♠
www.motgoctroi.com
mến chào bạn
Điệp
viên Lê Hữu Thúy
Lữ Giang
Báo Quân Đội Nhân Dân online
có đăng một bài nói về điệp
viên Lê Hữu Thúy dưới đầu đề
“Sự kiện & nhân chứng,
Trên mặt trận thầm lặng”,
nêu lên một thành tích đặc
biệt mà Lê Hữu Thúy đă lập
được tại Miền Nam Việt Nam,
đó là “Đoạt mật điện của
Nguyễn Văn Thiệu” về số
tù binh cộng sản ở Côn Sơn.
Như chúng tôi đă nói nhiều
lần, từ trước đến nay, Đảng
CSVN đă cho viết khá nhiều
chuyện ly kỳ về điệp viên
của họ hoạt động tại Miền
Nam Việt Nam dưới thời VNCH,
đặc biệt là các điệp viên
Phạm Ngọc Thảo, Vũ Ngọc Nhạ
và Phạm Xuân Ẩn. Nhưng tất
cả những câu chuyện này đều
là huyền thoại.
Một tên điệp viên cắc ké như
Vũ Ngọc Nhạ, thư kư đánh máy
công nhật B3 ở Sở Đào Kinh
thuộc Bộ Công Chánh, chưa hề
được bắt tay bất cứ tổng
thống nào của miền Nam, lại
được tôn là “cố vấn ba đời
tổng thống”! Phạm Xuân Ẩn
chỉ là điệp viên nhị trùng
của Trần Kim Tuyến, được đưa
qua Mỹ huấn luyện rồi về
hoạt động ở Việt Tấn Xă, ăn
lương công cán ủy viên Phủ
Tổng Thống. Khi chế độ Ngô
Đ́nh Diệm bị lật đổ, Phạm
Xuân Ẩn bị loại nên CIA đă
tuyển dụng Ẩn làm điệp viên
nhị trùng, đưa vào làm ở
tuần báo Time. Hà Nội gọi
Phạm Xuân Ẩn là “siêu
điệp viên”, c̣n Larry
Berman, cóp nhặt tài liệu
của Việt Cộng lại rồi viết
sách tôn Phạm Xuân Ẩn lên
làm “điệp viên hoàn hảo”
(perfect spy).
Hỏi Phạm Xuân Ẩn làm cái
quái ǵ mà được gọi là “siêu
điệp viên” hay “điệp
viên hoàn hảo”, tác giả
chỉ nói một cách mập mờ rằng
Phạm Xuân Ẩn đă lấy cắp được
nhiều tài liệu bí mật của Mỹ
và gởi cho Hà Nội, nhưng lại
không cho biết lấy của cơ
quan nào, làm cách nào đề
lấy và nội dung của các văn
kiện đó là ǵ. Quả thật Phạm
Xuân Ẩn có gởi cho Hà Nội
một số văn kiện mật của Mỹ,
nhưng đó chỉ là những văn
kiện hoặc giả, hoặc đă bị
biến chế, hoặc không c̣n tác
dụng... được CIA giao cho
Phạm Xuân Ẩn gởi đi.
Hà Nội thừa biết Vũ Ngọc Nhạ,
Phạm Xuân Ẩn và một số tên
khác chỉ là điệp viên dỏm,
nhưng được thổi lên để che
lấp về việc hệ thống t́nh
báo của Hà Nội đă bị phá tan
hoang tại Miền Nam, nhất là
dưới thời Đệ Nhất Cộng Hoà:
Hai tên chỉ huy t́nh báo cao
cấp nhất tại Miền Nam do Hà
Nội đưa vào đă bị tóm gọn,
đó là Đại Tá Lê Câu,
chỉ huy về Diệp Báo và
Trần Ngọc Ban
(tự là Trần Văn Trí, tự là
Trần Quốc Hương hay Mười
Hương).
Khoản
60 cụm t́nh báo chiến lược
của Hà Nội đă bị phá vỡ và
trên 95.000 cán bộ nằm vùng
đă bị bắt.
Chúng tôi nghĩ rằng lá bài
Lê Hữu Thúy, người được Đỗ
Mậu bảo vệ để hoạt động tại
Miền Nam, sẽ không được xử
dụng để tuyên truyền, v́
Thúy đang là Cục Phó Cục
T́nh Báo Hải Ngoại, nhưng
nay báo Quân Đội Nhân Dân
lại dựng lên. Dĩ nhiên,
những ǵ báo Quân Đội Nhân
Dân viết ra chỉ là huyền
thoại. Những người đă từng
bắt và thẩm vấn Lê Hữu Thúy
và hồ sơ Lê Hữu Thúy vẫn c̣n
đó. Xin độc giả đọc nguyên
văn bài của nhật báo Quân
Đội Nhân Dân nói về điệp
viên Lê Hữu Thúy trước khi
chúng tôi tŕnh bày những sự
thật.
LẤY ĐƯỢC 5 BẢN MẬT MĂ!
“Bản tuyên dương công trạng
của lưới t́nh báo H10-A22
anh hùng có một ḍng:
"Đặc biệt... năm 1973 tại
Côn Đảo, lấy được 5 bản mật
mă (nguyên bản)
có đầy đủ số liệu 12.000 tù
chính trị địch toan thủ tiêu,
đă chuyển kịp về cho phái
đoàn ta ở Pa-ri đấu tranh
buộc địch phải trao trả
tháng 7-1973 tại Lộc Ninh...".
Người lập chiến công kỳ tài
đó, đồng chí Lê Hữu Thúy
(bác Năm, Lê
Nguyên Vũ)
Anh hùng LLVT nhân dân kể
lại:
“... Mùa xuân 1973, tại hội
nghị Pa-ri, khi bàn thảo
việc trao đổi tù chính trị,
phía Sài G̣n đưa ra con số
tù ở Côn Đảo chỉ có 5.000
người là số tù đă có án, sai
biệt rất xa con số phái đoàn
ta đưa ra hơn một vạn người.
Phải lấy được các bản mật
điện (bản gốc)
về con số hàng vạn tù chính
trị ở Côn Đảo mới đủ bằng cứ
pháp lư đấu tranh. Nhiệm vụ
cấp bách đó được giao cho
tôi.
“... Tôi sinh năm 1926, quê
ở Hoằng Hóa, Thanh Hóa. Bố
mẹ không theo đạo nhưng gia
đ́nh đông anh chị em, là con
trai một nên hồi nhỏ tôi
được đi học ở trường ḍng...
Cơ duyên, cùng học trường
ḍng ở Thanh Hóa, khi đi
hoạt động cách mạng tôi đă
“kết thân” với Trần Kim
Tuyến (về sau làm
trùm mật vụ nhà Ngô)
trong phong trào học
sinh-sinh viên ở Hà Nội năm
1950-1951, và “gắn bó” với
đạo Thiên chúa. Sau Hiệp
định Giơ-ne-vơ "di cư" vào
Nam, ông Trần Sĩ Ban
(Mười Hương)
phụ
trách cụm t́nh báo chiến
lược GH chỉ đạo cho ông cùng
Vũ Ngọc Nhạ đi sâu vào khối
công giáo di cư... Huỳnh Văn
Nhiệm, tướng Ḥa Hảo là Thứ
trưởng Nội vụ nhà Ngô tin cử
ông làm "công cán ủy viên"
của Bộ Nội vụ, liên lạc với
các lực lượng B́nh Xuyên,
Cao Đài, Ḥa Hảo. Tướng Năm
Lửa (Trần Văn Soái),
tổng chỉ huy lực lượng Ḥa
Hảo, Quốc vụ khanh kiêm ủy
viên quốc pḥng chính phủ,
phong cho ông làm “cố vấn
đặc biệt” của hắn, trong khi
ông đang là một.
“Khi là "công cán ủy viên"
phụ tá Bộ trưởng thông tin
và chiêu hồi, từ 1965 đến
1968 ông cùng các thành viên
A-22 thu thập nhiều thông
tin, tài liệu của ngụy quyền
và của Mỹ phục vụ cho chiến
lược cách mạng. Do CIA khám
phá ra, tháng 7-1969 toàn bộ
lưới A-22 bị bắt (ngoại
trừ anh Mười Hương kịp rút
ra căn cứ).
"Vụ án gián điệp lớn nhất
mọi thời đại" thời đó trở
thành vụ án chính trị mà "nhân
chứng" quan trọng nhất ṭa
không triệu tập được v́ đó
chính là tổng thống Nguyễn
Văn Thiệu. Mặt trận vùng 3
chiến thuật mở phiên ṭa ở
Sài G̣n tháng 11-1969 không
dám tuyên phạt một án tử
h́nh nào. Ông cùng các đồng
chí trong lưới A22 một lần
nữa thoát án tử h́nh. Cuối
năm 1971 th́ bị đày ra Côn
Đảo...
“... Khi ra đảo, tôi được tổ
chức gợi ư t́m cách ra ngoài
để tiếp tục hoạt động. Nhờ
bắt được liên lạc với một
người có chức vị vốn trước
đây là nhân viên dưới quyền,
“cơ sở” này đă vận động giúp
tôi được ra ngoài trú tại
khu do ban an ninh đảo quản
lư để vừa dạy thêm tiếng Anh
cho con chúa đảo Đào Văn Phô
vừa phụ việc cho viên kế
toán ở văn pḥng quản đốc
sắp măn hạn. Khi tổ chức
giao nhiệm vụ “đặc biệt”,
dựa vào con số để phân phối
lương thực hằng ngày, tôi
biết số tù có chừng 2 vạn
người (17.000 tù chính trị,
3.000 thường phạm). Nhưng
phải lấy được tài liệu gốc
mới có giá trị làm chứng cứ
đấu tranh... Hằng ngày,
nhiều người ra vào bộ phận
kế toán làm việc, tôi vờ
sang hỏi lại con số tù cho
việc tính thực phẩm, để quan
sát pḥng quản đốc... Một
chiều thứ bảy, tôi nêu lư do
cần làm thêm cả tối và sáng
chủ nhật cho xong bản quyết
toán kịp tŕnh về Nha cải
huấn, tên kế toán trưởng đă
giao ch́a khóa lại. Dùng nến
lấy mẫu, tôi nhờ cơ sở làm
dịch vụ ở nhà máy điện làm
thêm ch́a khóa mới. Khi nhận
được “hợp đồng” với tổ chức,
lại vào tối thứ bảy, tôi
chui qua trần nhà vào pḥng
quản đốc mở tủ, đoạt gọn bản
danh sách số tù chính trị,
đủ cả 5 bản mật điện
(bản gốc)
có dấu
đỏ của Thiệu...
“Khi đoàn điều tra hỗn hợp
của Thiệu ra đảo lần theo
dấu vết, bắt người có số tù
CT-847 là tôi tra tấn...
Nhưng bọn an ninh, mật vụ
của Thiệu đâu ngờ: Ngày chủ
nhật ấy, như thường lệ trực
thăng phủ tổng thống lại đưa
Nguyễn Văn Thiệu cùng các ca
sĩ ra "nhà mát" bên sân bay
Cỏ Ống ăn chơi. Chúng không
hề nghi ngờ viên phi công
chở Thiệu lại là một giao
thông t́nh báo Việt cộng...
Bản mật điện về danh sách tù
chính trị cộng sản ở Côn Đảo
mà một số chúng đă chuyển đi,
Thiệu định cho giấu nhẹm rồi
t́m cách thủ tiêu bí mật, đă
"hỏa tốc" tới Pa-ri, làm cho
phía Mỹ-Thiệu "cứng họng",
buộc phải đưa vào danh sách
trao trả 12.000 tù chính trị
ở Côn Đảo. C̣n tôi một lần
nữa thoát hiểm, sau cũng
được trao trả trở về.”
MINH HẢI (ghi)
Tài liệu này trước đó đă
được đăng trên vietbao.vn
online dưới đầu đề Hoàn
thành “điệp vụ bất khả thi”
do Mạnh Việt viết, nhưng nội
dung lại có nhiều chi tiết
khác xa và Lê Hữu Thúy được
gọi là Năm Lê!
ĐỖ MẬU, TÊN NỐI GIÁO CHO
GIẶC
Như chúng tôi đă nói, cuối
năm 1958, sau khi phanh phui
ra hầu hết các tổ t́nh báo
của Việt Cộng đang hoạt động
trong Đô thành Sài G̣n, Đoàn
Công Tác Đặc Biệt do ông
Dương Văn Hiếu lănh đạo, đă
quyết định bắt hai cụm t́nh
báo chiến lược, đó là cụm
A.22 và cụm A.25. Cụm A.22
hoạt động tại Bộ Công Chánh
và Giao Thông và cụm A.25
hoạt động tại Nha An Ninh
Quốc Đội do Đổ Mậu làm Giám
Đốc. Cả hai cụm này được gọi
là “Cụm T́nh Báo Chiến
Lược” v́ do Cục T́nh Báo
Chiến Lược ở Hà Nội tổ chức
và điều hành chứ không phải
do các tổ chức t́nh báo địa
phương. Hai cụm này về sau
phối hợp hoạt động trong vụ
Huỳnh Văn Trọng.
1.- Tổ chức t́nh báo của Hà
Nội.
Gọi là “Cụm T́nh Báo
Chiến Lược”, nhưng thật
sự mỗi “cụm” chỉ có 3 người:
Phái khiển, cán bộ và cơ cán.
Đó là tổ tam tam. Phái
khiển (agent)
được
coi như tổ trưởng, có nhiệm
vụ thu lượm tin tức và lập
báo cáo bằng mật mă. Cán
bộ là người chuyển báo
cáo của phái khiển đến cơ
cán. Cơ cán có nhiệm
vụ giao thông liên lạc,
chuyển tài liệu đi. Các chỉ
thị từ trên xuống, đă được
chuyển ngược lại. Phái khiển
và cơ cán không biết nhau.
Họ chỉ gởi và nhận báo cáo
qua cán bộ.
Một thí dụ cụ thể: Cụm A.22
ở Bộ Công Chánh gồm có: Phái
khiển là Nguyễn Trọng Văn,
tức Chất, tức
Mạnh. Cán bộ là Vũ
Ngọc Nhạ và Cơ Cán là
Phạm Văn Đường. Cả ba
đều là thư kư đánh máy công
nhật B3 ở Sở Đào Kinh thuộc
Bộ Công Chánh, do Kỹ sư
Nguyễn Sỹ Cảnh làm chánh
sự vụ. Kỹ sư Cảnh là cha vợ
của Cao Đăng Chiếm.
Ba tên này đă được Kỹ sư
Cảnh tuyển dụng.
Năm 1959, cụm t́nh báo này
đă bị tóm gọn, kể cả Kỹ Sư
Nguyễn Sỹ Cảnh, nhưng Vũ
Ngọc Nhạ đồng ư hợp tác nên
năm 1961 đă được phóng thích
dưới danh nghĩa một cán bộ
hồi chánh bị quản chế, hàng
tháng phải tŕnh diện cơ
quan an ninh, nhưng trong
thực tế Nhạ đă hoạt động đắc
lực cho Đoàn Công Tác Đặc
Biệt trong công tác lấy tin
tức. Lương của Nhạ do Đoàn
Công Tác trả.
Tính đến cuối năm 1959, Đoàn
Công Tác Dặc Biệt đă phá vỡ
khoảng 60 cụm t́nh báo chiến
lược của Hà Nội do Mười
Hương chỉ huy. Chúng tôi c̣n
lưu giữ được 45 tên phái
khiển điều khiển các cụm
t́nh báo này như Nguyễn
Thiên (Đà Nẵng),
Nguyễn Đ́nh Quảng
(tự Giáo, tự Minh Vân),
Nguyễn Tuyên
(nhân viên Phủ Tổng Thống),
Nguyễn Văn Măi
(tự Hội, tự Ba Tam, sau này
là Đại Tá),
Phạm Kim Thịnh
(anh em cột chèo với Mai
Chí Thọ),
Hoàng Đ́nh Phương
(Sở Ngoại Viện)
v.v.
Đây là thất bại rất lớn lao
của Mười Hương. Nhưng nay
các cơ quan truyền thông của
đảng CSVN đă viết ngược lại
với nhiều chuyện bịa đặt.
2.- Bắt cụm t́nh báo của Lê
Hữu Thúy
Theo Ông Dương Văn Hiếu,
Trưởng Đoàn Công Tác Đặc
Biệt, mỗi khi phát hiện một
cán bộ t́nh báo của Việt
Cộng hoạt động trong quân
đội, Đoàn thường thông báo
cho Nha An Ninh Quân đội
điều tra để loại trừ. Đại Tá
Đỗ Mậu đă cử Trung Úy Đạt
liên lạc với Đoàn Công Tác
Đặc Biệt để xin tài liệu và
phối hợp công tác. Tuy nhiên,
kể từ năm 1958, mỗi khi Đoàn
thông báo cho Đại Tá Đỗ Mậu
một cụm t́nh báo nào của
Việt Cộng đang hoạt động
trong quân đội th́ chỉ ít
lâu sau là những người này
đă biến mất, như trường hợp
của Trung Úy Thịnh ở
Pḥng I Bộ Tổng Tham Mưu,
các điệp viên khác ở Quân
Đoàn III... Đoàn đă liên lạc
với Đại Tá Phước, Trưởng
Pḥng II, để yêu cầu xem lại
việc này. Đại Tá Phước điều
tra và xác nhận rằng các sĩ
quan có tên trong danh sách
của Đoàn Công Tác gởi qua
đều đă đào ngũ! Ai đă thông
báo cho họ?
Trước t́nh trạng này, Đoàn
đă quay mũi dùi vào Nha An
Ninh Quân Đội của Đại Tá Đỗ
Mậu để điều tra th́ phát
hiện ra Lê Hữu Thúy
tự Thắng, Trưởng Pḥng An
Ninh của Nha An Ninh
Quân Đội là một điệp viên
của Cục 2 Quân Báo Việt Cộng
đang chỉ huy một cụm t́nh
báo quan trọng tại đây, đó
là Cụm A.25. Cụm này gồm có
Lê Hữu Thúy là Phái
khiển, Nguyễn Xuân Ḥe
là Cán bộ, và Vũ Hữu Ruật
là Cơ Cán.
Trong bài đăng trong báo
Quân Đội Nhân Dân nói trên,
Lê Hữu Thúy cho biết “khi
đi hoạt động cách mạng tôi
đă “kết thân” với Trần Kim
Tuyến”, người lănh đạo
cơ quan mật vụ của chính phủ
Ngô Đ́nh Diệm. Nhưng sự thật
không phải như thế. Lê Hữu
Thúy chưa bao giờ gặp Trần
Kim Tuyến và chính Trần Kim
Tuyến là người đă ra lệnh
bắt Lê Hữu Thúy.
Vốn là một kư giả không có
tiếng tăm ǵ, Lê Hữu Thúy có
bằng Tú Tài nên đă đi sĩ
quan Thủ Đức. Sau khi tốt
nghiệp, Thúy đă chạy tiền để
được Đại Tá Đỗ Mậu can thiệp
xin cho về làm việc tại Nha
An Ninh Quân Đội, sau đó
được Đỗ Mậu giao cho làm
Trưởng Pḥng An Ninh!
Nắm được bằng chứng như trên,
nhưng v́ sợ đụng chạm với Đỗ
Mậu, Đoàn Công Tác đă phải
tŕnh nội vụ lên ông Cố Vấn
Ngô Đ́nh Nhu và Tổng Thống
Ngô Đ́nh Diệm, rồi âm thầm
lén bắt Lê Hữu Thúy mà không
cho Đại Tá Đỗ Mậu hay biết.
Khi biết Lê Hữu Thúy đă bị
Đoàn Công Tác bắt, Đại Tá Đỗ
Mậu rất tức giận. Nhưng ông
không dám xin gặp ông Nhu
ngay mà đến gặp ông Nguyễn
Đ́nh Thuần, Bộ Trưởng Phủ
Tổng Thống, tố cáo Đoàn Công
Tác đă lộng hành, không coi
ai ra ǵ hết, và nhờ ông
Nguyễn Đ́nh Thuận dẫn vào
gặp Tổng Thống Diệm để tŕnh
bày sự việc đă xẩy ra. Sau
khi nghe Đỗ Mậu tŕnh bày,
Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm cho
biết trước khi Đoàn Công Tác
bắt Lê Hữu Thúy, ông Trưởng
Đoàn Dương Văn Hiếu đă tŕnh
hồ sơ cho Tổng Thống xem và
Tổng Thống ra lệnh bắt.
Sau vụ này, Đại Tá Đỗ Mậu đă
bị ông Nhu xài xể rất nặng
lời. Từ đó, Đại Tá Đỗ Mậu
không c̣n liên lạc với Đoàn
Công Tác như trước nữa và để
tâm thù ông Dương Văn Hiếu
v́ đă làm mất “uy tín” của
ông trước Tổng Thống và ông
Cố Vấn!
LÊ HỮU THÚY CHUYỂN HƯỚNG
Sau khi bắt Lê Hữu Thúy,
Đoàn Công Tác chỉ giữ Lê Hữu
Thúy một thời gian ngắn để
khai thác tin tức về hoạt
động của cụm t́nh bào A.25,
rồi chuyển ra Trại Toà Khâm
ở Huế.
Trại Toà Khâm lúc đó là trại
chuyển hướng các cán bộ Việt
Cộng do ông Lê Văn Dư chỉ
huy. Ông Lê Văn Dư vốn là
Trưởng Chi Công An Quận
Hương Thủy. Khi Đoàn Công
Tác vào Nam hoạt động, ông
Lê Văn Dư được đưa về làm
Trưởng Ban Khai Thác của Nha
Công An Trung Việt và phụ
trách Trại Toà Khâm. Từ năm
1958 – 1961, ông Dư được cử
làm Trưởng Ty Công An Cảnh
Sát Thừa Thiên - Huế, nhưng
vẫn kiêm chức vụ nói trên.
Theo ông Lê Văn Dư và các
nhân viên phụ trách Trại Ṭa
Khâm cho biết Lê Hữu Thúy là
người có tŕnh độ cao nhất
trong số cán bộ cộng sản bị
bắt. V́ được ưu đăi và
thuyết phục bằng nhiều cách,
Lê Hữu Thúy đă chuyển hướng,
sau đó được chọn làm một
trong các bộ của trại có
nhiệm vụ khai thác tin tức
từ các cán bộ cộng sản bị
bắt và thuyết phục họ chuyển
hướng. Cũng theo ông Lê Văn
Dư, Lê Hữu Thúy là một cán
bộ làm việc có phương pháp,
có nhiệt t́nh và đem lại
nhiều kết quả.
Đối với các cán bộ cộng sản
chẳng những không chịu
chuyển hướng mà c̣n quậy phá
hay xúi giục các tù nhân
khác nổi loạn, trại thường
áp dụng biện pháp kỷ luật
bằng cách tách rời ra rồi
đưa lên giam ở Khu Chính Hầm.
Lê Hữu Thúy bao giờ cũng
tham gia quyết định áp dụng
kỷ luật đối với những cán bộ
quậy phá.
Khu Chín Hầm nằm trên một
quả đồi nhỏ có độ cao khoảng
35m, cách Huế khoảng 6 km về
phía Tây Nam, dưới chân núi
Thiên Thai (c̣n
gọi là núi Ngũ Tây hay núi
Ba Đồn),
trên đường đi Nam Giao. Hầm
này được Pháp xây cất năm
1941, khoét sâu vào trong
ḷng đồi, gồm 9 gian được
đúc bằng bê tông cốt sắt để
chứa đạn, nên thường được
gọi là Khu Chín Hầm. Từ
1956, Khu Chín Hầm trở thành
trại kỷ luật, nơi Công An
Huế dùng để giam giữ các cán
bộ Việt Cộng không chịu hợp
tác và luôn chống phá. Tại
đây có một trung đội Bảo An
phụ trách canh gác. Các hầm
giam ở đây c̣n tương đối dễ
chịu hơn các pḥng kỷ luật
tại các trại tù của đảng
CSVN, nhất là tại các trại
Cổng Trời, Sơn La, Thanh
Liệt, Thanh Cẩm, v.v. Các tù
nhân bị kỷ luật vẫn được ăn
uống đầy đủ.
Sau cuộc đảo chánh 1.11.1963
ba ngày, nhóm Phật Giáo đấu
tranh ở Huế đă đến bao vây
Khu Chín Hầm và yêu cầu
phóng thích các “Phật tử bị
đàn áp" trong đó. Thế là
“Cách Mạng” bị bắt buộc phải
thả ra giữa những tiếng reo
ḥ! C̣n các cán bộ ở Trại
Toà Khâm được Mai Hữu Xuân
nhận tiền và ra lệnh phóng
thích dần. Về sau, khi ông
Hà Thúc Kư lên làm Tổng
Trưởng Nội Vụ, do áp lực của
Phật Giáo, ông cũng phải ra
lệnh phóng thích hết những
người c̣n lại, trong đó có
Lê Hữu Thúy. Thế là thời mạt
vận của Miền Nam bắt đầu.
LÊ HỮU THÚY HOẠT ĐỘNG TRỞ
LẠI
Sau khi được phóng thích,
Tướng Đỗ Mậu đă che chở cho
Lê Hửu Thúy đi làm nghề kư
giả lại.
Trong cuốn “Ông Cố Vấn,
Hồ sơ một điệp viên” Lê
Hữu Thúy nói rằng nhờ Huỳnh
Văn Trọng giới thiệu, Thúy
đă được vào làm công cán ủy
viên Bộ Nội Vụ, nhưng chuyện
đó là chuyện hoàn toàn bịa
đặt. Lê Hữu Thúy không bao
giờ làm công cán ủy viên Bộ
Nội Vụ. Nhờ sự giới thiệu và
xin xỏ của Đỗ Mậu, năm 1968
Bác Sĩ Phan Quang Đán, một
chính khách gà mờ, giữ chức
Quốc Vụ Khanh kiêm Tổng
Trưởng Bộ Thông Tin - Chiêu
Hồi, đă tuyển dụng Lê Hữu
Thúy làm công cán ủy viên bộ
này, v́ theo hồ sơ báo cáo,
khi ở Trại Toà Khâm, Thúy đă
hồi chánh (chuyển
hướng)
và làm
công tác chiêu hồi rất tốt.
Trong chế độ Miền Nam, công
cán ủy viên không bao giờ là
Phụ Tá Tổng Trưởng như Thúy
kể. Công cán ủy viên chỉ làm
các công tác lặt vặt. Riêng
Thúy phụ trách công tác
chiêu hồi.
Cuốn tiểu thuyết “Ông Cố
Vấn, Hồ sơ một điệp viên”
của Hữu Mai c̣n có viết
nhiều đoạn nói về các hoạt
động khác của Lê Hữu Thúy,
nhưng đó cũng chỉ là những
chuyện hoang đường.
Tuy nhiên, ngoài chức vụ
công cán Ủy viên, Thúy vẫn
tiếp tục viết cho tờ Trinh
Thám do Hoàng Hồ làm chủ
nhiệm, dưới bút hiệu Khánh
Hà. Những bài của Khánh Hà
viết thường có khuynh hướng
tuyên truyền cho Việt Cộng
nên Pḥng E/41 thuộc Tổng
Nha Cảnh Sát được lệnh theo
dơi. Các điều tra viên khám
phá ra Khánh Hà chính là Lê
Hữu Thúy!
Sau khi theo dơi, cảnh sát
khám phá ra các thành viên
trong hai cụm t́nh bào A.22
và A.25 đă hoạt động trở lại
dưới cái tên mới là cụm t́nh
báo H10-A22 do Lê Hữu Thúy
làm Phái khiển. Nhóm này
đang yễm trợ giải pháp hoà
hợp hoà giải của Huỳnh Văn
Trọng (đại diện
Tổng Thống Thiệu)
và
Phạm Hùng (đại
diện Đảng Bộ Miền Nam).
CIA khám phái ra vụ này nên
t́m cách phá.
Theo sự thúc đẩy của ông
William James Porter, cố vấn
Mỹ, ngày 14.7.1969 Tổng Nha
Cảnh Sát quyết định giao cho
đơn vị S2/B theo dơi và bắt
toàn bộ các phần tử liên hệ,
kể cả Huỳnh Văn Trọng. Các
máy thu thanh và thu h́nh đă
được gắn tại các khu vực
quanh nhà của Vũ Ngọc Nhạ,
Lê Hữu Thúy, Nguyễn Xuân Ḥe,
Huỳnh Văn Trọng và các điểm
giao liên ở cầu B́nh Lợi,
Đồng Ông Cộ, Hàng Xanh, Chợ
Lớn...
Phân giải những âm thanh và
h́nh ảnh thu được, cơ quan
CIA cung cấp cho Tổng Nha
Cảnh Sát những tài liệu hữu
ích. Nhờ vậy, cảnh sát đă
phát hiện toàn bộ nhóm điệp
viên này gồm Huỳnh Văn
Trọng, Vũ Ngọc Nhạ, Lê Hữu
Thúy, Vũ Hữu Ruật, Bùi
Phượng Thắng, Lê Thị Nuôi,
Nguyễn Xuân Ḥe, Lê Văn Giáp,
v.v. Tất cả trên dưới 50
người. Ngày 20.9.1969 Tổng
Nha Cảnh Sát đă mở cuộc hành
quân xúc toàn bộ nhóm t́nh
báo này và lập hồ sơ truy tố
ra toà.
Trong phiên toà ngày
29.11.1969, lúc 22 giờ Ṭa
đă tuyên án như sau: Huỳnh
Văn Trọng, Vũ Ngọc Nhạ, Lê
Hữu Thúy và Nguyễn Xuân Ḥe
khổ sai chung thân. Tám
người bị khổ sai 20 năm, 5
người bị khổ sai từ 5 đến 7
năm. Các bị can khác bị tù
từ 3 tháng đến 3 năm và 11
người được hưởng án treo.
Toà không tuyên án tử h́nh
người nào, v́ Huỳnh Văn
Trọng là người của Tổng
Thống Thiệu.
Huỳnh Văn Trọng, Vũ Ngọc Nhạ,
Lê Hữu Thúy và Nguyễn Xuân
Ḥe đă bị đưa ra giam ở Côn
Sơn cho đến ngày trao trả
cho Hà Nội.
CÔNG TÁC ĐỊCH VẬN
Đa số các cán bộ t́nh báo
của Việt Cộng ở Miềm Nam bị
bắt, đều không được đảng
CSVN tái xử dụng, kể cả Trần
Ngọc Ban. Lê Hữu Thúy là một
trường hợp đặc biệt. Hiện
nay Lê Hữu Thúy đă lên đến
chức Cục Phó Cục T́nh Báo
Hải Ngoại. Quân Đội Nhân Dân
đă tuyên dương Lê Hữu Thúy,
“một chiến sĩ t́nh báo
trong mạng lưới H10-A22 đă
có những chiến công đặc biệt
xuất sắc”.
Nhưng tất cả những công tác
mà Thúy lập được đều do Đỗ
Mậu yểm trợ. C̣n chuyện lấy
cắp “5 bản mật điện
(bản gốc)
có dấu đỏ của Thiệu...”
là chuyện hoàn toàn bịa đặt.
Tổng Thống Thiệu hay Phủ
Tổng Thống không bao giờ gởi
những mật điện như thế cho
trại tù Côn Sơn. Những “mật
điện” như thế nếu có chỉ là
của Phủ Thủ Tướng hay Bộ Nội
Vụ. Chúng tôi nhớ lại, trước
khi kư Hiệp Định Paris và
thả tù binh, Bộ Nội Vụ có
một chỉ thị hướng dẫn rằng
các tù cộng sản phạm các tội
h́nh sự như phá hoại tài sản
công hay tư, gây thương tích
hay tử thương, bắt cóc, thủ
tiêu, ám sát, v.v. đều phải
lập hồ sơ đưa qua toà h́nh
sự xét xử và tuyên phạt theo
h́nh luật. Chỉ các tù chính
trị hay tù binh mới được
phóng thích. Không có chỉ
thị nào ra lệnh thủ tiêu các
cán bộ hay chiến binh Việt
Cộng đang bị giam giữ,
Tờ Việt Báo xuất bản tại
Orange County ngày 29.7.2000
loan báo:
“Lần đầu tiên từ sau 1975,
một cựu tướng lănh Việt Nam
Cộng Ḥa vừa từ Hoa Kỳ trở
lại Việt Nam đă xuất hiện
trên đài truyền h́nh của nhà
nước CSVN.”
Tờ báo
viết tiếp:
“Chiều thứ tư 26.7.2000, đài
truyền h́nh CSVN - phát từ
Hà Nội, được truyền qua vệ
tinh sang Bắc Mỹ - đă phát
h́nh cựu thiếu tướng VNCH Đỗ
Mậu, vừa từ California về
thăm quê hương. Phóng sự
truyền h́nh từ Hà Nội cho
thấy cựu tướng Đỗ Mậu được
Mặt Trận Tổ Quốc VN, cơ quan
ngoại vi của Đảng Cộng Sản,
đón tiếp. Sau đó, trả lời
cuộc phỏng vấn của đại diện
Đài Truyền H́nh CSVN, cựu
tướng Đỗ Mậu tuyên bố ông
tin tưởng rằng chỉ trong 20
năm sắp tới, Việt Nam sẽ trở
thành một đất nước thực sự
giầu mạnh.”
Cuộc trở về tuyên truyền cho
Cộng Sản này của Đỗ Mậu đều
do Lê Hữu Thúy sắp xếp.
Từ đó đến nay, các con cháu
của Đỗ Mậu trở về Việt Nam
đều được Lê Hữu Thúy đón
tiếp nồng hậu. Một người
cháu của Đỗ Mậu sau khi về
Việt Nam ở với Lê Hữu Thúy
mấy tháng, đă trở lại Hoa Kỳ
viết một loại bài tấn công
Tú Gàn. Nhưng làm “chiến
tranh chính trị” hay “địch
vận” mà xử dụng những tên
viết lách nham nhở như thế,
làm sao ăn ai được?
Chuyện huyền thoại và sự
thật về Lê Hữu Thúy c̣n dài,
chúng tôi sẽ trở lại một dịp
khác.
Lữ Giang
Ghi chú:
Nếu t́m không thấy bài, cứ
vào motgoctroi.com,
mục "Mỗi tuần một chuyện"
sẽ thấy trong đó.