www.motgoctroi.com mến chào bạn 

Cuộc chiến bẩn thỉu

Lữ Giang

.

Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện Liên Bang Felix Frankfurter (1882 – 1965) đă nói: “Những người thật sự cai trị ở Washington là vô h́nh, và thực thi quyền hành từ sau hậu trường.”

Câu nói này một lần nữa đă ứng nghiệm trong cuộc chiến về ngân sách vừa qua.

Cuộc chiến về ngân sách năm 2012 giữa Tổng Thống Obama và Đảng Cộng Hoà được coi như một sự bỉ ổi trong lịch sử Hoa Kỳ. “Đảng Cộng Hoà dấu yêu” của người Việt chống cộng đă cương quyết bảo vệ quyền lợi của các tập đoàn tài phiệt lớn đứng đàng sau, bất chấp quyền lợi quốc gia. Họ dùng “mức trần nợ” (debt ceiling) như một thứ “con tin” để bắt Đảng Dân Chủ và Tổng Thống Obama phải thỏa măn yêu sách của họ.

.

KHỞI ĐẦU CÂU CHUYỆN

Trong bài diễn văn nhận chức ngày 20.1.2009, Tổng Thống Obama đă nói:

Chúng ta hiện đang trong giữa cuộc khủng hoảng mà ai ai cũng biết. Đất nước chúng ta đang trong thời chiến, chống lại một mạng lưới bạo lực và thù hận rộng khắp, một phần là hậu quả của thái độ tham lam, vô trách nhiệm của một số người, nhưng cũng là hậu quả của việc chúng ta đă thất bại, không có những lựa chọn khó khăn, chuẩn bị sẵn sàng cho đất nước trong kỷ nguyên mới.

Khi nói đến thái độ tham lam, vô trách nhiệm của một số người”, Tổng Thống Obama đă ám chỉ những nhà đại tư bản đứng đàng sau Đảng Cộng Hoà. Ngay trong nhiệm kỳ đầu, Tổng Thống George W. Bush (con) đă thực hiện hai kế hoạch quan trọng nhằm ưu đăi nhà giàu. Biến cố 911 đă giúp ông thành công dễ dàng.

.

1.- Cắt giảm thuế cho những người giàu.

Khi Tổng Thống Clinton rời khỏi chính quyền, ngân sách Mỹ thặng dư 230 tỷ. V́ thế, trong hai năm 2001 và 2003, Tổng Thống Bush đă đưa ra chính sách giảm thuế cho nhà giàu. Theo ông, biện pháp này sẽ giúp các nhà đại tư bản Mỹ có thêm vốn đầu tư làm cho nền kinh tế Mỹ phát triển mạnh hơn. Số thuế được giảm này được dự trù vào khoảng 2000 tỷ USD trong 10 năm.

Biện pháp này sẽ chấm dứt vào ngày 31.12.2010. Nếu Quốc Hội không có quyết định nào khác, kể từ ngày 1.1.2011 thuế suất trước năm 2001 sẽ được áp dụng trở lại.

.

2.- Mở cuộc tấn công vào Afghanistan và Iraq.

Nhân vụ 911, Tổng Thống Bush đă quyết định mở cuộc tấn công vào Afghanistan để t́m bắt Bin-Laden và thanh toán nạn khủng bố. Năm 2003 ông lại ra lệnh tấn công Iraq mặc dầu bị LHQ và nhiều quốc gia phản đối. Qua hai cuộc chiến vô định này, ngân sách quốc pḥng Mỹ đă phải gia tăng liên tục trong 13 năm. Riêng dưới thời Tổng Thống Bush, ngân sách quốc pḥng đă từ 412 tỷ USD lên 699 tỷ USD, tức tăng 70%.

Mục tiêu của hai cuộc tấn công nói trên được nói là chống khủng bố, nhưng trong thực tế, chống khủng bố chỉ là yếu tố phụ, giúp các công ty quốc pḥng thực hiện các cuộc đấu thầu và mở đường cho các công ty dầu lửa khai thác dầu ở Iraq mới là yếu tố chính. Số lượng dầu hỏa dự trữ của Iraq bằng 1/10 số lượng dầu dự trữ của toàn thế giới, nghĩa là khoảng 100 tỷ thùng (barrel), nên Mỹ không thể không ḍm ngó.

Việc giảm thuế cho nhà giàu và sự gia tăng chi phí quốc pḥng đă làm cho ngân sách nước Mỹ ngày càng bị thâm thủng nặng. Con số do Pḥng Ngân Sách Quốc Hội Hoa Kỳ đưa ra ngày 7.10.2009 cho biết số thâm thủng ngân sách năm 2009 là 1.400 tỷ USD, tức gấp ba lần so với năm trước. tương đương 9,9% GDP năm 2009. Đây là con số chưa từng thấy trong hơn 50 năm trở lại đây.

Sự suy thoái kinh tế khiến Tổng Tống Obama phải đưa ra chương tŕnh giải cứu nợ xấu 150 tỉ USD cho Fannie Mae và 91 tỉ USD Freddie Mac, và gói kích cầu khoảng 900 tỷ. Các biện pháp này đă làm ngân sách Mỹ thâm thủng nặng hơn: 1.420 tỷ năm 2010 và khoảng 1.500 tỷ năm 2011.

.

CUỘC CHIẾN BÙNG NỔ

Như đă nói ở trước, để bảo vệ mức giảm thuế cho nhà giàu, “Đảng Cộng Hoà yêu dấu” của người Việt chống cộng đă lấy “mức trần nợ” (debt ceiling) làm “con tin” để thảo luận với Hành Pháp ngân sách liên bang năm 2012.

“Mức trần nợ” là mức tối đa Quốc Hội Hoa Kỳ cho phép chính quyền liên bang có thể đi vay một cách hợp pháp để đáp ứng nhu cầu của quốc gia.

Vào ngày 16.5.2011 Bộ trưởng Tài Chánh Timothy Geithner thông báo mức trần nợ của chính phủ lúc đó là 14.294 tỷ USD. Nhưng nay ông vừa thông báo số nợ đó tính đến ngày 2/8 đă lên tới 14.600 tỷ USD, vượt GDP của năm ngoái ở mức 14.500 tỷ USD.

.

Sau đây là vài nét về tiến tŕnh cuộc chiến:

Ngày 31.5.2011 Hạ viện Mỹ bác bỏ đề nghị nâng mức trần nợ thêm 2.400 tỷ USD của Tổng Thống Obama và đ̣i phải cắt giảm chi tiêu.

Ngày 9.6.2011 Bộ Trưởng Tài Chánh Tim Geithner bắt đầu thảo luận với Đảng Cộng Hoà về cắt giảm chi tiêu và cho rằng xóa bỏ việc giảm thuế cho nhà giàu để thu thêm thuế 400 tỷ USD cho ngân sách là biện pháp đúng đắn. Sau nhiều cuộc thương lượng kéo dài, ngày 9.7.2011 ông John Boehner, Chủ Tịch Hạ Viện, nói rằng Đảng Cộng Hoà sẽ không chấp nhận việc tăng thuế nhà giàu và đề nghị cắt giảm ngân sách 2.000 tỷ USD.

Ngày 11.7.2011 ông Obama tuyên bố kêu gọi sự nhượng bộ từ cả hai đảng để nhanh chóng đạt được thỏa thuận về nâng trần nợ công trước ngày 2/8 để tránh nguy cơ vỡ nợ.

Ngày 22.7.2011 ông Boehner từ chối liên lạc với tổng thống do bất đồng trong việc hủy bỏ việc miễn thuế cho nhà giàu, mặc dầu trước đó Tổng Thống Obama đă đồng ư cắt giảm 4.000 tỷ USD chi tiêu, trong đó có các khoản về an sinh xă hội, chăm sóc người già và người có thu nhập thấp.

Ngày 26.7.2011, ông Boehner đề nghị cắt giảm ngay 1.000 tỷ USD chi tiêu của chính phủ để đổi lại sẽ nâng mức trần nợ quốc gia trong khoảng 6 tháng. Phe Dân Chủ tại Thượng Viện đồng ư cắt giảm 2.700 tỷ USD, nhưng phải nâng mức trần nợ dài hạn.

Tổng thống Obama nói rằng “cuộc khủng hoảng giả tạo” này tại Washington đă gây thiệt hại cho nền kinh tế đang gặp khó khăn của Hoa Kỳ.

Trong khi nhiều người lo sợ sự bất đồng giữa hai đảng sẽ đưa Hoa Kỳ vào t́nh trạng vỡ nợ, trên truyền h́nh chúng tôi nói đi nói lại nhiều lần rằng các thế lực tài chánh đứng đàng sau hậu trường sẽ quyết định một giải pháp dung hoà vào giờ chót, nên sẽ không có chuyện ǵ xẩy ra.

Quả thật, hôm 1.8.2011, Tổng thống Obama loan báo các nhà lănh đạo lập pháp đă thỏa thuận mức cắt giảm ngân sách và cho phép nâng mức trần nợ quốc gia trước kỳ hạn chót.

.

MÀN KỊCH KẾT THÚC

Với sự sắp xếp từ sau hậu trường, ngày 1.8.2011, với 269 phiếu thuận và 161 phiếu chống, Hạ viện đă thông qua dự luật nâng mức trần nợ quốc gia, để đổi lại những sự cắt giảm mức chi của chính phủ. Ngày 2.8.2011, Thượng viện với 74 phiếu thuận và 26 phiếu chống, thông qua dự luật của Hạ Viện. Dự luật được đưa qua Ṭa Bạch Ốc ngay để Tổng thống Obama kư ban hành đúng vào thời hạn chót.

Đạo luật đă cho phép nâng mức trần nợ thêm 2.400 tỷ USD đủ để nước Mỹ ó thể tiếp tục vay mượn tiền đến năm 2013.

Đạo luật cũng bao gồm các khoản cắt giảm chi tiêu có thể lên tới 2.500 tỷ USD, nhiều hơn khoản tăng mức trần nợ, trong đó có ít nhất 900 tỷ USD chi tiêu của chính phủ được cắt trong ṿng 10 năm. Một ủy ban ngân sách lưỡng đảng sẽ được thành lập để cắt giảm thêm ít nhất 1.500 tỷ USD.

Đạo luật không gồm kế hoạch của đảng Dân chủ nhằm chấm dứt khoản miễn giảm thuế cho những người giàu.

.

KHỦNG HOẢNG NIỀM TIN

Khi đạo luật vừa ban hành, cả hai phe Dân Chủ lẫn Cộng Hoà đều lên tiếng chỉ trích. Đây là chuyện rất hiếm xẩy ra.

Phe dân Chủ cho rằng luật ngân sách mới ban hành buộc phải cắt giảm quá nhiều, những khoản cắt giảm này có thể gây nguy hại cho giới nghèo và những người dễ lâm vào t́nh cảnh khốn khó mà không thu thêm được tiền thuế của giới giàu. Thượng nghị sỹ Tom Udall thuộc Đảng Dân Chủ, New Mexico, nói: "Dự luật này thật tồi tệ, tồi tệ quá sức.” Thượng nghị sỹ Carl Levin, Michigan, coi đây là một sự lựa chọn bất đắc dĩ.

Trong khi đó, phe Cộng Hoà đă ca tụng “thành quả” mà họ đạt được. Thượng nghị sỹ Lamar Alexander, Tennesee, cho rằng cuộc biểu quyết này là cơ hội để tiến một bước quan trọng theo đúng hướng. C̣n Thượng nghị sỹ David Vitter nói theo giải pháp này căn bản chẳng thay đổi được viễn ảnh chi tiêu và nợ nần của chúng ta.

Trong lịch sử Hoa Kỳ cũng đă có những lần số nợ vượt lên trên GDP, chẳng hạn như năm 1944, khi theo đuổi Thế chiến II, nợ của Hoa Kỳ đă cao hơn GDP đến 30%. Năm 1947, sau Thế chiến II, nợ của Hoa Kỳ cũng đă vượt lên trên GDP, nhưng chỉ một thời gian sau, nền kinh tế của Mỹ đă được phục hồi.

Những cuộc mặc cả bẩn thỉu của Đẳng Cộng Hoà, sự chia rẽ trong chính quyền, tầng nợ bắt đầu vượt lên trên GDP... đă làm cho niềm tin nơi sự phục hồi của nền kinh tế Mỹ bị lung lay. Ngày 6.8.2011, cơ qua chuyên đánh giá tín dụng Standard & Poor's của Hoa Kỳ đă hạ mức khả tín của Hoa Kỳ từ loại AAA xuống hạng AA+. Sau đây là một cái nh́n tổng quát về sự sắp hạng này:

AAA: Anh, Pháp, Đức, Canada, Australia

AA+: Hoa Kỳ, Bỉ, New Zealand

AA-: Nhật Bản, Trung Quốc

Đây là lần thứ nhất trong lịch sử, Hoa Kỳ bị xếp vào loại 2 về mức độ khả tín.

.

NH̀N VỀ TƯƠNG LAI

Qua cuộc chiến bẩn thỉu này, giới b́nh dân đă nhận ra rằng giới giàu vẫn được tiếp tục hưởng lợi, c̣n người nghèo bị móc túi thêm. Suy nghĩ này quả cũng đúng.

.

I.- Tiếp tục giảm thuế cho nhà giàu

Trong cuộc tranh cử năm 2008, ông Obama đă nói đi nói lại rằng ông sẽ buộc những người giầu nhất nước Mỹ đóng thêm thuế, trong khi sẽ giữ mức thuế của dân trung lưu và dân nghèo thấp như cũ. Nhưng khi đắc cử rồi, Đảng Cộng Hoà đă đưa mức trần nợ ra làm “con tin”: Nếu ông tăng thuế nhà giàu, Đảng Cộng Hoà sẽ không chấp nhận cho tăng mức trần nợ lên. Cuối cùng ông phải nhượng bộ, chịu giữ các đạo luật giảm thuế cho nhà giàu của Tổng Thống Bush thêm 2 năm nữa, tức là đến 31.12.2012,

.

II.- Cách giảm các khoản chi tiêu

Như đă nói trên, trong ṿng 10 năm tới chính quyền phải cắt giảm 900 tỷ USD các khoản chi tiêu và một ủy ban lưởng viện sẽ họp để cắt thêm ít nhất 1.500 tỷ nữa. Hiện nay, chưa có thể biết một cách chính xác những khoản nào sẽ bị cắt và mức cắt sẽ là bao nhiêu. Tuy nhiên, ba khoản sau đây được nhiều người lưu ư nhất:

.

(1) Cắt giảm ngân sách quốc pḥng

Ngày 9.7.2011, Hạ Viện Mỹ đă biểu quyết ngân sách quốc pḥng năm 2012 là 649 tỷ USD, trong đó có 119 tỷ USD cho các cuộc chiến đang diễn ra ở Afghanistan và Iraq. Nay nếu cắt thêm, sẽ cắt vào những khoản nào? Các nhà vận động hậu trường (lobbyists) của các đại công ty đấu thầu quốc pḥng đang hoạt động ráo riết để các quyền lợi của họ không bị lấy đi quá nhiều.

.

(2) Cắt giảm ngân sách y tế

Hiện nay hai chương tŕnh Medicare và Medicaid cung cấp bảo hiểm cho hơn 100 triệu công dân Mỹ, chiếm 22% trong tổng số chi tiêu liên bang, trong đó 33% vào bệnh viện phí, 21% tiền bác sĩ và chi phí lâm sàng, thử nghiệm, 10% tiền thuốc, và 9% cho các viện dưỡng lăo.

Theo tờ Wall Street Journal  ngày 2.8.2011, ngân khoản Medicare đă thoát khỏi bị cắt trực tiếp, nhưng trong các cuộc thương lượng giữa hai đảng tới đây, các ngân khoản dành cho những người cao niên và tàn phế có thể bị ảnh hưởng.

Dịch vụ y tế là một dịch vụ thương măi béo bở nhất, nên các tài phiệt về y tế cũng đang dùng các lobbyists vận động để sự thiệt hại của họ chỉ ở mức tối thiểu.

.

(3) Cắt giảm trợ cấp an sinh xă hội

Theo báo cáo của Board of Trustees, năm 2010 có 54 triệu người nhận tiền an sinh xă hội, trong đó có 44 triệu người về hưu và 10 triệu người tàn phế. Số ngân khoản được chi trả là 712,5 tỷ USD.

Nhưng theo thống kê mới nhất, tính đến tháng 6/2011, số người nhận trợ câp an sinh xă hội đă lên đến 60.114.000 người, trong đó có 38.540.000 người cao niên và 13.596.000 người tàn phế dưới 65 tuổi.

Tính trung b́nh, tiền trợ cấp an sinh xă hội chiếm khoảng 20,8% ngân sách liên bang. Nhiều nguồn tin nói rằng số tiền trợ cấp cho những người hưởng an sinh xă hội cũng sẽ bị giảm xuống. Thí dụ ở California, tiền trợ cấp an sinh xă hội hiện nay là 830 USD, có thể sẽ giảm xuống trong năm 2012 chỉ c̣n khoảng 750 USD. Nhưng đây chỉ là sự suy đoán. Phải đợi ủy ban lưởng viện công bố mới có thể biết con số chính xác.

Những người về hưu và những người tàn tật không thể làm như các nhà đại tư bản quốc pḥng và y tế là thuê các lobbyists đi vận động hậu trường để bảo vệ quyền lợi của họ, nhưng với khối lượng 60.000 cử tri cao niên và tàn phế, thường bỏ phiếu khiếm diện, nếu họ biết truyền thông cho nhau những ai chủ trương cắt xén phúc lợi của họ và bảo vệ quyền lợi của nhà giàu, họ cũng có thể dùng lá phiếu để bảo vệ quyền lợi của ḿnh.

.

TỪ GIẢ “ĐẢNG CỘNG HOÀ YÊU QÚY”!

Một cuộc thăm ḍ cho thấy có đến 62% dân Mỹ nghĩ rằng t́nh trạng kinh tế khó khăn hiện nay không phải do ông Obama gây ra, mà ông chỉ thừa hưởng di sản của chính phủ Bush để lại.

Cuộc kiểm tra năm 2010 cho biết số người Việt tại Hoa Kỳ hiện nay là 1.548.449 người. Có đến 82,8% người Mỹ gốc Việt là công dân Mỹ.

Người Mỹ gốc Việt rất “mê” Đảng Cộng Hoà, v́ cho rằng “Đảng Cộng Hoà chống Cộng”, mặc dầu năm 1972 chính Đảng Cộng Hoà đă đem miền Nam VN bán cho Trung Quốc.

Tại Orange County, nơi có thủ đô nối dài của VNCH, có 55% cử tri gốc Việt ghi danh vào Đảng Cộng Hoà và 22% vào Đảng Dân Chủ. Trong cuộc bầu cử Tổng Thống năm 2004, có đến 72% cử tri Mỹ gốc Việt bỏ phiếu ông George W. Bush, trong khi chỉ 28% bỏ phiếu cho ông John Kerry. Trong cuộc bầu cử Tổng Thống năm 2008, cũng có đến 2/3 cử tri Việt bầu cho ứng cử viên Cộng Ḥa John McCain. Tệ hại hơn nữa, một số vẫn tiếp tục dùng cơ quan truyền thông để chửi ông Obama sau khi ông này đă đắc cử.

Trong cuộc bầu cử ở cấp toàn quốc, số phiếu của người Mỹ gốc Việt không mang ư nghĩa ǵ. Số cử tri người Tàu, người Đại Hàn hay người Philippines cũng thế. Nhưng người Tàu có nhiều kinh nghiệm hơn người Việt rất nhiều trong công tác vận động hậu trường. Thay v́ “mê” Đảng Cộng Hoà hay Đảng Dân Chủ, họ đă áp dụng nguyên tắc “phù thịnh bất phù suy” trong bầu cử. Cứ thấy ứng cử viên nào chắc sẽ đắc cử là dồn hết tiền và phiếu cho người đó, sau này mới có thể xử dụng họ được. Người Việt chẳng ai nói được ai, nên rất khó đi con đường của người Tàu.

Nay nhiều người Việt đă nhận ra những sự thật phủ phàng và thay đổi cách nh́n cũng như cách hành động. Một thí dụ cụ thể là trong cuộc bầu cử dân biểu liên bang đơn vị 47 ở Orange County vào năm 2010, đa số người Việt đă dồn phiếu cho bà Loretta Sanchez thuộc Đảng Dân Chủ thay v́ dồn phiếu cho Trần Thái Văn thuộc Đảng Cộng Hoà, v́ biết chắc Trần Thái Văn sẽ thua, nhờ vậy bà Loretta Sanchez đă thắng lợi vẽ vang (53% số phiếu) và tích cực ủng hộ các cuộc đấu tranh của người Việt hơn.

Cuộc chiến bẩn thỉu vừa qua sẽ giúp người Mỹ gốc Việt thấy rơ hơn trong cuộc bầu cử năm 2012 sắp đến họ sẽ phải hành động như thế nào để bảo vệ quyền lợi của ḿnh.

Ngày 9.8.2011

.

Lữ Giang