♠
www.motgoctroi.com
mến chào bạn
Sự thật lịch sử
Lữ
Giang
Năm nay, nhân kỷ niệm 55 năm
biến cố Điện Biên Phủ
(1954 – 2009),
hôm 7.5.2009 vừa qua, phóng
viên đài BBC đă phỏng vấn
Giáo Sư Nguyễn Quang Ngọc,
Viện Trưởng Viện Việt Nam
Học ở Hà Nội, về những tài
liệu mà Trung Quốc đă công
bố liên quan đến sự trợ
giúp và vai tṛ của Trung
Quốc trong chiến thắng Điện
Biên Phủ. Giáo Sư Ngọc thừa
nhận rằng những thông tin đó
đă làm nhiều người Việt Nam
lúng túng. Nhưng ông cho
biết giới nghiên cứu Việt
Nam cũng đă có nhiều bằng
chứng để phản ứng lại cách
đưa tin của Trung Quốc.
Thật ra, tài liệu của Trung
Quốc không chỉ nói về sự
viện trợ và vai tṛ của
Trung Quốc trong trận Điện
Biên Phủ, mà trong cả cuộc
chiến chống Pháp của Việt
Minh từ 1959 đến 1954. Đây
là những tài liệu đă làm
đảng CSVN nhức nhối, v́
nhiều sự thật khó phủ nhận
đă được phơi bày ra ánh sáng.
TÀI LIỆU ĐƯỢC TIẾT LỘ
Các sử gia và các nhà phân
tích đều cho rằng tương quan
giữa Hoa Kỳ và VNCH cũng như
tương quan giữa Cộng Sản
Trung Quốc (CSTQ)
và CSVN trong cuộc chiến
Việt Nam đều là những chương
bi thảm.
Tài liệu về những tương quan
giữa Hoa Kỳ và VNCH đă được
giải mă gần hết và ai muốn
nghiên cứu cũng được, nhưng
đến nay những tài liệu đó
vẫn chưa được hệ thống hoá
và phân tích để làm bài học
lịch sử v́ người Mỹ thấy
rằng công việc đó có thể
phương hại đến chính sách
đối ngoại hiện tại của họ,
c̣n đa số người Việt chống
cộng rất sợ sự thật và có
khi c̣n t́m cách chống lại
sự thật v́ muốn tiếp tục
sống với huyền thoại của một
thời dĩ văng xa xưa.
Trái lại, mặc dầu gọi nhau
“vừa là đồng chí vừa là anh
em”, nhưng v́ có những giai
đoạn đă xẩy ra các cuộc
tranh chấp gay cấn, nên các
tài liệu về tương quan giữa
CSTQ và CSVN đă được hai bên
chính thức công bố để tố cáo
nhau trước công luận. Nhờ
những tài liệu này chúng ta
đă thấy được nhiều mặt trái
đàng sau mối tương quan giữa
CSTQ và CSVN, và CSVN đă từ
từ bớt “cường điệu” về “đỉnh
cao trí tuệ loài người” của
họ.
Như chúng tôi đă nói, sau
khi bị Trung Quốc “dạy cho
một bài học” vào năm 1979,
CSVN đă cho công bố hai tài
liệu quan trọng để tố cáo
CSTQ:
1.- Sự thật về quan hệ Việt
Nam – Trung Quốc trong 30
năm qua.
2.- Vấn đề biên giới giữa
Việt Nam và Trung Quốc.
Trong hai tài liệu này, CSVN
đă chơi CSTQ cạn tàu ráo
máng.
Để đáp lại, nhân 50 năm kỷ
niệm trận Điện Biên Phủ
(1954 – 2004),
CSTQ đă cho công bố một tập
tài liệu có nhan đề “Ghi
chép thực về việc đoàn cố
vấn quân sự Trung Quốc viện
trợ Việt Nam chống Pháp”.
Tài liệu này được viết dưới
h́nh thức hồi kư do những
người trong cuộc ghi lại.
Tuy nhiên, với vai tṛ đàn
anh và kẻ cả, các tác giả đă
không viết theo lối hằn học
như tài liệu của đảng CSVN,
mà viết một cách rất lịch sự
và nhẹ nhàng nhưng rất thấm
thía, ngầm cho thế giới biết
rằng không có CSTQ không có
chiến thắng Điện Biên Phủ,
không có Hiệp Định Genève
năm 1954 trao một nữa nước
Việt Nam cho đảng CSVN.
VIỆN TRỢ TO LỚN CỦA
TRUNG QUỐC
Như chúng tôi đă chứng minh
nhiều lần, từ 1946 đến 1949,
bị Pháp đuổi, Việt Minh chỉ
có bỏ chạy. Nhưng một biến
cố bất ngờ xẩy đến đă giúp
Việt Minh lật lại thế cờ, đó
việc Mao Trạch Đông đánh bại
Tưởng Giới Thạch và thành
lập chính phủ Cộng Hoà Nhân
Dân Trung Quốc vào ngày
1.10.1949. Hồ Chí Minh liền
xin Mao Trạch Đông giúp Việt
Nam chống Pháp.
V́ phạm vi bài báo có giới
hạn, chúng tôi xin tóm lược
lại dưới đây những sự kiện
chính về sự viện trợ và vai
tṛ của Trung Quốc trong
cuộc chống Pháp của đảng
CSVN (lúc đó gọi
là đảng Cộng Sản Đông Dương).
Tài liệu này do các cố vấn
Trung Quốc là La Quư Ba,
Trương Quảng Hoa, Vi Quốc
Thanh, Vu Hoá Thầm, v.v...
biên soạn.
1.- Hồ Chí Minh cầu viện
Trung Quốc
Chúng ta hăy nghe ông La Quư
Ba, Trưởng Phái Đoàn Cố Vấn
Trung Quốc đầu tiên kể lại:
“Trung Quốc mới ra đời chưa
được bao lâu, mùa đông năm
1949, Chủ tịch Hồ Chí Minh
và Trung ương Đảng Cộng sản
Đông Dương gửi thư cho Mao
Chủ Tịch, Trung ương Đảng
Cộng sản Trung Quốc, yêu cầu
Trung Quốc cung cấp viện trợ
và cử người sang giúp Việt
Nam.
“Tháng 1/1950, Hồ Chí Minh
đích thân bí mật đến Bắc
Kinh, yêu cầu Trung ương
Đảng Cộng Sản Trung Quốc
viện trợ Việt Nam chống Pháp.
“Trung ương Đảng ta theo yêu
cầu của Hồ Chí Minh và Trung
ương Đảng Đông Dương, đă báo
cáo và được Mao Chủ Tịch
đồng ư, quyết định cử tôi bí
mật sang Việt Nam, làm đại
diện liên lạc giữa Trung
ương Đảng Cộng sản Trung
Quốc và Trung ương Đảng Cộng
sản Đông Dương...”
Cố vấn Trương Quảng Hoa kể
rơ hơn:
“Một buổi chiều hạ tuần
tháng 1/1950, trên đường đất
gồ ghề ở huyện Quảng Ḥa
tỉnh Cao Bằng, Việt Nam, có
một ông già, thân h́nh gầy
g̣, đầu quấn khăn mặt đi đến
cửa Thủy Khẩu, Long Châu –
Quảng Tây, Trung Quốc. Ông
già đó chính là Hồ Chí Minh,
Chủ tịch Trung ương Đảng
Cộng sản Việt Nam (lúc
đó gọi là Đảng Cộng sản Đông
Dương).
Cùng đi với Hồ Chí Minh có
Trần Đăng Ninh, Ủy viên
Trung ương Đảng Cộng sản
Việt Nam phụ trách công tác
hậu cần của Quân đội Nhân
dân Việt Nam và năm, sáu trợ
lư.
“Chuyến đi này của Hồ Chí
Minh hoàn toàn bí mật, ngay
cả lănh đạo Trung ương Đảng
Việt Nam cũng chỉ có số ít
người biết.
“Hồ Chí Minh vừa chủ tŕ
triệu tập Đại hội đại biểu
toàn quốc lần thứ 2 Đảng
Cộng sản Đông Dương, khi
phân tích t́nh h́nh đấu
tranh trước mắt, toàn thể
hội nghị nhất trí cho rằng:
“Thiếu quân chính
quy, thiếu binh chủng và vũ
khí hạng nặng công kiên,
đánh thành, thiếu phương
tiện thông tin nhanh, thiếu
cán bộ thực sự hiểu được
thao lược chỉ huy vận động
chiến” là vấn đề
lớn nhất đặt ra trước mắt
cuộc chiến tranh chống Pháp
lúc bấy giờ. V́ vậy hội nghị
nêu rơ, cần phải gấp rút đào
tạo và xây dựng quân đội
nhân dân, xây dựng bộ đội
chủ lực thích ứng với t́nh
h́nh đấu tranh mới. Mục đích
chuyến thăm Trung Quốc lần
này của Hồ Chí Minh là thông
báo t́nh h́nh đấu tranh
chống Pháp của Việt Nam với
Trung ương Đảng Cộng sản
Trung Quốc, yêu cầu Đảng
Cộng sản Trung Quốc và Chính
phủ Trung Quốc giúp xây dựng
quân đội và cử nhân viên
quân sự và viện trợ cho cuộc
đấu tranh chống Pháp của
nhân dân Việt Nam...
“Sáng ngày 27/6 các lănh đạo
chủ chốt của Đảng và Nhà
Nước: Mao Trạch Đông, Lưu
Thiếu Kỳ, Chu Đức thân mật
tiếp hơn 40 nhân viên cố vấn
của Bắc Kinh tại Di Niên
đường, Trung Nam Hải. Mao
Trạch Đông nói:
“Không
phải tôi muốn cử các đồng
chí sang Việt Nam, mà là Chủ
Tịch Hồ Chí Minh đến Trung
Quốc yêu cầu chúng ta. Cách
mạng chúng ta thắng lợi
trước, nên giúp đỡ người ta,
giúp họ gọi là chủ nghĩa
quốc tế ”.
2.- T́nh trạng của Việt Minh
trong bốn năm đầu
La Qúy Ba đă mô tả t́nh
trạng của Việt Minh trong
bốn năm đầu như sau:
“Quân Pháp tiến hành bao
vây, phong tỏa, chia cắt và
không ngừng tiến công quân
sự và bắn phá điên cuồng vào
căn cứ địa kháng chiến vùng
núi Việt Bắc. Lúc này, t́nh
h́nh chiến trường ở vào giai
đoạn cầm cự: Quân Pháp không
thể chinh phục quân dân Việt
Nam, quân dân Việt Nam nhất
thời cũng khó phát động phản
công, chỉ có thể phân tán
đánh du kích.”
KHAI THÔNG BIÊN GIỚI
VIỆT TRUNG
Cố vấn La Qúy Ba nói về công
việc đầu tiên phải làm như
sau:
“Bước đầu tiên viện trợ Việt
Nam là phải khai thông
giao thông biên giới
Trung-Việt, v́ có thế
vật tư viện trợ Việt Nam mới
có thể chở sang Việt Nam
thuận lợi. Chỉ cần Quân đội
Nhân dân Việt Nam chiếm con
đường giao thông chủ yếu
trên biên giới Trung-Việt
th́ quân Pháp sẽ mất ưu thế
số một.
1.- Chọn điểm đánh
Cố vấn La Qúy Ba cho biết:
“Chỉ có hai sự lựa chọn khai
thông con đường giao thông
chủ yếu biên giới Trung-Việt:
một là đánh Cao Bằng tiếp
giáp giữa Việt Nam và Quảng
Tây; một nữa là đánh Lào Cai
tiếp giáp giữa Việt Nam và
Vân Nam. Đánh Cao Bằng trước
hay đánh Lào Cai trước, hay
là đánh cả hai cùng một lúc,
Trung ương Đảng Cộng sản
Đông Dương và Trung ương
Đảng ta đều đă điều tra
nghiên cứu, suy nghĩ trao
đổi nhiều lần gần 3 tháng.
Ngày 2.7.1950, Mao Chủ tịch
gửi điện trả lời Trung Ương
Đảng Cộng Sản Việt Nam:
“Đồng ư kiến đánh Cao
Bằng trước,
phương án tác chiến cụ thể
đối với Cao Bằng, chờ sau
khi Trần Canh đến, do các
đồng chí quyết định cuối
cùng. Sau này tác chiến như
thế nào do chính các đồng
chí căn cứ vào t́nh h́nh cụ
thể quyết định. Nếu chúng
tôi có ư kiến, cũng chỉ để
các đồng chí tham khảo. Bởi
v́ các đồng chí hiểu rơ t́nh
h́nh hơn chúng tôi”.
2.- Chuẩn bị trận đánh
“Đồng chí Trần Canh là vị
tướng được Hồ Chí Minh điểm
danh với Mao Chủ Tịch và
Trung ương đảng ta. Mao Chủ
Tịch, Trung ương đảng ta cử
đồng chí Trần Canh làm đại
diện của Trung ương Đảng
Cộng sản Trung Quốc sang
Việt Nam giúp tổ chức chỉ
huy chiến dịch Biên Giới,
đoàn cố vấn quân sự đă tham
gia chiến dịch biên giới...
“Trong thời gian chuẩn bị
chiến dịch Biên Giới, Mao
Chủ Tịch, Trung ương Đảng
đồng ư yêu cầu của Hồ Chí
Minh và Trung ương Đảng Cộng
sản Đông Dương đưa một bộ
phận quân đội nhân dân Việt
Nam đến vùng núi Văn Sơn,
Vân Nam, chỉnh đốn đội h́nh,
trang bị, huấn luyện, đồng
thời giúp bộ phận quân đội
này biên chế thành hai đại
đoàn (tức 2 sư
đoàn)
h́nh
thành hai quả đấm, đóng vai
tṛ quan trọng trong chiến
dịch biên giới...
3.- Mở màn trận đánh
“Ngày 16/9, chiến dịch Biên
Giới bắt đầu. Đêm 16/9,
Trung đoàn 174 bộ đội chủ
công được pháo binh phối hợp,
mở cuộc tấn công quân địch ở
Đông Khê (cách Cao
Bằng 43km). Dưới sự yểm trợ
của các loại hoả lực, Quân
đội Nhân dân Việt Nam lần
lượt chiếm lĩnh một số cứ
điểm ngoại vi Đông Khê,
nhưng triến triển chậm chạp
sau khi tiến gần tới trung
tâm pḥng ngự của địch. Sáng
sớm ngày 17, địch phản kích
dưới sự yểm trợ của máy bay.
Do Quân đội Nhân dân Việt
Nam thiếu kinh nghiệm, chỉ
huy không kịp thời, nên rút
lui khỏi trận địa đă chiếm
lĩnh.
“Sau khi Trần Canh và Vi
Quốc Thanh biết được t́nh
h́nh này hết sức lo lắng,
lập tức đến bộ chỉ huy tiền
tuyến Quân đội Nhân dân, gặp
Vơ Nguyên Giáp, cùng nghiên
cứu nguyên nhân tấn công bị
thất bại, ra lệnh cho bộ đội
điều chỉnh sự bố trí, bao
vây chặt, đề pḥng địch phá
vây, đến tối sẽ tấn công lại...”
4.- Kết quả như thế nào?
Tài liệu cho biết:
“Sau khi cuộc chiến đấu kết
thúc điều tra ra, quân
địch đóng giữ Đông Khê chỉ
có hơn 2 đại đội, không đến
400 tên, quân đội Việt Nam
với binh lực 7000 người, tấn
công hai đêm, thương vong
500 người mới thắng. Mặc
dù cái giá rất lớn, nhưng
mục tiêu bước đầu của chiến
dịch đă đạt được, tức là một
thắng lợi không nhỏ.”
Ngày 14.10.1950, Hồ Chí Minh
gửi cho Mao Trạch Đông một
văn thư có nội dung như sau:
“Chúng
tôi đă thắng lợi hoàn toàn
trong chiến dịch Thất Khê
– Cao Bằng (Ghi
chú: Hồ Chí Minh viết lộn:
Thật ra là đồn Đông Khê
thuộc Cao Bằng. Thất Khê
cũng ở gần đó nhưng thuộc
Lạng Sơn. Cả hai nằm trên
quốc lộ 4 nối Lạng Sơn với
Cao Bằng. Tôi đă viết về
trận này).
Nguyên nhân lớn nhất của
thắng lợi này là sự viện trợ
tận t́nh của Đảng Cộng sản
Trung Quốc, Đảng Cộng sản
Liên Xô, sự nhiệt t́nh cảm
động của các đồng chí Vân
Nam, Quảng Tây, Quảng Đông
không nề hà gian khổ chấp
hành chỉ thị của các đồng
chí trực tiếp để giúp đỡ
chúng tôi. Tôi cần nêu
lên công lao đặc biệt của
Trần Canh, Nhiệm Cùng, Vân
Dật, Thiên Hựu, Quư Ba, Kiếm
Anh, Phương Phương, Quốc
Thanh và các đồng chí cố vấn
trong chiến dịch.
Tóm lại, tôi cho
rằng thắng lợi này là thắng
lợi của đường lối Mao Trạch
Đông cách mạng, quốc tế chủ
nghĩa. Tôi không
nói lời khách sáo: “Cảm ơn
các đồng chí”, mà nói các
đồng chí Việt Nam và nhân
dân chúng tôi sẽ nỗ lực hơn
nữa giành lấy thắng lợi cuối
cùng lớn hơn, lấy thành công
để đền đáp sự kỳ vọng tha
thiết và giúp đỡ to lớn của
Đảng Cộng sản Trung Quốc,
Đảng Cộng sản Liên Xô anh em”.
Tuy thiệt bại không có lớn,
nhưng Tướng Carpentier của
Pháp rất ngạc nhiên v́ Cộng
quân đă xử dụng súng đại bác
75 ly và 105 ly để tấn công.
Từ trước không hề có chuyện
đó. Pháp bắt đầu nhận ra
rằng Trung Quốc đă viện trợ
cho Việt Minh để chống lại
Pháp.
HUẤN LUYỆN VÀ TRANG
BỊ CHO VIỆT MINH
Cố vấn Vi Quốc Thanh cho
biết
“Hiện nay (tức lúc đó) Việt
Nam thành lập 3 đại đoàn (sư
đoàn), có đại đoàn vừa mới
thành lập sau khi La Quư Ba
đến Việt Nam. Ư kiến của
phía Việt Nam là ngoài cơ
quan Bộ Tổng tham mưu ra,
bước thứ nhất phải chọn cử
cố vấn các cấp của ba sư
sang Việt Nam”.
Cố vấn Vu Hoá Thầm cho biết
thêm:
“Trần Canh và Vi Quốc Thanh
thông qua trao đổi với Vơ
Nguyên Giáp và nghe Bộ Tổng
Tham mưu quân đội Việt Nam
giới thiệu t́nh h́nh, đă
hiểu được t́nh h́nh cơ bản
của hai phía địch và bạn, và
t́nh h́nh chuẩn bị chiến
dịch:
“Chiến tranh chống Pháp của
Việt Nam tuy đă bước vào năm
thứ năm, nhưng Quân đội
Nhân dân Việt Nam về cơ bản
vẫn ở giai đoạn đánh du kích,
chưa qua chiến đấu đánh,
tiêu diệt một tiểu đoàn địch
hoàn chỉnh trở lên. Hiện nay
tuy đă thành lập 2 đại đoàn
(đại đoàn 304 và
308)
và 3 trung đoàn độc lập
(trung đoàn 174,
209, 148)
nhưng đại đoàn đoàn đều
chưa qua tác chiến tập trung,
trung đoàn cũng rất ít có
kinh nghiệm tác chiến tập
trung, về cơ bản vẫn
là lấy tiểu đoàn, đại đội
làm đơn vị phân tán tiến
hành chiến tranh du kích.
Cố Vấn La Qúy Ba nói rơ:
“Trong mấy năm công tác tại
Việt Nam, tiến hành viện trợ
và giúp đỡ Việt Nam, bất kể
là cung cấp viện trợ cho
Việt Nam bao gồm vũ khí đạn
dược, trang bị quân sự,
lương thực, vải vóc, thuốc
men y tế, máy móc thông tin,
phương tiện giao thông, các
loại thực phẩm v.v... hay
bất kể là giới thiệu kinh
nghiệm đấu tranh cách mạng
của Trung Quốc cho Việt Nam,
giúp Việt Nam tác chiến và
công tác, chúng tôi đều làm
theo chỉ thị và dạy bảo đó
của Mao Chủ tịch, Trung ương
Đảng.”
Với lực lượng yếu kèm lúc
ban đâu như vậy, nhưng nhờ
được viện trợ dồi dào và sự
huấn luyện của các cán bộ
Trung Quốc, quân đội Việt
Minh đă ngày càng lớn mạnh
và có thể đương đầu với Pháp.
Chúng ta thấy, trong trận
Điện Biên Phủ, Việt Minh và
Trung Quốc đă huy động được
một lực lượng hùng hậu như
sau:
Ba sư đoàn 304, 308 và 312,
mỗi sư đoàn có đủ toàn bộ 3
trung đoàn. Sư đoàn 316 với
7 tiểu đoàn và một tiểu đoàn
pháo. Sư đoàn 351 gốm có:
Trung đoàn pháo 675 với 15
đại bác sơn pháo 75 ly và 20
súng cối 120 ly; Trung đoàn
41 với 3 tiểu đoàn pháo 105
ly; và Trung đoàn pḥng
không 367 với 36 súng cao xạ
kiểu Liên Sô. Tất cả lực
lượng này đều do Trung Quốc
huấn luyện và trang bị.
Tính chung Cộng quân đă xử
dụng 63.000 quân chính quy
cho trận Điện Biên Phủ,
trong đó có 50.000 đối điện
tại mặt trận và 13.000 phụ
trách việc yểm trợ. Ngoài ra,
có khoảng 30.000 dân công
được huy động để khuân vác
đạn dược và lương thực. Trên
600 xe vận tải kiểu Molotova
được xử dụng để vận chuyển
trên một con đường dài 1.000
cây số từ các tỉnh Trung Hoa
đến Điện Biên Phủ. Một đạo
quân xe thồ và gồng gánh
cũng được huy động để đưa
tiếp liệu từ hậu phương ra
tiền tuyến.
Hiện nay đang có tranh luận
về kế hoạch tấn công Điện
Biên Phủ và điều khiển trận
chiến này là do các cố vấn
Trung Quốc hay do “đỉnh cao
trí tuệ loài người” của đảng
CSVN. Các tài liệu của Trung
Quốc mới công bố cho thấy
các cố vấn Trung Quốc đă
đóng vai tṛ chính trận
chiến Điện Biên Phủ. Đảng
CSVN đă chỉ thị cho các cấp
t́m tài liệu để phản chứng
ngược lại, nhưng chưa thấy
công bố. Đây là chuyện dài
chúng tôi sẽ tŕnh bày trong
một dịp khác.
TẠI SAO GIÚP VIỆT
NAM?
Cố Vấn La Qúy Ba cho biết:
“Trong t́nh h́nh trong nước,
quốc tế lúc bấy giờ rất
nghiêm trọng, nhiệm vụ nặng
nề, khó khăn rất lớn, Mao
Chủ Tịch, Trung ương Đảng
vẫn không chút do dự quyết
định viện trợ cho Việt Nam
chống Pháp, ra sức cung cấp
viện trợ quân sự, viện trợ
tài chính kinh tế vô tư và
không hoàn lại cho Việt Nam,
cử cố vấn sang giúp Việt Nam
tác chiến và công tác. Điều
đó chứng tỏ đầy đủ tinh thần
quốc tế vô sản vĩ đại của
Mao Chủ tịch, Trung ương
Đảng.”
C̣n Mao Trạch Đông tuyên bố:
“Bọn xâm lược thực dân
Pháp là kẻ thù của nhân
dân Việt Nam, cũng là kẻ thù
của nhân dân Trung Quốc;
Trung Quốc giúp Việt Nam
đánh bại quân xâm lược thực
dân Pháp, lập lại hoà b́nh ở
Việt Nam, đó là Trung Quốc
giúp Việt Nam. C̣n Việt Nam
đánh bại bọn xâm lược thực
dân Pháp, đuổi chúng ra
khỏi Việt Nam, biên cương
phía Nam của Trung Quốc cũng
giải toả khỏi mối đe doạ của
bọn xâm lược thực dân Pháp,
đó lại là Việt Nam giúp
Trung Quốc. Không thể chỉ
nói Trung Quốc giúp Việt
Nam, phải nói rằng Việt Nam
cũng giúp Trung Quốc, là sự
giúp đỡ lẫn nhau”.
Trong tập “Sự thật về
quan hệ Việt Nam – Trung
Quốc trong 30 năm qua”,
đảng CSVN cho biết rơ hơn.
Chủ Tịch Mao Trạch Đông
khẳng định:
“Chúng ta phải giành
cho được Đông Nam Châu Á
bao gồm miền Nam Việt Nam,
Thái Lan, Miến Điện,
Malaysia và Singapore... Một
vùng như Đông Nam Châu Á rất
giàu, ở đây có nhiều khoáng
sản... xứng đáng với sự tốn
kém cần thiết để chiếm lấy...”
C̣n Thủ Tướng Chu Ân Lai nói:
“Nước chúng tôi lớn nhưng
không có đường ra, cho nên
rất mong Đảng Lao Động Việt
Nam mở cho một con đường
xuống Đông Nam Châu Á.”
Nói một cách khác, Trung
Quốc muốn biến Đảng CSVN
thành một tên lính đánh thuê
(mercenary)
của Trung Quốc.
KẾT QUẢ TAI HẠI
Khi nhận viện trợ kinh tế và
quân sự của Trung Quốc, đảng
CSVN phải thi hành chính
sách “cải tạo xă hội chủ
nghĩa” rập khuôn theo kiểu
mẫu của Trung Quốc, điển
h́nh nhất là chính sách cải
cách ruộng đất.
Bộ “Lịch
sử kinh tế Việt Nam
1945-2000”, tập 2,
(giai đoạn
1955-1975)
do
Viện Kinh Tế Việt Nam xuất
bản tại Hà Nội năm 2004, cho
biết cuộc Cải Cách Ruộng Đất
đợt 5 (1955-1956)
được thực hiện ở 3.563 xă,
với khoảng 10 triệu dân. Tỷ
lệ địa chủ được quy định
trước là 5,68%. Các đội và
các đoàn Cải Cách Ruộng Đất
đều ra sức truy bức để cố
đôn tỷ lệ địa chủ lên 5% như
đă quy định. Như vậy tổng số
người bị quy là “địa chủ”
phải là trên 500.000 người.
Cũng theo tài liệu này, có
172.008 người đă bị đấu tố,
tức bị giết. Tuy nhiên, sau
khi sửa sai và kiểm tra lại,
Đảng và Nhà Nước nhận thấy
trong số 172.008 nạn nhân
của cuộc Cải Cách Ruộng Đất,
có đến 123.266 người được
coi là oan (chiếm
đến 71,6%).
Sau đây là những con số cụ
thể về các nạn nhân:
Địa chủ cường hào gian ác:
26.453 người, trong đó số
được coi bị oan là 20.493
người (77,4%);
Địa chủ thường: 82.777 người,
trong đó số được coi bị oan
là 51.480 người (62,19%);
Địa chủ kháng chiến: 586
người, trong đó số được coi
bị oan là 290 người (49,4%);
Phú nông: 62.192 người,
trong đó số được coi bị oan
là 51.003 người (82%).
Khi đảng CSVN không đi theo
đường lối “cải tạo xă hội”
của Mao Trạch Đông mà theo
đường lối của Liên Sô, Trung
Quốc đă “dạy cho Việt Nam
một bài học”!
Qua các sự kiện lịch sử được
công bố, các sử gia và các
nhà phân tích đều đi đến kết
luận rằng nếu năm 1945 đảng
CSVN không đưa đất nước Việt
Nam đi theo chủ nghĩa cộng
sản, dùng dân tộc Việt Nam
làm vật thí nghiệm cho một
chủ nghĩa phiêu lưu, Việt
Nam đă thoát khỏi một cuộc
chiến kéo dài 30 năm với
những hậu quả rất thảm khốc.
Nếu không có đảng CSVN, nước
Việt Nam đă có độc lập và tự
do từ lâu rồi.
Ngày nay, chủ nghĩa cộng sản
đă sụp đổ ngay chính trung
tâm đầu nảo của nó và các
nuớc cộng sản c̣n lại, kể cả
đảng CSTQ và đảng CSVN, đă
không theo chủ nghĩa cộng
sản nữa mà đi theo kinh tế
thị trường. Điều này chứng
tỏ cả đảng CSTQ lẫn đảng
CSVN đă mặc thị nh́n nhận đi
theo con đường xă hội chủ
nghĩa là sai lầm.
Về sự viện trợ và vai tṛ
của Trung Quốc trong trận
Điện Biên Phủ, Giáo Sư
Nguyễn Quang Ngọc, Viện
Trưởng Viện Việt Nam Học ở
Hà Nội, đă nói:
“Trước đây, phần nào các nhà
nghiên cứu không quan tâm
tài liệu Trung Quốc.
Nhưng sau việc Trung Quốc
công bố, đă có nhiều hội
thảo ở Bắc Kinh, nhiều nơi
khác. Tài liệu của các
bên đă được khai thác, để
nh́n nhận khách quan hơn.
Chứ bây giờ nếu thảo
luận, mà anh nào cũng chỉ
biết tài liệu của ḿnh, khai
thác có lợi cho ḿnh th́ như
vậy là phi khoa học.”
Nói cách khác, lối viết sử
một chiều, “ta hay địch dỡ”,
“ta thắng địch thua”... mà
đảng CSVN và đa số người
Việt chống cộng ở hải ngoại
đă theo đuổi trong mấy chục
năm qua, sẽ phải nhường chỗ
cho những sự thật lịch sử
đang dần dần xuất hiện.
Lữ Giang
(12.5.2009)