|
♠
www.motgoctroi.com
mến chào bạn
Giải quyết các rắc rối
Lữ Giang
Ngày 4.9.2009, Bộ Xây Dựng đă
gởi công văn số 1878/BXD-QLN yêu
cầu các địa phương rà soát t́nh
h́nh sử dụng nhà đất có nguồn
gốc tôn giáo trong cả nước v́
đang có “những diễn biến phức
tạp” và việc giải quyết của
các địa phương “đang gặp
nhiều khó khăn."
Bộ Xây Dựng cho biết từ ngày
8.12.2008 Bộ đă có công văn số
2437/BXD-QLN yêu cầu các địa
phương rà soát, thống kê và tổng
hợp t́nh h́nh quản lư, sử dụng
nhà, đất có nguồn gốc tôn giáo
và báo cáo về Bộ trước ngày
30.12.2008 để tổng hợp báo cáo
Thủ tướng Chính phủ, nhưng các
địa phương chưa thi hành. Bộ yêu
cầu các địa phương phải gởi báo
cáo về Cục Quản Lư Nhà và Thị
Trường Bất Động Sản trước ngày
15.9.2009. Có 23 tỉnh và thành
phố phải báo cáo là Hà Nội, Hải
Pḥng, Lạng Sơn, Hà Giang, Tuyên
Quang, Yên Bái, Vĩnh Phúc, Ḥa
B́nh, Phú Thọ, Hưng Yên, Thái
B́nh, Hà Nam, Nghệ An, Quảng
B́nh, Quảng Trị, Quảng Ngăi, Bà
Rịa - Vũng Tàu, An Giang, B́nh
Phước, Hậu Giang, Tây Ninh, Trà
Vinh, Cà Mau.
CHỈ NHẮM VÀO CÔNG GIÁO
Tuy gọi là “rà soát, thống kê
và tổng hợp t́nh h́nh quản lư,
sử dụng nhà, đất có nguồn gốc
tôn giáo”, nhưng trong thực
tế chỉ nhắm vào Công Giáo, v́
hiện nay Nhà Nước đă “quốc
doanh hoá” Phật Giáo,
Phật Giáo Hoà Hảo, Cao Đài và
một số giáo hội Tin Lành. Những
tổ chức không gia nhập các tổ
chức này đều bị coi là “phản
động”, không được phép hoạt động.
Dĩ nhiên, các tổ chức tôn giáo
quốc doanh (state-run) không có
“tranh chấp” nào về nhà đất với
chính quyền v́ được đặt dưới sự
chỉ đạo của Mặt Trận Tổ Quốc và
chính quyền luôn cung ứng cho họ
đầy đủ các phương tiện để có thể
hoàn thành “sứ mạng tôn giáo
vận”. Trường hợp của Giáo
Hội Phật Giáo Việt Nam, thường
được gọi là Giáo Hội Phật Giáo
Nhà Nước, là một thí dụ điển
h́nh nhất. Giáo hội này được
chính quyền quản lư rất chặt chẽ
và giúp đỡ tối đa nên đă đạt rất
nhiều “thắng lợi vẽ vang”, chẳng
hạn như:
Tài liệu thống kê được công bố
trong hội nghị thường niên của
Giáo Hội cho biết:
Số tự viện Phật Giáo hiện nay
là: 14.303 ngôi tự viện, trong
đó gồm 13.312 tự viện Bắc tông,
469 tự viện Nam tông nguyên thủy
và Khmer, 142 tịnh xá khất sĩ,
95 tịnh thất và 185 niệm Phật
đường.
Số tăng ni: 26.268 vị.
Số cơ sở đào tại: Có ba Học Viện
Phật Giáo (Sai G̣n, Huế và Hà
Nội), một Trường Cao Đẳng Chuyên
Khoa Phật Học, 30 trường cơ bản
phật học, một Trường đào tạo đội
ngũ giảng viên hoằng pháp. Ngoài
ra, chính phủ cũng đă thành lập
một Viện Nghiên Cứu Phật Học tại
Sài G̣n và một phân viện tại Hà
Nội.
Theo tài liệu thống kê của Ban
Hướng Dẫn Phật Tử, cả nước cho
biết hiện nay có gần 45 triệu
tín đồ Quy y Tam Bảo, 839 đơn vị
Gia đ́nh Phật tử, 7568 Huynh
Trưởng và 85.000 đoàn sinh.
Dĩ nhiên là những con số tuyên
truyền này cần phải được xem
lại, nhưng những dữ kiện trên
cho thấy nhà cầm quyền đă giúp
đỡ Phật Giáo Nhà Nước tối đa,
đặc biệt là trên lănh vực xây
cất các cơ sở Phật Giáo mới. Một
thí dụ cụ thể là nhà cầm quyền
đă giúp Phật Giáo Nhà Nước xây
cất và điều hành ba Học Viện
Phật Giáo lớn để huấn luyện các
tăng ni (cán bộ) Phật Giáo: Năm
1984 xây cất Trường Cao Cấp Phật
Học Việt Nam lớn ở Phú Nhuận,
Sài G̣n, sau đổi thành Viện Phật
Giáo Việt Nam tại Tp. Hồ Chí
Minh. Tháng 7 năm 1997, xây cất
Học Viện Phật Giáo Việt Nam tại
Huế. Học Viện Phật Giáo Việt Nam
tại Hà Nội lúc đầu được đặt tại
chùa Quán Sứ. Ngày 24.12.2003,
UBND Thành phố Hà Nội đă giao
106.515m2 đất thuộc lâm trường
Sóc Sơn, xă Phù Linh, huyện Sóc
Sơn, Hà Nội, cho Giáo Hội Phật
Giáo Nhà Nước xây dựng một Học
Viện Phật Giáo Việt Nam mới.
Dưới thời Lư – Trần, Phật Giáo
trở thành Đạo Nhà Nước, được ưu
đăi tối đa: Một phần ba tài sản
quốc gia trở thành tài sản của
nhà chùa, người người lớp đi tu,
các tăng ni được cấp Độ Diệp
(chứng minh thư đi tu), được
miễn mọi lao dịch, được cấp
ruộng và nông nô để cày ruộng
cho chùa, v.v. Sự ưu đăi ngày
nay mà Nhà Nước dành cho Phật
Giáo Nhà Nước cũng theo h́nh
thức đó.
Về đạo Tin Lành: Tại miền Bắc có
Tổng Hội Hội Thánh Tin Lành Việt
Nam gồm 32 Hội Thánh, nhưng bị
coi là quốc doanh.
Tại miền Nam, ngày 23.12.2006,
nhà cầm quyền Việt Nam đă chính
thức cho Giáo Hội Cơ Đốc Phục
Lâm và Báp Tít Ân Điển
được chính thức hoạt động.
Được biết giáo hội này được
thành lập năm 1929 và truyền vào
Việt Nam năm 1962, hiện có 3 mục
sư, 21 truyền đạo với 2.600 tín
đồ và 4 chi hội cơ sở, sinh hoạt
tại Sài G̣n và các tỉnh vùng
Đồng Bằng Sông Cửu Long.
Các giáo phái khác đang gặp
nhiều khó khăn v́ không được
công nhận. Họ thường bị coi là
làm t́nh báo cho CIA. Tuy nhiên,
tài liệu thống kê cho biết năm
1999 số tín hữu Tin Lành tại
Việt Nam là 400.000 người, đă
tăng lên tới 1.500.000 người năm
2008. Nhưng v́ các Giáo Hội Tin
Lành không có cơ cấu thống nhất
nên việc nghiên cứu và tranh đầu
có nhiều khó khăn.
Với một số sự kiện nói trên,
chúng ta thấy hiện nay chỉ c̣n
Giáo Hội Công Giáo là đứng ngoài
“quốc doanh”, hoạt động độc lập
nên mới có những “tranh chấp” về
nhà đất với Nhà Nước mà thôi.
TÀI SẢN CẦN RÀ SOÁT
Trong cuộc phỏng vấn tại Paris
ngày 16.7.2009, Đức Giám Mục
Nguyễn Văn Nhơn, Chủ Tịch Hội
Đồng Giám Mục Việt Nam có cho
biết:
“Ṭa thánh Vatican rất quan tâm
đến hoàn cảnh của chúng tôi.
Chúng tôi đă đề cập đến vấn đề
trả lại tài sản của Giáo Hội và
của các Đại Chủng viện. Giáo
Hội Việt Nam có 26 giáo phận và
32 giám mục, trong số đó 29 vị
đă đến Roma trong dịp này. Cộng
đồng công giáo có 6,5 triệu tín
hữu với 3.000 linh mục và 12.000
nữ tu trong tổng số dân 83
triệu”.
Được hỏi vê những khó khăn Giáo
Hội nay, ĐGM Nhơn nói:
“Sau năm 1975, các tôn giáo
đều bị mất đất đai và tài sản,
cũng như các tổ chức điều hành
các trường học, bệnh viện hay
bệnh xá. Tất cả tài sản này đều
bị Nhà nước – độc quyền về giáo
dục và y tế – thu hồi.
Tài sản bị tịch thu đă không
được dùng vào công ích nhưng cho
các cá nhân. Tuy nhiên Nhà
nước Việt Nam đă nhận thức được
điều này và có lẽ trong tương
lai t́nh h́nh sẽ được cải thiện.
“T́nh h́nh các Đại Chủng Viện
cũng thế. Trước 1975, các
giáo phận đều có chủng viện
riêng, nhưng đă bị đóng cửa vào
năm 1975. Đến năm 1987 mới được
mở lại hai Đại Chủng Viện: một ở
Hà Nội cho các giáo phận miền
Bắc và một ở Sài G̣n cho các
giáo phận miền Nam. Chỉ tiêu
cho mỗi giáo phận là từ 5 đến 7
chủng sinh cho một chu kỳ học 6
năm. Chỉ tiêu này do Nhà nước ấn
định. Niên khóa 2009-2010 mỗi
chủng viện được ấn định chỉ tiêu
riêng của ḿnh. Hiện nay chúng
tôi có 7 chủng viện. Nhưng khó
khăn vẫn c̣n đó, v́ chính quyền
cộng sản là vô thần, và chúng
tôi không được tham gia vào lănh
vực truyền thông vốn do Nhà Nước
kiểm soát”.
Tài liệu thống kê cho biết năm
1969, Giáo Hội Công Giáo miền
Nam có 226 trường trung học,
1030 trường tiểu học, 58 cô nhi
viện, 48 bệnh viện, 35 viện
dưỡng lăo, 8 trại Phong cùi và
159 pḥng phát thuốc. Các cơ sở
này đều bị tịch thu.
Nói chung, trong thời kỳ chủ
trương xoá bỏ tôn giáo để “tiến
lên xă hội chủ nghĩa”, chính phủ
đă tịch thu của Giáo Hội Công
Giáo khoảng 2250 cơ sở.
Đến thời kỳ đổi mới, trên đường
tiến tới xoá bỏ chủ nghĩa xă
hội, nhà nước bắt đầu trao trả
lại một phần tài sản cho Giáo
Hội Công Giáo.
1.- Những nhu cầu ưu tiên
V́ là một tổ chức có nhiệm vụ
chính là rao giảng Tin Mừng,
Giáo Hội Công Giáo đề nghị chính
quyền ưu tiên trao trả lại cho
Giáo Hội những cơ sở sau đây:
- Các cơ sở được dùng thực thiện
các công tác bác ái và từ thiện
để có thể phục vụ những người
không may mắn.
- Các chủng viện để đào tạo linh
mục.
- Các cơ sở giáo dục để Giáo Hội
có thể góp phần vào việc nâng
cao trí dục và đức dục của người
dân.
Nói rằng chính phủ không trả th́
không đúng. Chính quyền chỉ trả
nhỏ giọt và thường không trả khi
đang có áp lực. Chính quyền địa
phương thường khắt khe hơn chính
quyền trung ương, v́ các địa
phương thường nghĩ đến quyền lợi
riêng tư hơn quyền lợi đất nước,
cố chấp và không thấy rơ ảnh
hưởng sâu rộng khi các cuộc
tranh đấu bùng nỗ.
a) Về các cơ sở bác ái và từ
thiện:
Tính đến năm 2004, nhờ chính
quyền trả lại và tự kiến tạo
thêm, Giáo Hội Việt Nam đă có 78
trạm xá hay bệnh viện, 75 trung
tâm pḥng chống HIV và ma túy,
38 trung tâm khuyết tật, cô nhi
viện và viện dưỡng lăo, 5 trung
tâm giúp đỡ di dân và 30 nhà trọ
cho sinh viên.
Ngày 2.7.2008, Ban Tôn Giáo
Chính Phủ Ủy đă gởi công văn số
941/TGCP-CP cho phép Ban Bác Ái
Xă Hội thuộc Hội Đồng Giám Mục
Việt Nam (Caritas Việt Nam)
hoạt
động trở lại và cho Caritas Việt
Nam được hoà nhập vào mạng
Caritas Quốc Tế (Caritas
Internationalis).
Tuy nhiên, nhiều nơi chính quyền
địa phương vẫn c̣n viện những lư
do rất vớ vẫn và khôi hài để
tước đoạt tài sản của Giáo Hội.
Sau đây là một vài thí dụ điển
h́nh:
Tu Viện Ḍng Thánh Phao Lồ trong
tỉnh Vĩnh Long được thành lập từ
năm 1871 và được các nữ tu sử
dụng như một tu viện và một viện
mồ côi. Tháng 9 năm 1977, chính
quyền địa phương đă tịch thu tu
viện này, đuổi các trẻ mồ côi
đi, trong có những em tàn phế,
viện lư do các nữ tu đă đào
tạo lớp trẻ bất hạnh trở thành
lực lượng chống đối chính phủ
cách mạng. Nay chính quyền
muốn xây khách sạn ở đó.
Trước 1975, khu bất động sản ở
số 32 bis Nguyễn Thị Diệu, Quận
3, Sài G̣n, của Ḍng Nữ Tử Bác
Ái Thánh Vinh Sơn được dùng làm
trường dạy trẻ. UBND thành phố
đă liệt ngôi trường này vào
diện nhà vắng chủ rồi cho
đập phá và xây lên một vũ trường
với tên gọi VIP-CLUB. Trong thực
tế đây là nơi kinh doanh măi
dâm, bị công an bắt quả tang nên
phải đóng cửa. Nay thành phố
đang cho đập phá để xây khách
sạn, v.v.
b) Về các chủng viện: Trước đây mỗi giáo phận của Giáo
Hội Công Giáo đều có chủng viện
để huấn luyện những người làm
linh mục. Nhưng khi nắm chính
quyền, đảng CSVN đă ra lệnh đóng
cửa các chủng viện này. Kể từ
năm 1987, chính quyền mới cho
hai Đại Chủng Viện hoạt động trở
lại, nhưng hạn chế số chủng
sinh. Hiện nay, Giao Hội có 6
đại chủng viện
(Hà Nội, Huế, Sài
G̣n, Vinh, Nha Trang và Cần Thơ) đang hoạt động và được tuyển
sinh tự do. Trong năm qua, chính
quyền cũng đă trả lại ba chủng
viện ở miền Bắc là
Phát Diệm,
Thái B́nh và Hưng Hoá.
c) Vể các cơ sở giáo dục:
Hiện nay, chính quyền chưa cho
các tôn giáo tham gia vào việc
giáo dục v́ sợ ảnh hưởng của tôn
giáo đối với giới trẻ. Các cơ sở
giáo dục của các tôn giáo đă bị
tịch thu. Nhưng đây là một sự lo
sợ quá đáng. Trước năm 1975,
chính quyền miền Nam đă cho các
tôn giáo tham gia vào việc giáo
dục mà có sao đâu? Trái lại, ai
cũng công nhận rằng các trường
Công Giáo đă cung cấp một nền
giáo dục rất tốt. Cứ cho mở
trường Công Giáo đi, các cán bộ
cao cấp sẽ đua nhau cho con cái
ḿnh vào học các trường này.
Về các cơ sở giáo dục, Giáo Hội
Công Giáo có một định hướng mới
thay v́ đi đ̣i lại từng cơ sở
cũ. Nhờ sự giúp đỡ của các giáo
hội anh em, Giáo Hội Công Giáo
Việt Nam sẽ từ từ kiến tạo những
cơ sở giáo dục tốt đẹp hơn.
Năm nay, chính quyền đă cho
Trường Đại Học Ḍng Tên Loyola
Chicago (Loyola University of
Chicago) của Công Giáo Mỹ được
phép thành lập Văn pḥng đại
diện tại Saig̣n. Đây là trường
đại học đầu tiên của Mỹ có văn
pḥng đại diện tại Việt Nam. Văn
pḥng này sẽ t́m hiểu và giới
thiệu khả năng hợp tác về giáo
dục với các trường đại học và cơ
sở giáo dục, đào tạo của Việt
Nam. Đây là một bước tiến đáng
kể trong việc nâng cao nền giáo
dục quá thấp kém của Việt Nam
lên.
d) Các trường hợp đặc biệt
Ngày 24.5.2008, trên đường đi
Roma, khi ghé thăm nhà thờ St.
Bonifatius, Herne, ở Đức, Đức
TGM Ngô Quang Kiệt đă nhấn mạnh:
"Trọng tâm hiện nay của hàng
Giáo Phẩm Việt Nam là Toà Khâm
Sứ, Thánh Địa La Vang và Giáo
Hoàng Học Viện Đà Lạt".
Hiện nay, chính phủ đă trả lại
sở đất 23 mẫu của Trung Tâm
Thánh Mẫu La Vang. Ṭa Khâm Sứ
Ṭa Thánh ở Hà Nội cũng sẽ được
trả lại sau khi Việt Nam thiết
lập bang giao với Vatican. Riêng
trường hợp của Đại Chủng Viện
PIO X gặp nhiều khó khăn v́
chính quyền đă cho rất nhiều gia
đ́nh cán bộ và công nhân viên
vào chiếm dụng làm chỗ ở. Giải
tỏa những người chiếm ngụ này
không phải là chuyện dễ dàng.
2.- Các cơ sở Công Giáo tại địa
phương
Những tài sản của Công Giáo ở
địa phương bị tước đoạt rất
nhiều, kể cả những nơi thờ
phượng. Chính quyền chỉ mới trả
lại một số nhỏ. Ngoài những vụ
đă bùng nổ lớn là vụ Toà Khâm
Sứ, vụ Thái Hà và vụ Tam Ṭa,
sau đây là một số vụ khác đă
bùng nổ ra trong thời gian gần
đây:
- Phá hủy cơ sở thuộc
nhà thờ
B́nh Lộc thuộc Giáo Phận Xuân
Lộc; đập phá nhà thờ Sông Mao
tại xă Hải Ninh, B́nh Thuận; phá
hủy Trường Mai Khôi
ở xă Vinh
Hưng, Phú Lộc, Thừa Thiên.
- Chiếm đoạt nhà thờ Đức Mẹ Hồn
Xác Lên Trời tọa lạc tại số 22
đường Trần Phú, Phường 3, ngay
trong thị xă Bạc Liêu.
- Chiếm đoạt đất
Đại Chủng Viện
Thánh Giuse Sài G̣n tọa lạc tại
Số 6 và 6Bis Tôn Đức Thắng, Quận
I, rộng 40.000m2 của Tổng Giáo
Phận Sài G̣n.
- Xí Nghiệp Khai Thác và Dịch Vụ
Thủy Sản Khánh Ḥa chiếm giữ
Tu
Viện Ḍng Thánh Giuse ở Nha
Trang.
- Chiến đoạt đất đai của
Đan
viện Thiên An Huế
để xây dựng
Trung Tâm Vui Chơi Giải Trí Đồi
Thiên An - Hồ Thủy Tiên.
- Cướp đất của
Giáo Xứ Kế Sung, Huế.
- Ngang nhiên trưng dụng khu đất
phía sau của Ṭa Giám Mục Phan
Thiết.
- Chiếm đất đai nhà thờ tại
Giáo
xứ Mỹ Dụ thuộc xă Hưng Châu,
tỉnh Nghệ An.
- Lấy đất nhà thờ Kẻ Mui ở Hà
Tĩnh cấp cho một số hộ, đặc biệt
là hai gia đ́nh ở sát ngay Cung
Thánh đă gây ảnh hưởng không nhỏ
đến nơi tôn nghiêm.
- Chiếm đoạt nhà thờ Đồng Đăng
thuộc tỉnh Lạng Sơn, cách cửa Ải
Nam Quan có 4 cây số, rồi cấp
cho một khu đất ở nơi hoang vắng
không điện nước, không hệ thống
thông tin và không có giáo dân.
Ngay tại thành phố Hà Nội, chính
quyền đang chiếm đoạt các nơi
thờ phụng sau đây:
Nhà Thờ Thánh
Đa Minh ở Quận Ba Đ́nh
(hiện
dùng làm trạm canh gác Lăng Hồ
Chí Minh); Nhà Nguyện Ḍng Kín
Ca-mê-lô ở đựng Cát Linh; Nhà
Nguyện Fatima ở Quân Hai Bà
Trưng, v.v.
Chính phủ cũng có trả lại một số
rất nhỏ cơ sở thờ phụng như nhà
thờ Tam Đảo thuộc giáo phận Bắc
Ninh, được xây dựng từ năm 1937
và bị tịch thu từ năm 1954.
Nh́n một cách tổng quát, hiện
nay Giáo Hội Công Giáo Việt
Nam có 2.730 giáo xứ,
trong đó có 1.186 giáo xứ không
có nơi trú ngụ cho linh mục,
v́ chính quyền đă cướp mất nhà
và đất.
ĐƯỜNG HƯỚNG GIẢI QUYẾT
Thật ra, chính quyền trung ương
không cần yêu cầu các chính
quyền địa phương rà soát t́nh
h́nh sử dụng nhà đất có nguồn
gốc tôn giáo trong cả nước, v́
họ có bao giờ nói đúng sự thật
đâu. Chính quyền chỉ cần yêu cầu
26 giáo phận của Giáo Hội Công
Giáo Việt Nam nộp danh sách các
tài sản của Giáo Hội đă có trước
1954 (với miền Bắc) và trước
1975 (với miền Nam), trong đó
ghi rơ các tài sản đó trước đây
đă dùng vào việc ǵ và nay đă bị
chính quyền chiếm đoạt để dùng
vào việc ǵ. Chỉ cần nh́n vào
các bảng kê khai này cũng có thể
biết các chính quyền địa phương
đă hành động lếu láo như thế
nào.
Năm 1975, sau khi chiếm được
miền Nam, ḷng thèm khát nhà đất
của cán bộ miền Bắc, từ cao đến
thấp, đă lên đến cao độ, ai cũng
muốn chiếm cho ḿnh một bất động
sản, bất kể bất động sản đó là
công hay tư và thuộc về ai. Có
nhiều cán bộ đă chiếm đất mặt
tiền nhà của tư nhân, trước nói
là làm pḥng thông tin hay văn
pḥng hợp tác xă, sau biến thành
nhà của ḿnh. Khi có quyền hành
trong tay, đa số cán bộ cao cấp
ở địa phương đă coi nhà đất của
tư nhân cũng như của Giáo Hội
như những mối lợi có thể khai
thác để kiếm lợi nhuận, làm cho
t́nh trạng nhà đất trở thành rối
loạn.
1.- Vẫn chủ trương “xin cho”
Hôm 31.12.2008, Thủ Tướng Nguyễn
Tấn Dũng đă ban hành Chỉ thị số
1940/CT-TTg về nhà, đất liên
quan đến tôn giáo. Chỉ thị viết:
"Trường hợp cơ sở tôn giáo đă
nhận chuyển nhượng, nhận tặng
cho quyền sử dụng đất nhưng có
tranh chấp th́ phải giải
quyết dứt điểm tranh chấp theo
quy định của pháp luật trước
khi cấp giấy chứng nhận quyền sử
dụng đất."
“Cơ sở tôn giáo có nhu cầu chính
đáng để phục vụ cho hoạt động
tôn giáo th́ Ủy Ban Nhân Dân
tỉnh, thành phố trực thuộc Trung
Ương có trách nhiệm xem xét, căn
cứ vào chính sách tôn giáo của
Nhà Nước, quy hoạch, kế hoạch xử
dụng đất và qũy đất của địa
phương, quyết định giao cho cơ
sở tôn giáo, diện tích nhà đất
theo đúng tŕnh tự, thủ tục quy
định của luật pháp”.
Chỉ thị trên chỉ lặp lại chủ
trương “xin-cho” của Đảng và Nhà
Nước vốn có từ trước đến nay,
nhưng các địa phương có thi hành
đâu?
Trả lời cuộc phỏng vấn của hăng
thông tấn AsiaNews, Đức Cha
Hoàng Văn Đạt, Giám Mục Giám
phận Bắc Ninh, cho biết ngài đă
nói với các giáo dân trong giáo
phận:
“Nếu chúng ta đ̣i lại thánh
đường và đất đai của Giáo Hội bị
chính quyền tịch thu, th́ họ sẽ
lắc đầu, nhưng nếu chúng ta xin
họ cấp phát cho chúng ta để dân
chúng có nơi sinh hoạt, th́ có
thể họ sẽ đồng ư, v́ họ không
muốn mang tiếng ‘cướp của’ của
Giáo Hội”.
2.- Những đề nghị cần xem xét
Ngày 25.9.2008, Hội Đồng Giám
Mục Việt họp tại Long Khánh đă
đưa ra một bản nhận định t́nh
h́nh về một số vấn đề. Về t́nh
trạng khiếu kiện nhà đất, Hội
Đồng đă đề nghị như sau:
“Trước hết, nếu luật về đất
đai c̣n nhiều bất cập th́ nên
sửa đổi cho hoàn chỉnh. Việc
sửa đổi này cần phải quan tâm
tới quyền tư hữu của người dân
như Tuyên ngôn Quốc tế của Liên
Hiệp Quốc về Nhân quyền đă khẳng
định:
"Mọi người đều có quyền
tư hữu cho riêng ḿnh hay chung
với người khác và không ai có
thể bị tước đoạt tài sản của
ḿnh cách độc đoán"
(số 17).
V́ thế, chúng tôi cho rằng thay
v́ chỉ giải quyết theo kiểu đối
phó hoặc cá biệt, th́ giới hữu
trách phải t́m giải pháp triệt
để hơn, tức là để người dân có
quyền làm chủ tài sản, đất đai
của họ, đồng thời người dân cũng
phải ư thức trách nhiệm của ḿnh
đối với xă hội”.
Thật ra, dù có sửa đổi luật đất
đai công nhận quyền sở hữu,
nhưng nếu hệ thống cai trị theo
kiểu “đảng lănh đạo, nhà
nước quản lư” như hiện
nay, vấn đề cũng chẳng giải
quyết được, v́ các đảng bộ ở địa
phương thường coi “miệng
tao là luật” chẳng coi
luật pháp và quyền lợi của dân
ra cái ǵ cả. Vậy, ngoài việc
sửa đổi luật lệ, cần phải thay
đổi cả hệ thống cai trị “đảng
lănh đạo” hiện nay.
Ngày 04.12.1993, Ban Tôn Giáo
Chính Phủ đă ban hành Hướng Dẫn
số 500-HD/TGCP về việc thực hiện
Chỉ thị 379/TTg của Thủ tướng
Chính phủ, ngày 23.07.1993, về
hoạt động tôn giáo, trong đó có
nêu rơ:
“Nơi thờ tự của các tôn giáo
cho mượn có thời hạn nay đă hết
hạn th́ phải trả lại. Nếu c̣n
nhu cầu sử dụng phải thỏa thuận
với Giáo hội. Nếu chưa hết
hạn mà sử dụng không đúng mục
đích th́ phải trả lại...
Không để dân lấn chiếm nơi thờ
tự. Ở những nơi do tồn tại
của quá khứ, nơi thờ tự có dân
đang ở th́ Chính quyền địa
phương phải có kế hoạch giải tỏa
trong một thời gian nhất định.”
Nhưng các chính quyền địa phương
có coi ra ǵ đâu? T́nh trạng có
nơi c̣n tệ hơn. V́ thế, c̣n
nhiều cuộc tranh đấu đ̣i công lư
sẽ được phát động để thúc đẩy
chính quyền phải có những thay
đổi.
SỨ MẠNG CỦA GIÁO HỘI
Khi các cuộc tranh đấu đ̣i công
lư của giáo dân Thái Hà và Tam
Ṭa dâng lên cao, nhiều người
chống cộng ở hải ngoại đă dùng
những lời kích động hay khích
bác với mục đích thúc đầy Giáo
Hội Công Giáo Việt Nam biến
những cuộc tranh đấu này thành
một cuộc nổi dậy lật đổ chế độ
cộng sản. Họ lư luận rằng với
cộng sản phải làm tới nơi tới
chốn, không nhượng bộ mới có thể
thắng được. Nhưng trong bản
tuyên bố 25.9.2008, Hội Đồng
Giám Mục Việt Nam đă xác định:
“Giáo Hội không có chức năng
làm chính trị, nhưng cũng không
đứng bên lề xă hội. Do đó,
là những người lănh đạo trong
Giáo Hội, chúng tôi có trách
nhiệm rao giảng giáo huấn của
Giáo Hội về xă hội, nhằm thăng
tiến con người và đời sống xă
hội cách toàn diện.”
Báo chí Cuba đă hỏi ĐHY Jaime
Ortega Alamino, Tổng Giám Mục
Havana, Cuba, rằng khi một chính
quyền hay một hệ thống chính trị
trở nên một chế độ chuyên chế,
lập trường của Giáo Hội và của
người Công Giáo như thế nào và
phải như thế nào? ĐHY đă trả lời:
“Trước những chế độ có thể trở
thành toàn trị, chuyên chế hay
độc đoán, lập trường của Giáo
Hội và của những người Công Giáo
phải phù hợp với hoàn cảnh mà
chúng ta đă biểu hiện cho toàn
thể sứ mạng của Giáo Hội ở đó
hôm nay...
“Tôi đă nói lên quan điểm này
khi tôi được phỏng vấn ở ngoại
quốc, Giáo Hội không có sứ
mạng trở thành một đảng chính
trị đối lập mà, rất tiếc
Cuba ngày nay không có đảng đối
lập nào cả... Nhưng người ta
không thể đ̣i hỏi Giáo hội trở
thành một đảng đối lâp.
“Giáo Hội cũng không thể bị đ̣i
hỏi phải ủng hộ một chính phủ
cách mạng nào. Trong trường hợp
khác, họ phải luôn hiểu điều mà
chúng tôi đă nói: Chúng tôi ở
đây để rao giảng Nước của Thiên
Chúa.”
Trong bài giảng tại Santa Clara,
Cuba, ngày 22.1.1998, Đức Giáo
Hoàng Gioan Phaolô II đă xác
quyết:
“Giáo Hội, hiện diện giữa ḷng
xă hội, không nhằm đi t́m bất cứ
h́nh thức quyền hành chính trị
nào khi thực hiện sứ mạng của
ḿnh; Giáo Hội chỉ muốn là hạt
giống phát sinh những thiện ích
của mọi người bằng sự hiện diện
của ḿnh trong các cơ cấu xă hội”.
Vậy những ai muốn lật đổ hay đối
kháng với chế độ hiện tại, phải
thành lập một tổ chức chính trị
như Công Đoàn Đoàn Kết ở Ba Lan
hay Khối Công Dân Công Giáo ở
miền Nam trước năm 1975 để thực
hiện ư nguyện của ḿnh. Đừng bao
giờ nghĩ rằng có thể biến Giáo
Hội Công Giáo thành một công cụ
chính trị.
Lữ Giang
(Ngày 15.9.2009) |