Một sự kiện mới?

 

   Hôm 25.11.2006, ông Tŕnh Minh Sơn, con trai của Tướng Tŕnh Minh Thế, lại gởi đến Saigon Nhỏ một văn thư quả quyết Tướng Thế đă bị ám sát với một đoạn thư viết tay của bà Nguyễn Thị Kim, phu nhân của Tướng Thế, như sau: “Chồng tôi có thể bị âm mưu sát hại từ trong dinh Độc Lập khi về họp Tham mưu với Ngô Đ́nh Nhu. Sau đó đem xác ra mặt trận ở cầu TÂN THUẬN và hô lên chết trận...”

   Dĩ nhiên, đây cũng chỉ là một giả thuyết. Trong cuốn “Phong trào kháng chiến Tŕnh Minh Thế”, ông Nhị Lang, Cố Vấn Chính Trị của Tướng Thế, cũng đă đưa ra giả thuyết cho rằng Đại Tá Mai Hữu Xuân, một nhân viên t́nh báo Pháp, đă sai bộ hạ mai phục và hạ sát Tướng Thế (tr. 355) v́ Tướng Thế có vô số “ân oán giang hồ” với Pháp. Tranh luận về giả thuyết chẳng giải quyết được ǵ, v́ giả thuyết bao giờ cũng chỉ là giả thuyết, không thể trở thành sử liệu được. Tuy nhiên, v́ giả thuyết nói trên do chính phu nhân và con Tướng Thế nêu lên, nên chúng tôi thấy cần trở lại một lần nữa.

 

  LƯ DO PHÁT SINH NGHI VẤN

   Từ ngày Tướng Thế bị tử trận (3.5.1955) đến ngày qua Mỹ, gia đ́nh của Tướng Thế và các chiến sĩ Cao Đài Liên Minh không bao giờ nêu ra một nghi vấn nào về cái chết của Tướng Thế. Nhưng kể từ ngày Lê Trọng Văn qua Canada, t́m đến gặp gia đ́nh bà Trịnh Minh Thế và làm “thầy dùi”, nghi vấn mới bắt đầu được đặt ra.

   Trên Saigon Nhỏ số ra ngày 23.3.2001, dưới đầu đề “Bộ mặt con tḥ ḷ”, chúng tôi đă tŕnh bày rơ lư lịch Lê Trọng Văn, xin tóm lược như sau: Lê Trọng Văn mạo nhận là dược sĩ, tham vụ ngoại giao, người nhà của họ Ngô và mật vụ riêng của ông Ngô Đ́nh Nhu, v.v. Nhưng theo sự tiết lộ của những người đă từng sống với gia đ́nh Lê Trọng Văn ở Lào và các viên chức của Sở Nghiên Cứu Chính Trị, tức cơ quan mật vụ của chính phủ Ngô Đ́nh Diệm, sự thật hoàn toàn khác hẳn:

   Lê Trọng Văn tên thật là Lê Văn Thông, sinh năm 1935, con của ông Lê Văn Hộ, thường được gọi là Sáu Hộ. Ông Hộ có ba người con là Lê Văn Thông (tức Lê Trọng Văn), Lê Văn Thái và Lê Văn Thăm. Ông Hộ là người Tây Ninh, trước 1945 làm nhà in ở Lào. Năm 1946, ông Hộ bỏ làm nhà in và đi làm thư kư cho một cơ quan thầu làm đường, sau đó học và làm y tá cho cơ quan này. Khi Việt Minh cướp chính quyền tại Hà Nội, cả nhà ông Sáu Hộ đều hoạt động cho Việt Minh.

   Ngày 5.9.1958, chính phủ Thái Lan tuyên bố sẽ buộc 40.000 người Việt đang định cư tại Thái phải hồi hương. Ngày 22.6.1959, đại diện Hà Nội đă đến Bangkok họp với nhà cầm quyền Thái Lan về số phận Việt kiều đang ở tại Thái. Cuối cùng, Hà Hội đồng ư nhận hồi hương những Việt kiều đă hoạt động cho Việt Cộng theo danh sách chính phủ Thái đưa ra, trong đó có cả gia đ́nh Sáu Hộ. Ông Sáu Hộ và cậu Lê Văn Thăm đă lên đường về Hà Nội cuối năm 1959. Riêng Lê Văn Thông trốn qua Lào, đổi tên là Lê Trọng Văn, rồi xin vào làm thư kư cho Ṭa Đại Sứ VNCH tại Lào. Đại Sứ Tôn Thất Hối nhận đơn và gởi về Sở Nghiên Cứu Chính Trị ở Saigon để cứu xét. Ông Trần Kim Tuyến phát hiện ra bốn cha con ông Hộ đều hoạt động cho Việt Cộng nên từ chối. Lê Trọng Văn lấy vợ Lào và sống ở Lào.

   Không ai biết sau 30.4.1975 Lê Trọng Văn đến Hoa Kỳ năm nào và theo loại nào. Người ta chỉ biết Lê Trọng Văn sống với cộng đồng người Lào ở Colorado, và khi nhập quốc tịch Mỹ, Lê Trọng Văn đă đổi tên là David Le. Tại đây, Lê Trọng Văn, tự xưng là “former diplomatic” (cựu nhân viên ngoại giao) viết bài tố cáo người Mèo, tức người Hmong, đă hoạt động cho CIA và giải thích tại sao Việt Cộng và Pathet Lào phải mở một cuộc hành quân tiêu diệt người H’mong ở Bắc Lào để biện minh cho chính sách diệt chủng của Cộng Sản Lào và Việt Cộng đang bị dư luận thế giới lên án. Bài này đă làm cho Cộng Đồng Người Lào phẩn nộ.

   Ngày 4.15.1983, Trung Tâm Cộng Đồng Lào (Lao Community Center) đă gởi cho Lê Trọng Văn một văn thư, ở trên lá thư ghi rơ: “To David Le, Former communists diplomatic and spy in Lao” (Gởi David Le, Cựu nhân viên ngoại giao và gián điệp cộng sản tại Lào). Trong lá thư đó, Cộng Đồng Lào nói: “ông là một tên gián điệp đă báo cáo tất cả tin tức về chính phủ cánh hữu cho cộng sản trong suốt thời gian chiến tranh” (you are a spy who informed all information about the right wing goverment to the communists during the war). Và nếu ông là một tên gián điệp tài giỏi, hăy trả lời các câu hỏi của chúng tôi trong ṿng một tuần lễ. Nếu không, ông sẽ trả lời cho hàng trăm ngàn người Hmong đă chết sau chiến tranh, bởi v́ ông là một tên gián điệp làm việc rất giỏi cho cộng sản. “Nếu ông không thể mang những tội này xuống địa ngục, ông có thể nhờ bọn băng đảng giúp đỡ.” (If you cannot bear this sins to hell, then you can have your gang to help you).

   Nhận được lá thư này, Lê Trọng Văn bỏ chạy về San Diego, California, lánh nạn. Lúc đầu Lê Trọng Văn làm nghề cắt cỏ. Tuy nhiên, khi nhóm Đỗ Mậu mở chiến dịch bôi xấu Việt Nam Cộng Ḥa, vào tháng 4 năm 1989, người ta thấy xuất hiện thêm cuốn “Những bí ẩn lịch sử dưới chế độ Ngô Đ́nh Diệm”, đứng tên là Cửu Long Lê Trọng Văn, trong đó có bài “Ai giết Tướng Tŕnh Minh Thế”. Trong bài này Lê Trọng Văn tự nhận ḿnh là mật vụ riêng của ông Nhu, đă chứng kiến việc ông Ngô Đ́nh Nhu giao cho Đại Tá Văn Thành Cao, Tư Lệnh Phó Cao Đài Liên Minh, bố trí Đại Úy Tạ Thành Long, tùy viên của Tướng Thế, để giết Thế, v́ sợ Mỹ sẽ biến Tướng Thế “trở thành một Magsaysay của Việt Nam” thay ông Diệm!

   Chuyện bịa đặt này đă bị ông Nhị Lang, Cố Vấn Chính Trị của Tướng Thế bác bỏ hoàn toàn, v́ cho đến ngày Tướng Thế qua đời, Đại Tá Văn Thành Cao vẫn ở trong Đồng Tháp Mười và chưa bao giờ gặp ông Diệm hay ông Nhu.

   Không chống nổi ông Nhị Lang, Lê Trọng Văn đă ṃ qua Canada t́m gặp gia đ́nh bà Thế và mượn bàn tay của gia đ́nh này đánh trả ông Nhị Lang. Từ đó, gia đ́nh bà Thế bắt đầu nghi ngờ Tướng Thế đă bị ám sát. Xin mời đọc giả đọc nguyên văn dưới đây thư đính chính của ông Tŕnh Minh Sơn, con trai của Tướng Tŕnh Minh Thế:

 

   LÁ THƯ ĐÍNH CHÍNH

 

 Kính thưa chị Hoàng Dược Thảo, kính thưa ông Tú Gàn.

   Trên tờ báo Saigon nhỏ số 781 xuất bản ngày 10-11-2006, có đăng lá thơ đính chính của tôi về cái chết của phụ thân tôi là cố Trung Tướng Tŕnh Minh Thế, và sau đó ông Tú Gàn có đăng một số giả thuyết của vài nhân vật tranh luận về cái chết mờ ám đó. Cuối cùng ông Tú Gàn đi đến kết luận với giả thuyết thủ phạm là Đại tá Savani, trưởng pḥng nh́ Pháp, và cho đó là có giá trị về pháp lư và sử liệu.

   V́ tầm quan trọng của một công án lịch sử có liên quan đến nền độc lập đầu tiên của nước Việt Nam sau bao năm dưới ách thống trị của ngoại bang,  gia đ́nh chúng tôi thiết nghĩ có bổn phận phải góp phần t́m hiểu và làm sáng tỏ sự thật trong giai đoạn lịch sử đó. Cách đây 4 năm, ông Nhị Lang, người đồng chí cố vấn của Ba tôi, có viết một bài báo tựa đề «Ai giết Tướng Tŕnh Minh Thế?» (cùng  tựa đề với ông Lê Trọng Văn), đăng trên VNTP,  số 636,  phát hành ngày 31-07-2002,  trang 24,  trong đó,  ông Nhị Lang có đưa ra gỉa thuyết là Đại tá Savani,  trưởng pḥng nh́ Pháp,  vài tuần lễ trước khi qua đời,  có tự thú với kư giả Pháp tên Jean Lartéguy,  tác giả cuốn sách “Soldats perdus et fous de dieu”, trang 244-245, nguyên văn như sau:

   ''C'est moi qui ai tué Trinh Minh Thế. Non, je ne tenais pas la carabine, mais j'avais tout préparé. Il fut tué d'une seule balle en pleine tête, par l'un de mes hommes, sur le pont de B́nh Đại. Le coup n'est pas parti de la vedette. Cet homme put ensuite disparaitre sans difficuté. Son nom ne vous dirait rien. Disons qu'il portait ce jour- là les galons de lieutenant. À l'exception de la bande à Lansdale, tous me furent reconnaissants de son exécution. Y compris Diệm qui n'aurait pas duré longtemps si Thế n'avait pas disparu. Je L'ai fait exécuter, non pour faire plaisir à Diệm ou aider les B́nh Xuyên, mais pour venger le général Chanson, comme je me l'étais juré''.

   Tôi xin tạm dịch ra như sau:

   ''Chính tôi đă giết Tŕnh Minh Thế. Không, tôi không đích thân cầm cây súng carbine đó,  nhưng tôi đă chuẩn bị mọi việc chu đáo. Thế bị giết bằng một viên đạn duy nhứt bắn ngay vào đầu, do một người trong nhóm thuộc hạ của tôi bắn trên cầu B́nh Đại. Viên đạn này không bắn từ tàu vedette. Tên thuộc hạ đó biến mất sau đó, không có ǵ là khó khăn. Cái tên của hắn cũng chẳng cần nói lên làm ǵ. Có thể nói rằng ngày hôm đó hắn ta mang lon trung úy. Ngoại trừ phe nhóm của Lansdale, c̣n tất cả đều biết ơn tôi về vụ hành quyết Thế. Kể cả ông Diệm là ngừơi sẽ khó tồn tại lâu dài nếu Thế không biến mất. Tôi ra lệnh hành quyết Thế, không phải để làm vui ḷng ông Diệm hoặc để giúp bọn B́nh Xuyên,  mà chính là để trả thù cho Tướng Chanson, như tôi đă tự thề thốt với ḷng''.

   Mẹ tôi khi đọc những lời lẽ thiếu chứng cớ và vô giá trị trên, có viết một lá thư đính chính gởi một tờ báo.gởi đi ngày 18 tháng 8 năm 2002. Tôi xin trích ra một đoạn như sau:

   “Tuy nhiên, có một điểm tôi không cùng quan điểm với thủ phạm đă giết chồng tôi. Giả thuyết “Đại Tá T́nh Báo Pháp tên SAVANI, trước khi chết vài tuần đă tiết lộ với kư giả JEAN LARTEGUY rằng: Hán đă ra lệnh cho tên Trung Úy thuộc hạ bắn Tướng THẾ bằng một viên CARBINE duy nhất vào đầu. Sau đó lẩn trốn dễ dàng” chỉ có bao nhiêu lời lẽ đơn giản đó không đưa ra bằng cớ kế hoạch thế nào? Làm cách nào để bố trí một người Pháp có thể lảng vảng gần 1 vị Tướng lănh đang thị sát chiến trường để ra tay hạ sát và sau đó lẩn trốn ở đâu và bằng cách nào? Dữ kiện thật thiếu sót mơ hồ và vô lư! Hơn nữa bọn thực dân Pháp giết chồng tôi th́ tại sao không công khai công bố 1 chiến công to lớn.

   “Tôi thấy lời lẽ của tên Đại Tá Pháp là láo khoét vô căn cứ, không đáng tin cậy và bận tâm...”

 

   Lá thơ của Mẹ tôi gởi cho một tờ báo (tạm dấu tên) ở bên Mỹ nhờ đính chính, tờ báo không cho đăng và cũng không trả lời, mà lại chuyển lá thơ đó cho ông Nhị Lang và ông Tạ Thành Long. Hai ông này vội vàng gọi điện thoại qua xin Mẹ tôi bỏ qua đừng cho đăng bài báo đó. Mẹ tôi đă chịu bỏ qua cho ông ta với điều kiện là ông Nhị Lang không bao giờ được viết  ba tôi chết v́ một viên đạn duy nhất và giả thuyết Savani là thủ phạm. Lư do là v́ ông Nhị Lang là người đă lau rửa và thay quần áo cho ba tôi, và biết rất rơ ba tôi chết v́ hai phát đạn,  mà lại cố t́nh viết sai sự thật. Từ đó cho đến ngày ông Nhị Lang mất,  ông không bao giờ viết về cái chết của ba tôi nữa.

   Ngoài ông Nhị Lang ra, c̣n có thêm ông Tạ Thành Long và ông Văn Thành Cao cố bám viú vào vài câu nói vô lư, vô căn cứ và sai luôn cả địa điểm tên cầu (cầu B́nh Đại?) của tên Đại tá Savani, mà coi đó như là một giả thuyết  có giá trị đáng tin cậy để đem ra thuyết phục và đánh lừa dư luận.

   Theo nhận xét riêng của cá nhân tôi th́ kư giả Jean Lartéguy khi viết cuốn sách trên, muốn cho cuốn sách được hấp dẫn và ăn khách nên ông ta đă bịa đặt ra chuyện Đại tá Savani thú tội trước khi chết, (v́ ông Savani chết rồi, đâu có thể đính chính sự việc). Nên nhớ là Ba tôi là kẻ thù không đội trời chung với thực dân Pháp, hơn nữa, sau vụ ám sát Tướng Chanson, Pháp đă xử tử h́nh khiếm diện Ba tôi,  nếu Pháp giết được Ba tôi để trả thù th́ tại sao không công bố chiến công to lớn để rửa nhục. Ông Savani sợ ai và sợ cái ǵ để đến hai mươi năm sau, khi hấp hối, mới tiết lộ công trạng hiển hách của ḿnh. Giả thuyết này không có điểm nào có thể gọi là có ''Giá trị về pháp lư và sử liệu'' cả.

   Trong tất cả những tài liệu bằng tiếng Pháp mà tôi có được, và những tài liệu của Pháp về chiến tranh Đông dương, trong những thư viện quốc gia ở Québec (nơi xử dụng tiếng Pháp đứng hàng thứ nh́ sau Paris), thư viện Quốc Gia Canada ở thũ đô Ottawa, và luôn cả văn khố “Service historique de l'arméé de terre (SHAT)'' ở Paris, những tài liệu mật được bạch hóa cho đến ngày hôm nay,  tôi xác nhận rằng chưa có cuốn sách hoặc một tài liệu nào khác của Pháp nói rằng Pháp có dính líu vào cái chết của Ba tôi.Nhưng có vài cuốn như Les âmes errantes  của Jean lartéguy và Livre Jaune du Viêt Nam của Hélène Tournaise  đưa ra vài câu nói nghi ngờ là ông Diệm có dính liú trong vụ án. Cuốn sách mới nhứt ''Dictionnaire de la Guerre d'Indochine'' của tác giả Jacques Dalloz, nhà xuất bản Armand Colin năm 2006, trang 246, có nói về ba tôi như sau:

   “Ce jeune chef caodaistes né à la fin des années 1910 intrique avec les Japonais durant la Seconde Guerre mondiale. Comme les autres dirigiantes de la secte,  il finit par se ranger du coté francais. Du moins apparemment. En 1951, il entre en dissidence (contre les forces francais et baodaistes). Il tient le maquis au nord de Tay-Ninh. On lui impute l'attentat-suicide qui couta, à Sadec, la vie au général Chanson. Les services americains s'intéressent à une personnalité réputée énergique et censée être aussi anticommuniste qu'anticolonialiste. Trinh Minh The est rallié au président Diem par les soins du colonel Lansdale. Il est tué en mai 1955, lors de combats au coeur de Saigon. Les contacts entre Trinh Minh The et Lansdale servent de trame au roman de Graham Greene, Un Américain bien tranquille. (nguyên văn trang 246)

   Cuốn tự điển mới nhứt xuất bản trong năm 2006 về ''Chiến tranh Đông Dương'' này chỉ nói «Ba tôi bị giết vào tháng năm 1955,  trong trận đánh giữa ḷng thủ đô Saigon”. và không quy trách cho một phe phái nào dính líu trong vụ án.

 

   Kính Thưa chị Hoàng Dược Thảo, và Kính Thưa ông Tú Gàn,

   Ngày 3 tháng 5 năm 1955, lúc 3 giờ trưa Đại úy Tạ Thành Long tuỳ viên quân sự của ba tôi lấy xe jeep chở Ba tôi về họp ở Dinh Độc Lập, cùng đi trên xe có 1 tài xế và 1 cận vệ. Đến khoảng 6 giờ 30 chiều, ông Long chở xác chết Ba tôi về và công bố: Ông chở Tướng Thế đi thị sát chiến trường trên cầu Tân Thuận, trên đường về ở giữa cầu, Tướng Thế bị trúng đạn chết gục trên tay trái của ông Long. Ông Long chở thi hài ba tôi về thẳng Tổng Hành Dinh Liên Minh (55 Trương Minh Giảng), mà không chở qua bệnh viện để được cứu cấp hoặc khảo nghiệm thương tích như thường t́nh, Chánh quyền không hề mở cuộc điều tra, khảo nghiệm tử thi, không có một hồ sơ nào về vụ án được lưu trữ và công bố, v́ lư do đó, nên 51 năm nay gia đ́nh tôi không có được một chứng từ hay giấy tờ khai tử nào hết. Vài ngày sau đó, đại úy Tạ Thành Long được Thủ Tướng Diệm tín cẩn bổ nhiệm làm phụ tá Tham Mưu Biệt Bộ phủ Thủ Tướng, Sau đó thăng cấp Thiếu tá do chính Thủ Tướng Diệm quyết định (phong trào kháng chiến Tŕnh Minh Thế trang 177). Người tài xế tên Ba Xôm và người cận vệ tên Tuớc đi theo ba tôi ngày hôm đó, cả hai đều bị giết chết một cách mờ ám một năm sau.

   Theo những tài liệu và những tin tức từ những nhân chứng sống và đă chết, Gia đ́nh tôi tin chắc chắn rằng Ba tôi bị mưu sát ở một nơi nào đó khi được lệnh gọi về họp, và bị giết bởi hai viên đạn: Viên thứ nhứt: từ lỗ tai phải trổ ra mắt trái, viên đạn bay ngay vào lổ tai, lổ tai ám đen khói đạn,  tṛng mắt bay mất, một chuyên khoa về autopsie trực thuộc cơ quan cảnh sát thành phố Montréal, cho biết rằng viên đạn bắn từ lồ tai phải trổ ra con mắt trái, không thể phạm vào óc nảo, v́ phần óc nảo bộ nằm ở trên và ở đằng sau. Viên thứ hai: từ sau ót trổ ra miệng,  bay mất hàm răng giả,  miệng ám đen khói đạn, cả hai viên đạn đều thuộc loại súng nhỏ và bắn gần nên không công phá. Nghiên cưú theo đường đạn đạo th́ không thể từ dưới cầu bắn lên và cũng không thể từ trên cao bắn xuống mà là đường đạn đạo bắn ngang tầm tức là song song với mặt đất. «Người bắn phải đứng kế bên hoặc ở sau lưng». Cả hai viên đạn đều kê sát bắn gần nên cả hai đều để lại vết ám đen khói đạn.

   Tôi trích tiếp lá thơ của Mẹ tôi như sau:

“Tôi khẳng định rằng: chồng tôi bị ám sát chứ không chết ngoài mặt trận như tin tức và đồn đăi. Chồng tôi bị hạ sát vào lúc 6 giờ chiều ngày 3.5.1955, đến 11 giờ đêm cùng ngày, tôi đang ở TÂY NINH, được Trung Tá Trương Lương Thiện báo và rước tôi cùng mẹ chồng tôi đến Sài G̣n lúc 1 giờ đêm, nhận xác chồng khi ôm thi thể tôi nhận thấy chồng tôi bị bắn, viên đạn thứ nhất bắn từ sau ót trổ ra miệng văng mất hàm răng, miệng c̣n ấm khói đen, sau ót tóc c̣n đẫm máu khô. Viên thứ hai bắn từ lỗ tai phải trổ ra bể trồng con mắt bên trái. Viên đạn thứ 2 ân huệ này cho thấy là chồng tôi bị ám sát rất gần và người bắn phải là thân cận, hoặc hộ vệ, v.v. Chồng tôi có thể bị âm mưu sát hại từ trong dinh Độc Lập khi về họp Tham mưu với Ngô Đ́nh Nhu. Sau đó đem xác ra mặt trận ở cầu TÂN THUẬN và hô lên chết trận...”

   Tôi xin góp phần một tài liệu và một vài nhận xét của riêng gia đ́nh tôi, với hy vọng sẽ giúp ích cho một công án của lịch sử được sáng tỏ,  và để trả lại sự thật cho lịch sử. Một sự thật mà hơn ai hết gia đ́nh chúng tôi khát khao và tha thiết được nh́n thấy hơn nửa thế kỷ nay.

   Thành Thật cám ơn và xin kính chào hai vị, 

   Thay mặt Bà quả phụ Tŕnh Minh Thế,

   Con trai, Tŕnh Minh Sơn

 
     

 

   CHUYỆN KHÔNG THỀ XẨY RA

   Những sĩ quan Cao Đài mà chúng tôi đă thẩm vấn đều nói rằng giả thuyết Tướng Thế bị giết tại Đinh Độc Lập rồi đưa xác qua cầu Tân Thuận mà bà Thế đưa ra nói trên không bao giờ có thể xẩy ra v́ những lư do sau đây:

   Thứ nhất: Sau vụ áp sát Tướng Chanson, Tư Lệnh Quân Đội Pháp tai miền Nam Việt Nam, và Thủ Hiến Thái Lập Thành trong cuộc diễn binh tại Sa Đéc hôm 30.7.1951, Tướng Thế đă cho lập đội cận vệ để bảo vệ ông v́ sợ Pháp trả thù. Đội Cận Vệ này gồm 32 người do Chuẩn Úy Nguyễn Văn Nô chỉ huy. Những binh sĩ trong đội này đều do chính Tướng Thế lựa chọn. Tài xế, cận vệ ngồi chung xe cũng như Túy Viên Quân Sự cũng do Tướng Thế chọn. Đây là những người rất được ông tín nhiệm.

   Đội cận vệ được chia thành hai tiểu đội. Mỗi lần ông đi đâu, một tiểu độ đi trước mở đường và một tiểu đi sau hộ tống. Khi ông đến đâu, đội đi trước nhảy xuống lục xét và bố trí quanh nơi ông đến. Đội đi sau chận đường để ông vào nơi muốn đến an toàn rồi mới cho xe cộ và người đi bộ lưu thông.

   Tướng Thế có một chiếc Traction 15, ông thường dùng mỗi khi đi trong thành phố. Khi đi hành quân hay đi xa, ông thường đi xe Jeep. Chiều hôm đó ông đi xe Jeep, ông ngồi phía trước một bên tài xế, c̣n Đại Úy Tạ Thành Long và một cận vệ ngồi sau. Nếu chiều hôm đó ông bị hạ sát trong Dinh Độc Lập rồi đưa ra xe Jeep và đem qua cầu Tân Thuận, chắc chắn phải có người thấy, v́ xe Jeep rất trống trải. Nếu tiểu đội mở đường đi trước không thấy, tiểu độ đi sau chờ ông bước lên xe, đợi xe chạy rồi đi theo, chắc chắn phải thấy. Thế nhưng chẳng nghe ai nói ǵ về chuyện này cả. Chỉ có bà Thế đang ở Tây Ninh và cậu Sơn lúc đó mới 2 tuổi đă thấy mà thôi!

   Thứ hai, chiều 3.5.1955, Tướng Thế không hề về họp tham mưu với ông Nhu như bà Thế và ông Sơn đă nói. Tướng Lansdale kể lại rất rơ: Chiều 3.5.1955, Tướng Thế bất thần đến nhà ông xin giúp đỡ v́ đang gặp khó khăn tại mặt trận. B́nh Xuyên có một đồn dưới chân cầu Tân Thuận. Khi Tướng Thế đang điều động nửa tiểu đoàn qua cầu để tấn công đồn này th́ ba chiếc giang đĩnh của B́nh Xuyên xuất hiện bắn xối xả lên cầu khiến nhiều binh sĩ bị thương vong nên ông phải cho ngưng lại. Ông muốn có trọng pháo yểm trợ để quân ông có thể vượt qua sông. Tướng Lansdale hỏi ông đang có loại súng nào lớn nhất. Tướng Thế cho biết ông có hai xe thám thính với súng đại liên 50. Tướng Lansdale khuyên ông nên dùng hai khẩu đại liên này bắn vào ba chiếc giang đĩnh để đem binh sĩ ra khỏi vùng nguy hiểm và đợi có pháo binh yểm trợ mới mở cuộc tấn công. Tướng Lansdale viết tiếp:

   “Tướng Thế gật đầu đồng ư. Chúng tôi phấn khởi ôm chặt lấy nhau. Ông chạy ra đường nhảy lên xe Jeep phóng đi. Tôi cũng chạy ra xe và lái nhanh đến Dinh Độc Lập.

   “Tại dinh, tôi bước vào giữa lúc có cuộc họp giữa ông Diệm và một nhóm sĩ quan Việt Nam. Trong số này có Tướng Tỵ, Đại Tá Đôn cũng như hai vị chỉ huy trận đánh B́nh Xuyên là Minh Nhỏ và Minh lớn. Họ đều có vẽ vui mừng.”

   Như vậy Bộ Tổng Tham Mưu đang họp tại Dinh Độc Lập với ông Diệm gồm có Tướng Lê Văn Tỵ, Tổng Tham Mưu Tưởng, Tướng Trần Văn Đôn (mới lên), Tham Mưu Trưởng Liên Quân, Tướng Trần Văn Minh (mới lên), Tư Lệnh Đệ Nhất Quân Khu và Trung Tá Dương Văn Minh, Chỉ Huy Trưởng Phân Khu Sài G̣n – Chợ Lớn. Không có Tướng Thế. Vậy nếu Tướng Thế về họp tham mưu như bà Thế và ông Sơn nói, th́ về họp với ai?

   Tướng Văn Thành Cao, người được cử thay thế Tướng Thế để chỉ huy Cao Đài Liên Minh, cho biết như sau: Khi Tướng Thế chết, ông đang ở trong Đồng Tháp Mười. Lúc 9 giờ tối, Thiếu Tá Hồ Đức Trung gọi máy lên nói: “Anh Ba (Tướng Thế) bảo anh Sáu (Đại Tá Cao) về gấp”, chứ không cho biết Tướng Thế đă chết. Ông phải đi tàu mất 14 tiếng mới về tới Tân An, rồi sau đó Sài G̣n đưa xe xuống đón. Khi được biết Tướng Thế đă chết, ông có hỏi Đại Úy Tạ Thành Long và các sĩ quan khác trong bộ tham mưu sự việc đă xẩy ra như thế nào. Đại Úy Tạ Thành Long và các sĩ quan này cho biết sau khi gặp Tướng Lansdale, Tướng Thế đă trở về lại Khánh Hội và họp bộ tham mưu Cao Đài Liên Minh để ra lệnh mới. Bộ tham mưu này gồm có Trung Tá Trần Minh Tiết, Trung Tá Hà Văn T́nh, Thiếu Tá Nguyễn Kim Bằng, Thiếu Tá Nguyễn Văn Của và Đại Úy Nguyễn Tấn Tước. Đang họp th́ Trung Tá Nguyễn Trung Thừa, Chỉ Huy Trưởng Trung Đoàn 60, đến báo cáo cho biết đă rút quân xuống khỏi cầu Tân Thuận và đóng vào các nơi an toàn ở dưới chân cầu. Như vậy, Tướng Thế không phải cho sử dụng hai khẩu Đại Liên 50 trên hai chiếc Commando Car để yểm trợ rút quân như Tướng Lansdale khuyến cáo nữa. Bộ Tổng Tham Mưu cũng ra lệnh đóng quân luôn ở Khánh Hội, không phải qua cầu nữa, v́ B́nh Xuyên đă bỏ chạy vào Rường Sát. Tướng Thế liền cùng với một số sĩ quan trong bộ tham mưu đi tới chân cầu Tân Thuận để quan sát t́nh h́nh.

   Lúc đó, các sĩ quan đều mặc áo kaki vàng và đội nón sắt, riêng Tướng Thế mặc áo màu xanh và đội nón vải, đeo máy chụp h́nh, ông ḍm và súng sáu, lại có nhiều người theo sau, nên địch biết là cấp chỉ huy. Tướng Thế và một vài sĩ quan đă theo một con đường nhỏ đi xuống chân cầu, dừng lại bên một bức tường hoa đă đổ nát, Tướng Thế lấy tay chỉ về ba chiếc giang đỉnh đang chạy dưới sông. Bỗng có một tiếng nổ rất nhẹ, Tướng Thế quỵ xuống. Đại Úy Tạ Thành Long đứng cạnh, thấy thế đưa tay đỡ và ôm ông. Các sĩ quan khác chạy tới th́ thấy ông đă chết.

   Các binh sĩ đang bố trí dưới chân cầu Tân Thuận lúc đó có cho ông biết thêm rằng họ có nghe một tiếng nổ nhẹ và tưởng là tàu đang chạy bị kẹt khói rồi nổ chứ không ngờ đó là phát súng bắn vào Tướng Thế!

   Ông Nhị Lang kể lại:

   “Tôi bồng xác Tướng Thế trên tay, cái xác hăy c̣n mền mại như người đang ngủ. Tôi thay đổi quần áo cho ông, rồi đặt nằm ngay ngắn trên giường, đầu quay ra cửa. Người tôi đầy những máu.

  “Tướng Thế mất đúng 7 giờ chiều ngày mồng 3 tháng 5 năm 1955. Ông bị một viên đạn Carbine duy nhất bắn vào lỗ tai bên phải xuyên thẳng qua mắt trái, trồng mắt bay mất. Khói đạn c̣n dính bên tai, chứng tỏ kẻ sát nhân phải đứng gần lắm nên mới chính xác như vậy. Một con mắt c̣n lại nhắm nghiền. Hàm răng giả của ông cũng đă bay đi đâu mất...” (tr. 342 – 343).

 

   MỘT VÀI LỜI TÂM SỰ

   Tướng Văn Thành Cao cho biết vào khoản tháng 9 năm 1954, Tướng Thế đă họp bộ tham mưu tại Núi Bà Đen để bàn về việc hợp tác với ông Diệm. Sau khi họp xong, Tướng Thế cùng với ông và vài sĩ quan đi bộ chơi trong một khu có nhiều cây xoài tuyệt đẹp. Bổng Tướng Thế dừng lại và nói: “Đồng chí Cao ạ! Mai mốt mà tui có chết, ông để tôi nằm chỗ này nghe!” Chuyện này được coi như một điềm báo trước. V́ thế, sau khi Tướng Thế chết, ông có cho thân mẫu và phu nhân của Tướng Thế biết lời trối trăng đó. Cả hai đều đồng ư đưa thi hài Tướng Thế về chôn nơi ông đă chỉ định. Sau này, khu đó được ông Diệm cho 50.000 đồng để mua lại và biến thành nghĩa trang của các chiến sĩ Cao Đằi.

   Một năm sau, khi lên thăm mộ Tướng Thế, ông Diệm thấy nhiều chiến sĩ Cao Đài chết đă được đưa về chôn chung ở đó. Ông liền nghĩ đến việc thành lập một nghĩa trang cho Quân Đội Quốc Gia. Khi về lại Sài G̣n, ông đă gọi Tướng Cao vào để cùng ông đi t́m một khu đất ở Biên Ḥa làm nghĩa trang cho Quân Đội. Khu Nghĩa Trang Quân Đội VNCH tại Biên Ḥa hiện nay là do chính Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm chọn và ra lệnh xây cất.

   Khi sát nhập quân đội Cao Đài vào QĐQG, nhiều người đă lớn tuổi hoặc không đủ sức khỏe. Ông Diệm đă cho họ tại ngũ thêm một năm để lănh lương và khi cho giải ngũ, đă cấp trọn một năm lương để về làm ăn.

   Năm nào ngày Tết, Tổng Thống Diệm cũng đi với Tướng Cao lên núi Bà Đen viếng mộ Tướng Thế. Mỗi năm đi một cách khác nhau, nhưng không năm nào không đi. Sau đó, Tổng Thống ghé thăm bà già của Tướng Thế và biếu một bao ĺ x́ tiền, lúc đầu 5 ngàn, sau 10 ngàn, rồi đến 20 ngàn...

   Tướng Cao cũng cho biết ông Diệm đă giúp đỡ gia đ́nh bà Thế rất tận t́nh, cho bà được lănh trợ cấp hàng tháng để nuôi gia đ́nh. Ông nói tiếp:

   “Tôi coi bà Thế như người chị và cậu Sơn như con. Mỗi năm ngày Tết, tôi đều phải dẫn đám con ông Thế vô dinh chúc Tết ông Diệm. Có lần ông Diệm đă nói với mấy cháu: “Khi tiếp các cháu, tôi coi như vong linh của ba các cháu đang hiện diện ở đây. Bây giờ ba các cháu chết rồi th́ c̣n có Thiếu Tướng Cao đây. Tuy là vai chú, nhưng các cháu cứ coi như là cha đi. Có việc ǵ cứ hỏi chú Cao.”

   Khi ông Diệm bị giết, Tŕnh Minh Sơn mới chỉ có 11 tuổi. Trong suốt 20 năm dưới chế độ VNCH, ông không bao giờ nghe gia đ́nh bà Thế đặt nghi vấn ǵ về cái chết của Tướng Thế. Khi ông đi tù về và được qua định cư tại Hoa Kỳ, bà Thế đă thăm viếng và đón tiếp rất nồng hậu. Chỉ sau khi Lê Trọng Văn qua Canada gặp bà và gia đ́nh, mọi chuyện mới thay đổi!

   Bây giờ mặt thật của Lê Trọng Văn đă lộ diện: Nhật báo Nhân Dân của Đảng CSVN số 693 ra ngày 21.2.2001 có đăng một Thư Ngỏ đề ngày 16.2.2001 của Lê Trọng Văn, ghi rơ ở San Diego, gởi Ủy Ban về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Hoa Kỳ, phản đối việc Ủy Ban mời đại diện các tôn giáo đến tŕnh bày về sự vi phạm quyền tự do tôn giáo tại Việt Nam! Nếu cứ như thế này, phải nhờ Cộng Đồng Lào nói chuyện với Lê Trọng Văn mới được.

   Riêng vụ Thiếu Tá Antoine M Savani, Trưởng Pḥng Nh́ của Bộ Tư Lệnh Quân Đội Pháp tại Miền Nam Việt Nam, chúng tôi sẽ nói trong một bài khác.

 

  Tú Gàn