Biển Đông: Những tṛ chơi tai hại!

 

Lữ Giang

 

Chúng ta nhớ lại, trong bài diễn văn đọc trước Quốc Hội Úc ngày 17.11.2011, Tổng Thống Obama tuyên bố sẽ xoay trục từ Trung Đông về Á Châu Thái B́nh Dương để bao vây Trung Quốc cả về kinh tế, chính trị lẫn quân sự. Ông nói:

Không có ǵ nghi ngờ: Tại Á Châu Thái B́nh Dương trong thế kỷ thứ 21, Hoa Kỳ toàn tâm toàn lực nhập cuộc.”

Với tư cách Tổng thống, với tư cách là một nước thuộc vùng Thái B́nh Dương, tôi đă ra một quyết định kỹ càng và có tính chiến lược. Hoa Kỳ sẽ đóng một vai tṛ lớn hơn và lâu dài hơn trong việc định hướng tương lai khu vực này”.

Thế nhưng từ đó cho đến nay, các nhà quan sát đều nhận thấy rằng Trung Quốc chẳng những không ngừng lại mà c̣n gia tăng sự bành trướng mạnh hơn. Cứ sau mỗi lần Mỹ "biểu dương khí thế" chống Trung Quốc trên Biển Đông, Trung Quốc lại bước thêm một bước…

Hăng thông tấn Reuters ngày 29.1.2015 nói rằng sự tŕ hoăn của Hoa Kỳ đă khiến những đồng minh của Mỹ tại khu vực lo ngại tham vọng của Trung Quốc tại Biển Đông đă không được kiểm soát. Giới chuyên gia Mỹ cảnh báo chiến lược xoay trục sang Châu Á của Mỹ không có hiệu quả và cứ đà này Trung Quốc sẽ biến Biển Đông thành ao nhà vào năm 2030. Tại sao t́nh trạng như thế đă xảy ra?

 

CHỈ V̀ MUỐN GIA TĂNG NGÂN SÁCH QUỐC PH̉NG?

Sau khi Tổng thống Obama kêu gọi chuyển trọng tâm quân sự về Châu Á, một chiến lược được gọi là "Khái niệm Hành Quân Tác Chiến Hải - Không" (Air – Sea Battle Operational Concept) đă được công bố. Andrew Marshall, một nhà tương lai học 91 tuổi, có văn pḥng trong Ngũ Giác Đài, đă đưa ra chiến lược này. Đó là một chiến lược hoạch địnhmột cuộc chiến tranh chống lại một Trung Quốc được trang bị vơ khí nặng, hiếu chiến và giận dữ”. Đại khái các máy bay ném bom và tầu ngầm tàng h́nh của Mỹ sẽ đánh sập hệ thống radar trinh sát tầm xa và hệ thống tên lửa chính xác của Trung Quốc ở sâu trong nội địa của nước này. Tiếp theo, “Chiến dịch bí ẩn” (blinding campaign) được thực hiện bằng một cuộc tấn công lớn hơn của không quân và hải quân.

    

Chiến lược gia Andrew Marshall

Thông thường một loại “bí mật quốc pḥng” quan trọng như thế này phải được giữ kín, tại sao lại được tung ra?

Trong bài “Mô h́nh của Hoa Kỳ về chiến tranh tương lai thổi bùng những căng thẳng với Trung Quốc và ở bên trong Ngũ Giác Đài, Greg Jaffe, một phóng viên về kỹ nghệ quốc pḥng và an ninh quốc gia của tờ Washington Post, cho biết Không Quân và Hải Quốc Hoa Kỳ đă đưa ra trên 200 sáng kiến về kế hoạch “Hành Quân Tác Chiến Hải - Không". Những người ủng hộ kế hoạch này đă khen văn pḥng của Marshall là nơi đă đưa ra được một tầm nh́n lâu dài, khác với chiến thuật từng giai đoạn của Ngũ Giác Đài. Nhưng Greg Jaffe cho biết các nhà phê b́nh nhận thấy một xu hướng nguy hiểm đáng báo động, đó là việc phóng đại mối đe dọa Trung Quốc để làm tăng chi phí quốc pḥng lên.

Bộ Quốc Pḥng không có quan điểm nào về kế hoạch này, nhưng Trung tâm Đánh giá Chiến lược và Ngân sách (Center for Strategic and Budgetary Assessments - CSBA) đă tiến hành hơn hai chục cuộc chiến giả định với Trung Quốc để giải tŕnh các tài liệu nghiên cứu của văn pḥng Marshall. CSBA là một tổ chức nghiên cứu độc lập và bất vụ lợi, có trụ sở tại Washington DC. CSBA đă xuất bản một tài liệu 125 trang tŕnh bày khái quát việc sử dụng khái niệm đó như thế nào trong một cuộc chiến tranh với Trung Quốc. Điều này đă làm Trung Quốc lên ruột.

 

MỸ HAY TRUNG QUỐC BỊ TRÚNG KẾ?

Mặc dầu kế hoạch “Hành Quân Tác Chiến Hải - Không" mới chỉ là một giả định và không phải là một kế hoạch chính thức của Bộ Quốc Pḥng, nhưng Trung Quốc đă dựa vào đó để lấn chiếm dần nhiều khu vục trên Biển Đông bằng một chiến thuật mà Tập Cận B́nh gọi là chiến thuật “không đánh mà thắng”. Alexander L. Vuving thuộc Trung tâm Nghiên cứu An ninh khu vực châu Á-Thái B́nh Dương của Mỹ cho rằng Trung Quốc đang xử dụng thế “cờ vây” trong Tôn Tử Binh Pháp.

        

Chiến hạm USS John C. Stennis

Tờ Defense News của Mỹ ngày 4.3.2016 cho biết ngày 1.3.2016, cụm tàu thuộc hàng không mẫu hạm USS John C. Stennis của Hạm đội 7 thuộc Hải quân Mỹ, đă đến vùng biển tranh chấp ở Biển Đông. Trung Quốc liền vin vào hành động đó chỉ  trích Mỹ là nước “quân sự hóa” Biển Đông, chứ không phải Trung Quốc. Tờ Thời báo Hoàn Cầu của Trung Quốc ngày 4/3 cho rằng đây là đợt tập kết lực lượng quân sự có quy mô nhất của Mỹ ở khu vực Biển Đông trong thời gian gần đây, rơ ràng đang cổ vũ cho các đồng minh và đối tác của Mỹ gây áp lực với Trung Quốc. Sau đó, Trung Quốc triển khai máy bay chiến đấu J-11 và hệ thống tên lửa pḥng không HQ-9 ở quần đảo Hoàng Sa, báo hiệu khả năng nước này có thể lập ra vùng nhận dạng pḥng không ở quần đảo Hoàng Sa.

Bài báo cho rằng việc Mỹ điều hàng không mẫu hạm đến Biển Đông đă “nhắc nhở Trung Quốc về sự cần thiết phải tăng cường pḥng thủquần đảo Trường Sa. Bài báo nhấn mạnh hàng không mẫu hạm USS John C. Stennis đến tuần tra ở Biển Đông là cái cớ để Trung Quốc triển khai nhiều hệ thống vũ khí hơn ở các đảo đá trên Biển Đông và coi việc triển khai này “không có ǵ quá đáng”.

Bài báo nêu tên một loại tên lửa chống hạm mà Trung Quốc từ lâu khoe khoang và thường gọi nó là “sát thủ tàu sân bay”, đó là tên lửa đạn đạo chống hạm Đông Phong-21D. Bài viết khẳng định rằng khi có sự đối đầu quân sự giữa các nước lớn, hàng không mẫu hạm không c̣n đóng vai tṛ chủ đạo nữa, mà sẽ đóng “vai tṛ nhỏ”, thậm chí có thể trở thành “bia ngắm” trên biển.

Bài viết cho rằng Trung Quốc không chỉ sẽ ngăn chặn các hoạt động quân sự của Mỹ ở Biển Đông, mà c̣n tiếp tục tăng cường khả năng ngăn chặn Mỹ sự can thiệp quân sự ở Biển Đông, từng bước làm giảm vai tṛ ảnh hưởng quân sự của Mỹ ở Biển Đông.

Như vậy Trung Quốc trúng kế Mỹ hay Mỹ trúng kế Trung Quốc?

 

CÓ BẤT ĐỒNG TRONG NỘI BỘ?

Dưới đầu đề Tướng 4 sao muốn đối đầu với Trung Quốc, Ṭa Bạch Ốc bảo đừng gấp quá đăng trên tờ Navy Times ngày 6.4.2016, b́nh luận gia David Larter cho biết Đô đốc Harry Harris, Tư lệnh Bộ Chỉ huy Thái B́nh Dương (PACOM) của Mỹ, đang kêu gọi phải cứng rắn hơn để chống lại chiến lược của Trung Quốc ở biển Đông, chẳng hạn như điều động máy bay và triển khai các chiến dịch quân sự trong phạm vi 12 hải lư quanh các đảo nhân tạo. Ông Harris xem đây là một nỗ lực nhằm chặn đứng cái mà ông gọi là "Vạn Lư Trường Thành bằng cát" trước khi nó mở rộng và tiến sâu vào khu vực cách thủ đô Philippines chỉ 225 km.

Ông Jerry Hendrix, hiện là nhà phân tích chiến lược quân sự tại Trung tâm An ninh Mỹ mới, nhận xét: "Họ (chính quyền Obama) muốn kết thúc nhiệm kỳ với mâu thuẫn ở mức thấp nhất và hợp tác cao nhất với Trung Quốc",

Nhiều người không tin đang có sự bất đồng thật sự giữa Quân Đội và Ṭa Bạch Ốc về chiến lược đối với sự bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông. Sự bất đồng đó chỉ là hai mặt của một “chiến thuật tay đấm tay xoa thường được áp dụng mỗi khi có vấn đề cần thương thảo. Cả Quân Đội lẫn Ṭa Bạch Ốc đang cùng thực hiện một chính sách do các nhà đại tư bản quốc pḥng Mỹ ấn định, đó là thổi phồng “thảm họa Trung Quốc” để được tăng chi phí quốc pḥng.

 

BIỂN ĐÔNG SẼ ĐI VỀ ĐÂU?

Trong cuộc họp về Đối thoại Chiến lược và Kinh tế Mỹ-Trung lần thứ 8 được tổ chức tại Bắc Kinh vào hai ngày 6 và 7.6.2016 vừa qua, Ngoại Trưởng Kerry nhắc lại chính sách của Hoa Kỳ về Biển Đông như sau:

Chúng tôi không phải là nước đ̣i chủ quyền, cũng không đứng về phía bên nào trong những quốc gia đ̣i chủ quyền. Quan điểm duy nhất của chúng tôi là không nên giải quyết việc này bằng hành động đơn phương. Hăy giải quyết thông qua luật pháp, ngoại giao và thương lượng. Chúng tôi kêu gọi tất cả các nước hăy t́m giải pháp ngoại giao theo tiêu chuẩn và pháp luật quốc tế”.

 

Các đảo bị Trung Quốc chiếm

 

Trong bài “Chiến lược an ninh biển Châu Á-Thái B́nh Dương của Mỹ” công bố ngày 31.8.2015, Bộ Quốc Pḥng Mỹ cũng đă xác nhận ba mục tiêu về biển Châu Á-Thái B́nh Dương như sau: (1) Bảo vệ quyền tự do trên biển; (2) ngăn chặn xung đột và hăm dọa; (3) thúc đẩy việc tuân thủ luật pháp và các tiêu chuẩn quốc tế.

Trong thực tế Mỹ chỉ quan tâm đến quyền tự do đi lại trên biển. Việc tranh chấp khoảng 200 ḥn đảo lớn nhỏ nằm rải rác trên Biển Đông rất quan trọng đối với các nước trong vùng, nhưng chẳng quan trọng ǵ đối với Mỹ, v́ Trung Quốc không có khả năng ngăn chận quyền tự do đi lại trên biển. Anh, Bồ Đào Nha và Pháp đă từng chiếm và khai thác các đảo này đúng theo công pháp quốc tế nhưng rồi cũng bỏ đi. Về an ninh quốc pḥng, Mỹ muốn các nước trong vùng h́nh thành một lực lượng khu vực để đối phó với Trung Quốc, c̣n Mỹ chỉ yểm trợ và bán vơ khí. Nhưng trong bốn nước mà Mỹ muốn kết hợp lại là Nhật, Úc, Philippines và Việt Nam, chưa nước nào sẵn sàng làm chuyện đó. Tân tổng thống Phi là Duterte vừa đắc cử, đă tuyên bố đường lối của ông làkhông lệ thuộc vào Hoa Kỳ”. C̣n Việt Nam tuy đă kư “đối tác toàn diện” với Mỹ, nhưng chỉ muốn mua thêm vũ khí của Mỹ để bảo vệ vùng ven biển chứ không muốn đứng vào một liên minh quân sự như thế.

Giả thiết Trung Quốc có tuyên bố thành lập vùng nhận diện pḥng không trên Biển Đông th́ cũng chỉ gióng việc họ đă lập vùng này ở Biển Hoa Đông ngày 23.11.2013, lúc đó chỉ có các hăng hàng không dân sự tuân hành, c̣n các tàu thuyền và máy bay quân sự của các cường quân chẳng quan tâm ǵ và Trung Quốc cũng chẳng làm ǵ họ.

Trong khi hai tờ báo Mỹ là Washington Post và Defence News tố cáo Mỹ đă phóng đại mối đe dọa của Trung Quốc và kích thích Trung Quốn gia tăng lấn chiếm để xin gia tăng chi phía quốc pḥng và canh tân vũ khí, một số người Việt đấu tranh trong cũng như ngoài nước lại đang bi thảm hóa và phóng đại sự lấn chiếm của Trung Quốc trên đất liền cũng như trên biển với mục tiêu thúc buộc đảng CSVN phải bỏ Trung Quốc và đi theo Mỹ. Họ cho rằng theo Hội Nghị Thành Đô (họp tại Bolsa), Việt Nam sẽ được bàn giao cho Trung Quốc vào năm 2020!

Sau khi được Tổng Thống Obama cho uống nước đường, một số b́nh luận gia ta đă lên truyền h́nh hay viết bài trên báo và Internet yêu cầu đảng CSVN phải để cho Hoa Kỳ lập căn cứ quân sự ở Cam Ranh và kư với Hoa Kỳ một hiệp ước bảo vệ Việt Nam nếu bị Trung Quốc xâm lược.

Chúng tôi xin nhắc lại, ngày 31.8.1951, Hoa Kỳ đă kư với Philippines “Hiệp ước Hổ Tương Quốc Pḥng(Mutual Defense Treaty) trong đó Mỹ cam kết sẽ bảo vệ Philippines nếu lănh thổ, các hải đảo cũng như các tàu thuyền và máy bay của Phi bị tấn công. Nhưng ngày 15.6.2012, Trung Quốc đă chiếm băi đá Scarborough và ngày 2.3.2016 chiếm thêm băi ṿng san hô Jackson (Jackson Atoll, Việt Nam gọi là băi Hải Sâm) của Phi, nhưng Mỹ đă làm ngơ.

Điều tốt nhất vẫn là phải có một đường lối khôn ngoan để các phần lănh thổ c̣n lại không bị mất thêm nữa. Kinh nghiệm cho thấy, chẳng nước nào chịu hy sinh quyền lợi của nước ḿnh để cứu nước khác cả.

 

Ngày 9.6.2016

Lữ Giang