|
♠
www.motgoctroi.com
mến chào bạn
Vẫn đang xào bài...
Lữ Giang
“Nhân
danh Thượng Đế nhân
từ và hay thương xót,
thưa đồng bào,
“Trong giai đoạn rất
khó khăn mà Ai Cập
đang trải qua, Tổng
Thống Hosni Mubarak
đă quyết định rời bỏ
chức vụ Tổng Thống
của nước Cộng Hoà và
giao cho Hội Đồng
Quân Đội Tối Cao
quản trị công việc
của đất nước.
“Xin Thượng đế phù
hộ mọi người.”
Đó là
thông điệp ngắn mà
Phó Tổng Thống Ai
Cập Omar Suleiman đă
đọc trên đài truyền
h́nh quốc gia Ai Cập
ngày 11.2.2011, loan
báo Tổng thống
Mubarak từ chức,
QUẦN CHÚNG
CHỈ LÀ CÔNG CỤ
Trong
hầu hết các biến cố
chính trị thường
được gọi là “cách
mạng”, quần chúng
bao giờ cũng chỉ là
công cụ, những tay
xào bài chuyên
nghiệp đứng đàng sau
hậu trường mới là
những người làm chủ
và lèo lái t́nh h́nh.
Việt
Nam cũng đă trải qua
hai cuộc “cách mạng”
lớn đưa đất nước vào
những ngày đen tối,
đó là cuộc “cách
mạng tháng 8” năm
1945 và cuộc “cách
mạng ngày 1.1,1963”.
Trong cả hai trường
hợp, quần chúng đều
bị biến thành công
cụ.
Ngày 17.8.1945 Tổng
Hội Công Chức tổ
chức một cuộc biểu
t́nh lớn trước Nhà
Hát Lớn ở Hà Nội để
ủng hộ chính phủ
Trần Trọng Kim. V́
đă chuẩn bị trước,
Việt Minh cho khoảng
100 cán bộ trà trộn
trong đám biểu t́nh,
trương biểu ngữ của
Mặt Trận Việt Minh
lên, bắn mấy phát
súng, và nhảy lên
cướp máy phóng thanh,
biến cuộc biểu t́nh
thành cuộc diễn hành
của Việt Minh.
VNQDĐ
và Đại Việt có số
đảng viên gấp muời
ngàn lần Việt Minh,
nhưng không biết
phải làm ǵ. Lê
Khang đ̣i đem quân
cuớp chính quyền th́
bị bác bỏ và bảo
phải đợi quân đội
Đồng Minh tới quyết
định. Do đó Việt
Minh đă cướp chính
quyền và đưa Việt
Nam vào cuộc chiến
kéo dài 30 năm. Lúc
đầu dân chúng tưởng
Việt Minh là tổ chức
giàng độc lập nên đi
theo.
Trong
cuộc đảo chánh 1963,
các tài liệu được
tiết lộ cho biết
nhân vụ Phật giáo
xẩy ra vào tháng 5 ở
Huế, cơ quan t́nh
báo Hoa Kỳ đă đưa
William Kohlmann,
một điệp viên quen
biết với Trần Quang
Thuận khi c̣n ở
London, đến Sài G̣n
phối hợp với Trần
Quang Thuận và Đại
Đức Thích Đức Nghiệp
thiêu Hoà Thượng
Quảng Đức, rồi cho
các kư giả CIA chụp
h́nh và gởi đi khắp
thế giới, tạo ra sự
xúc động mạnh.
Sau
đó, CIA xúi Tướng
Trần Thiện Khiêm,
một điệp viên khác
của CIA, triệu tập
các tướng lănh lại
và bàn nhau vào gặp
ông Diệm, yêu cầu
ban hành t́nh trạng
khẩn cấp, ra lệnh
lục xét các chùa,
đưa các sư từ các
tỉnh ra khỏi Sài G̣n
để ổn định t́nh h́nh,
nếu không làm như
vậy quân đội sẽ
không chịu chiến đấu.
Ông Diệm không đọc
kỹ Tam Quốc Chí nên
bị trúng kế của CIA,
kư vào bản dự thảo
Sắc Lệnh ban hành
t́nh trạng khẩn cấp
do các tướng lănh đệ
tŕnh và ra lệnh lục
xét một số chùa.
Washington dựa vào
biến cố đó, gởi công
điện khẩn cấp ra
lệnh cho Đại Sứ
Cabot Lodge tổ chức
đảo chánh lật đổ ông
Diệm. Hai nhân vật
chính thực hiện kế
hoạch này lại là hai
người được ông Diệm
tin cẩn nhất, nhưng
lại là hai tay chân
bộ hạ của CIA, đó là
Tướng Trần Thiện
Khiêm và Đại Tá
Nguyễn Văn Thiệu!
Cuộc
đảo chánh thành công,
dân chúng reo ḥ.
Ngày 1 tháng 11 được
biến thành ngày Quốc
Khánh và đường Công
Lư được đổi thành
đường Cách Mạng 1
tháng 11. Nhưng miền
Nam bị mất.
Năm
2003, Tổng Thống
Bush đă tạo ra những
lư do giả tạo, đưa
quân đổ bộ vào Iraq
bất chấp luật pháp
quốc tế để khai thác
dầu lửa và đấu thầu
quốc pḥng. Ông
tuyên bố rằng giải
phóng đất nước Iraq
sẽ làm cho thế giới
này yên b́nh hơn và
không có Saddam
Hussein, cuộc sống
của người dân Iraq
sẽ tốt đẹp hơn. Ông
nói: “Tự do là
một điều tuyệt vời.
Khi có tự do, người
Iraq sẽ được quyền
thể hiện quan điểm,
điều mà họ không thể
làm trước đây”.
Dân
chúng Iraq ḥ reo
vui mừng khi Mỷ đổ
quân vào Iraq. Họ đă
kéo sập tượng Saddam
Hussein xuống. Người
Việt chống cộng c̣n
vui mừng hơn, v́ tin
rằng sau Iraq sẽ đến
Việt Nam. Nhiều cựu
sĩ quan cao cấp của
VNCH đă t́nh nguyện
đi đánh Iraq và hiến
kế để b́nh định
Iraq, nhưng Mỹ bỏ
ngoài tai. Kết quả,
t́nh trạng ở Iraq và
trên thế giới ngày
nay c̣n tệ hơn dưới
thời Saddam Hussein.
MUBARAK HẾT
XÀI ĐƯỢC
Ai Cập có một vị trí
chiến lược rất quan
trọng: đó là một
quốc gia liên lục
địa, sở hữu một cầu
nối lục địa giữa
Châu Phi và Châu Á
(Eo đất Suez), và
một cầu nối giữa
Biển Địa Trung Hải
và Ấn Độ Dương thông
qua Biển Đỏ
(đường
thuỷ Kênh Suez). Do đó, Hoa Kỳ và các
quốc gia Tây phương
đă t́m mọi cách để
nắm chặt, không cho
Ai Cập rơi vào tay
Liên Sô hay nhóm Hồi
Giáo quá khích.
Ba
năm sau cuộc chiến
tranh 6 ngày năm
1967, trong đó Ai
Cập mất bán đảo
Sinai vào tay
Israel, Nasser chết
và được Anwar Sadat
kế vị. Sadat bỏ liên
minh với Liên Sô để
quay sang Hoa Kỳ,
trục xuất các cố vấn
Liên Xô năm 1972.
Năm 1979, Sadat kư
hiệp ước ḥa b́nh
với Israel để đổi
lấy bán đảo Sinai.
Sadat
bị những kẻ theo tôn
giáo chính thống ám
sát năm 1981. Hosni
Mubarak lên làm Tổng
Thống Cộng Hoà A Rập
Ai Cập từ
14.10.1981. Ông lănh
đạo đảng cầm quyền
Dân Chủ Quốc Gia,
chiếm 90% số ghế
trong Quốc hội. Hiến
pháp phân quyền hành
pháp giữa tổng thống
và thủ tướng, nhưng
trong thực tế quyền
hành nằm trong tay
Mubarak. Ông thường
ra tranh cử trong
những cuộc bầu cử
chỉ có một ứng cử
viên duy nhất. Cuộc
bầu cử gần nhất được
tổ chức vào tháng 9
năm 2005. Đó là
nhiệm kỳ thứ 5 của
ông.
Đối
với Mỹ, những chuyện
đó không có ǵ quan
trọng. Vấn đề quan
trọng là Mubarak
phải ổn định được
t́nh h́nh ở Ai Cập,
một nước lớn trong
vùng với khoảng 80
triệu dân. Ai Cập có
một hệ thống quân
đội lớn nhất trong
khối A Rập với
khoảng 450.000 quân
phục vụ thường xuyên
và Tổng Thống
Mubarak là tư lệnh
tối cao. Đó là một
công cụ để bảo vệ
quyền lực.
Mubarak cũng đă làm
cho nền kinh tế Ai
Cập đi lên. Tuy Ai
Cập không có nhiều
tài nguyên dầu lửa
nhưng lại có một trữ
lượng lớn khí đốt
được khai thác bán
qua các nước Âu
Châu. Kênh đào Suez,
một thông lộ rất
quan trọng, đă đem
lại cho Ai Cập một
số thu trên 3 tỷ USD
mỗi năm.
Những
đền đài và di tích
cổ, đặc biệt là các
Kim Tự Tháp, cũng
như gần đây việc mở
mang các khu nghỉ
mát bên bờ biển Hồng
Hải đă giúp du lịch
phát triển mạnh, mỗi
năm có trên 10 triệu
du khách, đem lại
thu nhập $11 tỷ USD
hàng năm.
Hoa Kỳ đă yểm trợ Ai
Cập tối đa. Ai Cập
là nước nhận viện
trợ lớn thứ ba của
Hoa Kỳ từ sau chiến
tranh Iraq
(khoảng
2,2 tỷ USD mỗi năm).
Do đó, sau một thời
gian dài ngưng trệ,
nền kinh tế Ai Cập
đă phát triển nhanh
từ đầu thiên niên kỷ
này và theo Quỹ Tiền
Tệ Quốc Tế
(IMF), Ai Cập là một trong
những nước trên thế
giới đạt thành công
tốt đẹp nhất về cải
cách kinh tế.
Tuy
nhiên, do chế độ ưu
đăi những thành phần
có liên hệ đến giới
lănh đạo và đảng cầm
quyền, t́nh trạng
tham nhũng lan tràn,
lợi tức hầu hết chỉ
tập trung vào tay
một thiểu số, không
được phân phối rộng
răi tới quảng đại
quần chúng, nên
khoảng 40% dân chúng
Ai Cập đă phải sống
với mức thu nhập
dưới $2 mỗi ngày.
Chịu ảnh hưởng của
cuộc khủng hoảng tài
chính toàn cầu, chỉ
số chứng khoán của
Ai Cập giảm 54% so
với năm 2008, thị
trường chứng khoán
Dubai xuống 72,4%.
Với
t́nh trạng như trên,
sự bất măn ngày càng
dâng lên và được các
phe đối lập khai
thác. Mubarak lại
càng ngày càng già
yếu, không c̣n khả
năng lănh đạo đất
nước nên Mỹ đă chuẩn
bị thay thế ông từ
nhiều năm qua, khi
thấy Mubarak có dự
định tiếp tục lănh
đạo Ai Cập thêm một
nhiệm kỳ thứ sáu.
CIA NHÚNG
TAY VÀO
Vào
mùa hè năm 2010 vừa
qua CIA đă đưa ra
một tài liệu nói
rằng ông Mubarak
đang mắc chứng bệnh
ung thư dạ dày và
tụy rất nặng và có
thể ông không thể
sống được đến kỳ bầu
cử năm 2011.
Trên
tờ The Daily
Telegraph của Anh
trong số ra ngày
5.2.2011, dưới đầu
đề “Egypt
protests: America's
secret backing for
rebel leaders behind
uprising”,
ba
tác giả Tim Ross,
Matthew Moore và
Steven Swinford đă
tiết lộ rằng chính
phủ Mỹ đă bí mật hậu
thuẫn cho các thành
phần lănh đạo đứng
đàng sau cuộc nổi
dậy ở Ai Cập để
chuẩn bị thay đổi
chế độ từ vài năm
nay. Tài liệu này
được biên soạn dựa
vào các công điện về
ngoại giao do
Wikileaks tung ra.
Theo tài liệu, ṭa
Đại Sứ Mỹ ở Cairo đă
giúp một nhân vật
tranh đấu trẻ sang
New York tham dự một
cuộc hội thảo do Mỹ
tổ chức, trong khi
t́m cách che giấu
danh tánh người này
để không bị an ninh
Ai Cập bắt giữ,
nhưng bên ngoài Hoa
Kỳ vẫn ca ngợi ông
Mubarak như một đồng
minh quan trọng ở
Trung Đông.
Trong
một công điện ngoại
giao mật, gởi cho
Ngoại trưởng Mỹ ở
Washington hôm
30.12.2008, bà
Margaret Scobey, Đại
sứ Mỹ ở Cairo, cho
hay các nhóm đối lập
đang chuẩn bị các kế
hoạch cho việc “thay
đổi chế độ” xảy ra
trước ngày có cuộc
bầu cử tổng thống,
dự trù diễn ra vào
tháng 9 năm 2011.
Một tu chính hiến
pháp sẽ chuyển đổi
từ chế độ hiện tại
sang thể chế dân chủ
nghị viện, với một
tổng thống có ít
quyền hơn và một thủ
tướng cùng quốc hội
có nhiều quyền hạn,
LỆNH TỪ
WASHINGTON
Hôm
25.1.2011, hàng
ngh́n người xuống
đường tại Cairo, thủ
đô Ai Cập, hô to
khẩu hiệu đ̣i Tổng
thống Mubarak, người
đă cầm quyền từ 30
năm qua phải từ
chức. Cảnh sát đă
đụng độ với những
người biểu t́nh,
khiến ít nhất 3
người thiệt mạng.
Cuộc biểu t́nh kéo
dài sang những ngày
tiếp theo và càng
ngày càng dữ dội.
Ngày 1.2.2011, gần
ba tiếng sau khi
Tổng Thống Hosni
Mubarak xuất hiện
trên truyền h́nh
quốc gia ở Cairo
tuyên bố không từ
chức, từ Toà Bạch
Ốc, Tổng Thống Obama
tuyên bố ông tin
rằng "đây là thời
điểm để Ai Cập
chuyển giao quyền
lực ḥa b́nh." Ông
nói: "Tôi tin rằng
một cuộc chuyển giao
trong trật tự phải
diễn ra trong ḥa
b́nh và phải bắt đầu
ngay bây giờ,"
Sau đó, ông nói với
những người biểu
t́nh:
"Nhân dân Ai
Cập và các bạn thanh
niên Ai Cập, chúng
tôi đă nghe được
tiếng nói của các
bạn, nguyện vọng của
các bạn."
Ngày 5.2.2011, Tổng
Thống Obama kêu gọi
"việc chuyển giao
quyền lực một cách
trật tự cần khởi đầu
sớm". Ông muốn thấy
Tổng Thống Mubarak
"theo đuổi quyết
định đúng đắn".
Hôm
6.2.2011, khi nói
chuyện trên đài
truyền h́nh Fox
News, Tổng thống
Obama nói: "Người
dân Ai Cập muốn có
tự do, họ muốn có
bầu cử tự do và công
bằng, muốn có một
chính phủ đại diện
cho họ, bởi thế
chúng tôi cho rằng
cần bắt đầu quá
tŕnh chuyển giao
ngay từ bây giờ". Ông nói thêm rằng
Hoa Kỳ sẽ không ép
buộc ông Mubarak
điều ǵ mà chỉ
khuyên ông là "đă
tới lúc ông cần bắt
đầu thay đổi trong
nước".
Ngày
9.2.2011, Ngoại
trưởng Ai Cập Ahmed
Aboul Gheit đă đến
Washington gặp Ngoại
Trưởng Hoa Kỳ Hilary
Clinton để bàn về
những vấn đề quan
trọng giữa Ai Cập và
Hoa Kỳ. Trong cuộc
phỏng vấn của đài
PBS NewsHour, Ngoại
Trưởng Gheit nói
rằng ông ta giận dữ
về những thông điệp
“mập mờ” trước đây
của Hoa Kỳ về Ai
Cập. Ông cho rằng
những lời tuyên bố
kêu gọi thay đổi
ngay lập tức là
không có lợi và bất
chấp những sự tế nhị
của t́nh h́nh Ai
Cập. Nhưng theo ông,
những thông điệp của
Washington bây giờ
đă tốt hơn rồi bởi
v́ Hoa Kỳ đă hiểu
rằng cuộc thay đổi
đột ngột sẽ đưa đến
hổn loạn.
Ngày 10.2.2010, khi
về lại Cairo, Ngoại
trưởng Gheit lại nói
với phóng viên
Margaret Warner rằng
tốt hơn là Hoa Kỳ
nên khuyến khích Ai
Cập trong những thay
đổi của họ hơn là áp
đặt ư muốn của ḿnh.
Có lẽ
đă có một sự đồng ư
giữa Ngoại Trưởng Ai
Cập và Ngoại Trưởng
Hoa Kỳ tại
Washington, nên ngày
11.2.2011, Tổng
Thống Mubarak đă
tuyên bố từ chức và
trao quyền lại cho
Hội Đồng Quân Đội
Tối Cao.
Ngay
sau đó, trong một
cuộc họp báo, Tổng
Thống Obama đă đề
cao vai tṛ và thái
độ trách nhiệm của
quân đội Ai Cập
trong “tiến tŕnh
dân chủ hóa” đất
nước. Ông nói v́
quyền lợi kinh tế và
chiến lược, Hoa Kỳ
có kế hoạch làm việc
chặt chẽ với quân
đội Ai Cập để bảo
đảm ổn định tại
Trung Đông.
Ngày
12.1.2011, Tổng
Thống Obama tuyên bố
việc tổng thống
Hosni Mubarak từ
chức đánh dấu sự
khởi đầu của quá
tŕnh chuyển tiếp
đến nền dân chủ tại
Ai Cập, nhưng đó
chưa phải là
điểm kết thúc. Ông
cảnh báo
"những ngày
tháng khó khăn đang
đợi phía trước". Ông
kêu gọi quân đội Ai
Cập hủy bỏ đạo luật
ban hành t́nh trạng
khẩn cấp mang tính
trừng phạt người
dân, sửa đổi hiến
pháp, chuẩn bị cho
bầu cử tự do và công
bằng.
Ngày
13.2.2011, Quân Đội
tuyên bố giải tán
quốc hội, hủy bỏ
hiến pháp và cam kết
sẽ chuyển giao quyền
hành cho một chính
thể dân sự.
Những
lời tuyên bố nói
trên của Tổng Thống
Obama được coi là
những mệnh lệnh và
đă được các nhà chức
trách Ai Cập tuân
hành.
AI SẼ THAY
MUBARAK?
Sau
khi lật đổ Tổng
Thống Ngô Đ́nh Diệm,
Hoa Kỳ đă đưa Tướng
Dương Văn Minh và
ông Nguyễn Ngọc Thơ
lên làm chính phủ
trái độn, rồi để cho
t́nh h́nh trở nên
ngày càng xấu đi,
sau đó sai Tướng
Trần Thiện Khiêm, Tư
Lệnh Quân Đoàn 3,
làm “chỉnh lư”, và
đưa Tướng Nguyễn
Khánh lên làm Quốc
Trưởng bù nh́n, c̣n
Trần Thiện Khiêm làm
Thủ Tướng nắm thực
quyền. Nhưng t́nh
h́nh lại xẩy ra
không như Hoa Kỳ
muốn.
Trước
hết, Tướng Khánh
không muốn làm Quốc
Trưởng bù nh́n, đă
đẩy Tướng Khiêm đi
và nắm toàn quyền,
gây ra những rối
loạn. Ngoài ra, các
kiêu binh Phật Giáo
tưởng họ đă lật đổ
được chính phủ Ngô
Đ́nh Diệm, nên nhảy
ra xưng hùng xưng
bá. Theo báo cáo của
CIA, Phật Giáo đă
chống bất cứ chính
phủ nào không do
Phật Giáo lănh đạo,
không cần biết chính
phủ đó do ai cầm đầu
và có chủ trương như
thế nào. Hoa Kỳ phải
dùng Tướng Nguyễn
Cao Kỳ và Tướng
Nguyễn Ngọc Loan để
dẹp loạn, rồi mới
đưa Tướng Nguyễn Văn
Thiệu lên và Tướng
Trần Thiện Khiêm về.
Tiến tŕnh này kéo
dài từ 1964 đến
1967.
Sau
Mubarak, ai sẽ là
Nguyễn Văn Thiệu và
Trần Thiện Khiêm ở
Ai Cập?
Bây
giờ Washington đang
xào bài, nên rất khó
đoán được, nhưng
chắc chắn sẽ rất căm
go như ở VNCH trước
đây. Nhiều nguời tin
rằng Mỹ sẽ đưa giới
quân sự trở lại để
ổn định t́nh h́nh.
Ngoài việc chọn tổng
thống, việc phân
chia các ghế cho các
nhóm trong quốc hội
cũng là một vấn đề
gay cấn. Điều mà Hoa
Kỳ và các nước Tây
phưong quan tâm nhất
là vai tṛ của nhóm
Huynh Đệ Hồi Giáo
(Muslim
Brotherhood). Đây là
nhóm Hồi Giáo mạnh
nhất trong khối A
Rập hiện nay, được
Hassan al-Banna
thành lập từ năm
1928 tại Ai Cập.
Khẩu hiệu của nhóm
là
"Hồi Giáo là giải
pháp”
(Islam is the
solution).
Trong
thời gia qua, nhóm
này không đi theo
nhóm Hồi Giáo chủ
trương khủng bố và
có thái độ ôn hoà
trước các biến cố
chính trị, nhưng bên
trong vẫn t́m cách
giành quyền thống
lănh đất nước Ai
Cập. Trong cuộc
chính biến vừa qua,
Abdel Monem Abul
Fotoh, lănh tụ của
nhóm Huynh Đệ Hồi
Giáo, tuyên bố tổ
chức của ông sẽ
không phản đối việc
Phó Tổng thống Omar
Suleiman đảm nhiệm
quyền Tổng thống Ai
Cập để tổ chức các
cuộc bầu cử. Nếu để
nhóm Huynh Đệ Hồi
Giáo chiếm đa số
trong quốc hội, đó
là một mối nguy lớn.
Dưới
thời VNCH, CIA và
Tổng Thống Thiệu đă
để cho Tỉnh Trưởng
An Giang và Tỉnh
Trưởng Khánh Hoà phụ
trách điều chỉnh kết
quả bầu cử Tổng
Thống và Thượng Nghị
Viện, sau này Nguyễn
Văn Ngân liên lạc
với các tỉnh để điều
chỉnh kết quả bầu cử
Hạ Nghị Viện. Nhưng
đó là thời chiến.
Không hiểu CIA sẽ
xào bài như thế nào
ở Ai Cập.
HẬU CHẤN AI
CẬP
Năm
1990 – 1991, khi chế
độ cộng sản tại Liên
Sô và các nước Đông
Âu sụp đổ, nhiều
người tiên đoán
Trung Quốc, Việt Nam
và Bắc Hàn sẽ sụp đổ
theo. Nhưng chuyện
đó đă không xẩy ra
v́ ba nước này không
nằm trong quỷ đạo
hay vùng địa chấn
của Liên Sô. Việt
Nam và Bắc Hàn nằm
trong quỷ đạo và
vùng địa chấn của
Trung Quốc. Khi nào
Trung Quốc sụp đổ
hai nước này sẽ bị
kéo theo.
Hiện nay địa chấn
phát ra tại Tunisia
và Ai Cập đang lan
rộng ra là trong
khối Ai Cập và Bắc
Phi. Chưa ai đoán
được nó sẽ gây ra
t́nh trạng như thế
nào. Nhiều người
Việt chống cộng muốn
nó lan tới Việt Nam,
nhưng giữa ước muốn
và hiện thực cách
nhau quá xa.
Vấn đề đem lại dân
chủ cho Ai Cập mà
Tổng Thống Obama đă
hô hào, cũng chỉ là
chiêu bài, v́ các lư
do sau đây:
1.- Không bao giờ có
dân chủ ở các nước
theo Hồi Giáo như
các nước thuộc khối
A Rập và Bắc Phi,
mặc dầu có bầu cử tự
do. Ở những nơi đó
kinh Koral và luật
Shariah sẽ nghiền
nát dân chủ. Một thí
dụ cụ thể: Khi Mỹ đổ
quân vào Afghanistan
và Iraq đă hứa đem
lại dân chủ tại hai
nước này rồi từ đó
cho lan rộng ra các
cùng xung quanh,
nhưng nay đă thất
bại hoàn toàn. Mới
đây Hội Đồng Giám
Mục Canada và các
nhà lănh đạo Khối
NATO đă lên tiếng
kêu gọi chính phủ
Afghanistan trả tự
do cho ông Musa
Sayed, một cựu tín
đồ Hồi giáo làm việc
cho Tổ Chức Hồng
Thập Tự bị kết án tử
h́nh v́ đă trở lại
Kitô giáo. Nhưng ông
Jamal Khan, một viên
chức của bộ tư pháp
Afghanistan, đă trả
lời rằng
"bản án dành cho một
người từ bỏ Hồi giáo
để cải đạo sang một
tôn giáo khác là tử
h́nh và sẽ không có
bất cứ luật trừ
nào".
2.- Ở
tại các nước A Rập
và Bắc Phi c̣n có
quá nhiều người
nghèo và có kiến
thức thấp. Những
ngưởi nghèo chỉ lo
cơm áo, c̣n những
người có kiến thức
thấp thường suy nghĩ
và hành động theo
cảm tính, và hay
xuẩn động. Một thí
dụ cụ thể: Tại nước
Mỹ này, một nước có
tự do dân chủ nhất
thế giới, nhưng một
số người Việt sống
tại Mỹ đă không chấp
nhận quyền tự do dân
chủ. Họ bắt những
người khác phải suy
nghĩ và hành động
như họ, làm khác đi
đều bị kết án là tay
sai cộng sản hay đặc
công cộng sản nắm
vùng, Trong khi đ̣i
CSVN thực hiện tự do
dân chủ, họ lại vạch
ra một “lề đường bên
phải” để bắt mọi
người phải theo. LHQ
biết rơ điều đó nên
đang cố gắng nâng
cao mức sống và kiến
thức ở các nước chập
tiến lên, nhưng đó
là chuyện của thế
kỷ.
3.- Roger Hardy, một
phân tích gia về
Trung Đông, nói rằng
Tây phương trong
nhiều thập kỷ vẫn
coi ổn định ở khu
vực này là ưu tiên
cao hơn so với các
quyền dân chủ và
quyền con người.
Đợi
xem Mỹ xào bài như
thế nào để các nước
trong khối A Rập và
Bắc Phi không rơi
vào những ngày đen
tối.
Ngày
15.2.2011
Lữ Giang
--------------------------------------------------------
Ghi chú:
Mỗi tuần, nếu t́m
không t́m thấy bài
gởi đến, xin vào
website
motgoctroi.com, mục
"Mỗi
Tuần Một Chuyện",
(http://motgoctroi.com/mtmchuyen.htm)
sẽ t́m thấy đầy đủ
các bài trong đó.
|