? Rồi ông chuyển sang
một tài liệu quan trọng khác: Chúng
tôi đang thu xếp để in một tác phẩm
về lư thuyết ch́nh trị của ông Nhu
viết bằng Pháp văn mà lúc sinh thời
ông bảo nó chưa hoàn chỉnh nên chưa
cho xuất bản, chỉ phổ biến trong số
những cán bộ thân cận. Nhưng sau khi
ông mất th́ có một vị bộ trưởng (ông
Lê Văn Đồng, bộ trưởng Canh Nông?)
đă dịch ra tiếng Việt dưới nhan đề:
“CHÍNH ĐỀ”. Và tên tác giả (hay dịch
giả?) là Tùng Phong. Cuốn sách dầy
gần 400 trang, đang được đưa ra
thương lượng với phu nhân vị bộ
trưởng quá cố để được phố biến làm
tài liệu chính trị có tính lịch sử.
Những ǵ được nghe từ cửa miệng một
người thân cận với một nhân vật
chính trị thời xa xưa khiến tôi đâm
ṭ ṃ muốn biết nhiều hơn để cống
hiến bạn đọc. Với điều kiện là sẽ
được ông Cao Xuân Vỹ, sau khi đă
b́nh phục, c̣n hứng thú dành cho
chúng tôi một cuộc phỏng vấn có
chuẩn bị trước. Xin hẹn bạn đọc đến
lúc đó vậy.
Ngày Quốc Khánh Cộng Hoà Pháp
Quốc.
© DCVOnline
|