|
Cũng chỉ đi theo
đuôi!
Lữ Giang
Ngày
6.2.2011 nhiều báo
trong nước đă đăng
tin “Việt Nam
tham gia cuộc tập
trận lớn nhất thế
giới”. Đây là
cuộc tập trận chung
thường niên mang tên
"Hổ Mang Vàng"
(Cobra Gold) đă bắt
đầu ngày 7.2.2011
với sự tham gia của
Thái Lan, Mỹ, Nhật
Bản, Hàn Quốc,
Indonesia, Singapore
và nước lần đầu tiên
có sự góp mặt là
Malaysia. Việt Nam
có cử 3 đại diện đến
“tham gia”.
Trước
đó, ngày 23.1.2011
một bản tin khác của
AP cho biết ngày
20.1.2010 Đô đốc
Patrick M. Walsh, Tư
Lệnh Hạm Đội Thái
B́nh Dương của Mỹ
nói rằng Mỹ sẵn sàng
mời Việt Nam tham
gia cuộc tập trận
“Cooperation
Afloat Readiness and
Training"
(CARAT) của Hải Quân
Mỹ. Ông hy vọng Việt
Nam sẽ đồng ư. Nhưng
cho đến nay Việt Nam
vẫn làm thinh.
Thái
độ dè dặt này cho
thấy Hà Nội “rét”
Anh Hai Bá Quyền và
chỉ “tham gia” lấy
lệ để khỏi mất ḷng
Mỹ và cho Trung Quốc
thấy Hà Nội c̣n có
chỗ dựa khác. Với
thái độ này, chúng
ta có thể nhận ra
hướng đi của Đảng
CSVN, nhất là trong
5 nắm tới.
CŨNG CHỈ LÀ
KIỂU NÓI M̉
Đài
RFI ngày 30.1.2011
đă phổ biến bài
“Nguyễn Tấn Dũng:
Người cầm lái Việt
Nam”, nói về
vai tṛ nỗi bật của
Nguyễn Tấn Dũng hiện
nay. Bài báo đă
trích dẫn nhiều đoạn
trên tuần báo Le
Courrier
International trích
dịch bài viết trên
tờ báo Le Temps của
Thụy Sĩ có tựa đề:
«Nguyễn Tấn Dũng:
Người cầm lái con
tàu Việt Nam».
Bài
viết cho rằng Nguyễn
Tấn Dũng là người «nghiêm
khắc», thậm chí «độc
đoán», vẫn ngồi tiếp
ghế thủ tướng cho
thấy vai tṛ của
tổng bí thư đă giảm
sút.
Theo
bài báo, hai tháng
trước, tương lai của
Nguyễn Tấn Dũng c̣n
có vẻ mờ mịt. Ông bị
kiểm điểm trước Quốc
hội về vụ Vinashin
đang ở trên bờ vực
phá sản. Dũng c̣n bị
liên lụy qua việc
khai thác bauxite do
Trung Quốc đầu tư,
mà ông Dũng đă phê
duyệt. Theo ông
Benoỵt de Tréglodé,
th́
«Lần này xem
chừng ông Dũng đă
thương lượng việc
tiếp tục ngồi ghế
thủ tướng, để đổi
lấy việc ông Trương
Tấn Sang làm chủ
tịch nước».
Cũng
theo bài báo, trong
nhiệm kỳ hai này,
Nguyễn Tấn Dũng sẽ
phải theo đuổi mục
tiêu tỉ lệ tăng
trưởng từ 7% đến 8%,
và tăng tốc phát
triển kinh tế. Việt
Nam có tham vọng trở
thành nước phát
triển vào năm 2020.
Nhưng Nguyễn Tấn
Dũng sẽ gặp nhiều
khó khăn, như trong
lănh vực quốc doanh
vốn nhiều nợ nần và
thường bị khuấy động
bởi các x́-căng-đan
tham nhũng.
Một
số khác lại tin rằng
Nguyễn Phú Trọng là
người thân Trung
Quốc, nên khi làm
Tổng Bí Thư sẽ đặt
Việt Nam vào sự lệ
thuộc Trung Quốc.
Những
nhận định trên cho
thấy nhiều chuyên
gia ngoại quốc và đa
số các chính khứa
của ta biết rất ít
về Đảng CSVN.
1.-
Nguyên tắc “tập thể
chỉ huy, cá nhân phụ
trách”
Nh́n
15 khuôn mặt trong
Bộ Chính Trị kỳ này,
chúng ta thấy từ
Trương Tấn Sang đứng
đầu đến Nguyễn Xuân
Phúc đứng cuối,
không có nhân vật
nào sáng gía cả. Thế
th́ tại sao trong 57
năm qua, từ 1954 đến
2011, Đảng CSVN vẫn
cầm quyền được mặc
dầu qua nhiều sóng
gió? Tại v́ họ tuân
hành triệt để nguyên
tắc
“Tập thể chỉ huy, cá
nhân phụ trách.”
Nguyên tắc này được
áp dụng một cách
chặt chẽ từ cấp cao
nhất đến cấp thấp
nhất.
Miền
Nam VN trước đây
không thể tồn tại
được v́ từ 1964 đến
1975, người Mỹ đă
giành quyền lănh đạo
miền Nam, các nhà
lănh đạo miền Nam
được Mỹ đưa lên chỉ
“ăn theo”, nên khi
Mỹ buông ra, họ
không biết phải làm
ǵ.
V́
chỉ đóng vai tṛ phụ
thuộc, Tổng Thống
Nguyễn Văn Thiệu lúc
đó không biết chuyện
ǵ đang xẩy ra cho
miền Nam, mặc dầu
ngoài phố đă đoán
biết. Ngay cả khi Mỹ
quyết định loại bỏ
ông và đưa Tướng
Dương Văn Minh lên
để đầu hàng, ông c̣n
cự nự và hỏi:
“Nếu tôi từ chức th́
liệu viện trợ Mỹ có
đến không?”!
Ông khuyến cáo chớ
có trao quyền cho
Tướng Minh v́
“Ông Minh rất nguy
hiểm”!
Nói
tóm lại, miền Nam
lúc đó đă được lănh
đạo theo cảm tính và
những suy nghĩ nông
cạn của cá nhân ông
Thiệu, nên sụp đổ là
chuyện phải xẩy ra.
Những
người trong Bộ Chính
Trị và trong Ban Bí
Thư Trung Ương Đảng
không đủ khả năng để
lănh đạo đất nước,
nhưng họ làm việc
theo những nguyên
tắc chỉ đạo rơ rệt,
có kỷ luật chặt chẽ
và có một đội ngũ
chuyên viên giỏi về
nhiều lănh vực của
quốc gia. Các chuyên
viên đă nghiên cứu
và đưa ra những đề
nghị để Ban Chấp
Hành Trung Ương Đảng
(BCHTƯĐ) và Bộ Chính
Trị lựa chọn. Khi
tập thể đă quyết
định, mọi người phải
tuân hành, không ai
được làm khác. Nếu
khi thi hành mà thấy
có ǵ sai sót, phải
làm tờ tŕnh lên và
chờ tập thể quyết
định. Trong lúc chờ
đợi vẫn phải triệt
để thi hành.
Như
vậy, không thể có
chuyện Nguyễn Phú
Trọng thân Trung
Quốc hay Nguyễn Tấn
Dũng thân Mỹ như một
số người đă nói ṃ.
Tất cả đều phải theo
quyết định chung. Ai
làm khác sẽ bị loại
hay thanh toán.
Trường hợp của Hoàng
Văn Hoan và Vơ
Nguyên Giáp là những
thí dụ điển h́nh.
2.- Cơ quan
nắm quyền lực thật
sự
Trên
nguyên tắc, BCHTƯĐ
là cơ quan quyền lực
tối cao. Nhưng nhiều
người không biết đến
một cơ quan đă nắm
quyền lực thật sự
trong thực tế, đó là
Ban Bí Thư Trung
Ương Đảng
(BBTTƯĐ).
Điều
Lệ của Đảng CSVN quy
định nhiệm vụ của
BBTTƯĐ là lănh đạo
công việc hàng ngày
của Đảng, thực hiện
các nhiệm vụ sau:
- Chỉ
đạo công tác xây
dựng đảng và công
tác quần chúng.
-
Kiểm tra việc thực
hiện các nghị quyết,
chỉ thị của Đảng
CSVN về kinh tế, xă
hội, quốc pḥng, an
ninh, đối ngoại.
- Chỉ
đạo sự phối hợp hoạt
động của giữa các tổ
chức trong hệ thống
chính trị.
-
Quyết định một số
vấn đề tổ chức, cán
bộ và một số vấn đề
khác theo sự phân
công của BCHTƯĐ.
- Chỉ
đạo hoặc kiểm tra
việc chuẩn bị các
vấn đề đưa ra Bộ
Chính Trị thảo luận
và quyết định.
Thành
phần BBTTƯĐ gồm một
số do BCHTƯĐ cử và
một số do Bộ Chính
Trị cử.
BBTTƯD khoá X gồm 11
thành phần sau đây: Nông Đức Mạnh
(Tổng
Bí thư). Trương Tấn
Sang (Thường trực
Ban Bí thư), Nguyễn
Văn Chi
(Chủ nhiệm
Ủy ban kiểm tra TƯ),
Tô Huy Rứa
(Trưởng
Ban Tuyên giáo Trung
ương)
Hồ Đức Việt
(Trưởng Ban Tổ chức
TƯ), Trương Vĩnh
Trọng
(Phó thủ
tướng), Lê Văn Dũng
(Chủ nhiệm Tổng cục
chính trị, Bộ Quốc
pḥng), Ṭng Thị
Phóng (Phó Chủ tịch
Quốc hội), Ngô Văn
Dụ (Chánh Văn pḥng
Trung ương Đảng) và
Hà Thị Khiết (Trưởng
ban Dân vận TƯ).
Về
BCHTƯĐ khoá XI,
chúng ta mới chỉ
biết được 4 người do
BCHTƯĐ cử là
Ngô
Xuân Lịch
(Trung
tướng, Phó Chủ nhiệm
Tổng cục Chính trị), Trương Hoà B́nh
(Chánh án Toà án
nhân dân tối cao),
Hà Thị Khiết
(Trưởng
Ban Dân vận Trung
ương) và Nguyễn Thị
Kim Ngân (UVTƯĐ).
Không có Nguyễn Tấn
Dũng.
Những
thành phần do Bộ
Chính Trị cử chưa
được công bố, nhưng
chắc chắn có Nguyễn
Phú Trọng và Trương
Tấn Sang.
Trong
BBTTƯĐ, người nắm
vai tṛ quan trọng
hơn cả là
Thường Trực Ban Bí
Thư Trung Ương Đảng.
Trong cả khoá X và
XI, Trương Tấn Sang đều nắm chức vụ này.
Điều này cho thấy
người có quyền lực
nhất hiện nay là
Trương Tấn Sang chứ
không phải Nguyễn
Tấn Dũng.
Trong
15 thành viên Bộ
Chính Trị, Trương
Tấn Sang đứng đầu,
Nguyễn Tấn Dũng đứng
thứ 3, Nguyển Phú
Trọng đứng thứ 8.
Nguyễn Phú Trọng đă
67 tuổi, quá tuổi ấn
định. Đáng lẽ ra
Trương Tấn Sang phải
làm Tổng Bí Thư,
nhưng Trương Tấn
Sang không phải là
khuôn mặt sáng sủa
và quen biết đối với
quốc nội cũng như
quốc tế, nên Nguyễn
Phú Trọng, nguyên
Chủ Tịch Quốc Hội,
được lưu lại và đưa
lên làm Tổng Bí Thư
bù nh́n, c̣n Trương
Tấn Sang, người có
nhiều mưu lược nắm
quyền. Có thể so
sánh Nguyễn Phú
Trọng với Nguyễn Bá
Lương hay Nguyễn Bá
Cẩn trong quốc hội
VNCH trước đây, ông
có tính t́nh ôn hoà,
không mưu lược, chỉ
làm đúng theo chỉ
thị.
Đối
với các vụ quan
trọng, phải xin chỉ
thị của BBTTƯĐ trước
khi hành động. Một
thí dụ cụ thể: Trong
vụ án Cù Huy Hà Vũ,
một vụ án chính trị
quan trọng, cơ quan
có quyền quyết định
có truy tố hay không
truy tố và nếu truy
tố sẽ tuyên h́nh
phạt như thế nào, đó
là BBTTƯĐ chứ không
phải Bộ Công An hay
Thủ Tướng Chính Phủ.
Do đó, khi ra trước
toà, bị cáo cũng như
luật sư chỉ căi với
những người điếc.
“Quan ṭa” chỉ đợi
cho màn kịch diễn
xong là đọc bản án
đă định sẵn,
Vụ
Toà Khâm Sứ và đất
của giáo xứ Thái Hà
ở Hà Nội cũng vậy,
BBTTƯĐ đă ra quyết
định, UBND thành phố
Hà Nội chỉ đọc. Đức
TGM Ngô Quang Kiệt
và và các linh mục
DCCT Thái Hà không
biết điều đó, thay
v́ cho thư kư đi
họp, đă đến tranh
luận vung vít với
những người điếc,
nên những chuyện
đáng tiếc đă xẩy ra.
Những
vụ lớn hơn như vụ
Vinashin, vụ khai
thác bauxít, vụ
đường xe lửa cao
tốc, v.v., đều do
BBTTƯĐ quyết định,
nên dù Vơ Văn Kiệt,
Phan Văn Khải hay
Nguyễn Tấn Dũng làm
thủ tướng, đều cũng
hành động như nhau.
Quy trách cá nhân
Nguyễn Tấn Dũng là
đánh sai mục tiêu,
mặc dầu Nguyễn Tấn
Dũng có thể bị biến
thành con bài thí.
HƯỚNG ĐI
TRONG NĂM NĂM TỚI?
Sau
32 năm cải cách
(từ
1978 đến 2010),
Trung Quốc đă trở
thành cường quốc
kinh tế đứng thứ hai
thế giới, chỉ sau
Mỹ. Năm đặc khu kinh
tế do Đặng Tiểu B́nh
chủ xuớng đă góp một
phần quan trọng vào
thành tích này: Thâm
Quyến, Sán Đầu, Hạ
Môn, Chu Hải và Hải
Nam. Các đặc khu
kinh tế đó được đặt
gần các lănh thổ
hoặc thành phố lân
cận Trung Quốc như
Hồng Kông, Ma Cao,
Đài Loan, và phát
triển theo mô h́nh
tư bản chủ nghĩa với
nhiều ưu đăi. Thâm
Quyến được coi là
đầu tàu. Đến năm
2009, Thâm Quyến đă
đạt mức GDP là
820,123 tỷ NDT, gấp
979 lần so với năm
1979, c̣n GDP tính
theo đầu người đạt
tới 13.600
USD/người, trở thành
khu vực đứng đầu
Trung Quốc.
Sau
23 năm cải cách,
Việt Nam chỉ mới
phát triển nữa với,
chưa thể “cất cánh”
được như Đài Loan,
Nam Hàn, Hồng Kông
Singapore hay Trung
Quốc. Tại sao?
Việt
Nam không theo nổi
mô thức đặc khu kinh
tế của Trung Quốc mà
chỉ mô phỏng theo
đường lối cải cách
của những nước khác.
Việt
Nam đă cho nghiên
cứu mô thức
“Chaebol”
của Nam Hàn để h́nh
thành những tập đoàn
kinh tế lớn đóng vai
tṛ mũi nhọn trong
nền kinh tế Việt
Nam. Vinashin là một
thí dụ điển h́nh.
“Chaebol” có nghĩa
là hiệp hội kinh
doanh (business
association) lớn
được đặt duới quyền
kiểm soát của tập
thể gia đ́nh.
“Chaepol” đă đẩy nền
kinh tế Nam Hàn lên
cao với 4 công ty mẹ
là Samsung, Hyundai,
Daewoo và LG. Bắt
chước Nam Hàn,
Vinashin đă h́nh
thành công ty mẹ là
Tập đoàn Công nghiệp
Tàu thủy Việt Nam
với 24 công ty con,
6 công ty liên kết
và 10 liên doanh,
nhưng thất bại thê
thảm v́ quản lư kém
và lấy quyền lợi cá
nhân và phe nhóm làm
mục tiêu chính.
Nay
Việt Nam đang thử
nghiệm mô thức đặc
khu kinh tế của
Trung Quốc dựa theo
chủ trương mới của
Trung Quốc là mở một
hành lang từ Quảng
Tây xuống tới
Singapore đi dọc
theo duyên hải Việt
Nam để cạnh tranh
thị trường với Hoa
Kỳ, Nhật và các quốc
gia Tây phương.
Đến
nay, Việt Nam đă cho
h́nh thành 15 đặc
khu kinh tế sau
đây: Khu kinh tế
Vân Đồn (Quảng
Ninh), Khu kinh tế
Đ́nh Vũ – Cát Hải
(Hải Pḥng), Khu
kinh tế Nghi Sơn
(Thanh Hóa),
Khu
kinh tế Đông Nam
Nghệ An
(Nghệ An),
Khu kinh tế Vũng Áng
(Hà Tĩnh); Khu kinh
tế Ḥn La (Quảng
B́nh), Khu kinh tế
Chân Mây – Lăng Cô
(Thừa Thiên Huế),
Khu kinh tế mở Chu
Lai (Quảng Nam), Khu
kinh tế Dung Quất
(Quảng Ngăi), Khu
kinh tế Nhơn Hội
(B́nh Định), Khu
kinh tế Nam Phú Yên
(Phú Yên), Khu kinh
tế Vân Phong (Khánh
Ḥa), Khu kinh tế
Phú Quốc
(Kiên
Giang), Khu kinh tế
Định An
(Trà Vinh)
và Khu kinh tế Năm
Căn (Cà Mau).
Việt
Nam đang cho h́nh
thành thêm hai đặc
khu kinh tế nữa là
Lao Cai và Côn Sơn.
Theo
mô thức này, Việt
Nam đă đi sau Trung
Quốc đến 32 năm,
nhưng Việt Nam khó
thu hút được các đầu
tư lớn của ngoại
quốc v́ thiếu hạ
tầng cơ sở
(như
điện, hệ thống giao
thông, cơ chế luật
pháp, v.v.) và có
thị trường nhỏ. Hiện
nay hăng Dell, một
hảng sản xuất về máy
điện điện toán của
Hoa Kỳ, đang bỏ ra
100 tỷ USD để đầu tư
về điện toán ở Trung
Quốc với hy vọng bán
tại Trung Quốc
khoảng 300 triệu máy
tính. Việt Nam không
có một thị trường
lớn như vậy.
KHÓ KHĂN
CHÍNH VẪN LÀ CƠ CHẾ
Website của đài RFI
của Pháp ngày
19.1.2011 đă phổ
biến bài “Nghịch
lư của Việt Nam:
ngoài thẻ đảng,
trong tư bản”,
tóm lược bài của
Florence Compain,
đặc phái viên từ Hà
Nội, đăng trên nhật
báo Le Figaro của
Pháp, nh́n lại quá
tŕnh phát triển của
Việt Nam sau 25 năm
đổi mới.
Bài
báo nói rằng
sự nghịch lư của
Việt Nam hiện giờ
vẫn là: một chế độ
cộng sản nhưng với
bản chất tư bản.
Đảng CSVN hiện có
khoảng 3,6 triệu
đảng viên, tương
đương với 10% số dân
ở độ tuổi lao động.
Nhưng đa số người
dân chỉ nghĩ tới
chuyện kinh doanh
làm ăn. Trong mắt
họ, sự thành đạt
được đo với 3 tiêu
chuẩn:
tậu nhà mới,
mua xe hơi và cho
con đi du học ở nước
ngoài.
Theo
Le Figaro, tại Việt
Nam, việc chạy theo
đồng tiền đă trở
thành một môn thể
thao, nếu không nói
là một ‘‘nỗi ám ảnh
quốc gia’’.
Đối với các nhà tư
bản đỏ, có thẻ đảng
viên ở trong túi là
một cách để làm giàu
dễ dàng hơn.
Theo ông Benoit de
Tréglodé, chuyên gia
thuộc Viện nghiên
cứu Đông Nam Á,
các cuộc đấu đá giữa
các phe phái trong
nội bộ đảng chủ yếu
là để giành lấy
quyền kiểm soát các
hoạt động kinh tế.
Về
phía người dân Việt
Nam, Le Figaro cho
biết hầu hết chỉ
nghĩ đến chuyện làm
ăn kiếm tiền và
tuyệt đối không đụng
tới chuyện chính
trị. Họ hầu như
không bao giờ bày tỏ
chính kiến miễn là
chính quyền duy tŕ
một sự tăng trưởng
đều đặn, giúp cho
đời sống kinh tế đi
lên. Theo Le Figaro,
làm giàu nhưng phải
giữ im lặng dường
như là chuyện thường
t́nh ở Việt Nam, nơi
mà người dân thuộc
vào hàng lạc quan
nhất thế giới, nơi
mà thăm ḍ dư lụân
cho thấy, giới trẻ
thích nhà tỷ phú
Bill Gates nhiều hơn
là Bác Hồ.
Bài
báo đă không đề cập
đến một yếu tố quan
trọng đang chi phối
nền kinh tế Việt
Nam, đó là
“Nền kinh tế ngầm”,
vượt ra ngoài tầm
kiểm soát của chính
quyền, trong đó có
cả những hoạt động
hợp pháp và bất hợp
phát. Đây là những
hoạt động đă giúp
nhiều người làm giàu
một cách nhanh
chóng. Họ thường hợp
tác hay đút lót cho
các cán bộ để việc
làm ăn được dễ dàng.
Phải
công nhận rằng trong
những năm qua. Việt
Nam đă đặt được
những mức phát triển
kinh tế ngoạn mục,
nhưng Việt Nam đă
không thể "cất cánh"
để bay cao lên được,
theo chúng tôi, v́
hai lư do chính sau
đây:
Thứ nhất: người Việt ở trong
nước cũng như hải
ngoại thường
chỉ lo mưu lợi cá
nhân và thiếu chữ
tín
nên không thể hợp
tác kinh doanh để có
vốn lớn và đầu tư
lớn. Hai người Việt,
kể cả hai anh em,
góp vốn với nhau làm
ăn th́ chỉ một thời
gian sau là rả đám.
V́ thế, chúng ta
thấy các cơ sở lớn
trên đường Bolsa đều
do người Tàu làm
chủ. Ở Việt Nam cũng
như thế thôi.
Thứ hai: nền giáo dục từ
chương do cha ông để
lại
đă đào tạo
ra những con người
thiếu sáng kiến và
phát minh lớn. Nền giáo dục đó chỉ
đào tạo ra những
quan lại và những
người cung cấp dịch
vụ như bác sĩ, nha
sĩ, dược sĩ, luật
sư, giáo sư, v.v.
Lúc ở trường, học
sinh và sinh viên
Việt Nam có điểm rất
cao nhưng khi ra đời
thường biến mất. Đó
là một nền giáo dục
kềm hăm, nhưng nhiều
người muốn đem áp
dụng tại Mỹ!
VẪN LÀ “CÁI
BÓNG CỦA TRUNG QUỐC”
Một
yếu tố quan trọng
khác mà nhiều người
đă thấy, đó là sự
kềm kẹp của nước bá
quyền Trung Quốc.
Trong lịch sử Việt
Nam, chỉ có thời
Pháp thuộc là nước
Việt thoát ra khỏi
ảnh hưởng của Trung
Quốc. Nhờ Pháp, Việt
Nam mới có biên giới
trên bộ và trên biển
với Trung Quốc.
Trong những thời kỳ
khác, Việt Nam luôn
phải tùy cơ ứng
biến, không phải lúc
nào cũng đem B́nh
Ngô Đại Cáo và Hịch
Tướng Sĩ ra đọc như
nhiều người đă
tưởng.
Trong
các cuộc gặp gỡ giữa
hai bên, lúc nào
phương châm 16 chữ
vàng và 4 tốt
cũng được đem ra
đọc.
16
chữ vàng là:
"LÁNG GIỀNG HỮU
NGHỊ, HỢP TÁC TOÀN
DIỆN, ỔN ĐỊNH LÂU
DÀI, HƯỚNG TỚI TƯƠNG
LAI".
C̣n 4
tốt là:
"LÁNG GIỀNG TỐT, BẠN
BÈ TỐT, ĐỒNG CHÍ
TỐT, ĐỐI TÁC TỐT"
Nhưng
thực tế không phải
vậy. Ngoài những
tranh chấp trên Biển
Đông và biên giới
trên bộ, trên các
lănh vực khác, Trung
Quốc đều có thể áp
đảo Việt Nam. Một
th́ dụ cụ thể là cán
cân mậu dịch giữa
đôi bên. Tổng cục
Hải quan VN cho hay
kim ngạch nhập khẩu
hàng hóa từ Trung
Quốc năm 2010 là
20,01 tỷ USD, trong
khi Việt Nam chỉ bán
cho Trung Quốc
khoảng 6,5 tỷ USD,
cán cân mậu dịch của
Việt Nam được ước
lượng thâm thủng
khoảng 12 tỷ USD.
Trong
khi đó, làm ăn với
Mỹ, Việt Nam đă đạt
“thắng lợi vẽ vang”:
Việt Nam đă bán cho
Mỹ 13,6 tỷ USD và
chỉ mua của Mỹ 3,2
tỷ USD. Cán cân mậu
dịch của Mỹ bị thâm
hụt đến 10,3 tỷ USD.
Ngày
30.11.2009, bà Susan
Schwab, cựu đại diện
thương mại Hoa Kỳ đă
khuyến cáo Việt Nam
phải chọn một đường
lối phát triển kinh
tế riêng để thoát
khỏi
“cái bóng Trung
Quốc”.
Bà nhấn mạnh:
“Việt
Nam phải có con
đường phát triển
riêng, không được
rập khuôn để trở
thành một Trung Quốc
thứ hai. Cách tốt
nhất là Việt Nam hăy
nỗ lực để trở thành
điểm đến thứ hai của
giới đầu tư, ngoài
Trung Quốc, trong
bối cảnh việc đầu tư
vào Trung Quốc tuy
được ưa chuộng nhưng
giới đầu tư không
muốn hoàn toàn lệ
thuộc vào thị trường
đó.”
Hiện
nay Trung Quốc, Mỹ,
Nhật và một số quốc
gia Tây phương đă
muốn biến Việt Nam
thành cái hành lang
để phát triển kinh
tế ở Đông Nam Á,
nhưng Việt Nam thiếu
hạ tầng cơ sở. Trong
khi Mỹ bước những
bước chậm chạp,
Trung Quốc sẵn sàng
xây hạ tầng cơ sở
cho Việt Nam, Lào,
Cam-bốt và Miến
Điện, và làm ngay
con đường sắt cao
tốc xuyên Á từ Quảng
Đông đến Singapore
xuyên qua Việt Nam.
Việt Nam phải tùy cơ
ứng biến.
Lưu
Văn Sơn, Thường Trực
BBTTƯĐ của Trung
Quốc đă đến thăm
Việt Nam vào tháng 9
năm 2010 vừa qua.
Ông nhấn mạnh:
Lănh đạo Đảng, Chính
phủ và nhân dân
Trung Quốc luôn coi
trọng phát triển
quan hệ láng giềng
hữu nghị truyền
thống với Việt Nam;
sẽ làm
hết sức ḿnh để mối
quan hệ
"đối tác hợp tác
chiến lược toàn
diện"
Trung
Quốc - Việt Nam
không ngừng được
củng cố và phát
triển.
Trong
chiến tranh Việt
Nam, Hà Nội luôn là
“cái bóng của Trung
Quốc”. Trong thời
b́nh, Hà Nội cũng
rất khó thoát
khỏi “cái bóng” đó.
Ngày
8.2.2011
Lữ Giang
|