|
♠
www.motgoctroi.com
mến chào bạn
Giấc
mơ thủ tướng!
Lữ Giang
Trong bài “Chuyện ông già vợ”
chúng tôi đă dùng sử liệu chính
thức của Pháp, Mỹ và cựu Hoàng
Bảo Đại để cho “sử ra” Lê Mạnh
Hùng hiểu tại sao cả Pháp, Mỹ
lẫn Bảo Đại đă không dùng một
nhân vật của nhóm Đại Việt Quan
Lại như Nguyễn Hữu Trí, Phan Huy
Quát, Nguyễn Tôn Hoàn, v.v. đứng
ra lập chính phủ mà dùng Nguyễn
Văn Xuân, Nguyễn Phan Long, Trần
Văn Hữu, Nguyễn Văn Tâm, Bửu Lộc
hay Ngô Đ́nh Diệm.
Tuy nhiên, trong bài “Chính
phủ Phan Huy Quát: chính phủ dân
sự cuối cùng của Việt Nam Cộng
Ḥa” đăng trên Việt Tide số
ra ngày 7.11.2008, ông Lê Mạnh
Hùng có nói rằng hai ông Phan
Huy Quát và Trần Văn Đỗ đă được
tướng Lawton Collins, “phái viên
đặc biệt của tổng thống
Eisenhower”, ủng hộ để đứng ra
lănh đạo miền Nam Việt Nam thay
ông Diệm, những không được
Washington chấp thuận “v́
ông Diệm là người Công giáo”.
Đây là một sự cố t́nh xuyên tạc
lịch sử một cách trắng trợn.
Dưới đây
chúng tôi xin dưạ theo các tài
liệu chính thức của chính phủ
Hoa Kỳ được công bố trong các bộ
“Foreign Relations of the United
States” (FRUS)
và một số văn kiện mới được giải
mă sau này liên quan đến diễn
biến lịch sử trong gian đoạn
Tướng Collins đến làm Đại Diện
Đặc Biệt của Hoa Kỳ tại Sài G̣n
từ 8.11.1954 đến 13.5.1955, để
độc giả có thể thấy rằng “sử ra”
Lê Mạnh Hùng đă cố t́nh xuyên
tạc lịch sử như thế nào. V́ sử
liệu có quá nhiều chi tiết,
chúng tôi chỉ ghi lại những nét
chính,
TƯỚNG COLLINS ĐẾN SÀI G̉N
Khi thấy
t́nh h́nh miền Nam ít tiến bộ,
vào cưối tháng 10 năm 1954, Hoa
Kỳ đă quyết định cử một phái bộ
đến Việt Nam để thúc đẩy. Theo ư
kiến của Ngoại Trưởng Dulles,
người cầm đầu phái bộ phải là
một tướng lănh. Tổng Thống
Eiseinhower cũng đồng ư như vậy.
Có hai tướng lănh được chú ư là
Tướng Joseph Lawton Collins và
Tướng Maxwell Taylor. Tổng Thống
Eiseinhower nhận thấy Tướng J.
Lawton Collins, thường được gọi
là “Lightning Joe”, có đủ tiêu
chuẩn hơn nên đă quyết định chọn
tướng này, mặc dầu ông ta đă hồi
hưu. Ngày 31.10.1954, Tổng Thống
Eisenhower ban hành quyết định
cử Tướng J. Lawton Collins làm
Đại Diện Đặc Biệt của Hoa Kỳ
(Special U.S.
Representative)
tại
Saigon, được xếp ngang hàng Đại
Sứ, và thay thế Đại Sứ Heath.
Trước khi lên đường, Tướng
Collins đă nói với Ngoại Trưởng
Dulles rằng “cơ
hội của phái bộ tôi chỉ là một
phần mười, nhưng sự quan trọng
của việc ngăn cản sự bành trướng
của Cộng Sản ở Đông Nam Á là
đáng phải nỗ lực.”
Ngày 10.11.1954, Tướng
Alessandri, Cố Vấn của Bảo Đại,
đến gặp Đại Sứ Heath và đưa ra
giải pháp mà người Pháp đă nhiều
lần gợi ư để duy tŕ sự có mặt
của những người thân Pháp trong
chính quyền và bảo vệ quyền lợi
của Pháp, đó là mở rộng chính
phủ: Ông Diệm làm Thủ Tướng, Bửu
Lộc và Phan Huy Quát làm Phó Thủ
Tướng, Nguyễn Văn Tâm hay Lê
Kiểu
(B́nh Xuyên)
làm Bộ Trưởng Nội Vụ, và Hồ
Thông Minh làm Tổng Trưởng Quốc
Pḥng. Nhưng ông Diệm từ chối.
Ngày 20.11.1954, Tướng Collins
đến gặp ông Diệm và thúc giục
ông cử Phan Huy Quát làm Phó Thủ
Tướng kiêm Tổng Trưởng Quốc
Pḥng hay Tổng Trưởng Nội Vụ,
hoặc một trong hai chức vụ đó,
c̣n Hồ Thông Minh cho làm Phụ Tá.
Ông cũng yêu cầu chính thức cử
Tướng Nguyễn Văn Vỹ làm Tổng
Tham Mưu Trưởng.
Hôm 22.11.1954, Phan Huy Quát từ
Paris về Sài G̣n và được ông
Diệm mời làm Tổng Trưởng Quốc
Pḥng với điều kiện phải duy tŕ
Hồ Thông Minh làm Bộ Trưởng Quốc
Pḥng như yêu cầu của các giáo
phái. Phan Huy Quát nói sẽ trả
lời sau khi bàn với các bằng hữu,
nhưng sau đó ông không đồng ư
giữ Hồ Thông Minh.
Với kinh nghiêm lịch sử, ông
Diệm, và nhất là ông Nhu, thừa
biết rằng sau khi nhận chức Tổng
Trưởng Quốc Pḥng, Phan Huy Quát
sẽ đưa các đảng viên Đại Việt
vào nằm giữ các chức vụ quan
trọng trong Bộ này để khi t́nh
thế cho phép, sẽ quay lại lật đổ
ông Diệm và cướp chính quyền.
Như vậy, giao Bộ Quốc Pḥng cho
Đại Việt cũng không khác ǵ
“giao trứng cho ác”, nên ông
Diệm đ̣i giữ Hồ Thông Minh lại
để quân b́nh quyền lực và canh
chừng Đại Việt. Dầu sao, sau
lưng Hồ Thông Minh c̣n có Cao
Đài và Ḥa Hảo.
CÁI NH̀N BI QUAN CỦA
COLLINS
V́ Phan Huy Quát không chấp nhận
giữ Hồ Thông Minh nên ông Diệm
không chịu bổ nhiệm Phan Huy
Quát làm Tổng Trưởng Quốc Pḥng,
viện lư do Cao Đài và Ḥa Hảo
phản đối. Ngày 13.12.1954 Tướng
Collins đă gởi về Washington một
công điện nói rằng phải chọn một
trong ba giải pháp khác nhau về
Việt Nam:
(a) Tiếp tục ủng hộ Chính Phủ
Ngô Đ́nh Diệm.
(b) Ủng hộ thành lập một chính
phủ khác có thể cứu văn t́nh thế.
(c) Từ từ rút lui sự ủng hộ Việt
Nam.
Theo Tướng Collins, ba anh em
ông Diệm
(Diệm, Nhu, Luyện)
rất sợ giao cho Phan Huy Quát
hay bất cứ một người có thế lực
(strong man)
nào đó kiểm soát quân đội. Họ
c̣n sợ Quát sẽ là người kế vị
tiềm ẩn của Diệm nên t́m mọi
cách loại Quát ra khỏi bất cứ
chức vụ nào trong chính phủ.
Tướng Collins nh́n nhận rằng có
nhiều sự bất lợi trong việc ép
buộc ông Diệm chấp nhận sự lựa
chọn Phan Huy Quát của Hoa Kỳ,
nhưng Diệm phải trở thành một
loại lănh tụ có thể đoàn kết
quốc gia và tạo cơ hội cho việc
cạnh tranh với sự kiểm soát của
Hồ Chí Minh. Ông nói rằng với sự
giúp đỡ của Tướng Lansdale, ông
sẽ chận đứng sự chống đối Phan
Huy Quát của các giáo phái.
Thật ra, không phải chỉ ông Diệm
sợ kiểu “đoàn kết” với Đại Việt
như Tướng Collins nói đến, mà
Pháp, Mỹ và Bảo Đại đều sợ như
chúng tôi đă chứng minh.
Dự trù ông Diệm có thể thất bại,
Tướng Collins đă đưa ra ba sự
lựa chọn:
(a) Hoặc đưa Phan Huy Quát làm
Thủ Tướng;
(b) Hoặc đưa Bảo Đại trở về nước
trong những điều kiện của “t́nh
trạng khẩn cấp.” (under “state
of emergency” conditions);
(c) Hoặc Hoa Kỳ rút lui. Collin
nói đây là giải pháp ít mong
muốn nhất, nhưng có thể đó là
“giải pháp duy nhất”
(the “only solution”).
Ngày 15.12.1954, Tướng Collins
lại báo cáo rằng sự từ chối cuối
cùng của Diệm dành cho Phan Huy
Quát một ghế trong chính phủ cho
thấy rằng Diệm không có khả năng
đoàn kết các phe phái ở Việt
Nam. Nếu ông ta không thể thực
hiện tốt hơn trong nay mai, cần
phải đưa Bảo Đại về lănh đạo
chính phủ. Nếu điều đó không thể
được, ông đề nghị đánh giá lại
vị thế của Hoa Kỳ và xem xét đến
việc rút lui.
WASHINGTON KHÓ XỬ
Chủ trương của Tướng Collins đă
gây khó khăn cho Washington.
Ngoại Trưởng Dulles đă dùng Nghị
Sĩ Mansfield để trả lời Tướng
Collins, đồng thời cố gắng
khuyến cáo ông Diệm chấp nhận
Phan Huy Quát. Sau khi thảo luận
tại Bộ Ngoại Giao, ông
Robertson, Phụ Tá Ngoại Trưởng,
đă gởi cho Tướng Collins những
phân tích và khuyến cáo của Nghị
Sĩ Nghị Sĩ Mansfield gồm những
điểm chính như sau:
1.- Viễn tượng giúp đỡ Diệm củng
cố và ǵn giữ Nam Việt Nam xem
ra rất mập mờ. Bất cứ một cuộc
bầu cử nào xẩy ra trong năm 1956
sẽ có thể có lợi cho Cộng Sản.
2.- Tuy nhiên, Hoa Kỳ sẽ tiếp
tục thực hiện các nỗ lực của
ḿnh và dùng tài nguyên của ḿnh,
cho dù bị cắt giảm nhiều, để giữ
vững Việt Nam càng lâu càng tốt.
3.- V́ thế, ông ta (Nghị Sĩ
Mansfield) nghĩ rằng chúng ta
phải tiếp tục làm bất cứ cái ǵ
có thể được để ủng hộ ông Diệm.
Nghị Sĩ Mansfield không thấy một
Thủ Tướng khác.
4.- Theo quan điểm của Phụ Tá
Robertson, Pháp đang làm áp lực
đ̣i Bộ Ngoại Giao phải thay Diệm
ngay lập tức. Nghị Sĩ Mansfield
cho rằng một hành động như thế
chỉ làm chồng chất thêm những
khó khăn lớn đă có ở Việt Nam.
Ông ta nghĩ rằng Diệm biểu hiện
cho một chút hy vọng nhỏ ở đó có
thể giúp xây dựng một cái ǵ ở
Việt Nam.
Sau cuộc họp tại Paris, Radford
đă đến Sài G̣n thông báo cho
Tướng Collins biết Hoa Kỳ vẫn
tiếp tục ủng hộ ông Diệm. Riêng
Ngoại Trưởng Dulles, ngày
24.12.1954 đă gởi cho Tướng
Collins một công điện nói rơ:
Trong hoàn cảnh hiện tại và trừ
khi t́nh h́nh Việt Nam Tự Do rơ
ràng tỏ ra tuyệt vọng và tan ră
nhanh chóng, chúng ta không
có sự lựa chọn nào khác là tiếp
tục giúp đỡ Việt Nam và ủng hộ
ông Diệm.”
(FRUS, 1952 – 1954, XIII, tr.
2419).
NHẬN RA ÂM MƯU CỦA PHÁP
Có lẽ sau một thời gian ở Sài
G̣n và sau cuộc họp tại Paris
vừa qua, Tướng Collins đă nhận
ra âm mưu của Pháp là nguyên
nhân chính đưa tới những rối
loạn tại Miền Nam, nên trong
phúc tŕnh ngày 20.1.1955 gởi
Hội Đồng An Ninh Quốc Gia, ông
nói rằng Diệm là một “lănh tụ
sẵn có tốt nhất”
(“best available” leader)
và với sự giúp đỡ của Hoa Kỳ và
Pháp, ông ta có thể thành công.
Theo Collins, Diệm vẫn thất bại
trong việc nới rộng chính phủ và
kiểm soát các giáo phái.
Nhưng theo Tướng Collins, một
vấn đề nghiêm trọng khác có ảnh
hưởng đến quan hệ Việt – Mỹ, đó
là
“những
ư định thật sự và các mục tiêu
của Pháp tại Đông Dương. Có
những bằng chứng hùng hồn cho
thấy rằng Pháp ủng hộ một Chính
Phủ Việt Nam mới tỏ ra không đối
kháng nghiêm trọng với đường lối
của Việt Minh và Pháp.”
Ông khuyến cáo chính phủ Hoa Kỳ
nên nêu lên với Chính Phủ Pháp
vấn đề này để bảo đảm Pháp ủng
hộ ông Diệm.
(William
C. Gibbons, tr. 292 – 293).
Ngày 31.3.1955, Tướng Collins
lại gặp Tướng Ély. Sau đó, Tướng
Collins gởi công điện số 4264
ngày 31.3.1955 tŕnh Bộ Ngoại
Giao rằng Tướng Ély đồng ư phải
tiếp tục ủng hộ ông Diệm, nhưng
ông Diệm phải bớt cứng rắn và mở
rộng chính phủ. Tướng Ély tuyên
bố “nếu cần sẽ bắt Diệm để
tránh nội chiến.”
(FRUS, 1955 – 1957, sách đă
dẫn, tr. 172).
Nghe Tướng Ély đe dọa, Tướng
Collins lại yêu cầu đưa Trần Văn
Đỗ hay Phan Huy Quát làm Thủ
Tướng thay ông Diệm, hoặc Bảo
Đại trở về cần quyền!
WASHINGTON T̀M GIẢI PHÁP
Hôm 1.4.1955, Tổng Thống
Eiseinhower đă hội kiến với
Ngoại Trưởng Dulles về đề nghị
của Tướng Collins. Tổng Thống
nói rằng Hoa Kỳ đă đánh cá lớn
nơi ông Diệm và muốn Tướng
Collins đừng bỏ ông Diệm quá sớm.
Ngoại Trưởng Dulles nói rằng
Thượng Nghị Sĩ Mansfield ủng hộ
ông Diệm nên phải bàn với ông ta
về vần đế này. Ngoại Trưởng
Dulles cho rằng Tướng Collins
vội vàng quá. Tổng Thống muốn
khuyến cáo Collins nên chậm lại
và tham khảo ư kiến với Tướng
Ély.
Thượng Nghị Sĩ Mansfield cho
rằng cả bốn giải pháp của Tướng
Cllins không bằng giải pháp duy
tŕ ông Diệm.
Có lẽ Thượng Nghị Sĩ Mansfield
biết rơ sở dĩ Bảo Đại muốn bảo
vệ Bảy Viễn v́ nếu Bảy Viễn bị
loại, ông sẽ mất số tiền Bảy
Viễn đóng góp hàng tháng cho ông
ta, nên ông muốn một nhân viên
ngoại giao đến gặp ông Diệm và
đề nghị ông ta bù đắp số tiền
Bảo Đại sẽ bị mất khi Bảy Viễn
bị dẹp tan. Ông cũng đề nghị
dùng Bảo Đại làm áp lực đ̣i ông
Diệm phải nhận Phan Huy Quát làm
Bộ Trưởng Quốc Pḥng hay Bộ
Trưởng Nội Vụ.
Sau đó, Bộ Ngoại Giao đánh điện
cho Tướng Collins chỉ thị phải
dẹp bỏ B́nh Xuyên và ủng hộ ông
Diệm, nhưng phải nói thẳng với
ông Diệm rằng phải cải thiện
t́nh h́nh và mở rộng chính phủ,
nếu không Mỹ sẽ ngưng viện trợ.
Về vấn đề B́nh Xuyên, phải giải
quyết nhanh, nếu cần tiền cứ cho
Ngoại Trưởng Dulles biết. Ngoại
Trưởng Dulles muốn biết Tướng
Ély muốn ǵ khi tuyên bố “nếu
cần sẽ bắt Diệm để tránh nội
chiến.”
PHÁP LẠI GÂY ÁP LỰC
Tối 1.4.1955, theo lời yêu cầu
của Tướng Ély, Tướng Collins đă
đến gặp Tướng Ély. Tướng Ély cho
biết ông Diệm đă nói cho ông
biết ông Diệm sẽ cho quân đội
chiếm Tống Nha Cảnh Sát Công An
và các bót Cảnh Sát do B́nh
Xuyên chiếm giữ. Tướng Ély yêu
cầu Tướng Collins hợp tác để
tránh nội chiến. Tướng Ély c̣n
cho biết Tướng Gambiez đă gặp
Tướng Nguyễn Thành Phương của
Cao Đài. Tướng Phương cho rằng
việc đồng hóa quân đội Cao Đài
là vô nghĩa. Theo Tướng Ély,
Tướng Phương và Tướng Thế đều
chống ông Diệm và muốn Pháp cung
cấp vơ khí để lật đổ ông Diệm.
Tướng Phương muốn đưa Trần Văn
Hữu ra làm Thủ Tướng.
Tướng Collin cho Tướng Ély biết
trong vài ba ngày nữa ông Diệm
sẽ cất chức Lai Văn Sang
và bổ nhiệm một Tổng Giám Đốc
Cảnh Sát Công An khác. Ông Diệm
sẽ ra lệnh tấn công Tổng Nha
Cảnh Sát Công An và B́nh Xuyên
đă đặt ḿn ở Tổng Nha này rồi.
Tướng Collin muốn Tướng Ély hợp
tác trong việc giải giới các
giáo phái.
Ngày
7.4.1955, Tướng Collins lại thảo
luận với Tướng Ély về ông Diệm.
Sau một ngày thảo luận, Tướng
Ély đi đến kết luận rằng “Diệm
phải ra đi để duy tŕ Việt Nam
cho thế giới tự do.”
(Diem had to go to
preserve Vietnam for the free
world.).
Ông xác đinh rằng ông chấp nhận
bất cứ ai làm Thủ Tướng, ngoại
trừ ông Diệm. Tướng Collins cũng
đă đi đến một kết luận tương tự
như vậy.
Ngày 31.3.1955, Tướng Collins
cũng tŕnh Bộ Ngoại Giao rằng
cần phải t́m một giải pháp khác
Diệm. Một tuần sau, Tướng
Collins gởi công điện cho Bộ
Ngoại Giao đ̣i thay thế ông Diệm.
Ông đề nghị người thay thế là
Trần Văn Đỗ
(Bộ Trưởng Ngoại Giao của
chính phủ Diệm)
hay Phan Huy Quát.
Khi gặp Tướng Lansdale, ông Diệm
cho tướng này biết Tướng Collin
đă thỏa thuận với Tướng Ély về
một kế hoạch gồm 5 điểm như sau:
1.- Chính phủ lâm thời Việt Nam
chỉ là chính phủ lâm thời và gồm
có một nội các liên liệp, trong
đó có một số nhân vật đối lập
với ông Diệm.
2.- Ông Diệm cử một Tổng Giám
Đốc Cảnh Sát Công An với sự thỏa
thuận của nội các liên hiệp và
B́nh Xuyên “để tránh đổ máu”.
3.- Chỉ định các đại biểu Quốc
Hội Lâm Thời sẽ họp vào ngày
15.5.1955, trong đó có 60 đại
biểu của các giáo phái, 16 đại
biểu di cư miền Bắc và 10 đại
biểu của ông Diệm. Quốc Hội sẽ
khuyến cáo Bảo Đại ai sẽ làm Thủ
Tướng.
4.- Một Thượng Hội Đồng Danh Dự
sẽ được thành lập để làm cơ quan
tư vấn. Thành phần gồm các lănh
tụ giáo phái.
5.- Hai ông Ngô Đ́nh Nhu và Ngô
Đ́nh Luyện phải rời khỏi Việt
Nam.
Về giải pháp giải quyết vấn đề
giáo phái, ông Diệm đă gởi cho
Tướng Ély một văn thư trơng đó
ông nói rơ:
“Quân Đội Viễn Chinh Pháp đă
vơ trang cho các giáo phái nên
người Pháp phải giải giới họ bây
giờ.”
Sau khi gặp ông Diệm, Tướng
Lansdale đến gặp Tướng Collins
và cho ông ta biết phản ứng của
ông Diêm về giải pháp Mỹ và Pháp
đă đưa ra và nói khi dân chúng
biết giải pháp trên, sẽ có sự
lộn xộn lớn, v́ dân chúng ủng hộ
ông Diệm. Tướng Collins cho rằng
giải pháp đó có thể áp dụng được.
Theo ông, giải pháp đó sẽ dập
tắt t́nh trạng căng thẳng và
tránh đổ máu. Ông cho biết ông
sẽ về thảo luận với Washington.
NHỮNG NỖ LỰC CỦA TƯỚNG COLLINS
Ngày 9.4.1955, Tướng Collins đă
đệ tŕnh Bộ Ngoại Giao kế hoạch
loại bỏ thí nghiệm Ngô Đ́nh Diệm
gồm 3 điểm ch́nh sau đây:
(1) Diệm phải từ chức hay bị Bảo
Đại cất chức. Một chính phủ lâm
thời sẽ được thành lập. Người
thay thế ông Diệm sẽ là Trần Văn
Đỗ hay Phan Huy Quát.
(2) Thiết lập Thượng Hội Đồng
Quốc Gia gồm đại diện mọi giới,
nhưng phải loại bỏ Nguyễn Văn
Hinh, Nguyễn Văn Tâm và Trần Văn
Hữu (những người của Pháp).
(3) Cải tổ thành phần chính phủ,
lập thêm chức Phó Thủ Tướng để
thay thế Thủ Tướng khi cần.
Sau khi hội kiến với Tổng Thống
Eisheinhower, Ngoại Trưởng
Dulles đă thông báo cho Tướng
Collins như sau: Thứ nhất, các
nước Đông Nam Á đều tin rằng Mỹ
ủng hộ ông Diệm và Pháp phải
miễn cưỡng nghe theo. Việc loại
bỏ ông Diệm sẽ tạo ảnh hưởng xấu
là các nước Đông Nam Á sẽ cho
rằng Mỹ đă lùi bước trước áp lực
của thực dân. Thứ hai, Quốc Hội
Mỹ có thể chống đối kế hoạch của
Tướng Collins. Điều này sẽ gây
ảnh hưởng đến việc biểu quyết
100 triệu Mỹ kim cho quân đội
viễn chinh Pháp ở Đông Dương.
Nhưng ngày
10.4.1955 Tướng Collins lại đánh
điện nói rằng ông Diệm không
phải là tối cần thiết và phải
loại bỏ ông Diệm càng sớm càng
tốt. Nhận được điện văn này,
Ngoại Trưởng Dulles đă nói
chuyện bằng điện thoại với Giám
Đốc CIA, cho rằng ông Diệm có
thể bị loại, v́ phải tin Tướng
Collins. Nhưng cuộc họp với Tổng
Thống Eisheihower tối hôm đó
chưa đưa tới quyết định nào.
Ngày 12.4.1955, Tướng Collins
lại yêu cầu Bộ Ngoại Giao phải
thay thế ông Diệm càng sớm càng
tốt. Việc này phải thực hiện sau
Hội Nghị Á Phi tại Bangdung,
Indonesia, (từ 18 đến
24.4.1955)
và trước ngày 15.5.1955 là ngày
dự trù sẽ bầu cử Quốc Hội Lâm
Thời.
Ngày 20.4.1955, Tướng Collins
lên đường về Mỹ để tham khảo ư
kiến về việc giải quyết trường
hợp của ông Diệm.
Ngày 27.4.1955, Tướng Collins
tường tŕnh với Bộ Ngoại Giao về
t́nh h́nh Việt Nam. Tướng
Collins nói rằng sau nhiều tháng
làm việc với ông Diệm, ông đi
đến kết luận rằng ông Diệm không
có khả năng thi hành để xử lư “những
người có quyết tâm mạnh”
(strong-willed man),
ông ta quan tâm đến những vấn đề
nhỏ và không đưa ra được một ư
kiến xây dựng đơn độc nào kể từ
khi nắm quyền. Những người có
khả năng trong nội các đều xa
lánh v́ thói quen xem thường họ
của ông ta và ông ta ít chú ư
đến quan điểm của họ. Trái lại,
ông ta chỉ tin cậy những anh em
của ông ta và những người gọi dạ
bảo vâng (yes men).
Tướng
Collins công nhận ông Diệm là
người chống cộng và chống thực
dân, nhưng cho rằng ông ta là
người “hoàn toàn không thỏa
hiệp được, khổ hạnh và có phong
thái của một nhà tu
(ascetic and monastic)”
nên không thể đối phó với những
thực tế như B́nh Xuyên và Cao
Đài. Theo ông, ông Diệm đă gây
ra mối thù bất tử
(undying enmity)
với Bảy Viễn do cách thức ông ta
đóng cửa các ṣng bài của Bảy
Viễn ở Sài G̣n. Theo Collins,
muốn cứu Việt Nam, phải có một
Thủ Tướng có khả năng.
Ông nói
rằng ông và Tướng Ély tin rằng
có cơ hội cứu vản t́nh thế. Phải
có một Thủ Tướng có khả năng.
Ông tin rằng có những người có
đầu óc tân tiến
(modern-minded man)
như Phan Huy Quát là người có
thể ngồi chung quanh bàn nói
chuyện với chúng ta bằng ngôn
ngữ của chúng ta, hay Trần Văn
Đỗ, người có thể giữ vai tṛ Thủ
Tướng.
Ngoại Trưởng Dulles nói rằng nếu
quân đội quốc gia trung thành
với Thủ Tướng Diệm, rất ít nghi
ngờ quân đội đó có thể đánh bật
lực lượng B́nh Xuyên ra khỏi Sài
G̣n.
WASHINGTON BỊ LÚNG TÚNG
Thượng Nghị Sĩ Mansfield được
mời tới Bộ Ngoại Giao trong
những ngày tiếp theo. Tại đây,
Ngoại Trưởng Dulles, Walter
Roberson
(Phụ Tá Ngoại Trưởng về Viễn
Đông)
và Kenneth Young (Giám
Đốc Văn Pḥng Đông Nam Á của Bộ
Ngoại Giáo)
đă mô tả t́nh trạng Sài G̣n trở
nên ngày càng tồi tệ
(getting progressively worse).
Khi cứu xét những ư kiến của
Tướng Collins trong điện văn
cuối cùng, Thượng Nghị Sĩ
Mansfield nói rằng tất cả những
giải pháp khác đều tệ hơn giữ
Diệm lại chức vụ, rằng chúng ta
không có nhiều th́ giờ, rằng “nếu
Diệm ra đi hay bị lật đổ, sẽ
giống như là nội chiến, và kết
quả là Hồ Chí Minh có thể đi bộ
vào và chiếm đất nước không có
bất cứ khó khăn nào.”
(that if Diem quit or was
overthrown, there would very
likely be civil war, and that as
a result Ho Chi Minh could work
in and take the coutry without
any difficulty).
Ngày 27.4.1955, ông Diệm ra lệnh
cho quân đội B́nh Xuyên phải rút
ra khỏi Sài G̣n.
Trước t́nh h́nh nói trên, Tướng
Collins đến gặp Ngoại Trưởng
Dulles để xin ư kiến. V́ tôn
trọng ư kiến người đang điều
hành công việc tại chỗ, lúc 6
giờ chiều, giờ Washington, Ngoại
Trưởng Dulles đă đánh cho các
ṭa đại sứ tại Paris và Sài G̣n
những công điện nói rằng Tướng
Collins và Tướng Ély có thể cho
phép Bảo Đại và các nhà lănh đạo
Việt Nam khác chọn người thay
thế Diệm, nhưng ra lệnh đợi xem
quan điểm của Pháp rồi mới thi
hành.
THỰC THẾ ĐĂ GIẢI QUYẾT
Tại Sài G̣n, khi được ông Diệm
hỏi về sự thay đổi lạ thường này
tại Bộ Ngoại Giao, Tướng
Lansdale giải thích rằng đó là
do áp lực của Pháp và khẳng định
Mỹ vẫn tiếp tục ủng hộ ông. Bằng
một công điện không thông qua
trạm CIA ở Sài G̣n, Tướng
Lansdale quả quyết rằng việc Hoa
Kỳ bỏ ông Diệm sẽ làm mất mặt
Hoa Kỳ tại Việt Nam và sau đó,
không chính phủ kế tiếp nào có
thể tồn tại. Vào đúng nữa đêm,
giờ Washington, Tướng Lansdale
đánh một công điện khác báo tin
cuộc chiến đă xẩy ra giữa Quân
Đội Quốc Gia và B́nh Xuyên tại
Sai G̣n. Dựa bào báo cáo của
Tướng Lansdale, Tổng Thống
Eisenhower và Ngoại Trưởng
Dulles cho hoăn kế hoạch của
Tướng Collins lại.
Ngày 2.5.1955, khi Tướng Collins
trở lại Sài G̣n, chính phủ Ngô
Đ́nh Diệm đă dẹp xong lực lượng
B́nh Xuyên.
Ngày 5.5.1955, Tướng Collins báo
cáo về t́nh h́nh Nam Việt Nam
như sau:
Uy tín của Ngô Đ́nh Diệm đang
tăng. Hội Đồng Nhân Dân Cách
Mạng Quốc Gia và báo chí đả kích
Bảo Đại dữ dội. Nhưng chính phủ
Pháp và Tướng Ély đă quyết định
Diệm phải ra đi.
(FRUS, 1955 – 1957, Volume I,
document 173)
Có lẽ nhận thấy vai tṛ của
Tướng Collins không c̣n thích
hợp nữa, ngày 13.5.1955, Bộ
Ngoại Giao đă cử ông George
Frederick Reinhardt làm Đại Sứ
Hoa Kỳ tại Việt Nam thay thế
Tướng Collins.
Không hề có tài liệu nào cho
thấy Wassington đă không dùng
Phan Huy Quát hay Trần Văn Đỗ
thay ông Diệm chỉ v́ ông Diệm là
người Công Giáo như “sử ra” Lê
Mạnh Hùng đă t́m cách gán ghép.
Tướng Collins không hiểu Đại
Việt nên mới theo đuổi chủ
trương như vậy.
Lữ Giang
|
Ghi
chú:
Muốn
t́m các bài của
chúng tôi, xin vào
website
motgoctroi.com, mục
“Mỗi tuần một
chuyện.”
Có người hỏi tại sao
đọc bài trên
Internet hơi khác
trên báo. Chúng tôi
xin thưa rằng bài
trước khi đưa lên
Internet đă được
điều chỉnh và bổ túc
thêm nên hơi khác.
|
|