|
♠
www.motgoctroi.com
mến chào bạn
Gián Điệp Trung Quốc
Lữ Giang
Hôm
20.11.2008 vừa qua, Ủy Ban Thẩm
Định Kinh Tế và An Ninh Mỹ -
Trung (U.S.-China
Economic and Security Review
Commission)
của Hoa Kỳ đă tŕnh lên Quốc Hội
một bản báo cáo nhấn mạnh đến
việc Trung Quốc đang thực hiện
chương tŕnh t́nh báo đặc biệt
nhắm vào hệ thống tin học của Mỹ.
Ủy Ban nói trên là một ủy ban
lưỡng đảng được Quốc Hội thiết
lập năm 2000, gồm 12 người, để
phân tích về quan hệ kinh tế và
an ninh quốc gia giữa hai nước.
Phúc tŕnh năm 2008 của Ủy Ban
dày 393 trang, trong đó đă đưa
ra 45 khuyến cáo cần được thực
hiện để chống lại hoạt động gián
điệp của Trung Quốc.
Trước khi đưa ra các khuyến cáo
này, Ủy Ban đă đến nghiên cứu ở
Trung Quốc, Đài Loan, Nam Hàn và
Nhật Bản, mở 8 cuộc điều trần và
tham khảo với cơ quan Cộng Đồng
T́nh Báo Hoa Kỳ
(United States Intelligence
Community, được viết tắt là IC).
Người Việt
chống “đặc công cộng sản nằm
vùng” thường không biết đến IC
và vai tṛ quan trọng của tổ
chức này, nên cái ǵ cũng đem
CIA hay FBI ra hù nhau, do đó
cần nói rơ thêm: IC bao gồm
nhiều cơ quan (argencies)
và tổ
chức thuộc hành pháp hoạt động
riêng rẽ hay phối hợp, có trách
nhiệm lănh đạo các hoạt động
t́nh báo cần thiết trong các
lănh vực quan hệ đối ngoại và an
ninh quốc gia. Người điều khiển
IC là “Giám Đốc T́nh Báo Quốc
Gia” (Director of
National Intelligence, viết tắt
là DNI).
Đây là cơ quan được thiết lập do
Đạo Luật Cải Cách T́nh Báo và
Ngăn Ngừa Khủng Bố năm 2004
(Intelligence Reform
and Terrorism Prevention Act of
2004)
do chính Tổng Thống điều khiển
và kiểm soát.
Dĩ nhiên, các cơ quan t́nh báo
của Hoa Kỳ như CIA, FBI, USD,
NGA, NRO, NSO. DIA, INR, v.v.,
đều nằm trong IC.
CHUYỆN GIÁN ĐIỆP CỘNG SẢN!
Gần như ngày nào trên các diễn
đàn Internet và website của
“người Việt chống cộng” cũng có
bài tố cáo người này người kia
hay nhóm nọ nhóm kia là đặc công
cộng sản nắm vùng. Tiêu chuẩn để
phân biệt “địch” và “ta” được
rập khuôn theo chế độ ở trong
nước: “Nói hay làm theo ta
là quốc gia, nói hay làm trái
lại là cộng sản nằm vùng”.
Chúng tôi nhớ lại, vào sáng
29.10.2003, ba nhân viên FBI đă
đến nói chuyện với các nhà báo ở
Little Saigon, báo động về việc
nhà cầm quyền CSVN đă gởi nhiều
cán bộ t́nh báo sang Hoa Kỳ để
thâu nhận tin tức. Với những tin
tức này, CSVN có thể dùng để
tuyển mộ những người làm việc có
lợi cho trong nước, dù những
người đó vô t́nh không biết. Tôi
nhớ nhà báo Đỗ Sơn có hỏi rằng
theo FBI, cộng đồng người Việt
tại Hoa Kỳ có những nhược điểm
nào khiến CSVN dễ xâm nhập, một
nhân viên FBI nói rằng một trong
những nhược điểm quan trọng nhất
là sự chia rẽ.
Sau đó, FBI đă cho phổ biến một
thông cáo yêu cầu cộng đồng
người Việt tại Hoa Kỳ biết được
các hoạt động t́nh báo của cộng
sản nằm vùng tại Hoa Kỳ xin viết
thư về số 180 Grant Ave. suite
1100, Oakland, CA 94162, hay gọi
điện thoại số (510) 451 – 9782.
Tuy nhiên, chỉ một thời gian
ngắn sau, FBI lại phải mở cuộc
họp báo và tuyên bố hủy bỏ lời
kêu gọi nói trên v́ có quá nhiều
thư tố cáo nhảm nhí được gởi đến
FBI. Thậm chí có người c̣n tố
cáo một ông chủ báo ở San José
là điệp viên cộng sản nằm vùng
v́ trên báo ông ta thường dùng
chữ thành phố Hồ Chí Minh thay
v́ thành phố Sài G̣n!
Hiện tượng trên cho chúng ta
thấy nhiều người Việt không hiểu
thế nào là gián điệp và gián
điệp thường được gởi ra ngoại
quốc để làm những công tác nào.
Họ chỉ muốn muợn cái thông cáo
của FBI để đánh phá hay hù doạ
nhau. Những khuyến cáo của Ủy
Ban Thẩm Định Kinh Tế và An Ninh
Mỹ – Trung và một số vụ gián
điệp Trung Quốc mà chúng tôi sẽ
kể lại dưới đây sẽ giúp nhiều
người hiểu rơ gián điệp cộng sản
được gởi ra ngoại quốc để làm
các nghiệp vụ ǵ và hoạt động
như thế nào.
NHỮNG KHUYẾN CÁO CHÍNH
Bản báo cáo của Ủy Ban Duyệt Xét
Kinh Tế và An Ninh Hoa Kỳ -
Trung Quốc cho biết Trung Quốc
hiện đang gia tăng các nỗ lực
gián điệp điện toán qua các cuộc
tấn công nhắm vào cơ quan chính
phủ Hoa Kỳ, các công ty đấu thầu
quốc pḥng và các công ty khác ở
Hoa Kỳ.
Bản báo cáo cho biết Trung Quốc
đă tiến xa và làm chủ được các
h́nh thức chiến tranh tin học
rất tinh vi mà Hoa Kỳ khó có thể
ngăn chặn được, thậm chí khó
phát hiện được các vụ xâm nhập.
Báo cáo cho rằng các tin tặc của
Trung Quốc đă hành động với sự
hỗ trợ của chính quyền Bắc Kinh.
Theo ước lượng, có chừng 250
nhóm tin tặc Trung Quốc được nhà
nuớc dung duỡng, nếu không nói
là khuyến khích, để len lỏi vào
hệ thống tin học Hoa Kỳ và gây
rối loạn.
Cũng theo bản báo cáo, trong
truờng hợp xảy ra tranh chấp,
thế mạnh của Trung Quốc trong
lĩnh vực tin học có thể làm giảm
thế thống trị quân sự trong
chiến tranh quy ước hiện nay của
Mỹ.
Bản báo cáo cũng lưu ư rằng các
chương tŕnh không gian đang
được đẩy mạnh của Trung Quốc
cũng cho phép Trung Quốc nhắm
vào các mục tiêu quân sự Hoa Kỳ
một cách hiệu qủa hơn. Trung
Quốc coi việc Hoa Kỳ phải trông
cậy nhiều vào các vệ tinh trên
không và kỹ thuật tin học là
“cạnh sườn yếu kém” của Hoa Kỳ.
Bà Larry Wortzel, Chủ Tịch Ủy
Ban, nói: Trung Quốc hiện đang
đánh cắp nhiều tài liệu bí mật
từ các hệ thống máy điện toán
Hoa Kỳ. Ủy Ban đề nghị Quốc Hội
cung cấp ngân khoản cho các
chương tŕnh của chính phủ nhằm
theo dơi và bảo vệ các hệ thống
máy điện toán.
ĐIỆP VIÊN THỜI NAY
Ngày nay, điệp viên kiểu James
Bond trèo tường, cạy cửa sổ, leo
vào trộm một xấp hồ sơ, rồi gấp
rút nhảy ra, lao vào một chiếc
xe hơi đang rồ máy đợi sẵn và
phóng đi... rất ít khi xẩy ra.
Càng khó t́m thấy điệp viên đánh
nhau hàng ngày trên Internet
bằng những ngôn từ bẩn thỉu...
Điệp viên ngày nay hoạt động
khoa học và rất tinh vi. Một thí
dụ cụ thể: Một hôm nào đó, bạn
mở computer ra, thấy có email
của một người lạ gởi đến, bạn mở
ra và đọc thấy một vài câu giới
thiệu vớ vẩn. Bạn xoá đi, nhưng
mọi sự đă quá muộn. Khi bạn mở
email ra, trong đó đă gài sẵn
một spyware, tức là một sofware
dọ thám mạng mà bạn không thấy.
Spayware đó đă lấy trộm các hồ
sơ trong máy của bạn và gởi ngay
hồ sơ đó về cho người gởi.
Đây chỉ là một thí dụ thôi. Các
bạn đừng lo, v́ đối phương không
gởi spyware tới để lấy những bài
tố cộng trong máy điện toán của
bạn làm ǵ. Họ thường gởi tới
các cơ quan an ninh, các cơ sở
kỷ thuật cao... để ăn cắp tài
liệu. Hiện nay, máy điện toán
của những cơ quan về an ninh và
kỷ thuật cao đều có cài đặt
Anti-spyware rất tinh vi để
chống ăn cắp tài liệu, nhưng
thỉnh thoảng đồi phương vẫn có
thể vô hiệu hoá các Anti-spyware
đó và lấy được tài liệu như
thường. V́ thế, chúng ta không
ngạc nhiên khi thấy thỉnh thoảng
Bộ Quốc Pḥng Hoa Kỳ lại la lên
tài liệu bị đánh cắp!
Trong thời chiến tranh lạnh, báo
chí Tây phương thường nói đến
điệp viên KGB, ngày nay họ đang
cố gắng phát hiện một loại điệp
viên mới, đó là các sinh viên và
nghiên cứu sinh Trung Quốc. Một
số sinh viên hay nghiên cứu sinh
này được cho tham gia vào một số
công tŕnh nghiên cứu của các
nước Tây phương. Một số khác,
nhờ tài năng xuất chúng, đă được
chọn làm nhân viên tập sự trong
các hăng lớn của Tây phương. Mục
tiêu của các thành phần này là
theo dơi tin tức t́nh báo về
công nghệ và thương mại và dùng
các phương tiện, kể cả hợp pháp
và bất hợp pháp, để thu thập và
chuyển về nước nhằm giúp Trung
Quốc trở thành một siêu cường
mới.
Tờ Sunday Telegraph của Anh vừa
đăng tin một điệp viên hàng đầu
của người Trung Quốc đă đào ngũ
tại Bỉ. Sự tiết lộ của điệp viên
này đă phá tan hoạt động của
hàng trăm điệp viên Trung Quốc
khác đang làm việc trong ngành
công nghiệp Châu Âu ở nhiều cấp
độ khác nhau. Tờ Le Monde của
Pháp cho biết thêm: một nhóm
điệp viên Trung Quốc có tên là
“Hiệp Hội Sinh Viên và Nghiên
Cứu Sinh Trung Quốc tại Leuven”
đang hoạt động ở Bĩ đă bị phát
hiện. Đài phát thanh Ekot của
Thuỵ Điển loan tin cảnh sát tại
Thuỵ Điển đă nghi ngờ các khách
Trung Quốc được mời sang nghiên
cứu đă đánh cắp các kết quả
nghiên cứu chưa được công bố và
chưa đăng kư sáng chế của một
viện nghiên cứu Thuỵ Điển.
Ông Rodger Baker, chuyên gia
phân tích cao cấp thuộc tổ chức
Stratfor cho hay các sinh viên
tốt nghiệp, và một số giáo sư
làm việc trong ngành công nghiệp
kỹ thuật, có vẻ như là những thủ
phạm chính. Theo ông, nếu nhà
cầm quyền Trung Quốc tuyển lựa
những người của quân đội Trung
Quốc để làm gián điệp, Hoa Kỳ sẽ
khám phá ra một cách nhanh chóng
khi xét đơn xin nhập cảnh Mỹ của
những người này. V́ thế, Trung
Quốc thường chọn những người dân
b́nh thường rồi huấn luyện cho
họ khả năng để họ có thể vào Hoa
Kỳ. Một khi đă vào Mỹ, những
người này sẽ học hỏi, làm việc
trong một công ty nào đó, thu
thập kinh nghiệm, rồi trở lại
Trung Quốc và mang theo một số
kỹ thuật. Nhờ vậy, kỷ nghệ của
Trung Quốc có thể tiến nhanh,
không phải tốn nhiều công sức
nghiên cứu. Nếu một vài người
này bị chính quyền Hoa Kỳ phát
hiện và bắt giữ, Trung Quốc sẽ
nói: “Ồ! Đó là chuyện cá nhân.
Chỉ có cá nhân người đó làm bậy
chứ không phải quân đội Trung
Quốc!”
Việc bắt và truy tố các sinh
viên và nghiên cứu sinh đánh cắp
tài liệu không phải là chuyện dễ
dàng. Một nữ nhân viên Trung
Quốc, 22 tuổi, bị bắt tại Pháp
sau khi bị hăng sản xuất phụ
tùng xe hơi Valeo cáo buộc nhân
viên này đă "xâm phạm bất hợp
pháp cơ sở dữ liệu". Hăng này đă
thuê nữ nhân viên này vào làm
thực tập sinh. Tuy nhiên, sau đó,
cô ta đă được thả ra v́ không có
bằng chứng cô ta đă ăn cắp tài
liệu và gởi về Trung Quốc.
Một yều tố khác khiến các nước
Tây phương phải dè đặt khi đối
phó với các gián điệp Trung quốc,
đó là quyền lợi kinh tế của họ ở
Trung Quốc.
Ông Chen Yonglin, cựu bí thư thứ
nhất của Toà Tổng Lănh Sự Trung
Quốc tại Sydney, Australia, mới
đây đă đào ngũ, đă tiết lộ rằng
chỉ riêng ở Australia, Bắc Kinh
đă có tới 1000 điệp viên. Tuy
nhiên, sau đó ông Chen cho biết
các luật sư của ông ta khuyên
ông không nên nói thêm v́ sợ ảnh
hưởng tới cơ hội xin tỵ nạn
chính trị của ông.
Tại Hoa Kỳ, một số điệp viên
Trung Quốc bị khám phá đă khai
rằng gia đ́nh của họ ở trong
nước đă bị áp lực và có thể gặp
nguy hiểm nếu như họ không làm
được những ǵ mà những người chỉ
đạo họ yêu cầu.
Trong ṿng 25 năm qua, Trung
Quốc đă gửi khoảng 600.000 sinh
viên ra nước ngoại quốc trong
chính sách rơ ràng là nhằm phát
triển kỹ năng khoa học, công
nghệ và kinh doanh.
Các viên chức Hoa Kỳ nói Trung
Quốc có khoảng 3000 “công ty
b́nh phong" tại Hoa Kỳ, hầu hết
là nhằm thu thập bí mật công
nghệ và quốc pḥng.
Trong cuốn "War by Other
Means" (Chiến tranh bằng
những phương tiện khác), một
cuốn sách nói về hoạt động t́nh
báo, tác giả John Fialka đă nhận
định rằng các cộng đồng Á châu
thường có cái nh́n ít tính pháp
lư hơn so với một số quốc gia
khác. Thế nhưng Trung Quốc khác
với nhiều nước khác v́ các đơn
vị làm kinh tế của nước này vẫn
nằm giữa chính phủ và quân đội.
Họ tin rằng ảnh hưởng quân sự sẽ
sớm diễn ra theo sau sự tăng
trưởng kinh tế ngoạn mục cũng
như quyền lực chính trị của
Trung Quốc.
Tuy nhiên, dù ở trong chính phủ,
trong giới kinh doanh hay trong
các viện nghiên cứu..., người ta
thường ngần ngại không muốn làm
điều ǵ để Bắc Kinh phật ḷng,
dẫn đến đe doạ khả năng tiếp cận
thị trường to lớn của nước này,
chưa kể tới việc Trung Quốc có
rất đông sinh viên có tài năng.
Các nhóm hữu khuynh tại Hoa Kỳ
và các đảng phái đối lập tại
Australia, Canada và những nơi
khác, đang cảnh báo các nước Tây
phương rằng sẽ đến một ngày
người ta phải hối tiếc v́ đă để
Trung Quốc lợi dụng sử cởi mở và
bao dung của ḿnh.
MỘT VÀI VỤ ÁN GIÁN DIỆP
Bây giờ chúng tôi sẽ kể lại một
số vụ án để độc giả có thể thấy
gián điệp Trung Quốc đă hoạt
động như thế nào.
1.- Vụ án “Greg” Chung
Đầu năm 2008, FBI đă tŕnh bày
trước công luận hai hồ sơ gián
điệp Trung Quốc. Trong tháng 2,
FBI đă bắt 4 người, trong đó có
hai người gốc Trung Hoa và một
người gốc Đài Loan. Họ sống tại
Alexandria
(Virginia),
New Orleans
(Louisiana)
và thành phố Orange
(California).
Vụ quan trọng nhất là vụ Dongfan
“Greg” Chung, 72 tuổi, bị tố cáo
về tội ăn cắp những dữ kiện bí
mật của một công ty quốc pḥng.
Chung sinh tại Trung Hoa, có
quốc tịch Hoa Kỳ, làm việc cho
công ty không gian Rockwell
International từ năm 1973 cho
đến khi Boeing mua lại Rockwell
vào năm 1996. Chung về hưu vào
năm 2002. Nhưng một năm sau, ông
lại được tuyển làm việc theo hợp
đồng với Boeing cho đến tháng 9
năm 2006. Trong nhiều năm làm
việc, ông có thẻ đặc biệt để có
thể mở xem những hồ sơ bí mật.
Theo hồ sơ của Bộ Tư Pháp, Chung
đă sớm hoạt động gián điệp cho
Trung Quốc kể từ năm 1979. Bắc
Kinh đă giao cho ông ta nhiệm vụ
thu thập những dữ kiện về các
chương tŕnh hàng không và không
gian của Hoa Kỳ, kể cả các
chương tŕnh liên quan đến phi
thuyền con thoi, những phi cơ
quân sự và phi cơ dân sự. Cũng
theo hồ sơ của Bộ Tư Pháp, trong
một lá thư gởi cho các cán bộ,
Chung từng viết rằng ông muốn
“đóng góp cho đất mẹ.”
Trong hơn 18 năm, Chung đă về
Trung Quốc nhiều lần để thuyết
tŕnh về phi thuyền con thoi và
những chương tŕnh khác. FBI đă
theo dơi Chung khoảng một năm kể
từ khi một kỹ sư gốc Trung Hoa
khác bị điều tra về tội cung cấp
tài liệu cho Bắc Kinh.
Chung đă bị truy tố về 14 tội,
trong đó có những tội như gián
điệp kinh tế, hoạt động cho một
chính phủ ngoại quốc một cách
bất hợp pháp, cản trở công lư,
khai man với điều tra viên của
FBI, v.v.
2.- Vụ án Gregg Bergersen
Trong vụ điều tra thứ nh́, ông
Gregg Bergersen, 51 tuổi, là một
phân tích gia của Bộ Quốc Pḥng,
sống tại Alexandria, Virginia,
đă bị bắt. Hồ sơ Bộ Tư Pháp cho
biết ông ta đă bán tài liệu quốc
pḥng cho Tai Kuo, 58 tuổi, một
nhân viên bán bàn ghế tại New
Orleans.
Tai Kuo là người Mỹ gốc Đài
Loan, đă có quốc tịch Hoa Kỳ.
Sau khi nhận tài liệu từ tay của
Bergersen, Tai Kuo giao lại cho
Yu Xin Kang, 33 tuổi, một người
Trung Hoa giữ vai tṛ môi giới
giữa Kuo và chính quyền Bắc Kinh.
Kang cũng bị bắt tại New
Orleans.
Tài liệu mà Bergersen giao cho
Tai Kuo đă tŕnh bày tất cả
những chương tŕnh bán vũ khí
hoặc kỹ thuật quân sự của Hoa Kỳ
dành cho Đài Loan trong ṿng 5
năm sắp tới.
Hồ sơ ghi nhận rằng trong thời
gian từ tháng 3 năm 2007 đến
tháng 2 năm 2008, Tai Kuo đă
nhận thông tin từ một chuyên
viên của bộ Quốc Pḥng Mỹ có tên
là Gregg Bergersen, rồi chuyển
các thông tin đó cho một quan
chức Trung Quốc. Để đổi lại,
chuyên viên Bergersen đă nhận
được một số quà tặng, tiền mặt,
và các chuyến du lịch. C̣n Kuo
đă nhận được khoảng 50 ngàn đôla
của viên chức Trung Quốc.
3.- Vụ án Lili
Một cô gái Trung Quốc tên là
Lili, 24 tuổi, đă bị kết tội
gián điệp tại Paris v́ thu thập
các tin tức dữ kiện của một công
ty chế tạo phụ tùng xe hơi lớn
của Pháp.
Lili đă bị bắt vào tháng 5 năm
2005 sau khi công ty Valeo tŕnh
báo rằng dữ kiện nhạy cảm của
công ty đă bị đánh cắp từ một
chi nhánh về nghiên cứu và phát
triển của công ty.
Lili rất thông minh và có tŕnh
độ học vấn cao. Cô nói được các
tiếng Anh, Pháp, Đức, Tây Ban
Nha và khá về tiếng Ả Rập. Cô đă
học xong đại học về toán, vật lư
ứng dụng và thủy động lực tại
Pháp, và đang thực tập 4 tháng ở
công ty Valeo. Sở dĩ người ta
nghi ngờ cô v́ cô hay đi ṿng
ṿng trong office với cái laptop
và có vẻ bỏ th́ giờ nhiều quá
cho máy computer.
Khi khám xét nhà của Lili, cảnh
sát bắt gặp 6 máy computers và
hai ổ cương liệu chứa các thông
tin nhạy cảm, kể cả chi tiết về
những xe cộ do khách hàng công
ty Veleo giao cho công ty thực
hiện.
Một ṭa án ở Versailles đă hạ
nhẹ tội của Lili. Cô không bị
kết tội “gián điệp kinh tế”, một
tội danh khá nặng, mà chỉ bị tội
“lợi dụng ḷng tin”, v́ công tố
viện không chứng minh được cô ta
đă chuyển những tài liệu nói
trên cho một tổ chức ở ngoại
quốc.
4.- Vụ án “Mata Hari Trung Quốc”
Bà Katrina Leung là công dân Mỹ
gốc Trung Hoa, giàu có và được
nhiều người biết đến trong xă
hội trung và thượng lưu tại quê
hương thứ hai của bà. Tuy nhiên,
vào tháng 4/2003, một vụ tai
tiếng đă làm chấn động giới t́nh
báo Mỹ và thế giới khi Leung bị
cáo buộc làm gián điệp cho Trung
Quốc.
Katrina Leung đăï bị bắt giữ vào
ngày 9.4.2003 và cuộc điều tra
sơ khởi đă đưa ra ánh sáng một
số t́nh tiết đủ để các nhà b́nh
luận thời sự mệnh danh Katrina
Leung là “Mata Hari Trung Quốc”
(Mata Hari: tên nữ điệp viên
lừng danh trong Thế chiến I).
Năm 1982, với uy tín của một nhà
vận động chính trị sáng giá,
từng gây quỹ ủng hộ đảng Cộng
Ḥa, Katrina Leung đă được FBI
tuyển dụng làm điệp viên, với
mật danh là “Parlor Maid”. Nhiệm
vụ chủ yếu của bà là cung cấp
cho FBI những thông tin mật của
Trung Quốc trên nhiều lĩnh vực.
Người được FBI giao trách nhiệm
móc nối và bố trí công tác cho
Leung là một viên chức phản gián
đặc trách Trung Quốc tên là
James J. Smith, lúc đó đă 61
tuổi, làm việc tại FBI từ tháng
10/1970 đến tháng 11/2000.
Việc móc nối bà Katrina Leung
hoàn tất vào năm 1982 với mức
thù lao là 1,7 triệu USD. Tuy
nhiên, mối quan hệ giữa hai
người không diễn ra đúng như FBI
đă dự đoán. Với sắc đẹp khả ái,
nữ điệp báo Katrina Leung đă sớm
trở thành t́nh nhân của Smith.
Sau một thời gian, cơ quan phản
gián phát hiện Leung lấy cắp hai
tài liệu mật trong cặp da của
Smith. Trong hai tài liệu bị
đánh cắp, có một tài liệu liên
quan đến cuộc điều tra của FBI
mang mật danh “Royal Tourist”,
và một công văn mật về “truyền
thông điện tử”.
FBI bắt giữ bà Leung vào ngày
9.4.2003 và truy tố bà về tội
phản bội quyền lợi của nước Mỹ
bằng cách cung cấp tài liệu mật
cho Trung Quốc. Nếu kết quả điều
tra xác nhận sự thật đúng như
lời cáo buộc của FBI, bà Leung
có thể nhận lănh một bản án đến
50 năm tù. Ngày 20.6.2003, bị
cáo được tại ngoại hầu tra sau
khi nộp một khoản tiền thế chân
lên đến 3 triệu USD. Ngoài ra,
cơ quan điều tra cũng buộc bà
không được ra khỏi nhà, ngoại
trừ trường hợp đi gặp luật sư
hoặc ra hầu ṭa. Đồng thời với
quy định này, bà phải đeo thường
trực một chiếc ṿng kiểm soát
điện tử, giúp FBI dơi được mọi
h́nh thức di chuyển của bà.
Về phần James J. Smith, mặc dù
đă về hưu từ năm 2000, ông cũng
bị khởi tố về tội thiếu trách
nhiệm, để hồ sơ mật lọt vào tay
gián điệp nước ngoài, và có thể
nhận lănh một bản án đến 40 năm
tù nếu kết quả điều tra chứng
minh ông có tội. Smith cũng được
tại ngoại sau khi nộp khoản tiền
thế chân 250.000 USD.
Tuy nhiên, ngày 7.1.2005, Ṭa án
liên bang ở California đă đưa ra
quyết định miễn tố cho bà Leung,
v́ lư do không t́m ra chứng cứ
đương sự chuyển về Trung Quốc
các tài liệu mật lấy từ cặp da
của James J.Smith. Bà Leung được
miễn tố th́ Smith cũng không có
tội, ngoại trừ sự sơ suất trong
lúc làm nhiệm vụ.
Có ba giả thuyết được đưa ra để
giải thích quyết định nói trên
của Ṭa án California:
* Giả thuyết thứ nhất:
Phải chăng chuyện bà Leung
chuyển hồ sơ mật ra ngoại quốc
là có thật, nhưng FBI - và cao
hơn nữa là Bộ Tư pháp và Chính
phủ Mỹ - không muốn bị mất mặt
v́ một sự sơ suất quá sơ đẳng
như vậy nên đă né tránh việc kết
án đương sự?
* Giả
thuyết thứ hai: Tài liệu mật
mà FBI giao cho James J.Smith để
trong cặp chỉ là tài liệu gỉa
hay không quan trọng để thử xem
bà Katrina Leung có phải là một
điệp viên hai mang
(double agent)
hay không. Trong thực tế, nếu bà
Katrina Leung không làm double
agent, bà rất khó có những tin
mà FBI yêu cầu.
* Giả thuyết thứ ba: Phải
chăng đă có một cuộc thương
lượng ngoại giao giữa Washington
và Bắc Kinh?
CON ĐƯỜNG TRƯỚC MẮT
Ngày nay không c̣n làn ranh giữa
Trung Cộng và Đài Loan và cũng
không c̣n làn ranh giữa Trung
Cộng và người Hoa tại Hoa Kỳ. Cả
ba đang kết hợp với nhau để khai
thác công việc kinh doanh. Lợi
dụng t́nh trạng này, Trung Cộng
đă chinh phục một số ngườ́ Hoa
tài giỏi tại Hoa Kỳ đánh cắp tài
liệu về kỷ thuật và quốc pḥng
cho họ.
CSVN chưa xoá được làn ranh giữa
chính quyền trong nước và người
Việt tỵ nạn ở hải ngoại nên có
nhiều vướng mắc khi thực hiện
những ư định của họ. CSVN cũng
chưa có những công nghệ kỷ thuật
cao như Trung Quốc và cũng không
thể tiến tới cạnh tranh quân sự
với Hoa Kỳ, nên trong lúc này,
CSVN chưa xây dựng một hệ thống
gián điệp kiểu Trung Quốc. Nhưng
chắc chắn Hà Nội có kế hoạch
tinh vi để làm cho các thành
phần chống cộng ở hải ngoại tự
phân hoá rồi đi đến tan ră.
Những người thông thường không
thể nhận ra được kế hoạch này và
có khi c̣n góp phần giúp Hà Nội
thực hiện kế hoạch đó nhanh hơn,
v́ lúc nào họ cũng cứ tưởng ḿnh
đang cầm súng chống cộng!
Về gián điệp Trung quốc, ông
Rodger Baker nhận định rằng
chính phủ Hoa Kỳ dưới quyền của
Tổng Thống Bush có vẻ như quyết
tâm làm ngơ vấn đề này. Hoa Kỳ
chỉ lợi dụng và khai thác chuyện
gián điệp Trung Quốc để làm áp
lực khi mối quan hệ giữa hai
nước trở nên căng thẳng. Theo
ông Rodger Baker, sở dĩ Hoa Kỳ
không nêu vấn đề này ra là v́
Hoa Kỳ không muốn quyền lợi của
ḿnh bị phương hại.
Lữ Giang
Ghi chú:
Muốn
t́m các bài của chúng tôi, xin
vào website motgoctroi.com, mục
“Mỗi tuần một chuyện.”
|