www.motgoctroi.com mến chào bạn    

Vấn nạn nhức nhối

  Tú Gàn

Saigon Nhỏ ngày 24.8.2007

 

   Lịch sử Hồi Giáo kể lại rằng Giáo Chủ Muhammad có gia đ́nh lúc 25 tuổi. Trước đó, Giáo Chủ không hề biết đến đàn bà. Muhammad đă lấy bà Khadijah, một phụ nữ đă hai lần góa chồng và lớn hơn ông 15 tuổi. Bà Khadijah là một góa phụ giàu có đă thuê Muhammad làm công cho bà, sau đó đă đề nghị Muhammad lấy bà, và Muhammad chấp nhận. Bà đă sống với ông đến 65 tuổi. Khi bà qua đời, Muhammad 55 tuổi. Một thời gian sau, Muhammad lấy bà Sâu-Dah, v́ chồng bà ta đă chết do sứ mạng thiêng liêng được Muhammad giao phó. Tiếp đến, Muhammad lấy một cô gái vị thành niên mới 7 tuổi tên là Ây-shah, con gái của ông Abu Bakar, một người bạn thân thiết của Muhammad. Trong thời gian từ 55 đến 60 tuổi, ông c̣n lấy thêm 9 bà nữa.

   Trong Hồi Giáo, chuyện những người thân t́nh hay giữa giáo sĩ với giáo sĩ, việc gă con gái c̣n vị thành niên cho nhau làm vợ là chuyện thường t́nh!

   Theo tục lệ của Tàu và Việt Nam ngày xưa, “nữ thập tam, nam thập lục” là có thể lấy nhau. V́ thế mới có câu “Lấy chàng từ thủa 13, đến năm 18 thiếp đà 5 con”.

   Nhưng trong luật lệ của xă hội văn minh ngày nay, “đụng” đến trai hay gái vị thành niên là mệt ngay. H́nh luật Việt Nam hiện nay cũng quy định rằng giao cấu với trẻ em từ đủ 13 tuổi đến 16 tuổi có thể bị phạt tù từ 1 năm đến 5 năm (điều 115), c̣n người nào có hành vi dâm ô đối với trẻ em, có thể bị phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm (điều 116), v.v.

   Khoảng 120 chính phủ tham dự Hội nghị Thế giới “Chống Khai Thác T́nh Dục Trẻ Em” (WCCSEC) nhóm họp lần đầu ở Stockholm, Thuỵ Điển, đă thoả thuận rằng mỗi nước cần phải ban hành những điều luật của chính họ để chống nạn du lịch t́nh dục trẻ em.

   Nhưng những h́nh phạt như vậy vẫn chưa làm thay đổi được bao nhiêu đối với tệ nạn khai thác t́nh dục trẻ em. Cơ Quan Nhi Đồng Quốc Tế LHQ (UNICEF) báo động rằng ngay sát Mỹ, tại nước Mexico đă có 16.000 trẻ em nam lẫn nữ là nạn nhân của du lịch t́nh dục, chánh phạm đa số là du khách t́nh dục người Mỹ.

   T́nh trạng này tại Đông Nam Á cũng rất bi thảm. Ông Peter Leuprech, đại diện đặc biệt của Tổng Thư Kư Liên Hiệp Quốc về Nhân Quyền ở Campuchia, đă nói với báo chí rằng trong vùng Đông Nam Á có ít nhất là 200.000 phụ nữ và trẻ em rơi vào tay bọn buôn người và bị đưa vào nghề mại dâm. Ông Peter Leuprech nhắc lại chuyện những bé gái tuổi chỉ từ 6 đến 8 mà đă bị các tổ chức tội phạm buộc phải bán dâm bằng mồm.

   Chúng ta hăy cùng với phóng viên của đài BBC đi một ṿng từ Thái Lan qua Campuchia rồi đến Việt Nam.

 

   CÁC QUÁN BAR Ở BANGKOK

   Kư giải Thembi Mutch của đài BBC kể lại:

   Tôi tới Thái Lan vào sáng thứ sáu và ngay tối hôm đó, tôi cùng người đồng nghiệp đă đến khảo sát nhiều quán bar ở Bangkok để xem kế hoạch làm việc của chúng tôi sẽ ra sao. Mục đích của chúng tôi trong chuyến đi Đông Nam Á dài 7 tuần là t́m các trẻ em bị bán làm nghề mại dâm.

   Mại dâm bị coi là bất hợp pháp tại Thái Lan, nhưng người Thái nếu đă trên 18 tuổi th́ được phép phục vụ trong các quán bar. Cả ở Thái Lan lẫn Campuchia, thu nhập từ việc mại dâm quá dễ dàng nên tệ nạn này trở nên phổ biến. Nhiều khi giới chức nhắm mắt làm ngơ trước hoạt động mại dâm, và một số tổ chức phi chính phủ c̣n cáo buộc rằng cả cảnh sát lẫn chính quyền đều khuyến khích ngầm hoạt động này.

   Một phúc tŕnh của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đă chỉ trích Thái Lan không làm đủ mạnh để ngăn chặn nạn buôn bán phụ nữ và trẻ em từ Miến Điện, Campuchia, Lào và Trung Quốc. Phóng viên Thembi Mutch đă gặp gỡ một số phụ nữ và trẻ em vướng vào các đường dây buôn người.

   Keng kể: “Tôi đi cùng với bà cô ở quê ra làm việc tại khu nghỉ mát Pattaya. Tôi làm bồi bàn trong một quán bar gần đây. Lúc đầu, tôi không hề biết là đàn ông có thể quan hệ t́nh dục với đàn ông hay với các bé trai, và lúc đó trông tôi chỉ như một cậu bé thôi. Khi đó tôi 16 tuổi và gia đ́nh có rất nhiều vấn đề, thế nên tôi phải tự lo hết.”

   Về sau Keng được biến thành kẻ buôn bán trẻ măi dâm. Keng kể lại:

   “Tôi tới Bangkok, tới Grand Plaza hay nhà ga và tập hợp các cậu bé từ 11 đến 13 tuổi. Tôi mang các em về quầy bar. Thường mỗi lần tôi t́m cách tập hợp khoảng 10 em, thế nhưng nếu có các vụ bố ráp của cảnh sát Bangkok th́ việc t́m những em này khó khăn hơn.

   “Tôi phải rất cẩn thận khi tiếp cận. Trong mấy ngày đầu, các em nghe lời, v́ nhiều em không được ăn uống tử tế trong nhiều tuần. Thế nhưng chúng tôi vẫn phải khoá các em trên gác xép của quầy bar, một phần là để chúng nó không trốn được, phần khác là để cảnh sát và các cơ quan cứu hộ không t́m thấy”.

   Tỉnh Prey Vang là một trong các khu vực nghèo nhất ở Campuchia. Từ đây đi sang Thái Lan rất dễ, do đó, mỗi năm có hàng ngàn trẻ em bị buôn qua biên giới, mà thường lại do chính cha mẹ các em mang đi.

   Kư giả Thembi Mutch cho rằng tại các nền văn hoá Phật giáo, các gia đ́nh thường mang nặng tư tưởng con cái phải báo hiếu cha mẹ, đặc biệt tại vùng nông thôn, nơi người dân thường coi trọng chuyện số mệnh. Đôi khi, chỉ v́ ḷng tham, các bậc cha mẹ lờ đi những ǵ con cái ḿnh phải hứng chịu. Tuy nhiên, các chuyên gia cho biết đa phần, họ hành động như thế v́ dốt nát và không có cơ hội.

   Kư giải Thembi Mutch hỏi các em gái từng bị bắt cóc về lời khuyên của các em đối với những em khác để tránh trở thành nạn nhân của những kẻ buôn người là ǵ, em trẻ nhất trả lời: “Sẽ rất là khó nếu như mẹ bảo phải đi kiếm tiền để nuôi gia đ́nh, v́ như thế ḿnh phải giúp đỡ thôi. Nhưng tốt nhất là được đi học chứ không phải đi xin ăn”.

 

   ĐỊA NGỤC CAMPHCHIA

   Trong cả ba nước Thái Lan, Campuchia và Việt Nam, t́nh trạng ở Campuchia là khủng khiếp nhất.

   1.- Một cái nh́n tổng quát: Kỹ nghệ t́nh dục lan rộng sang Campuchia, nơi trẻ em bị bắt làm việc phục vụ các gia đ́nh, xây dựng, chế biến hải sản và không loại trừ việc bán dâm. Đa số trẻ vị thành niên bán dâm không tự nguyện mà bị các kẻ buôn người buộc làm việc đó. T́nh trạng buôn bán trẻ em tăng lên cùng với mức phát triển kinh tế ở Đông Nam Á.

   Tệ nạn này xảy ra v́ 2 lư do chính. Trước hết, nhiều kẻ thích quan hệ t́nh dục với trẻ em đă du lịch đến châu Á để hưởng lạc, làm gia tăng nhu cầu các bé gái thật nhỏ tuổi. Lư do thứ hai, sự lo sợ mắc bệnh AIDS và các bệnh tật lây lan qua đường t́nh dục đă khiến những người trả tiền để mua dâm t́m kiếm các cô gái c̣n trinh. 

   Hậu quả là t́nh trạng ''nô lệ t́nh dục'' đang sống lại, nhất là ở những nơi như đất nước Campuchia, nơi mà các cô gái trẻ bị giam giữ trong các động điếm cho tới khi họ bị bệnh AIDS và chết. Một số các thiếu nữ này bị chuyển tới Thái Lan hoặc Malaysia để làm việc trong các nhà chứa ở đó.

   Theo ước tính của chính phủ Mỹ, các cô gái này là một phần của mạng lưới buôn người toàn cầu đă bán ít nhất 800.000 người - phần lớn là phụ nữ và trẻ em - qua đường biên giới quốc tế mỗi năm.

   Ngày 3.11.2006, hăng tin BBC đưa tin hơn 1 phần 5 du khách đến Campuchia chỉ với mục đích qua đêm với những trẻ em 9, 10 tuổi (có em c̣n nhỏ hơn). Cơn lốc du lịch t́nh dục đă cuốn nhiều em bé Campuchia vào chốn địa ngục trần gian.

   Chính sự tăng trưởng của du lịch quốc tế đă khiến nhiều mảnh đời trẻ thơ bị vùi dập trong tay những kẻ tà dâm. Không phải tất cả khách quốc tế đều bị cuốn hút bởi bờ biển và ngôi đền Angkor Wat nổi tiếng của Campuchia. Có đến 20% trong số họ là các khách du lịch t́nh dục và phần lớn trong số đó chỉ muốn quan hệ với trẻ em. Những kẻ bệnh hoạn này chủ yếu đến từ các nước phương Tây.

   Là một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới, Campuchia có một kỹ nghệ măi dâm tệ hại nhất. Phải đến hàng ngh́n cô gái trẻ tuổi thuộc quyền sở hữu bởi các nhà chứa, phục vụ phần lớn các khách làng chơi địa phương. Nhiều cô gái bị cha mẹ hoặc người thân bán cho các nhà chứa khi c̣n ở tuổi rất nhỏ, một số bị bắt cóc hoặc bị dụ dỗ lên thành phố làm việc trong các nhà hàng.

   Đại đa số các cô gái này, và cả cha mẹ của họ, thường không được đi học và rất xa lạ với đời sống bên ngoài các làng mạc. Đôi khi cha mẹ bán các đứa con gái v́ cần tiền để mua thực phẩm hoặc thuốc men, thế nhưng không phải luôn luôn như vậy. Có lần PV Nicholas Kritof  đă tiếp xúc với một cặp vợ chồng nhẫn tâm bán con gái ḿnh chỉ để có tiền mua một dàn âm thanh!

   Bên cạnh các thiếu nữ, c̣n có nhiều bé gái rất nhỏ, một số chỉ mới 5 hoặc 6 tuổi. Phần lớn các bé gái này được sử dụng để phục vụ những kẻ ấu dâm (quan hệ t́nh dục với trẻ em) bệnh hoạn người ngoại quốc. Campuchia nổi tiếng là nơi không có các luật lệ về nạn ấu dâm, do đó đất nước này thu hút rất nhiều những kẻ thích làm t́nh với trẻ em đến từ Anh, Mỹ, Úc và các quốc gia châu Á khác.

   Thủ phạm cũng bao gồm cả nam giới ở Campuchia và các nước Đông Nam Á khác. Khi mua dâm, họ sẵn sàng trả tiền cao để quan hệ với các bé gái c̣n trinh. Nguyên nhân là do tâm lư lo sợ bệnh AIDS, và khách làng chơi tin rằng họ sẽ "giải được xui" và không bị bệnh nếu ngủ với một cô gái c̣n trinh trắng.

   2.- Một cuộc xâm nhập: Kư giải Thembi Mutch kể lại: Để xâm nhập thực tế, chúng tôi giả làm khách du lịch ở những khu có nạn măi dâm vị thành niên, một công việc không dễ dàng ǵ. Chúng tôi lang thang trên các phố vào buổi đêm và được gái mại dâm cho biết thông tin về những điểm có trẻ làm nghề này.

   Chúng tôi dùng xe hơi bịt kín để thu âm, thay đổi khách sạn thường xuyên và luôn luôn cố gắng che dấu thiết bị ghi âm của ḿnh.

   Một lần tại Campuchia, chúng tôi ghi được cảnh những kẻ buôn người mặc cả giá trẻ em trong một quán cà phê ngay giữa ban ngày. Không khí trong quán cà phê lúc ấy thật bức bối, những người đàn ông đang uống rượu và có thể c̣n dùng ma túy nữa.

   Tôi hỏi thầm Ang, người phiên dịch cho tôi, từng là gái điếm: "Những người này là ai vậy?"

   Cô ấy trả lời: "Họ là các quan chức của Việt Nam và Campuchia."

   Chúng tôi rời quán cà phê ngay lập tức v́ biết chỉ cần 50 đôla là có thể thuê một kẻ giết mướn ở Campuchia.

   Hôm ấy và nhiều hôm khác chúng tôi bị theo dơi thường xuyên. Nhiều kẻ đi xe máy đôi khi vượt lên bên cạnh xe Ang chở tôi đi ngay giữa Phnom Penh. Họ thường quay lại nh́n kỹ vào mặt tôi rồi giảm tốc độ.

   3.- Những câu chuyện thương tâm: Những câu chuyện của các trẻ em bị buôn bán làm mại dâm thật đau ḷng.

   Một thiếu nữ 15 tuổi tại Campuchia cho hay cha mẹ em bán trinh của em cho một người đàn ông. Người này đă đánh thuốc mê và hăm hiếp em.

   Sau khi buộc phải ở một tuần với người này trong khách sạn, em bị bán cho một nhà chứa. Tại đó, em bị 10 người đàn ông giả làm khách hàng hiếp cùng một lúc.

   Em chạy trốn, thế nhưng lại bị lừa đi làm gái trong suốt ba năm sau. Cuối cùng em cũng thoát ra được và được một gia đ́nh người lạ che chở.

  Tôi cũng gặp một em gái mới có 9 tuổi, rất lanh lợi và thông minh. Em kể lại chuyện bị bắt cóc tại Phnom Penh như thế nào, bị giam trong một ngôi nhà, bị bắt xem phim con heo và uống nước bẩn.

   Những kẻ buôn người rành việc chúng làm. Em gái trên và nhiều em khác bị đánh đập thường xuyên, bị hành hạ để rồi không c̣n tâm trí và sức lực mà cưỡng lại nữa.

   Các em thậm chí c̣n không biết mại dâm là ǵ và liệu rồi đây các em có thể hồi phục sau những ǵ đă xảy ra hay không th́ c̣n là điều đang được tranh căi.

   Một số khách sạn có chủ là người Trung Quốc thường cung cấp nhiều cô gái trẻ cho khách ngủ qua đêm, mà đa số các em này bị bắt cóc hoặc lừa bán từ Việt Nam qua. Cứ mỗi cô c̣n trong trắng được bán cho nhà thổ với giá 500 USD.

   Trong một ngôi nhà t́nh thương ở thủ đô Phnom Penh, 2 cô gái Việt Nam từng bị ép làm gái mại dâm đă nghẹn ngào kể lại cuộc đời họ. Lan, vừa mới bước sang tuổi 19, không nhớ ḿnh bị bán vào năm nào. Cô chỉ nói: "Việc này đă lâu lắm rồi".

   Nhưng Lan vẫn nhớ người khách đầu tiên là một gă Trung Quốc, ông ta trả 400 USD cho chủ chứa để ngủ với cô trong 3 ngày. Một cô bé khác, tên Diệu, mới 15 tuổi, nhưng trông rất trẻ con đă kể lại: "Cháu là "lính mới" bị lừa bán từ Việt Nam sang". Khi bị bọn dụ dỗ lừa đi, Diệu cứ đinh ninh rằng ḿnh sẽ làm việc cho một quán cà-phê. Em đâu có ngờ đời con gái của ḿnh bị bán cho một gă Campuchia với giá 250 USD.

   Phóng sự của các nhà báo quốc tế khi xâm nhập vào một ổ chứa, nơi có các cô gái phải tiếp hàng chục khách mỗi ngày và chỉ được trả “lương” 1 USD.

   Tại khu ổ chuột khét tiếng Svay Pak có đến 20 nhà thổ và mỗi động nuôi khoảng 10 đến 30 cô. Nhiều em mới hơn 10 tuổi nhưng đă có thâm niên trong nghề. Mỗi ngày, họ bị ép bán dâm cho hàng chục khách nước ngoài và đàn ông Campuchia với giá rẻ mạt 3 USD/lần. Năm 2003, khu này đă bị cảnh sát xóa sổ.

Không chỉ có các em gái, các cậu bé Campuchia cũng là miếng mồi ngon cho những kẻ bệnh hoạn. Tại Phnom Penh, một nửa các bé trai lang thang trên đường phố là "nô lệ t́nh dục". Một cậu bé 14 tuổi kể:

   "Hôm đó, khi cháu đang đi với mấy người bạn, một ông khách Tây gọi bọn cháu lại và mời ăn. Cháu nghĩ ông ta là người có ư tốt. Nhưng sau đó, ông ta yêu cầu cháu làm t́nh với ông ta. Các bạn cháu cũng ủng hộ điều này v́ bọn nó nói rằng thà làm mà có tiền c̣n hơn là không có ǵ".

   Một thanh niên nay đă 20 tuổi cho biết cậu bị bị lạm dụng cách đây 6 năm khi đang làm việc tại khu du lịch biển. Lúc đó cậu bé hành nghề rửa xe, nhưng sau bị ép làm nghề dơ bẩn. Cậu kể lại:

   "Các bạn tôi đă ép tôi làm điều đó. Họ bắt tôi mặc một chiếc quần lót ngắn cũn và chuốc cho tôi say mèm. Khi tỉnh dậy, tôi thấy ḿnh không mặc ǵ cả. Tôi đă bị hăm hiếp bởi một ông khách Pháp suốt 5 ngày trong khách sạn".

   Kể từ đó, cậu bé Campuchia này hành nghề mại dâm chuyên phục vụ những kẻ đồng tính thích quan hệ với trẻ em. Năm ngoái, thật may mắn, cậu được một tổ chức nhân đạo giúp đỡ và đưa ra khỏi vũng bùn nhơ nhớp.

   Nhiều tổ chức nhân quyền và phi chính phủ quốc tế đă giúp cảnh sát Campuchia ngăn chặn tệ nạn nhức nhối này. Khoảng 40 cảnh sát Campuchia, cả nam và nữ, đă được học cách thu thập chứng cứ bằng máy quay kỹ thuật số và làm thế nào để chuyển các bức ảnh vào máy vi tính xách tay. Toàn bộ các thiết bị này đều được Đại Sứ Quán Anh ở Campuchia tài trợ.

   Năm ngoái, đội cảnh sát chống buôn người này đă bắt được 400 tên tội phạm có liên quan đến t́nh dục trẻ em. Khoảng 200 tên trong số đó là những kẻ hiếp dâm, c̣n lại là khách làng chơi.

   Chính phủ Campuchia cũng đă tiến hành nhiều biện pháp nhằm đẩy lùi tệ nạn. Nhiều chủ chứa đă bị bắt, các khu "đèn đỏ" buộc phải xóa bỏ và toà án tuyên phạt nặng các khách nước ngoài đến Campuchia chỉ để quan hệ với trẻ em. Tuy nhiên, nỗ lực của họ không thấm vào đâu và nỗi đau này sẽ măi c̣n day dứt trong ḷng xă hội Campuchia.

   4.- Chuyện một cô gái may mắn: Khi nhà báo Nicholas Kritof (viết tắt là PV) đến Campuchia để làm phóng sự về tệ nạn mại dâm trẻ em, ông đă gặp 2 cô gái bị mắc kẹt trong t́nh cảnh hết sức tuyệt vọng. Xúc động trước các câu chuyện thương tâm, ông Kritof đă bỏ tiền túi để chuộc họ ra và đưa cả hai trở về gia đ́nh, giúp 2 cô tạo lập một cuộc sống mới. Ông kể lại:

   Mụ chủ chứa béo lùn khoảng 40 tuổi, cai quản một nhà chứa nằm trên tầng 2 của ṭa nhà 4 tầng. Động bán tơ này có rất nhiều buồng nhỏ, các ṿi nước ṛ rỉ, đầy ắp những người đàn ông với bề ngoài nhếch nhác và các thiếu nữ phấn son ḷe loẹt. Mụ tú bà đẩy Srey Neh vào căn pḥng dơ dáy, ánh sáng mờ mờ, có một chiếc giường, một tivi và một pḥng tắm bị hỏng. Trước khi quay đi, mụ nói: “Ông có con này. Thích làm ǵ th́ làm!”

   Srey Neh, 18 tuổi, có vóc người nhỏ nhắn đă kêu ré lên khi nh́n thấy PV và người phiên dịch. Cô bé sợ hăi và đứng khúm núm ở đầu kia chiếc giường. Những người khách phương Tây rất ít khi được nh́n thấy trong các nhà chứa ở tỉnh Poipet này – v́ hầu hết các khách hàng ở đây đều là người Campuchia hoặc Thái Lan.

   Ngồi vuốt cho thẳng chiếc quần jeans và nh́n vào tivi, Srey Neh có vẻ bối rối khi PV bắt đầu đặt câu hỏi. Sự thiếu thân thiện ban đầu đă trở thành ṭ ṃ háo hức khi cô gái nhận thấy PV không yêu cầu thực hiện các hành vi t́nh dục, mà cô thường bị buộc phải làm với khách hàng ít nhất 3 lần mỗi ngày.

Là một trong gần 10 cô gái trẻ tuổi làm việc tại lầu xanh này, hoàn cảnh của Srey Neth rất bi đát, thế nhưng c̣n đỡ hơn rất nhiều những nhà chứa trong các khu ổ chuột của thành phố, nơi mà các cô gái phải phục vụ t́nh dục cho 10 gă khách mỗi ngày với số tiền... 1 USD.

   Trong vài phút nói chuyện, Srey Neh thú nhận ḿnh đang bị giam cầm bởi mụ chủ chứa. Thậm chí muốn trốn thoát cũng chẳng có cách nào, cô gái khẽ kể: “Tôi có thể đi loanh quanh khu phố Poipet, nhưng chỉ được phép đi với bọn bảo kê. Chúng theo dơi tôi từng bước, và chẳng bao giờ để tôi đi ra ngoài một ḿnh v́ sợ tôi bỏ trốn”.

   PV hỏi tiếp: “Vậy tại sao cô không trốn thoát vào ban đêm?”. Srey Neh trả lời: “Chúng sẽ bắt lại bất cứ ai muốn trốn và điều kinh khủng sẽ xảy ra. Chúng nhốt người định trốn lại và đánh đập dă man”.

   PV thắc mắc: “Vậy c̣n cảnh sát th́ sao? Cô có thể đi đến trạm cảnh sát để cầu cứu?” Nhưng Srey Neh chỉ thở dài trả lời: “Cảnh sát sẽ không giúp tôi bởi v́ họ nhận hối lộ từ các chủ chứa. Thậm chí các viên cảnh sát c̣n thường xuyên đến đây để làm t́nh với chúng tôi”.

   PV hỏi cần bao nhiêu tiền để mua sự tự do cho cô. Phản ứng một cách chậm chạm, Srey Neh nói lên một số tiền địa phương tương đương 200 USD. Và lần đầu tiên cô gái ngước mắt nh́n lên, dường như một tia hy vọng mong manh lóe lên trong ánh mắt.

   PV hỏi tiếp: “Cô có thật sự muốn ra khỏi đây? Và cô có chắc là sẽ không trở lại nơi này?”. Cô gái đă bất ngờ quay người và trả lời: “Nơi đây là địa ngục. Chắc ông nghĩ tôi muốn làm việc ở đây sao?”

   Cuối cùng PV cho Srey Neh biết là sẽ mua tự do cho cô, và họ bắt đầu kế hoạch cuộc giải thoát này. Giữa sự hy vọng và hoài nghi cô gái đă hỏi đi hỏi lại nhiều lần: “Ông thật sự sẽ đưa tôi ra khỏi nơi đây?” Srey Neh dường như bán tín bán nghi sự thành thật của nhóm PV, nhưng rất muốn thoát khỏi nơi đây và sẵn sàng chấp nhận mọi nguy hiểm.

   Cuộc giải cứu rất khó khăn, nhóm PV lo sợ nếu mụ tú bà đoán biết được kế hoạch của họ, bà ta sẽ nhanh chóng đưa Srey Neh đi mất. Do đó, họ đă giữ bí mật suốt đêm hôm đó, và khi trời vừa sáng, PV đến gơ cửa mụ chủ, trao cho mụ ta 200 USD và đ̣i hóa đơn. Và rồi Srey Neh đă được đưa ra khỏi tổ quỷ này trước khi mụ chủ chứa kịp đổi ư.

   Nhiều người không tán thành việc làm của nhóm PV - bởi v́ các nhà báo được mong đợi không dính líu vào các vấn đề mà họ viết. Là một phóng viên làm việc ở châu Á trong nhiều năm, PV Nicholas Kritof  đă chứng kiến sự gia tăng tràn lan nạn mại dâm trẻ em ở Campuchia.

 

   NH̀N QUA VIỆT NAM

   Việt Nam không có “kỹ nghệ” khai thác t́nh dục trẻ em có quy mô như ở Campuchia, những t́nh trạng kinh doanh thân xác trẻ em hay buôn bán trẻ em để làm nghề măi dâm vẫn c̣n là một vấn đề nan giải.

   Báo Công An Nhân Dân kể lại vụ án mẹ đi t́m đứa con gái bị nghi là đă rơi vào bẫy của bọn "mẹ ḿn" như sau:

   Gần một tuần, kể từ khi Bùi Bích Ng., cô con gái mới hơn 14 tuổi, bỗng dưng mất tích, chị Trương Thị X. trú tại thị xă Ḥa B́nh, đă phải lặn lội đi t́m con. Chị t́m ra manh mối là trước khi đi khỏi nhà, cháu Ng. có đến một quán cà phê ở xă Sủ Ng̣i, thị xă Ḥa B́nh. Bất chấp nguy hiểm, chị t́m đến quán cà phê, đóng giả gái mại dâm cần việc làm để lần t́m manh mối về con gái.

   Các trinh sát Pḥng An Ninh Điều Tra thuộc Công An tỉnh Ḥa B́nh đă bám sát theo chị, nhờ vậy đă khám phá ra đường dây môi giới và chứa mại dâm liên tỉnh Ḥa B́nh - Hà Tây - Hà Nội là Nguyễn Thị Huyền Trang và Nguyễn Thị Duyên (tức Duyên “dô"), cùng trú tại thị xă Ḥa B́nh. Công An đă khai thác và được biết sau khi lừa 2 em Ngô Thị Huyền Nh, sinh năm 1990, và Bùi Bích Ng. xuống Hà Nội, và giao hàng Dương Đ́nh Lộc, 30 tuổi, trú tại xă Biên Giang, huyện Thanh Oai, Hà Tây.

   Đường giây bị phá, cháu Ng. và cháu Nh. được giải thoát. Cháu Ng. cho biết v́ em quá gầy yếu nên khi được đưa về Hà Nội, chủ quán karaoke đă loại em. Tuy nhiên, do sợ bị lộ, chủ quán đă bắt cháu đến nhà một người quen giúp việc với ư định khi nào cháu "phổng phao" hơn sẽ đưa ra bắt tiếp khách.

   C̣n cháu Ngô Thị Huyền Nh. bị đưa về một quán karaoke ở Hà Nội và bị chủ quán ép phải "tiếp khách" liên tục.

 

   Một chuyện khác: Bản tin của Thông Tấn Xă Việt Nam có đăng tin về vụ án “Lừa bán trẻ em vào động mại dâm” như sau:

Nguyễn Thị Liễu, trú tại phường Âu Cơ, thị xă Phú Thọ vừa bị Ṭa án nhân dân tỉnh Phú Thọ tuyên phạt 16 năm tù giam v́ tội danh mua bán trẻ em. Liễu lừa bán 2 trẻ em mới hơn 11 và 13 tuổi làm gái bán dâm.

   Tháng 6/2006, do biết hoàn cảnh gia đ́nh cháu Thu khó khăn, nhà đông anh em, cuộc sống vất vả thiếu thốn, Liễu đă nảy sinh dă tâm lừa chị em Thu để bán.

   Liễu thường xuyên đón đường cháu Thu để làm quen và rủ hai chị em cô bé đi Hà Nội làm nghề cắt tóc gội đầu. Trước khi đi, Liễu dặn 2 cháu để lại thư cho bố mẹ bảo rằng không phải đi t́m. Liễu đă đón và đưa 2 cháu về Hà Nội. Tới khu vực hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội, Liễu đă bán hai cháu làm gái mại dâm với giá 10 triệu đồng.

 

   Một nhân viên làm việc cho tổ chức thiện nguyện phi chính phủ ở Sài G̣n cho biết:

   "Ở Việt Nam có những tệ nạn c̣ dẫn trẻ em sang Campuchia để hành nghề mại dâm. Nhưng t́nh h́nh hiện nay th́ đă biến tướng là chính bố mẹ dắt các em đi để khỏi tốn tiền môi giới. Tệ nạn chính cha mẹ bán con quả thật là khó đối phó, nếu nhà nước không tăng cường giáo dục và xóa đói giảm nghèo cho người dân vùng hẻo lánh.”

 

   CHƯA CÓ GIẢI PHÁP

   Bà Rosalind Prober, một người vận động bảo vệ trẻ em, đă có nhận định như sau: “Bất cứ nơi đâu có nạn nghèo và một băi biển đẹp th́ người ta sẽ t́m thấy kỹ nghệ du lịch t́nh dục trẻ em, v́ nhu cầu của thiên hạ rất cao.”

   Bà Prober nêu ra những nước Campuchia, Việt Nam, Honduras và vài nước Châu Mỹ La-tinh khác, như là những nơi đang có kỹ nghệ này. Bà nói thêm: “Bây giờ có lẽ các du khách t́nh dục trở nên thận trọng hơn trước, nhưng họ không từ bỏ hẳn.”

   Vốn là một luật sư, ông Peter Leuprech cho rằng cần sự phối hợp quốc tế để ngăn ngừa, trừng trị th́ mới có thể giảm thiểu tệ nạn này. Những quốc gia có nhiều du khách đến Đông Nam Á mua t́nh dục trẻ em như Nhật Bản, Hoa Kỳ và Liên hiệp Châu Âu cũng có nghĩa vụ phải góp phần tiêu diệt nạn mua dâm ghê tởm đó.

 

   Tú Gàn