Người con gái có cuộc sống quá nghiêm khắc khó lấy chồng
Nhiều
cô gái từ nhỏ đến lớn chỉ sống giữa bốn bức tường của gia đ́nh. Những cô gái "quá
ngoan" đó thật khó t́m được một người yêu, người chồng như ư bởi họ luôn như
những con búp bê hiền lành, an phận và buồn tẻ trong tủ kính.
Cẩm Hà đứng trên lầu nh́n xuống đường cho đến khi bóng dáng Khải dần khuất. Nép
ḿnh sau tấm màn cửa sổ, cô không muốn anh nh́n thấy. Dù rất muốn xuống gặp anh
nhưng mẹ đă trả lời: “Con gái tôi không có nhà”.
Hà sang tuổi 22 mà chưa một lần ḥ hẹn đi chơi riêng với bạn trai. Từ nhỏ, cô đă
được ba mẹ chăm sóc tận răng, đi đâu cũng có người đưa đón. Bất cứ bạn nào đến
nhà chơi đều “được” gia đ́nh điều tra lư lịch. Đặc biệt, bạn trai “đơn thân độc
xe” đến chỉ được nói chuyện trong pḥng khách tối đa 15 phút.
Chưa bao giờ Hà dám thích người con trai nào. Đến khi gặp Khải, cô thật sự rung
động. Thế nhưng, lần đầu tiên Khải đến chơi nhà đă bị mẹ “soi” thấu tim đen. Thế
là sau đó, mẹ phán: “Con c̣n nhỏ, phải lo học”. Cô không được thoải mái gặp anh
ấy nữa. Nhiều lần Khải đến, mẹ từ chối thẳng thừng. Anh phải buồn bă ra về.
Không hiếm những cô gái có lối sống như Cẩm Hà. Họ luôn phải làm theo những lời khuyên của bố mẹ, tuân thủ mọi nguyên tắc "Thế nào là người con gái nết na”. Thậm chí với nhiều cô gái, mối quan hệ trong giao tiếp hàng ngày chỉ đóng khung trong nhà trường, hoặc gia đ́nh - công ty…
Đối với những búp bê ngoan này, tiếp xúc với người lạ, nhất là bạn khác phái là
một việc chẳng dễ dàng ǵ. Họ luôn chịu sự quản lư hết sức chặt chẽ của bố mẹ,
anh chị…
Minh Thu, 24 tuổi, con gái duy nhất của một gia đ́nh giàu có. Bằng tuổi cô, bạn bè khối người có con bồng con bế. Vậy mà, Thu vẫn chưa từng có một mối t́nh vắt vai.
Nói yêu làm ǵ, ngay cả đi chơi với bạn bè nữ cũng khó khăn. Bố mẹ không bao giờ
cho phép cô về nhà sau 6h tối! Mỗi lần đi đâu với bạn, cô cứ canh cánh đ̣i về.
Hôm nào đồng hồ điểm đến 5h30 tối mà chưa thấy “ái nữ tại gia”, bố mẹ Thu gọi
điện di động để giục con về. Nhiều lần như thế, không bạn nào muốn rủ rê nữa.
Chuyện của Gia Bảo, 20 tuổi, c̣n nặng nề hơn. Gia đ́nh sinh bốn anh quư tử, cầu
măi mới được cô con gái út, cái tên phần nào nói lên “tầm quan trọng” của cô
trong gia đ́nh.
Đi đâu cũng có người đưa rước là chuyện nhỏ! Mẹ không bao giờ để Gia Bảo tự ư
làm bất cứ điều ǵ. Chuyện trường học, công ăn việc làm, thậm chí là áo quần,
cách ăn mặc… tất tần tật đều làm theo ư mẹ. Cô con gái cưng ngoan đến độ không
bao giờ dám căi lời.
Bạn bè, nhất là các chàng, gọi điện đến muốn gặp được “công chúa” phải qua cuộc sát hạch của “mẫu hậu”. Anh nào gọi tới, cũng nghe những câu giống nhau như: “Anh tên ǵ, ở đâu, gọi có chuyện ǵ không”… Cậu nào kiên nhẫn lắm gọi đến lần thứ ba cũng chào thua.
Dù được “ép plastic” cỡ nào, những cô con gái này cũng đến lúc biết yêu thương, rung động. Đây là lúc họ phải đối diện với nhiều mâu thuẫn nhất. Không ít người muốn yêu như ư ḿnh nhưng không thể. Bố mẹ can thiệp quá sâu vào đời sống t́nh cảm khiến họ gần như thụ động.
Châu Ngọc, 25 tuổi, thuộc tuưp con ngoan, không dám tự do yêu đương, chỉ biết đi
làm rồi về nhà. Từ nhỏ, suốt ngày cô nghe những bài giáo huấn: Nào là không được
vồ vập hay thân mật với bọn con trai, nào là không được cười đùa quá trớn khi bị
chọc ghẹo…
Tất nhiên, cô rất ngoan. Hồi đi học, chẳng phải bạn bè vẫn đặt cho cô cái tên
“Ngọc già” đó sao?
Năm 19 tuổi, Ngọc bắt đầu bị “sét đánh” với một chàng sinh viên cùng lớp. T́nh
cảm ấy giống như tiếng chuông đồng hồ báo thức lôi cô ra khỏi giấc ngủ tẻ nhạt.
Dù không dám công khai, nhưng cô cảm thấy yêu đời hơn.
Bỗng một hôm, mẹ cô vô t́nh đọc được những ḍng nhật kư về người bạn trai của con gái. Bà gọi con đến cho một bài: “Là con gái, không nên có những suy nghĩ lăng mạn, khổ con ạ! Con c̣n nhỏ, phải lo học, đừng yêu đương vẩn vơ”.
Sau lần ấy, Ngọc stop yêu, đúng hơn là không dám yêu. Cô cứ sống khép kín như
thế cho đến tận bây giờ. Mỗi khi bắt đầu tiếp xúc với người đàn ông nào, nghĩ
đến việc mẹ sẽ “lật tẩy”, tim cô co rúm lại.
Bố mẹ yêu thương, lo lắng, dạy dỗ con gái là chuyện đáng hoan nghênh. Thế nhưng,
đôi khi sự ḱm kẹp quá mức ấy lại tạo ra những hậu quả không nhỏ.
Chẳng hạn, Mai Hồng, 27 tuổi, nhà ở Huế. Do gia đ́nh thuộc tầng lớp “quư tộc”,
là một tôn nữ chính hiệu, nên từ nhỏ cô luôn sống trong trướng rủ màn che.
Ngoài việc đi học, ba mẹ suốt ngày cấm cô ra đường. Hễ Hồng đi đâu về hơi muộn,
quá giờ tan trường chừng 30 phút, ba mẹ la mắng rất nặng nề. Hồi học cấp 3, bạn
bè trong lớp xem cô là một h́nh mẫu “con ngoan, tṛ giỏi”.
Vậy mà bỗng nhiên, lên năm thứ hai đại học, Hồng có thai! Cái tin gây chấn động
cho tất cả những ai biết cô. Mẹ hỏi măi cô cũng không khai ai là tác giả. Càng
không thể giải quyết v́ khi phát hiện, cái thai đă hơn 6 tháng! Thế là, sau khi
sinh con, mẹ cô đem đứa trẻ cho một cặp vợ chồng hiếm muộn.
Từ đó, Hồng càng sống lặng lẽ hơn. Dù ba mẹ thôi không khó khăn, khắt khe với con gái nữa, nhưng cô cũng chẳng buồn t́m kiếm một người đàn ông cho riêng ḿnh.
Theo Tiếp Thị & Gia Đ́nh, ngày nay, quan điểm về cô gái “ngoan” thoáng
hơn nhiều. Công - dung - ngôn - hạnh vẫn được đề cao nhưng không c̣n là tiêu
chuẩn cứng nhắc. Nó đă được biến thành kiểu mẫu phù hợp với lối sống hiện đại.
Một phụ nữ có công việc ổn định, lối sống lành mạnh, năng động và biết giao tiếp,
thế là “ngoan” rồi.
Nếu bạn vẫn bị “cấm cung” nghiêm ngặt, hăy đem đến làn gió mới cho cuộc sống của
bản thân. Cởi mở giao tiếp với mọi người, nhất là các bạn khác giới. Tiếp đến,
bạn nên mạnh dạn lên tiếng nếu bố mẹ có những cấm đoán không phù hợp.
Tóm lại, hăy thoát ra khỏi lồng kính để t́m kiếm t́nh yêu. Và hăy yêu đi để tận hưởng cuộc sống dễ thương. Cớ ǵ phải nh́n cuộc sống mới với ánh mắt của những ngày tháng và quan niệm cũ?