♠
www.motgoctroi.com
mến chào bạn
Chiến dịch phản pháo
Tú
Gàn
Saigon Nhỏ 1.2.2008
Trong ba năm qua, trên Internet đă xuất hiện một
website mang tên
nhandanvietnam.org, tuyên truyền cho CSVN.
Bắt đầu từ tháng 12 năm 2007 đến nay, website này đă
mở chiến dịch phản chứng về vụ thảm sát Tết Mậu Thân
1968 và tấn công Thiên Chúa Giáo.
Vụ án thảm sát Tết Mậu Thân: Các tác giả của trang
nhà này cho rằng số người chết trong Tết Mậu Thân,
nhất là ở Huế, đều do
bom đạn của Mỹ – Ngụy, chứ không phải do
“quân giải phóng” tàn sát. Website nói: “Một nhà
nhiếp ảnh khác, viết rằng hầu hết các nạn nhân
“đă bị giết bởi
bom đạn được bắn một cách kinh hoàng chưa
từng thấy của Mỹ”... đă được quân của Mặt Trận chôn
tập thể cùng với những du kích bị thiệt mạng về phía
của họ (theo nguồn tin của quân Bắc Việt và Mặt
Trận Giải Phóng Miền Nam) và một số lớn thường dân
bị “quân đồng minh chôn sống” (mass graves by the
“allies”)....
Riêng vụ “thảm sát’ tại Bến Tre, các tác giả cho
rằng những ǵ mà Thiền Sư Nhất Hạnh tố cáo vào tháng
8 năm 2001 là đúng sự thật, nhưng Hội Kư Giả Việt
Nam Hải Ngoại đă mở chiến dịch vu khống Thiền Sư.
Ông Bùi Tín, chẳng biết chút ǵ về cuộc thảm sát ở
Huế, lại nói với đài BBC hôm 24.1.2007:
''Khi
quân Mỹ đổ bộ lại từ Phủ Bài trở ra để lấy lại Huế
th́ anh em họ trói, di chuyển đi hàng mấy trăm tới
hàng ngh́n người. Do vướng chân, mệt, rồi bị pháo
bắn ở ngoài biển vào dữ dội cho nên do phần lớn do
tự động các chỉ huy trung đội tới trung đoàn đồng
lơa với nhau để thủ tiêu không cho cấp trên biết.''
Vụ tấn công Thiên Chúa Giáo: Các tác giả đă lặp lại
những luận điệu do nhóm Giao Điểm đă đưa ra mấy năm
về trước.
Phương pháp lập luận của nhóm này thường là:
(1) Trích dẫn các bài viết hay sách của các tác giả
thiên cộng cố ư viết sai lệch và coi đó là “chân lư”.
Có khi họ chỉ trích những đoạn có lợi cho họ, c̣n
các đoạn khác bỏ đi hoặc cố t́nh dịch sai để xuyên
tạc (như trường hợp Cao Huy Thuần dịch cuốn “Divers
voyages et mission” của Alexandre de Rhode).
(2) Đưa ra các sự kiện ngụy tạo như là những bằng
chứng lịch sử.
Một trong các thủ phạm đă tham gia vào vụ thảm sát
Tết Mậu Thân ở Huế là Nguyễn Đắc Xuân, cũng
có mặt trong nhóm phản bác những tài liệu của Việt
Nam Cộng Ḥa.
Nhiều người tin rằng Bộ Thông Tin Văn Ḥa của Hà Nội
đă cho mở chiến dịch này để “vô hiệu hóa”
các chương tŕnh kỷ niệm 40 năm Thảm Sát Mậu Thân
đang được cộng đồng người Việt hải ngoại tổ chức,
c̣n chiến dịch bôi nhọ Thiên Chúa Giáo là để
“hóa giải” vụ Giáo Hội Công Giáo Việt Nam
đang ḍi lại nhà đất hiện nay.
Để độc giả có thể đoán xét một cách công bằng, trước
hết chúng tôi xin trích đăng những đoạn quan trọng
trong các bài biện minh cho Cộng Sản như đă nói
trên, sau đó chúng tôi sẽ tŕnh bày kế hoạch thảm
sát trong vụ Tết Mậu Thân ở Huế đă được Hà Nội
soạn thảo kỹ càng, tiến tŕnh vụ thảm sát này và
những hậu quả.
BIỆN
BÁC CỦA BỒI BÚT TRẦN THÔNG
Trong bài dưới đầu đề
“Chứng Nhân: Mậu Thân - Hố
Chôn Tập Thể - Hậu Mậu Thân Huế 68”, được đưa
lên Internet hôm 6.1.2008, bồi bút Tâm Đạt Trần
Thông đă viết như sau:
“Robert Shaplen viết về lúc đó “Không có ǵ trong
cuộc chiến ở Triều Tiên và Việt Nam khi nói về sự
tàn phá, mà tôi thấy kinh hoàng bằng những điều tôi
thấy được ở Huế năm ấy. Trong số 17.134 nhà th́
9.776 ngôi nhà đă hoàn toàn bị phá hủy và 3.169 ngôi
nhà bị thiệt hại khá trầm trọng…. Và dường như
rất có thể những
bom đạn Mỹ “cứu” dân Việt Nam đă giết nhiều
thường dân hơn là Quân giải phóng và quân Bắc Việt
đă làm…, và do quân đội Sài g̣n khi tái chiếm thành
phố, giết để trả thù trên quy mô lớn đă xẩy ra ở Huế
do lực lượng Saigon sau khi tái chiếm thành phố.
Thế mà, Mỹ - VNCH đă méo mó, mô tả một cách sai
lệch, thổi phồng, tô vẽ với những điều bịa đặt, là
do Quân giải phóng MTGPMN đă thảm sát Mậu Thân Huế,
nhằm mục đích tuyên truyền, chỉ là những giọng điệu
của một chiến dịch tuyên truyền mở rộng nhằm làm
giảm đi ảnh hưởng vụ thảm sát Mỹ Lai mà thôi.”
Sau đó, tác giả trích dẫn một đoạn được nói là của
một nhà báo người Ư tên là là Oriana Fallaci. Đoạn
đó như sau:
“Trong một bài viết mô tả đầy sinh động, một nhà báo
người Ư Oriana Fallaci, trích dẫn lời một linh mục
Pháp ở Huế đă kết luận rằng: “Tất cả có khoảng
1100 người bị giết (sau ngày quân Saigon “giải
phóng” thành phố. Hầu hết sinh viên, giáo sư đại
học, tu sĩ Phật giáo, trí thức và Phật tử (religions
people) ở Huế đă không bao giờ che đậy cảm t́nh của
họ đối với Quân Giải Phóng.”
(In a graphic description, Italian journalist Oriana
Fallaci, citing a French priest from Hue, concluded
that: “Altogether, there have been 1,000 killed
(after “liberation” by Saigon forces. Mostly
students, university teachers, priests.
Intellectuals and religious people at Hue have never
hidden their sympathy for the NLF.”).
“Trong suốt hơn 20 ngày chiếm đóng Huế, khu xóm
tôi chỉ có một chị nữ du kích nằm vùng, đó là chị
Hoa, vào khoảng 21 tuổi trẻ đẹp (sau ngày giải phóng
30/4/75, chị Hoa là trưởng đồn Công an Mai Khôi,
trên đường Chi Lăng?) giúp việc cho 3 nhà, chị đă
bắt giam ba người chủ nhà: cảnh sát viên Bửu Măn, bà
Quít chủ nhân bán trầm hương bị giết chết, cùng với
một số tù binh VNCH bị trói, và thường dân đang trị
thương, bởi đạn phi pháo Mỹ-Ngụy bắn phá Trường
Trung học Gia Hội (Trường này gần chùa Tăng Quang
Tự, tạm dùng làm Bệnh xá và tạm giam tù binh),
được các anh chị du kích, và thanh niên thiện
nguyện Bệnh xá đào hố chôn vội chừng 30 xác, và
chị bắt Trung tá Khương, chỉ huy trưởng tiếp vận
Vùng I, bị kẹt tại nhà bà Nguyễn Đắc Phương giao cho
thượng cấp xử lư (Trung tá Khương, được chuyển
ra Bắc sau đó).
“Ngày ngày, dân Huế được tin số người chết gia
tăng bởi phi pháo oanh kích,
bom đạn,
bom chùm Mỹ - Ngụy bừa băi, giết hại thường
dân vô tội nằm chết trên đường phố, đường
khu xóm và xác người trộn lẫn trong đống gach vụn
nhà cửa trúng
bom đạn, mùi tử khí xông lên ghê rợn. Chúng
tôi nh́n thấy trong những ngày đi mua thực phẩm từ
những nơi bán gạo liên gia và đại lư thực phẩm đồ
hộp Mỹ, cá hộp và một vài nơi “họp chợ chạy” bán rau
tươi để dùng và buôn bán.
“Những xác chết đó được chôn vội khắp đó đây, do
các anh chị du kích điều động những thanh niên
Phật tử các khu xóm ra cầm súng bao che thân nhân bà
con là quân cán chính VNCH, ra tŕnh diện hay lẫn
trốn không ra tŕnh diện với Việt Cộng (những
thanh niên Phật tử này, không theo Việt Cộng rút đi,
thế là đại nạn cho họ Hậu Mậu Thân), sau này Ngụy
VNCH cải táng đào lên những hố chôn này, diễn tuồng
lên án Việt Cộng “Thảm sát Hố chôn tập thể”,
“Khoảng chừng 6 ngày, trước khi quân Mỹ - quân
VNCH tái chiếm Huế, đă nỗ lực dốc hết sức đạn pháo
bom đạn được bắn một cách kinh hoàng, bừa băi
chưa từng thấy của Mỹ để loại bỏ bất cứ một kẻ địch
nào, được tướng Townsend Hoopes, Phó tham mưu trưởng
không quân (Under-secretary of the Air Forces) vào
lúc bấy giờ nói rằng trong nỗ lực tái chiếm thành
phố, 80% dinh thự đă bị đổ nát và trong đống gạch
vụn đó có khoảng 2000 thường dân bị chết,
bom đạn Mỹ “cứu” dân Huế đă giết nhiều dân
Huế hơn là Quân giải phóng và Bắc Việt đă làm, trong
số đó có 30 xác ở trường Trung học Gia Hội…, bất
kể lực lượng Việt Cộng cố thủ chỉ c̣n lại một số
chốt (lẫn trốn và rút lui sau cùng) cầm chân tiến
quân, quân Mỹ - quân VNCH, để cho đại quân Việt Cộng
rút ra khỏi Huế trước 3 ngày quân Mỹ-quân VNCH làm
chủ t́nh h́nh Huế. Trong khi, Việt Cộng rút ra khỏi
Huế, mang theo nhiều tù binh quân cán chính VNCH bị
trói dẫn đi và thanh niên bị bắt theo lên núi để bổ
xung quân số, bị giết chết rất nhiều bởi
bom, phi pháo truy kích, đă được Việt Cộng
chôn vội sơ sài, một số thanh niên c̣n sống chạy tán
loạn, không theo Việt Cộng lên núi (Bạn học Vơ Đoàn,
nay là Hiệu trưởng Trường Trung Học cấp I, Quận Phú
Vang, đă trốn chạy về nhà, do phi pháo Mỹ truy kích
Việt Cộng từ Phú Vang chạy lên núi). Thế là, chỉ vài
ngày sau khi quân Mỹ - quân VNCH, tái chiếm và tái
lập ổn định Huế, th́ những hố chôn tập thể vội vàng
sơ sài khắp nơi, được cải táng đào lên, để diễn
tuồng tố cộng nhằm mục đích tuyên truyền...
“Quân lệnh Việt Cộng trong thời chiến Chống Mỹ
Cứu Nước, rất nghiêm minh và tử h́nh ngay tại
chiến trận hay lúc rút lên căn cứ, bất kể quân hàm
cán bộ du kích hay bộ đội Bắc Việt, có hành vi cướp
của giết người trả thù, hiếp dân. V́ kháng chiến
quân cách mạng Việt Cộng, sống từ dân, do dân, lớn
lên trong dân, chiến đấu trong ḷng dân, dân bảo
bọc, chở che và ủy nhiệm đánh cho quân xâm lược đế
quốc Pháp-Mỹ-Vatican cút và đánh cho Việt gian VNCH
nhào dành độc lập-tự chủ-thống nhất đất nước.
“Khi đào các xác chết lên, ai ai cũng là người Việt
Nam, làm sao phân biệt được ai quân cán chính VNCH,
ai là dân quân du kích, ai là Việt Cộng! Nhưng sau
khi đào lên VNCH đều cho tất cả những người chết đều
do “Việt Cộng thảm sát”.
“Chỉ c̣n vài trăm gia đ́nh không t́m được xác cha,
chú, bác, anh em, chồng con, là tù binh quân cán
chính VNCH bị trói và thanh niên bị bắt theo bổ xung
quân số, khắp các địa danh hố chôn tập thể suốt 40
năm nay. Thương tiếc thay, ngàn đời không thể t́m
thấy xác những người này (trong đó có anh Lê Hữu Bôi
và Trần Điền), trên đường bắt theo lên núi vào
rừng, họ đă ôm gọn
bom phi pháo hay đạn đại pháo của Mỹ - VNCH
truy kích và không tập bừa băi, nổ banh xác biến
thịt xương thành bụi và máu thành hơi như những “bom
người” kháng chiến quân
Iraq.
“Trường hợp anh Lê Hữu Bôi, kháng chiến quân
cách mạng Việt Cộng không bao giờ, không bao giờ và
không bao giờ giết nhân sĩ quần chúng Lê Hữu Bôi, lư
tưởng cách mạng dân tộc Phật giáo, song hành lư
tưởng cách mang dân tộc Việt Minh Cộng Sản Đảng,
đánh đuổi thực dân đế quốc xâm lược, quyết dành lại
độc lập và thống nhất đất nước. Thật không ngờ,
anh Bôi phạm sai lầm sơ đẳng chính trị là chạy loạn
trốn
bom đạn lại chui vào hang ổ Việt gian Thiên
Chúa Giáo phản quốc tại nhà thờ Phú Cam, cùng với
đảng viên Đại Việt Cần Lao Công Giáo Trần Điền.
“Sự thật hàng ngàn xác chết thường dân và tù binh
quân cán chính VNCH trong các hố chôn tập thể được
khai quật do
bom đạn Mỹ “cứu” dân Huế đă giết nhiều dân
Huế, đă được kháng chiến quân cách mạng Việt Cộng
chôn vội. Thế mà, Mỹ - “lính đánh thuê” VNCH đă
méo mó, mô tả một cách sai lệch, thổi phồng, tô vẽ
với những bia đặt do quân giải phóng Việt đă thảm
sát Mậu Thân Huế, nhằm mục đích tuyên truyền, chỉ là
những giọng điệu và vai tṛ của chúng trong một
chiến dịch tuyên truyền mở rộng nhằm làm giảm đi
ảnh hưởng vụ thảm sát Mỹ Lai.”
Trong bài “Tội ác Mỹ – Ngụy, Mậu Thân Bến Tre 68”
được đưa lên Internet ngày 18.12.2007, trang nhà
nhandanvietnam.org đă viết một bài khá
dài nói về biến cố Tết Mậu Thân tại Bến Tre để giới
thiệu bài “Mậu Thân: Bến Tre Đă Đi Vào Lịch Sử
Nước Mỹ” của Hoa Trinh bênh vực lời tuyên
bố của Thiền Sư Nhất Hạnh vào tháng 8 năm 2001 lên
án Mỹ – Nguy tiêu hủy toàn tỉnh Bến Tre. Trong phần
giới thiệu,
nhandanvietnam.org đă trích dẫn những
đoạn như sau:
"Việt Cộng đă ở khắp trong thành phố," Thiếu Tá
Philip Canella nói. "Chúa ơi, chúng ở khắp mọi nơi
ần như chúng ở khắp trong thành phố, có thể chúng ở
chung với dân chúng. Đó là dịp Tết và có nhiều người
lạ mặt vào trong thành phố."
(The
Viet Cong had people all over this town,"
said Maj. Philip Canella. "Christ, they were
everywhere. They had apparently infiltrated into
most of the town; they were probably living with the
people. It was Tet and there were plenty of
strangers in town.)
“Bến Tre đă bị đánh nát bởi hỏa lực của Mỹ. “Đă
tới lúc phải tiêu hủy thành phố để cứu nó”
một Thiếu Tá Mỹ ẩn danh đả giải thích như vậy; và
lời tuyên bố của ông ta trở thành một trong những
câu được trích dẫn nhiều nhất về cuộc chiến và một
khẩu hiệu thích hợp nhất của các cuộc phản công của
Mỹ trong dịp Tổng tấn công Tết [Mậu Thân].
(Ben Tre was pulverized by US. firepower. "It became
necessary to destroy the town to save it," an
unidentified US. Major explained, thus coining one
of the most notorious phrases of the war and a
fitting motto for the US. counterattack against the
Tet Offensive.)
“Sư thật, Tàn ác Mỹ - Ngụy Cuộc Thảm Sát Mậu
Thân và Hậu Mậu Thân Huế 68 và Mậu Thân Bến Tre 68
là do đạn pháo kích của Mỹ và Nam VN được bắn một
cách bừa băi và do quân đội Saigon khi tái chiếm
thành phố, giết để trả thù trên quy mô lớn...
“Nhưng cho dù, Mỹ-Ngụy, mở rộng chiến dịch tuyên
truyền để giảm ảnh hưởng vụ thảm sát Mỹ Lai, để rồi
Mậu Thân Bến Tre 68 đă đi vào lịch sử nước Mỹ “đánh
cho Mỹ cút – đánh cho Ngụy nhào”, bởi một Thiếu Tá
Mỹ ẩn danh đă tuyên bố, nhằm biện minh cho việc sử
dụng bừa băi
bom nổ, khi trả lời cuộc phỏng vấn của kư giả
Peter Arnett. Câu tuyên bố của ông ta, rằng
"Đă tới lúc phải tiêu hủy thành phố để cứu lấy nó,"
được nhắc tới rộng răi trong giới báo chí và đă trở
thành biểu tượng phá sản của chính sách Hoa Kỳ ở
Đông-Nam-Á mà các phong trào phản chiến sính dùng."
Sau đó, Hoa Trinh đă nhắc lại cuộc họp báo của
Hội Kư Giả Việt Nam Hải Ngoại vào chiều Chúa Nhật
14.10.2001 tại nhà hàng Seafood Paracel thành phố
Westminster phản đối Thiền Sư Nhất Hạnh đă dùng
những câu chuyện bịa đặt đề lên án quân đội Hoa Kỳ
và VNCH hủy diệt toàn bộ thành phố Bến Tre.
Tác giả cho rằng hai nhân chứng Nguyễn Ngọc Chấn và
Trần Huỳnh Châu ra làm chứng trong cuộc họp báo là
không “chính hiệu”.
Theo tác giả, việc Nguyễn Ngọc Chấn trở về Bến Tre
trong Liên Đoàn 5 Biệt Động Quân năm 1968 là phịa,
v́ lúc đó chiến trận ở QĐ III rất năng, nên LĐ5BĐQ
không thể rời khỏi Quân khu III.
C̣n Trần Huỳnh Châu, cũng theo tác giả, tốt nghiệp
Trường Quốc Gia Hành Chánh, ban Đốc sự khóa 7. Năm
1968, ông nhập ngũ khóa 3/68 vào Trường Bộ Binh Thủ
Đức. Trong thời gian có vụ Mậu Thân, ông đang thụ
huấn ở Thủ Đức, nên không thể làm Phó Tỉnh trưởng
Kiến Ḥa.
Sau khi bác bỏ hai nhân chứng quan trọng đă ra làm
chứng lời của Thiền Sư Nhất Hạnh là nói láo, tác giả
tố cáo ông Đỗ Sơn, Chủ Tịch Hội Kư Giả, “khích động
mọi người thù ghét Nhất Hạnh” và “đổ tội việc mất
miền Nam cho Phật giáo phản chiến.”
Tiếp theo, tác giả viết lung tung, đọc nghe rất tức
cưới như:
“Sau đại chiến thứ hai, “Nhật Hoàng và
Giáo Hoàng Pius 12 được Mỹ tha không đưa ra ṭa án
chiến tranh. Đổi lại Giáo Hoàng bỏ rơi con chiên
trong các xứ Cộng sản chiếm, theo đường lối của Mỹ
là chống cộng. Khi Giáo Hoàng Gioan 23 lên ngôi đă
đổi ngược chính sách của Mỹ, theo chính sách xin bắt
tay với Cộng Sản để cứu giáo dân trong các nước Cộng
Sản...”
Sau đó, tác giả đưa ra một số tài liệu để chứng minh
trong biến cố Tết Mậu Thân, Bến Tre bị dội
bom rất nặng, chẳng hạn như:
- Ngày 8-2-1968: Kịch chiến tiếp tục tại Bến Tre,
451 VC tử thương, 60 VNCH và 35 Mỹ tử thương, nhiều
thường dân thiệt mạng (Đoàn Thêm : 1968: Việc từng
ngày, trang 50). C̣n tài liệu của Việt Cộng cho biết
“Các ngày 2 và 3 tháng 2, pháo địch ở hạm tàu trên
sông Hàm Luông và căn cứ B́nh Đức Mỹ Tho bắn dữ dội
vào nội ô, các loại máy bay ném
bom, máy bay trực thăng bắn và rải xăng đặc
hủy diệt khu Chợ Bến Tre, làm hơn 300 đồng bào ta
chết và bị thương. (Cuộc đọ sức thần kỳ, trang 258
và 259 của Thiếu tướng Lê Quốc Sản chỉ huy Khu 8).”
- Những lời trích trên cùng tin tức khác về việc Mỹ
bỏ
bom và pháo kích t́m thấy trong báo
New York Times số ra ngày 6 tháng 2 năm 1968.
Theo báo [New York] Times có ít nhất 750 thường dân
bị thương vong ở Mỹ Tho, 350 ở Cần Thơ, 2500 ở Bến
Tre.”
Mặc dầu đă cố gắng sưu tập tài liệu, tác giả cũng
không thế chứng minh được toàn thành phố Bến Tre đă
bị
bom đạn Mỹ hủy diệt như Thiến Sư Nhất Hạnh đă
tố cáo.
CẬU
XUÂN CĂI CHÀY CĂI CỐI
Dĩ nhiên, khi nói đến vụ thảm sát ở Huế vào Tết Mậu
Thân năm 1968, cậu Nguyễn Đắc Xuân không thể ngồi
yên được, v́ cậu là một trong những chính phạm.
Nhưng cậu chỉ căi chày căi cối.
Cậu Xuân đă viết hai bài đăng trong
“Tuyển Tập:
Tổng Nổi Dậy Mậu Thân 68” được phổ biến trên
nhandanvietnam.org ngày 19.1.2008.
Trong bài “Hậu quả của “cái chết” của tôi” cậu Xuân đă thanh minh về vụ bị cuốn “Giải khăn sô
cho Huế” của Nhă Ca tố cáo cậu “lập những phiên toà
nhân dân, kêu án tử h́nh hàng loạt người”. Cậu Xuân
hỏi: “Tôi đă mở toà án ở đâu và xử ai?” Sau đó, cậu
Xuân nói về chuyện t́nh giữa Nhă Ca và Trần Dạ Từ,
đọc rất vui.
Bài thứ hai là bài “B́nh luận một thông tin lịch
sử trong sách “L’Offensive Générale Des Việt Cộng Au
Tet Mau Than 1968” của nhà sử học Phạm Văn
Sơn”. Trong bài này cậu đă phê b́nh một số điểm
trong cuốn sách này. Thật ra, cuốn này là một tập
tài liệu có tên bằng tiếng Việt là “Tổng công
kích, Tổng khởi nghĩa của Việt Cộng Mậu Thân 1968”
của QLVNCH do sử gia Phạm Văn Sơn làm chủ biên.
Trong bài này, cậu đă kích một số chi tiết trong
cuốn sách mà cậu cho rằng sai. Thí dụ:
Cuốn sách viết “Cuối cùng vào 5 giờ sáng, Việt Cộng
tràn ngập cả khu Đại Nội và tới 8 giờ sáng th́ họ
chiếm được cột cờ và treo lên đó lá cờ giải phóng
(trên đỏ, dưới xanh, có ngôi sao vàng ngay giữa) rất
lớn”. (tr.336).
Cậu Xuân b́nh luận:
“Phải chăng lá cờ treo trên đỉnh
cột cờ Kinh thành Huế là cờ “cờ giải phóng
(trên đỏ,
dưới xanh, có ngôi sao vàng ngay giữa”? Đây là một
sự việc mà tất cả những ai đă sống qua ở Huế trong
Tết Mậu thân 1968 đều biết rất rơ: Đó là lá cờ của
Mặt trận Liên minh Các Lực lượng Dân tộc, Dân chủ
và Hoà b́nh Thành phố Huế. Lá cơ ấy trên xanh,
dưới xanh, ở giữa màu đỏ với một ngôi sao vàng.
“Liên minh Các Lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hoà
b́nh” là cái quái ǵ, chúng tôi sẽ nói trong bài
tới.
Sau khi đọc qua một vài bài biện minh cho tội tàn
sát tập thể của Việt Cộng nói trên, chúng tôi có một
vài nhận xét tổng quát như sau:
(1) Cần phân biệt số nạn nhân chết do chiến cuộc và
số nạn nhân chết do Việt Cộng tàn sảt.
Đây là hai trường hợp hoàn toàn khác nhau, không thể
bày tṛ lập lờ đánh lận con đen để căi chày căi cối
như bọn bồi bút đang làm.
Tài liệu của Thị Xă Huế cho biết sau 22 ngày giao
tranh, đă có 944 người chết và 784 người bị thương,
4.456 căn nhà bị phá hủy hoàn toàn, 3.360 căn bị phá
hủy trên 50% và 2.757 căn bị phá hủy dưới 50%.
Tài liệu kiểm kê của Bác Sĩ Elje Vannema cho biết đă
khám phá ra có 19 mồ chôn tập thể với 2.326 người.
Mồ chôn tập thể xa nhất là ở khe Đá Mài, cách Huế
khoảng 26 cây số, với 428 người bị được t́m thấy.
Tại khu này, không hề có trận đánh nào xấy ra, bị Mỹ
– Ngụy dội
bom hay trọng pháo, hay là đường rút quân của
Cộng quân.
(2) Hà Nội đă lập trước kế hoạch tàn sát tập thể ở
Huế rất kỹ càng.
Hà Nội đă chia thành phố Huế thành 4 khu do bốn cán
bộ chỉ huy để thực hiện vụ thanh lọc và tàn sát: Khu
Thành Nội, Khu Tả Ngạn, Khu Hữu Ngạn và Khu Gia Hội.
Nguyễn Đắc Xuân chỉ huy Khu Gia Hội c̣n Hoàng Phủ
Ngọc Tường lập ṭa án ở Trường Trung Học Gia Hội để
xét xử.
Chùa Từ Đàm
là nơi đặt đại bản doanh của tổ chức thảm sát và
cũng là nơi giam giữ và thanh lọc các nạn nhân Khu
Hữu Ngạn, đa số là đồng bào công giáo đang ẩn nấp
trong nhà thờ chính ṭa Phủ Cam. Tại đây những người
công giáo từ 15 đến 50 tuổi đều bị đi tàn sát, không
cần thanh lộc hay xét xử ǵ cả.
(3) Trường hợp nói láo của Thiền Sư Nhất Hạnh không
ai biện minh được.
Trong cuộc thuyết tŕnh ngày tối 25.9.2001 tại thánh
đường
Riverside ở
New York, ông cho biết thành phố Bến Tre có
300.000 người đă bị
bom đạn Mỹ tiêu hủy. Sau đó, trong cuộc phỏng
vấn của kư giả Anne A. Simpkinson ông lại cho biết
có đến 300.000 hộ đă bị tiêu hủy. Nếu cứ lấy
trung b́nh mỗi hộ 3 người thôi, thành phố Bến Tre
phải có dân số ít nhất 900.000 người. Trong khi đó
dân số thành phố Bến Tre lúc đó thật sự chỉ có
khoảng 80.000 người.
Với những lời bịa đặt vĩ đại này, Thiền Sư Nhất Hạnh
đáng được bầu làm người nói láo số 1 của thế kỷ 21.
(4) Vụ Ṭa Khâm Sứ ở Hà Nội
Trong những tuần qua, Bộ Thông Tin và Văn Hóa đă cho
một số c̣ mồi viết báo, lên đài phát thanh hay
Paltalk loan truyền rằng Ṭa Khâm Sứ ở Hà Nội là của
Vatican, do dùng quyền lực của Pháp mà chiếm
đoạt nên không thể giao cho Ṭa Giám Mục Hà Nội
được. Khi nào có bang giao với
Vatican mới nói chuyện.
Trong bài “Con dường lựa chọn” được
phổ biến hôm 4.1.2008, chúng tôi đă nói rơ: Ṭa Khâm
Sứ
Vatican được được xây cất gần Nhà Thờ Chính
Ṭa Phủ Cam ở Huế vào khoảng năm 1930, v́ lúc đó Huế
là kinh đô của Việt Nam. Sau năm 1945, Huế không c̣n
là kinh đô nữa, nên năm 1950, Đức Khâm Sứ John
Dooley, người
Ireland, quyết định dời Ṭa Khâm Sứ ra Hà
Nội. V́ lúc đó không có nhà để làm trụ sở,
Đức Khâm Sứ Dooley đă mượn một phần bất động sản của
Ṭa Giám Mục Hà Nội để làm Ṭa Khâm Sứ. Năm
1959, Đức Khâm Sứ John Dooley bị trục xuất và Ṭa
Khâm Sứ bị nhà cầm quyền chiếm, cho xây một khu giải
trí với ư đồ phá phách nơi thờ phượng và tu hành.
Ṭa Giám Mục Hà Nội đă đưa các giấy tờ chứng minh
chủ quyền để lấy lại, nhưng chính quyền chẳng những
không trả, mà Quận Hoàn Kiếm c̣n t́m cách gây ồn ào
thêm. V́ thế, mới có chuyện đ̣i lại nhà một cách
quyết liệt như hiện nay.
Luận điệu phản tuyên truyền do bọn c̣ mồi của Bộ
Thông Tin và Văn Hóa đưa ra toàn là những lời láo
phét nên không lừa dối được ai.
Chúng tôi sẽ mô tả chi tiết về kế hoạch thảm sát Tết
Mậu Thân ở Huế của Hà Nội do Tướng Trần Văn Quang
chỉ huy trong số báo tới.