Vàng thau lẫn lộn

 

   Trong năm nay, phong trào đấu tranh cho tự do dân chủ ở trong nước bắt đầu nở rộ. Điều này cho thấy giai đoạn sợ sệt hay cầu an của giới sĩ phu đang qua và những người muốn làm một cái ǵ cho quê hương bắt đầu nối tiếp nhau đứng dậy.

   Song song với phong trào đ̣i tự do dân chủ này, nhà cầm quyền CSVN cũng đă cho h́nh thành những tổ chức đấu tranh cuội để lùa những người có tinh thần đấu tranh lầm tưởng đó là những tổ chức đấu tranh thật, chui đầu vào cho họ tóm gọn. Đây là phương pháp cổ điển đă được áp dụng kể từ ngày mới chiếm được miền Nam và đă làm cho hầu hết các phong trào chống cộng tại miền Nam sụp đổ.

   “Mặt Trận Phục Quốc giả" do Mai Chí Thọ lănh đạo, đă tóm gọn bộ chỉ huy của tổ chức Phục Quốc thật do Linh mục Trần Quốc Hiệu lănh đạo ở mật khu Bầu Cá (Hố Nai) và lùa hàng trăm thanh niên vào các trại cải tạo. Trong một vụ khác, khi thấy “Mặt Trận Thống Nhất các Lực Lượng Yêu Nước Giải Phóng Việt Nam” do ông Lê Quốc Túy làm Chủ Tịch đang chuẩn bị xâm nhập vào Việt Nam, Trung Tá Công An Nguyễn Tấn Dũng (nay là Thủ Tướng) và Thiếu Tá Công An Bùi Quốc Huy đă đưa người vào làm kháng chiến quân để theo dơi. Do đó, vào tháng 9 năm 1984, Mặt Trận cho một toán đi từ tỉnh Trat của Thái Lan qua Cam-bốt vào Việt Nam để bắt tay với các thành phần chống đối của Phật Giáo Ḥa Hảo tại vùng An Giang, nhưng mới tới Châu đốc th́ đă bị bắt. Toán thứ hai đi bằng đường thủy vào Cà Mau cũng bị tóm gọn, trong đó có Mai Văn Hạnh và Trần Văn Bá. Thế là Mặt Trận tan vỡ! Đây chỉ là hai thí dụ điển h́nh.

   Phá tan xong các tổ chức chống đối ở trong nước và ở ngoài mới xâm nhập vào, Tổng Cục Phản Gián đă dùng Đảng Nhân Dân Hành Động của Nguyễn Sĩ B́nh và Liên Quân Kháng Chiến Đông Dương của Nguyễn Hữu Chánh để thanh toán các thành phần chống Cộng c̣n lại ở Cam-bốt và Thái Lan. Bị lật tẩy, Đảng Nhân Dân Hành Động đă im hơi lặng tiếng một thời gian. Nhưng trong năm qua, khi phong trào đấu tranh trong nước bắt đầu nở rộ, đảng này đă được phục hồi và do Bác Sĩ Nguyễn Xuân Ngăi làm Chủ Tịch bù nh́n. Nhưng các tổ chức đấu tranh và đồng bào ở trong cũng như ngoài nước đều cảnh giác, nên không ai bị vào bẩy nữa.

 

   MỘT HIỆN TƯỢNG MỚI

 

   Nhân vụ ông Đỗ Thành Công (c̣n gọi là Đỗ Công Thành), một người Mỹ gốc Việt ở San José, bị bắt ở Phan Thiết ngày 14.8.2006 khi về thăm nhà, chúng ta được biết thêm một tổ chức mới có tên là “ĐẢNG DÂN CHỦ NHÂN DÂN” (ĐDCND). Chỉ đọc cái tên đảng thôi, nhiều người đă nghi ngờ rồi, đó là một cái tên thường được Đảng Cộng Sản Việt Nam hay các tổ chức thân cộng dùng, chẳng hạn như Ủy Ban Nhân Dân, Ṭa Án Nhân Dân, Hội Đồng Nhân Dân Cứu Quốc, Đảng Nhân Dân Hành Động, v.v.

   Bản Tuyên Ngôn và bản Điều Lệ của Đảng này cho biết Đảng được thành lập ở trong nước ngày 1.12005, nhưng lại không cho biết các sáng lập viên gồm những ai. Kiểu nói này gióng hệt kiểu nói của của Nguyễn Sĩ B́nh và Nguyễn Hữu Chánh trước đây. Nguyễn Sĩ B́nh cho biết, Đảng Nhân Dân Hành Động đă được “thành lập tại Sài G̣n, Việt Nam, ngày 18.1.1991 sau hơn 6 năm chuẩn bị.” C̣n Nguyễn Hữu Chánh nói: “Chính Phủ Cách Mạng Việt Nam Tự Do là một tổ chức chính trị được thành lập vào ngày 30/4/1995 tại Việt Nam, bởi đại diện một số tổ chức kháng chiến và đấu tranh chống Cộng Sản”, rồi cho đăng h́nh một người mặc áo rằn ri đứng nghiên nghiên và nói đó là Thủ Tướng Nguyễn Hoàng Dân đang hoạt động trong nước. Nhưng chỉ ít lâu sau chúng tôi khám phá ra h́nh đó là h́nh Nguyễn Văn Tư, tên giác gian cho Công Ty Vinamoto của Chánh ở Cam-bốt!

 

   Đọc bản Tuyên Ngôn và Điều Lệ của ĐDCND, chúng ta càng thấy có nhiều nghi ngờ hơn nữa.

   1.- Được tiến hành từ từ? Phẩn dẫn lư của bản Tuyên Ngôn cũng chỉ lặp lại những điều mà hàng trăm tổ chức đấu tranh chống cộng khác đă viết, nên không cần nhắc lại làm ǵ. Chỉ phần chủ trương của Đảng mới đáng quan tâm. Bản Tuyên Ngôn cho biết:

  “Đảng Dân chủ Nhân dân chủ trương sự chuyển hoá từ quản trị độc tài sang quản trị dân chủ sẽ được tiến hành từ từ, bảo đảm công ăn việc làm cho các viên chức của bộ máy cũ, tôn trọng, bảo vệ sở hữu hợp pháp và an toàn của mọi cá nhân, không gây xáo trộn đời sống xă hội.

   “Đảng Dân chủ Nhân dân nguyện kề vai sát cánh với các đảng phái, hội đoàn khác, cùng nhau hợp lực đấu tranh v́ mục tiêu chung:

   “Xoá bỏ chế độ độc tài, xây dựng một xă hội dân chủ - tự do trong tinh thần liên đới trách nhiệm.

   Với chủ trương “tiến hành từ từ”, “không gây xáo trộn đời sống xă hội”..., chúng tôi thấy chủ trương của ĐDCND không khác ǵ “định hướng chỉ đạo” mà Đảng CSVN đă ghi trong Nghị Quyết của Đại Hội X vừa qua.

 

   2.- Đảng mà không đảng: Bản Điều Lệ và sinh hoat của ĐDCND không gióng bất cứ điều lệ của đảng cách mạng hay đảng đấu tranh chính trị nào, từ kết nạp đảng viên đến sinh hoạt của Đảng. Phần đầu của bản Điều Lệ viết như sau:

    a- Bất cứ những ai đồng t́nh với bản Tuyên Ngôn và tự nguyện đứng vào hàng ngũ Đảng Dân chủ Nhân dân để cùng đấu tranh v́ một nước Việt Nam Tự do, Dân chủ, Công bằng và Thịnh vượng đều có tư cách trở thành đảng viên Đảng Dân chủ Nhân dân.

    b- Đảng viên trong và ngoài nước sinh hoạt tùy theo điều kiện và quyết định của Trung Ương Đảng. Đảng viên đang sinh sống ở nước ngoài có trách nhiệm đóng Đảng phí.

    c- Cơ cấu Đảng gồm Cơ sở, Chi bộ Xă, Phường, Huyện, Quận, Tỉnh, Thành Phố và Trung Ương Đảng.

   d- Đảng viên Đảng Dân chủ Nhân dân không sinh hoạt chính trị với các đảng phái hoặc các tổ chức chính trị khác. Tuy nhiên, tùy trường hợp đặt biệt cần báo cáo về TW Đảng.

    e- Việc gia nhập Đảng là hoàn toàn tự giác, tuỳ vào ḷng yêu nước, tự nguyện hy sinh đấu tranh v́ một nước Việt Nam Tự do và Dân chủ.

    f- Đảng viên được quyền ra khỏi Đảng bất cứ lúc nào và không bị ràng buộc bất cứ điều ǵ.

    g- Đảng viên Đảng Dân Chủ Nhân Dân không làm bất cứ điều ǵ gây tổn hại tài sản và sự an toàn của Đảng viên khác cũng như toàn Đảng. Đảng viên được khuyến khích tinh thần độc lập và sáng tạo nhưng không được manh động, gây mất niềm tin của Nhân dân, gây tổn hại đến thanh danh Đảng.

    h- Phần thưởng dành cho đảng viên là ḷng tự hào được đứng trong hàng ngũ Đảng Dân Chủ Nhân Dân, cùng sống và chiến đấu v́ lư tưởng và tương lai dân tộc Việt Nam.

    i- Việc kết nạp và khai trừ đảng viên ra khỏi Đảng là do Trung Ương Đảng quyết định.

 

    Với những quy định này, chúng ta cũng có thể nói theo kiểu của Luật sư Phạm Nam Sách, đây là loại “Đảng mà không đảng”!

 

   3.- Cơ cấu Đảng: Bản Điều Lệ cho biết: Cơ cấu lănh đạo Đảng gồm 5 Ủy viên Trung Ương: 1 Chủ Tịch, 2 Phó Chủ Tịch, 1 Tổng Thư Kư và 1 Ủy viên.  Số lượng Ủy viên Trung Ương được thay đổi tùy theo nhu cầu. Trong điều kiện Chủ tịch bị vắng mặt, Phó Chủ Tịch Nội Vụ sẽ đảm nhận vai tṛ Chủ Tịch.”

   Cho đến nay, ĐDCND không tiết lộ thành phần lănh đạo Đảng gồm những ai. Tuy nhiên, qua vụ Đỗ Thành Công và một số đảng viên của đảng này bị bắt, chúng ta cũng đă biết được tên của 4 Ủy Viên Trung Ương, đó là Đỗ Thành Công và Trần Hoàng Lê ở hải ngoại, Lê Nguyên Sang và Huỳnh Nguyên Đạo ở trong nước.

 

   4.- Kế hoạch hành động: Bản Điều Lệ dự liệu như sau: “Bí mật xây dựng các cơ cấu Đảng và Đảng viên phụ trách cấp địa phương, cấp vùng, cấp quốc gia ngoài Việt Nam để nhanh chóng tạo ảnh hưởng và uy tín cho Đảng. Nổ lực phát triển đảng viên trong nhiều thành phần; ưu tiên chú trọng đến giới thanh niên sinh viên, trí thức, quân đội và giới chức đương quyền.”

   Khi đọc những đoạn mơ hồ trong Tuyên Ngôn cũng như Điều Lệ của ĐDCND nói trên, chúng tôi có cảm tưởng như đang đọc bản Điều Lệ của Mặt Trận Phục Quốc giả do Mai Chí Thọ đưa ra trong nước vào năm 1976. Đó chỉ là những điều khoản hư văn, đưa ra cho có chứ không phải để thực hiện.

 

   TRƯỜNG HỢP ĐỖ THÀNH CÔNG

 

   1.- Diễn biến nội vụ: Ông Đỗ Thành Công, 48 tuổi, làm cho công ty Applied Materials, trụ sở chánh tại Santa Clara, bắc California, với chức vụ Kỹ sư Điện tử. Ngày 23.7.2006, sau khi làm xong công việc của hăng tại Trung Hoa, Đỗ Thành Công bay về Việt Nam và ở tại nhà nhà mẹ vợ, số 53 đường Triệu Quang Phục, Phan Thiết. Vợ ông là bà Jane DoBui và con trai út là Niên, 9 tuổi, đă từ California về đó ngày 20.7.2006.

   Bổng nhiên, lúc 6 giờ 30 sáng ngày 14.9.2006, 6 nhân viên công an đến mời ông Đỗ Thành Công đến Pḥng Quản Lư Xuất Nhập Cảnh Công An Phan Thiết làm việc. Tại đây, Công An đưa cho ông Công xem một lá thư viết tay của một người ở hải ngoại tên Nguyễn văn Nam tố cáo ông Công thuộc một nhóm khủng bố, có âm mưu đặt bom đánh phá Lănh Sự Quán Hoa Kỳ ở số 4 đường Lê Duẩn, thành phố Hồ Chí Minh. Bà Jane DoBuil liền vào Sài G̣n thông báo cho Ṭa Lănh Sự Mỹ.

   Khi bà đến, Toà Lănh Sự cho biết có nhận được văn thư số 3452/NV-LS/QH-LS ngày 15.8.2006 của Bộ Ngoại Giao Việt Nam (Sở Ngoại Vụ) thông báo việc bắt giữ ông Công với lư do "có nghi vấn về âm mưu tiến hành khủng bố, trong đó có liên quan đến Tổng lănh sự quán Hoa Kỳ tại TP. HCM". Văn thư nầy cũng yêu cầu Ṭa Lănh Sự Mỹ cung cấp "lư lịch thân nhân, lư lịch tư pháp: tiền án, tiền sự, đặc biệt là mối quan hệ với các cá nhân, tổ chức khủng bố quốc tế, các tổ chức chống Việt Nam". 

   Ngày 21.8.2006, Sở Ngoại Vụ chính thức thông báo cho Ṭa Lănh Sự Mỹ biết Đỗ Thành Công đang bị giam giữ tại Pḥng Thẩm Vấn An Ninh của Công An Thành Phố, số 4 Phan Đăng Lưu, Quận B́nh Thạnh. Ngày 1.9.2006, Công An mới cho phép nhân viên Ṭa Lănh Sự Mỹ đến gặp. Trong cuộc gặp gỡ này, ông Công đă thông báo cho nhân viên Ṭa Lănh Sự biết ông bị bắt v́ Công An phát hiện ông chính là Trần Nam, Trung ương Ủy viên của ĐDCND. Ông đă sáng lập “Câu Lạc Bộ Dân Chủ VN” và là chủ bút của tờ Điện Thư. Ông giải thích rằng ĐDCND (People’s Democratic Party) là một đảng chính trị đấu tranh cho dân chủ và hoạt động âm thầm tại Việt Nam, có đảng viên ở khắp nơi trên thế giới (giống hệt Nguyễn Sĩ B́nh và Nguyễn Hữu Chánh đă tuyên bố!). Trong nhiều năm qua, với bí danh Trần Nam ông đă viết, dịch và đăng tải hằng tháng trên internet những tài liệu chủ trương tự do ngôn luận, đ̣i hỏi một chính thể đa đảng và trả tự do cho các tù nhân chính trị tại Việt Nam.

   Ông Công cũng cho biết hai Trung ương Ủy viên khác của ĐDCND là Nguyễn Hoàng Long và Huỳnh Việt Lang cũng bị bắt. Ông nói ông chỉ vận động cho tự do dân chủ và đa đảng tại Việt Nam với chủ trương bất bạo động. Ông cũng lên án CSVN đă vi phạm nhân quyền qua việc lén lút vào mail box trong internet đọc các thư từ của ông. Ông tuyên bố sẽ bắt đầu tuyệt thực từ nay (1 tháng 9) cho đến lúc được tự do hoặc là chết.

   Trong thời gian bị giam kéo dài 38 ngày, ông Công chỉ uống sữa, nước bột gạo và nước chanh đường. Trong khi đó vợ ông là bà Jane DoBuil đă về Mỹ đi vận động khắp nơi yêu cầu làm áp lực buộc CSVN phải trả tự do cho chồng bà.

   Có lẽ sau một thời gian khai thác, Công An không lập được bằng chứng nào về hoạt động khủng bố của nhóm ông Công, và do áp lực của dư luận quốc tế, ngày 21.9.2006, ông Công đă được Công An gọi lên và yêu cầu kư vào Quyết Định trục xuất ông ra khỏi Việt Nam. Tờ Quyết Định này chỉ ghi tội danh bị bắt là “tuyên truyền chống nhà nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam", chứ không c̣n quy trách về tội khủng bố như lúc đầu.

   Sau khi ông Công trở về Hoa Kỳ, ngày 29.9.2006, ông Trần Hoàng Lê, T/M Thường Vụ Trung Ương ĐDCND đă gởi một văn thư cho các tổ chức tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền yêu cầu làm áp lực đ̣i Đảng CSVN trả tự do cho những người sau đây đang bị giam giữ v́ có liên hệ đến các hoạt động của ĐDCND:

   - Bác sĩ Lê Nguyên Sang, bút hiệu Nguyễn Hoàng Long, Thường Vụ Trung Ương Ủy Viên, 48 tuổi, bác sĩ y khoa.

   - Kư giả Huỳnh Nguyên Đạo, bút hiệu Huỳnh Việt Lang, Trung Ương Đảng, 38 tuổi, cử nhân triết học Mác-Lênin.

   - Lê Trung Hiếu và ba thành viên của đảng, tất cả cư trú tại Tiền Giang và đang bị giam ở Tiền Giang.

   Theo thư khiếu nại nói trên, Bác sĩ Lê Nguyên Sang và kư giả Huỳnh Nguyên Đạo đang bị giam giữ tại số 4 Phạm Đăng Lưu, Quận B́nh Thạnh, Sài G̣n, bị tố cáo là đă phân phát truyền đơn và phổ biến tài liệu chính trị chống chế độ trên Internet.

   C̣n anh Lê Trung Hiếu và ba thành viên khác đang bị giam cầm tại trạm giam công an ở Tiền Giang. Sáu nhân vật này đang bị biệt giam, không thể tiếp xúc với bất cứ ai.

 

    2.- Một vài nhận xét: Qua các sự kiện đă xẩy ra trên, chúng ta có thể đặt ra hai giả thuyết: Giả thuyết thứ nhất là ĐDCND do những người của Bộ Công An hay Tổng Cục Phản Gián lập ra để những người chống đối chế độ ở trong cũng như ngoài nước tưởng đó là một tổ chức chống Cộng thật, tham gia và bị bắt. Giả thuyết thứ hai, đó là một tổ chức do những người muốn có những sự thay đổi trên đất nước lập ra để vận động thực hiện, nhưng bị mật báo viên của Cộng Sản xâm nhập vào mà không biết. Ông Lê Minh Sơn, một đảng viên của ĐDCND, cho rằng có thể các hoạt động nói trên đă bị mật báo viên thông báo cho chính quyền biết hay chính quyền đă t́m cách đọc lén các điện thư của ông Công nên biết.

   Dù giả thuyết nào đúng th́ nhóm Đỗ Thành Công cũng đă bị sập bẫy của Công An, v́ không am tường nhiều về các hoạt động bí mật và các phương thức hoạt động trong chế độ cộng sản. Nay tổ chức ĐDCND coi như đă bị bể, không thể tiếp tục hoạt động được nữa.

 

   QUYẾT ĐƯA CHÚ CHÁNH VÀO RỌ

 

Sau khi được Ṭa Án Nam Hàn phóng thích, Nguyễn Hữu Chánh về Orange County nói phét bị lật tẩy nên đă nằm yên một chỗ. Nhưng CSVN vẫn không để yên.

 

   1.- Những nỗ lực tạo dựng bằng chứng: Qua các vụ án sau đây, chúng ta thấy nhà cầm quyền CSVN đang cố tạo lập bằng chứng để bắt Nguyễn Hữu Chánh.

   Ngày 19.5.2005, cô Lisa Phạm tức Đào Ngọc Anh, thường hay nói chuyện trên Paltalk, về Việt Nam gặp Trương Quốc Tuấn cũng thường nói chuyện trên Paltalk, th́ bị Công An bắt, viện lư do cô đă tham gia tổ chức khủng bố của Nguyễn Hữu Chánh, mặc dầu cô ta chẳng hề biết Nguyễn Hữu Chánh là ai. Sau thời gian giam bị giữ gần 9 tháng, hôm 7.7.2006 cô mới được trả tự do.

   Chúng ta nhớ lại, hôm 5.4.2006, Nguyễn Hữu Chánh định qua Nam Hàn lường gạt đă bị cảnh sát Nam Hàn bắt tại Seoul theo lời yêu cầu của CSVN để dẫn độ về Việt Nam v́ cho rằng Chánh đă phạm tội khủng bố. Tuy nhiên, sau khi xem xét hồ sơ, Ṭa Án Nam Hàn thấy rằng những bằng chứng mà CSVN đưa ra chưa đủ yếu tố để truy tố Chánh về tội khủng bố nên đă ra lệnh phóng thích.

   Sau khi bắt ông Đỗ Thành Công ngày 14.9.2006, lúc đầu Công An cũng ghép ông này vào tội tham gia nhóm Nguyễn Hữu Chánh. Nhưng khi phóng viên báo Người Việt hỏi ông Đỗ Thành Công rằng theo bản tin TTXVN anh là thành viên của tổ chức “Chính phủ Việt Nam Tự Do” của Nguyễn Hữu Chánh, điều này có đúng không? Ông Công khẳng định: “Đây chỉ là sự vu cáo để biện minh cho việc cáo buộc cá nhân tôi và đảng viên ĐDCND âm mưu khủng bố, đánh bom ṭa tổng lănh sự Mỹ ở Sài G̣n. Tôi chưa bao giờ là thành viên của tổ chức CPVNTD của ông Nguyễn Hữu Chánh.”

   Mới đây, hôm 10.11.2006, Ṭa Án Sài G̣n đă đưa bà Cuc Foshee, tức Nguyễn Thương Cúc, một Việt Kiều ở Mỹ và 6 người khác ra xét xử về các tội “hoạt động nhằm chống chính quyền nhân dân”, “gián điệp” và “khủng bố”, v́ đă âm mưu dùng máy móc thiết bị để chèn phá sóng Đài Tiếng nói VN và đài phát thanh địa phương, kêu gọi nổi dậy lật đổ chính quyền. Bằng chứng được đưa ra là nhóm này đă tham gia huấn luyện tại Cam-bốt về sử dụng, lắp ráp máy móc, thiết bị để chèn phá sóng. Sau đó, đưa vào VN cất giấu 14 máy phát thanh, 5 máy phát điện, định thực hiện kế hoạch nói trên nhưng bị Công An phát hiện và bắt giữ.

   Bản cáo trạng nói rơ các bị cáo Nguyễn Thương Cúc, Huỳnh Bích Liên, Trần Đạt Phương, Hồ Văn Giàu đă thừa nhận tham gia tổ chức của Nguyễn Hữu Chánh với ghi chú: “Riêng Nguyễn Hữu Chánh, Cơ quan an ninh điều tra đă ra quyết định truy nă quốc tế nên VKSNDTC ra quyết định đ́nh chỉ điều tra bị can, khi nào bắt được sẽ xử lư sau.”

   Chúng tôi tin rằng vụ này cũng do Tổng Cục Phản Gián và Bộ Công An phối hợp dàn dựng để quy tội Nguyễn Hữu Chánh và Nguyễn Hữu Chánh lại trúng kế. Không ai tin rằng với những dụng cụ thô sơ như đă nói trên, những người rất mù mờ về kỹ thuật như các bị cáo, có thể phá được sóng của đài Tiếng Nói Việt Nam ở trong nước hay các đài địa phương. Tổng Cục Phản Gián chỉ lặp lại tṛ “đặt ḿn không ng̣i nổ” như đă làm ở Thái Lan trước đây mà thôi.

 

   2.- Lư do quyết bắt Nguyễn Hữu Chánh: Như chúng tôi đă nói nhiều lần, Nguyễn Hữu Chánh NHÀ Ở MẶT TIỀN, không quốc gia, không cộng sản, không đồng bào, không tổ quốc, không chống cộng hay thân cộng... Nguyễn Hữu Chánh chỉ biết có TIỀN, và để có TIỀN, Nguyễn Hữu Chánh sẵn sàng bán tất cả, kể cả tổ quốc lẫn chiến hữu. V́ thế, Chánh đă bị Côn An biến thành công cụ tiêu diệt những người chống cộng. Trong quá khứ, nhờ tính tham tiền của Chánh, Tổng Cục Phản Gián đă lừa bắt được gần như toàn bộ những thành phần chống Cộng c̣n lưu lạc ở Cam-bốt và Thái Lan. Thế th́ tại sao CSVN vẫn quyết tâm bắt cho được Nguyễn Hữu Chánh? Câu trả lời không có ǵ khó khăn.

   Chúng ta nhớ lại, vào tháng 3 năm 1963, Chánh về Việt Nam giới thiệu bán nhựa đường Permazyme của công ty International Enzymes Inc. ở Neveda cho Việt Nam. Chánh bảo đảm chỉ cần trộn nhựa này với đất cát tráng lên mặt đường là cứng như ciment, giá lại rất rẻ. Sau khi cho làm thử một khúc ở Thủ Đức, thấy đúng như lời Chánh nói, chính phủ đă cho phép Công Ty Cầu Đường Centrimex mua 1.000 gallons chất Permazime. Chánh hợp tác với một thương gia Đại Hàn mua của Công ty International Enzymes 1.000 gallons Permazyme với giá 110.000 Mỹ kim rồi đem bán lại cho Công Ty Centrimex với giá 700.000 Mỹ kim, tiền lời cưa đôi. Nhưng khi Công Ty này cho phủ lên mặt đường được vài tháng th́ mưa xuống trôi đi hết. Lúc đó Công Ty Centrimex mới khám phá ra chất Permazyme chỉ được dùng để phủ mặt đất cho khỏi bụi chứ không phải để lót đường như Chánh đă cam kết. Biết bị Chánh lừa, Công An đă ra trát truy nă Chánh, nhưng Chánh đă trốn về Mỹ!

   Tội của Chánh trong vụ này không phải là tội lường gạt mà là tội xấc láo. CSVN vốn tự xưng là “đỉnh cao của trí tuệ loài người” ấy thế mà bị một tên chuyên bán cao đơn hoàn tán trên hè phố lường gạt nên tức lắm, phải bắt bằng được. Với tội “lường gạt” 700.000 Mỹ kim, CSVN không thể ra trát truy nă quốc tế được. Do đó, CSVN phải t́m cách ghép Chánh vào tội khủng bố.

   Riêng tội tham tiền bán chiến hữu cho Cộng Sản khiến hàng trăm người phải lâm cảnh tù tội và nhiều gia đ́nh bị tan nát, rồi đây Nguyễn Hữu Chánh c̣n phải chịu hậu quả của Luật Quả Báo. Lưới trời lồng lộng, Chánh có thể thoát lưới Công An, nhưng không thoát lưới trời được đâu.

 

   ĐẨY MẠNH ĐẤU TRANH TRONG NƯỚC

   Mặc dầu CSVN có nhiều thủ đoạn gian manh để gài bắt những người tranh đấu đ̣i tự do dân chủ ở trong và ngoài nước, các nhà đấu tranh vẫn nhất quyết vượt qua mọi thử thách để đưa đất nước đi lên. Tuy nhiên, chúng ta phải luôn nhớ rằng những cuộc nổi dậy phải do chính những người trong nước thực hiện, hải ngoại chỉ yểm trợ mà thôi.

   Hôm 28.10.2006, sau khi khai mạc Hội Nghị Warszawa 2006 về các quyền của công nhân”, ông Tomasz Wojcik, Ủy Viên Hội Đồng Toàn Quốc Công Đoàn Đoàn Kết, đại diện ban lănh đạo Công Đoàn Đoàn Kết, đă khẳng định rằng kinh nghiệm của Công Đoàn Đoàn Kết cho thấy, chỉ có nhân dân Việt Nam trong nước mới là lực lượng quyết định của phong trào tranh đấu dân chủ. Dân chủ không thể áp đặt từ bên ngoài hoặc bị lănh đạo từ bên ngoài. Cộng đồng hải ngoại chỉ có thể là một chỗ dựa và hỗ trợ mà thôi. Và tổ chức là khâu quan trọng hàng đầu của mọi hoạt động….

   Ông Tomasz Wojcik nêu ra một chi tiết: Người ta nói rằng thành phố lớn nhất của Ba Lan là Chicago, bởi v́ số người Ba Lan sống ở đây vào lúc đó tới hơn 1 triệu, nhiều hơn bất cứ một thành phố nào khác của Ba Lan. Thế nhưng, trong suốt quá tŕnh hỗ trợ cho phong trào tranh đấu, không một đảng phái chính trị nào được thành lập. Ông phải tự ḿnh vận động được gần 1.000 thành viên gia nhập công đoàn trong giới sinh viên của trường bách khoa thành phố Wroclaw. Những người này đă t́nh nguyện đóng lệ phí công đoàn để gây quỹ cho các hoạt động của phong trào và thăm nuôi, giúp đỡ các gia đ́nh những thành viên công đoàn bị chính quyền cộng sản bắt giam, liên tục trong 9 năm. Có lúc chính ông đă đi ăn cắp một xe ô tô chở giấy của chính quyền cộng sản để cung cấp cho các cơ sở in ấn bí mật của phong trào...

   Chúng tôi tin rằng lời phát biểu này là một lời phát biểu chân thành và đúng với thực tế. Chúng ta vui mừng khi thấy các phong trào đấu tranh ở trong nước đang nở rộ. Nhưng chúng ta cũng phải cảnh giác đừng để chính quyền dùng những tổ chức tranh đấu giả để gài bẫy tiêu diệt chúng ta.

 

   Tú Gàn