♠
www.motgoctroi.com
mến chào bạn
Hoàng đế Văn Lượng:
Một mô thức đấu tranh?
Tú Gàn
Năm 1893, sau khi Cao Thắng bị bắn trọng thương và qua
đời ở Thanh Chương, Nghệ An, cụ Phan Đ́nh Phùng lui quân
về đóng ở núi Đại Hàm thuộc huyện Hương Khê, tỉnh Hà
Tĩnh. Đây là một vùng rất hiểm trở. Phía trước là một
cánh đồng, có thể nh́n về tỉnh lỵ Hà Tỉnh. Đằng sau là
rừng rậm, có đường ṃn thông qua Lào. Quanh núi Đại Hàm
có nhiều hóc núi và khe suối, bờ khe nào cũng phủ đầy
lau, những người lạ khó t́m đường vào và khi đă vào rồi,
rất khó t́m đường ra.

Phan Đ́nh Phùng
Lúc đó trong núi Đại Hàm cũng xuất hiện một nhân vật kỳ
lạ, có tên là Bạch Xỉ. Tên thật của nhân vật này
là Đoàn Đức Mậu, người quê ở Quảng B́nh, sau ra ở Hà
Tỉnh. Có người kể rằng ông được bố mẹ sinh ra ở chùa
Bạch Xỉ nên đă lấy tên chùa đặt cho ông. Nhưng người
khác cho biết Đoàn Đức Mậu mượn hai chữ “Bạch Xỉ”
trong sấm Trạng Tŕnh làm biệt hiệu của ḿnh để nói với
dân chúng rằng khi ông xuất hiện th́ mọi nơi đều thái
b́nh. Câu sấm đó như sau: “Bạch Xỉ sinh, thiên hạ
b́nh”.
Trước đây, Bạch Xỉ ở trong đảng Văn Thân. Năm 1885 ông
cũng khởi binh chống Pháp. Ông là người có học thức khá
cao, nhưng chủ trương không dùng vũ khí mà dùng pháp
thuật để đánh bại địch. Ông chỉ phát cho quân binh hai
thứ: một cái quạt và một cái gậy. Ông hướng dẫn quân
binh rằng khi lâm trận, chỉ cần dùng quạt làm cho địch
mê man, sau đó dùng gậy đánh chết.
Sau khi vua Hàn Nghi bị bắt, Bạch Xỉ tự coi ḿnh là
người được trời phái đến để thay thế. Đi đâu ông cũng
đem có 28 quân hầu. Ông gọi 28 quân này là Nhị Thập Bát
tú, c̣n ông là Tử Vi tinh. Nhị Thập Bát tú có nhiệm vụ
theo hầu Tử Vi tinh. Năm Giáp Ngọ
(1894)
ông thành lập
Nhân Thập Hội. Tên hội chiết từ chữ Ngọ trong chữ Hán,
có nghĩa là tới năm đó, vận số Thiên Tử của ông đă tới.
Ông tự xưng là Hoàng Đế, lấy niên hiệu là Văn Lượng. Khi
gởi hịch cho quân sĩ hay dân chúng, ông thường kư tên là
Hoàng Đế Văn Lượng, nhưng khi viết thư riêng, ông kư tên
là Nhiễu Long tiều tử.
Một hôm, ông đến thầy bói Dư ở hạt Hương Phổ trong hạt
Dương Khê để xem số. Thầy bói Dư là một thầy bói nổi
tiếng trong vùng, nói một trăm điều không sai một điều.
Sau khi gieo quẻ, thầy bói dư bảo ông rằng năm 30 tuổi
lấy vợ rất tốt. Nghe thế, ông liền ứng khẩu làm bài thơ:
Nằm chẳng ngủ, ăn chẳng ngon,
Khăng khăng đêm ngày dạ sắt son.
Đă nghĩ một ḿnh nên lấy vợ,
Nhưng thương muôn họ hết là
con.
Thấy ông phản ứng nhanh lẹ và khẩu khí như thế, dân
chúng càng phục ông.

Sau khi xưng hoàng đế, ông kéo 28 quân hầu xuống núi đi
đánh đồn Phố. Chỉ có 29 người vây xung quanh đồn Phố,
cầm quạt phe phẩy, mà lính trong đồn không dám ra và
cũng không dám bắn. Sau vụ này, dân trong vùng đều tin
ông có pháp thuật, số người quy phục ông ngày càng đông,
trong đó có cả các quân sĩ của cụ Phan Đ́nh Phùng. Những
người chỉ huy như Phan Trọng Mưu, Phan Huy Nhuận... cũng
theo ông.
Với cụ Phan Đ́nh Phùng, Bạch Xỉ cũng rất phục, nhưng coi
cụ như bậc đàn em, không bao giờ chịu đi theo cụ.
Vào năm Quư Tỵ
(1892), Bạch Xỉ có sai người đem tặng cụ
Phan Đ́nh Phùng hai cái ngáng bằng ngà để ngáng vơng,
kèm theo một bài thơ như sau:
Của gọi là,
Đôi ngáng ngà,
Năm hết Tết đến gởi làm quà.
Mừng em sức khỏe,
Lo việc nước nhà.
Cụ Phan Đ́nh Phùng không chấp trách chuyện này, nhưng cụ
sợ tà thuật của Bạch Xỉ có thể làm loạn binh, v́ một số
tướng sĩ và quân binh của cụ cũng hâm mộ Bạch Xỉ, do đó
cụ quyết định mở cuộc hành quân bắt Bạch Xỉ mà giết đi.
Sau khi cho người đi thăm ḍ trong núi Đại Hàm, cụ biết
nơi Bạch Xỉ đang đóng đô, nên mở cuộc hành quân đến bao
vây. Nhưng lạ thay, khi quân đến đó th́ không t́m thấy
ai cả, mà chỉ thấy năm bảy căn nhà mới làm xong. Giữa
căn nhà lớn nhất, có treo một cái bảng sơn son ghi những
chữ vàng như sau:
Xẻ giữa rừng xanh nổi nóc nhà,
Mà cho bốn biển ngưỡng trông ta.
Khoan thai rủ áo ngồi vui vẻ,
Nào khác đến Nghiêu những mấy ṭa.
Hai bên cái bảng này có treo hai câu đối:
Vận hội nửa ngàn may gặp đỏ.
Công danh bốn biển kém ai đâu.
Th́ ra Bạch Xỉ hay tin cụ Phan sẽ cho quân đến vây bắt
nên đă bỏ đi nơi khác rồi. Người ta đồn rằng Bạch Xỉ
biết cả nhâm độn, bấm quẻ là biết trước được việc xẩy
ra. Cụ Phan Đ́nh Phùng mở nhiều cuộc hành quân khác để
lùng bắt, những vẫn không bắt được, mặc dầu Bạch Xỉ chỉ
ở quanh quẩn chung quanh vùng núi Vụ Quang và Đại Hàm,
nơi cụ đang đóng quân.
Năm Bính Thân
(1896), Bạch Xỉ đem quân xuống núi vào nhà
dân lưu trú. Ông lên cơn sốt rét rất nặng. Có người dân
làng biết đó là Hoàng Đế Văn Lượng, đă đi báo cho Pháp
biết. Pháp đem quân tới bắt ông về giam ở lao xá Nghệ
An. Ông qua đời khi đang bị giam.
Có người hỏi chúng tôi rằng những người vớ vẫn như Đào
Minh Quân hay Nguyễn Hữu Chánh, tự xưng là Thủ Tướng, Tư
Lệnh Liên Quân Kháng Chiến Đông Dương, Tư Lệnh Chiến
Dịch Ḥa B́nh... thế mà vẫn có người theo, kể cả các cấp
bộ trưởng và tướng lănh VNCH. Nguyễn Hữu Chánh c̣n tệ
hơn, đă từng về Việt Nam xin job của Việt Cộng kiếm ăn.
Năm 1998, Nguyễn Hữu Chánh mở "Đại Hội tại Biên
Thùy Đông Dương" ở Thái Lan kể từ ngày 30.4.1998
để tập trung các thành phần chống đối c̣n lại ở Thái Lan
và Cam-bốt cho Công An Việt Cộng hốt sạch và đưa về Việt
Nam xét xử.
Lúc đó, Việt Cộng đă gởi đến Nam Cali các tên sau đây để
lập kế hoạch và chỉ huy Nguyễn Hữu Chánh thực hiện:
- Hoàng Việt Cương, cán bộ t́nh báo nằm vùng ở Canada,
chỉ huy tổng quát và giao tiếp bên ngoài.
- Trung Tá Phạm Văn Quảng (nay là Thiếu tướng),
dưới
biệt hiệu là Bảo Sơn, thuộc Tổng Cục T́nh Báo, chỉ đạo
bên trong.
- Thiếu Tá Bùi Văn Súy thuộc Bộ Công An,
- Nguyễn Công Bằng với tên giả là Lê Chí Thức, Phát ngôn
viên của chính phủ Nguyễn Hữu Chánh, một cán bộ t́nh báo
nằm vùng ở Mỹ, hiện ở Texas và là Chủ Tịch Đảng V́ Dân,
một đảng chống Cộng c̣ mồi của Việt Cộng như Nguyễn Sỹ
B́nh, Trưởng Ban Thường Vụ Đảng Dân Chủ ở San José.

Nguyễn Hữu Chánh c̣n bảo "bộ sậu" của Chính Phủ Việt Nam
Tự Do vào Ṭa Đại Sứ Việt Cộng ở Thái Lan xin Visa về
Việt Nam “tiếp thu chính quyền”. Các cựu
bộ trưởng, tướng lănh và viên chức cao cấp của VNCH đi
theo Chánh đă xếp hàng ở Ṭa Đại Sứ Việt Cộng, nhưng may
nhờ có người thương hại đên báo cho biết: "Các ông mà
về bên đó sẽ bị bắt hết!" Đám hàng thần lơ láo mới
tĩnh ngộ và vội bay về Mỹ!
Khi vụ “Đại Hội Biên tại Thùy Đông Dương”
đang được tiến hành, chúng tôi có báo cho cơ quan an
ninh Mỹ biết, nhưng họ nói họ đă có người theo dơi rồi!
Trong vụ Lê Công Định cũng như thế.
Sau khi thuê Nguyễn Hữu Chánh làm xong công tác và trả
tiền (bằng một tàu hàng từ Việt Nam đến Long Beach cho
Nguyễn Hữu Chánh bán lấy tiền),
FBI chỉ khuyến cáo Hoàng
Việt Cương, Trung Tá Quảng và Thiếu Tá Súy không được
trở lại Hoa Kỳ nếu không có phép!

Chúng tôi đang giữ hàng chục h́nh ảnh và tài liệu về
"Đại Hội tại Biên Thùy Đông Dương" của Nguyễn
Hữu Chánh do Hoàng Việt Cương chỉ huy. Chờ khi nào có
một vụ kiện Nguyễn Hữu Chánh, chúng tôi sẽ trao các h́nh
ảnh và tài liệu này cho luật sư đối phương để “làm
depositon”
(lấy lời khai)
Nguyễn Hữu Chánh và những
người liên hệ, mọi chuyện sẽ được đưa ra ánh sáng.
Tuy nhiên, nếu đọc câu chuyện Hoàng Đế Văn Lượng chúng
tôi vừa kể lại trên, đọc giả có thể hiểu được phần nào
tại sao nhiều người đă “mê” Nguyễn Hữu Chánh như thế.
Nguyễn Hữu Chánh không có bùa quạt mo, nhưng có
“bùa chống Cộng”. Biết rơ sự thù hận Cộng Sản
đang dâng cao lên tới tóc ở nhiều người trong cộng đồng
người Việt hải ngoại, những người này đang lấy “chống
Cộng” làm tín ngưỡng và lẽ sống trong cuộc đời, nên
Nguyễn Hữu Chánh đă đưa lá “bùa chống cộng”
ra câu khách và đă trúng mánh.
Nếu một số tướng sĩ và quân binh của cụ Phan Đ́nh Phùng
c̣n bỏ cụ đi theo Văn Lượng v́ mấy cái tài vớ vẩn của
Văn Lượng th́ các tướng của ta như Nguyễn Khánh, Linh
Quang Viên, Tôn Thất Đính, Nguyễn Duy Hinh, Nguyễn Văn
Toàn... đi theo Nguyễn Hữu Chánh là chuyện không lạ. Một
người như cụ Phan Đ́nh Phùng mà cũng phải điên đầu về
lớp người “mê tín” một cách điên rồ này.
Có lần chúng tôi hỏi “Thủ Tướng” Đào Minh Quân về các
hoạt động của Nguyễn Hữu Chánh, Đào Minh Quân trả lời
rất hách: “Con hơn cha là nhà có phúc”!
Th́ ra Nguyễn Hữu Chánh trước đây là đệ tử của Đào Minh
Quân!
Nhưng Đào Minh Quân chớ coi thường Nguyễn Hữu Chánh.
Biết đâu một ngày đẹp trời nào đó, Nguyễn Hữu Chánh lại
huy động 17.000 Liên Quân Kháng Chiến đang
đóng ở “Biên Thùy Đông Dương” đi “giải
phóng” Hoàng Sa và Trường Sa. Đoàn quân này sẽ nhảy
xuống Hoàng Sa và Trường Sa bằng diều để tránh rada của
Trung Quốc phát hiện. Cuộc đổ bộ này chắc chắn sẽ
“thắng lợi vẽ vang” v́ súng thần công, đại bác hay
súng AK… của Trung Quốc sẽ không thể sát hại “liên
quân kháng chiến” của Nguyễn Hữu Chánh được, v́ đó
là âm binh!
Nếu trong mùa xuân này, với những “thắng lợi vẻ vang”,
Nguyễn Hữu Chánh lên đài phát thanh và đài truyền h́nh
ngâm bài thơ:
"Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua,
Thắng trận tin vui khắp nước nhà.
Nam Bắc thi đua đánh Trung Quốc,
Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta!"
Đào Minh Quân sẽ ăn nói như thế nào?
Xuân Canh Dần (2010)
Tú Gàn