|
♠
www.motgoctroi.com
mến chào
bạn
Vẫn là chuyện dài!
Lữ Giang
Bản tin của BBC ngày 26.8.2010 cho
biết Cao ủy Tỵ nạn Liên Hiệp Quốc đă nhận được đơn
xin tỵ nạn của 34 người từ Giáo xứ Cồn Dầu, Đà Nẵng,
trốn khỏi Việt Nam sau vụ lộn xộn hồi tháng 5.
Hôm 31.8.2010, bà Nguyễn Phương Nga,
phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam tuyên bố Hà
Nội sẽ bác bỏ mọi quyết định của Liên Hiệp Quốc cấp
quy chế tỵ nạn cho các giáo dân này. Bà giải thích
rằng vụ Cồn Dầu "không liên can ǵ đến tôn giáo" v́
"không có đàn áp tôn giáo hay chính trị tại Việt
Nam". Do vậy, mọi quyết định "công nhận quyền tỵ nạn
chính trị cho công dân Việt Nam là thiếu cơ sở và
không thích đáng".
Trong khi một số cơ quan truyền thông
Việt ngữ ở hải ngoại cổ vơ cho quyền tỵ nạn của 34
người nói trên, cả đài BBC lẫn đài RFA đă đưa ra các
cuộc phỏng vấn có lẽ với dụng ư để cho những người ở
trong nước thấy rằng con đường xin tỵ nạn là con
đường gian truân và hy vọng rất mong manh, v́ thế
không nên nghĩ đến con đường đó mỗi khi quyết định
“đối đầu” với chính quyền.
NH̀N QUA VỤ CỒN DẦU
1.- Chuyện
dài về nhà đất
Nhà cầm quyền Việt Nam đă phải nh́n
nhận rằng “Khiếu nại, tố
cáo, tranh chấp đất đai là một hiện tượng xảy ra phổ
biến trong xă hội; đặc biệt khi nước ta chuyển đổi
sang nền kinh tế thị trường...” Khối Dân
Oan ngày càng gia tăng.
Nơi nào dân chúng cũng chống lại việc
giải tỏa, nhất là khi giá tiền bồi thường quá thấp
so với giá thị trường. Ngoài ra, có nhiều viên chức
địa phương đă làm sai luật lệ hay lợi dụng lệnh giải
tỏa để mưu lợi cho cá nhân.
Theo báo cáo của Bộ Tài nguyên và Môi
trường, hàng năm Bộ nhận được gần 10.000 lượt đơn
tranh chấp, khiếu nại, tố cáo của công dân 63/63
tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương, trong đó đơn
thuộc lĩnh vực đất đai chiếm 98,6% tổng số đơn.
Các tỉnh, thành phố có nhiều đơn
khiếu nại nhất là Sài G̣n, Hà Nội, Đà Nẵng, Hải
Pḥng, Hà Tây, Thái B́nh, B́nh Thuận, Cần Thơ, Hải
Dương, Đồng Nai, B́nh Dương, Bà Rịa - Vũng Tàu, Long
An, Bến Tre, Đồng Tháp, An Giang, Sóc Trăng, Tây
Ninh... Trung b́nh mỗi địa phương có gần 500 đơn một
năm.
2.- Vụ giải tỏa khu Cồn Dầu
Tại Đà Nẳng, nhà cầm quyền đă giải
tỏa đất đai của các khu Tam Toà, Thanh B́nh, Ngọc
Quang, An Hải, An Ngăi, Hoà Ninh, Hoà Cường... nay
đến lượt Cồn Dầu. Tại quận Cẩm Lệ, nhà cầm quyền đă
quyết định giải tỏa trắng 430ha thuộc phường Hoà
Xuân để thực hiện dự án “Khu Du Lịch Sinh Thái
Ḥa Xuân” bao gồm 4 thôn, trong đó có 100ha
thuộc thôn Cồn Dầu, nơi có giáo xứ Cồn Dầu và nghĩa
trang của giáo xứ này, nhưng khu nhà thờ Cồn Dầu
không nằm trong khu bị giải tỏa. Có khoảng 1.500 gia
đ́nh phải dời đi. Riêng giáo xứ Cồn Dầu có khoảng
400 gia đ́nh.
Ông Thái Văn Liên Quyền Chủ tịch Ban
Đại Diện Giáo Xứ tuyên bố:
“Chắc chắn rằng giáo dân Cồn Dầu sẽ kêu cứu tới cùng...”
và “người dân Cồn Dầu chẳng
thể chấp nhận số phận nghiệt ngă, bỏ cả ruộng vườn
nhà cửa đổi lấy một số tiền đền bù ít ỏi, không thể
xây dựng cuộc sống ở nơi chốn xa lạ”.
Đài RFA cho biết Ủy Ban Nhân Dân Quận
Cẩm Lệ báo cáo là hiện vẫn c̣n 644 hồ sơ gồm 397 hồ
sơ nhà và 247 hồ sơ đất nông nghiệp mà người dân Cồn
Dầu chưa đồng ư kiểm định để chính quyền áp giá đền
bù.
3.- Biến loạn nhân một đám
tang
Bà bà Maria Đặng Thị Tân, sinh năm
1918
(92
tuổi)
là giáo dân Giáo xứ Cồn Dầu đă qua đời vào ngày
1.5.2010. Lễ an táng được thông báo sẽ cử hành vào
sáng ngày 4.5.2010. Gia đ́nh bà Tân muốn chôn cất bà
tại nghĩa trang Cồn Dầu, nhưng chính quyền địa
phương từ chối, v́ đây là khu vực giải toả, không
được phép chôn cất.
Tuy nhiên, Công An phường được tin
một số người trong giáo xứ nhất định sẽ vẫn an táng
bà Tân tại nghĩa trang giáo xứ, nên đă yêu cầu chính
quyền Thành Phố cho lực lượng an ninh đến để ngăn
chận.
LM Nguyễn Tấn Lục, chánh xứ Cồn Dầu,
cho biết khi thấy t́nh trạng xô xát có thể xẩy ra,
ngài đă nhiều lần đề nghị gia đ́nh và mọi người chọn
phương án khác và nơi khác để an táng bà cụ. Ngài đề
nghị sau Thánh Lễ an táng có thể đưa bà ra nghĩa
trang giáo xứ để “viếng tiên tổ” rồi đưa đi chôn nơi
khác, như vậy vừa hợp t́nh hợp lư vừa thuận đường.
Sau Thánh Lễ, khi trên 500 giáo dân
đă cùng gia đ́nh đưa quan tài bà cụ ra nghĩa trang
Cồn Dầu th́ bị lực lượng an ninh ngăn chận. Một số
giáo dân đă kháng cự lại công an và một cuộc xô xát
đă xảy ra. Lực lượng an ninh đă cướp quan tài bà Tân,
giải tán đám tang và bắt 72 người. Một số giáo dân
phải lẩn trốn khỏi địa phương. Có 6 giáo dân, gồm 4
nam và 2 nữ, bị khởi tố tội gây rối trật tự công
cộng và chống người thi hành công vụ theo điều 257
và 245 Bộ luật H́nh Sự.
4.- Cái chết của anh Nguyễn
Thành Năm
Một biến cố thứ hai đă đưa phong trào
đấu tranh đi lên: Đêm 2.7.2010, anh Nguyễn Thành Năm,
43 tuổi, một giáo dân của Giáo xứ Cồn Dầu lo việc
trợ tang cho bà Maria Tân, nghe có tiếng động ở phía
trước cửa nhà, đă bỏ chạy ngă sau đến làng Trung
Lương kế cận và ẩn nấp ở nhà một người quen. Người
này liền báo cho toán dân pḥng biết. Toán này đă
đến bắt giữ anh và c̣ng tay lại. Gia đ́nh đến nơi
toán dân pḥng đang giam giữ anh th́ thấy thân thể
anh đầy śnh lấy, tay xích c̣ng bị chảy máu, lỗ tai
cũng bị chảy máu. Gia đ́nh xin lănh anh về nhưng
toán dân pḥng bảo phải chờ công an Huyện đến. Công
an Huyện đă đến, ra lệnh thả anh lúc 3 giờ sáng và
bảo ngày mai đến tŕnh diện. Trưa hôm sau, anh qua
nhà mẹ th́ ói ra máu, đến 1 giờ trưa anh qua đời một
cách đột ngột.
Nghe tin anh chết, công an đă đến bao
vây và canh gác nghiêm nhặt các khu xung quanh. Theo
gia đ́nh kể lại, công an muốn đưa xác anh đi khám
nghiệm, nhưng gia đ́nh từ chối. Phải chăng v́ sợ bị
rắc rối thêm?. Hôm 6.7.2010, quan tài anh được đưa
đi chôn cất tại nghĩa địa mới ở xă Ḥa Sơn, cách Cồn
Dầu khoảng 30 cây số, với sự hộ tống và canh pḥng
của nhân viên an ninh.
5.- Đ̣i Giáo Hội tham chiến!
Các vụ giải tỏa để chiếm đất đă gây
ra những phản ứng khắp nơi, có khi c̣n dữ dội hơn ở
Cồn Dầu. Sau đây là một vài thí dụ cụ thể:
Ngày 4.1.2009, hơn 1000 nông dân
thuộc thôn Hoàng Xá, xă Cẩm Điền, huyện Cẩm Giang,
tỉnh Hải Dương đă chiếm trụ sở Ủy Ban nhân dân thôn
Hoàng Xá để phản đối các cán bộ thôn đă cấu kết lừa
gạt nông dân cưỡng chiếm đất. Hơn 600 cảnh sát cơ
động đă được điều động từ Hải Dương về ứng phó, tạo
ra một cuộc xô xát dữ dội khiến cho nhiều công an bị
thương. Hàng chục người bị bắt.
Ngày 7.1.2009, hơn 2000 nông dân tại
ba xă Xuân Quang, Cao Cửu, Phùng Công thuộc huyện
Văn Giang, tỉnh Hải Hưng đă tập trung trước văn
pḥng chính phủ phản đối việc nhà nước đă cưỡng chế
chiếm hơn 5 ngàn hecta đất trồng lúa, hoa quả, cây
cảnh,… với giá đền bù rẻ mạt, từ 60 ngàn đồng (2006)
lên 135 ngàn một mét vuông (2009). Trị giá tương
đương với 10 kư gạo theo giá thị trường.
Ngày 19.2.2009, hơn 500 nông dân
thuộc xă Long Hưng, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai
đă tụ tập trước văn pḥng Chủ tịch xă để yêu cầu
ngưng việc dời hài cốt các mồ mả và chấm dứt việc
cưỡng chế chiếm khu đất này để xây dựng khách sạn.
Chủ tịch xă bỏ trốn và kêu Cảnh sát 113 xuống can
thiệp, tạo ra một cuộc ẩu đả và nông dân đă phóng
hỏa đốt trụ sở xă.
Chiều ngày 4.3.2009, chính quyền
huyện Chương Mỹ đă dẫn lực lượng an ninh đến để
cưỡng chế đất của dân thuộc thôn Phù Yên và thôn
Nhật Tiến. Một cuộc náo loạn đă xẩy ra khiến giao
thông trên trục đường Hà Đông - Xuân Mai bị tắc
nghẽn hơn 4 cây số, kéo dài gần một tiếng đồng hồ.
Dân chúng đă khua chiêng đánh trống để hô hào nhau
phản kháng. Công an đă xông vào bắt anh Nguyễn Hữu
Quư, người thanh niên lớn tiếng nhất. Họ c̣ng tay
anh lại, ném anh lên xe. Cuộc náo loạn gia tăng
khiến công an phải dùng hơi cay giải tán và bắt đi
nhiều người.
Trên đây chỉ là một vài thí dụ cụ thể.
Vụ Cồn Dầu cũng gióng như hàng trăm vụ tương tự đă
xẩy ra và sẽ c̣n tiếp tục xẩy ra trên khắp đất nước,
nhưng sở dĩ vụ Cồn được thổi to lên v́ một số người
muốn kích động để buộc Giáo Hội Công Giáo “tham
chiến”. Đây là một chiến thuật đă được lặp đi lặp
lại trong những năm gần đây. Chúng tôi thấy có hai
điểm cần lưu ư một số người “công giáo đấu tranh”:
(1)
Giáo Hội chỉ nói lên tiếng nói của lương tâm và
hướng dẫn hành động theo lương tâm. Giáo Hội không
hành động thay chính quyền hay các tổ chức đối kháng,
và cũng không chạy theo các biến cố có tính cách
thời cơ. Sứ mạng của Giáo Hội là rao giảng Tin Mừng.
(2) Các Giám Mục được ủy nhiệm cai
quản giáo phận theo Giáo Luật và đường lối của Giáo
Hội. Giám Mục nào không đủ khả năng điều khiển giáo
phận, bị dẫn dắt ra ngoài Giáo Luật hay đường lối
của Giáo Hội, phải xin từ nhiệm hay bị băi chức.
Vậy đừng bao giờ nghĩ rằng có thể
kích động để thúc đẩy Giáo Hội đứng về phe này hay
phe kia.
VỀ QUYỀN XIN TỴ NẠN
Công Ước Liên Hiệp Quốc ngày
28.7.1951 đă định nghĩa về người tị nạn như sau:
“Một cá nhân đang ở bên ngoài đất
nước mà họ mang quốc tịch, hoặc bên ngoài nơi cư ngụ
thường xuyên của họ; có sự lo sợ đích đáng rằng họ
sẽ bị hăm hại
v́ chủng tộc,
v́ tôn giáo, quốc tịch, v́ là thành viên của đoàn
thể xă hội nào đó, hoặc v́ chính kiến của họ;
và họ không thể được hưởng sự bảo vệ của nước đó,
hoặc trở về đó, v́ sợ bị hăm hại.”
Những ai hội đủ điều kiện theo định
nghĩa khắt khe nói trên, sẽ được cung cấp một số bảo
vệ pháp lư như quyền được trợ cấp thực phẩm, nơi cư
ngụ, tự do thực hành tôn giáo, v.v.
Sau này, do các cuộc nội chiến kéo
dài tại Phi Châu, đưa số người chạy loạn lên cao,
nên Liên Hiệp Quốc phải nới rộng thêm định nghĩa
người tỵ nạn như sau:
“Những cá nhân hoặc nhóm người đă
bị cưỡng bách phải rời bỏ nhà cửa của họ hoặc những
nơi cư ngụ thường nhật, nhất là do hậu quả của những
cuộc xung đột vơ trang, hoặc để tránh ảnh hưởng của
chúng, tránh những vi phạm nhân quyền, thiên tai
hoặc tai họa do con người gây ra, trong khi những
người này chưa vượt qua biên giới quốc gia.”
CON ĐƯỜNG ĐẦY CHÔNG GAI
Theo ước tính của Cao Ủy Tị Nạn Liên
Hiệp Quốc, hiện có khoảng 21 triệu người
trên thế giới đủ điều kiện để được xếp vào loại tỵ
nạn theo định nghĩa của Công Ước nói trên, đó là
chưa kể những người tị nạn môi sinh
(environmental refugee)
do thiên tai gây ra
(khoảng
25 triệu trong năm 1999).
Có những lúc t́nh h́nh đột biến, khiến số người tỵ
nạn tăng lên một cách nhanh chóng, như khi Hoa Kỳ mở
cuộc chiến ở Iraq vào đầu năm 2003, đă có hơn 2
triệu người vượt biên giới chạy sang các nước láng
giềng.
Ngày nay, trên thế giới có khoảng 30
tụ điểm quy tụ những người tỵ nạn đang phải đợi chờ:
Khoảng 25.000 người phải chờ đợi ít nhất là 5 năm;
có 66.000 người Eritrean sống trong các trại ở Sudan
và Algeria từ thập niên 1960, và những người tị nạn
tây Sahara đă sống tha hương từ 30 năm qua. Năm
2008, Liên Minh Châu Âu
(EU)
đă nỗ lực tái định cư cho 10.000 người tị nạn Iraq
lần đầu tiên tại tất cả 27 quốc gia thành viên của
EU.
V́ bị quá tải, các viên chức LHQ phụ
trách về người tỵ nạn thường xét tư cách của người
xin tỵ nạn khá khắt khe. Sau vụ 34 người liên quan
đến biến cố Cồn Dầu trốn khỏi Việt Nam sang Thái Lan
xin tỵ nạn chính trị, phóng viên đài BBC đă phỏng
vấn ông Andre Mahecic, phát ngôn viên của Cao Ủy Tỵ
Nạn tại Geneve về chuyện này. Sau đây là những điểm
chính do ông trả lời:
“Tôi được biết là vào tháng sáu năm
nay, chúng tôi được thông báo về việc một nhóm người
từ Giáo xứ Cồn Dầu tới Thái Lan. Chúng tôi đă đăng
kư họ trong hai đợt ngày mùng 3 và 21 tháng sáu.
“Tổng cộng chúng tôi tiếp nhận 20
trường hợp, với 34 người. Đó là v́ trường hợp xin tỵ
nạn có thể là người trong gia đ́nh đi cùng nhau.
Chúng tôi sẽ tổ chức phỏng vấn đợt đầu để xác định
tư cách tỵ nạn, xem họ có cần bảo vệ của quốc tế hay
không, vào tháng 10 và tháng 11 tới...
“Hiện ở các thành phố của Thái Lan có
khoảng 2.100 người đang chờ để xin tỵ nạn. Thông
thường họ trông đợi được đi định cư ở một nước thứ
ba.
“Quá tŕnh thẩm vấn, điều tra quy
chế tỵ nạn kéo dài chừng nào chúng tôi thấy cần
thiết. Mục tiêu là để xác định xem người xin tỵ nạn
có đúng là cần được quốc tế bảo vệ hay không...”
Phóng viên BBC đă hỏi ông Andre
Mahecic rằng năm ngoái có một số trường hợp người
Thượng ở vùng Tây Nguyên của Việt Nam khiếu nại rằng
UNHCR đă "không giúp đỡ" họ, thậm chí gạt bỏ hay
không công nhận những bằng chứng mà họ đưa ra. Ông
nói thế nào về cáo buộc này? Ông Mahecic trả lời:
“Tôi không thể b́nh luận về các
trường hợp cụ thể, nhưng điều mà tôi có thể khẳng
định một lần nữa là mọi việc của chúng tôi đều theo
thủ tục và quy định rơ ràng.
“Không phải tất cả các đơn xin tỵ nạn
đều có lư do chính đáng và đối với chúng tôi, điều
quan trọng nhất là xác định xem ai thực sự cần được
sự bảo trợ của quốc tế...”
Phóng viên BBC lại hỏi: “Riêng với số
giáo dân Cồn Dầu, chúng tôi được biết đă có các vận
động từ chính giới Hoa Kỳ ủng hộ cho họ, và họ cũng
là các tín đồ Công giáo. Các yếu tố đó ảnh hưởng thế
nào tới quá tŕnh xem xét đơn xin quy chế tỵ nạn của
họ, thưa ông?”
Ông Mahecic trả lời:
“Tôi
không nghĩ việc vận động hành lang có ảnh hưởng.
Nhiệm vụ của chúng tôi là nhận dạng những ai đang bị
nguy cơ truy bức, hăm hại, cần được che chở
v́ chính
kiến, v́ chủng tộc, hay v́ thuộc vào một nhóm tôn
giáo nào đó... dựa trên những nguyên tắc của
Công ước Quốc tế về tỵ nạn năm 1951. Trong đó có
những tiêu chí rất rơ ràng”.
Ngày 23.8.2010, cô Thanh Trúc, phóng
viên RFA đă phỏng vấn anh Pantin Póh, một người
Thượng đă bị bắt nhiều lần v́ chống lại nhà cầm
quyền cưởng chiếm đất và ức hiếp người Thượng, đang
bị công an truy nả, nhưng khi qua Thái Lan xin tỵ
nạn th́ bị Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ bác đơn. Anh kể lại:
“Sau khi làm đơn th́ tháng Bảy họ
cũng mời phỏng vấn nhưng đấy gọi là phỏng vấn cho có
lệ. Không riêng ǵ em, trước em cũng có nhiều người
dân tộc lánh nạn th́ họ cũng chưa được cấp giấy. Đợt
bọn em tới họ cũng mời sơ vấn, xong rồi họ mời phỏng
vấn.
“Chỉ được một tiếng đồng hồ.
nghĩa là rất vội vă. Cái thứ hai nữa là thông dịch
viên ở đó chính là người Việt gốc Hà Nội, cô Giang...
ǵ đấy. Cho nên một hai tháng sau chúng tôi được báo
kết quả là rớt, không đủ tiêu chuẩn tị nạn”.
Qua những câu chuyện đau thương v́ bị
bác đơn xin tỵ nạn do nhiều người Thượng ở Cao
Nguyên kể lại, chúng ta thấy rằng con đường xin tỵ
nạn sau khi đấu tranh bị thất bại, không phải là một
con đường dễ vượt qua. Chúng tôi tin rằng hai đài
BBC và RFA khi mở nhiều cuộc phỏng vấn như đă nói
trên cũng với mục tiêu giúp những người trong nước
hiểu rơ điều đó.
Không nắm
vững quy chế tỵ nạn, cứ thi nhau la thật to “thưa
ông tôi ở bụi này” là đào mồ chôn các nạn nhân.
Ngày 7.10.2010
Lữ Giang
|