|
♠
www.motgoctroi.com
mến chào
bạn
Coi chừng trúng kế địch
Lữ Giang
Các tài liệu được tiết lộ trong những
năm gần đây cho thấy Tổng Thống Thiệu
cai trị miền Nam những không biết địch
và “đồng minh” làm gì, cứ suy nghĩ và
hành động theo cảm tính, nên đã làm mất
miền Nam.
Kể từ năm 1975, người Việt chống cộng ở
trong cũng như ngoài nước đã phát động
nhiều phong trào và chiến dịch đòi lật
đổ chế độ cộng sản ở trong nước, nhưng
cũng như Tổng Thống Thiệu, họ không biết
rõ địch và “đồng minh” như thế nào và
đang làm gì.
Về phía “đồng minh”, họ thường tin Mỹ là
“Anh Hai Chống Cộng” và “Anh Hai Nhân
Quyền” nên mọi chuyện đều kêu cứu Anh
Hai và trông chờ vào Anh Hai! Có người
cũng biết Mỹ là “Anh Hai Trở Mặt”, nhưng
không dựa vào Mỹ thì dựa vào ai bây giờ?
Về phía địch, họ vẽ ra một hình ảnh chế
độ cộng sản theo óc tưởng tượng của họ
dựa vào một số hình ảnh tổng quát như “gian
ác, ngu dốt, hèn nhát, tham những, thất
bại và sắp sụp đổ rồi...”,
và họ “oanh tạc” không ngừng nghỉ vào
những “đối tượng” đó, trong khi các thủ
đoạn của cộng sản gian ác và tinh xảo
gấp trăm lần những gì người Việt chống
cộng đã tố cáo. Đi “tác chiến” mà không
biết địch, không biết “đồng minh”, thua
là chuyện đương nhiên.
Dĩ nhiên, trong cộng đồng người Việt hải
ngoại cũng có rất nhiều người có kiến
thức và kinh nghiệm, thấy được những gì
địch và “đồng minh” đang làm, nhưng họ
không muốn báo động hay đề nghị phương
thức hành động, vì phát biểu những gì
khác với “tập thể chống cộng” đều bị
chụp ngay cái mũ “tay sai cộng sản” hay
“đặc công cộng sản nắm vùng” và bị đưa
ra “tùng xẻo”, do đó chẳng ai muốn dây
với hủi.
NHỮNG NGƯỜI CAN ĐẢM
Kể từ khi có “cuộc cách mạng hoa lài” ở
Tunisia, hàng ngày trên các báo và nhất
là trên các diễn đàn Internet, nhiều
người Việt chống cộng ở hải ngoại đã
tung ra hàng trăm bài kêu gọi đồng bào
trong nước “đứng dậy mà đi đồng bào
ơi” để làm một cuộc “cách mạng hoa
lài” tại Việt Nam. Họ muốn rằng cuộc
cách mạng đó phải xẩy ra và coi ước muốn
đó là hiện thực, ai nói khác đều bị
“oanh tạc” tơi bời. Thế nhưng cũng có ba
người đã nhận định khác họ, đó là các
ông Nguyễn Minh Cần, Tô Hải và Nguyễn
Thượng Long. Nhìn lại, ông Nguyễn Minh
Cần đang ở bên Nga, còn hai ông Tô Hải
và Nguyễn Thượng Long đang ở trong nước.
Ở bên Nga và ở trong nước thì chỉ có thể
“oanh tạc” chứ không thể “tùng xẻo”
được. Nhưng các chính khứa phèng la ở
hải ngoại đâu có chịu thua, họ đem
“Quốc văn giáo khoa thư chống cộng lớp
đồng ấu” ra giảng cho mấy ông một
mách!
Ba ông nói gì mà bị các chính khứa phèng
la “dạy dỗ” vậy?
Trong bài “Không
ai được đùa với cách mạng và nổi dậy”
công bố ngày 28.2.2011, ông Nguyễn Minh
Cần đã cho viết:
“Nếu các chiến sĩ dân chủ lơ là việc
chuẩn bị để khi thời cơ đến ta không kịp
nắm lấy, hay khi thời cơ chưa đến, điều
kiện chưa chín muồi mà đã vội vã nổi dậy
tạo cơ hội cho kẻ thù của dân chủ tiêu
diệt phong trào thì các chiến sĩ dân chủ
sẽ có một trách nhiệm lớn lao trước Lịch
sử. Không thể đùa với cách mạng, với nổi
dậy.”
Ông đã nhấn mạnh rằng
“kẻ thù của dân
chủ muốn tiêu diệt phong trào khi còn
trong trứng nước thường cho “nội gián”
chui vào các cơ quan lãnh đạo để xúi
giục những cuộc nổi dậy “non”. Phải hết
sức cảnh giác!”.
Và ông nói thêm:
“May mà những
người trong nước đã không nghe lời giục
giã nguy hiểm này.”
Đó là kinh nghiệm của một cựu đảng viên
cao cấp của đảng CSVN, đã từng giữ chức
cựu ủy viên thành ủy Hà Nội, cựu Phó Chủ
Tịch Ủy Ban Hành Chính thành phố Hà Nội.
Sau đó ông bàn về những chuyện gì có thể
xẩy ra nếu cuộc “cách mạng” thành công.
Ông đem cuộc cách mạng ở Nga năm 1991 ra
với kết luận: “Ngày nay, những thành
quả dân chủ trong những năm đầu của
chính quyền dân chủ đang dần dần mất
hết: không còn tự do bầu cử, tự do ngôn
luận, tự do báo chí, tự do biểu tình,
v.v... theo đúng nghĩa nữa. Thất bại này
là một bài học có tính giáo huấn cho
chúng ta!»
Nhà văn Tô Hải, vốn tự nhận là Thằng
Hèn, viết bài
“Hương hoa lài”... làm tôi… nhức óc!”
công bố ngày 28.2.2011, đưa ra các tài
liệu chứng minh tình trạng nước Nga năm
1991 hoàn toàn khác xa tình trạng của
Việt Nam ngày nay, nên không thể có một
cuộc cách mạng như ở Nga 1991.
Ông cho biết tình hình trong nước như
sau:
“Không một ai dám động đến hai chữ “Tự
Do”, “Nhân Quyền”, Đả đảo này nọ lại
càng không…. Đố ai dám đứng hô to một
câu để mọi người đáp lại. Lập tức anh sẽ
bị bịt miệng đưa đi ngay, về đâu không
biết!... Cũng là một thói quen xấu mà
người Việt nói chung dã gần một thế kỷ
nay là: bị cái chữ “SỢ” nó án ngữ trong
đầu óc, tim, gan!”
Ông kết luận:
“Vì thế, tớ xin nhắc lại LÚC NÀY
CHƯA PHẢI LÀ CÓ THỜI CƠ, ĐỊA LỢI, NHÂN
HOÀ! CÁC BẠN THANH NIÊN HÃY HẾT SỨC THẬN
TRỌNG CHỚ CÓ NGHE NHỮNG LỜI KÊU GỌI
“XUÔNG ĐƯỜNG BẰNG BẤT CỨ GIÁ NÀO”, BỞI
BẤT CỨ AI!... Bằng không, đổ máu, bắt bớ
sẽ chắc chắn xảy ra! Nên nhớ Trung Quốc
không bao giờ ngồi yên khi thấy “một
phần lãnh thổ” của họ có nguy cơ xụp đổ
đâu!”
Với bài “Cách
mạng đâu có đơn giản chỉ là hiệu ứng của
đám đông”, ông Nguyễn Thượng
Long cho biết một hãng thông tấn ngoại
quốc vừa phỏng vấn ông về Đại Hội Đảng
11, về “cách mạng hoa nhài” nở ở Việt
Nam... Về “cách mạng hoa nhài” ông nhận
định rằng cách mạng không hoàn toàn đơn
giản là một hiệu ứng của đám đông. Cách
mạng là khoa học, là nghệ thuật giành
chính quyền, giữ chính quyền... Ông nói:
“Nếu cách mạng
chỉ đơn giản là hiệu ứng của đám đông
thì dù đám đông có đông đến đâu cũng chỉ
gây nên được những huyên náo không đáng
ngại cho nhà cầm quyền. Có thể lắm, một
đám đông cực kỳ phấn khích nhưng lại vô
cùng nghèo đói về chính trị thì đám đông
đó sẽ rất nhanh chóng tự mình biến mình
thành món “Thịt nướng” bất đắc dĩ trên
bàn ăn của những thể chế toàn trị và độc
tài đã có thâm niên cùng năm tháng.”
Cả ba nhà đấu tranh nói trên, vì khung
cảnh giới hạn, không thấy hết những khía
cạnh khác của cuộc “cách mạng hoa lài” ở
Trung Đông và Bắc Phi, nhưng họ cũng đã
nói lên được những sự thật mà những
người coi ước muốn là hiện thực không
muốn nghe.
Qua kinh nghiệm, các nhà đấu tranh ở
trong nước thừa hiểu rằng hầu hết các tổ
chức đấu tranh ở hải ngoại không có thực
lực, không có tổ chức, không có kế hoạch
hay chương trình hành động gì ngoài lòng
thù hận và các tuyên ngôn tuyên cáo. Họ
lại thường hay đánh nhau để tranh giàng
địa vị nên bể ra từng mãnh. Cuộc chiến
hiện đang âm ỉ ở Houston, ở San José, ở
Seattle, v.v. Do đó, chẳng ai bị kích
động hay trông chờ sự yểm trợ ở hải
ngoại.
THỦ ĐOẠN CỘNG SẢN
Gaddafi và các lãnh tụ độc tài ở Trung
Đông và Bắc Phi không phải là những nhà
chính trị chuyên nghiệp, không dự trù
được các tình huống có thể xẩy ra và
phương thức đối phó, nên bị hoàn cảnh
hay CIA đưa đẩy là chuyện không có gì
đáng ngạc nhiên. Trái lại, cộng sản
Trung Quốc và Việt Nam có rất nhiều kinh
nghiệm về nổi dậy và chống nổi dậy, và
luôn ở trong thế ứng chiến, nên những
thành phần chống đối thường bị sa lưới
một cách thê thảm.
Khi có một cuộc nổi dậy, công việc đầu
tiên là điều tra xem ai là kẻ lãnh đạo
và các thành phần xách động, phải làm
sao để cho các thành phần này xuất đầu
lộ diện và tiêu diệt.
Trong biến cố Thiên An Môn năm 1989,
được khởi sự từ ngày 18.4.1989 với
khoảng 30.000 sinh viên tập trung tại
quảng trường Thiên An Môn, chính quyền
có đàn áp ngay đâu, trái lại còn cho Thủ
Tướng Lý Bằng giả đứng ra thương lượng
để câu giờ. Trong thời gian câu giờ,
công an đã giả dạng ký giả và các sinh
viên đấu tranh đi quay phim, chụp hình
và điều tra ai là người lãnh đạo và các
thành phần xách động. Có người ngồi điều
khiển trong bóng tối, thấy cuộc đấu
tranh ngày càng lên cao, cứ tưởng
“thời cơ đã
tới rồi”, vội nhảy ra để
“làm đại sự” nên lãnh đủ!
Khi nắm vững tình hình, chính quyền đã
cho công an bao vây và lùng bắt các
thành phần lãnh đạo và xách động. Đến
ngày 31.5.1989, chính quyền mới cho quân
đội đàn áp thẳng tay bằng cách nả súng
vào đoàn sinh viên và cho xe tăng cán.
Theo báo cáo của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ,
có khoảng 4.000 người bị giết và 40.000
người bị thương. Theo ước lượng, đã có
khoảng 1500 sinh viên bị bắt. Có 21
người bị nhận diện qua các phim ảnh,
nhưng công an chưa bắt được, đã ra lệnh
truy nả, trong đó có ít nhất là 6 lãnh
tụ sinh viên. Một số lãnh tụ bị mất
tích, có thể đã bị thủ tiêu. Chính quyền
nói họ không biết. Khi các thành phần
lãnh đạo và xách động không còn, các
cuộc nổi dậy tan biến.
Đại Tá Gaddafi là một lãnh tụ võ biền,
không có mưu lược, không biết ai là lãnh
đạo, cứ đem cảnh sát và quân đội ra càn
bừa, nên dẹp đầu này đầu kia lại nổi
lên. Hiện nay, phe tranh đấu đã lập
“Hội Đồng Quốc Gia Libya” (Libyan
National Council) để tranh đấu. Không ai
biết ban lãnh đạo hội đồng này là ai,
chỉ biết Hafiz Ghoga là phát ngôn viên.
Đập rắn mà không đập đầu, nó sẽ tiếp tục
bò.
Trong vụ Cồn Dầu, công an điều tra và
khám phá ra người chủ mưu là anh Nguyễn
Thành Năm, 43 tuổi, một giáo dân của
Giáo xứ Cồn Dầu phụ trách về tang lễ,
Công an đã bắt anh ta tra khảo nhưng
không truy tố mà thả ra, rồi cho dân
quân bắt đánh, hôm sau anh ta bị ói máu
và chết.
Phương pháp thứ hai của cộng sản là cho
xâm nhập vào các tổ chức để lấy tin tức
rồi lập kế hoạch phá vỡ. Mặt Trận Hoàng
Cơ Minh, Mặt Trận Thống Nhất các Lực
Lượng Yêu Nước Giải Phóng Việt Nam của
Lê Quốc Túy và Chí Nguyện Đoàn Hải Ngoại
Phục Quốc của Võ Đại Tôn đã tan rã vì
chiến thuật này.
Phương pháp thứ ba là thành lập những tổ
chức chống cộng giả để câu các con mồi
vào rồi tóm cổ. Chúng ta đã phát hiện
được các tổ chức sau đây là tổ chức
“chống cộng cò mồi” của CSVN: Chính phủ
Việt Nam Tự Do của Nguyễn Hữu Chánh, Mặt
Trận Nhân Dân Hành Động biến thành Đảng
Dân Chủ Việt Nam của Nguyễn Sĩ
Bình, Đảng Vì Dân của Nguyễn Công
Bằng,v.v. Khối 8406 đang là một nghi
vấn. Trần Anh Kim, thành viên “Ban điều
hành Khối 8406” và những người có dính
líu đến Khối 8406 như Nguyễn Văn Đài, Lê
Thị Công Nhân... đều bị bắt và bị kết án
nặng, trong khi Linh mục Phan Văn Lợi,
coi như trưởng ban điều hành Khối 8406,
ra tuyên ngôn, kháng thư... chửi cộng
sản thoải mái bằng những lời lẽ rất nặng
nề mà chẳng sao cả. Nhiều người gọi LM
Phan Văn Lợi là “chống cộng theo
kiểu ông cố nội thằng Việt Cộng”.
Tốt hơn cả là đừng dính líu đến tổ chức
này.
Trong tháng qua, kể từ khi cuộc “cách
mạng hoa lài” bùng nổ, lời kêu gọi nổi
dậy được phát ra tràn ngập trên Facebook
và các diễn đàn Internet. Nhưng một
người đấu tranh ở trong nước đã cho tôi
biết những lời kêu gọi xuống đường này
vừa phát xuất từ các nhóm đấu tranh vừa
phát xuất từ công an, hôm họ bảo tập họp
chỗ này, mai họ kêu tập họp chỗ khác...
Ở Việt Nam mà đọc thấy những lời kêu gọi
theo kiểu Wael Ghonim đưa ra trên
Facebook ở Ai Cập đều phải cảnh giác.
Công an đang rình chụp “những con nai
vàng ngơ ngác”! Tuy nhiên, khi lời kêu
gọi được gởi tới thẳng địa chỉ của mình
là phải đề phòng. Chúng nó đã chú ý tối
mình rồi đó!
Có người còn than phiền rằng có nhiều
nhóm ở hải ngoại đã coi công việc đấu
tranh ở trong nước như một bửa nhậu, họ
cứ ở ngoài la lớn “Zô! Zô! Zô!”,
nếu thành công, coi như đó công của họ,
nếu thất bại thì “sống chết mặc bây”!
Trường hợp của Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế là
một trường hợp cần được lưu ý. Ông Quế
vốn là một chính khách phèng la và theo
cơ hội chủ nghĩa. Việt Cộng coi ông chỉ
là cái thùng rỗng kêu to, không có tổ
chức hay kế hoạch hành động gì ngoài
đánh phèng la, nhưng vẫn theo dõi để
khám phá những tổ chức muốn dùng ông làm
con bài.
Ông là loại chơi computeur tơ lơ mơ. Vì
thế, hacker của công an đã chui vào máy
của ông và khám phá ra một số người nào
đó đã liên lạc với ông với ý định dùng
ông làm con bài, nên chiều 26.2.2011
công an đã bắt ông với mục tiêu là xét
nhà để tịch thu cái hard disk trong
computeur ông như một bằng chứng, sau đó
thả ông ra. Với những người bị theo dõi
như bác sĩ Nguyễnn Đan Quế, liên lạc với
họ có thể bị họa.
YẾU TỐ NGOẠI TẠI
Một yếu tố quan trọng mà các ông Nguyễn
Minh Cần, Tô Hải và Nguyễn Thượng Long
không nói đến là khi có một biến cố xẩy
ra ở Việt Nam như ở Libya, liệu Hoa Kỳ
và các cường quốc có can thiệp vào hay
không? Tại sao các cuộc đàn áp dữ dội đã
xẩy ra ở Trung Quốc, ở Bắc Hàn, ở Miến
Điện, ở Zimbabwe, hay nội chiến ở Sudan,
ở Somalia, v.v., Mỹ và các quốc gia Tây
phương chỉ can thiệp cho có lệ rồi để
“sống chết mặc bây”, trái lại đã can
thiệp mạnh vào Kuwait, Iraq, Ai Cập và
Libya?
Thực tế cho thấy
Mỹ và các cường quốc can thiệp không
phải vì lý tưởng dân chủ và nhân quyền
như một số người đã tưởng mà vì hai yếu
tố chính sau đây: Thứ nhất là họ có
quyền lợi ở nơi xẩy ra biến cố và thứ
hai, nơi đó có thể can thiệp thành công.
Kuwait, Iraq, Saudi Arabia, Bahrain, Ai
Cập hay Libya là những căn cứ thiết yếu
của Mỹ và là những nơi có nhiều dầu lửa
hay khí đốt, những thứ mà Mỹ rất cần.
Những nơi này lại có thể can thiệp bằng
quân sự được. Trái lại ở Somalia. Sudan,
Zimbabwe, Miến Điện, Bắc Hàn, v.v., Mỹ
chẳng có nhiều quyền lợi, nên chỉ can
thiệp lấy lệ. Với Trung Quốc, Mỹ và các
quốc gia Tây phương không có khả năng
can thiệp, trừ khi tạo ra thế chiến thứ
ba, nên chỉ lên án và cấm vận vớ vẩn.
Tài liệu cho thấy Mỹ đã quyết định thay
thế Tổng Thống Mubarak từ năm 2008, vì
ông ta già, bệnh hoạn và không nghe lời
Mỹ nữa. Nhưng thay vì làm một cuộc đảo
chánh quân sự không đổ máu và đưa người
khác của Mỹ lên, Mỹ lại dùng cuộc “cách
mạng hoa lài” để đẩy Mubarak đi, đưa tới
nhiều rắc rối: Nếu bầu cử tự do, chắc
chắn nhóm Huynh Đệ Hồi Giáo sẽ thắng.
Muốn đưa người của Mỹ lên phải tổ chức
bầu cử mánh mung như ở Iraq hay
Afghanistan và sau đó còn phải dẹp loạn
có thể kéo dài trong nhiều năm.
Tổng Thống Obama đã chính thức yêu cầu
Tổng Thống Gaddafi ra đi. Điều này cho
thấy Mỹ đã có kế hoạch thay thế Tổng
Thống Gaddafi vì ông ta thuộc loại “sớm
đầu tồi đánh”, nhưng lại cũng dùng “cách
mạng hoa lài” nên đang gặp rắc rối lớn.
Ngày 14.4.1986, Tổng Thống Reagan đã cho
mở cuộc hành quân gọi là “Operation
Ghost Rider”, dùng 18 phi cơ F-111F oanh
tạc dinh Tổng Thống Gadhafi ở Tripoli,
nhưng Tổng Thống Gadhafi và gia đình đã
thoát ra ngoài trước, nên không hề hấn
gì. Hoa Kỳ và LHQ cũng đã áp dụng lệnh
cấm vận đối với Libya, nhưng chẳng sao
cả. Có Nga và Trung Quốc đứng về phía
Gaddafi. Nay Mỹ, Anh và Pháp đang cân
nhắc có nên tái diễn trò cũ hay không.
Gaddafi đã có kinh nghiệm và đang bị dồn
vào thế chân tường nên sẽ sống chết với
Mỹ.
Tháng 7 năm 2008, Tòa án Hình sự Quốc tế
đã quyết định truy tố Tổng Thống Tổng
Bashir của Sudan về tội diệt chủng, các
tội ác đối với nhân loại và các tội ác
chiến tranh, và đã ra trát bắt giam,
nhưng đã làm được gì đâu?
Giả thiết có một biến loạn xầy ra ở Việt
Nam và chính quyền đàn áp dã man, liệu
Mỹ và các cường quốc có can thiệp hay
không? Mỹ đã can thiệp vào Việt Nam 20
năm và không thành công nên đành bán cái
cho Trung Quốc. Trung Quốc cũng không để
cho Mỹ can thiệp vào “một phần lãnh thổ”
của họ (nói theo ông Tô Hải). Thiếu yếu
tố can thiệp từ bên ngoài và Đảng CSVN
đã đề phòng cẩn mật. một cuộc “cách mạng
hoa lài” rất khó bùng lên tại Việt Nam
lúc này.
Như đã nói ở trước, người Việt đấu tranh
không có tổ chức chặt chẽ và khoa học,
không có kế hoạch và chương trình hành
động, không có chiến lược và chiến thuật,
chỉ la làng theo cảm tính và do sự thúc
đẩy của lòng hận thù, lại đi ngoài đường
lối của Anh Hai nên không được yểm trợ,
do đó rất khó đấu tranh thành công và
thường bị sa lưới địch, kéo theo những
người trong nước.
Ngày 8.3.2011
Lữ Giang
|