|
♠
www.motgoctroi.com
mến chào bạn
Những chiến sĩ bị bỏ
rơi
Lữ Giang
Tướng Vang Pao đă
qua đời hôm 6.1.2011
tại Fresno,
California, sau khi
nhập viện 10 ngày v́
bệnh sưng phổi,
hưởng thọ 81 tuổi.
Cái chết của Tướng
Vang Pao đă khiến
báo chí thế giới
cũng như Việt một
lần nữa nhắc những
chuyện bi thảm mà
người Hmong đă và
đang phải gánh chịu
v́ đă hợp tác với
CIA để chống lại
Cộng Sản Lào và Việt
Nam. Họ đă chiến đấu
rất anh dũng, nhưng
rồi bị bỏ rơi và lâm
vào cảnh cùng khốn.
Các kư giả Tây
phương đă bỏ nhiều
công sức để mở các
cuộc điều tra và
viết về thân phận bi
thảm của người Hmong
sau khi Mỹ rút khỏi
Đông Dương. Đây là
những tài liệu qúy
báu giúp chúng ta
rút ra nhiều bài học
kinh nghiệm.
Trong bài này chúng
tôi xin tóm lược
thân phận của người
Hmong trong cuộc
chiến và sau cuộc
chiến. Trong bài tới
chúng tôi sẽ nói đến
vụ án Vang Pao, một
vụ án mà những người
Việt “chống cộng”
trên đất Mỹ không
thể không biết đến.
VÀI NÉT VỀ
NGƯỜI HMONG
Người Hmong thuộc
ngữ hệ Mèo – Dao vốn
ở phía nam Trung
Quốc. Họ tạo thành
nhóm sắc tộc lớn thứ
5 trong số 56 sắc
tộc được chính thức
công nhận ở Trung
Quốc với dân số hiện
nay khoảng 10 triêu
người. Họ thường
sống tại các tỉnh
Quư Châu, Hồ Nam,
Vân Nam, Tứ Xuyên,
Quảng Tây và Hồ Bắc.
Một số đă di cư
xuống Đông Nam Á vào
khoảng thế kỷ 16 và
17.
Hiện nay tại Việt
Nam, người Hmong
chiếm khoảng 0,8%
dân số ở khắp vùng
rẻo cao trên 1500
thước ở các tỉnh
miền núi phía Bắc,
chủ yếu tại ba tỉnh
Lao Cay, Hà Giang và
Tuyên Quang.
Trong chiến tranh
Việt Nam, số người
Hmong ở Lào được ước
lượng có khoảng
350.000 người, chia
ra làm ba ḍng tộc
khác nhau: Hmong Sọc,
Hmong Xanh
(c̣n gọi là Hmong
Hoa)
và Hmong Trắng.
Những tên này được
đặt theo trang phục
của người Hmong.
Người Hmong Sọc và
Hmong Xanh sống ở
phía tây Lào. Hai
ḍng tọc này rất
hiền ḥa, chỉ lo
canh tác làm ăn,
không muốn can dự
vào cuộc chiến.
Người Hmong Trắng
sống ở các đồi núi
chung quanh Cánh
Đồng Chum ở phía
đông bắc Lào, gần
sát với biên giới
Việt Nam. Đây là một
ḍng tộc tương đối
văn minh hơn hai
ḍng tộc kia và
thường được coi là
những chiến sĩ kiên
cường
(tenacious warriors).
V́ thế, người Hmong
Trắng được cơ quan
t́nh báo CIA khai
thác.
ĐI VÀO CUỘC
CHIẾN
Người Hmong sống chủ
yếu tại các vùng núi,
với tập tục di canh
di cư, làm nương rẫy
và trồng cây thuốc
phiện. Thuốc phiện
có thể nói là một
trong những nguồn
thu nhập chính của
nhiều thế hệ người
Hmong. Bổng nhiên họ
bị đưa vào một cuộc
chiến bi thảm.
Tháng 8 năm 1960,
Đại Úy Kong Le, Tiểu
Đoàn Trưởng Tiểu
Đoàn 2 Nhảy Dù, một
biệt kích được CIA
huấn luyện, đă làm
đảo chánh, lật đổ
chính phủ thân Tây
phương ở Lào và lên
nắm quyền ở Vạn
Tượng.
Chính quyền
Eisenhower lúc đó sợ
Kong Le đi theo Cộng
Sản, đă yểm trợ mạnh
mẽ cho quân đội của
Hoàng Thân Phoumi
Nosavan đang đặt bản
doanh tại
Savannakhet. Đồng
thời, theo đề nghị
của CIA, chính phủ
Eisenhower cho phép
tuyển dụng và huấn
luyện người Hmong để
thành lập một đạo
quân thường được gọi
là “đạo quân bí mật”
dưới sự điều khiển
của Tướng Vang Pao
để chống Cộng. Người
Hmong bắt dầu dính
vào với CIA từ đó.
Ḍng tộc Hmong Trắng
có hai lănh tụ lớn
là Vang Pao và Touby
LyFong. Vang Pao là
một nhà lănh đạo
quân sự, đă từng
lănh đạo ḍng tộc
Hmong từ thập niên
1940 đến giữa thập
niên 1970. C̣n Touby
LyFong thiên về các
hoạt động chính trị
và xă hội.
Đến mùa hè năm 1961,
CIA đă huấn luyện và
cung cấp vũ khí cho
khoảng 9.000 quân
Hmong chiến đấu. Tuy
nhiên, tháng 5 năm
1962, với sự yểm trợ
của bộ đội Việt Nam,
Pathet Lào đă chiếm
được thủ phủ Nam Tha
ở bắc Lào. Tổng
Thống Kennedy phải
ra lệnh cho khoảng
3.000 nhân viên quân
sự Mỹ rút qua Thái
và sau đó mở hội
nghị với Khrushchev
bàn về một giải pháp
trung lập cho Lào,
v́ Tổng Thống
Kennedy tin tưởng
một cách ngây thơ
rằng nếu đặt Lào
dưới quy chế trung
lập, Việt Cộng sẽ
không thể mượn lănh
thổ Lào để xâm nhập
miền Nam Việt Nam
nữa! Công việc
thương thuyết để
trung lập hóa Lào
được giao cho
Averell W. Harriman,
Phụ Tá Ngoại Giao về
Đông Nam Á Sự Vụ,
phụ trách. Harriman
đă thực hiện việc
trung lập hóa Lào
bằng mọi giá, bất
chấp sự phản đối của
chính phủ Ngô Đ́nh
Diệm. Ngày 23.7.1962
Tuyên Ngôn Trung Lập
Lào được công bố.
Khoảng 666 cố vấn
quân sự của Mỹ c̣n
lại rút ra khỏi Lào.
Đạo quân Hmong được
CIA huấn luyện bị bỏ
rơi!
Nhưng theo báo cáo
của CIA, sau khi
tuyên bố trung lập,
khoảng 7000 quân đội
Việt Nam chẳng những
không chịu rút khỏi
Lào mà c̣n bành
trướng thêm. Trong
năm 1963, chính
quyền Kennedy lại
cho phép CIA trở lại
Lào, huấn luyện và
trang bị cho khoảng
20.000 quân Hmong để
chống lại quân Bắc
Việt lẫn Pathet Lào.
Người Hmong được
huấn luyện và trang
bị đă chiến đấu rất
kiên cường, phá hủy
nhiều hệ thống tiếp
tế của Bắc Việt. Tuy
nhiên, quân số Hmong
quá ít và không được
trang bị đầy đủ, đă
không thể chống lại
các đơn vị khổng lồ
và thiện chiến của
Bắc Việt.
Vào tháng 5 năm
1968, CIA ước lượng
có khoảng 35.000
quân Bắc Việt có mặt
tại Lào. Trong khi
đó, lực lượng Hmong
bị tổn thất quá nặng.
Nhưng cứ 1000 quân
Hmong bị tổn thất,
CIA chỉ huấn luyện
và đưa vào bổ sung
được 300 quân. Người
ta phải vét cả những
trẻ vị thành niên,
người lớn tuổi và cả
phụ nữ để đưa vào
cuộc chiến. Theo sự
ước tính của CIA, có
30% quân Hmong từ 10
đến 14 tuổi, 30% từ
15 đến 16 tuổi, 40%
c̣n lại đa số trên
55 tuổi. Có khi CIA
phải tuyển thêm
những lính đánh thuê
người Thái để bổ
sung vào, nhưng vẫn
không thấm vào đâu.
Cuối cùng, Hoa Kỳ
quyết định dùng
không quân để chống
lại Cộng quân. Khi
Hoa Kỳ quyết định
rút khỏi Đông Dương
vào năm 1973, thân
phận của các chiến
sĩ Hmong chống cộng
bắt đầu trở nên bi
thảm.
Năm 1975, với sự hổ
trợ của quân Bắc
Việt, Pathet Lào
hoàn toàn kiểm soát
Lào. Ngày 2.12.1975
Pathet Lào làm đảo
chánh, chấm dứt chế
độ quân chủ. Vua
Sisavang Vatthana bị
buộc thoái vị nhưng
được chỉ định làm Cố
Vấn Tối Cao cho
chính phủ mới. Thủ
Tướng Souvana Phouma
mới bị lật đổ, cũng
được chỉ định làm
“Cố Vấn Chính Phủ”.
MỘT CHƯƠNG
BI THẢM
Anh Chia Vue Yang kể
lại rằng lúc mới 10
tuổi, anh bị bắt đưa
lên trực thăng của
cơ quan t́nh báo Hoa
Kỳ và đưa vào một
trại ở giữa rừng. Họ
gọi anh là “chú lính
quân dịch”. Anh có
biết ǵ đâu. Trước
hết anh phải lo nấu
nướng, giặt áo quần
và phục vụ cho người
Mỹ. Khi anh lớn lên,
họ dạy cho anh xử
dụng súng máy và
cách đánh trận. Rồi
anh ra trận. Ông
Jerry Daniel, một
nhân viên CIA,
thường đến và nói
với anh: “Đừng
lo. Tao lo cho mày”.
Họ đều tin ở ông
Jerry. Nay th́ họ
cảm thấy bị phản bội.
Những trường hợp
“tuyển mộ” khác cũng
đă xẩy ra tương tự.
Trong chiến tranh,
người Hmong Trắng đă
chịu nhiều thương
vong nặng nề. Người
ta ước lượng đă có
khoảng từ 18.000 đến
20.000 chiến sĩ
Hmong tử trận, trong
đó có cả trẻ vị
thành niên và phụ nữ.
Đó là chưa kể số dân
chúng bị thiệt hại
v́ chiến cuộc.
Nhưng khi chiến
tranh chấm dứt, số
phận của họ c̣n bi
thảm hơn. Trong bài
“Forgotten
Soldiers”
(Những chiến sĩ
bị bỏ rơi),
bà Susan M. Barbieri
đă ghi lại những đau
khổ mà các chiến sĩ
Hmong đă gánh chịu
khi Mỹ rút khỏi Lào.
Tou Yang, một chiến
sĩ Hmong năm nay 41
tuổi, đang định cư
tại Hoa Kỳ, đă nói
với bà:
“Năm 1974, khi
người bạn Hoa Kỳ bỏ
Lào, hy vọng một
nước Lào tự do của
người Hmong coi như
tan vỡ. Khi Hoa Kỳ
rút đi, kháng chiến
quân bị kẻ thù săn
đuổi khắp nơi, trên
núi, trong thung
lũng, nơi rừng rậm...
Chúng tôi bị bỏ rơi,
chúng tôi không trốn
thoát được, chúng
tôi không thể đến
Thái Lan, chúng tôi
không được tự do.
Cấp chỉ huy của
chúng tôi đă bỏ
chúng tôi... Bây giờ
ở trên đất Mỹ này,
chúng tôi vẫn cảm
thấy như chúng tôi
đang bị bỏ rơi.”
Khi Cộng Sản chiến
miền Nam Việt Nam,
trên 200.000 người
Hmong đă vượt sông
Mekong chạy thoát
qua Thái Lan. Phần
lớn đă lần lượt được
đi định cư ở Hoa Kỳ
hay Úc Châu. Người
ta ước lượng hiện
nay có khoảng
160.000 người Hmong
đang định cư tại Hoa
Kỳ, tập trung ở ba
tiểu bang Wisconsin,
Minnesota và
California. Nhưng
một số người Hmong
c̣n bị kẹt lại ở
Thái Lan đang lâm
vào t́nh trạng khốn
đốn.
Khi chính phủ Thái
Lan và Liên Hiệp
Quốc quyết định đóng
cửa các trại tỵ nạn,
khoảng 26.000 người
Hmong đă bị đẩy trở
lại Lào. Một số trốn
thoát được khỏi trại
và đến xin tá túc
tại tu viện Phật
Giáo Tham Krabok,
một trung tâm bài
trừ ma túy. Nhật báo
New York Times số ra
ngày 12.3.1997 có
đăng một bài dưới
nhan đề
“Những
dân du mục Lào:
những người c̣n lại
của trận chiến Việt
Nam”
của Seth Mydans nói
về số phận của
17.000 dân Hmong
đang tạm trú tại tu
viện này. Họ được
chính phủ Thái Lan
mô tả là “di
dân bất hợp pháp và
nguồn gốc không được
xác định”.
Thái Lan không muốn
cho họ định cư tại
Thái, c̣n chính phủ
Hoa Kỳ t́m cách chối
bỏ trách nhiệm. Họ
phải lao động rất
vất vả với đồng
lương chết đói và có
một đời sống rất cơ
cực. Đến nay, thân
phận họ vẫn chưa
được giải quyết.
Trong khi đó, những
người Hmong bị kẹt
lại trên đất Lào c̣n
lâm vào t́nh trạng
bi thảm hơn. Trong
bài
“Được
cấp giấy phép để
giết”
(Licensed to Kill)
của kư giả Andrew
Perrin đăng trên tạp
chí Time số ra ngày
23.6.2003 cho biết
như sau:
“Nhiều tù nhân chính
trị và thanh niên đă
bị giam giữ trong
nhiều năm qua trong
ngục tối mà không
cần xét xử, nhiều
người đă bị tra tấn.
Các Kitô hữu bị
ngược đăi và bị bắt
phải bỏ đạo nếu
không sẽ bị tù. Có
nhiều phụ nữ Hmong
và trẻ em bị mắc kẹt
ở vùng núi, đói, bị
bắn và lần hồi bị
chết. Hầu hết những
sự tàn bạo đă xẩy ra
đều không được các
quốc gia Tây phương
chú ư hoặc lên tiếng
bênh vực, bởi v́ Lào
không nằm trên địa
bàn quan sát của họ.”
Chế độ cộng sản ở
Lào hiện nay là một
chế độ khắt khe và
bạo tàn, chỉ sau Bắc
Hàn.
Trong cuộc triển lăm
về thảm trạng của
người Hmong Lào từ
17 tháng 1 đến 7
tháng 2 năm 2004 tại
Sweden’s National
Museum of History ở
Stockholm, một tấm
ảnh đă gây xúc động
mạnh cho mọi người,
đó là tấm ảnh của
Philip Blenkinsop,
một nhiếp ảnh gia
người Úc, chụp 850
người Hmong đang qùy
gối xuống và chảy
nước mắt mừng rỡ khi
thấy hai kỳ giả Mỹ
t́m đến gặp họ ở bắc
Lào, v́ họ tưởng đó
là nhân viên CIA đến
cứu họ! Tấm ảnh này
đă được đăng trên
nhiều báo lớn trên
thế giới
(Chúng tôi có tấm
h́nh này).
BI THẢM VẪN
C̉N THEO ĐUỔI
Các kư giả Tây
phương kể lại những
chuyện bi thảm của
người Hmong theo Mỹ
quá nhiều, chúng tôi
chỉ mới đưa ra một
vài thí dụ điển h́nh.
Nhưng cho đến nay,
bi thảm vẫn c̣n tiếp
tục. Mới đây, trên
tờ Bangkok Post số
ra ngày 29.12.2010,
dưới đầu đề “Sự
đối xử đau buồn với
người Hmong”,
kư giả Larry Fraser,
đă viết về số phận
của người Hmong theo
Mỹ c̣n lại ở Thái
Lan như sau:
“Chủ Nhật thư của
bạn thông báo rằng
thứ hai Thái Lan sẽ
bắt đầu sử dụng quân
đội để hồi hương
hàng ngàn người tị
nạn Hmong trở về Lào...
Đó là một t́nh huống
rất đáng buồn khi có
những người đang bị
chỉa mũi súng buộc
trở lại một nơi mà
họ muốn rời bỏ. Tuy
nhiên, trong bối
cảnh của câu chuyện
buồn này, một bi
kịch thực sự đang
diễn ra - một điều
đang đem lại sự xấu
hổ cho cả Mỹ và Thái
Lan.
Trước tiên hăy nhớ
rằng người Hmong là
chiến sĩ rừng núi
của Lào đă chiến đấu
nhân danh Hoa Kỳ
trong chiến tranh
Việt Nam. Họ được
coi như là những
người chiến sĩ, và
họ đă đóng một phần
quan trọng trong
việc ǵn giữ Lào
dưới sự kiểm soát
của các đồng minh
của chúng ta cho đến
cùng.
Trong số những người
tị nạn Hmong hiện
nay là một nhóm nhỏ
được gọi là
"Người Hmong Rừng
Núi”
(Jungle Hmong),
những người sẽ bị
bắt trở lại với sự
tàn bạo có thể đoán
trước và có thể bị
giết. Họ là một nhóm
nổi loạn vẫn c̣n ở
trong rừng núi sau
khi Cộng sản chiến
thắng và từ chối hội
nhập hay hợp tác. Họ
nghĩ ḿnh là người
yêu nước và chờ đợi
ngày họ có thể giúp
giải phóng quê hương
khỏi kẻ cựu thù của
họ – như sự cổ vơ
liên tục của một số
người Hmong đă chạy
thoát sang các nước
khác. Trong những
năm qua chính phủ
Lào coi họ như những
kẻ tội phạm và kẻ
phản quốc, đă t́m
cách tiêu diệt họ có
hệ thống. Bây giờ
nhiều người trong số
họ muốn t́m cách hội
nhập, nhưng họ có lư
do chính đáng để tin
rằng họ sẽ bị bỏ tù
hay giết chết nếu họ
bị đặt dưới sự kiểm
soát của các viên
chức chức Lào.
Người Hmong Rừng Núi
hiện nay ở Thái Lan
(hầu hết là
phụ nữ, trẻ em và
người già)
đă được chính thức
công nhận là những
người tị nạn, và các
chính phủ khác đă
tuyên bố sẵn sàng
chấp nhận họ. Tháng
tư vừa qua xem ra lẽ
phải và ḷng nhân
đạo có thể áp dụng
khi Bộ trưởng Ngoại
giao Thái Lan thông
báo rằng Thái Lan sẽ
tạo điều kiện tái
định cư cho 158
Người Hmong Rừng Núi
được tổ chức tại
Nông Kai. Tuy nhiên,
một tháng sau, Lào
yêu cầu họ phải được
trả về và Thái Lan
đă nhượng bộ... Một
vài tháng trước đây,
Lào đă trở thành một
thành viên của hiệp
ước quan trọng của
Liên Hợp Quốc về
nhân quyền, nhưng
nhiều nhà quan sát
tin rằng sự thù hận
của Cộng Sản đối
Người Hmong Rừng Núi
rất sâu đậm và mạnh
mẽ, mặc dù chính
sách chính thức hiện
nay, những người
Hmong có thể sẽ bị
đối xử tàn bạo nếu
trở về Lào.
Thái Lan và Mỹ đă
trả một số dịch vụ
để tái định cư cho
Người Hmong Rừng Núi,
nhưng cả hai chính
phủ trên căn bản đă
đă tỏ ra nhu nhược.
Họ biết rằng Người
Hmong Rừng Núi là
người tị nạn chính
trị hợp pháp, họ
biết rằng những
người này đang sợ
hăi trở lại Lào, họ
biết rằng họ có lư
do để cảm thấy như
vậy, họ biết rằng
những người đó và
gia đ́nh họ là đồng
minh của chúng ta,
và họ biết rằng hầu
hết các người ở Thái
Lan không gây ra mối
đe dọa cho bất cứ ai.
Tuy nhiên, họ sẽ
không làm ǵ để tiến
hành (việc
định cư cho người
Hmong).
Người ta không ngạc
nhiên nếu người
Afghanistan chú ư
đến ư nghĩa của sự
cam kết mà nước Mỹ
đă dành cho quân đội
đồng minh cũ của họ.
Trong một câu chuyện
liên quan, Vang Pao,
Tướng già huyền
thoại của Hmong, đă
công bố một vài tuần
trước rằng ông thích
đi du lịch quay trở
lại Lào để xem ông
ta có thể làm giảm
bớt căng thẳng giữa
các chiến hữu cũ của
ông và chính phủ
hiện nay hay không.
Tuy nhiên, chính phủ
Lào tỏ ra coi thường
ư tưởng đó bằng cách
nói rằng ông ta phải
thi hành án tử h́nh
của ông ta trước.”
Trong
bài “The great
betrayal”,
kư giả Bernard đă
viết:
"Những người Hmong
hy vọng cuộc chiến
đấu của họ sẽ giúp
cho chính phủ Lào
đồng minh của Mỹ
thắng trận và đối xử
với họ như những
công nhân đầy đủ
quyền lợi. Họ không
thất bại trong vai
tṛ của các chiến sĩ
Lực Lượng Đặc Biệt
nơi chiến trường.
Họ chỉ thất
bại v́ đă tin vào
khả năng thắng cuộc
chiến của người Mỹ
và người Mỹ giữ lời
hứa.”
Ngày 18.1.2011
Lữ Giang
|