www.motgoctroi.com mến chào bạn   

Lại nói chuyện nghèo

Lữ Giang

 

Chuyện nghèo vẫn là một chuyện dài nhất trên thế giới. Với một số người Việt hải ngoại, khi nói đến nghèo, họ thường nghĩ ngay đến Việt Nam v́ tin rằng đó là nước nghèo nhất trên thế giới do hậu quả của chế độ cộng sản đem lại. Sự thật không đơn giản như vậy.

Ngày 27.8.2008 vừa qua, Ngân Hàng Phát Triển Á Châu (ADB) đă khai triển một tiêu chuẩn mới để đo lường t́nh trạng nghèo khó ở châu Á.

Từ trước đến nay, sống bằng 1 Mỹ kim hay ít hơn một ngày, đó là cách thường được dùng để đo lường sự nghèo khó trên khắp thế giới. Nhưng theo ADB, tại châu Á cần có một tiêu chuẩn mới phản ánh hai yếu tố:

(1) sự tăng trưởng nhanh chóng

(2) những cách biệt về thu nhập trong khu vực.

Do đó, ngân hàng này đă đưa ra mức nghèo khó mới cho châu Á, xác định nghèo tại vùng ngày có nghĩa là sống với thu nhập 1 Mỹ kim 35 xu hay ít hơn mỗi ngày. Phải chăng nền kinh tế Á Châu đă ngày càng khá hơn? Không phải như vậy. Sở dĩ có sự sai biệt này là do sự thay đổi phương thức t́nh toán.

 

ADB đă đi đến con số này bằng cách lấy mức trung b́nh của các lằn ranh nghèo khó toàn quốc của 16 nước đang phát triển ở châu Á vào năm 2005.

Ông Ifzal Ali, Trưởng Ban Kinh tế của ADB, nói rằng nếu sử dụng phương pháp thông thường, chỉ đo lường măi lực trung b́nh của mọi người dân trong một nước, kể cả người nghèo lẫn người giàu, th́ trong khu vực Á Châu có hơn 1 tỷ người nghèo. Nhưng nếu xử dụng cách đo lường mới, chỉ tập trung vào măi lực trung b́nh của người nghèo, th́ con số đó sụt xuống c̣n 800 triệu.

Theo ông Ifzal Ali, với phương pháp này, những người quyết định chính sách có thể xác định vị trí của quốc gia ḿnh so với các nước khác trong khu vực và c̣n có thể giúp ta tiên liệu lạm phát sẽ ảnh hưởng ra sao đến người nghèo trong khu vực.

ADB hối thúc các quốc gia trong khu vực Á Châu đạt sự tăng trưởng toàn diện để xóa t́nh trạng nghèo khó trước năm 2020. Sự tăng trưởng này bao gồm cả việc mở rộng các cơ hội tuyển dụng, cải thiện giáo dục, và y tế và cung cấp sự bảo vệ về mặt xă hội.

 

Năm 2000, Liên Hiệp Quốc (LHQ) đă đưa ra 8 mục tiêu toàn cầu về giảm nghèo và cải thiện cuộc sống, được gọi là Mục tiêu phát triển Thiên niên kỷ. Các nước thành viên của LHQ đă cam kết hoàn thành vào năm 2015. Tám mục tiêu đó là:

1. Xóa bỏ t́nh trạng nghèo đói.

2. Đạt được phổ cập tiểu học.

3. Tăng cường b́nh đẳng giới và nâng cao vị thế cho phụ nữ.

4. Giảm tỷ lệ tử vong ở trẻ em.

5. Nâng cao sức khỏe bà mẹ.

6. Pḥng chống HIV/AIDS, bệnh sốt rét và các căn bệnh khác.

7. Đảm bảo bền vững về môi trường.

8. Thiết lập mối quan hệ đối tác toàn cầu v́ sự phát triển.

Trên đây chỉ là mới là những chủ trương và đường lối của LHQ. Trong thực tế, chưa ai có thể tiên đoán được đến năm 2015, t́nh trạng thật sự sẽ như thế nào.

 

MỘT CÁI NH̀N TỔNG QUÁT

 

Tài liệu thống kê tổng quát cho biết dân số trên thế giới là 6 tỉ người, trong đó có khoảng 2,8 tỉ người sống với lợi tức trung b́nh dưới 2 Mỹ kim mỗi ngày và 1,2 tỉ người sống với lợi tức dưới 1 Mỹ kim mỗi ngày.

Tuy nhiên, t́nh trạng tại châu Phi c̣n bi thảm hơn: Châu Phi gồm 54 quốc gia với số dân khoảng 900 triệu người, nằm trên diện tích khoảng 30 triệu km2, và là châu lục lớn thứ 3 thế giới. Mặc dù là châu lục có nhiều tài nguyên quư, nhưng châu Phi vẫn là châu lục nghèo nhất trên thế giới. Trong số 48 quốc gia nghèo nhất mà Liên Hiệp Quốc công bố th́ châu Phi có đến 33 nước! Trong nỗ lực đạt đến các mục tiêu, châu Phi tụt lại sau châu Á.

Mới đây, Đại hội đồng LHQ đă tổ chức hai ngày tham luận tại New York để đẩy mạnh tiến tŕnh và giúp giải quyết các khó khăn nan giải nhất.

Theo tài liệu của LHQ, số người nghèo trong các nước châu Phi nằm ở phía nam sa mạc Sahara đang tăng thêm và có thể lên đến số 360 triệu người vào năm 2015. Ông Tổng Thư Kư LHQ Ban Ki-moon nói với thính giả ở Ghana: “Chúng ta đang đối diện với t́nh trạng cấp bách về phát triển.” Đặc biệt, vùng châu Phi hạ Sahara “ở trong t́nh trạng nguy ngập nhất. Không một quốc gia nào đang đi đúng hướng để từ nay đến năm 2015 đạt được tất cả những ǵ đề ra trong Mục tiêu Phát triển trong Thiên kỷ.”

Xét từng khu vực người ta nhận thấy Đông Á là vùng duy nhất trên thế giới tương đối thành công trong việc xóa đói giảm nghèo. Số người có lợi tức trung b́nh dưới 1 Mỹ kim mỗi ngày tại Đông Á giảm 33% xuống c̣n 280 triệu người. Trong khi đó số người nghèo lại gia tăng ở Nam Á, vùng sa mạc Sahara của châu Phi và châu Mỹ Latin.

Đến nay, dù đă trải qua nửa chặng đường, nhưng theo LHQ, các nước châu Phi khó đạt các mục tiêu trên đúng kỳ hạn.

 

NHỮNG NỖ LỰC CÁ NHÂN

 

Ngoài những kế hoạch to lớn để giảm nghèo và cải thiện cuộc sống của con người trên thế giới được LHQ đưa ra, rất nhiều tổ chức và cá nhân cũng đă tự động đứng ra thực hiện những kế hoạch và những chương tŕnh riêng để giúp những người không may mắn. Người Việt ở trong cũng như ngoài nước cũng đă góp phần vào lănh vực này.

Từ năm 2000 đến nay, phóng viên Thanh Trúc của đài Á Châu Tự Do (RFA) đă mở nhiều cuộc phỏng vấn để t́m hiểu về cuộc sống của người Việt trên thế giới và tŕnh bày trong mục “Đời Sống Người Việt Khắp Nơi”. Qua các bản tường tŕnh của cô, chúng ta được biết nhiều người Việt cũng đă cố gắng góp phần vào việc cải thiện cuộc sống của những người Việt không may mắn ở trong cũng như ngoài nước.

Hôm nay chúng tôi xin tường thuật lại bài phỏng vấn Linh mục Martino Nguyễn Bá Thông ở Savannah, Georgia, Hoa Kỳ, dưới đầu đề “Câu chuyện đau ḷng của các em gái trong nhà chứa trên đất Chùa Tháp”, được phổ biến trên Website của Đài Á Châu Tự Do, nói về một số công tŕnh mà linh mục đă cố gắng thực hiện tại Cambodia để cứu các trẻ vị thành niên Việt Nam đang phải phục vụ t́nh dục ở đó. Sau đây là một câu chuyện được kể lại theo lối văn nói chuyện được ghi âm và chuyển âm lại.

Mở đầu, kư giả Thanh Trúc giới thiệu:

“Họ là du khách ngoại quốc, phần lớn từ các nước Âu Mỹ, đến những xứ nghèo như Cambodia để mua vui một cách bệnh hoạn, và họ chỉ thích quan hệ với con trẻ.

Họ cũng là những người đàn ông Châu Á với lối suy nghĩ lạc hậu, cho rằng quan hệ với trẻ gái c̣n thanh tân th́ mới có may mắn trong công việc buôn bán. Những kẻ này đến từ Singapore, Đài Loan, Australia, Malaysia và cả Việt Nam nữa, thưa quí vị

Mời qúi vị bước vào câu chuyện với nhân chứng vẫn là Linh mục Martino và những nô lệ t́nh dục Việt Nam ở Cambodia:

Linh mục Martino: Khi mà ḿnh viết mẩu chuyện tựa đề là “Câu Chuyện Mua Trinh”, để viết được câu chuyện này ḿnh mất rất nhiều thời gian và đă có những lúc ḿnh phải đứng lên, bước ra khỏi văn pḥng của ḿnh, đi uống nước và cầu nguyện để dằn lại những giọt nước mắt, dằn lại cơn điên giận nó muốn gào thét và cắt xé chính con người của ḿnh.

Th́ nó đúng là như vậy, đặc biệt là những người Trung Hoa và những người Việt Nam, khi mà họ làm ăn thua lỗ th́ họ tin là họ phải ăn ở quan hệ t́nh dục với một em bé nhỏ c̣n trinh tiết, c̣n nguyên vẹn, th́ cái cuộc làm ăn của họ sau này tốt hơn. Chính ḿnh đă nghe được những câu chuyện đó, cũng giống như mọi lần trước, ḿnh nghe là bởi v́ các em kể với nhau mà ḿnh nghe được, nó đau ḷng lắm quí vị.”

 

Sau đây là nguyên văn bài phỏng vấn:

 

1.- Nỗi đau kinh hoàng

 

Thanh Trúc: Chính linh mục đă giả dạng làm môt thương gia Singapore không biết nói tiếng Việt, chỉ nói tiếng Anh thôi, buồn chuyện gia đ́nh cho nên qua Cambodia, t́m đến những động măi dâm, thuê được bốn cô bé trong đó có hai em c̣n rất trẻ. Linh mục đă nghe các em nói tục, nói bậy, nói những câu trắng trợn ở tuổi các em. Có những điều nghe ra th́ đau ḷng thế nhưng linh mục quyết định nói cho hết phải không ạ?

Linh mục Martino: Vâng, tức là trong khi mà ḿnh ở với các em ḿnh luôn luôn thuê một cái pḥng gọi là “suite”, th́ cái pḥng trong là pḥng ngủ và có pḥng ngoài để coi tivi. Th́ thường thường là ḿnh ngủ cái pḥng ngoài tức là ḿnh ngủ trên ghế xa lông, các em ngủ pḥng trong có các giường.

Có hai em th́ đă từng đi với ḿnh rồi, th́ hai em đó rất là vui vẻ thấy ḿnh trở lại, c̣n hai em mới rất là sợ hăi và dè dặt. Ngay lúc ban đầu khi mà ḿnh bước vô trong đó để chọn những người nào đó th́ ḿnh nh́n thấy cái sự dè dặt và sợ hải của hai em đó cho nên ḿnh quyết định ḿnh chọn hai em đó kèm với hai em đă từng sống với ḿnh.

Và cái buổi tối hôm đó như ḿnh nói với quí vị ḿnh ngủ ở ngoài th́ ḿnh tắt đèn xong rồi ḿnh nghe tiếng chân rất là nhẹ từ cái pḥng bên trong. Ḿnh cố mở mắt nh́n trong màn đêm th́ ḿnh nh́n thấy hai cái cô bé mới đó, hai cô bé mà nhát đó, nh́n ra ngoài và nói là “chắc là ổng ngủ rồi, ổng không có làm giống như cái thằng hồi trước mà nó làm ḿnh đâu”.

Và tiếp tục hai em đó kể với nhau và kể với hai cô kia ở trong pḥng, ḿnh nằm ngoài ḿnh nghe là hai em đó vừa mới bị, nói chung là bị mua cái trinh tiết của ḿnh cách đó vài tuần. Và mỗi khi mua như vậy thưa quí vị, không phải là chỉ mua một lần mà nó thường thường từ ba ngày cho đến năm ngày hoặc có thể lên tới bảy ngày.

Tức là họ chọn một cái chỗ nào đó họ đi và họ sẽ ăn ở với các em đó không phải chỉ một lần đầu tiên trong đời mà nó sẽ ăn ở nhiều lần trong ṿng nhiều ngày như vậy. Và điều này chắc là qúi vị nghe rất đau ḷng đây: tức là một số các em bị chuốc rượu hoặc chuốc thuốc để ngất xỉu đi rồi họ quan hệ cái lần đầu tiên.

Nhưng cái em mà ḿnh thuê này th́ em không thuộc, xin lỗi quí vị cho phép ḿnh dùng cái chữ gọi là may mắn, em không thuộc vào cái may mắn là được chuốc cho mê đi để làm điều đó. Em đă phải thức, đă phải thức để đấu tranh và chống đối lại người đàn ông.

 

Thanh Trúc: Em có chống lại?

Linh mục Martino: Đúng vậy, em cố gắng chống lại, em đánh em đập em la, cuối cùng chi biết điều ǵ xảy ra? Họ trói em đó lại, họ lấy cái khăn trong buồng tắm của khách sạn họ nhét vào miệng em. Em phải nằm đó, đau đớn chịu những cái cảnh mà với cái lứa tuổi mười hai của các em th́ chắc chắn không thể nào chấp nhận được.

 

Thanh Trúc: Em kể lại cho những người bạn nghe bằng tiếng Việt mà linh mục nghe được?

Linh mục Martino: Chính lúc đó khi em kể và ḿnh nằm ở pḥng ngoài ḿnh nghe được ḿnh nói thật với quí vị ḿnh muốn thét lên v́ điên cuồng và muốn đập nát tất cả. Nhưng mà ḿnh sực nhớ là ḿnh đang giả ngủ để nghe được câu chuyện. Bởi v́ nếu ḿnh bật ra th́ ḿnh lộ hết là ḿnh hiểu tiếng Việt.

 

2.- Bị ám ảnh

 

Thanh Trúc: Tiếp theo đó th́ chừng như linh mục có đưa các em đi ra ngoài đi chơi. Các em có c̣n giữ cái vẽ hồn nhiên không hay là như thế nào?

Linh mục Martino: Th́ ngày hôm sau ḿnh dẫn các em đi chơi, đi mua quần áo mới cho các em v́ ḿnh đă dự tính và ḿnh đă đặt bàn trong một nhà hàng dành cho những thương gia ở tại..., cho phép ḿnh không dùng tên thành phố bây giờ v́ nó không tốt cho các em - một trong bốn em đó vẫn c̣n đang ở trong cái động ở đó.

Cả ngày hôm đó th́ các em cũng bắt đầu nó cảm thấy gần gũi với ḿnh hơn là cũng bởi v́ nhờ có hai em đă từng ở với ḿnh và biết là ḿnh không có làm ǵ. Tới buổi chiều hôm đó mọi người đều thay đồ đẹp hết để chuẩn bị đi ăn. Th́ chúng tôi đến nhà hàng ḿnh đă đặt trước bàn ăn ở đó, nhà hàng rất là sang trọng. Bước vô đó th́ các em vui lắm.

Đang ngồi ăn th́ hai cái em mới đó, có một em muốn đi nhà vệ sinh. Ḿnh nói vậy th́ một em nữa đứng lên đi chung với em đó. Các em vừa bước ra được vài bước th́ chừng hai mươi giây sau thôi th́ các em quay trở lại, mặt mày xanh lè, em chui thẳng xuống gầm bàn, nhất định không nói mà cứ chui xuồng dưới đó và cứ rên khóc ở dưới gầm bàn.

Th́ ḿnh nghĩ là phải có chuyện ǵ kinh hoàng lắm, th́ lúc đó ḿnh hỏi coi xảy ra chuyện ǵ và ḿnh ngồi để ḿnh nghe mẩu đối thoại. Th́ qúi vị biết điều ǵ xảy ra không? Là em đó đi nhà vệ sinh, và khi đi gần tới nhà vệ sinh th́ nh́n thấy, xin lỗi quí vị cho ḿnh dùng cái chữ là “cái gă” mà đă mua cái đời con gái của em trước đó mấy tuần, đang ngồi ăn ở cái bàn gần nhà vệ sinh. Khi em nh́n thấy th́ em quá sợ hăi và em chui xuống dưới gầm bàn. Lúc đó ḿnh nghe các em kia hỏi và em đó kể như vậy.

Sau đó năm người của chúng ḿnh rời nhà hàng trong bữa ăn c̣n dang dở. Không ai có thể ngồi ăn được, các em không thể nào tiếp tục bữa ăn khi nh́n thấy một cái người, vừa mới mua cuộc đời con gái và hành hạ ḿnh, đang ngồi ăn tỉnh bơ trong đó.

 

3.- Bị tư tưởng hóa

 

Thanh Trúc: Thưa linh mục, linh mục giả dạng đi với các em như vậy mà lại tử tế với các em, đưa các em đi chơi, mua quần áo cho các em, không động chạm tới các em. Linh mục có nghe các em xầm x́ hay nói cái ǵ về linh mục không?

Linh mục Martino: Có những cái ḿnh nghe được mà ḿnh sợ ḿnh nỗi da gà. Đó là các em, nhất là những em mới, nó bảo với nhau là "cái thằng này chắc nó bị pê đê, tối nay nó ngủ hoặc là nó tắm th́ ḿnh phải đè nó ra coi nó có phải là con trai không?"

 

Thanh Trúc: Các em nhỏ như vậy mà sao các em nói như vậy?

Linh mục Martino: Có nghĩa là cái tư tưởng của các em đă bị những người lớn làm cho bệnh hoạn đên độ cứ nghĩ là thằng nào vô trong này mà thuê ḿnh th́ thằng đó phải làm cái điều đó với ḿnh.

Cho nên cái thằng này - quư vị chắc hiểu ư ḿnh muốn nói - tức là thay v́ b́nh thường một người lớn như ḿnh th́ không thể làm cái chuyện đó với đứa trẻ 12 - 13 tuổi được, nhưng mà bởi v́ các em đă sống trong hoàn cảnh đó, các em phải chấp nhận là cái sự b́nh thường là cứ người đàn ông nào vô trong này thuê ḿnh th́ có nghĩa là một ngày phải làm điều đó với ḿnh mấy lần.

Trong khi đó, ḿnh không làm cái điều b́nh thường đó th́ nó lại trở thành cái điều bất b́nh thường đối với các em, và nó làm cho các em suy nghĩ.

 

Thanh Trúc: Nhưng mà tên tuổi của những đối tượng đó - những nạn nhân không được tiết lộ - để có thể bảo vệ an toàn và danh dự cho các em, đó là vấn đề nguyên tắc?

Linh mục Martino: Vâng. Trước hết ḿnh làm điều này là bởi v́ sự tốt lành của các em. Nếu ḿnh cho h́nh ảnh và những tên tuổi của các em lên trên này th́ việc đầu tiên họ sẽ giết các em ngay tức khắc. Ḿnh dám hứa với quư vị như vậy. Các em sẽ phải chết. Cho nên chắc chắn ḿnh không thể làm như vậy được. Mà nếu bây giờ các em không chết th́ các em cũng c̣n cả một cuộc đời để sống.

Chúng ta không thể đưa những h́nh ảnh đau thương của các em lên. Thính giả nào vô website của ḿnh thấy trong đó tỉnh thoảng có một hai cái h́nh, ḿnh chụp những cái h́nh đó ở phía sau, hoặc là ḿnh dùng hệ thống computer ḿnh bôi mất cái mặt đi để cho không ai nh́n thấy các em đó là ai. Ḿnh phải bảo vệ an toàn cho các em đó, bảo vệ danh dự cho các em đó, bởi v́ các em c̣n phải sống.

Quư vị cũng hiểu ngay chinh đời linh mục của ḿnh nữa. Ḿnh làm công việc này, ḿnh biết không những nó chỉ nguy hiểm cho tính mạng của ḿnh mà nó có thể nguy hiểm đến cả cái danh dự và đôi lúc ngay cả cái ơn gọi làm linh mục của ḿnh nữa. Cứ giả sử ngày nào đó ḿnh bị công an bắt là ḿnh đang sống với các em đó th́ hỏi ai sẽ tin ông cha Martino, hay là mọi người lên án ông cha Martino ổng đi vô đó tại v́ ổng mê gái, ổng sống với gái.

Nhưng mà ḿnh dám chấp nhận hy sinh tất cả để nói lên một sự thật là bởi v́, giống như ḿnh đă từng nói với quư vị, không ai nói cho các em th́ hôm nay ḿnh nói. Ḿnh dám đặt cái tên ḿnh ở đó. Và ḿnh cảm ơn Đài Á Châu Tự Do đă cho ḿnh cái cơ hội tiếp tục nói lên điều này, để gào thét lên cho mọi người cũng hiểu. Dĩ nhiên, thưa quư vị, câu chuyện buồn th́ chắc chắn là không ai muốn kể bởi v́ nó làm cho người khác buồn hơn.

 

4.- Giúp đỡ các em

 

Thanh Trúc: Thưa Linh Mục, h́nh như ông đă có ư định làm một điều ǵ đó?

Linh mục Martino: Tức là tháng 7 năm nay ḿnh cũng làm việc với các em bị bán vô các động măi dâm để làm nô lệ t́nh dục. Cũng như 11 năm nay ḿnh sống và làm việc, ăn ở ngủ với các em trên các đường phố.

Có nhừng người hỏi: "Cha làm vậy để làm ǵ?", th́ thưa với quư vị, thứ nhất là để yêu, để thương, và để hiểu, và để gào thét như ḿnh đang nói. Cái thứ hai là cái nguyện vọng của ḿnh là mở một trung tâm để nuôi dạy những đưa trẻ bụi đời, những em bé đă từng bị bán vô các động để làm nô lệ t́nh dục.

Ḿnh biết chắc khó ở hai điều, thứ nhất là chính phủ Việt Nam không cho phép ḿnh đứng tên với một cá nhân hoặc một tổ chức phi chính phủ nước ngoài, mà chúng ta phải đứng tên dưới một tổ chức phi chính phủ Việt Nam hoặc là cá nhân ở Việt Nam, th́ cái chuyện đó ḿnh không dám bởi v́ sợ làm rồi sau này họ lấy hết.

Cái khó khăn thứ hai nữa là khi ḿnh nuôi các em này, tức các em c̣n dưới tuổi vị thành niên mà trở về từ các động, cái đường dây đầu trâu mặt ngựa, tức là những người bảo kê cho họ, nó sẽ tới phá, đánh đập và giết ḿnh.

Nói thật với quư vị là gần 5 năm nay ḿnh cố gắng xin giấy phép bằng đủ mọi cách, ḿnh cứ cầu nguyện hy vọng là nó sẽ tốt hơn. Cũng cảm ơn chị Thanh Trúc nữa, cảm ơn Đài Á Châu Tự Do là từ khi phát lên những cái đó th́ rất là nhiều người liên lạc với ḿnh qua email cũng như điện thoại và rất nhiều người không phải là cùng tôn giáo nói xin đồng hành với cha và gửi tiền bạc cho tới này nọ, th́ ḿnh nói với mọi người là thôi, đừng có gửi tiền v́ giờ này cha chưa làm được ǵ cả, mà gửi tiền về th́ nói thật vớí chị Thanh Trúc và quư vị là làm linh mục mà có nhiều tiền quá th́ cha lại hư.

Ḿnh nói với quư vị là quư vị đừng gửi tiền về cho tới khi nào bắt đầu xúc tiến được giấy tờ để mở được cái trung tâm th́ cha sẽ sẵn sàng ngửa ḷng bàn tay ra bao bọc các em để xin quư vị.

Th́ cũng có một số email và gọi điện thoại về bảo chứ ông lo cái việc làm cha của ông, ông lo giảng đạo đi, ông đừng vô trong đó làm cái ǵ hay là ông ngứa nghề của ông rồi; đại khái những từ ngữ rất là khó nghe.

Quư vị biết, ḿnh mới nhận đựơc 2 cái email cũng như một cú điện thoại gọi vào đe doạ ḿnh rằng ông mà cứ tiếp tục nói th́ đầu ông rơi khỏi cổ à. Nhưng mà ḿnh không sợ đâu, ḿnh sẽ tiếp tục nói, ḿnh chỉ lo cho các em không có người nói thôi, chứ ḿnh là linh mục nên ḿnh tin là có Chúa lo rồi. Ḿnh không có sợ.

Nếu mà chị Thanh Trúc đồng ư, ḿnh cho mọi người cái địa chỉ của ḿnh, ḿnh cho mọi người cái website của ḿnh, cái giáo xứ ḿnh đang phục vụ. Ai biêt dùng internet có thể vào website của ḿnh là www.hayyeuthuongnhau.org.

Quư vị có thể vô trong đó nh́n thấy tất cả các bài viết cũng như địa chỉ. Mẹ ḿnh hay dạy: "Đố ai quét sạch lá rừng, để ta khuyên gió - gió đừng rung cây". Chắc chắn ḿnh quét lá nó vẫn rụng, nhưng ít nhất nó sẽ bớt đi.

Và ḿnh vẫn phải mỗi người chúng ta cứ tiếp tục quét. Ḿnh biết là cái chuyện này chị Thanh Trúc chỉ bắt đầu từ năm 2000, không biết là chị đă nói bao nhiêu cái bài ở trên đài phát thanh Á Châu Tự Do về cái này, ḿnh lên trên đó ḿnh coi lại th́ nhiều vô cùng.

Có thể có một số quư vị bảo "biết rồi, khổ lắm, nói măi", nhưng mà hỏi thật quư vị là biết rồi mà đă làm được ǵ rồi? Chưa làm được ǵ th́ ḿnh mong rằng mọi người chúng ta làm cái ǵ đó chớ đừng có nói là biết rồi, khổ lắm, nói măi. Biết là điều thứ nhất, làm là điều quan trọng hơn cái biết của ḿnh.

 

Thanh Trúc: Thưa Linh mục Martino, dầu như có làm cho nhiều người khó chịu, nhưng chừng nào cái vấn đề buôn bán thiếu nhi Việt Nam vào đường mại dâm c̣n tồn tại th́ chừng đó vẫn c̣n có người lên tiếng nói.

Linh mục Martino: Cảm ơn chị Thanh Trúc và cảm ơn quư vị đă lắng nghe cùng chia sẻ và đồng hành với ḿnh. Cảm ơn rất nhiều.

 

THẮP LÊN MỘT NGỌN NẾN

 

Trên đây chỉ là một công tác nhỏ trong những công tác mà Linh mục Martino đă cố gắng làm để nghiên cứu về t́nh trạng của các trẻ vị thành niên Việt Nam đang phải phục vụ t́nh dục tại Cambodia và t́m cách cứu các em, Nhiều người và nhiều tổ chức khác cũng đang thực hiện những công tác tương tự để cứu giúp những người bất hạnh.

Trong những bài tiếp theo, chúng tôi sẽ tŕnh bày thêm về t́nh trạng nghèo đói ở Việt Nam và trên thế giới để có cái nh́n chính xác hơn về sự nghiêm trọng của vấn đề này, những nổ lực mà các cá nhân và tổ chức phi chính phủ đang cố thực hiện để làm giảm bớt đau khổ của nhân loại. Châm ngôn hành động là “Thà thắp lên một ngọn nến c̣n hơn là cứ ngồi nguyền rủa bóng tối.”

Chúng tôi hy vọng rằng người Việt sau khi được sự giúp đỡ của các chính phủ và những người thiện chí để có một cuộc sống sung măn hơn ở hải ngoại, cũng sẽ góp phần vào công tác này.

 

Lữ Giang