♠ www.motgoctroi.com mến chào bạn
Trận chiến đáng buồn
Lữ Giang
Trong những năm gần đây, trên Internet cũng như trên báo chí, đă xuất hiện hai trận chiến gay cấn, đó là cuộc chiến giữa nhóm Phật Giáo theo Hoà Thượng Quảng Độ và nhóm Phật Giáo ly khai Về Nguồn, và chiến dịch tấn công Công Giáo. Qua sự lên tiếng của nhiều giới, hai chiến dịch này chẳng những không dịu bớt mà càng ngày càng trở nên ác liệt. Mở các diễn đàn Internet ra, chúng ta thấy gần như không ngày nào không có bài tấn công Thiên Chuá Giáo. Có người c̣n cấm không được gọi đạo Công Giáo mà phải gọi là đạo Gia-tô hay đạo Ca-tô!
Đây là kết quả của hai chiến dịch đấu tranh dưới danh nghĩa Phật Giáo do Thích Trí Quang và tay chân bộ hạ phát động và lănh đạo, một trước năm 1975 và một sau năm 1975, để thống lănh Phật Giáo và cướp chính quyền, nhưng bị thất bại một cách thê thảm. Sau khi thất bại, họ quay lại chống nhau và chống Công Giáo.
Chúng tôi xin nói rơ, trong mấy chục năm viết sách và viết báo với hàng ngàn bài, chúng tôi chưa bao giờ phê phán hay công kích Phật Giáo, chúng tôi chỉ phê phán và tấn công các thành phần cực đoan, đội lốt Phật Giáo để thực hiện những mưu đồ đen tối, đưa Phật Giáo và đất nước vào những ngày tối đen. Chúng tôi vẫn tiếp tục con đường đó, không quan tâm đến tṛ nhân danh “đoàn kết dân tộc” để chận đường chúng tôi, v́ nhượng bộ nhóm này có nghĩa nghĩa là khuyến khích sự dối trá.
Để đọc giả có thể nhận ra được nguyên nhân của các cuộc đấu đá nhau hiện nay và tấn công không ngừng nghỉ vào Công Giáo, chúng tôi xin nhắc lại hai chiến thuật mà các nhóm Phật Giáo quá khích đă thực hiện nhưng thất bại thê thảm.
CHIẾN THUẬT 1: CƯỚP CHÍNH QUYỀN
CIA đă tóm lược cuộc đấu tranh của nhóm Thích Trí Quang trước 1975 như sau:
“Ông ta muốn thiết lập một chế độ giáo quyền lănh đạo thế quyền ở Nam Việt Nam” (he would like to establish a theocracy in South Vietnam).
“Kề từ năm 1963, các nhà Phật Giáo đấu tranh đă cương quyết chống lại trật tự ở miền Nam Việt Nam, hiển nhiên là không quan tâm đến các nhân vật hay vấn đề liên hệ.”
(Since 1963, the Buddhists militants have consistently opposed existing order in South Vietnam, apparently without regard for personalities or issues involved.)
Nói một cách rơ ràng hơn, từ năm 1963, nhóm Thích Trí Quang chủ trương thành lập một chính quyền do giáo quyền lănh đạo (theocracy) tại miền Nam. Để thực hiện mục tiêu này, nhóm chủ trương dùng hận thù Công Giáo và chiêu bài ḥa b́nh làm động lực đấu tranh để lật đổ tất cả mọi chính quyền tại miền Nam, không cần biết do ai lănh đạo và có chủ trương ǵ.
Năm 1966, khi nhóm Thích Trí Quang tạo bạo loạn để cướp chính quyền tại miền Trung, Hoa Kỳ đă bật đèn xanh cho Tướng Nguyễn Cao Kỳ và Tướng Nguyễn Ngọc Loan dẹp tan,
Âm mưu bị thất bại, Thích Trí Quang đổi chiến thuật, đi theo MTGPMN với ư nghĩ rằng có thể dùng Cộng Sản để đuổi Mỹ ra khỏi Việt Nam và loại bỏ Công Giáo, sau đó dùng Phật Giáo để “HOÁ GIẢI” Cộng Sản.
Rất nhiều người hỏi chúng tôi ư nghĩa từ “HOÁ GIẢI” mà nhóm Trí Quang đă dùng và danh từ đó được dịch ra tiếng Anh như thế nào, v́ trong tự điển không có. Thật ra chữ “HOÁ GIẢI” này có nghĩa là “PHẬT GIÁO HÓA”, dịch từ chữ “Buddhismization” trong tiếng Anh hay “Buddishsmisation” trong tiếng Pháp. Nếu dịch chữ “Buddishmization” là “Phật Giáo hoá” th́ trắng trợn quá nên phải dịch né ra là “HOÁ GIẢI”.
Với chủ trương này, nhóm Thích Trí Quang đă yểm trợ cho Cộng Sản chiếm miền Nam và sau khi Cộng Sản chiếm miền Nam, Giáo Hội Phật Giáo Ấn Quang đă coi chiến thắng của Cộng Sản như chiến thắng của chính ḿnh, tổ chức “Mừng Giải Phóng” và “Sinh Nhật Bác Hồ”.
Nhưng mộng “hoá giải” Cộng Sản bất thành. Sau khi CSVN chiếm miền Nam, GHPGAQ chẳng những không “hóa giải” được Cộng Sản mà c̣n bị Cộng Sản hóa (communismization)!
Chúng tôi thách Tiến Sĩ Cao Huy Thuần, người chuyên xuyên tạc lịch sử và dùng nguỵ biện để biện hộ cho nhóm Thích Trí Quang, tranh luận với chúng tôi về các sự kiện chúng tôi đă nêu ra trên.
CHIẾN THUẬT 2: TRÁ HÀNG!
Năm 1981, các cao tăng trong Giáo Hội Ấn Quang như Hoà Thượng Trí Thủ (Viện Trưởng VHĐ), Hoà Thượng Trí Tịnh (Phó VT), Thượng Tọa Thích Minh Châu (Tổng Thư Kư)... đem Giáo Hội Ấn Quang sát nhập và Giáo Hội Phật Giáo nhà nước. Nhóm Ḥa Thượng Huyền Quang và Hoà Thượng Quảng Độ chống lại và bị nhà cầm quyền đàn áp, Nhóm này ngày càng tan ră dần.
Trước sự thất bại trên, có hai nhóm chủ trương phải thay đổi chiến thuật để lật lại thế cờ: Nhóm thứ nhất chủ trương trá hàng, gia nhập vào Giáo Hội Nhà Nước, chiếm lần giáo hội này và đợi khi Cộng Sản sụp đổ, sẽ thống lănh Phật Giáo và cướp chính quyền. Đây là chủ trương của nhóm Già Lam.
Nhóm thứ hai chủ trương thỏa hiệp với cộng sản để h́nh thành một tổ chức Phật giáo mới ở trong nước dưới chiến thuật “vết dầu loang”, đó là nhóm Thiền Sư Nhất Hạnh. CSVN có một tổ chức t́nh báo rất tinh vi, đă theo dơi và nắm được chủ trương của cả hai nhóm này, nên tương kế tựu kế.
CHIẾN THUẬT CỦA NHÓM GIÀ LAM
Ngày 14.9.2007, Thượng Tọa Thích Không Tánh ở trong nước, đă gởi lên các diễn đàn Internet một văn thư tố cáo chủ trương “Trá hàng VC để làm Văn Hóa, Hoằng Pháp...” của nhóm Thích Trí Siêu (Lê Mạnh Thát) và Thích Tuệ Sĩ. Thích Tuệ Sĩ là học tṛ và là cháu của HT Trí Quang và HT Minh Châu. C̣n Hoà Thượng Thiện Hạnh tố cáo nhóm Già Lam chủ trương “thỏa hiệp (với CS) để được sinh hoạt”.
Tuy nhiên, nhiều nhóm Phật Giáo ở hải ngoại, kể cả nhóm Giao Điểm, đă đi theo chủ trương của nhóm Già Lam. Họ h́nh thành nhóm Về Nguồn để thực hiện chủ trương này. Ngày 8.9.2007, Hoà Thượng Quảng Độ đă ban hành Giáo Chỉ số 9, tổ chức lại Giáo Hội và loại bỏ nhóm trá hàng, đưa tới sự tan vỡ của Giáo Hội Phật Giáo VN ở hải ngoại. Dĩ nhiên, Cộng Sản khai thác ngay.
1.- Xử dụng Lê Mạnh Thát
Để dùng Lê Mạnh Thát (tức Thích Trí Siêu) đứng ra tổ chức Đại lễ Phật đản LHQ (Vesak) năm 2008, báo Thanh Niên đă thổi Lê Mạnh Thát lên như sau: “Thiền sư Lê Mạnh Thát và những phát hiện lịch sử chấn động”. Tuy nhiên, sau khi xong việc, báo trong nước lại viết bài hạ ông xuống, chẳng hạn như “ông Lê Mạnh Thát đă khai thác một chiều sử liệu Trung Hoa... nhưng đáng tiếc phương pháp của ông rất cảm tính. Thứ ǵ có lợi cho thuyết của ông, th́ ông xem như chân lư và không nh́n nhận nó dưới nhiều góc độ...” Sau đó, nhà nước cho ông ngồi chơi xơi nước.
2.- Xử dụng Bùi Hồng Quang
Bùi Hồng Quang vốn là một Đại Đức xuất, chủ trương tạp chí Giao Điểm. Đây là tạp chí chống Công Giáo hàng đầu. Trong Đại hội Phật giáo Nhà nước toàn quốc lần thứ 5 vào tháng 12/2002, Hồng Quang được mời về đọc bài tham luận "10 vấn đề cấp thiết của Phật giáo Việt Nam". Trong bài này Hồng Quang đă lên án “một vài tổ chức phản động, độc tôn, quá khích” lợi dụng t́nh thế đánh phá chính quyền.
Năm 2007, Hồng Quang lại trở về Việt Nam thực hiện công tác tôn giáo vận cho Đảng CSVN. Website baovechanhphap.110mb.com của nhóm ủng hộ Hoà Thượng Quảng Độ đă công bố Giấy phép mang số 1020/A41(P4) ngày 20.12.2007 của Cục An Ninh Xă Hội thuộc Tổng Cục An Ninh cho phép Bùi Hồng Quang đem khoảng 420 tạp chí “Giao Diểm” để xuất cảnh ra nước ngoài với mục đích “tuyên truyền vận động đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước ta”.
Lúc đầu nhiều người nghi ngờ Giấy Phép này là giả. Nhưng trong cuộc phỏng vấn của Sách Hiếm (đồng chí của Giao Điểm) Bùi Hồng Quang thú nhận đă in 400 cuốn báo Giao Điển số 65 ở trong nước nhưng “sợ Hải quan phi trường làm khó dễ nên phải nhờ người xin phép cho chắc ăn”.
Điều này chứng tỏ Hồng Quang đă có quan hệ chặt chẽ với nhà cầm quyền trong nước.
3.- Khai thác Cao Huy Thuần
Tháng 3/2008, Cao Huy Thuần đă được mời về tham dự lễ khai mạc tuần văn hoá Phật giáo tại Huế và tháng 3/2010, ông lại về thuyết tŕnh đề tài "Thiền đời Trần - Thiền Việt Nam" nhân kỹ niệm 1000 năm Thăng Long, với kết luận “dân tộc chúng ta quá bất hạnh khi bị đứt đoạn với cái gia tài rực rỡ của đạo Phật rất phương phi, vạm vỡ thời Trần Thái Tông.” Nói cách khác, ông có tinh thần Phật Giáo cực đoan không khác ǵ Lê Mạnh Thát.
Cao Huy Thuần là người Huế, tốt nghiệp luật khoa tại Sài G̣n, qua Pháp năm 1969 học thi tiến sĩ tại tại Đại học Picardie. Qua các bài phỏng vấn của báo chí ở trong và ngoài nước, ông thường trả lời theo kiểu tránh né. Nhưng khi nói về các biến cố xẩy ra dưới thời Đệ I Cộng Hoà, ông tỏ ra hận thù Công Giáo rất sâu sắc và dùng ngụy sử để biện minh cho cuộc đấu tranh của Phật Giáo. Cho đến nay, mặc dầu các bí mật lịch sử đă được công bố hết rồi, ông vẫn c̣n nói đến “xe bọc sắt của ông Diệm nổ súng vào quần chúng tụ tập trước đài phát thanh...” và coi Dụ số 10 đă “xếp tôn giáo truyền thống của dân tộc vào loại vô tôn giáo...”, v.v. Chúng tôi sẽ bàn đến ḷng hận thù tôn giáo và xuyên tạc lịch sử của Cao Huy Thuần trong một bài khác.
CHIẾN THUẬT CỦA NHÓM NHẤT HẠNH
Thấy Thiền sư Nhất Hạnh muốn đưa “Pháp Môn Tiếp Hiện” của ông, thường được gọi là “Pháp Môn Làng Mai” về phát triển tại Việt Nam. Đảng CSVN tương kế tựu kế.
Bước thứ nhất, Đảng cho Thượng tọa Đức Nghi ở chùa Bát Nhă, Lâm Đồng, và sau đó là Sư Cô Thích Đàm Lan ở chùa Bồ Đề, Hà Nội, qua Làng Mai ở Pháp “thọ giáo” Thiền sư Nhất Hạnh “Pháp Môn Làng Mai”, và mời Đoàn Thiền Sư Nhất Hạnh và Sư Cô Chân Không về thăm Việt Nam. Sau đó, Thượng Tọa Đức Nghi dâng tu viện Bát Nhă ở Lâm Đồng cho Thiền Sư Nhất Hạnh. Tu viện này đă được đổi thành tu viện Làng Mai Bát Nhă. Thiền Sư Nhất Hạnh đă bỏ rất nhiều tiền để xất cất và mở rộng tu viện này với sự tin tưởng rằng từ đó, với phương pháp thiền định linh động, ông sẽ cho Pháp Môn Làng Mai phát triển ra cả nước và nắm khối Phật Giáo Việt Nam.
Bước thứ hai, Đảng dùng Thiền Sư Nhất Hạnh đi thuyết phục hai Hoà Thượng Huyền Quang và Quảng Độ đem GHPGVNTN sát nhập vào Giáo Hội Nhà Nước.
Đầu năm 2005, Thiền Sư Nhất Hạnh và Sư Cô Chân Không đă dẫn một đoàn gồm 100 người về Việt Nam dưới h́nh thức “một đoàn múa lân”, với sứ mạng kết hợp GHPGVNTN với Giáo Hội Phật Giáo Nhà Nước. Thiền Sư Nhất Hạnh đă thất bại v́ không được hai Hoà Thượng Huyền Quang và Quảng Độ tiếp.
Năm 2007, dưới h́nh thức “Trai Đoàn Giải Oan”, Thiền Sư Nhất Hạnh đă trở lại Việt Nam với sự tin tưởng rằng bằng h́nh thức này cả hai Giáo Hội sẽ đến và ông sẽ CỘT cả hai lại với nhau, nhưng cũng thất bại.
Không thực hiện được sứ mạng giao phó, ngày 13.11.2008, công an xă Đambri, Lâm Đồng, đă áp dụng biện pháp cưởng hành để trục xuất 400 đệ tử xuất gia và tăng sinh tu học theo Pháp Môn Làng Mai ra khỏi tu viện Bát Nhă.
PHẢN ỨNG CỦA KẺ THUA CUỘC
Với chiến thuật tạo bạo loạn để cướp chính quyền trước 1975 và chiến thuật trá hàng sau năm 1975 để chiếm Giáo Hội Nhà Nước và thống lănh Phật Giáo, nhóm Phật Giáo đấu tranh của Thích Trí Quang đă thất bại rất nặng nề, phần lớn đă bị quốc doanh hoá, phần c̣n lại bị phân hóa. C̣n nhóm “xung kích” gồm Lê Mạnh Thát, Thiền Sư Nhất Hạnh, Hồng Quang và Cao Huy Thuần đă bị Việt Cộng “vắt chanh bỏ vỏ”.
Trước những sự thất bại này, tàn quân của nhóm Phật Giáo quá khích quay lại đánh phá Công Giáo. Mục tiêu của nhóm này là kích động ḷng hận thù tôn giáo để kết hợp lại lực lượng. Chiến thuật của nhóm này là đưa ra những vấn đề xuyên tạc để kích động đối phương tham chiến và đi vào mê hồn trận của họ. Một số người công giáo nông nổi, bị kích động nên đă sa vào lưới của nhóm này. Ba diễn đàn chính là Giao Điểm, Sách Hiếm và Chuyển Luân được xử dụng làm phương tiện thực thi chiến dịch. Các tên xung kích là Trần Chung Ngọc, Hoàng Văn Giàu, Nguyễn Hữu Ba, Trần Quang Diệu, Bảo Quốc Kiếm, v.v.
Nhiều người tin rằng sau khi chế độ cộng sản sụp đổ, nhóm Phật giáo đấu tranh sẽ phát động lại chiến dịch tạo bạo loạn để cướp chính quyền như trước năm 1975, theo phương châm BI-TRÍ-DŨNG của Thích Trí Quang: Chiếm Giáo Hội Nhà Nước để thống lănh Phật Giáo, sau đó hô to “Pháp Nạn” và “Cần Lao Công Giáo tái xuất giang hồ” để kích động ḷng hận thù tôn giáo, quy tụ các phần tử cực đoan lại và đứng lên cướp chính quyền. Nhưng t́nh h́nh Phật Giáo và t́nh h́nh đất nước hậu Cộng Sản sẽ không giống như t́nh h́nh Phật Giáo và tính h́nh đất nước trước năm 1975, nên nhóm này cũng sẽ thất bại.
Hôm 9.5.2011, Phật Học Tịnh Quang ở Canada đă đưa ra một thông cáo lên án chiến dịch đánh phá tôn giáo trong những năm gần đây với “lời lẽ rất phi văn hóa, vô giáo dục, thiếu nhân cách.”
Thông cáo nhận định:
“Điều ǵ tôn giáo này công nhận,
địa phương này chấp nhận, dân
tộc này tuân theo; nhưng các tôn
giáo khác không công nhận, các
địa phương khác không chấp nhận,
các dân tộc khác không tuân
theo, đều chưa phải là chân lư
tối thượng. Chân lư tối thượng
phải vượt lên trên tất cả các
tôn giáo - kể cả Phật giáo -
vượt lên trên tâm cố chấp của
con người, chính là phương pháp
mang lại sự b́nh an hiện tại
trong tâm tư của cá nhân, hạnh
phúc hiện tại trong gia đ́nh và
sự ḥa b́nh hiện tại trong nhân
loại.”
Thông cáo nói rơ:
“Phật
Học Tịnh Quang Canada không chấp
nhận các bài viết có tính cách
gây chia rẽ, tạo hiềm khích,
khiến bất an trong các diễn đàn,
dù phát xuất bất cứ từ đâu.”
Thông cáo đă nêu đích danh một số người “đă và đang gây chia rẽ, hiềm khích, bất an trong các diễn đàn từ vài năm nay”, đó là Hoàng Vương Đại, Nguyên Phúc - Nguyễn Hy Vọng, Nguyên Thích TD, Phan Minh Tài, PT.Thiện Đạo và Trần Quang Diệu. Thông cáo không nói ǵ đến Trần Chung Ngọc.
Mọi người rất hoan nghinh thông cáo này và cảm phục sự can đảm cũng như thiện chí của Phật Học Tịnh Quang Canada.
Giáo Hội Công Giáo Việt Nam h́nh như không quan tâm ǵ đến chiến dịch đánh phá hiện nay của nhóm Phật Giáo quá khích v́ nó không ảnh hưởng ǵ đến Giáo Hội. Chính các thành phần Công Giáo quá khích, lúc nào cũng muốn biến Giáo Hội thành một lực lượng chính trị đối kháng với chính quyền theo sự “chỉ đạo” của họ đă gây khó khăn cho Giáo Hội nhiều hơn.
Để đối phó với chiến dịch tấn công tôn giáo của các nhóm quá khích hiện nay, chúng tôi thấy phương pháp mà Thanh Tâm phổ biến trên các diễn đàn Internet ngày 22.1.2009 là hay nhất. Phương pháp đó được mô tả như sau:
“Lúc đi vượt biên, tôi và gia đ́nh gồm vợ và hai con phải lén lút đi trên các con đường nhỏ, hoặc lội qua ruộng ban đêm. Khi đi qua các thôn xóm, bị chó sủa dữ dằn. Gia đ́nh tôi cứ tiếp tục đi theo người dẫn đường, không đứng lại, v́ đứng lại, th́ bị bắt ngay. Lũ chó cứ sủa, chúng tôi cứ đi. Sau khi đi đă xa, vẫn c̣n nghe tiếng chó sủa vọng theo. Tôi biết chắc là mấy con chó ấy cứ chơ mơm về hướng chúng tôi đi, nhưng rồi từ từ câm họng.
“Bây giờ, trên diễn đàn, tôi thấy mấy con chó thuộc loại cắn dai... cứ nhắm về phía quư vị sủa hoài hủy. Lư do: v́ quư vị đứng lại, cho nên lũ chó cứ có dịp sủa hoài. Nếu quư vị đi luôn, th́ chúng sẽ tắt tiếng, hoặc chỉ sủa cho bầy chó nhà cùng nghe mà thôi. Vậy đề nghị quư vị, nếu muốn khỏi nhức đầu, th́ cứ "delete" và "spam" mấy cái địa chỉ của lũ chó này. Diễn đàn bớt dơ, cuộc sống bớt nhức nhối.”
Ngày 16.8.2011
Lữ Giang