♠
www.motgoctroi.com
mến chào bạn
Thấy khác mà giống!
Lữ
Giang
Nước Mỹ và thế giới đang bàn đến Afghanistan, một đất
nước đă chịu nhiều biến động đau thương trong lịch sử
cũng như trong hiện tại, nhưng lại là một đất nước mà
nơi đây đă có nhiều đoàn quân ngoại quốc bị chôn vùi.
Một câu hỏi được đặt ra: Cuộc chiến hiện nay có gióng
cuộc chiến Việt Nam không? Sau Anh và Nga, liệu rồi Hoa
Kỳ có tháo chạy không? Muốn trả lời câu hỏi đó, chúng ta
phải nh́n qua những ǵ đang diễn ra trên đất nước
Afghanistan.
ĐỊA THẾ HIỂM TRỞ
Afghanistan có diện tích 647.500 cây số vuông, gấn bằng
tiểu bang Texas (678.054 cây số vuông) của Hoa Kỳ, và
lớn gần gấp đôi toàn nước Việt Nam (329.560 cây số vuông).
Địa thế của Afghanistan lại phức tạp và hiểm trở hơn
Việt Nam nhiều: Đa số là đồi núi, hang động với 3/4 bề
mặt là các cao nguyên. Độ cao trung b́nh của các đỉnh
núi là 4.270 m trong đó có những đỉnh núi cao tới 7.620
m. Những vùng đất thấp là thung lũng của các con sông
hay các vùng sa mạc.
Khí hậu Afghanistan cũng rất khắc nghiệt v́ độ cao khác
nhau của vùng đất này. Ban đêm nhiệt độ hạ xuống ở mức
rất thấp nhưng giữa trưa nhiệt độ có thể lên đến 38 độ
C. Vào mùa hè nhiệt độ thường là 49 độ C những giữa mùa
đông lại hạ xuống đến -9,4 độ C.
CUỘC SỐNG CƠ CỰC
Tờ The Independent của Anh trong số ra ngày 25.2.2008 đă
đăng một bài dưới đầu đề “Women's lives worse than
ever” của Terri Judd nói về t́nh trạng chiến tranh
liên miên và cuộc sống cùng cực đă khiến phụ nữ
Afghanistan lâm vào t́nh cảnh rất bi đát.
Hơn một triệu người đă trở thành goá phụ, nhiều gia đ́nh
đă phải bán con gái để làm vợ người khác trước khi tới
tuổi dậy th́. Chuyện các cô bé mới 6 tuổi đă phải làm vợ
không phải là chuyện hiếm thấy. Giá mỗi cô dâu trẻ con
chỉ từ 800 đến 2.000 bảng. Những cô bé bất hạnh này đă
phải sống một cuộc sống rất bi thảm. Người mua cấm các
em tiếp xúc với cha mẹ và người thân, không cho các em
được đến trường. Các em c̣n thường xuyên bị thân nhân
của kẻ mua cưỡng hiếp, thậm chí c̣n có nguy cơ trở thành
“món đồ chơi tập thể”. V́ không được bảo vệ, nhiều em đă
chọn lối thoát tự sát. Thậm chí có người c̣n mang chị
hoặc em gái để hoán đổi.
Hassami, một phụ nữ hoạt động bảo vệ nữ quyền ở
Afghanistan nói: “Thật đau ḷng!
V́ nghèo khổ mà những bé gái bị mang ra mua bán, có
những em mới 8 tuổi. Sau khi về nhà chủ, các em ra khỏi
cửa c̣n bị cấm, chứ đừng nói ǵ đến chuyện được đến lớp.
Kẻ mua tuyên bố họ mất tiền mua nên các em phải làm việc
cho họ”.
Một bản báo cáo của tổ chức bảo vệ quyền lợi phụ nữ cho
biết: 87% phụ nữ Afghanistan tố cáo họ bị ngược đăi, hơn
50% bị xâm hại t́nh dục, 60% bị cưỡng hôn. Mặc dù luật
pháp Afghanistan cấm phụ nữ dưới 16 tuổi kết hôn nhưng
thực tế có tới 57% cô dâu tuổi dưới 16.
Ở Afghanistan, 88% phụ nữ bị mù chữ, chỉ có 5% học qua
trung học. Do không có điều kiện điều trị y tế nên tỷ lệ
phụ nữ bị chết khi sinh đẻ lên tới 1/9, tỷ lệ này là cao
nhất toàn cầu, tương đương với Siera Leon.
Cuộc chiến tàn khốc đă khiến hơn 1 triệu phụ nữ trở
thành goá phụ. Những goá phụ này không được hưởng bất cứ
quyền lợi nào trong cuộc sống. Điều này cũng khiến cho
số trẻ em ăn xin trên đường phố ngày một gia tăng. T́nh
trạng này đă biến Afghanistan trở thành quốc gia duy
nhất trên thế giới có tỷ lệ phụ nữ tự sát cao hơn nam
giới.
Để giúp những người phụ nữ bất hạnh nói trên, từ đầu năm
2007, Tổ Chức Viện Trợ Quốc Tế đă quyết định mỗi tháng
cung cấp lương thực, dầu ăn và muối cho 9.000 goá phụ.
Nhưng với mức viện trợ này, c̣n lâu những phụ nữ khốn
khổ ở Afghanistan mới thoát được cuộc sống cơ cực.
Kể từ khi Mỹ và các nước đồng minh phát động chiến tranh
tại đây, t́nh cảnh của phụ nữ Afghanistan không những
không khá hơn mà càng ngày càng tồi tệ thêm. Vào năm
2002, khi mà t́nh h́nh lạc quan nhất ở đây, Quân Mỹ, Anh
và các nước NATO cũng không dám ưu tiên đảm bảo quyền
lợi cho phụ nữ Afghanistan.
Dân số hiện nay của Afghanistan khoảng 29.928.000 người.
Về sắc tộc, Pashtun chiếm đến 42%, Tajik 27%, Hazara 9%,
Usbek 9%, v.v. Về tôn giáo, hầu hết theo Hồi Giáo: 80%
theo giáo phái Sunni, 19% theo giáo phái Shiite, và 1%
các tôn giáo khác. Có đến 80% dân chúng làm nghề nông,
nhưng đất đai khai thác chỉ mới 13%.
Theo một bản báo cáo gần đây của UNICEF, khoảng 22 triệu
người Afghanistan, chiếm 70% dân số, đang sống trong
nghèo khổ và dưới tiêu chuẩn thông thường. 40% trẻ em
dưới 3 tuổi bị nhẹ cân và 54% trẻ em dưới 5 tuổi rơi vào
t́nh trạng c̣i cọt. Hơn 100.000 người, phần lớn phụ nữ
và trẻ em, buộc phải di dời chỗ ở v́ xung đột và hạn hán.
THAM NHŨNG
NHẤT THẾ GIỚI
Bản công bố hôm 17.11.2009 của tổ chức Minh Bạch Quốc Tế
(Transparency International) có trụ sở ở Berlin,
Đức, cho biết trong tổng số 180 nước được điều tra, có
129 nước đạt dưới 5 trong thang điểm từ 0 đến 10. New
Zealand là quốc gia trong sạch nhất, đứng trên Đan Mạch
và Singapore. C̣n đứng cuối bảng là Miến Điện,
Afghanistan và Somalia.
Afghanistan bị đánh giá nạn tham nhũng "có mặt khắp nơi",
và một phần là v́ buôn bán nha phiến. Ngày 24.11.2009
vừa qua, ông Fazel Ahmad Faqiryar, Phó Tổng chưởng lư
Afghanistan cho biết nước này đang tiến hành điều tra
cáo buộc tham nhũng liên quan tới 3 bộ trưởng đương tại
chức và 12 cựu bộ trưởng. Một ṭa án đặc biệt sẽ sớm
được thành lập để xét xử các bộ trưởng đương nhiệm v́
theo Hiến pháp Afghanistan, ṭa án thông thường không
được xét xử các bộ trưởng. Trong số 12 cựu bộ trưởng bị
truy tố, có một số hiện đang sống lưu vong ở ngoại quốc.
Phó Tổng chưởng lư Phakiria đă yêu cầu Bộ Ngoại giao
Afghanistan và cảnh sát quốc tế phối hợp bắt giữ và dẫn
độ những người này về nước.
Đây là quyết định mới nhất của Kabul kể từ khi Tổng
thống Karzai tuyên thệ nhậm chức Tổng thống Afghanistan
nhiệm kỳ hai với cam kết nỗ lực chống tham nhũng. Các
quốc gia Tây phương đă dọa sẽ rút hết quân lính khỏi
Afghanistan và ngừng viện trợ phát triển nếu chính phủ
mới của ông Karzai không kiên quyết bài trừ nạn tham
nhũng đang tràn lan tại nước này.
Một cuộc thăm ḍ cho thấy đại đa số người dân
Afghanistan tin rằng t́nh h́nh tham nhũng tại nước này
hiện nay là tồi tệ nhất trong ṿng hơn 20 năm qua.
Khoảng 60% số người được hỏi nói rằng chính quyền của
Tổng thống Hamid Karzai tham nhũng hơn bất cứ chính
quyền nào khác kể từ thập niên 1980, kể cả chính phủ
Taliban và chính phủ cộng sản do Nga hậu thuẫn.
Có đến 93% những người tham gia cuộc thăm ḍ nói họ tin
rằng để có được các dịch vụ công cộng th́ cần phải trả
tiền hối lộ. Khoảng một nửa số người tham gia cuộc thăm
ḍ nói rằng chính họ cũng đă phải trả tiền hối lộ.
Tổ chức Integrity Watch Afghanistan nhận định rằng tham
nhũng đă tác động trực tiếp đến an ninh quốc gia và t́nh
h́nh bất ổn ngày càng gia tăng ở miền nam Afghanistan có
phần liên quan đến khả năng giải quyết tham nhũng và sự
yếu kém của chính phủ.
KHÁNG
CHIẾN NHỜ THUỐC PHIỆN
Theo Cơ Quan Chống Tội Ác và Ma Túy thuộc Liên Hiệp Quốc
(UNODC), các miền quê Afghanistan hiện trồng cây
thẩu đủ sản xuất hằng năm 7.700 tấn thuốc phiện, mỗi tấn
thu lợi 88.000 đôla.
Nông dân Afghanistan hưởng ứng mạnh mẽ sự khuyến khích
trồng nha phiến của Taliban v́ đây gần như là cách duy
nhất để giải quyết cuộc sống của họ và gia đ́nh họ,
trong khi đó Taliban có đủ nguồn lợi để duy tŕ cuộc
kháng chiến.
Taliban thu 60% số lợi tức này từ nông dân để bảo vệ
nông dân yên ổn làm ăn, tức trồng cây thuốc phiện. Tính
trung b́nh, Taliban thu lợi khoảng 405 triệu đôla mỗi
năm. Họ dùng số tiền bán thuốc phiện và ma túy để tuyển
mộ được mỗi năm hơn 10.000 tân binh, trang bị súng
trường AK47 và súng phóng lựu RPG-7 rất nguy hiểm...
UNODC ước tích giá mua mỗi khẩu AK47 chỉ có 450 đôla và
mỗi khẩu súng phóng lựu 600 đôla. Tiền tuyển mộ một lính
mới tốn chỉ vào khoảng 200 đôla!
Một bảng đánh giá lực lượng Taliban của t́nh báo Mỹ tiết
lộ hôm 15.10.2009 cho thấy con số chiến binh của nhóm
này đă lên tới ít nhất 25.000 người. Viên chức t́nh báo
cho biết lực lượng Taliban đă gia tăng thêm 5.000 quân,
hay 25%, trong năm ngoái, nên cuộc chiến chống lại
Taliban sẽ trở nên khó khăn hơn.
Trong số 25.000 chiến binh, giới t́nh báo Mỹ chưa tính
số phiến quân “bán thời gian”, tức những người
Afghanistan đă đi chôn hay cài bom bên đường và tiếp tế
các thứ cho Taliban để lấy tiền. Ngoài ra c̣n phải tính
tới các nhóm thổ phỉ thỉnh thoảng lại gia nhập với
Taliban hay các nhóm cực đoan khác đóng ở bên phần đất
Pakistan tràn qua.
Nhờ số lính tuyển mộ đông đúc này, Taliban đă thực hiện
các chiến thuật giống như ở Iraq: bắt cóc bất cứ người
Tây phương nào để đ̣i tiền chuộc, đánh bom tự chế (IED)
vệ đường nơi các lực lượng chính phủ và ngoại quốc
thường đi qua, đánh bom tự sát vào các cơ sở chính phủ
và quân đồng minh, nhất là đánh bom khủng bố bất cứ cơ
sở dân sự hay quân sự nào của chính phủ canh giữ lơ là.
Taliban c̣n ủng hộ các tù trưởng đứng lên giành lại các
vùng đất mà quân chính phủ có lực lượng mỏng, không giữ
nổi, v.v. Bằng chiến thuật này Taliban đă buộc được quân
chính phủ và đồng minh phải co cụm lại để giữ vững vị
trí, không dám bung mỏng ra các vùng quê.
T́nh h́nh này dễ dàng tạo cho người dân Afghanistan có
cảm tưởng là lực lượng Taliban đang ngày càng lấn lướt,
kể cả các vùng đang bị lực lượng Hoa Kỳ và NATO chiếm
đóng. Ông Michael O’Hanlon, một chuyên gia quân sự thuộc
Viện Brookings Institution ở Washington, nhận xét:
“Taliban đang dựng ra bức màn tâm lư rắc rối khá tốt,
trước tiên là làm dân chúng có ác cảm với chính phủ
Afghanistan, thứ nh́ là chinh phục cảm t́nh trước đây đă
bị sức mẻ của dân chúng dành cho họ”.
ĐỐI PHÓ VỚI T̀NH H̀NH
Trong báo cáo khẩn gửi Ngũ Giác Đài cuối tháng 8, Tướng
McChrystal, Tư lệnh lực lượng Mỹ và Tổ chức Hiệp ước Bắc
Đại Tây Dương (NATO) tại Afghanistan, nhận định
rằng Mỹ có thể thua tại chiến trường Afghanistan nếu
không thay đổi chiến lược và không có thêm hỗ trợ mạnh
mẽ trong ṿng 12 tháng tới. T́nh h́nh an ninh ở
Afghanistan rất đáng lo ngại. Taliban liên tục tăng
cường các cuộc tiến công vào lực lượng NATO cũng như
quân đội và lực lượng an ninh của Afghanistan. Tháng 8
vừa qua trở thành tháng đẫm máu nhất, lực lượng NATO có
74 binh sĩ chết, c̣n lực lượng an ninh Afghanistan trung
b́nh có 4 đến 5 cảnh sát chết mỗi ngày. Tướng Chrystal
đề nghị tiếp tục bổ sung từ 10.000 đến 45.000 binh sĩ
cho chiến trường này,
Hôm 2.12.2009, Tổng Thống Obama đă đưa ra sách lược mới
về Afghanistan, với những điểm chính như sau:
(1) Gởi thêm đến Afghanistan 30.000 quân chiến đấu trong
năm 2010, với một tiến độ nhanh nhất để có thể bảo đảm
an ninh cho các trung tâm dân cư chính yếu, làm cho
Taliban không c̣n năng lực lật đổ chính phủ, đồng thời
củng cố khả năng của các lực lượng an ninh và chính phủ
Afghanistan, để họ có thể lănh trách nhiệm cho tương lai
của Afghanistan.
(2) Kêu gọi các đồng minh của Mỹ đóng góp thêm quân cho
cuộc chiến Afghanistan và tin tưởng là các đồng minh này
sẽ sẵn sàng.
(3) Rút quân trong ṿng 18 tháng: Xúc tiến bàn giao
trách nhiệm cho các lực lượng Afghanistan, và rút ra
khỏi Afghanistan vào tháng 7 năm 2011.
(4) Xác quyết chiến tranh Afghanistan khác với chiến
tranh Việt Nam để dân chúng Mỹ yên tâm rằng Mỹ không thể
thua ở Afghanistan. Tổng Thống nói:
"Khác với Việt
Nam, chúng ta có liên quân rộng lớn của 43 quốc gia,
cùng công nhận tính chính danh của chiến dịch."
"Khác với Việt Nam, chúng ta không phải
chống lại một cuộc nổi dậy được dân chúng ủng hộ rộng
khắp, và quan trọng hơn cả, khác với Việt Nam, người dân
Hoa Kỳ đă bị tấn công một cách tàn độc từ bên ngoài, và
vẫn là mục tiêu của những kẻ cực đoan đó…"
KHÁC MÀ
GIÓNG
Tuy Tổng Thống Obama nói như vậy, nhưng các nhà báo Tây
Phương vẫn cho rằng giữa cuộc chiến tranh Việt Nam và
Afghanistan có những điểm gióng nhau như sau:
- Sự tụt giảm, thậm chí thiếu vắng ủng hộ của dư luận
đối với cuộc chiến hiện nay, nó không khác ǵ phong trào
phản chiến ở Phương Tây đối với chiến tranh Việt Nam hồi
thập niên 1960.
- Uy tín giảm sút của chính quyền Karzai đối với dân
chúng của họ cũng như dư luận quốc tế được so với chính
quyền của các ông Nguyễn Văn Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ tại
Nam Việt Nam, mặc dù đă có cuộc đầu phiếu.
- Sự thiếu vắng, ít ra là theo các nhà chỉ trích, một
chiến lược rơ rệt để quân đội chính quy, hiện đại của
Hoa Kỳ có thể thắng trong một cuộc chiến kiểu du kích, ở
một địa h́nh phức tạp, trong một xứ sở có nền văn hóa
khác lạ.
Ngoài các điểm gióng nói trên, c̣n có ba điểm gióng quan
trọng khác giữa hai cuộc chiến mà các kư giả Tây Phương
không nói đến, đó là:
* Điểm thứ nhất:
Hoa Kỳ chỉ muốn xử dụng các thành phần bản địa thiếu khả
năng luôn luôn sẵn sàng tuân hành mệnh lệnh của họ, để
họ có thể tự ư điều khiển cuộc chiến mà không bị trở
ngại nào, họ đưa quân vào và rút quân ra lúc nào cũng
được.
* Điểm thứ hai:
Hoa Kỳ chỉ huấn luyện và trang bị cho các lực lượng bản
địa vừa đủ để tự vệ, thường là yếu kém hơn đối phương,
một phần v́ sợ các lực lượng này không đủ khả năng chiến
đấu, sẽ để các trang bị của họ lọt vào tay địch; phần
khác v́ sợ các lực lượng này khi mạnh lên sẽ biến thành
một chính quyền có khả năng tự chủ, không c̣n lúc nào
cũng phải thi hành mệnh lệnh của Mỹ nữa. Đây là một lư
do chính khiến Mỹ thất bại trong chiến tranh Việt Nam.
Hoa Kỳ chỉ huấn luyện và trang bị cho các lực lượng bản
địa mạnh khi Hoa Kỳ quyết định “rút lui trong danh dự”,
để các lực lượng này có thể đứng vững trong một thời
gian vừa phải (decent interval) mới sụp đổ. Hoa Kỳ sẽ đổ
lỗi cho họ yếu kém chứ không phải do Hoa Kỳ thiếu trách
nhiệm.
* Điểm thứ ba:
Hoa Kỳ mở cuộc chiến hay ngưng cuộc chiến là do quyền
lợi của Hoa Kỳ chứ không phải do quyền lợi của nước bản
địa. Nước này đă bị xử dụng như một con bài giai đoạn.
RỒI SẼ ĐI VỀ ĐÂU?
Tổng Thống Obama nói: "Chúng ta
không để cho al-Qaida có chỗ trú ẩn an toàn. Chúng ta
phải đảo ngược sức mạnh của Taliban để chúng không c̣n
năng lực lật đổ chính phủ. Và chúng ta phải củng cố khả
năng của các lực lượng an ninh và chính phủ Afghanistan,
để họ có thể lănh trách nhiệm cho tương lai của
Afghanistan”.
Với lời tuyên bố này, chúng ta thấy trong giai đoạn sắp
tới, quân đội Mỹ và khối NATO dự tính thực hiện ba nỗ
lực chính sau đây:
1.- Phá khu an toàn của quân nổi dậy
Trong suốt thời kỳ dài của cuộc chiến Afghanistan và
Iraq, lực lượng Taliban đă dùng vùng đồi núi giáp ranh
giữa Afghanistan và Pakistan làm “khu an toàn” của họ và
từ đó mở các cuộc tấn công. Bảy khu bộ tộc tự trị dọc
biên giới Tây Bắc của Pakistan được coi là “thiên đường”
cho al-Qaeda kể từ sau khi Taliban bị thất bại ở
Afghanistan năm 2001. Đến năm 2009, lực lượng Taliban
dần dần nắm quyền kiểm soát cả vùng thung lũng Swat của
Pakistan sát biên giới, chỉ cách thủ đô Islamabad của
Pakistan vài giờ xe. Chính phủ Pakistan đă kư một thoả
thuận hoà b́nh với quân Taliban tại Swat hồi tháng 2,
cho phép áp dụng luật Sharia tại khu vực này. Hành động
này đă bị Mỹ chỉ trích kịch liệt.
Trước đây, Hoa Kỳ ủng hộ mạnh mẽ Tổng Thống Musharraf
của Pakistan với hy vọng ông ta sẽ cùng Hoa Kỳ các mở
các cuộc hành quân ở vùng biên giới để tảo thanh lực
lượng Taliban. Nhưng Taliban đă dọa nếu chính quyền
Pakistan xâm phạm khu an toàn của họ, họ sẽ biến toàn
đất nước Pakistan thành biển máu, nên ông Musharraf
không dám. Tháng tám năm 2008, Tổng Thống Musharraf đă
phải từ chức.
Hiện nay, bị áp lực của Hoa Kỳ, Thủ tướng Pakistan Yusuf
Raza Gilani đă ra lệnh mở các cuộc tấn công vào an toàn
khu của Taliban. Ông nói:
"Đây không phải là một cuộc chiến b́nh thường. Đó là
chiến tranh du kích. Đó là cuộc chiến của riêng chúng
tôi. Một cuộc chiến v́ sự sống c̣n của đất nước".
Tuy Thủ Tướng Gilani nói như vậy, nhưng trong thực tế
đây là cuộc chiến v́ áp lực của Hoa Kỳ. Pakistan đang
khai triển khoảng 15.000 quân để đối đầu với khoảng 4
hay 5 ngàn chiến binh Taliban. Cuộc chiến từ Afghanistan
đă lan vào Pakistan và toàn đất nước Pakistan đang bị
biến thành biển máu như Taliban đă đe dọa.
Liên Hiệp Quốc cho biết cuộc chiến đă buộc khoảng
200.000 người phải di tản, và hơn 300.000 người khác
đang trên đường hoặc chuẩn bị di tản khỏi nơi ở.
2.- Làm cho t́nh h́nh ổn định hơn.
Tổng Thống Obama tuyên bố lực lượng 30.000 quân sắp được
tăng cường sẽ tấn công vào các thành phần nổi dậy để
“bảo đảm an ninh cho các trung tâm dân cư chính yếu”.
Nhưng nhiều người tin rằng với khoảng 100.000 quân Mỹ và
45.000 quân NATO mà phải b́nh định một đất nước rộng gấp
đôi Việt Nam với địa thế phức tạp là chuyện khó thực
hiện được. Lực lượng này chỉ có thể b́nh định các vùng
xung quanh thủ đô Kabul và các tỉnh phía Nam để giúp
chính quyền Kabul có thể đứng vững trong thời gia từ một
tới hai năm sau khi Mỹ rút mà thôi. Taliban và các bộ
tộc vẫn làm chủ các vùng rừng núi phức tạp.
3.- Củng cố lực lượng bản địa
Afghanistan hiện có lực lượng cảnh sát khoảng 60.000
người. Nước này đang đặt kế hoạch tuyển dụng thêm 20.000
cảnh sát khác đưa con số lên tới 80.000 người. Dù về mặt
chính thức, cảnh sát chịu trách nhiệm giữ ǵn trật tự
dân sự, các lănh đạo quân sự địa phương và vùng tiếp tục
nắm quyền kiểm soát tại những vùng chưa ổn định. Cảnh
sát thường bị buộc tội đối xử không thích hợp và tra tấn
các tù nhân.
Tướng Stanley McChrystal, Tư lệnh Mỹ thuộc Lực lượng hỗ
trợ an ninh quốc tế do NATO đứng đầu (ISAF) tại
Afghanistan, đă tái khẳng định cam kết hỗ trợ cho quân
đội nước này. Quân đội Afghanistan hiện có khoảng 80.000
binh sĩ và dự kiến sẽ tăng lên 134.000 quân vào năm
2011.
Afghanistan hiện tại có một quân đoàn không quân với hơn
30 trực thăng do Nga lắp ráp. Các máy bay vận tải do Mỹ
và các quốc gia đồng minh đóng góp.
Mỹ đă cung cấp khoảng 600 chiếc xe bọc thép Humvees và
hơn 6.000 súng trường M16 cho các binh sĩ Afghanistan
nhằm thay thế súng AK-47 do Nga chế tạo và đă được xử
dụng trong nhiều thập niên. Afghanistan sẽ trang bị 150
máy bay chiến đấu vào năm 2016?
Việt Nam Cộng Hoà trước khi mất đă có khoảng 1.200.000
quân được tổ chức, huấn luyện và trang bị rất chu đáo,
có khả năng chiến đấu gấp một trăm lần lực lượng của
Kabul hiện nay, nhưng v́ cấp lănh đạo quốc gia quá yếu
kém về cả chính trị lẫn quân sự, nên đă để miền Nam bị
mất một cách nhanh chóng.
Chính quyền Kabul hiện nay, dù được trang bị và huấn
luyện thêm, vẫn yếu kém hơn chính quyền miền Nam trước
đây rất nhiều về cả mặt chính trị lẫn quân sự, làm sao
có thể giữ vững được một đất nước có địa h́nh và nhân
t́nh rất phức tạp sau khi lực lượng của Mỹ và NATO rút?
Nếu chính quyền của đảng Cộng Hoà Mỹ không quá quan tâm
đến việc khai thác dầu lửa ở Iraq, tập trung lực lượng
vào cuộc chiến Afghanistan, t́nh h́nh bây giờ sẽ tốt hơn,
uy tín của Mỹ sẽ tăng lên và thế giới sẽ yên b́nh hơn.
Nhưng quyền lợi về dầu lửa của các nhóm tư bản Mỹ đă
vượt lên trên quyền lợi của nước Mỹ và của thế giới.
Nhiều người vẫn tin rằng rồi Hoa Kỳ cũng giải quyết cuộc
chiến Afghanistan gióng giải quyết cuộc chiến Việt Nam.
Trong bài “Đồng Minh lại tháo chạy” phổ biến trên các
báo và Website ngày 11.2.2009, chúng tôi đă kết luận:
“Qua kinh nghiệm “Đồng Minh tháo chạy” ở Nam Việt Nam,
với các kế hoạch mà Tổng Thống Obama và Bộ Quốc Pḥng Mỹ
đưa ra, chúng ta thấy lịch sử đang tái diễn tại
Afghanistan: Trước khi trao quyền lại cho chính quyền
Afghanistan và bỏ chạy, Hoa Kỳ đă tăng thêm quân để gây
thiệt hại nặng cho phe kháng chiến và đẩy phe này ra xa
thủ đô Kabul, đồng thời cũng cố cho chế độ ở Kabul vững
mạng hơn lên, để tạo ra một gian đoạn mà Kissinger gọi
là “decent interval”, tức một
“khoảng cách vừa phải”. Đây là khoảng cách được
ước tính từ một đến hai năm, một khoảng cách mà phiếm
quân có thể kiện toàn lại lực lượng và tiến chiếm Kabul.
Lúc đó, Mỹ và liên quân đă bay xa rồi!”
Bao giờ chúng ta thấy một cuộc phản chiến được phát động
mạnh mẽ trên đất Mỹ này, chúng có thể đoán được ngày tận
số của chính quyền Kabul đang tới.
Ngày 8.12.2009
Lữ
Giang