Năm 1964, tôi được cơ quan và
Mặt trận dân tộc giải phóng miền
Nam cho ra miền Bắc học văn hóa,
đi bộ trên 3 tháng vượt Trường
Sơn ra Hà Nội. Trường hành chính
gần cầu Giấy, Hà Nội là nơi đón
tiếp chúng tôi đầu tiên. Năm đó
tôi mới 15 tuổi. Bởi v́ sống
trong vùng tạm chiếm của Mỹ -
Diệm nên hiểu biết của tôi về
Bác Hồ rất chi là ít ỏi.
Tôi đă sớm giác ngộ cách mạng,
đă tham gia làm giao liên hợp
pháp cho Thành ủy, Biệt động
thành Đà Nẵng và Huyện ủy Điện
Bàn, Đại Lộc. Cho đến khi lên
chiến khu, tôi được ba tôi và
các chú trong cơ quan dạy bảo
thêm về tiểu sử của "Bác Hồ" -
nhà ái quốc vĩ đại của dân tộc
ta. Phải lúc bấy giờ " Bác " như
là thần thánh trong đầu tôi .Trước
khi tôi ra miền Bắc, ba mẹ tôi
ôm tôi ngồi trên chơng tre căn
dặn: “Con ơi, ra đến miền Bắc
nếu được gặp Bác Hồ, con nói ba
mẹ và gia đ́nh ḿnh cũng như các
cô chú trong cơ quan gởi lời
thăm sức khỏe của Bác. Con phải
cố gắng học thật tốt để sau này
về phụng sự quê hương nghe con”.
Lúc đó tôi chỉ biết im lặng.

Thật là vinh dự biết bao cho bản
thân, gia đ́nh và quê hương
chúng tôi, tôi có tên trong danh
sách gặp Bác Hồ. Đó là lúc 17
giờ ngày 30-8-1964. Sau khi ăn
cơm chiều về có lệnh tập trung,
bác Tố- Hữu - người phụ trách
chung - nói: “Các cháu có danh
sách sau đây ở lại cùng với anh
Hanh phụ trách đội thiếu niên
tiền phong”. Bác Hữu đọc: “...
Lập, Lộc, Dung (con bác Nguyễn
Hữu Thọ), Đệ, Ḥa (Khánh Ḥa),
Độ, Đâu và Thanh, Kiến (QNĐN)”.
Bác Hữu nói: “Các cháu chuẩn bị
tư trang, sau 20 phút tập trung
lên xe và được đi gặp Bác Hồ”.
Nghe vậy, tất cả chúng tôi có
tên trong danh sách reo ầm cả
lên làm vang dội cả pḥng. Trong
ḷng ai nấy đều phấn khởi chạy
về pḥng thay áo quần, quàng
khăn đỏ, chải đầu tóc gọn gàng
rồi chạy xuống cầu thang (lúc đó
chúng tôi ở tầng 3 nhà A1 của
Trường hành chính Hà Nội). Xuống
khỏi cầu thang chúng tôi thấy có
4 xe đậu trước cửa, 2 xe Vônga -
1 xe màu đen, 1 xe màu cà phê
sữa - và 2 xe com măng ca màu
rêu. Tôi nhanh chân nhảy lên
chiếc xe Vônga ở gần cùng với Ba
Đen và anh Hanh phụ trách. Đoàn
chúng tôi gồm 16 người lên xe
đầy đủ. Chiếc xe từ từ lăn bánh
rẽ tay trái đến cầu Giấy đi
thẳng đường đê Bưởi rồi rẽ phải
vào đường Hoàng Hoa Thám, đến
đường Hùng Vương chạy từ từ và
dừng lại. Một chú công an mở
cổng và đoàn chúng tôi đi bộ vào
dọc theo con đường rải đá sỏi
nhỏ, hai bên trồng nhiều cây
cảnh đều và gọn đẹp.
Gần đến nhà khách, chúng tôi
thấy xuất hiện ông già mặc bộ đồ
kaki màu xám với đôi dép cao su
đen đang từ từ đi ra nở nụ cười
phúc hậu. Bỗng anh Hanh và tất
cả chúng tôi reo lên: “Bác Hồ!”
rồi thi nhau chạy đến ôm chầm
lấy Bác. Chúng tôi tranh nhau ôm
chặt lấy Bác, c̣n Bác th́ xoa
đầu và vỗ lưng chúng tôi rồi Bác
dẫn chúng tôi cùng đi vào nhà và
bước lên cầu thang tầng 2. Chúng
tôi ríu rít như đàn chim được tụ
về tổ ấm. Lên khỏi cầu thang rẽ
tay phải đi vào pḥng họp mặt,
lúc đó chúng tôi và các chú, các
bác đi cùng với Bác ngồi vào
từng ghế quây quần xung quanh
chiếc bàn lớn. Câu đầu tiên Bác
nói: “Dân chố gộ có mặt đây
không?” (ư nói vui người dân
QNĐN). Bạn Dung ngồi gần chọc
nách và nói “có ạ”. Bác nói tiếp:
“Dân dưa cải mắm cái có không?”
(ư nói chỉ người địa phương
Quảng Ngăi), tất cả chỉ qua phía
Ba Đen (người dân tộc Tây nguyên).
Ba-Đen nói “có ạ”. Bác lại nói:
“Dân đầu gấu (đầu gối chân) có
không?” (ư nói người quê ở Phú
Yên, Khánh Ḥa, B́nh Thuận). Tất
cả chúng tôi rất khó chiụ với sự
giả tiếng và hỏi một cách kỳ cục
của Bác. Sau đó Bác chỉ qua phía
bạn Ḥa..., rồi Bác nói tiếp:
“Các cháu ăn mích chính ích ích
thôi nghen” (ư nói quê ở Nam bộ).
Tất cả lại chúng tôi lại không
biết Bác nói ǵ nữa, sao bác
diễu dỡ quá vậy , những ǵ tôi
học được về Bác khi c̣n ở miền
Nam hoàn toàn ngược lại khi tôi
gặp con người bác thật sự .
Bác nói: “Hôm nay là ngày vui mà
Bác cháu chúng ta gặp nhau, như
vậy chúng ta lại hát bài Kết
đoàn”. Bác vẫy tay bắt nhịp cùng
chúng tôi, hội trường lúc này
ngày càng tươi vui náo nhiệt.
“Kết đoàn chúng ta là sức mạnh,
kết đoàn chúng ta là sắt
gang...”. Khi mà chúng tôi say
sưa hát th́ bác đi bóp vai những
đứa con gái, tới chỗ tôi th́ bác
không những xoa lưng tôi mà bác
c̣n để cho bàn tay đi xuống hai
bờ mông của tôi xoa xoa bóp bóp
làm cho tôi thâư rất là khó chịu,
nhưng tôi không dám lên tiếng,
đành đứng yên chiụ thôi . Trước
mắt chúng tôi là bánh cức chó và
kẹo bột cám ngào đường và nước
chè xanh mà Bác cho dọn sẵn, Bác
nói: “Mời các cháu cùng ăn với
các bác cho vui”. Nói xong, Bác
giới thiệu với chúng tôi: “Bác
là Hồ Chí Minh, c̣n đây là bác
Phạm Văn Đồng, người dưa cải đấy!
Và đây là bác Trường Chinh, bác
Vơ Nguyên Giáp, bác Lê Thanh
Nghị, các bác ở Bộ Chính trị hôm
nay cũng có mặt với các cháu”.
Bác đang nói th́ thấy một ông
già từ từ đi vào, miệng cười,
vừa đi vừa vỗ tay, Bác Hồ giới
thiệu luôn: “Đây là bác Tôn của
các cháu”, cả pḥng lại vỗ tay
một lần nữa. Bác đi đến từng
người trong chúng tôi và ôm hôn
mỗi người một cái.

Đến lượt tôi được Bác hôn vào
môi tôi một cách say đắm, lưỡi
của bác c̣n tḥ vào miệng tôi
ngoáy ngoáy , ngay lập tức tôi
nhổm dậy và né khuôn mặt tôi qua
một bên . Lúc này tôi muốn nói
về t́nh cảm gia đ́nh tôi, quê
hương tôi với Bác nhưng bàn tay
của bác không chiụ dừng lại sau
bờ mông của tôi , c̣n tôi th́
nghẹn ngào và mắc cỡ, rồi Bác
lướt qua bạn bên cạnh. Tự dưng
tôi chảy nước mắt, tôi thấy Bác
Hồ này có ǵ kỳ cục qúa không
giống như bác hồ mà chúng tôi
học được trong miền Nam.
... Bác nói: “Bây giờ có cháu
nào đứng lên hát cho các chú và
các bác ở đây nghe một bài nào?”.
Lúc này các bạn nh́n lẫn nhau v́
đột ngột quá và thấy mắc cỡ
không ai chuẩn bị kịp. Sau đó,
anh Hanh chỉ Dung hát một bài.
Bạn Dung hát: “Ngày con mới ra
miền Bắc con c̣n bé xíu như là
cái hạt tiêu...”, hát xong Dung
nhận được một tràng vỗ tay khích
lệ. Đến bạn Ḥa mạnh dạn đứng
lên hát bài: “Vui họp mặt. Từ
ngàn phương về đây cùng nhau
đoàn kết cùng đi tới tương lai...”,
lại một tràng vỗ tay khích lệ
nữa vang lên. Sau đó Bác nói:
“Bác đại diện các chú ở đây căn
dặn các cháu mấy điều. Bác biết
các cháu ngồi đây là ở khắp các
địa phương của miền Nam, Bác
muốn gặp tất cả các cháu cũng
như gia đ́nh của các cháu và
toàn thể đồng bào miền Nam song
điều kiện chưa cho phép, đất
nước đang bị chia cắt nhưng các
cháu tin tưởng một ngày không xa
Tổ quốc ta được thống nhất, gia
đ́nh chúng ta được sum họp, Bác
sẽ có điều kiện đi thăm hỏi. Các
cháu viết thư hoặc nhắn tin cho
gia đ́nh là Bác và các chú ở đây
gửi lời thăm gia đ́nh và bạn bè
các cháu ở miền Nam”. Một tràng
vỗ tay nữa lại vang lên trong
không khí trang nghiêm và ấm
cúng. Bác Hồ nói tiếp: “Các cháu
đă ra đến miền Bắc xă hội chủ
nghĩa rồi đấy. Bác mong các cháu
ngoan, học giỏi để xứng đáng là
cháu ngoan của Bác. Các cháu là
những " hạt giống đỏ " của đồng
bào miền Nam gửi ra đây học tập
cho nên phải làm sao cho xứng
đáng với ḷng mong mỏi đó. Bác
chúc các cháu ngoan, khỏe, vui
và học tập thật giỏi”.
Nói xong, Bác Hồ quay qua bên
cạnh hỏi: “Các chú có ư kiến chi
không?” (ư hỏi ư kiến các bác
trong Bộ Chính trị có mặt lúc đó).
Các bác đều không nói thêm và
tán thành ư kiến với Bác. Bác
nói tiếp: “Bây giờ các cháu
xuống dưới xem phim”. Chúng tôi
đứng lên và đi xuống với Bác,
bạn th́ đi cạnh bác Tôn, bạn th́
đi cạnh bác Đồng, bác Duẩn, bác
Chinh, bác Giáp, bác Nghị...
Vào pḥng chiếu phim ở tầng 1,
Bác chiêu đăi bộ phim thiếu nhi
miền Nam đánh Mỹ (phim hoạt h́nh).
Lúc đó tự nhiên tôi thấy vinh dự
đến lạ kỳ, một niềm vui khó tả,
Bác Hồ ngồi cạnh tôi, bác ôm
chặc tôi , một tay choàng qua
vai tôi và xoa xoa lên ngực tôi,
bộ ngực mớí lớn của một cô gái
miền Nam .

Khi đèn pḥng bật sáng Bác hỏi
về gia đ́nh tôi và cuộc hành
tŕnh của tôi đi bộ vượt Trường
Sơn hơn 3 tháng như thế nào kể
cho Bác nghe. Bác xoa đầu và hôn
lên trán tôi hai cái rất lâu,
tôi nhớ rất kỹ, tôi kể sơ về
hoạt động giao liên của tôi cho
Bác nghe và nhớ đến lời căn dặn
của ba mẹ tôi cùng các chú trong
cơ quan, ba tôi ở chiến khu Đại
Lộc QNĐN thế nào. Ngồi một lúc,
Bác đi qua bên con Hoa , Con Lan
và tôi thâư bàn tay của bác cũng
không bao giờ chịu làm biếng .

Đêm hôm đó tôi được một chị thư
kư của bác nói nhỏ cho tôi biết
là tôi hân hạnh được bác muốn
cho gặp riêng bác, có những
chuyện bác muốn hỏi tôi nhưng v́
sáng nay đông quá bác không tiện.
Khi tôi cùng Chị Nhàng đi tớí
chổ Bác ở th́ tôi được Chị Nhàng
dẫn đi tắm rữa sạch sẽ và chị
Nhàng nh́n tôi trong đôi mắt u
buồn và tội nghiệp .Tôi được chị
Nhàng dẫn đi qua một hàng lang,
và tớí pḥng ngủ của bác, chị
Nhàng gơ cữa ba tiếng cánh cửa
mở ra, Chị Nhàng bảo tôi đi vào
và chị xoay lưng bỏ đi . Khi tôi
vào ḷng Bác ôm chầm lấy tôi,
hôn môi tôi , hai tay bác xoa
nắn khắp người tôi, Bác bóp hai
bờ ngực nhỏ của tôi, bác bóp
mông tôi, bác bồng tôi lên thều
thào vào trong tai tôi :
- Để bác cấy hạt giống đỏ cho
cháu, cháu mang về miền Nam cho
bác nhé.
Bác bồng tôi lên giường, hai tay
bác đè tôi ra và lột áo quần tôi.
Bác như một con cọp đói mồi ,
sau một hồ́ kháng cự tôi biết
ḿnh không thể nào làm ǵ hơn
nên đành nằm xuôi tay... Hai
hàng lệ một cô gái miền Nam vừa
tṛn 15 tuổi đă bị bác cướp đi
mất cái trong trắng.
Những đêm sau mấy đứa con gái
khác cũng được dẫn đi như tôi,
tôi biết là chuyện ǵ sẽ xảy ra
với chúng, nhưng chúng tôi không
ai dám nói với ai lời nào. Và
qua cái chết của con Lành và con
Hoa th́ những ngày sau đó chúng
tôi sống trong hoang mang và sợ
sệt không biết là khi nào tới
phiên của ḿnh .
Cho đến khi thống nhất nước nhà,
ba mẹ tôi không c̣n nữa, đă hy
sinh cho độc lập dân tộc, song
họ hàng tôi vẫn vui ḷng, bởi v́
tôi đă thay mặt gia đ́nh và các
cô chú trong cơ quan cũng như
bạn bè tôi được vinh dự gặp Bác
Hồ. Nhưng có ai biết được rằng
sau cái gọi là vinh danh gặp bác
hồ là chuyện ǵ xảy ra đâu . Kể
cả chồng tôi khi hỏi tới trinh
tiết của tôi, tôi cũng không dám
nói, v́ anh ấy là một đảng viên
cao cấp, là một người lảnh đạo
của tỉnh QNDN. Tôi chỉ nói là
khi đi công tác tôi bị bọn ngụy
quân bắt tôi và hăm hiếp tôi,
chứ làm sao tôi dám nói tôi bị
hăm hiếp lúc mới 15 tuổi và bị
hăm hiếp ngay phủ chủ tịch và
chính là " Bác hồ " hăm hiếp tôi,
cho chồng tôi nghe .
Bây giờ ngồi đây tự điểm mặt lại
trong số chúng tôi được vinh dự
gặp Bác Hồ hơn 40 năm trước đây,
chúng tôi đều trưởng thành, ngố
ngậm ngú nhớ laị những đứa bỏ
xác lại trong phủ chủ tịch và
không bao giờ về lại được miền
Nam . Tự nghĩ lại, chúng tôi
thấy rất thấm thía lời Bác Hồ đă
dạy: “Bác sẽ cấy những hạt giống
đỏ của bác cho đồng bào miền
Nam”.
Quảng Nam-Đà nẵng (QNDN)
Ngày mùng 2 thánh 9 năm 2005
Huỳnh Thị Thanh Xuân .