♠ www.motgoctroi.com mến chào bạnChuyện “Ôn Già Lam”Tú Gàn
Hiện nay đang có những sự tranh chấp khá gay cấn giữa các nhóm trong Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, thường được gọi là Giáo Hội Ấn Quang. Nhóm “Thân Hữu Già Lam” đang bị Thượng Tọa Thiện Hạnh, Chánh Thư Kư Viện Tăng Thống của Giáo Hội Ấn Quang, lên án “v́ một vài ư kiến bất đồng nào đó mà xây lưng lại với Giáo hội và vận động người khác chống lại Giáo hội, cô lập hai vị Ḥa thượng đang lănh đạo Giáo hội...” (Văn thư đề ngày 8.9.2007). Quá tŕnh lịch sử cho thấy đây là “chuyện dài muôn thủa” trong nội bộ của Giáo Hội Ấn Quang. Sự tranh giành quyền lực và sự bất đồng về đường lối cũng như chiến thuật giữa các nhóm tuy có khác nhau trong từng giai đoạn, nhiều khi đưa tới những cuộc chiến đẩm máu, nhưng tham vọng theo đuổi vẫn là một: Tiến tới thống lănh Phật Giáo Việt Nam để từ đó tiến tới thống lănh đất nước dưới chiêu bài “Phật Giáo và Dân Tộc”. Đây là vấn đề sẽ được chúng tôi bàn đến sau. Hôm nay, nhân Thượng Tọa Chánh Thư Kư Viện Tăng Thống tố cáo đích danh nhóm “Thân Hữu Già Lam”, nên chúng tôi xin đưa ra ánh sáng một sự kiện lịch sử rất quan trọng mà chúng tôi tin đă tác động mạnh trên tiến tŕnh “Hoàn – Giải – Đoạn Nghiệp” của Ôn Già Lam và Giáo Hội Ấn Quang từ trước đến nay cũng như trong tương lai. VÀI NÉT VỀ “ÔN GIÀ LAM”Ḥa Thượng Thích Thủ tên thật là Nguyễn Văn Kính, pháp danh Tâm Như, pháp hiệu Thích Trí Thủ, sinh ngày 1.11.1909 tại làng Trung Kiên, tổng Bích Xa, phủ Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Năm 1926, khi được 17 tuổi ông xuất gia thọ giáo với Ḥa Thượng Viên Thành tại chùa Trà Am, Huế. Năm 1929, khi được 20 tuổi, ông được thọ giới Tỳ Kheo tại chùa Từ Vân ở Đà Nẵng. Năm 1942, ông được Giáo Hội Tăng Già Thừa Thiên bổ nhiệm trú tŕ chùa Báo Quốc, v.v. Năm 1960, Thượng Tọa Trí Thủ đă vào Sài G̣n tạo măi một khu vườn tọa lạc tại số 498/11 đường Lê Quang Định, quận G̣ Vấp, và lập một ngôi chùa lấy tên là Giải Hạnh Già Lam, đến năm 1964 đổi thành Quảng Hương Già Lam (Quảng Hương là tên một học tăng đă tự thiêu năm 1963 để chống ông Diệm). Từ đó, Ḥa Thượng Trí Thủ được gọi là “Ôn Già Làm” (Gọi theo kiểu người Huế để tỏ vẻ tôn kính). Trong thuật ngữ Phật Giáo, GIÀ LAM (Samghàràma) có nghĩa là Chúng viên, tức vườn sân nơi tăng chúng ở và đây cũng là một danh từ chung để chỉ các chùa chiền. Về nhóm “Thân Hữu Già Lam”, Thượng Tọa Thiện Hạnh cho biết ở Tu Viện Quảng Hương Già Lam, cách đây một năm, đă h́nh thành một nhóm có tên gọi "Thân Hữu Già Lam". Thành viên có trên dưới 40 vị, gồm các Tu sĩ, Cư sĩ, Cư sĩ tu xuất. Các vị sinh hoạt dưới dạng Tăng già, chưa dám đứng hẳn vào Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (Giáo Hội Nhà Nước) năm 1981. Các vị quyên góp tiền gây quĩ xây dựng Đại Học, Thư Viện, Hội Trường, làm Văn Hóa Giáo Dục Phật Giáo. Đứng đầu nhóm có GS TS Lê Mạnh Thát, và học giả Thượng Tọa Thích Tuệ Sĩ. Thượng Tọa c̣n cho biết ông có đọc nội dung biên bản cuộc họp của các vị "Thân Hữu Già Lam" ngày 23.8.2006. Như vậy, theo Thượng Tọa Thiện Hạnh, nhóm “Thân Hữu Nhà Lam” đang tiến tới “hợp tác” hay sát nhập vào Giáo Hội Phật Giáo Nhà Nước. Tiểu sử của “Ôn Già Lam” cho biết trong cuộc đời “Ôn” đă có nhiều công tŕnh cống hiến cho Phật Giáo, nhưng chúng tôi thấy có hai biến cố do “Ôn” thực hiện đă làm biến đổi cả cuộc đời “Ôn” và vận mệnh của Giáo Hội Ấn Quang:
Biến cố thứ nhất: Năm 1963, “Ôn” được Thượng Tọa Trí Quang cử ra Huế phát động phong trào tranh đấu ở đây với hai vụ nổi tiếng, đó là vụ hạ sát Sa Di Thanh Tuệ ở chùa Phước Duyên và vụ hỏa thiêu Thượng Tọa Tiêu Diêu ở chùa Từ Đàm. Hai vụ này đă được chính phủ Ngô Đ́nh Diệm tŕnh cho Phái Đoàn Điều Tra Liên Hiệp Quốc, nhưng khi hồ sơ đang được dịch ra tiếng Anh th́ cuộc đảo chánh đă xẩy ra.
Biến cố thư hai: Năm 1981, “Ôn” đă nhân danh Viện Trưởng Viện Hóa Đạo Ấn Quang, đem giáo hội này sát nhập vào Giáo Hội Phật Giáo Nhà Nước và “Ôn” được bầu làm Chủ Tịch Hội Đồng Trị Sự của giáo hội này. Đây là biến cố đă làm Giáo Hội Ấn Quang bể ra thêm nhiều mảnh.
Trong “Nghiệp Báo Sai Biệt Kinh”, Đức Phật có giảng cho Thủ Ca Trưởng Giả: “Tất cả chúng sinh đều bị trói buộc vào NGHIỆP, đều nương tựa vào NGHIỆP, và tùy theo NGHIỆP mà chuyển vần.” Trong phạm vi bài này, chúng tôi chỉ xin tường thuật lại những nét chính của vụ Sa Di Thanh Tuệ để giúp chúng ta suy nghĩ về luật nhân quả của nhà Phật. CHỈ THỊ CỦA THÍCH TRÍ QUANGTheo bản “Tổng Kết Nội Vụ Phật Giáo, Phúc tŕnh tối mật số 10364/CSĐB/4M ngày 21.10.1963” của Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên, sau khi có thông cáo chung giữa Ủy Ban Liên Bộ và Ủy Ban Liên Phái, t́nh h́nh ở Huế dịu xuống, v́ quần chúng mệt mỏi và mục tiêu đấu tranh quá trừu tượng nên họ không tham gia sôi nổi như lúc đầu nữa. Họ ít đến các chùa có tuyệt thực và các cuộc rước di ảnh Thầy Quảng Đức thường chỉ có đàn bà và trẻ con tham dự. Do đó, các nhà lănh đạo đấu tranh ở Huế đă t́m cách khấy động lại bằng những vụ tự thiêu ngay tại Huế để gây xúc động trong giới Phật tử và đưa phong trào lên cao. Việc hạ sát Si Di Thanh Tuệ tại một ngôi chùa hẻo lánh rồi hô lên “tự thiêu” cũng nằm trong kế hoạch đó. (tr. 18). Người được Thích Trí Quang phái ra Huế để lo đẩy mạnh phong trào đấu tranh đi lên, đó là Thượng Tọa Thích Trí Thủ. Ông vốn là người hiền lành, nhưng hành động theo mệnh lệnh của hai thành phần quá khích và cực đoan là Thích Trí Quang và Thích Thiện Minh, nên đă đưa bản thân ông cũng như Giáo Hội Ấn Quang vào ṿng chuyển luân của nghiệp báo khá cay nghiệt. Phúc Tŕnh Cảnh Sát nói trên có ghi nhận rằng khi lấy lời khai của Đại Đức Thích Chánh Lạc, Đại Đức này cho biết Thượng Tọa Thích Trí Quang có nhờ ông giao cho Thích Trí Thủ một lá thư. Cuối lá thư có câu: “Đă chiến đấu tức là chấp nhận sự hy sinh, mà đă không dám hy sinh th́ đừng cản trở người khác hy sinh.” (tr. 41).
NHỮNG LỜI TƯỜNG THUẬTSa Di Thanh Tuệ tên thật là Bùi Huy Chương. sinh năm 1946 tại xă Ba Khê, quận Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị, trong một gia đ́nh có 5 anh chị em và Sa Di là con thứ tư. Thanh Tuệ đă xuất gia cầu pháp năm 1960 tại chùa Phước Duyên, xă Hương Long, quận Hương Điền, Thừa Thiên (gần chùa Thiên Mụ). Trong cuốn “Công cuộc tranh đấu của Phật Giáo Việt Nam tranh từ Phật Đản đến Cách Mạng”, Quốc Tuệ đă kể lại chuyện “tự thiêu” của Sa Di Thanh Tuệ như sau: “Khác với Ḥa Thượng Thích Quảng Đức và Đại Đức Nguyên Hương tự thiêu tại những nơi đô hội, náo nhiệt, Thầy Thích Thanh Tuệ, tức Bùi Huy Chương, 17 tuổi, lại tự thiêu tại một miền núi hẻo lánh. Bởi vậy, khi mọi người biết được th́ chính quyền địa phương đă huy động nhân viên công lực áo ạt tới bao vây chùa Phước Duyên để giành thi hài hầu làm mất tông tích... “Ngay chiều hôm Đại Đức Thích Thanh Tuệ thiêu thân, 13.8.63, từ Huế, Thượng Tọa Thích Trí Thủ đă đánh điện vào Sài G̣n yêu cầu Ủy Ban Liên Phái can thiệp với chính phủ Ngô Đ́nh Diệm để chính quyền địa phương trao trả thi hài Đại Đức Thanh Tuệ cho Phật Giáo đồ mang về chùa Từ Đàm làm lễ an táng.” (tr. 346 – 347). Theo tài liệu, chú tiểu (ở Huế gọi là Điệu) Thanh Tuệ chỉ mới thọ giới Sa Di chứ chưa thọ giới Tỳ Kheo, nên không thể gọi là Đại Đức được. Nhưng nhóm Phật Giáo đấu tranh đă tự động thăng cấp cho chú sau khi hạ thủ! SỰ THẬT NHƯ THẾ NÀO?1.- Một báo cáo tổng quát: Một viên chức quê ở xă Hương Long, quận Hương Điền, nơi Sa Di Thanh Tuệ “tự thiêu”, lúc đó đang là một viên chức cao cấp ở Huế (cấp bậc Quận Trưởng) và là một Phật tử, đă cho biết: Sau khi được phái đi mở cuộc điều tra về vụ chú tiểu Thanh Tuệ “tự thiêu”, một mật báo viên đă làm cho ông Tỉnh Trưởng Thừa Thiên một bản báo cáo có nội dung đại khai như sau: Khoảng 1 giờ sáng 13.8.1963, một toán thanh niên Phật Tử ở làng Xuân Ḥa (làng kế cận), mặc thường phục, đến chùa Phước Duyên thuộc xă Hương Long, quận Hương Trà, mời chú tiểu Thanh Tuệ, 17 tuổi, học sinh Trường Bồ Đề, Huế, ra trước sân chùa để nói chuyện. Chú tiểu vừa ra khỏi cửa chùa th́ đám thanh niên này xông tới, lôi ra một góc bên sân chùa và đánh đập. Chú ấy la lớn cầu cứu. Bà vải Cao Thị Đỏ đang ở trong chùa, nghe tiếng kêu liền chạy ra, nhưng bị toán thanh niên này chận lại. Sau đó, thầy trù tŕ chùa Phước Duyên là Thích Đảnh Lễ, thường gọi là Thầy Phú (Nguyễn Đức Phú), đă bỏ trốn khỏi chùa. Viên chức này cho biết, khi Thiếu Tá Nguyễn Mâu được cử đến làm Tỉnh Trưởng Thừa Thiên, có ra lệnh tầm nả Thầy Phú. Tuy nhiên, theo viên chức này, Thầy Phú không hay biết ǵ về chuyện chú tiểu Thanh Tuệ bị đốt cháy, nhưng sợ bị liên lụy nên bỏ trốn. Thầy Phú đă từng bị Việt Minh bắt năm 1952 v́ nghi thân Tây. Chùa Phước Duyên lại giữ tư thế độc lập, không gia nhập Tổng Hội Phật Giáo ở chùa Từ Đàm. Trước t́nh trạng bất thường đă xẩy ra, chiều 13.8.1963, Thiếu Tướng Đỗ Cao Trí, Tổng Trấn Thừa Thiên - Huế, đă ban hành lệnh giới nghiêm trên toàn thành phố Huế và các vùng phụ cận.
2.- Ghi nhận của ông Quận Trưởng Hương Trà: Ông Quận Trưởng Hương Tràø lúc đó đă cho biết như sau: “Mờ sáng hôm đó (13.8.1963), tôi chợt thức giấc, mở cửa pḥng, đi ra đứng trước cửa hiên quận đường Hương Trà, đóng gần chợ Bao Vinh... Tôi thấy con đường trước quận có nhiều người đi khác thường. Tôi ra ḍ hỏi th́ được trả lời là lên chùa Phước Duyên làm Phật sự...” Ông liền vội gọi tài xế lấy xe Land Rover chở ông lên chùa Phước Duyên cách quận đường khoảng 5, 6 cây số. Qua khỏi trụ sở xă Hương Long, ông thấy người đi lại rất tấp nập. Khi ông đến cổng chùa Phước Duyên th́ thấy có nhiều thanh niên mặc đồng phục gia đ́nh Phật tử đứng giữ của. Họ không cho ông vào. Ông cho biết ông là Quận Trưởng Hương Trà, phần đất này thuộc nhiệm vụ kiểm soát của ông, nên không ai có quyền ngăn cản không cho ông vào. Ông liền lấy tay gơ vào cửa ầm ầm. Một lát sau cửa mở, ông thấy Thượng Tọa Thích Trí Thủ, nhưng không có thầy trù tŕ chùa Phước Duyên. Ông ngạc nhiên hỏi: - Thượng Tọa ở chùa Từ Đàm sao lại qua đây và Thầy trụ tŕ Phước Duyên đâu rồi?
Thượng Tọa Trí Thủ thủng thỉnh trả lời: - V́ thầy có việc vắng chùa nên tôi phải qua lo Phật sự thế vài bửa.
Ông hỏi Thượng Tọa có việc chi mà Phật tử về đông vậy. Thầy trả lời: - Có chú tiểu vừa tự thiêu.
Ông hỏi lại: - Tôi một ḷng tôn trọng tự do tôn giáo và hết sức chấp hành thông cáo chung, th́ tại sao phải tự thiêu?
Thượng Tọa ôn tồn trả lời: - Th́ có ai nói tại ông Quận mô?
Ông ngỏ ư muốn đi xem. Thượng Tọa Trí Thủ liền dẫn ông vào sân chùa có lát gạch, có chiều dài bằng chiều của chính diện và chiều ngang khoảng 10 thước. Ở gốc phải sân, sát mấy cây lựu, một xác người trần truồng, nằm nghiêng bên trái, chèo queo, đầu quay về phía vườn, chân quay về phía chùa, hai tay công chụm và hai chân khép co lên. Xéo phía chân của xác khoảng 1 thước, có một cái đèn dầu nhỏ đang cháy leo lét. Cách xác khoảng vài bước, có một khoảng đất rộng được răi cát mới, một nửa trên sân gạch và một nửa trên đất vườn. Ông quan sát kỹ xác chết th́ không thấy dấu vế cháy ở đâu cả. Ông quay lại hỏi Thượng Tọa Trí Thủ: - Thượng Tọa qua đây khi mô? - Mới khi hôm. - Ai để cây đèn dầu đây chi vậy? - Th́ chú ấy chứ ai. Chú dùng cậy đèn để châm lửa tự thiêu sau khi tự tưới lên ḿnh cả mấy lít xăng.
Ông Quận Trưởng đă đảo mắt quanh sân để xem thùng xăng ở đâu, nhưng không thấy. Ông chỉ vào đám cát mới ở góc sân chùa và hỏi Thượng Tọa Trí Thủ: - Rứa c̣n đám cát ni?
Thượng Tọa trả lời: - Có chút máu loang ra đó, cho nên các em Phật tử phải phủ cát đi cho dễ coi.
Ông Quận Trưởng xin đi coi nơi ở của chú tiểu. Thượng Tọa Trí Thủ dẫn ông lên hiên chùa và đi đến cuối chính diện, ở đó có một pḥng nhỏ khoảng 7 hay 8 mét vuông, có một cửa sổ mở ra sân chùa. Ông thấy ở một góc có cái giường gổ nhỏ trải chiếu bông, mùng gối xếp rất gọn gàng. Truớc cửa sổ là một cái bàn rộng, có nhiều sách và vỡ, trong đó có một cuốn sách toán lớp đệ tứ đang mở ra trên bàn. Sau đó, ông được kể lại, chú mới thi hỏng trung học phổ thông kỳ một và đang học để thi kỳ hai. Ông hỏi thầy Trí Thủ: “Chú có để lại thư từ ǵ không?” Thầy Trí Thủ lắc đầu. Tuy nhiên, sau này “sử đấu tranh” của Phật Giáo có in lại 4 bức thư của “Đại Đức” Thanh Tuệ, được nói là t́m thấy 4 ngày sau khi Thích Thanh Tuệ “tự thiêu”: Một gởi cho Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, một gởi cho toàn thể Tăng Ni tín đồ Phật giáo Việt Nam, một gởi cho hai thầy Bổn sư và toàn thể đạo hữu chùa Phước Duyên, và một gởi cho thân phụ cùng thân quyến. Trong thư gởi Ủy Ban Liên Phái Phật Giáo nhờ chuyển đến Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, “Vị Tổng Thống Thiên Chúa Giáo tại Sài G̣n”, Sa Di đă yêu cầu “chấm dứt mọi t́nh trạng khủng bố và áp bức Phật Giáo” và “Triệt để không cho bà Ngô Đ́nh Nhu lên đài phát thanh tiếng nói Việt Nam Cộng Ḥa để nhục mạ Phật Giáo bằng cách báng bổ Ḥa Thượng Thích Quảng Đức...”, v.v.
Khi cùng với Thượng Tọa Trí Thủ ra trước sân chùa Phước Duyên, nơi có đông người, ông Quận Trưởng có nói lớn tiếng với Thượng Tọa Thích Trí Thủ để mọi người cùng nghe: “Cái chết này bất thường, phải lập biên bản kỷ càng để khỏi lôi thôi về sau. Tôi về xin Biện Lư Ṭa Án lo việc này ngay. Vậy xin thầy nhớ kỷ một điều là để nguyên hiện trường cho đến khi lập xong biên bản...” Thượng Tọa Trí Thủ vổ nhẹ vai ông và nói: “Ông Quận cứ yên trí, không ai đụng chi mô.”
3.- Ghi nhận tiếp theo của Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên: Sáng 13.8.1963, Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên được báo tin có tự thiêu tại chùa Phước Duyên, cũng đă phái nhân viên đến mở cuộc điều tra, nhưng lúc đó hiện trường đă có nhiều thay đổi. Bản phúc tŕnh của Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên cho biết như sau: “Ngay sau khi được tin cấp báo có vụ hỏa thiêu, Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên đă phái nhân viên lập tức đến tại chỗ mở cuộc điều tra th́ tại phạm trường đă có một số đông Phật tử đứng canh gác xung quanh, lại có rào dây thép gai làm ṿng đai ngăn chận việc đến gần tử thi nạn nhân. “Quan sát kỹ phạm trường, nhân viên hữu trách có những nhận xét như sau: - Thi thể nạn nhân nằm ở ngay phía trong cửa chính vào chùa tai chỗ có rác, đất đai bị dẫm đạp và bới lộn lên chứng tỏ lúc nạn nhân bị thiêu đă có nhiều người ở đó, và phạm trường sau đó đă được sửa dọn lại để đánh lạc hướng điều tra của nhà chức trách. - Cạnh thi thể nạn nhân có một cái thùng tṛn c̣n hôi mùi xăng trên c̣n chiếc đèn dầu hôi nhỏ. - Thi thể nạn nhân được đắp lại bằng một lá cờ Phật Giáo. - Ngoài số Phật tử canh gác c̣n có mấy sư săi đứng ở trong ṿng đai, có cả máy phóng thanh và máy chụp h́nh. - Phía trong chùa có một toán phụ nữ mang băng vàng ở ngực lo việc tiếp tế nước. - Bốn bao thư do nạn nhân để lại (thư gởi Tổng Thống Việt Nam Cộng Ḥa, thư gởi hai thầy và đạo hữu Phước Duyên, thư gởi cha mẹ nạn nhân) viết bằng chữ in, không gióng mặt chữ ở các vở học của nạn nhân. - Trong đêm xẩy ra án mạng chủ tự chùa Phước Duyên là ông Nguyễn Đức Phú, pháp danh là Thích Đảnh Lễ vắng mặt tại chùa.” (PTCS tr. 42).
Như vậy, từ khi ông Quận Trưởng Hương Trà ra đi đến khi nhân viên Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên đến khám xét, hiện trưởng đă có hai sự khác biệt quan trọng sau đây:
Khác biệt thứ nhất: Cảnh sát thấy cạnh nạn nhân có thêm một cái thùng tṛn c̣n hôi mùi xăng. Trước đó, khi ông Quận Trưởng Hương Trà đến khám xét, ông không hề thấy cái thùng xăng này. Trên người nạn nhân cũng không có vết cháy nào. Thế nhưng, khi cảnh sát khám xác nạn nhân, lại thấy có vết cháy nám ở vai. Nhà chức trách nghi ngờ rằng sau khi ông Quận Trưởng lên tỉnh tŕnh nội vụ, có người đă đem xăng tới tưới vào vai nạn nhân và đốt để chứng tỏ nạn nhân đă tự thiêu chứ không phải bị đánh chết. Vă lại, dù nạn nhân có tự thiêu thật, với những vết cháy nám đó cũng không đủ để khiến nạn nhân chết. Tóc tai và mặt mày của nạn nhân vẫn c̣n nguyên vẹn. Phần dưới của cơ thể nạn nhân không có dấu cháy nào.
Khác biệt thứ hai: Có thêm 4 bức thư được nói là do nạn nhân để lại, nhưng khi so tự dạng lại thấy chữ trong 4 bưc thư không giống chữ trong các vở của nạn nhân.
QUYẾT ĐỊNH CỦA TƯỚNG ĐỖ CAO TRÍ Ông Quận Trưởng Hương Trà cho biết hôm đó khi ông mới về Quận và ra lệnh triệu tập cuộc họp th́ được lệnh đến họp ngay tại Ṭa Đại Biểu Chính Phủ. Khi đến họp, ông thấy h́nh như các cấp lănh đạo chính quyền ở Huế đă được báo cáo về mọi chi tiết rồi. Ông Nguyễn Xuân Khương, Tổng Giám Đốc Điền Địa, mới được bổ nhiệm làm Đại Biểu Chính Phủ tại Trung Nguyên Trung Phần hôm 1.6.1963, đă hỏi ông: “Trung Úy tính như thế nào?” Ông Quận Trưởng trả lời: “Xin chờ Biện Lư lập biên bản xong đă. Đây là một chú tiểu vị thành niên, tự thiêu mà không có bút tích ǵ để lại cả...” Ông nói chưa dứt lời, Thiếu Tướng Đỗ Cao Trí đă nói ngay: - Chết rồi th́ chôn, chôn tại chỗ.
Ông Quận Trưởng: - Nếu các thầy không chịu mà đ̣i chôn ở nghĩa trang th́ sao?
Thiếu Tướng Trí: - Không được! Để biến thành biểu t́nh a?
Ông Quận Trưởng: - Th́ bắt mấy thầy kư giấy...
Thiếu Tướng Trí: - Anh tin được họ sao? Thôi, không nói dài ḍng, tôi nhắc lại: Chôn tại chỗ, ngay trong khuông viên chùa. Đó là lệnh!
Đại Tá, Đỗ Cao Trí, Tư lệnh Quân Đoàn 1 kiêm Tư Lệnh Biệt Khu 11, kiêm Tổng Trần Thừa Thiên – Huế, mới được thăng Thiếu Tướng ngày 12.7.1963.
THƯỢNG TỌA TRÍ THỦ THẤT HỨAÔng Quận Trưởng trở lại chùa Phước Duyên, nhưng khi vừa đến cầu Bạch Hổ th́ được Xă trưởng Hương Long cho biêt chùa đă di quan ra đồng theo hướng chùa Linh Mụ. Ông t́m gặp Thượng Tọa Trí Thủ và thét lớn: - Thầy nói láo, thầy gạt tôi, thấy hứa với tôi là để yên mọi thứ cho ṭa lập biên bản, sao giờ này quan tài đă ra nằm đây?
Thầy Trí Thủ trả lời: - Nói là nói vậy, chứ tôi nghĩ quan hôn tương tế, có chi mà phải rắc rối. Cũng nóng ḷng muốn chôn cất sớm...
Ông Quận Trưởng gắt gỏng: - Thầy nói rứa mà nghe được! Tôi đă nói với thầy đây là cái chết bất thường của một thiếu niên, phải lập biên bản kỷ lưỡng mà.
Thầy Trí Thủ nổi quạu: - Vậy chừ ông Quận muốn sao?
Ông Quận Trưởng nói: - Thầy có cả ngàn người, tôi chỉ có hai thầy tṛ. Thầy cho trói thầy tṛ tôi lại, quăng ở lề đường, rồi thầy muốn làm chi cứ làm mau lên.
Thầy nói nhỏ nhẹ hơn: - Bậy nào! Làm vậy sao được!
Cuối cùng, theo đề nghị của ông Quận Trưởng, Thượng TọaTrí Thủ đồng ư đi gặp ông Tỉnh Trưởng và ông Đại Biểu Chính Phủ để tŕnh bày yêu cầu của Thượng Tọa. Khi Thượng Tọa Trí Thủ vừa ra đi, ông Quận Tưởng gọi máy về Thiểu Khu Thừa Thiên – Huế tŕnh bày t́nh h́nh và xin tăng cường ngay hai đại đội vận quân phục tác chiến nhưng không vũ khí. Trong lúc Thượng Tọa Trí Thủ chưa trở lại, Tiểu Khu đă cho 6 chiếc xe GMC chở lính đến. Ông Quận Trưởng liền cho dùng số quân xa và binh sĩ này làm thành một hàng rào cản, không cho đưa thi hài nạn nhân ra đường cái. Theo phúc tŕnh của Cảnh Sát Thừa Thiên, Hiến Binh đă được phái đến hợp với các viên chức của Quận Hương Trà lập biên bản vi bằng. Hiến Binh yêu cầu để thi hài nạn nhân lại ngay chỗ cũ để chờ khám nghiệm, các thầy không chịu, họ nhất định tẩm liệm ngay để đưa về chùa Từ Đàm. Hiến Binh đ̣i tịch thu tang vật, trong đó có các bức thư được gọi là “lưu bút” của nạn nhân, các thầy cũng từ chối không giao. Tuy nhiên, khi quan tài được đưa ra gần chùa Linh Mụ, cách phạm trường khoảng 1 cây số rưỡi th́ bị chận lại và được yêu cầu đưa về chỗ cũ, nhưng các thầy không nghe và tự động đặt trong một vườn hoang gần chùa Linh Mụ. (PTCS tr. 20). Trong khi đó, Thiếu Tướng Đỗ Cao Trí đă cho trực thăng bốc người anh ruột của chú tiểu Thanh Tuệ tên là Bùi Câu, một trung sĩ VNCH đang đóng ở Quảng Ngăi, đưa về Huế. Lúc 5 giờ chiều, khi Thầy Trí Thủ đă trở lại, trung sĩ này được đưa đến hiện trường, cầm loa nói lớn, đại khái như sau: Em tôi đă chết, nhưng các thầy không đồng ư đề nghị của chính quyền và chính quyền cũng không đồng ư với các thầy về việc chôn cất. Chỉ có em tôi là tội nghiệp. Em tôi đă chết thảm mà c̣n bị đưa ra quăng đường quăng sá, nên tôi xin cho gia đ́nh được lănh em tôi về. Nếu các thầy không hoan hỉ chấp thuận, tôi sẽ xin cấp chỉ huy và đồng đội giúp tôi để chấm dứt t́nh trạng đau đớn này. Thầy Trí Thủ đứng dậy trả lời đại khái rằng chủ tiểu Thanh Tuệ một khi đă xuất gia th́ là con chùa, con Phật. Gia đ́nh không c̣n bổn phận hay quyền hành ǵ với họ nữa. Phương chi anh chỉ là một người anh đang ở lính, xa nhà. Anh về đi, đừng quấy rầy chúng tôi nữa. Vào lúc 18 giờ cùng ngày, một Hội Đồng gồm các viên chức sau đây đă đến tại chỗ đặt quan tài: - Ông Biện Lư Ṭa Sơ Thẩm Huế. - Ông Phó Tỉnh Trưởng Hành Chánh Thừa Thiên. - Bác Sĩ lư khám Nguyễn Văn Đệ. - Ông Quận Trưởng Quận Hương Trà - Ông đại diện xă Hương Long,
Họ yêu cầu chuyển thi hài nạn nhân về lại chùa Phước Duyên, nơi xẩy ra án mạng, để bác sĩ khám nghiệm tử thi, nhưng các sư săi không chịu. Sau đó, Hội Đồng đă lập biên bản vi bằng tuyên bố bất lực. (PTCS tr. 20). CUỘC HÀNH QUÂN CHỚP NHOÁNGThấy hai bên giằng co nhau, các Phật tử bỏ ra về khá nhiều, đến sáng hôm sau c̣n không đến một nữa. Từ sáng 14.8.1963, Trung Sĩ Bùi Câu, anh của chú tiểu Thanh Tuệ, và một số thân nhân, thay mặt ông Bùi Dư, thân phụ của nạn nhân, đă đến Ṭa Hành Chánh và Biện Lư Cuộc Thừa Thiên, xin chính quyền can thiệp để cho họ nhận lănh thi hài của nạn nhân đem về nguyên quán chôn cất, v́ ông Bùi Dư đă bị mất tích từ sáng 13.8.1963. Khoảng 10 giờ sáng cùng ngay, Tiểu Khu Quảng Trị đă cho 2 xe du lịch chở thân nhân của chú tiểu Thanh Tuệ, hai xe jeep trần chở bàn thờ Phật, bài vị và bát nhang, một xe hồng thập tự để chở quan tài và 2 xe GMC chở một trung đội đi theo hộ tống, tiến thẳng vào nơi đang để thi hài của chủ tiểu Thanh Tuệ. V́ kế hoạch hành quân đă được Tướng Trí thiết lập rất hoàn chỉnh, nên việc đưa thi hài chú tiểu Thanh Tuệ về quê ở Quảng Trị đă được tiến hành một cách quá nhanh chóng và tốt đẹp. Sau khi đoàn xe tang đă đi một khoảng xa, mới có tin loan báo rằng Quân Đội đă cướp thi hài thầy Thanh Tuệ đưa về cây số 17 (An Lỗ) cho lính tập cận chiến!
ĐỀU COI LÀ “NGHIỆP VẬN”? Sau âm mưu dùng xác Sa Di Thanh Tuệ để tổ chức cầu siêu và biểu t́nh chống chính phủ bị thất bại, “Ôn Già Lam” quyết định làm một vụ thứ hai tại ngay chùa Từ Đàm, đó và vụ hỏa thiêu Thượng Tọa Tiêu Diêu đêm 16.8.1963. Chúng tôi sẽ tường thuật vụ án này sau. Trong Thông Cáo Chung giữa Ḥa Thượng Tâm Châu và Ḥa Thượng Hộ Giác đề ngày 26.6.1994, hai bên “đối thủ” đồng tuyên bố: “Đối với những sự việc xẩy ra trong quá khứ, đều coi là NGHIỆP VẬN của cá nhân, của tổ chức chung chịu và đến giờ phút này đều hỷ xả tất cả.” Nhưng vấn đề không đơn giản như vậy. Tiến tŕnh giải thoát đ̣i hỏi phải Hoàn Nghiệp và Giải Nghiệp rồi mới Đoạn Nghiệp. Trong khi Nghiệp cũ chưa Hoàn và Giải, Nghiệp mới lại được tạo ra thêm, làm sao Đoạn Nghiệp được? V́ thế, sẽ c̣n Pháp Nạn dài dài, kể cả hậu Cộng Sản! Một số người tin vào luật quả báo của nhà Phật cho rằng “Ôn Già Lam” có trách nhiệm nặng nề trong cái chết của chú tiểu Thanh Tuệ, nên về sau “Ôn” và Giáo Hội Ấn Quang đă phải lănh nhận luật quả báo khá thê thảm: “Ôn” đem Giáo Hội Ấn Quang sát nhập vào Giáo Hội Nhà Nước và được bầu làm Chủ Tịch Hội Đồng Trị Sự của giáo hội này. Tuy nhiên, nhà cầm quyền chỉ dùng ông một thời gian rồi loại. Khi “Ôn” đang ở chùa Già Lam th́ được Công An mời đến trụ sở của Mặt Trận Tổ Quốc và cho nghe một cuốn băng ghi tiếng nói của một tăng sinh bị bắt khai về các hoạt động của một tổ chức chống chính quyền tại chùa Già Lam... Khi trở về, “Ôn” tỏ ra buồn phiền, ói ra máu, rồi lâm trọng bệnh nên được đưa vào bệnh viện Thống Nhất (V́ Dân cũ) ở Saigon. “Ôn” đă qua đời tại đây ngày 2.4.1984, thọ 76 tuổi. Nếu đúng như sự tường thuật của Thượng Tọa Thiện Hạnh, nay nhóm “Thân Hữu Già Lam” cũng đang bắt chước Thầy ḿnh, lăm le hợp tác với Cộng Sản. Có thể đây chỉ là “chiến thuật tiêu ḷn” của nḥm này, định lợi dụng Phật Giáo Quốc Doanh để xây dựng cơ sở cho nhóm họ rồi sau lật lại thế cờ. Nhưng kinh nghiệm cho thấy các nhóm Phật Giáo Ấn Quang không bao giờ qua mặt được CIA và Cộng Sản. Tổ chức này luôn bị CIA và Cộng Sản biến thành công cụ. Wait and See!
Tú Gàn
|