www.motgoctroi.com mến chào bạn 

 

Khi Nhà Nước “hoằng pháp”

Lữ Giang

 

    Một biến cố quan trọng đă xẩy ra trong tháng 5 vừa qua tại Huế cho thấy nhà cầm quyền đang tiến xa hơn trong việc biến Phật Giáo thành một công cụ chính trị. Nếu Vesak Nhà Nước được tổ chức từ 13 đến 17.5.2008 tại thủ đô Hà Nội để chứng minh cho thế giới rằng Việt Nam đang có tự do tôn giáo, th́ việc Nhà Nước tổ chức trọng thể Huế Festival và Phật đản kéo dài từ ngày 12 đến ngày 19.5.2008 (thường được gọi là “ngày sinh nhật Bác Hồ”) tại Huế lại nhắm một mục tiêu khác: Đưa Hồ Chí Minh lên ngang hàng với Đức Phật!

    Trước khi nói về ư đồ của nhà cầm quyền, chúng tôi xin tŕnh bày những nét chính về Lễ Phật Dản năm nay tại Huế do Nhà Nước tổ chức để độc giả có thể nh́n thấy vấn đề rơ hơn.

 

 

    NHỮNG CÔNG TR̀NH ĐỒ SỘ

 

    Lễ Phật đản năm nay tại Huế được báo chí nhà nưóc đánh giá là lớn nhất và tốn kém nhất từ trước đến nay. Sau đây là một số công tŕnh đă được báo chí nhà nước mô tả khá tỉ mỉ:

 

    Bảy đoá sen được thiết kế theo nghệ thuật săp đặt hiện đại trên sông Hương. Mỗi đoá sen có kích cỡ mỗi cánh sen cao 2m, rộng 1,8m, tổng đường kính mỗi hoa sen rộng 7m, cao 2,5m, trọng lượng mỗi hoa sen nặng 270kg được thiết kế bằng chất liệu sắt và vải lụa hồng đặt trên một hệ thống nâng đỡ (bệ phao độc lập) chịu trọng lượng hơn 3 tấn. Đây là “Bảy đóa sen vàng nâng gót tịnh”, một biểu tượng đánh dấu thời khắc thị hiện đản sanh của Đức Từ Phụ.

 

    Bảy Hoa Sen được sắp đặt theo một trục đường thẳng, xuôi theo ḍng nước, ngay chính giữa ḍng sông Hương, đoạn ngang qua trước bến Phu Văn Lâu; mỗi hoa cách nhau 20 mét; tổng chiều dài của hàng Hoa Sen trên mặt sông là 169m. Mỗi đóa sen cao 2,5m tính từ đài sen lên đến đỉnh, có 3 lớp, đường kính của ṿng cánh sen ngoài cùng là 7m, đường kính ṿng cánh, trọng lượng mỗi hoa khoảng 250kg.

 

    Bảy Hoa Sen được kết nối liên hoàn với nhau bằng 2 sợi dây thừng, nằm khuất dưới mặt nước, giữ đúng khoảng cách 20m giữa các Hoa Sen.

 

    Trong ḷng mỗi hoa sen đặt 1 máy phát điện 3kw cung cấp điện chiếu sáng cho mỗi hoa sen bằng hệ thống đèn màu do các kỹ sư, các công ty có chuyên môn và giàu kinh nghiệm trong nhiều năm liền thiết kế và thực hiện sân khấu cho các kỳ lễ hội festival Huế đảm trách thực hiện cúng dàng.

 

    Bảy Hoa Sen này được chính thức thắp sáng trên sông Hương từ 18 giờ tối ngày mồng 8 tháng Tư đến hết ngày Rằm tháng Tư năm Mậu Tư, được coi là “điểm nhấn ấn tượng” nhất cho không gian lễ hội Phật đản 2552 tại Huế.

 

    Công tŕnh đồ sộ thứ hai là con đường rước Phật từ chùa Diệu Đế lên chùa Từ Đàm: có 7 “ṿm hoa sen nghệ thuật” có chiều ngang 12m, chiều dài 14m được dựng vắt ngan trên tuyến đường Lê Lợi. Đồng thời, tuyến đường dài khoảng gần 4km này được trang hoàng thêm nhiều cờ đèn, panô, áp phích có bệ và nền bằng Hoa Sen trích in Thông điệp Phật đản của LHQ 2008 và lời Phật dạy trong các kinh Pháp Cú theo một cảm quan nghệ thuật nhất định chứ không phải theo truyền thống tuỳ tiện nhằm làm nổi bật lên tính chủ đề và làm tăng sự bất ngờ cao.

 

    Những cây xanh (cổ thụ) trên tuyến đường được trang điểm và thắp sáng bằng hàng ngàn chiếc ḷng đèn Hoa Sen có thắp điện chiếu sáng làm tăng sự trang trọng và lịch lăm cho “con đường rước Phật”. 

 

    Tuy nhiên, có một công tŕnh đồ sộ nhất mà báo chí nhà nước không nói, đó là tượng Đức Phật và “tượng” Hồ Chí Minh đối diện nhau: Ở phiá trước chùa Thiên Mụ là một tượng Đức Phật lớn đứng chỉ tay lên trời. Đối điện với tượng này là “tượng” Hồ Chí Minh ở cầu Trường Tiền đang vẫy tay chào đồng bào! Cách thiết kế này nhắm nói lên rằng Đức Phật và Hồ Chí Minh ngang nhau!

 

    Khắp nơi đều treo ba loại cờ: Cờ Đảng CSVN, cờ CHXHCNVN và cờ Phật Gùiáo. Như vậy là Đảng, Nhà Nước và Phật Giáo “sống chung đề huề!”

 

 

    RƯỚC XÁCH RẦM RỘ

 

    Theo báo Lao Động số 106 ra ngày 13.5.2008 và báo vietnamnet.vn, mở đầu cho Tuần Lễ Phật Đản kéo dài đến ngày 19.5.2008, sáng 12.5.2008 gần 500 tăng ni, phật tử đă cử hành lễ Mộc dục (lễ Tắm Phật) tại chùa Diệu Đế.

 

    Chiều cùng ngày, Ban trị sự Giáo hội Phật giáo tỉnh tổ chức lễ Khai kinh tại chùa Từ Đàm; đặt ṿng hoa tại Nghĩa trang liệt sĩ TP. Huế và Đài Thánh tử đạo. Đặc biệt, tối 12.5.2008 trên sông Hương tại Nghinh Lương đ́nh, Ban tổ chức đă làm lễ thắp sáng 7 hoa sen trên sông Hương.

 

    Chiều tối ngày 17.5.2008 đă diễn ra cuộc diễu hành xe hoa, thuyền hoa lộng lẫy trên Sông Hương và các đường phố chính.

 

    69 xe hoa được trang trí lộng lẫy, mỗi xe có cách bài trí khác nhau nhưng tất cả đều hướng về đức Phật, hướng về Vesak 2008.  17 giờ 45 phút, đoàn xe hoa diễu hành qua các tuyến phố chính ở bờ Bắc Sông Hương như Trần Hưng Đạo, Huỳnh Thúc Kháng, Mai Thúc Loan và kết thúc ở chùa Diệu Đế.

 

    Đến 20 giờ 30 phút, lượng người, phương tiện đổ về các nút giao thông tại 2 điểm đầu cầu Trường Tiền, cầu Phú Xuân rất đông, gây ra t́nh trạng ách tắc giao thông. Mặc dù lực lượng cảnh sát giao thông tích cực triển khai các biện pháp phân luồng tránh ách tắc, nhưng đến 22 giờ vẫn chưa thông đường tại các điểm giao thông chính.

 

    Đặc biệt, chùa Thiên Mụ được chọn là một trong 18 “điểm nhấn” của chương tŕnh “Huyền thoại sông Hương”, khởi đầu trên sông từ bến đ̣ lăng Minh Mạng và cập bến Nghinh Lương Đ́nh với tổng chiều dài 15km.

 

    Tại chùa Thiên Mụ, sau khi đoàn thuyền cung đ́nh cập bến chùa, hoạt cảnh chúa Nguyễn Hoàng cùng binh lính trong cuộc hành tŕnh dài mang gươm đi mở cơi, gặp bà Tiên chỉ cho một vùng đất sơn thủy đắc địa để dựng đô, lập nghiệp đă diễn ra trong sự theo dơi của đông đảo người dân.

 

    Trên các bậc đá của chùa Thiên Mụ, 70 nhà sư trong lễ phục vàng đeo những chuỗi hạt tụng kinh cầu cho quốc thái dân an. 70 nhà sư kết tụ thành bảy đài hoa như bảy bước chân huyền diệu của đức Phật, dang tay đón du khách.

 

    Vào 18 giờ ngày 14 tháng Tư năm Mậu Tư (tức 18.5.2008), đoàn rước Phật trang nghiêm cữ hành có khoảng 5000 người tham gia đi bộ, tay cầm cờ đèn dưới sự chỉ đạo và phân bố theo từng tổ chức, đoàn thể, khối sự nghiệp hành chính, đi trong im lặng tuyệt đối giữa vô biên của đất trời xứ Huế...

 

    Báo vietnamnet.vn cho biết tối ngày 19.5.2008 (15/4 Mậu Tư), ngày “sinh nhật Bác Hồ”, gần 60 xe hoa kính mừng Phật đản LHQ 2008 của các ban, ngành, viện, đạo tràng… trực thuộc Ban Trị sự Tỉnh Giáo hội Phật giáo Thừa Thiên Huế đă diễn hành trên nhiều trục đường chính phía nam sông Hương của thành phố Huế. Với nhiều chủ đề khác nhau và được tŕnh bày theo phong cách riêng, đoàn xe hoa đă thu hút hàng vạn người dân, khách du lịch đổ ra đường đón xem.

 

Nhiều tuyến đường lại bị ách tắc hàng giờ sau khi đoàn xe đi qua. Thành phố Huế trở nên sinh động và vui nhộn, trái hẳn không khí thường ngày.

 

   

      TỪ “BÁC HỒ” LÀ THIỀN SƯ...

 

     Tuy lễ Phật Dản năm nay tại Huế với những công tŕnh đồ sộ và rước xách rầm rộ, nhưng “điểm nhấn” lại nằm ở h́nh Hồ Chí Minh đứng ở cầu Trường Tiền đưa tay chào đồng bào.

 

    Nhà “sư” Chơn Quang, được nói là đang “hoằng pháp” và giảng dạy ở chùa Từ Tân, quận Tân B́nh, Sài G̣n, và trường Cơ bản Phật-học ở chùa Thiên Khánh, Long An, đă xác định Hồ Chí Minh là một thiền sư. Ông nói:

 

“Ḿnh nh́n ra ngoài ḿnh thấy, ví dụ bây giờ một cái người lănh đạo quốc gia vừa là một nguyên thủ quốc gia đó, là chủ tịch, thủ tướng hay tổng thống ǵ đó th́ cái nhu cầu của ổng nhiều hay ít? Lớn khủng khiếp phải không? Ví dụ nội cái giàn bảo vệ của ổng thôi là phải mấy trăm người, lôi hết cái giàn bảo vệ cũng mệt, rồi những cái phương tiện kỹ thuật ǵ mà hiện đại tối tân nhứt là phải dành cho ổng để cho ông lo công việc nước. Mỗi cái hành động đời sống của ổng, quyết định của ổng có liên quan đến tới vận mệnh của cả đất nước, nên mọi thứ phải ưu tiên cho ổng hết. Hễ xe hơi phải loại xe chống đạn, xe bọc thép, bắn là bắn không lủng, c̣n máy bay là phải chuyên cơ, những loạï đặc biệt cực kỳ an toàn, nghĩa là đủ thứ điều phải phục vụ cho ổng, mà nh́n vô th́ ḿnh không dám phê b́nh, không dám phê b́nh, v́ đó là cái nhu cầu cần thiết để ổng sống và xử lư cái việc làm của quốc gia, không ai phê b́nh cả; nhưng mà qua đời sống cá nhân, th́ phải cẩn thận.

 

“Nhu cầu để mà ḿnh dùng cho cá nhân th́ vẫn có thể bị phê phán. Ḿnh có cái hay, ḿnh có bác Hồ hay.   Tôi th́ tôi không có rành về chính trị, cũng không có muốn nói ǵ về chính trị nhưng mà nh́n trên khách quan mà nói th́ bác Hồ vẫn là tấm gương về đời sống đơn giản, mặc dù là một lănh tụ của một quốc gia. Đất nước ḿnh th́ lúc đó cũng c̣n nghèo, nó cũng là một cái lư do, nhưng mà cái đời sống của bác Hồ vẫn đơn giản, rất là đơn giản so với các lănh tụ trên thế giới.

 

    “Như có một lần các quốc gia họ chọn mười lănh tụ mà sống là liêm khiết nhứt th́ bác Hồ là người đứng đầu bảng, v́ bác sống vô cùng đơn giản. Sống, ăn uống th́ đạm bạc, v́ ổng tu mà. Ổng vậy chớ, không biết cái bí mật là mỗi đêm bác Hồ vẫn ngồi thiền. Khi bác chết lục trong cái đơn của bác không có cái ǵ hết, có cái xâu chuỗi và cuốn kinh Lăng Già tâm ấn bằng chữ Nho. Ổng vẫn ngồi thiền.

 

    “Ông Vơ Nguyên Giáp nói cho biết, bác Hồ là một thiền sư có trực giác rất là mạnh, nhưng đời sống đơn giản, nghĩa là sống như một nông dân b́nh dị. Cho nên những người mà càng xa hoa sang trọng, những lănh tụ của các quốc gia tới thăm bác, mà tới cái nhà riêng đều nể cái con người lănh tụ mà mặc áo đà, áo nâu, đi giép cao su, đi quanh cái bờ hồ làm những công việc rất là đơn giản, nhưng mà đó là con người quyết định bao nhiêu vận mệnh của con người.

 

    “Tôi có quen đến cái ông, ông là sĩ quan rất là cao cấp ở miền Bắc. Ông này, ông từ nhỏ, ổng nói là thanh niên thời đó không biết chùa là ǵ hết, mà ổng rảnh ổng vô chùa ổng chơi. Lớn lên th́ ổng học phi công chiến, phi công lái máy bay chiến đấu, lái Mig đó. Khi lớn lên nữa cấp cao hơn th́ ổng bắt đầu ổng chỉ huy chức bureau quân sự, mà chỉ huy luôn tới t́nh báo luôn nữa. Cấp ông rất là cao, nhưng mà vẫn rất là mộ đạo. Khi ổng vào Nam, ổng đi thăm chùa này chùa kia th́ ổng thích lắm. Ổng thích cái không khí tu hành trong miền Nam, nhưng mà ổng tâm sư, coi vậy chớ, ông nói nhiều vị tu hành trong đây vẫn không bằng cái đời sống của bác Hồ, ổng biết như vậy. Như về giáo lư có thể các thầy rất là cao, và hiểu biết về tu tập, nhưng riêng về đời sống th́ không bằng bác Hồ. Bác Hồ sống rất giản dị...

    (Trích đoạn băng Tâm Lư Đạo Đức #11, "SỐNG ĐƠN GIẢN" của "Sư" Chơn Quang)

 

    “Bác Hồ” có thể là một “thiền sư”, nhưng là một thứ thiền sư rất mê gái và rất tàn ác. Ông có khoảng trên 10 bà vợ hay người t́nh. Nhưng hai “người t́nh” của ông đă lâm cảnh đau thương nhất. Cô thứ nhất là Đỗ Thị Lạc. Năm 1944, ông lănh trách nhiệm của Trung Quốc giao đi về Tuyên Quang làm lính đánh thuê chống Nhật cho Mỹ và Pháp. Trong 20 cán bộ ông chọn, có cô Đỗ Thị Lạc. Nhưng khi về đến Tuyên Quang, ông ta lén lút làm cho cô ta có bầu rồi thủ tiêu. Người thứ hai đa số đều biết, đó là cô Nông Thị Xuân, người Nùng ở Cao Bằng, được đưa đến "phục vụ" Bác tại Hà Nội. Sau khi “phục vụ” xong, Bác giao cho Trần Quốc Hoàn (Ủy Viên Bộ Chính Trị, Bộ Trưởng Công An) thủ tiêu. Trần Quốc Hoàn thủ tiêu luôn cả Nông Thị Vàng, cô em đi theo cô Xuân, để phi tang.

 

 

ĐẾN BỒ TÁT HỒ CHÍ MINH

 

    Trong bài “Về nhân vật Hồ Chí Minh”, Bùi Tín có viết như sau:

    “Ở trong nước, mặc dầu Đảng CS đă thực hiện đổi mới và mở cửa, tệ sùng bái cá nhân Hồ Chí Minh vẫn c̣n được duy tŕ, nó c̣n được tô đậm hơn với sự đề cao «tư tưởng Hồ Chí Minh» nhằm củng cố tính chính đáng của đảng cộng sản hiện tại khi uy tín của đảng bị giảm sút nặng nề. Họ c̣n lệnh cho Phật Giáo quốc doanh phong ông làm "bồ tát": “Bồ Tát Hồ Chí Minh!”

 

    Trong bài “Bác Hồ như Phật, Chúa?” Trần Khải đă kể lại những chuyện như sau:

 Trong tuần qua, nhiều nơi trong nước rầm rộ tổ chức Lễ Sinh Nhật ông Hồ 19-5. Ngày này có lẽ không đúng, nhưng nhà nước cần một ngày như thế để có cớ ầm ĩ.

 

Nếu bạn theo dơi một số sinh hoạt trong nước có liên hệ tới những ngày như thế này, có thể đôi khi thấy nhà nước rất tinh vi đă dàn dựng cho ông Hồ một vị trí y hệt như một giáo chủ. Và các cán bộ địa phương ở các tỉnh huyện cũng đua nhau lập đền thờ ông Hồ để lập công dâng đảng. Vậy chớ, nếu dân xin số đề tại Hà Nội mà vào Lăng ông Hồ xin số hên th́ bảo đảm là bị bắt liền.

 

Thậm chí, có nơi lịch sử c̣n bị Đảng CSVN viết lại. Thí dụ, đền thờ Quốc Mẫu Âu Cơ tại Cà Mau bây giờ không ai thấy tượng người chồng của bà Âu Cơ là Vua Lạc Long Quân ở đâu cả. Mà trong đền có tên Quốc Mẫu này, chỉ thấy tượng bà Âu Cơ đối diện với tượng ông Hồ.

 

    Mời bạn vào xem báo Bạc Liêu số 1323, nơi bài nhan đề "Tổ đ́nh Quốc mẫu Âu Cơ". Bài này đă kể chuyện Bác Hồ bứng ghế Vua Lạc Long Quân, giành ngồi với bà Âu Cơ như sau:

    "Mùng 10 tháng 3 âm lịch năm nay, ngày giổ tổ Hùng Vương và cũng là ngày giỗ Tổ đầu tiên, cán bộ, công chức được nghỉ một ngày hưởng nguyên lương. Nhân ngày kỷ niệm này, xin được nhắc về một đ́nh thờ Tổ của người miền Nam ở cực Nam Tổ quốc.

 

    Ngôi đ́nh đó hiện ở TP. Cà Mau và có tên là Tổ Đ́nh Quốc Mẫu Aâu Cơ. Đây cũng là một trong số ít những ngôi đ́nh thờ bà Âu Cơ ở Đồng bằng sông Cửu Long mà không phải ở tỉnh nào cũng có. Đ́nh được thành lập khoảng đầu những năm 1960, tọa lạc tại đường Nguyễn Trăi, phường 9, TP. Cà Mau, gần đối diện trường Chính trị tỉnh Cà Mau. Trước đây, đ́nh chỉ là gian nhà lợp lá, thờ Quốc mẫu bằng bài vị, không có tượng Quốc mẫu. Điểm đáng chú ư là đ́nh không thờ thêm thần thánh nào khác ngoài bà Âu Cơ.

 

    Năm 1997, đ́nh được trùng tu, xây dựng cơ bản bằng tường gạch, mái ngói, an vị tượng Quốc mẫu, với kinh phí trên 30 triệu đồng do nhân dân địa phương đóng góp. Trong đợt trùng tu này, đ́nh lập thêm một bàn thờ Bác Hồ ở phía trước chính điện đối diện với nơi thờ Quốc mẫu. Chính điện có ngai của vua Hùng. Ngai được làm bằng gỗ, được bá tánh dâng cúng vào ngày 6.12.1965. Phía 2 bên chính điện thờ Quốc mẫu là nơi thờ Lạc thư (bên trái) và Hà đồ (bên phải).

 

     Trong đ́nh có liễn đối bằng chữ quốc ngữ. Hai câu đối nơi chính điện thờ Quốc mẫu là:

    “Dựng sơn hà tiên mẹ mở Văn Lang” (trái)

    “Khai thánh địa rồng cha truyền Bách Việt” (phải)

 

    Hai câu viết trên tường, góc dưới chính điện:

   

* Tạ ơn cha!

    “Các con mang t́nh cha qua từng thế hệ đến mảnh đất cuối cùng để dựng dậy hồn thiêng sông núi cho ṇi giống tiên rồng.” (trái)

 

    * Lạy mẹ!

    “Các con dù nghèo hay giàu ở quê hương hay lưu lạc tha phương từng thế hệ đi qua vẫn mang trong tim t́nh thương của mẹ.” (phải)

 

    Bạn đọc bản tin đó có bao giờ thắc mắc là tại sao Đảng Ủy Cà Mau không dựng trong đền Quốc Mẫu Âu Cơ thêm các tượng quư bà Tăng Tuyết Minh, Nguyễn Thị Minh Khai, hay các Nông Thị và Nguyễn Thị khác cho đông đủ ấm cúng? Ai mà trả lời nổi. Chỉ có cách nhờ các nhà ngoại cảm gọi hồn ông Hồ xem ư ổng thế nào.

 

Chưa hết, nhà nước chắc là thấy cần tăng thêm liều lượng, nên gần đây mới nhờ một ông Tiến Sĩ giữ chức Phó Tỉnh viết bài... ca ngợi ông Hồ. Tác giả bài báo đó là Tiến Sĩ Huỳnh Văn Tới, giữ chức Phó Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai, trên số báo cấp tỉnh Công Nghiệp Đồng Nai vào giữa tháng 3-2007, với bài tựa đề "Bác Hồ Trong Đời Sống Văn Hóa Tinh Thần Của Nhân Dân Đồng Nai". Sau đây là những đoạn đáng chú ư:

 

    "Bàn thờ Bác trong nhà là hiện tượng phổ biến. Gia đ́nh của người Việt ở Đồng Nai có tập quán thờ ông bà và những vị thần có liên quan đến bổn mạng của ḿnh: Táo quân bảo trợ việc bếp núc, các nữ thần là mẹ sanh mẹ độ, ông địa, thần tài phụ trợ việc làm ăn... Từ khi Bác mất, nhiều gia đ́nh có thêm bàn thờ Bác với ư nghĩa Bác vừa là Cha già, vừa là người đem hạnh phúc cho gia đ́nh.

    “Trong sinh hoạt cộng đồng, người Việt ở Đồng Nai có thờ cúng những người có công lớn, đem lại lợi ích thiết thực cho dân làng. Ở đ́nh thờ thành hoàng bổn cảnh, tiền hiền khai khẩn, hậu hiền khai cơ... Với quan niệm như thế, Bác Hồ, vị cứu tinh của dân tộc, rất xứng đáng được cộng đồng thờ cúng….

    “Sau ngày thống nhất đất nước, việc thờ cúng Bác ở đ́nh miếu được nhân rộng. Năm 1982, đ́nh Hắc Lăng (huyện Châu Thành) làm lễ rước vong linh Bác Hồ và liệt sĩ đưa vào điện thờ, thờ cùng với các thần thánh bổn địa. Cách làm ấy được các đ́nh khác học tập. Hiện nay, nhiều đ́nh lập bàn thờ Bác Hồ ở chính điện xem như là một trong nhiều vị thần được phụng thờ.

    “Ở đền thờ Hùng Vương (Biên Ḥa), Bác Hồ được thờ ở tiên điện như là vị Hùng Vương thứ 19. Ngày lễ chính của đền này là ngày 10/3 âm lịch (giỗ Tổ) và 19/5 dương lịch (sinh nhật Bác). Trong ngày lễ hội tại đền, trước bàn thờ Bác Hồ và Quốc tổ Hùng Vương có đủ thành phần: Đảng viên cộng sản, chính quyền địa phương, phật tử, giáo dân, có cả các chức sắc của Thiên chúa giáo và Phật giáo... Ở đây mối quan hệ đoàn kết toàn dân có chung hạt nhân là Quốc tổ, trong đó mặc nhiên Bác Hồ như là vị Quốc tổ thứ 19.

    “Người Việt gốc Hoa làm nông nghiệp tại Phú Ḥa (Định Quán), Tân Phong (Biên Ḥa) sau ba mươi năm nghèo khó, từ năm 1990 mới vươn lên khấm khá, tổ chức được lễ cầu an theo phong tục cổ truyền... Trong buổi lễ, cần có một chủ vương ngự... ở chánh điện. Những lần trước, chủ vương được chọn là ông trời (Hoàng Thiên) hoặc Quan Thánh đế. Từ năm 1990, vị chủ vương được chọn là Bác Hồ. Ảnh Bác được rước vào chính điện, đặt ở ngôi chủ vương, hai bên là bài vị của 28 vị thần khác...”

 

    Ở trong nước, h́nh ảnh Hồ Chí Minh đă được dựng lên như thế mà Giáo Hội Phật Giáo Nhà Nước chưa chịu phong “Bồ Tát” cho Hồ Chí Minh là một chuyện quá lại. Ở hải ngoại, Hoà Thượng Thích Giác Lượng đă phong cho Nguyễn Hữu Chánh làm “Bồ Tát”. Do đó, nếu Hoà Thượng Thích Thanh Tứ và Hoà Thượng Thích Trí Tịnh không chịu phong, có thể mời Ḥa Thượng Thích Giác Lượng về phong cũng được. Cũng “gà nhà” với nhau cả mà! Cặp Hồ Chí Minh - Nguyễn Hữu Chánh làm “Bồ Tát” được sắp ngang hàng với nhau cũng rất xứng đôi.

 

    Dầu sao, trong lễ Phật Đản tại Huế vừa qua, Đảng CSVN đă thành công trong việc “hoằng pháp” là đưa h́nh Hồ Chí Minh lên đứng ngang hàng với Đức Phật.

 

    LẠI CÁI ANH HAI!

 

    Trong khi ở hải ngoại người Việt đang vận động để Anh Hai t́m cách lật đổ chế chộ cộng sản ở Việt Nam và vinh danh lá cờ vàng ba đỏ, ở trong nước Anh Hai lại “đi đêm” với Việt Cộng.

 

    Báo phattuvietnam.net đưa lên mạng ngày 29.5.2008 một bài dưới đầu đề “Mỹ đánh giá cao Đại lễ Phật đản Liên hợp quốc tại Việt Nam, mong muốn GHPGVN phát triển hưng thịnh”, đă cho biết như sau:

 

Ngày 28.5.2008, ông Judd Birdsall – Văn Pḥng Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế - Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đă tới thăm và làm việc tại Văn Pḥng I Trung Ương GHPGVN. Tiếp đoàn có TT. Thích Thanh Nhiễu - Phó chủ tịch HĐTS, TT. Thích Gia Quang - Phó tổng thư kư HĐTS, ĐĐ. Thích Đức Thiện - Ủy viên thư kư HĐTS GHPGVN.

    “Tại cuộc gặp gỡ, ngài Judd Birdsall đă phát biểu bày tỏ sự cảm kích và ngưỡng mộ đối với GHPGVN qua việc tổ chức Đại lễ Phật đản Liên Hợp Quốc 2008 trong thời gian qua.

 

    “Ngài đă đặt nhiều câu hỏi về tổ chức nhân sự của GHPGVN, nghi lễ tôn giáo, đào tạo giáo dục, nghiên cứu kinh điển, các nguyên nhân khách quan chủ quan, những khó khăn, hạn chế và thuận lợi tại các địa phương, những vấn đề cần giải quyết về đất đai, xây dựng chùa chiền, tự viện của Giáo hội, các công việc từ thiện, giúp đỡ người nghèo và đề cập tới các vấn đề nhân quyền của Việt Nam, về kinh tế, chính trị, văn hóa, xă hội.

 

    “Trả lời các câu hỏi, TT. Thích Thanh Nhiễu cho biết GHPGVN là giáo hội Phật giáo duy nhất của Tăng Ni Phật tử Việt Nam.

 

    “Được sự quan tâm, giúp đỡ của Nhà nước, hiện nay GHPGVN đă mở 28 trường trung cấp Phật học tại các tỉnh, thành, có 4 học viện Phật giáo tại Hà Nội, Huế, TP Hồ Chí Minh, Cần Thơ...

 

    “Đạo Phật là một tôn giáo ḥa b́nh và nhập thế, luôn đề cao về vấn đề nhân quyền...”

 

    (Nhưng theo lệnh Đảng,

Giáo Hội Phật Giáo Nhà Nước nhất quyết không “hoà b́nh”

với GHPGVNTN là “Phật giáo phản động”.)

 

    “Kết thúc cuộc gặp gỡ trong t́nh hữu nghị, ngài Judd Birdsall bày tỏ sự cảm ơn chân thành đối với GHPGVN và chư tôn đức Thượng tọa đă cho biết những thông tin đầy ư nghĩa thiết thực, mong muốn GHPGVN ngày càng phát triển hưng thịnh, giúp xă hội được phồn vinh, hạnh phúc.”

 

  Có thể những lời phát biểu của ông Judd Birdsall nói trên chỉ là ngôn từ của một nhà ngoại giao, nhưng việc ông Judd Birdsall đến thăm Giáo Hội Nhà Nước cho thấy Anh Hai của người Việt chống cộng hải ngoại đang bắt cá hai tay: Một tay nắm GHPGVNTH, một tay nắm Giáo Hội Phật Giáo Nhà Nước, một tay nắm cờ vàng ba dọc đỏ, một tay nắm cờ đỏ sao vàng, một bên “mặc áo vàng”, một bên “mặc áo đỏ”..., và biến tất cả các bên thành công cụ của Anh Hai.

 

    Ai ngon thử “chống Mỹ cứu nước” và chửi cho Anh Hai một mách coi?

 

    Lữ Giang