|
Yếu tố Anh
Hai ở Việt Nam
Lữ
Giang
Website RFI ngày 31.1.2011 có đăng
một bài dưới đề tựa “Trung Quốc lo ngại tác động
của t́nh h́nh Ai Cập”. Bài báo viết:
“Theo giới phân tích, có nhiều dấu
hiệu cho thấy Trung Quốc tỏ ra lo ngại và khó chịu
trước những rối loạn đang làm chao đảo chính quyền
tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak. Bởi v́ hiện nay,
chính quyền Bắc Kinh đang phải đối mặt với những bất
b́nh trong xă hội trước tệ nạn tham nhũng tràn lan,
cưỡng bức trưng thu đất đai của người dân, môi
trường bị hủy hoại, tàn phá, lạm phát tăng cao, nạn
thất nghiệp v.v... Đảng Cộng sản Trung Quốc luôn
luôn dè chừng những ǵ đang xẩy ra tại thủ đô Cairo
lan sang Trung Quốc, bởi v́ phong trào phản kháng
tại Ai Cập đă bùng phát dưới ảnh hưởng của cuộc nổi
dậy tại Tunisia, buộc tổng thống độc tài Ben Ali
phải bỏ chạy ra nước ngoài.”
Cũng theo bài báo, Trung Quốc đang
t́m cách khống chế các tin tức liên hệ đến cuộc nỗi
dậy tại Ai Cập.
Tinh trạng ở Việt Nam hiện nay không
khác ǵ ở Trung Quốc bao nhiêu, nhưng chúng ta chưa
thấy nhà cầm quyền Việt Nam tỏ ra lo lắng hay có các
biện pháp gióng Trung Quốc mà RFI đă mô tả. Liệu rồi
các biến cố ở Bắc Phi và khối A Rập có lan tới Việt
Nam hay không?
SAU TUNISIA ĐẾN VIỆT NAM?
Sau khi biến cố lật đổ Tổng Thống
Zine el-Abidine Ben Ali của Tunisia bằng những cuộc
xuống đường thành công, dưới
đầu đề “Bài
học Việt Nam”, đài BBC ngày 20.1.2011
đă trích dẫn những nhận xét chính của Jacques
Attali, một kinh tế gia và một nhà nghiên cứu nổi
tiếng của Pháp, nói về cuộc chính biến này mà ông
gọi là "cuộc cách
mạng hoa nhài". Theo ông, lư do
đưa đến chính biến ở Tunisia không phải v́ các diễn
biến chính trị, mà chính v́ nền kinh tế thị trường.
Sau Tunisia sẽ là các trường hợp của Ai Cập, Việt
Nam, Trung Quốc, các nước hạ Sahara ở châu Phi; và
sau nữa có thể tới Algeria rồi Syria.
Thật ra, đây chỉ là bài tường thuật
dưới đầu đề “Tunisia, and after?”
của kư giả Joel Bomane sau khi nói chuyện với ông
Jacques Attali. Bản tiếng Anh đăng trên một số
website ghi đầy đủ nhận định của Jacques Attali như
sau:
“Tunisia đă
trở thành một nền kinh tế thị trường chỉ có thể trở
thành một nền dân chủ. Và sau đó, đây sẽ là trường
hợp của Ai Cập, Việt Nam, Trung Quốc, Châu Phi, tiểu
vùng Sahara châu Phi và sau nữa (v́ kinh tế thị
trường vẫn đang trong giai đoạn phôi thai), Algeria
và Syria.”
Nhận xét này chẳng được nhiều ngựi
chú ư, nhưng đă làm cho một số người Việt chống cộng
thích thú. Sau đó, website của Asia Time ở Thái Lan
ngày 29.1.2011, lại đăng bài “Vietnam as
Tunisia in waiting” (Việt Nam sẽ là
Tunisia trong thời gian tới) của Adam Boutzan. Bài
này h́nh như đă phỏng theo ư kiến của bài “Tunisia,
and after?” nói trên, nhưng viết ṿng vo Tam Quốc và
hướng sự kiện đi theo sự ước muốn của ḿnh, gióng
hệt như kiểu viết của các “b́nh luận gia ta”, nên
nhiều người tin rằng Adam Boutzan là một người Việt.
Tác giả nhận định:
“Nếu những
tiến bộ kinh tế suốt một phần tư thế kỷ qua của Việt
Nam bị gián đoạn hoặc ngừng lại, chắc chắn hỗn loạn
sẽ xảy ra theo đó.”
Những bài viết về Trung Quốc và Việt
Nam nói trên có thể được coi là thuộc loại chiến
tranh tâm lư hơn là sự tiên đoán một biến cố có thể
xẩy ra dựa theo t́nh h́nh đang diễn biến. T́nh h́nh
hiện nay của Trung Quốc và Việt Nam khác với t́nh
h́nh của Tunisia và khối A Rập rất nhiều.
YẾU TỐ CÁC ANH HAI
Các nhà phân tích nói trên đă quên đi
một yếu tố rất quan trọng đối với Việt Nam, đó là
“Yếu tố các Anh Hai”. Từ
năm 1945 đến nay, các Anh Hai luôn quyết định vận
mệnh của Việt Nam, đó là Anh Hai Bá Quyền (Trung
Quốc) và Anh Hai Chống Cộng (Hoa Kỳ). Nếu năm 1950,
Mao Trạch Đông không thắng Tưởng Giới Thạch ở Trung
Quốc, Đảng CSVN đă đi đời nhà ma từ khuya rồi.
Tài liệu của Trung Quốc được tiết lộ
trong những năm gần đây cho thấy nếu không có Anh
Hai Bá Quyền sẽ không có Điện Biên Phủ, không có
Hiệp Định Genève 1954, không có Hiệp Định Paris năm
1973 và không có ngày 30.4.1975. Tài liệu nói rơ
Trung Quốc muốn dùng Đảng CSVN như một công cụ để
tiến xuống vùng Đông Nam Á.
Để được Anh Hai Bá Quyền giúp đỡ,
Đảng CSVN cũng đă phải chịu nhiều nhục nhă. Sự nhục
nhă đầu tiên là phải “tiến lên xă hội chủ nghĩa”
theo định hướng của Trung Quốc, trong đó mô thức
“Cải Cách Ruộng Đất” của Trung Quốc đă đưa đất
nước vào những ngày đen tối nhất. Để có phương tiện
đánh chiếm miền Nam Việt Nam, Đảng CSVN đă phải chấp
nhận một sự nhục nhă nặng nề hơn là “gán nợ” hai
quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc.
Do sự sắp xếp trước giữa hai chính
phủ, ngày 4.9.1958, Chu Ân Lai, Thủ Tướng CHNDTQ
công bố quyết nghị ngày 4.9.1958 của Đại Hội Uỷ Viên
Thường Vụ Đại Biểu Nhân Dân Trung Quốc về lănh hải
của Trung Quốc. Quyết nghị nói: Lănh hải của nước
CHNDTQ rộng 12 hải lư, bao gồm cả quần đảo Tây Sa
(Hoàng Sa), quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa
(Trường Sa) và những ǵ thuộc về những hải đảo của
Trung Quốc.
Tiếp theo ngay sau đó, ngày 14.9.1958
Thủ Tướng Phạm Văn Đồng đă gởi cho Thủ Tướng Chu Ân
Lai một công hàm tuyên bố:
“Chính phủ nước
VNDCCH ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày
4.9.1958 của Chính phủ nước CHNDTQ quyết định về hải
phận của Trung-quốc.”
Được hai quần đảo Hoàng Sa và Trường
Sa, Trung Quốc hứa sẽ cung cấp đầy đủ phương tiện
cho Hà Nội đánh chiếm miền Nam. V́ thế, vào tháng
1-1959 Hội nghị lần thứ 15 cuả Trung Ương Đảng CSVN
đă bí mật ra quyết định “giải phóng miền Nam”.
Sau này khi nhà cầm quyền Hà Nội căi
chày căi cối về Hoàng Sa và Trường Sa, Trung Quốc đă
trả lời rằng thư ngày 14.9.1958 của Thủ tướng Phạm
Văn Đồng gửi Thủ Tướng Chu Ân Lai viết là:
“Việt
Nam công nhận và ủng hộ Tuyên bố của Chính phủ Cộng
hoà Nhân dân Trung Quốc về lănh hải” là công
nhận Tây Sa (Hoàng Sa)
và Nam Sa (Trường Sa) thuộc
Trung Quốc!
(China’s Ministry of Foreign Affairs,
The Issue of South China Sea, June 2000).
Có lẽ năm 1958 nhà cầm quyền Hà Nội
đă nghĩ rằng bán Hoàng Sa và Trường Sa để có phương
tiện chiếm miền Nam là việc phải làm, v́ không lấy
được miền Nam, nền kinh tế miền Bắc và chế độ miền
Bắc sẽ sụp đổ. Sự tính toán đó được coi là thượng
sách đối với Đảng CSVN, nhưng Việt Nam đă bị mất
Hoàng Sa và Trường Sa vĩnh viễn.
Về phía miền Nam, khi ông Ngô Đ́nh
Diệm mới về chấp chánh ngày 7.7.1954 th́ ngày
20.8.1954, Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ đă họp
và đưa ra Quyết Nghị số NSC 5429/2 ấn định chính
sách mới của Hoa Kỳ: Truất phế Bảo Đại một cách hợp
pháp và thành lập một chính phủ nội địa mạnh (a
strong indigenous government) để chống cộng sản.
Sau khi lật đổ Bảo Đại, Hoa Kỳ đă
hướng dẫn chính phủ Ngô Đ́nh Diệm tiến tới một chế
độ độc đảng giống Trung Hoa Quốc Dân Đảng ở Đài
Loan.
Tuy nhiên, năm 1961 khi Hoa Kỳ đề
nghị đưa quân vào miền Nam để trực tiếp điều khiển
cuộc chiến, ông Diệm từ chối, Hoa Kỳ liền trở giọng,
đ̣i chính phủ Ngô Đ́nh Diệm phải “thực thi dân
chủ để được ḷng dân và thắng cộng sản”! Tiếp
theo Hoa Kỳ lên án chính phủ Ngô Đ́nh Diệm tham
nhũng và độc tài rồi lật đổ. Từ việc thiêu Hoà
Thượng Quảng Đức đến việc giết ông Diệm đều do Hoa
Kỳ đạo diễn, Phật giáo chỉ là công cụ.
Sau khi xử dụng nhóm tay chân bộ hạ
để mở rộng cuộc chiến không thành công, Hoa Kỳ quyết
định giao miền Nam cho Trung Quốc để đổi lấy sự hợp
tác kinh tế với Trung Quốc. Đây cũng là một h́nh
thức bán đứng miền Nam, nhưng dầu sao miền Nam vẫn
thuộc chủ quyền của Việt Nam.
Rơ ràng là trong cuộc chiến tranh
Việt Nam, Anh Hai Bá Quyền và Anh Hai Chống Cộng đă
quyết định số phận của Việt Nam.
HOA KỲ TRỞ LẠI VIỆT NAM
Ngày 15.7.2008, đài Tiếng Nói Hoa Kỳ
trích thuật tin của thông tấn xă AFP cho hay Hoa Kỳ
đang củng cố các quan hệ quân sự với Cộng sản Việt
Nam, Lào và Cam Bốt như một phần của một quan hệ sâu
đậm với vùng Đông Nam Á giữa cuộc tranh giành ảnh
hưởng với Trung Quốc. Phó Phụ Tá Ngoại Trưởng Hoa Kỳ
Scot Marciel xác định Hoa Kỳ khởi sự phát triển
những quan hệ tương tự với Cộng sản Việt Nam, Lào và
Cam Bốt. Sau đó, Hoa Kỳ đă thực hiện các cuộc tiếp
xúc để tiến hành các kế hoạch đă được đưa ra.
Sau một cuộc họp tại Hà Nội, ngày
6.10.2008, Trợ Lư Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Mark Kimmitt
và Thứ trưởng Bộ Ngoại Giao VN Phạm B́nh Minh đă mở
cuộc họp báo cho biết Việt Nam và Hoa Kỳ đă mở cuộc
đối thoại chiến lược đầu tiên về các vấn đề chính
trị, an ninh và quốc pḥng. Ngày 13.12.2007 Đô đốc
Timothy Keating, Tư lệnh Thái B́nh Dương của Hoa Kỳ
đến thăm Việt Nam. Tháng 8/2008, khi tàu bệnh viện
Mỹ đến Sài G̣n, Phó Đô Đốc Doug Crowder đă gặp Phó
Đô đốc Nguyễn Văn Hiến, Tư lệnh Hải Quân Việt Nam,
và cho biết như sau:
“Tôi đă đưa
ra nhiều đề nghị trong đó có các cuộc diễn tập
chung. Chúng tôi đă mời năm sĩ quan của phía Việt
Nam tới chứng kiến một trong các cuộc diễn tập hải
quân với Singapore tuần này”.
Trong tháng qua, sau khi diễn tập
chung với Hải Quân Nhật Bản và Hải Quân Nam Hàn, Hoa
Kỳ tuyên bố sẵn sàng diễn tập chung với Hải Quân
Việt Nam, nhưng phía Việt Nam im lặng.
Về phương diện kinh tế, hôm
11.6.2010, Hội đồng Kinh doanh Hoa Kỳ-Asean đă đến
Sài G̣n họp với các nhà lănh đạo một số tỉnh thành
phía Nam và các doanh nghiệp và tuyên bố Hoa Kỳ muốn
giúp các công ty Việt Nam vay tín dụng để dùng vào
dự án có giá trị cao như viễn thông, đường lộ, đường
sắt, năng lượng tái tạo, và năng lượng thông thường.
Về khai thác bauxít tại Tây nguyên,
khi thấy Tập đoàn Công nghiệp Than và Khoáng sản
Việt Nam (TĐTKSVN) kư với công ty Chalieco của Trung
Quốc hợp đồng xây nhà máy biến chế bauxít tại Lâm
Đồng, Hoa Kỳ đă phải nhảy vào ngay. Ngày 24.4.2006
công ty Alcoa World Alumina của Hoa Kỳ đă liên kết
với TĐTKSVN để phát triển một mỏ bauxite và nhà máy
lọc nhôm ở tỉnh Dak Nông. Mặc dầu các cuộc tranh
luận đang diễn ra, ngày 12.4.2010, Citybank của Hoa
Kỳ quyết định tài trợ cho TĐTKSVN 200 triệu USD để
phát triển dự án tổ hợp bauxite Tân Rai, Lâm Đồng.
PHẢN ỨNG CỦA TRUNG QUỐC
Thấy Hoa Kỳ và một số cường quốc “có
ư đồ” biến Việt Nam thành một “tiền đồn” ngăn chận
sự bành trướng của Trung Quốc xuống Đông Nam Á về cả
phương diện quân sự lẫn kinh tế, Trung Quốc đă phản
ứng khá mạnh.
Tháng 4/2010 vừa qua, Trung Quốc đă
thông báo với hai viên chức của Hoa Kỳ là ông
Jeffrey A. Bader và ông James B. Steinberg rằng Biển
Đông là “lợi ích
cốt lơi” của Trung Quốc ngang
bằng với Tây Tạng hay Đài Loan.
“Lợi ích cốt lơi”
có nghĩa là không thể nhượng bộ, đàm phán và trao
đổi. Khi nói như vậy, Bắc Kinh xem Biển Đông là vùng
biển của riêng họ và vấn đề Biển Đông phải được giải
quyết theo phương thức của Trung Quốc, các nước khác
không có quyền tham gia.
Lời tuyên bố này đă gây phản ứng rất
mạnh trong các nước ASEAN và Hoa Kỳ. Tại Diễn đàn
Khu vực ASEAN ở Hà Nội hôm 23.7.2010, Ngoại trưởng
Hillary Clinton tuyên bố rằng Hoa Kỳ xem việc giúp
giải quyết các tuyên bố về chủ quyền lănh hải tại
khu vực Biển Đông là một mối quan tâm của quốc gia
Hoa Kỳ. Hoa Kỳ phản đối việc dùng vũ lực hoặc đe dọa
sử dụng vũ lực để giải quyết tranh chấp.
Sau đó, Trung Quốc đă dịu giọng. Báo
The Straits Times của Singapore ngày 25.1,2011 đă
đăng lời lên tiếng của bà Đồng Hiểu Linh, đại sứ
Trung Quốc: "Làm lớn chuyện này không có lợi cho
ai cả." Tiếp theo, Trung Quốc lại bắt đầu tiến
hành nói chuyện với các nước ASEAN về Biển Đông.
Về kinh tế, Trung Quốc t́m cách chiếm
vùng Đông Nam Á trước Mỹ và các cường quốc khác.
Trung Quốc đă hoàn tất các thỏa thuận thương mại với
toàn thể 10 quốc gia Đông Nam Á, trong khi Mỹ chỉ
mới bước những bước sơ khai.
Tại Cam Bốt, Trung Quốc đang xây dựng
8 đập thủy điện, bao gồm đập thủy điện khổng lồ trên
sông Tatay ở Koh Kong với công suất 246 megawatt, và
cam kết xây dựng tuyến đường sắt trị giá 600 triệu
đô la giữa Phnom Penh và Việt Nam.
Tại Lào, trong tháng 4/2010, Lào và
Trung Quốc đă thỏa thuận xây dựng một tuyến đường
sắt cao tốc nối liền từ Côn Minh của Trung Quốc đến
Thủ đô Viêng Chăn của Lào. Tuyến đường dài 412 km,
phí tổn khoảng 7 tỷ USD.
Tại Thái Lan, tờ China Daily ngày
6.1.2011 cho biết sẽ có hơn 70.000 cơ sở kinh doanh
Trung Quốc hoạt động trong Tổ hợp Khu Phố Tàu
(China
City Complex) tại Bangkok để không phải trả thuế đối
với các sản phẩm được xuất cảng trực tiếp từ Trung
Quốc,
Tại Miến Điện, Tân Hoa xă cho biết
Trung Quốc bắt đầu triển khai các dự án xây dựng cơ
sở hạ tầng trong khu vực, mở đầu bằng dự án xây dựng
tuyến đường sắt cao tốc dài 1.920 km, tốc độ 200
km/giờ, nối liền Côn Minh, thủ phủ tỉnh Vân Nam, với
thành phố Yangon, Miến Điện, và dự kiến hoàn thành
trong năm 2015.
Tại Việt Nam, tờ China Daily cho biết
Trung Quốc sẽ xây dựng một tuyến đường sắt cao tốc
nối liền Khu tự trị dân tộc Choang ở tỉnh Quảng Tây,
miền Nam Trung Quốc, với Singapore băng ngang qua
lănh thổ Việt Nam. Tổng chi phí xây tuyến đường này
cộng với dự án đường sắt đi từ Côn Minh đến Viên
Chăn (Lào) được ước lượng khoảng 45 tỷ USD. Trong
khi đó, Nhật đấu thầu xây cất tuyến đường sắt cao
tốc từ Hà Nội đến Sài G̣n với giá 45 tỷ!
Theo bản tin của Reuters, Trung Quốc
đă có kế hoạch xây dựng 13.000km đường sắt cao tốc
vào năm 2012, nhiều hơn tổng số chiều dài tuyến
đường của các nước trên thế giới cộng lại. Ngày
7.12.2010. Công ty cổ phần Nam Sa của Trung Quốc
cũng đă kư với công ty General Electric của Mỹ hiệp
định hợp tác để thành lập công ty liên doanh phát
triển đường sắt cao tốc Trung Quốc tại thị trường Mỹ,
cụ thể là cung cấp công nghệ đường sắt cao tốc cho
hai dự án của bang Florida và California.
CHUYỆN G̀ SẼ XẨY RA?
Bắc Hàn là một chế độ có t́nh trạng
kinh tế, y tế và nhân quyền tệ nhất thế giới, sống
c̣n nhờ đi ăn xin, nhưng chế độ Bắc Hàn vẫn tồn tại
v́ cả Anh Hai Bá Quyền lẫn Anh Hai Chống Cộng không
muốn Bắc Hàn sụp đổ. Anh Hai Bá Quyền muốn dùng Bắc
Hàn làm vùng trái độn và rất sợ làn sóng di dân sẽ
tràn qua Trung Quốc khi chế độ Bắc Hàn sụp đổ. Anh
Hai Chống Cộng cũng không muốn Bắc Hàn sụp đổ, v́
nếu Bắc Hàn sụp đổ căn cứ quân sự của Mỹ ở Nam Hàn
không c̣n lư do tồn tại. Nam Hàn không dám “giải
phóng” Bắc Hàn ngay v́ Nam Hàn không đủ khả năng bao
giàn Bắc Hàn như Tây Đức đă bao giàn Đông Đức. Nam
Hàn chỉ muốn “diễn biến hoà b́nh”. Thắng bé Bắc Hàn
tha hồ quậy phá để đ̣i kẹo.
Việt Nam được xếp vào loại cao hơn
Bắc Hàn, nhưng Việt Nam cũng là nơi có sự tranh chấp
lớn giữa Anh Hai Bá Quyền và Anh Hai Chống Cộng.
Trung Quốc muốn biến Việt Nam thành một trong những
cửa ngơ đi xuống Đông Nam Á, c̣n Mỹ muốn dùng Việt
Nam như một nút chặn sự bành trướng của Trung Quốc
về cả quân sự lẫn kinh tế.
Mặc dầu đă có nhiều sự ve văn, Việt
Nam xem ra không muốn đứng hẵn về phía Mỹ v́ biết
Trung Quốc sẽ có những phản ứng bất lợi. Việt Nam
chỉ đi họp bàn với Mỹ và quan sát các cuộc thao diễn
của Mỹ để cho Trung Quốc thấy Việt Nam không đơn độc.
Mỹ đang làm áp lực để thúc đẩy Việt Nam tiến lại sát
Mỹ hơn. Dự luật đưa Việt Nam vào CPC một lần nữa
đang được tái xử dụng. Nhưng vụ công an CSVN quật
ngă ông Christian Marchant, tùy viên Sứ quán Mỹ ở Hà
Nội, rồi bỏ lên xe chở đi khi ông này đến thăm LM
Nguyễn Văn Lư ngày 5.1.2011, là một thông điệp Hà
Nội gởi cho Hoa Thịnh Đốn, nhắn rằng chính sách
“cây gậy và củ cà
rốt” đă lỗi thời.
Biến cố đang xẩy ra tại Bắc Phi và
Trung Đông là một đ̣n tâm lư tốt để kích động sự
đứng lên của dân chúng ở Trung Quốc và Việt Nam,
nhưng thực tế cho thấy biến cố này đă thúc đẩy nhà
cầm quyền hai nước này xiết chặt hơn nữa hệ thống
truyền thông và các nhà đối lập ở trong nước. Biến
cố này cũng cho thấy Hoa Kỳ đă thất bại trong việc
lèo lái con gà Mubarak của ḿnh. Bây giờ Hoa Kỳ đang
xào bài để cho ra lá bài khác.
Điều khiến nhiều người lo ngại là
trong khi Trung Quốc đang “đổ quân” xuống Đông Nam Á
một cách ồ ạt, chiến thuật “diễn biến hoà b́nh” của
Mỹ đi quá chậm. Liệu rồi Mỹ có nắm được khối ASEAN
để chận đứng sự lộng hành của Trung Quốc không?
Ngày 1.2.2011
Lữ
Giang
|