Tính toán của Hà Nội
Lữ
Giang
Trong hơn một năm qua, nhà cầm quyền CSVN đă mở chiến
dịch đại quy mô bắt bớ, giam cầm, truy tố và xét xử
những nhà đối kháng ở trong nước, đồng thời ban hành quy
chế kiểm soát các diễn đàn cá nhân (Blogs), không
cho các diễn đàn này đưa ra các phát biểu bị coi là
không phù hợp với chính sách của chế độ.
Hôm 23.12.2008, Thứ Trưởng Bộ Thông Tin và Truyền Thông Đỗ
Quư Doăn đă kư thông tư cấm các blogs đưa thông tin “xuyên
tạc, vu khống và gây rối”. Thông tư nói rằng blog
“giúp cá nhân mở rộng khả năng
tương tác trên môi trường internet” nhưng cần
phải “phù hợp với thuần phong mỹ
tục và pháp luật” cũng như “sử dụng tiếng Việt trong
sáng và lành mạnh”.
Thông tư nhấn mạnh rằng các bloggers “phải
chịu trách nhiệm về nội dung thông tin cung cấp, lưu trữ,
truyền đi trên blog của ḿnh, bảo đảm không vi phạm quy định
của pháp luật”.
Ngoài blogger cá nhân, nhà cần quyền cũng đ̣i buộc các doanh
nghiệp cung cấp dịch vụ Internet cũng phải “có trách nhiệm”
kiểm soát hoạt động của các blogs trên trang họ cung cấp.
MỤC TIÊU NHẮM TỚI
Chúng ta thừa biết nhất cử nhất động của nhà cầm quyền CSVN
đều được tính toán rất kỹ càng. Họ thừa biết những hành động
mà họ đưa ra trong chiến dịch nói trên sẽ gây ra những phản
ứng không thuận lợi ở quốc nội cũng nhưng quốc tế, nhưng họ
sẵn sàng chấp nhận sự tổn thất đó để bảo đảm mục tiêu mà họ
muốn đạt tới.
Khi thực hiện chiến dịch nói trên, nhà cầm quyền đang nhắm
tới những mục tiêu nào? Các nhà phân tích cho rằng nhà cầm
quyền CSVN đang chuẩn bị cho hai công tác chính sau đây:
(1) Bảo đảm Đại Hội Đảng kỳ XI sẽ được tổ chức vào tháng 1
năm 2011 tới đây không có chuyện ǵ đáng tiếc xẩy ra.
(2) Tiến tới một chính sách đối ngoại với Trung Quốc thích
hợp nhất.
V́ thế, những người có thể gây khó khăn cho việc tiến tới
hai mục tiêu nói trên phải bị vô hiệu hoá. Nhà cầm quyền đă
áp dụng hai điều luật sau đây để vô hiệu hoá:
- Điều 88 của Bộ Luật H́nh Sự về tôi “tuyên truyền
chống nhà nước CHXHCNVN”: bị phạt tù từ 3 đến 12 năm.
Trong trường hợp nghiêm trọng có thể bị phạt tù từ 10 đến 20
năm.
- Điều 258 Bộ Luật H́nh Sự về tội “lợi dụng các
quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích của nhà nước và của
công dân”: bị phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm. Nặng: từ 2
đến 7 năm. Điều luật này thường áp dụng cho những người chỉ
trích hay lên án Trung Quốc.
Các ṭa án đă tuyên phạt đa số các bị can đến 3 năm tù,
nhưng sau khi Đại Hội Đảng chấm dứt họ có thể được “ân xá”.
Các bloggers kiểu không nhà nghề đă bị buộc cam kết xóa bỏ
blog của họ như trường hợp Nguyễn Ngọc Như Quỳnh,
blogger Mẹ Nấm. Có blogger bị cho thôi việc như
Huy Đức, một phóng viên của tờ Sài G̣n Tiếp Thị, v́ lănh
đạo Đảng không hài ḷng với những điều ông đă viết trên blog
của ông, v.v.
CHUẨN BỊ SÁT PHẠT
Hôm thứ hai 5.10.2009, Trung Ương Đảng CSVN đă họp ở Hà Nội
để chuẩn bị những vấn đề làm sườn cho Đại Hội Đảng vào đầu
năm 2011.
Đại Hội nào cũng có hai vấn đề chính: Vấn đề thứ nhất là vấn
đề nhân sự và vấn đề thứ hai là vấn đề đường lối.
1.- Vấn đề nhân sự
Lần Đại Hội này vấn đề dân sự trở nên rất gay cấn vi các
“công thần” của thời chiến tranh không c̣n nữa, đám lau nhau
đang tranh ghế, nhưng không ai có đủ uy thế để có thể chế
ngự được đa số như trường hợp của Lê Duẫn. Thêm vào đó, các
“công thần” c̣n ngo ngoe được vẫn cố gắng bảo vệ các con gà
của ḿnh. Một nguồn tin nói rằng ông Tô Huy Rứa có
thể trở thành Tổng Bí Thư thay Nồng Đức Mạng. Theo lư lịch
được công bố, Tô Huy Rứa sinh năm 1947 tại Quảng Xương,
Thanh Hóa, cử nhân toán và là Phó Giáo sư Tiến sĩ Triết học,
từng là Chủ tịch Hội đồng lư luận trung ương, Bí thư Thành
ủy Hải Pḥng, đại biểu Quốc Hội khóa 12. Hiện ông là Ủy Viên
Bộ Chính Trị, Bí Thư Trung Ương Đảng và Trưởng Ban Tuyên
Giáo Trung Ương.
Đấm đá nhau, có khi đẩm máu, để tranh chấp quyền lực là
chuyện b́nh thường trong nội bộ các đảng Cộng Sản. Nhưng
chúng ta đừng quan tâm quá nhiều đến chuyện ai ở ai đi, ai
lên ai xuống, v́ người Pháp có câu:
“Un communiste vaut l’autre”. Tên
cộng sản nào cũng như tên cộng sản nào. Nguyên tắc căn
bản của các đảng Cộng Sản là “tập thể chỉ huy, cá nhân
phụ trách”. Đây là nguyên tắc đă giúp Đảng CSVN
chiếm được miền Bắc rồi sau đó chiếm miền Nam.
Nh́n chung, chủ trương của Đảng trong kỳ này là tiếp tục trẻ
trung hoá guồng mày lănh đạo.
2.- Về đường lối
Trong bài diễn văn đọc trước cuộc họp của Trung Ương Đàng
nói trên, Nông Đức Mạnh, Tổng Bí Thư Đảng CSVN đă nhấn mạnh
phải “kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí
Minh, kiên định vai tṛ lănh đạo của đảng và đường lối đổi
mới, xây dựng và bảo vệ tổ quốc của đảng.”
Trong các thứ “kiên định” nói trên, hai điểm then chốt đă
gây nhiều tranh luận là vai tṛ lănh đạo của đảng và đường
lối đổi mới. Hai thứ “kiên định” đầu là
chũ nghĩa Mác-Lênin và
tư tưởng Hồ Chí Minh chỉ là
chiêu bài.
Mọi người có thể tin rằng sau cuộc họp từ 5.10.2009, vấn đề
nhân sự và đường lối của Đảng coi như đă được “an bài”. Đại
Hội Trung Ương Đảng vào tháng 1/2011 tới đây chỉ được tổ
chức để “hợp thức hoá” mà thôi. Tuy nhiên, vấn đề t́m cách
để loại bỏ những thành phần và những tư tưởng chống đối lúc
nào cũng là những vấn đề gay cấn.
CHIẾN THUẬT ÁP DỤNG
Thông thường trước Đại Hội Đảng vài tháng chúng ta có cảm
thưởng rằng “quyền tự do ngôn luận” đang được mỡ rộng để mọi
người có thể góp ư kiến về dự thảo nghị quyết của đại hội,
Nhưng tưởng vậy mà không phải vậy.
Như chúng tôi đă tŕnh bày ở trên, trước ngày Đại Hội hơn cả
năm, Đảng CSVN đă cho xúc hết “nhóm tiểu quậy”.
Nhóm này thường phê phán Đảng và Nhà Nước ngang như cua,
nhưng đa số không sâu sắc v́ thiếu kinh nghiệm và thiếu
nghiên cứu. Các bài do nhóm này viết ra không gây tác hại
nhiều, nhưng nhà cầm quyền phải bắt v́ hai lư do:
-
Lư do thứ nhất là sự phát triển của nhóm này có thể tạo
thành một “phong trào quậy” không thể kiểm
soát được.
-
Lư do thứ hai quan trọng hơn, đó là dằn mặt “nhóm đại
quậy” xuất hiện. Nhóm này thường gồm những nhà trí
thức không đồng quan điểm với chính quyền, các thành phần
bất măn hay ly khai biết rơ “bộ ḷng” của Đảng và Nhà Nước,
v.v. Những thành phần này nếu để cho xuất hiện, họ có thể
nói lên những mặt trái đàng sau làm Đảng bị mất uy tính. Họ
có thể đưa ra những phản biện với những dẫn chứng và lập
luận vững vàng làm lung lay chủ trương và đường lối mà Đảng
đang đưa ra. Do đó, nhà cầm quyền phải bắt giam “nhóm
tiểu quậy” để răn đe “nhóm đại quậy”.
Nhà cầm quyền muốn nói với họ: Các anh mà loạng quạng chúng
tôi cũng sẽ bắt luôn!
Trong khi đó, Đảng đă chuẩn bị một nhóm chuyên gia có khả
năng, đứng ra phê phán nặng nề những chủ trương mà Đảng muốn
loại bỏ nhưng đang bị một số thành phần kỳ cựu trong Đảng
níu kéo lại. Nhóm này cũng sẽ đưa ra những bài phân tích với
sự kiện và lập luận vững vàng để yểm trợ cho những chủ
trương mà Đảng muốn bảo vệ hay sẽ thực hiện.
Một thí dụ cụ thể, trong Đại Hội X, có một nhóm chủ trương
phải tiếp tục duy tŕ kinh tế chỉ huy, trong khi đa số đ̣i
phải đẩy mạnh kinh tế thị trường nhanh như Trung Quốc. Nhóm
chủ trương đổi mới liền đưa Trần Mạnh Hảo ra để “oanh tạc”.
Đọc những bài phê phán sâu sắc chủ nghĩa MARX-ENGELS và
đường lối Đảng Cộng Sản của Trần Mạnh Hảo, chúng tôi tin
rằng không học giả Việt Nam nào ở hải ngoại có thể viết nổi
như vậy. Ngoài ra, nhờ chiến dịch phê phán phe thân Trung
Quốc, chúng tôi đă nắm được khá chính xác toàn bộ hậu quả
của cuộc cải cách rộng đất được áp dụng theo đường lối của
Mao Trạch Đông mà các nhà phê phán đă đưa ra, v.v.
Nay th́ Trần Mạnh Hảo đă bị thất sủng, nhưng sẽ có nhiều
Trần Mạnh Hảo mới xuất hiện để thực hiện “sứ mạng” mới. Trần
Mạnh Hảo có bài thơ VỊNH CÁI THỚT chua cay như sau:
"Số phận cho ta làm mặt thớt
Kể ǵ thịt cá nát đời nhau
Sinh ra là để người ta chặt
Ta chỉ ăn toàn những vết dao"
NHỮNG VẤN ĐỀ MŨI NHỌN
Trong những tháng gần đây chúng ta thấy xuất hiện 4 bài quan
trọng nói lên đường lối của Đảng CSVN trong giai đoạn tới:
1.- Bài “Làm thất bại chiến lược
diễn biến ḥa b́nh. Đề pḥng nguy cơ “tự chuyển hóa”
của Đại Tá Nguyễn Đức Thắng (QĐND ngày 23.8.2009).
2.- Bài “Đẩy mạnh công cuộc đổi mới
v́ độc lập dân tộc và chủ nghĩa xă hội Chủ động định hướng
phát triển tiềm lực và sức mạnh quốc pḥng toàn dân”
của Trung tướng Nguyễn Tiến B́nh (QĐND ngày 15.10.2009).
3.- Bài “Làm thất bại chiến lược
“diễn biến ḥa b́nh”: Không có quân đội trung lập, “siêu
giai cấp” của Đại tá, TS Nguyễn Đức Độ (QĐND ngày
18.10.2009).
4.- Bài “Đảng Cộng sản Việt Nam
lănh đạo hệ thống chính trị” của Đức Lượng (QĐND
ngày 20.10.2009).
Nội dung của những bài này gồm hai điểm chính sau đây:
(1) Cần duy tŕ quyền lănh đạo của Đảng quy định
trong điều 4 Hiến Pháp. Đại Tá Nguyễn Đức Độ cảnh báo:
“Lợi dụng t́nh trạng quan liêu, tham nhũng, thoái hóa
biến chất ở một bộ phận cán bộ, đảng viên và những khó khăn
về kinh tế, xă hội của nước ta, chúng kích động, gây chia rẽ,
ḥng làm mất ḷng tin của nhân dân và Quân đội ta vào Đảng
Cộng sản Việt Nam, đ̣i xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp hiện hành
khẳng định sự lănh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với xă
hội, đ̣i thực hiện ‘đa nguyên, đa đảng’, đ̣i bỏ hệ thống tổ
chức đảng và cán bộ chính trị trong quân đội.”
(2) Chống lại chiến lược “diễn biến hoà b́nh”. Trung
Tướng Nguyễn Tiến B́nh viết:
“Chiến tranh xâm lược kiểu mới không phải là xâm chiếm
lănh thổ, mà làm chuyển hóa bộ máy lănh đạo, điều hành đất
nước và chế độ xă hội theo quỹ đạo của chủ nghĩa tư bản.
Đối với Việt Nam, các thế lực thù địch tập trung xóa bỏ sự
lănh đạo của Đảng và chế độ xă hội chủ nghĩa.”
Ông cảnh cáo rằng “tự diễn biến, tự chuyển hoá”
có thể trở thành nguy cơ đối với chế độ.
Điều đáng buồn cười là trong khi Việt Cộng rất sợ chiến lược
“diễn biến ḥa b́nh” mà các cường quốc đang áp dụng để làm
thay đổi dần chế độ cộng sản, nhiều “người Việt chống cộng”
rất ghét chiến lược này, họ muốn phải làm sập đổ chế động
cộng sản ngay, mặc dầu họ chẳng c̣n vơ khí nào trong tay
ngoài mấy cái tuyên ngôn tuyên cáo!
Ngoài hai điểm chính nói trên, sẽ c̣n nhiều chủ trương khác,
trong đó có vấn đề Trung Quốc, sẽ được nhận ra khi bản dự
thảo báo cáo của Đại Hội Đảng được công bố.
ĐỐI PHÓ VỚI TRUNG QUỐC
Có hai vấn đề gay cấn nhất mà nhà cầm quyền phải thương
lượng với Trung Quốc, đó là vấn đề Biển Đông và vấn đề mậu
dịch với Trung Quốc.
1.- Vấn đề Biển Đông:
Hà Nội và các nhà phân tích quốc tế đều hiểu rằng
Trường Sa và Hoàng Sa kể như mất rồi, không c̣n có thể lấy
lại được nữa.
Các chuyên gia về Biển Đông, nhất là các chuyên viên về dầu
lửa, đă đề nghị rằng các nước trong vùng nên bỏ qua những sự
tranh chấp về chủ quyền, v́ những tranh chấp này sẽ gây trở
ngại cho việc khai thác tài nguyên ở Biển Đông. Họ đề nghị
nên chia vùng khai thác tài nguyên giữa các quốc gia liên hệ
thay v́ tranh chấp về chủ quyền. Nhiều cuộc họp đă được tổ
chức để tiến tới giải pháp này, nhưng phía Trung Quốc cứ đ̣i
phần lớn và phần giàu tài nguyên, nên chưa thể đi tới một
thoả thuận nào.
Việt Nam cũng đă họp riêng với Trung Quốc nhiều lần để bàn
về việc thi hành hiệp ước về vùng đánh cá và vùng khai thác
dầu hỏa, nhưng chưa đi tới đâu. Trong thời gian đang thương
thuyết, nhà cầm
quyền
Hà Nội không muốn bất cứ ai đưa ra phát biểu nào đụng chạm
đến Trung Quốc v́ sợ phương hại đến cuộc thương thuyết. Nhà
cầm quyền đă cho áp dụng cả điều 258 Bộ Luật H́nh Sự về tội
“lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của
nhà nước” để răn đe những người muốn đụng đến Trung
Quốc.
2.- Vấn đề mậu dịch:
Báo Thanh Niên trích số liệu từ Tổng cục Hải Quan Trung Quốc
nói rằng trao đổi mậu dịch Việt-Trung trong sáu tháng đầu
năm 2009 đạt 6,88 tỉ USD, trong đó Việt Nam bỏ ra tới
5,16 tỉ USD để nhập hàng từ Trung Quốc, nhưng chỉ
xuất khẩu qua Trung Quốc được 1,72 tỉ USD.
Chúng tôi tin rằng số liệu trên đây chỉ mới nói lên số hàng
nhập khẩu chính thức. Nếu tính luôn cả số hàng nhập khẩu lậu,
trị giá hàng nhập khẩu sẽ lớn hơn nhiều.
Việt Nam nhập cảng từ Trung Quốc chủ yếu là hàng cơ điện,
máy móc các loại, nguyên phụ liệu, hàng dệt may, sắt thép,
kim loại, hóa chất và khoáng sản các loại. Trong khi Việt
Nam bán qua Trung Quốc phần lớn là các sản phẩm đơn giản như
nông sản, thủy sản và khoáng sản.
Ḥa Thượng Quảng Độ đă lên tiếng kêu gọi người Việt đừng mua
hàng Trung Quốc, c̣n người Việt chống cộng ở hải ngoại báo
động liên tục về những nguy hại của hàng Trung Quốc, nhưng
dân vẫn tiếp tục mua hàng Trung Quốc và chính quyền tỏ ra
không muốn chận đứng việc này. Tại sao?
Các chuyên gia ở trong nước phân tích rằng đa số hàng Trung
Quốc bán vào Việt Nam thường rẽ hơn hàng nội địa và tốt hơn
hàng nội địa, nên tốt nhất là dùng hàng Trung Quốc thay v́
sản xuất tại nội địa để tiêu dùng. Giả thiết Việt Nam đặt ra
một chế độ bảo vệ mậu dịch để làm giảm bớt số hàng nhập khẩu
từ Trung Quốc, th́ biện pháp này cũng khó thành công, v́
Trung Quốc có 36 kiểu để tuồn hàng vào và “bán rẻ như cho”,
Việt Nam khó ngăn chận được. Tất cả chỉ c̣n trông chờ vào
“thiện chí” của Trung Quốc.
TÁC DỤNG NHƯ THẾ NÀO?
Hôm 21.10.2009, Hạ viện Mỹ đă thông qua Nghị quyết HR 672 về
Tự do Internet ở Việt Nam do Dân biểu Loretta Sanchez đề
xuất. Nghị quyết kêu gọi Việt Nam “thả các bloggers bị cầm
tù và tôn trọng tự do Internet”. Dân biểu Loretta Sanchez
nói: “Cần phải lên tiếng cho những
ai không có tiếng nói ở Việt Nam” và cho rằng
“Internet là công cụ thực thi quyền tự do ngôn luận, chia sẻ
thông tin một cách tự do cũng như liên kết người Việt Nam ở
cả trong nước lẫn quốc tế”.
Nghị quyết cũng yêu cầu chính phủ Việt Nam phóng thích tất
cả các tù nhân chính trị trong số đó có một số người bị bắt
trong thời gian qua như luật sư Lê Công Định, nhà giáo Vũ
Hùng hay nhà hoạt động dân chủ Nguyễn Tiến Trung.
Hôm 23.10.2009 bà Nguyễn Phương Nga, người phát ngôn Bộ
Ngoại giao Việt Nam, nói rằng việc Hạ viện Hoa Kỳ thông qua
nghị quyết về một vấn đề thuộc công việc nội bộ của Việt Nam
là không phù hợp với thông lệ quan hệ giữa các nước, không
phù hợp với quan hệ đang phát triển giữa Việt Nam và Hoa Kỳ.
Bà cho rằng Internet được tạo điều kiện thuận lợi và chưa
bao giờ phát triển mạnh mẽ ở Việt Nam như hiện nay, với gần
22 triệu người sử dụng, chiếm hơn 25% dân số, cao hơn mức
trung b́nh ở Châu Á (18,17%).
Trong khi đó, Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF)
ở Paris vừa phổ biến bản xếp hạng về tự do báo chí trên toàn
cầu năm 2009, trong đó Việt Nam xếp
thứ 166/175 quốc gia.
Trong bản xếp hạng nói trên, “bộ ba” luôn đứng chót là Bắc
Hàn, Miến Điện và Lào do những thành tích như kiểm duyệt báo
chí gắt gao, không cho phép tư nhân hoạt động trong ngành
truyền thông đại chúng, giam giữ và ám hại bất cứ ai muốn
nói lên sự thật một cách công khai.
Ông Vincent Brossel, Giám Đốc Điều Hành RSF đặc trách Châu
Á, nói rằng nhà nước Việt Nam thường xuyên kiểm soát chặt
chẽ mọi phương tiện truyền thông, bưng bít sự thật, lọc lựa
các nguồn thông tin mà họ chỉ muốn cho người dân nghe - biết,
không chấp nhận báo chí tư nhân độc lập, cắt xén những vần
đề bén nhạy, ngại làm phật ḷng làng giếng khổng lồ phía
Bắc.
Vấn đề được đặt ra là Nghị quyết HR 672 của Hạ Viện Hoa Kỳ
sẽ có tác dụng ǵ đối với Việt Nam? Nhiều người tin rằng từ
nay cho đến ngày kết thúc Đại Hội Đảng, nhà cầm quyền CSVN
sẽ không thay đổi đường lối kiểm soát truyền thông mà họ
đang áp dụng, bất chấp mọi áp lực.
Những nhà b́nh luận theo quốc văn giáo khoa thư xác quyết
rằng bị áp lực của Quốc Hội, chính phủ Hoa Kỳ sẽ không thể
không có biện pháp đối với Việt Nam, kể cả việc đưa Việt Nam
vào lại danh sách CPC. Nhưng kinh nghiệm cho thấy sự ngồi
yên của các nhóm ăn fund và ăn grant để đấu tranh thường
chứng tỏ rằng trong hiện tại Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ chưa chuẩn
bị một biện pháp chế tài nào đối với Việt Nam.
Lữ Giang
(Ngày 26.10.2009)
|