♠
www.motgoctroi.com
mến chào bạn
Chuyện buồn tháng Tư
Lữ Giang
Hàng năm, đến ngày 30 tháng Tư, người Việt tỵ nạn khắp
nơi trên thế giới thường tổ chức những buổi lễ tưởng
niệm để ghi nhớ và tạ ơn các chiến sĩ đă hy sinh cho tự
do và dân chủ trong cuộc chiến Việt Nam, các thương phế
binh đang lâm cảnh khốn cùng tại quê nhà, những người đă
bị lao tù Cộng Sản và những người đă bỏ ḿnh khi đi t́m
tự do...
Tại Orange County, nơi được coi là thủ đô của người Việt
tỵ nạn, trong 8 năm qua, kể từ khi Đài Tưởng Niệm Chiến
Tranh Việt Nam (Vietnam War Memorial – người
Việt thường gọi là “Tượng Đài Chiến Sĩ Việt - Mỹ”)
được xây dựng tại Công Viên “Sid Goldstein Freedom”
(người Việt thường gọi là “Công Viên Tự Do”)
của thành phố Westminster, hàng năm các tổ chức cựu quân
nhân và các đoàn thể trong cộng đồng đă họp nhau ở đây
để làm lễ tưởng niệm. Các viên chức tại địa phương và
các dân cử cũng thường đến dự.
CHUYỆN BẤT
NGỜ XẨY RA
Năm nay, khi đại diện các đoàn thể trong cộng đồng nộp
đơn tại thành phố Westminster xin tổ chức lễ tưởng niệm
tại Tượng Đài nói trên vào ngày 30.4.2010 th́ được biết
vào tháng 3 năm 2009, Văn Pḥng Giám Sát Viên Orange
County Janet Nguyễn, qua ông Matthew Harper, đă nộp đơn
xin tổ chức lễ tưởng niệm tại đây rồi và ngày 26.8.2009,
thành phố đă cấp giấy phép cho bà ta.
Khi xem giấy phép, người ta được biết đó chỉ là giấy
phép “Intent-to-meet Permit”, một loại
giấy phép thường được cấp cho những cuộc họp mặt nhỏ
dưới 300 người và không được xử dụng hệ thống khuếch đại
âm thanh. Hai câu hỏi được đặt ra:
Câu hỏi thứ nhất: Tại sao Văn pḥng bà Janet
Nguyễn lại giành trước chỗ các đoàn thể cựu quân nhân và
các tổ chức trong cộng đồng thường tổ chức lễ tưởng niệm
hàng năm? Bà Janet Nguyễn có mưu đồ ǵ?
Câu hỏi thứ hai: Mỗi lần lễ tưởng niệm 30 tháng
Tư, đồng bào tới tham dự rất đông, có năm lên tới 5 ngàn
người (như trường hợp tổ chức tại trường trung
học ở đường Newland), tại sao
bà Janet Nguyễn chỉ xin một giấy phép họp mặt dưới 300
người và không có âm thanh?
Câu trả lời có lẻ không có ǵ khó khăn.
1.- Về mục tiêu bà Janet nhắm tới:
Hàng năm, đến ngày 30 tháng Tư, bất cứ cá nhân hay tổ
chức nào muốn tổ thức lễ tưởng niệm cũng được. Tại
Orange County có năm có đến 6 nơi tổ chức lễ tưởng niệm
khác nhau. Khi cộng đồng bị bể ra làm hai, mỗi “ban đại
diện cộng đồng” tổ chức riêng, ai muốn dự bên nào là tùy
thích.
Tuy nhiên, kể từ ngày có Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt
Nam, các hội cựu quân nhân VNCH và các tổ chức trong
cộng đồng thường tổ chức tại đây và chưa hề bị ai tranh
giành.
Năm ngoái, chúng tôi thấy bà Janet Nguyễn có đến tham dự,
nhưng ban tổ chức đă mời bà Margie Rice, Thị Trưởng
Thành Phố Westminster và các nghị viên của thành phố này
lên phát biểu trước v́ họ là chủ nhà, sau đó đến nghị sĩ
Lou Correa và dân biểu Trần Thái Văn. Nghị viên Andrew
Đỗ và bà Janet Nguyễn cũng được mời lên phát biểu, nhưng
sau những người nói trên. Bà Janet Nguyễn nói:
“Tôi
xin đại diện cho Hội Đồng Giám Sát Orange County cảm ơn
đồng hương đă cho thế hệ trẻ chúng tôi biết lịch sử của
cộng đồng tị nạn Việt Nam nhân dịp lễ tưởng niệm này.”
C̣n nghị viên Andrew Đỗ phát biểu:
“Tôi xin thay mặt Thị Trưởng Bill Dalton và Hội Đồng
Thành Phố Garden Grove đến đây hôm nay để cùng đồng
hương tưởng niệm những người đă hy sinh cho tự do và dân
chủ.”
Căn cứ vào các sự kiện nói trên, có hai giả thuyết đă
được đặt ra xung quanh vụ bà Janet Nguyễn “xí” Tượng Đài
trước trong năm nay:
Giả thuyết thứ nhất: Nhiều người tin rằng việc bà
Janet Nguyễn giành Tượng Đài của các hôi cựu quân nhân
năm nay chỉ là chuyện “chiếu trên chiếu dưới”.
Sau buổi lể tưởng niệm nói trên, có lẽ bà Janet Nguyễn
cảm thấy bà có “chức vụ to bự” hơn thị trưởng
Westminster và các nghị viên của thành phố này, tại sao
“chúng nó” lại đối xử với bà “thấp kém” hơn họ, nên đă
nghĩ đến chuyện phải “làm chủ” lễ tưởng niệm tại Tượng
Đài trong năm tới để bà có thể ung dung ngồi ở
“chiếu trên”. V́ thế, vào tháng 2 năm 2009, bà
đă cho người đi “xí” chỗ Tượng Đài trước. Nếu sự suy
đoán này đúng, việc tranh giàng chỉ là do tự ái cá nhân
hay do một suy nghĩ nông cạn và nhỏ mọn.
Giả thuyết hai: Người khác lại cho rằng nghị viên
Andrew Đỗ và bà Janet Nguyễn muốn biến lễ tưởng niệm 30
tháng Tư thành một “cái bệ phóng” để đưa nhóm bà tiến xa
hơn trên hoạn lộ.
Dù giả thuyết nào đúng đi nữa, hành động của bà Janet
Nguyễn rơ ràng là có mục đích mưu lợi cho cá nhân hơn là
tưởng nhớ và ghi ơn những người đă hy sinh cho tự do và
dân chủ.
2.- Về giấy phép họp mặt.
Đa số tin rằng sở dĩ bà Janet Nguyễn chỉ xin giấy phép “Intent-to-meet
Permit” với số người tham dự dưới 300 và không có
loa phóng thanh là để khỏi phải đưa ra hearing trước hội
đồng thành phố. Nếu xin giấy phép “Special Event
Permit” với sự tham dự của trên 500 người, có loa
phóng thanh, sẽ phải đưa ra hearing, lúc đó các đoàn thể
cựu quân nhân và đồng bào đến tham dự sẽ phản đối, và
thành phố có thể sẽ bác đơn của bà. Có thể coi việc xin
giấy phép “Intent-to-meet Permit” của bà Janet
như là một vụ “đánh lén” và khi cộng đồng biết được th́
coi như chuyện đă rồi.
Bà Janet Nguyễn có thể đă nghĩ rằng đến ngày 30.4.2010,
nếu số người đến tham dự trên 300 và có dùng loa phóng
thanh mà cảnh sát đến hỏi, bà có thể dùng “uy thế” của
bà nói mấy câu là cảnh sát bỏ qua. Nhưng nếu đúng như
thế th́ bà đă tính sai. Khi có sự phản đối của đồng bào,
cơ quan chính quyền sẽ phải có thái độ khác, v́ họ không
muốn bị tố cáo là vi phạm luật pháp để bảo vệ “kẻ mạnh”.
Trong cuộc điều trần ngày
24.3.2010 vừa qua, nghị viên Tyler Diệp Miên Trường đă
đặt câu hỏi trực tiếp với ông Don Lamm, Quản lư thành
phố Westminster (City Manager) như sau: “Trường
hợp một giấy phép cho sinh hoạt nhỏ
(Intent-to-meet Permit) mà dùng
loa phóng thanh và micro (amplified sound)
th́ thành phố sẽ làm ǵ? Giới hạn của giấy phép này ra
sao?”
Ông Donald Lamm trả lời,
“Giấy phép Intent-to-meet” mà
Giám Sát Viên Janet Nguyễn được cấp, không cho phép dùng
loa phóng thanh. V́ vậy, nếu có sự vi phạm, cảnh sát
được phép yêu cầu ngưng xử dụng loa. Nếu tiếp tục xử
dụng, cảnh sát sẽ phải yêu cầu giải tán!”
Lúc đầu, cả bà thị trưởng Margie
Rice và nghị viên Frank Fry đă đứng về phía bà Janet
Nguyễn, cho rằng một khi giấy phép đă được cấp th́ không
thể thu hồi được. Nhưng nhiều người đă đứng lên phản đối
mạnh mẽ, cho rằng thành phố có thời hạn 10 ngày trước
ngày tổ chức để rút lại giấy phép nếu xét thấy có những
chuyện không đúng. Thấy phản ứng mạnh của cử tri, sợ bị
mất phiếu trong kỳ bầu cử sắp đến, bà thị trưởng Margie
Rice phải nói: “Mời một
đại diện văn pḥng GSV Janet Nguyễn và chỉ một người đại
diện cho cộng đồng ngồi lại!”
TRẢ LỜI THEO KIỂU TRỊCH THƯỢNG
Trước khi có cuộc điều trần nói trên, nhiều người trong
ban tổ chức lễ tưởng niệm 30.4.2010 đă liên lạc với Luật
sư Andrew Đỗ, Chánh Văn Pḥng của bà Janet Nguyễn, để đề
nghị hai bên cùng hợp tác với nhau tổ chức, nhưng được
trả lời theo kiểu “ông cố nội”.
Trong cuộc phỏng vấn c̣ mồi của nhật báo gà nhà Việt
Herald, Luật sư Andrew Đỗ nói rằng phía Cộng Đồng có
liên lạc, nhưng lại đúng thời điểm “bận rộn sửa
soạn lên đường đi Washington, DC,” rồi một thành
viên khác của Cộng Đồng gọi lại sau đó, lại “nhằm
lúc chúng tôi đang chuyển phi cơ tại Houston,”
rồi sau đó một số đại diện liên lạc lại nữa, th́
“vừa ở thủ đô về.”
Nghị viên Andrew Đỗ nói với nhật
báo Việt Herald: “Nếu
những người và những nhóm nào nữa muốn hợp tác, cứ gửi
thư nói rơ cho chúng tôi biết họ là tổ chức nào, muốn
hợp tác trong vai tṛ ǵ.”
Ông Phan Tấn Ngưu, trưởng ban tổ chức lễ tưởng niệm 30
tháng Tư nói rằng phía bà Janet Nguyễn “bất chấp
dư luận,” và “việc hợp tác với ban tổ chức
của bà Janet Nguyễn là rất khó khăn.”
Thấy vấn đề trở nên gay cấn, chúng
tôi đă mở một cuộc hội luận một tiếng rưởi đồng hồ trên
đài truyền h́nh VAN-TV trong chương tŕnh “Meet the
Press” vào trưa 27.3.2010, phân tích các khía cạnh
của vấn đề, phê phán hành vi của bà Janet Nguyễn và Luật
sư Andrew Đỗ, và khuyến cáo bà Janet Nguyễn nên hợp tác
với các hội đoàn trong cộng đồng, xin hội đồng thành phố
Westminster điều chỉnh lại giấy phép để có thể tổ chức
b́nh thường như mọi năm. Sau đó, trong cuộc phỏng vấn
của tuần báo Viet Weely phổ biến sáng 1.4.2010, chúng
tôi cũng đă tŕnh bày gióng như vậy. Bị áp lực của dư
luận và cơ quan truyền thông, chiều 1.4.2010, sau khi
họp với ông Nguyễn Phục Hưng và ông Nguyễn Tấn Lạc, đại
diện của ban tổ chức lễ tưởng niệm 30 tháng Tư, Luật sư
Andrew Đỗ đồng ư hai bên sẽ làm việc để tổ chức chung.
Ông nói: “Đây là việc
làm đầy ư nghĩa. Chúng ta ai cũng muốn giúp, làm đẹp cho
cộng đồng và đồng thời để dạy cho thế hệ trẻ bài học về
sự hy sinh của thế hệ cha ông, nhân ngày lễ trọng đại
này.”
Tuy nhiên, nhiều người tin rằng vấn đề c̣n lại sẽ là vấn
đề “chiếu trên chiếu dưới”. Đối với bà
Janet Nguyễn, ai muốn làm ǵ th́ làm, chỉ cần để bà ngồi
ở chiếu trên và đọc diễn văn khai mạc là được rồi. Dĩ
nhiên, các đoàn thể cựu quân nhân và cộng đồng không bao
giờ chấp nhận biến lễ tưởng niệm và tri ân các chiến sĩ
thành công cụ mua danh. Sự tan vỡ là chuyện đương nhiên.
BA MỤC TIÊU ĐÁNH CHIẾM
Tại Orange County, có ba mục tiêu mà những kẻ muốn
kiếm ăn hay kiếm danh thường t́m cách đánh
chiếm, đó là hội chợ Tết, diễn hành Tết và lễ Tưởng Niệm
30 tháng Tư.
Các trận đánh để giành tổ chức hội chợ Tết tại Garden
Grove Park trước năm 2002 rất là quyết liệt, mặc dầu năm
nào “ban tổ chức” cũng thường khai lỗ hay chỉ lời $20!
Nhờ sự vận động của các cơ quan truyền thông, đồng bào
đă đứng lên yêu cầu thành phố Garden Grove trao việc tổ
chức hội chợ Tết tại Garden Grove Park cho Tổng Hội Sinh
Viên. Trong phiên họp ngày 11.7.2001, Hội Đồng Thành Phố
Garden Grove đă chấp thuận, từ đó những sự tranh chấp
không c̣n nữa, nhưng thỉnh thoảng vẫn có một vài cá nhân
hay tổ chức âm mưu đánh bật Tổng Hội Sinh Viên ra để vào
thay thế. Tuy nhiên, tất cả các âm mưu này đều thất bại.
Đối với một số người, việc được ngồi trên xe đi đầu đoàn
diễn hành Tết là một vinh dự rất lớn lao và là một bước
thăng tiến trên con đường chính trị của họ, nên việc
tranh giành tổ chức diễn hành Tết đă gây khá nhiều sóng
gió trong cộng đồng. Nay thành phố Westminster đă nhận
lănh vai tṛ này, nên t́nh h́nh tạm yên ổn.
Việc đứng ra tổ chức lễ Tưởng Niệm 30 tháng Tư tại Tượng
Đài là sự mơ ước của một số người muốn kiếm danh, nhưng
họ không thể vượt qua các hội cựu quân nhân và cộng đồng.
Năm nay bà Janet Nguyễn đă quyết định đương đầu!
Chúng tôi nhớ lại, ngày 26.5.1999, ông Frank Fry, thị
trưởng thành phố Westminster lúc đó, đă gởi đến người
Việt tỵ nạn trong vùng một văn thư tŕnh bày về quyết
định xây tượng đài với các mục đích sau đây:
- Tưởng nhớ những người đă chiến đấu v́ tự do và dân chủ
cho người Việt Nam.
- Gởi cho thế giới một thông điệp trong thiên niên kỷ
mới rằng sự hy sinh của những người Mỹ và người Việt Nam
sẽ không bao giờ bị quên lảng.
- Biểu tượng cho t́nh hữu nghị và hợp tác lâu dài giữa
người Việt và người Mỹ trong cộng đồng.
Năm 2002, khi Tượng Đài được dựng
lên, kư giả Gordon Dillow của nhật báo The Orange County
Register đă viết một bài dưới đầu đề "A
victory most can celebrate"
trong số phát hành ngày 24.9.2002, có đoạn như sau:
"Sáng sớm thứ hai ngày 23-9-2002, một cần trục đă nhấc
bức tượng đồng ba tấn là h́nh ảnh một chiến sĩ Mỹ đứng
kề bên một chiến binh miền Nam Việt Nam và đă nhẹ nhàng
đặt nó đúng vào vị trí. Bức tượng được tạc bởi nhà điêu
khắc Nguyễn Tuấn là h́nh tượng chủ chốt trị giá một
triệu dollars do công lao đóng góp của các đồng hương tị
nạn đă đứng sừng sững trong một công viên gần
Westminster Civic Center được đặt tên là "Công Viên Tự
Do" của thành phố Westminster.”
Không lẻ ngày hôm nay, Tượng Đài này lại bị biến thành
một đấu trường của những kẻ đi t́m danh vọng trên xương
máu của những chiến sĩ đă hy sinh sao?
BỰC THANG
GIÁ TRỊ
Chúng ta nhớ lại, trong cuộc bầu cử Giám Sát Viên Orange
County khu vực 1 năm 2007, sau nhiều cuộc tranh căi gay
cấn và đếm phiếu đi đếm phiếu lại, bà Janet Nguyễn chỉ
thắng Luật sư Nguyễn Quang Trung có 3 phiếu. Hôm
28.3.2007, ông Chánh Án Michael Brenner đă tuyên bố bà
Janet Nguyễn thắng cử.
Bà Janet Nguyễn mới đắc cử vào nghị viên thành phố năm
2004, đến năm 2007 đă lên làm Giám Sát Viên của Orange
County. Sở dĩ bà tiến nhanh được như vậy không phải v́
tư cách hay tài năng mà v́ lúc đó một số cơ quan truyền
thông và đoàn thể trong cộng đồng muốn lập một thế quân
b́nh trong các cơ chế dân cử tại Orange County, không để
cho nhóm Trần Thái Văn thao túng. Họ đă làm việc cận lực
mới đưa được bà Janet Nguyễn vượt lên Luật sư Nguyễn
Quang Trung của nhóm Trần Thái Văn. Nhưng đáng tiếc là
sau khi đắc cử rồi bà lại đi vào con đường của Trần Thái
Văn và coi các cơ quan truyền thông và các đoàn thể
trong cộng đồng như những tổ chức có nghĩa vụ phục vụ bà!
Đến đâu bà cũng muốn ăn trên ngồi trước. Nguyên cái
email với cái tên dài “Superior Janet Nguyen”
cũng đă làm cho nhiều người ngứa mắt, họ thường đục ngay
thay v́ mở ra đọc.
Những ǵ bà Janet Nguyễn làm đă được nhật báo Orange
County Register của Mỹ ghi lại khá đầy đủ trong số ra
ngày 15.12.2009 và những ngày tiếp theo. Lời khai của
Ngô Kỷ trước ṭa án trong vụ biểu t́nh trước nhật báo
Người Việt cho thấy bà đă đối xử với những cơ quan
truyền thông không ủng hộ bà như thề nào. Khi những cơ
quan truyền thông và các đoàn thể yểm trợ bà phải giả từ
bà, bà đi t́m “con mồi” khác để “phục vụ” bà và cho Lê
Công Tâm dùng nguỵ luận để bênh vực bà. Chúng tôi đă
nhiều lần yêu cầu nhóm bà Janet Nguyễn lên truyền thanh
hay truyền h́nh đối thoại với chúng tôi, nhưng nhóm bà
không trả lời. Nhiều người tin rằng nếu Bùi Mạnh Cường ở
sau lưng nhóm Trần Thái Văn đă đưa nhóm này vào con
đường nghiệt ngă th́ Lê Công Tâm đứng đàng sau nhóm bà
Janet Nguyễn cũng đang làm công việc đó. Phải chăng bà
Janet Nguyễn chỉ muốn trúng cử một nhiệm kỳ thôi?
Với tư cách, khả năng và tầm vóc của bà Janet Nguyễn,
chúng tôi thấy không có ǵ để phải nói với bà và bà cũng
chẳng cần biết trời đất là ǵ. Bà chỉ nghĩ đến chữ danh.
Hăy để đời dạy cho bà. Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện với
Luật sư Andrew Đỗ, Chánh Văn Pḥng của bà, v́ dầu sao
ông cũng tỏ ra là người có hiểu biết.
Chúng tôi thấy một số luật sư trẻ khi mới vào nghề
thường hay nghĩ rằng ḿnh đă thâu tóm được cả vũ trụ, có
thể chiến thắng bất cứ ai. Chỉ khi “lâm trận” vài lần
mới nhận ra rằng khả năng của ḿnh rất giới hạn, c̣n
rừng luật th́ mênh mong.
Trong cuộc họp của Hội Đồng Thành Phố Garden Grove tối
23.3.2010, Tổng Hội Sinh Viên đă tố cáo nghị viên Andrew
Đổ khá nặng nề. Cô Tiffany Nguyễn Lưu phát biểu đầu tiên:
“Chúng tôi nhận thấy quư vị có
những đóng góp cho cộng đồng, trừ Nghị Viên Andrew Đỗ,
người đă nêu những thông tin không trung thực cho quần
chúng. Ông khiến cộng đồng bị chỉ trích nhiều hơn là
cộng đồng thực sự có vấn đề. Tôi có thể c̣n trẻ, nhưng
biết thế nào là phải, thế nào là trái. Nghị Viên Andrew
Đỗ đă rất sai trái!”
Cuối cùng, nghị viên Andrew Đỗ nói:
“Tất cả những ǵ tôi nói, tôi đều có bằng chứng. Tôi là
một luật sư, và từng là công tố viên
(prosecutor), tôi sẽ
trả lời tất cả bằng văn bản.”
Trận chiến này c̣n kéo dài và nghị viên Andrew Đổ khó
ngăn cản được Tổng Hội Sinh Viên tổ chức hội chợ Tết v́
đồng bào đang đứng sau lưng Tổng Hội này. Nhân vụ này,
chúng tôi muốn nói chuyện với Luật sư Andrew Đỗ về bực
thang giá trị khi làm chính trị.
Người nào học luật cũng phải biết phương pháp luận và
dẫn chứng. Nghe Luật sư Andrew Đỗ “lập luận” trên đài
VNCR mỗi tuần, một số người không dám lên truyền h́nh
nói chuyện về vụ Janet Nguyễn mặc dầu họ rất bực ḿnh,
v́ sợ không tranh luận nổi với luật sư Andrew Đỗ. Nhưng
lâp luận và dẫn chứng của Luật sư Andrew Đỗ mới chỉ là
LOGIC đơn phương. Đối phương có thể đưa logic
khác để đánh bại. Bằng chứng là khi Luật sư Andrew Đỗ tố
cáo Tổng Hội Sinh Viên dùng Hội chợ Tết để vận động
chính trị cho các ứng cử viên và không biết ngân quỷ
THSV đi về đâu..., Tổng Hội Sinh Viên đă đưa những phản
chứng để chống lại và yêu cầu luật sư Andrew Đỗ phải xin
lỗi.
Như vậy trên LOGIC c̣n có REASON và COMMON
SENSE, tức c̣n có LẼ PHẢI. Thí dụ trong vụ tổ
chức lễ Tưởng Niệm 30 tháng Tư tại Tượng Đài, mặc dầu bà
Janet Nguyễn xin giấy phép trước, nhưng lẽ phải là phải
dành chỗ đó cho các hội đoàn cựu quân nhân. Bà Janet
Nguyễn không thể dùng Tượng Đài để làm “bệ phóng hoạn lộ”
của ḿnh.
Với người làm chính trị, trên REASON và COMMON SENSE,
c̣n có SAGENESS, tức SỰ KHÔN NGOAN. Nếu
trong vụ tranh chấp về dự luật cải tổ y tế mà Tổng Thống
Obama dùng LOGIC hay REASON để đấu với Quốc Hội và các
nhà tư bản tài chánh đứng đàng sau hậu trường, ông đă bị
đánh bại rồi. Nhưng v́ khôn ngoan, ông đă đi thương
lượng và đưa ra một số tương nhượng, nên ông đă chiến
thắng.
Trong vụ tổ chức lễ tưởng niệm 30 tháng Tư, nếu bà Janet
Nguyễn khôn ngoan, bà không bao giờ đi chiếm trước Tượng
Đài như thế, mặc dầu trên nguyên tắc bà có quyền làm.
Người khôn ngoan cũng không bao giờ trả mọi giá để được
ngồi chiếu trên. Cử tri chỉ nh́n vào tư cách, khả năng
và tinh thần phục vụ của ứng cử viên để quyết định chứ
không bao giờ bị đánh lừa bằng những đ̣n biểu diển như
ngồi chiếu trên, viết thư cho các dân biểu yêu cầu đưa
Việt Nam vào danh sách CPC hay yêu cầu bà Michel Obama
can thiệp cho cô Lê Thị Công Nhân..., v́ đó chỉ là những
đ̣n gió, chẳng có hiệu quả ǵ.
Chúng tôi có thể đoan chắc với Luật sư Andrew Đỗ rằng
người nào làm chính trị mà thích dùng LOGIC để chiến
thắng kẻ khác, người đó sẽ trở thành kẻ chiến bại trên
chính trường.
Ở Orange County, ít ai tin rằng Luật sư Andrew Đỗ đă
chọn một người có tầm vóc nhỏ và tầm nh́n ngắn như bà
Janet Nguyễn làm “Minh Chúa”. Đa số tin rằng Luật sư
Andrew Đỗ chỉ coi giai đoạn hợp tác với bà Janet Nguyễn
như là “thời kỳ quá độ” trên đường công danh mà thôi.
Ngày 6.4.2010.
Lữ Giang