|
♠
www.motgoctroi.com
mến chào
bạn
Khổ thân cho
Obama!
Lữ Giang
“Al-Islam huwa
I-hall”!
(Hồi Giáo là giải
pháp!), Đó là những tiếng gào thét đang
vang lên tại những nơi cái gọi là “cuộc
cách mạng hoa lài” đang lan tới, từ
Tuinisa đến Ai Cập, từ Libya đến Yemen,
hay từ Bahrain đến Syria, v.v. Thỉnh
thoảng hai khẩu hiệu khác cũng được giơ
cao: “Umma
al-Islamiyya!”
(Một Quốc Gia Hồi
Giáo!)
hay “Umma
al-Arabiyya!”
(Một Quốc Gia Ả
Rập!).
Tại Tunisia, Linh Mục Marek Rybinski, 34
tuổi, tu sĩ ḍng Salesien, Don Bosco, đă
bị cắt cổ và thi hài của ngài đă được
phát giác hôm thứ sáu 18.2.2011 trong
một trường tư do các tu sĩ điều khiển
tại Mahouba. Theo cách thế vị linh mục
bị sát hại, chính quyền Tunisia quả
quyết rằng thủ phạm của vụ sát nhân
chính là những người Hồi Giáo cực đoan.
Sau vụ mưu sát này, hàng trăm người
Tunisia đă biểu t́nh yêu cầu duy tŕ “một
nước Tunisia thế tục". Họ đă đưa
cao khẩu hiệu: "Thế
tục có nghĩa là tự do và khoan nhượng".
Những tiếng kêu của những người Hồi Giáo
đấu tranh trên đây chỉ là một sự tiếp
nối các cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ
đ̣i phục hồi lại các chế độ Hồi Giáo của
một thời xa xưa tại các nước Trung Đông
và Bắc Phi, nhưng nhiều người tin rằng
đó là những “cuộc cách mạng dân chủ” và
muốn nó lan tới Việt Nam!
CON ĐƯỜNG MỸ ĐĂ ĐI
Trong nhiều thập niên, Hoa Kỳ đă dùng
các biện pháp sau đây để khống chế khối
Hồi Giáo ở Trung Đông và Bắc Phi:
1.- Dùng
Israel làm “Sen Đầm” Trung Đông
Ngày 29.11.1947, Đại Hội Đồng Liên Hiệp
Quốc đă họp và biểu quyết nghị quyết số
181, phân chia lại lănh thổ của người Do
Thái và người Palestines. Một nước
Israel mới đă được thành lập và Mỹ đă xử
dụng Israel làm một tên “Sen Đầm”
(Gendarmerie)
để khống chế vùng Trung
Đông và Bắc Phi. Số tiền viện trợ Mỹ
hàng năm cho Israel rất lớn. Hôm
29.7.2007, sau khi họp với Washington,
Thủ tướng Israel Ehud Olmert cho biết Mỹ
đă dành cho Israel một khoản viện trợ
quân sự mới lên đến 30 tỉ USD trong ṿng
10 năm để duy tŕ sự ưu việt về quân sự
của Israel trong khu vực. 30 tỉ USD
trong ṿng 10 năm có nghĩa là khoảng 3
tỉ USD mỗi năm. Ngoài ra, Mỹ cũng cung
cấp cho Israel những vơ khí tối tân
nhất. Tờ Haaretz của Israel cho biết Mỹ
bán Israel 5.000 bom thông minh. Bom này
được hướng dẫn bằng vệ tinh và laser khi
oanh tạc.
Trong cuộc chiến tranh 6 ngày từ 5 tới
11.6.1967, quân đội Israel đă làm cỏ bán
đảo Sinai
(Ai Cập), chiếm Dải Gaza, khu
Bờ Tây sông Jordan, trong đó có thành cổ
Jerusalem, cao nguyên Golan. Đó là nhờ
những vũ khí tối tân.
2.- Yểm
trợ chiến tranh giữa hai nước Hồi Giáo
Ngày 22.9.1980, quân đội Iraq bất ngờ
tấn công Iran chiếm một số đất đai có
dầu mỏ của nước này. Ban đầu, Tổng thống
Saddam Hussein tin rằng cuộc chiến này
sẽ kết thúc nhanh v́ ông có sự hậu thuẫn
của Tây phương cũng như một số nước
A-rập trong vùng. Nhưng vào tháng 3 năm
1982, sau khi quân đội được chỉnh đốn
lại, Iran đă mở những cuộc phản công,
chiếm lại những lănh thổ đă bị Iraq
chiếm. Cuộc chiến tranh kéo dài 8 năm,
măi đến ngày 20.8.1988 mớ́ có hiệp định
đ́nh chiến v́ hai lư do chính sau đây:
-
Thứ nhất, nhà lănh đạo Khomeini của Iran
là một đối thủ có quyết tâm và khó khuất
phục.
-
Thứ hai, Mỹ đă yểm trợ cho cả hai bên để
thủ lợi. Vụ Iran-Contra được Quốc Hội
Hoa Kỳ công bố năm 1987 cho thấy Hoa Kỳ
một mặt yểm trợ cho Iraq chống Iran, mặt
khác lại bán vơ khí cho Iran, được nói
là để lấy tiền yểm trợ cho kháng chiến
quân Nicaragua. Khi nội vụ đổ bể, đă có
trên 2.000 tên lửa và phụ tùng thay thế
đă được chuyển giao cho Iran! Khi cuộc
chiến chấm dứt, hai bên vẫn c̣n ở thế
đối đầu và luôn hầm hè nhau. Nhưng sau
cuộc tấn công Iraq năm 2003 của Tổng
Thống Bush, thế đối đầu này coi như chấm
dứt.
3.- Dùng các chính quyền độc tài và quân
phiệt để khống chế Hồi Giáo.
Để các nhóm Hồi Giáo quá khích không thể
nắm chính quyền tại các nước ở Trung
Đông và Bắc Phi, trong nhiều thập niên,
Hoa Kỳ đă yểm trợ các nhà độc tài và
quân phiệt đứng vững trong vùng này. Các
nhà lănh đạo này luôn bảo vệ quyền bính
của họ bằng chính quyền thế tục. Giáo
quyền bị loại ra ngoài. Hamad bin Isa
al-Khalifah ở Bahrain, al-Gaddafi ở
Lybia, Hosni Mubarak ở Ai Cập, Ben Ali ở
Tunisia, Abdallah Saleh ở Yemen hay
Hafez al-Assad ở Syria đều là những nhà
độc tài và quân phiệt được Hoa Kỳ và các
nước Tây phương yểm trợ để khống chế các
nhóm Hồi Giáo quá khích.
Cuộc “cách mạng hoa lài” ở Tunisa được
Hoa Kỳ dùng để đẩy Mubarak ra khỏi chính
quyền ở Ai Cập đang gây ra những biến
động mới ở Trung Đông và Bắc phi, có thể
làm sụp đổ các chế độ mà Hoa Kỳ muốn bảo
vệ.
CON ĐƯỜNG OBAMA ĐANG ĐI
Trong cuộc bầu cử Tổng Thống Mỹ năm
2008, các nhà đại tư bản Mỹ đă gạt bỏ bà
Hillary Rodham Clinton ra và đưa ông
Barack Obama lên với sứ mạng giải quyết
những hậu quả của cuộc chiến tranh Iraq
mà Tổng Thống George W. Bush đă vô cớ
gây ra từ năm 2003. Khối Hồi Giáo đă coi
cuộc tấn công này như một sự khai chiến
với khối Hồi Giáo và là một cuộc thập tự
chinh chống lại Hồi Giáo. Nhiều người hy
vọng ông Obama vốn sinh tại Kenya, một
quốc gia ở Đông Phi Châu và đă từng học
ở Jakarta, Indonesia, một nước có dân số
Hồi Giáo đông nhất thế giới, có thể “hoà
giải” với Hồi Giáo.
Trong bài diễn văn nhận chức đọc ngày
20.1.2009, Tổng Tống Obama nói:
“Đất nước
chúng ta đang trong thời chiến, chống
lại một mạng lưới bạo lực và thù hận
rộng khắp,
một phần là hậu quả
của thái độ tham lam, vô trách nhiệm của
một số người, nhưng cũng là hậu quả của
việc chúng ta đă thất bại, không có
những lựa chọn khó khăn, chuẩn bị sẵn
sàng cho đất nước trong kỷ nguyên mới.”
Ông đă cho biết một cách tổng quát đường
lối của ông như sau:
“Đối với thế
giới Hồi giáo, chúng ta t́m hướng đi tới
mới, dựa trên lợi ích chung và sự tôn
trọng lẫn nhau.”
Sau này, đường lối của Obama được nêu rơ
trong hai bài diễn văn chính: Bài diễn
văn thứ nhất đọc tại Ai Cập hôm 6.4.2009
và bài diễn văn thứ hai đọc tại
Indonesia ngày 10.11.2010.
Tại Đại Học Cairo, trong một bài diễn
văn dài 55 phút được truyền h́nh trực
tiếp như một thông điệp gởi tới hơn 1,5
tỷ tín đồ Hồi giáo trên thế giới, ông
Obama mở đầu như sau:
“Tôi tới đây
là để t́m kiếm một sự khởi đầu mới cho
mối quan hệ giữa nước Mỹ và thế giới Hồi
giáo. Người Mỹ và người Hồi giáo cần
chấm dứt mọi sự hoài nghi, cùng nhau
chống lại chủ nghĩa bạo lực cực đoan
dưới mọi h́nh thức”.
Về chiến tranh Iraq, ông cho biết Hoa Kỳ
đă có chương tŕnh giải kết khỏi cuộc
chiến này. Hoa Kỳ sẽ rút hết quân ra
khỏi các thành phố của Iraq vào tháng 7
năm nay và rút toàn bộ quân đội Hoa Kỳ
chậm lắm là vào năm 2012.
Về Afghanistan, ông xác định Hoa Kỳ
không có ư định duy tŕ căn cứ quân sự
vĩnh viễn tại đó và rằng sức mạnh quân
sự sẽ không giải quyết vấn đề mà phải
t́m giải pháp qua đường lối giúp phát
triển kinh tế.
Về cuộc chiến giữa Israel và Palestine,
ông cho rằng vấn đề Do thái – Palestine
chỉ có thể giải quyết qua công thức hai
quốc gia công nhận nhau và cùng tồn tại
bên cạnh nhau. Và điều này phục vụ quyền
lợi của Do Thái, quyền lợi của
Palestine, của Hoa Kỳ và của thế giới
nói chung.
Về thể chế chính trị của mỗi quốc gia,
ông xác định:
“Không một
nước nào có quyền áp đặt một thể chế
chính trị cho một quốc gia khác, tuy
nhiên Hoa Kỳ chủ trương chính thể chính
trị phải thể hiện ư muốn của dân dù cách
thể hiện ư muốn này có thể khác nhau tùy
theo phong tục tập quán của từng dân
tộc. Hoa Kỳ không thể xác định cách chọn
nào th́ tốt cho quốc gia nào, và cũng
không thể quả quyết ai hay đảng nào mới
xứng đáng được chọn lựa.”
Vấn đề gay cấn nhất là vấn đề tôn giáo,
ông chủ trương tôn giáo phải đồng hành
giữa tôn giáo này với tôn giáo khác,
giữa những nhánh khác biệt trong cùng
một tôn giáo. Ông ghi nhận sự bất thường
sinh ra xung khắc khi Hồi Giáo cho ai
khác tôn giáo ḿnh là tà, và một số nước
Âu châu cũng quá khích khi thông qua
luật không cho người phụ nữ Hồi giáo mặc
áo che kín.
Nh́n chung, những lời phát biểu trên đây
của ông Obama cũng chỉ thuộc vào loại
“Luân Lư Giáo Khoa Thư”. Trong thực tế
mọi chuyện không dễ dàng như vậy. Phát
ngôn viên của lực lượng Hamas ở Dải Gaza
và đại diện nhóm Hezbollah ở Li-băng nói
rằng bài phát biểu cho thấy “không có ǵ
thay đổi” trong chính sách của Mỹ. C̣n
ông ông Mohammed Habib, Phó thủ lĩnh
nhóm Huynh Đệ Hồi Giáo, một nhóm có thế
lực nhất trong khối A rập đă nhận xét:
“Chuyến đi của TT Obama sẽ là hoàn toàn
vô nghĩa nếu không có những thay đổi
thực sự trước đó trong chính sách của Mỹ
với thế giới Ả Rập và Hồi giáo. Chính
trị được xây dựng không phải từ những
bài phát biểu hoa mỹ, mà cần dựa trên
những hành động cụ thể.”
Tại Đại Học Indonesia ở Jakarta, Tổng
Thống Obama hơi xuống gọng một chút. Ông
nói:
"Hôm nay, tôi quay trở lại Indonesia
không chỉ như một người bạn, mà c̣n
trong tư cách một vị tổng thống đang t́m
kiếm quan hệ hợp tác sâu sắc và lâu dài
giữa hai quốc gia...".
"Quan hệ giữa Hoa
Kỳ và cộng đồng Hồi giáo đă sứt mẻ trong
nhiều năm qua. Là tổng thống, tôi đă đặt
trọng tâm phải bắt tay vào hàn gắn quan
hệ đó."
"Tôi cho rằng các nỗ lực của chúng tôi
là rất chân thành và bền bỉ. Chúng tôi
không nghĩ là sẽ xóa bỏ được hết các
hiểu lầm và nghi kỵ vốn nảy nở trong một
thời gian dài, nhưng con đường của chúng
tôi là đúng đắn."
Ông Obama chưa có kinh nghiệm ǵ về
thương lượng, nhất là đối đầu với Hồi
Giáo, nên chẳng ai tin ông có thể “ḥa
giải” được. Sự sụp đổ của hệ thống độc
tài và quân phiệt ở Trung Đông và Bắc
Phi, một hệ thống đă được Hoa Kỳ xử dụng
để chế ngự các nhóm Hồi Giáo cực đoan
đang gây thêm nhiều bối rối cho nước Mỹ.
MÔ THỨC BAHRAIN BỊ THÁCH THỨC
Bahrain là một quần đảo ở Vịnh Ba Tư,
gồm 35 đảo nhỏ, kéo dài 30 km, cách bờ
biển phía Đông của Saudi Arabia 24 km,
cách bờ biển phía Tây Qatar 28 km, có
tổng số diện tích 688km
(266 miles)
với
dân số chỉ 688.345 người, gồm cả 235.108
người không mang quốc tịch Bahrain. Đây
là một vị trí chiến lược quan trọng, nên
Hoa Kỳ đă đặt căn cứ của Hạm Đội Năm tại
đây để chế ngự vùng Trung Đông và Bắc
Phi.
Bahrain là một chính thể quân chủ lập
hiến đứng đầu là Vua Shaikh Hamad bin
Isa Al Khalifa; lănh đạo chính phủ là
Thủ tướng Shaikh Khalifa bin Salman Al
Khalifa, người điều hành nội các gồm 15
bộ trưởng.
Bahrain theo chế độ lưỡng viện: Hội Đồng
Đại Biểu
(Majlis an-nuwab)
do bầu cử phổ
thông và Hội Đồng Cố Vấn
(Majlis
al-Shura)
do vua chỉ định. Cả hai viện
đều có 40 thành viên. Cuộc bầu cử đầu
tiên được tổ chức năm 2002, nhiệm kỳ của
thành viên Hội Đồng Đại Biểu là bốn năm.
Có đến 81,2% dân số Bahrain theo Hồi
giáo, 9% theo Thiên Chúa giáo và 9,8%
theo các tôn giáo khác của châu Á và
Trung Đông.
Gần đây, Bahrain đă trở thành một xă hội
đa chủng với nhiều cộng đồng pha trộn:
2/3 dân số Bahrain là người Ả Rập, phần
c̣n lại là công nhân và dân nhập cư từ
Iran, Nam Á và Đông Nam Á. Nước này đă
trở thành nơi cư trú của nhiều cư dân
từng bị ngược đăi tại các quốc gia khác.
Tuy Hồi Giáo vẫn là tôn giáo chính,
người dân Bahrain đă có một cuộc sống
hoà hợp. Ngoài các thánh đường Hồi Giáo,
người ta cũng thấy các nhà thờ Thiên
Chúa Giáo, các đền thờ Hindu của Ấn Độ,
các đền Gurudwara của người Sikh và giáo
đường Do Thái. V́ thế, Bahrain đă trở
thành mô thức
“sống chung hoà b́nh” mà Hoa
Kỳ và các quốc gia Tây phương muốn có
các quốc gia Hồi Giáo trong vùng.
Tuy nhiên, kể từ khi có bầu cử quốc hội
năm 2002, hai giáo phái Hồi Giáo Shiite
và Sunni đă chiếm được toàn bộ các ghế
trong quốc hội, “nền dân chủ” của
Bahrain bắt đầu gây ra các biến động
mới. Công việc đầu tiên của hai giáo
phái này là đưa “các vấn đề đạo đức”
(tức luật Hồi Giáo)
vào luật pháp quốc
gia, trước tiên làm luật cấm chưng các
h́nh “mannequin”
(h́nh nộm)
trong các
tiệm, cấm treo quần áo lót phụ nữ trên
dây phơi, v.v. Họ đang nổ lực để tiến xa
hơn trong việc áp dụng luật Sharia của
Hồi Giáo. Đó là mặt trái của “dân chủ”
mà ít người thấy.
Các phe thiểu số đang t́m cách chống lại
chủ trương “Hồi Giáo hoá” Bahrain. Nhóm
Al Muntada đă tung ra chiến dịch "We
Have A Right".
Bây giờ những người Hồi Giáo Shiite
chiếm đa số đang đứng lên đ̣i các quyền
“dân chủ” của họ. Hôm 16.2.2011, người
đứng đầu Hội Hiệp Ước Quốc Gia Hồi Giáo
(Wefaq)
thuộc khối Shiite kêu gọi từ bỏ
quyền bổ nhiệm các giới chức cấp cao
trong chính quyền và bầu cử trực tiếp,
nhất là bầu cử trực tiếp thủ tướng. Nếu
những đ̣i hỏi “dân chủ hóa” này có kết
quả, các nhóm Hồi Giáo sẽ chiếm được
chính quyền Bahrain và thiết lập một chế
độ Hồi Giáo tại Bahrain. Lănh tụ Sheikh
Ali Salman nói rằng 18 đại diện của nhóm
ông trong Hội Đồng Đại Biểu gồm tất cả
40 ghế sẽ tẩy chay Hội Đồng này cho đến
khi đ̣i hỏi của họ được đáp ứng.
COM ĐƯỜNG OBAMA ĐI TỚI ĐÂU?
Hiện nay, khối Hồi Giáo được chia ra hai
phe, một phe chủ trương dùng bạo động để
chống lại Hoa Kỳ và các quốc gia Tây
phương, đó là nhóm al-Qaeda, c̣n một phe
chủ trương đấu tranh bất bạo động, đó là
nhóm Huynh Đệ Hồi Giáo. Tổng Thống Obama
muốn “hoà giải” với cả hai nhóm. Nhưng
một cuộc thăm ḍ cho thấy 76% người Ai
Cập tin rằng Mỹ muốn “chia rẽ” và làm
thế giới Hồi giáo yếu đi; 80% tin rằng
Mỹ muốn áp đặt “văn hóa Mỹ” vào Hồi
giáo.
Ayman al-Zawahri, thủ lĩnh thứ 2 của
Al-Qaeda, cho rằng các chính sách của
Tổng thống Mỹ Barack Obama đă không thể
thay đổi quan điểm của người Hồi Giáo về
nước Mỹ. Ông nói:
“Nước Mỹ đă tiếp cận chúng ta với bộ mặt
mới, cố gắng làm chúng ta mê muội bởi
gương mặt đó. Một gương mặt kêu gọi sự
thay đổi, nhưng là để thay đổi chúng ta,
v́ vậy chúng ta phải từ bỏ niềm tin và
quyền lợi, chứ (người Mỹ)
không thay đổi
chính sách, các cuộc xâm lược, hành động
trộm cướp và những vụ bê bối của chính
họ”.
Nhóm Huynh Đệ Hồi Giáo có chủ trương
vững vàng hơn. Họ không công khai chống
lại Hoa Kỳ và các quốc gia Tây phương
như nhóm al-Qaeda mà chủ trương áp dụng
chiến lược
“diễn biến hoà b́nh”: Đ̣i
hỏi “thực hiện dân chủ” - một chiêu bài
mà Mỹ thường dùng - để phá sập dần các
chế độ độc tài mà Mỹ và các quốc gia Tây
phương đă thiết lập tại các quốc gia
Trung Đông và Bắc Phi và thay thế bằng
các chế độ Hồi Giáo. Chiến lược này nguy
hiểm hơn chủ trương của nhóm al-Qaeda
nhiều.
Kinh nhật tụng của nhóm Huynh Đệ Hồi
Giáo và đa số tín đồ Hồi Giáo là:
“Hồi
giáo là giải pháp, Allah là Chúa của
tôi, Hồi giáo là cuộc sống của tôi, Kinh
Qur'an là hướng dẫn của tôi, Tiên tri
(Muhammad) là mẫu gương của tôi, Sunnah (cách sống của người Hồi Giáo) là thực
hành của tôi, thánh chiến là tinh thần
của tôi...”
Những chế độ Hồi Giáo mà họ muốn tái lập
sẽ đưa
nhân loại trở về thời kỳ man rợ ở thế kỷ
thứ 3 và thứ 4 sau Công nguyên, gióng
như ở Iraq và Afghanistan hiện nay.
Khi mục tiêu đă được xác tín như vậy,
chắc chắn sẽ không có sự chuyển đổi để
“sống chung hoà b́nh” như Tổng Thống
Obama muốn.
Các lănh tụ chính trị ở Trung Đông và
Bắc Phi biết phải làm thế nào để khống
chế các nhóm Hồi Giáo quá khích. Năm
1982, nhóm Huynh Đệ Hồi Giáo định làm
một cuộc đảo chánh cướp chính quyền tại
Syria, Tổng Thống Hafez al-Assad đă san
bằng nhiều phần của thành phố Hama bằng
pháo binh, khiến từ 10.000 tới 25.000
người chết và bị thương, Sau đó, nhóm
Huynh Đệ Hồi Giáo bị cấm hoạt động. Tổng
Thống Mubarak cũng cấm nhóm này hoạt
động tại Ai Cập. Nhóm này đă quay lại
thực hiện chiến dịch
“diễn biến hoà
b́nh” và một nguồn tin cho
biết nhóm này đă có trên 1 triệu rưởi
cán bộ. Tại Ai Cập, nhóm đang kiểm soát
nhiều bệnh viện, trường học và nhiều tổ
chức từ thiện, và đă từng chiếm được 88
ghế trong tổng số 454 ghế tại nghị viện,
Hiện nay, nhóm đang đ̣i tổ chức bầu cử
tự do vào tháng 9 tới đây với tin tưởng
rằng họ sẽ nắm được chính quyền tại Ai
Cập và thành lập một chính phủ Hồi Giáo.
Không biết những tay xào bài của Hoa Kỳ
sẽ đối phó như thế nào.
Các nhóm Hồi Giáo khác cũng đang đi con
đường của nhóm Huynh Đệ Hồi Giáo để nắm
chính quyến tại Tunisia, Bahrain, Lybia
hay Yemen.
Nhiều chuyên gia đă báo động về t́nh
h́nh Hồi Giáo ở Trung Đông. Trong cuộc
họp ngày 27.1.2011 tại Strasbourg, Nghị
Viện Âu Châu đă lên án những h́nh thức
tôn giáo quá khích và âm mưu biến niềm
tin tôn giáo thành những động lực chính
trị.
Ông Obama có rất nhiều thiện chí, nhưng
không đủ tầm vóc để cải tổ hệ thống tài
chánh đầy gian manh của Hoa Kỳ. Ông cũng
không đủ kinh nghiệm để chế ngự sự vùng
dậy của Hồi Giáo.
Ngày 1.3.2011
Lữ Giang
***
Ghi chú: Mỗi tuần, nếu
t́m không t́m thấy bài gởi đến, xin vào
website
www.motgoctroi.com
mục "Mỗi Tuần Một Chuyện",
(http://motgoctroi.com/mtmchuyen.htm)
sẽ t́m thấy đầy đủ các bài trong đó.
|