♠
www.motgoctroi.com
mến chào bạn
Đồng Minh lại tháo chạy?
Lữ Giang
Trong một bài dưới dầu đề “Dưới
mặt trời này, không có cái
ǵ cho không cả”
(Nothing under the sun for
free)
được đăng trên tờ The
Christian Science Minitor,
kư giả Ron Scherer cho biết
Mỹ sẽ tốn tới 2.000 tỷ USD
trong cuộc chiến tại Iraq và
Afghanistan.
Báo cáo của Trung Tâm Thẩm
Định Chiến Lược và Tài Chính
(CSBA)
của Mỹ cho biết, tính từ năm
2001 đến nay Mỹ đă đổ vào
cuộc chiến tại Iraq và
Afghanistan tổng cộng 904 tỷ
USD. Tính riêng chi phí bỏ
ra cho cuộc chiến Iraq là
687 tỷ USD.
Báo cáo của Trung Tâm cũng
nói rằng mặc dù đến năm 2011
Mỹ sẽ rút quân ra khỏi Iraq
với số lượng lớn nhưng tính
đến năm 2018, tổng số tiền
mà Mỹ phải chi cho hai cuộc
chiến này sẽ lên tới từ
1.300 đến 1.700 tỷ USD.
Một trong những yếu tố làm
cho nền kinh tế Mỹ suy sụp
hiện nay là sự sa lầy của
hai cuộc chiến Iraq và
Afghanistan. Năm 2008, ngân
sách quốc pḥng Mỹ đă lên
đến 620 tỷ USD. Do đó, muốn
giải quyết cuộc khủng hoảng
kinh tế, Tổng Thống Obama
phải t́m giải pháp cho hai
cuộc chiến này. Hiện nay Mỹ
đang có kế hoạch Iraq hoá (Iraqization)
cuộc chiến, tức giao cuộc
chiến Iraq lại cho người
Iraq, như đă Việt Nam hoá
cuộc trước đây. C̣n số phận
của Afghanistan sẽ như thế
nào?
Nh́n qua diễn biến của t́nh
h́nh, chúng ta sẽ thấy lịch
sử cũng đang tái diễn ở
Afghanistan.
NH̀N LẠI LỊCH SỬ
Afghanistan có diện tích
647.500 cây số vuông, tức
chỉ bằng tiểu bang Texas của
Hoa Kỳ, nhưng rừng núi chiếm
đa số. Dân số hiện nay
khoảng 27.800.000 người, hầu
hết theo Hồi Giáo: 84% theo
giáo phái Sunni, 15% theo
giáo phái Shiite, và 1% các
tôn giáo khác. Chỉ có 29%
dân số biết chữ, nhưng đến
88% chưa hề được đi học. Có
đến 80% dân chúng làm nghề
nông, nhưng đất đai khai
thác chỉ mới 13%. Tỷ lệ lạm
phát 240%. Trong tiến tŕnh
lịch sử, đất nước
Afghanistan đă chịu nhiều
biến động đau thương và
nhiều đoàn quân ngoại quốc
đă bị chôn vùi tại đó.
Vua Darius I và Alexander
Đại Đế của Nga là người đầu
tiên khai phá Afghanistan
làm con đường đi qua Ấn Độ.
Hồi Giáo được truyền vào
Afghanistan vào thế kỷ thứ
7. Afghanistan bị Thành Cát
Tư Hản và Mông Cổ chiếm vào
thế kỷ 13. Đến thế kỷ 19,
Afghanistan trở thành trận
địa chiến giữa Anh và Nga
Hoàng Czar để giành quyền
kiểm soát Trung Á. Dân
Afghanistan đă mở các cuộc
chiến giàng độc lập từ 1838
đến 1842 và từ 1878 đến 1881
dưới sự lănh đạo của Dost
Mohammed và con của ông,
nhưng đều bị thất bại. Hiệp
ước Anh - Nga 1907 dành cho
Afghanistan quyền tự trị và
đến năm 1919, sau Đại Chiến
thứ I, Anh và Nga trao trả
độc lập cho Emir Amanulla.
Chế độc quân chủ được thiết
lập tại đây từ 1926. Năm
1978 Noor Taraki làm đảo
chánh, lật đổ chế độ quân
chủ và thành lập một chế độ
thân Cộng Sản. Babrak Karmal
kế vị Taraki kư hiệp ước
liên minh pḥng thủ với Liên
Sô. Các tổ chức Hồi Giáo nổi
lên chống lại. Các tổ chức
này được Hoa Kỳ, Pakistan và
các quốc gia Hồi giáo khác
ủng hộ.
TRAO CUỘC CHIẾN VN
CHO LIÊN SÔ!
Quân đoàn 40 Liên Sô bắt đầu
triển khai tại Afghanistan
ngày 25.12.1979, để bảo vệ
chế độ Karmal.
Quân đoàn 40, dưới sự chỉ
huy của Nguyên soái Sergei
Leonidovich Sokolov, gồm 3
sư đoàn pháo cơ giới, 1 sư
đoàn không quân, 1 lữ đoàn
tấn công, 2 lữ đoàn pháo độc
lập và 5 trung đoàn pháo cơ
giới riêng biệt. Tổng cộng,
lực lượng Liên Sô gồm khoảng
1.800 chiếc xe tăng T-62,
2.000 thiết giáp chiến đấu
(AFV)
và
80.000 quân.
Ngày 27.12.1979, 700 lính
Liên Sô trong trang phục
lính Afghanistan, gồm cả các
lực lượng đặc biệt OSNAZ của
KGB và GRU SPETSNAZ từ Alpha
Group và Zenit Group, đă
chiếm các cơ sở chính phủ,
quân đội và thông tin trọng
yếu tại Kabul, kể cả dinh
Tổng thống Tajbeg. Nhiệm vụ
đầu tiên của quân đội Liên
Sô là bảo vệ các thành phố
và các cơ sở chiến lược,
được mở rộng sang cả chiến
đấu với các lực lượng
Mujahideen. Tuy nhiên, quân
đội Liên Sô không thể thành
lập chính quyền bên ngoài
Kabul. Tới 80% vùng nông
thôn vẫn nằm ngoài tầm kiểm
soát của chính phủ.
Zbigniew Brzezinski, Cố vấn
của Tổng thống Hoa Kỳ Carter
đă viết:
"Theo lịch sử chính thức,
CIA đă bắt đầu giúp
Mujahadeen từ năm 1980, có
nghĩa sau khi quân đội Liên
Sô tiến vào Afghanistan ngày
24.12.1979... Hiện chúng
ta đă có cơ hội để trao cho
Liên Sô cuộc Chiến tranh
Việt Nam của họ."
Tới giữa thập niên 1980, với
sự hỗ trợ của Hoa Kỳ, Anh
Quốc, Trung Quốc, Saudi
Arabia, Pakistan và nhiều
nước khác, du kích quân
Afghanistan được huấn luyện
chủ yếu do Hoa Kỳ và
Pakistan đă nổi lên khắp nơi
khiến Liên Sô phải chịu
nhiều tổn thất về quân sự
cũng như bị đặt vào t́nh
trạng căng thẳng trong quan
hệ quốc tế.
Năm 1982, Osama bin Laden đă
vào sâu trong lănh thổ
Afghanistan để thăm ḍ t́nh
h́nh và có khi đă tham gia
vào các trận đánh. Năm 1984,
Osama bin Laden thành lập
một trạm giao liên tại
Peshawar để dưỡng quân. Thấy
Bin Laden là người có khả
năng và có quyết tâm, cơ
quan CIA đă huấn luyện Bin
Laden thành một người biết
tổ chức t́nh báo và chiến
đấu có kỷ thuật cao để chống
lại Liên Sô. Năm 1986, với
sự giúp đỡ của CIA, Bin
Laden thành lập những trại
huấn luyện riêng của ḿnh và
trong 2 năm đă xây dựng được
6 trại. Hoa Kỳ đă viện trợ
vũ khí và phương tiện cho
Bin Laden, nhờ vậy ông đă
trực tiếp điều khiển các
binh sĩ mở 5 trận đánh lớn
với quân Liên Sô và hàng
trăm trận giao tranh lẻ tẻ,
làm quân Liên Sô điêu đứng.
Các lănh đạo Mujahideen rất
chú trọng tới các chiến dịch
phá hoại. Hành động thường
thấy nhất là tấn công các
đường dẫn năng lượng, ống
dẫn dầu, các đài phát thanh,
các trụ sở cơ quan chính phủ,
sân bay, khách sạn, rạp
chiếu bóng, v.v. Từ năm 1985
tới năm 1987, hơn 1.800 hành
động khủng bố đă được ghi
nhận. Tại vùng biên giới với
Pakistan, quân Mujahideen
thường phóng 800 quả rocket
mỗi ngày. Giữa tháng 4 năm
1985 và tháng 1 năm 1987, họ
đă tiến hành hơn 23.500 lần
bắn pháo vào các mục tiêu
của chính phủ.
Những cuộc đàm phán không
chính thức về việc rút quân
đội Liên Sô ra khỏi
Afghanistan đă được tiến
hành từ năm 1982. Tháng 4
năm 1988, Liên Sô đă phải kư
Hiệp định Genève với chính
phủ Pakistan, Afghanistan và
Hoa Kỳ, thoả thuận về các
vấn đề chủ chốt, chấm dứt
chiến tranh và quân Liên Sô
phải rút khỏi Afghanistan
năm 1989. Liên Hiệp Quốc
thành lập một phái đoàn đặc
biệt để giám sát quá tŕnh
rút quân của Liên Sô.
Tổng cộng số thiệt hại nhân
mạng của các lực lượng vũ
trang Liên Sô, quân biên
pḥng và các lực lượng bộ
nội vụ là 14.453 người. Các
đơn vị thuộc tổng hành dinh
mất 13.833 người, Có 469.685
người bị thương và đau ốm,
trong số đó có 53.753 người
(11,44%) bị thương tật hay
chấn động tâm lư và 415.932
người (88,56%) bị đau ốm.
NỒI DA XÁO THỊT
Sau khi Liên Sô rút khỏi
Afghanistan, năm 1992 lực
lượng kháng chiến đă kiểm
soát gần hết toàn lănh thổ
Liên Sô. Các thành phần
kháng chiến cố gắng lôi kéo
các phe phái vào một chính
phủ đoàn kết, nhưng v́ có sự
can thiệp của Pakistan và
Iran nên không thành:
Pakistan muốn Taliban nắm
chủ quyền, nên các phe vũ
trang lại bắn giết lẫn nhau.
Thủ lănh những lực lượng
mạnh nhất chia nhau chiếm
đóng các vùng trong nước.
T́nh trạng vô chính phủ và
sứ quân lại tiếp diễn ở
Afghanistan.
Tháng 4/1994 Tổng Thống cộng
sản Najibullah bị lật đổ,
phe kháng chiến Afghanistan
vào thủ đô Kabul và tuyên bố
thành lập chế độ Cộng Ḥa
Hồi Giáo. Rabbabi trở thành
Tổng Thống. Nhưng liền sau
đó cuộc nội chiến bắt đầu.
Có khoảng 3 triệu người phải
chạy qua Pakistan lánh nạn.
Năm 1995 phe Hồi Giáo
Taliban chiếm được hầu hết
lănh thổ Afghanistan. Ngày
27.9.1996 Tổng Thống Rabbabi
chạy về phí Bắc cùng với các
binh sĩ của ông tiếp tục
chiến đấu. Phe Taliban vào
trụ sở quốc tế ở Kabul bắt
anh em cựu Tổng Thống
Najibullah đem treo cổ giữa
chợ.
Đến năm 1998, phe Taliban
dưới sự lănh đạo của Giáo
chủ Mullah Mohammad Omar,
thường được gọi là Emir al-Momineen,
đă kiểm soát được phần lớn
lănh thổ, cho áp dụng luật
lệ Hồi Giáo một cách khắt
khe, bao gồm các quy định
giới hạn quyền lợi và sinh
hoạt của phụ nữ trong xă hội.
V́ Hoa Kỳ chỉ giúp kháng
chiến quân Afghanistan đánh
Liên Sô, nhưng không giúp họ
xây dựng lại đất nước, nên
hậu quả rất nghiêm trọng.
HOA KỲ TRỞ THÀNH KẺ
THÙ
Khi Liên Sô rút chạy khỏi
Afghanistan vào năm 1989,
Bin Laden trở về Saudi
Arabia. Ngày 2.8.1990 Saddam
Hussein đă đem quân xâm lược
Kuwait. Bin Laden hô hào
khối A-rập giúp Kuwait đẩy
lui sự xâm lược của Iraq.
Ông đề nghị đưa 4.000 quân
Mujahedin của ông từ
Afghanistan về bảo vệ Saudi
Arabia, nhưng bị bác bỏ.
Chỉ vài tuần sau, Hoa Kỳ
tiến vào Saudi Arabia để
giải phóng Kuwait khiến Bin
Laden bất măn vô cùng. Ông
cho rằng vấn đề của người A-rập
phải để người A-rập giải
quyết với nhau, Hoa Kỳ không
được can thiệp vào. Từ đó,
Bin Laden bắt đầu chống Mỹ.
Ông xúi giục các giáo sĩ Hồi
Giáo chống Mỹ và chính quyền
Saudi Arabia. Ông thành lập
trại huấn luyện để huấn
luyện kháng chiến quân. Cảnh
sát Saudi Arabia khám phá ra
trại này và bắt ông phá hủy.
Ông tức giận, đem khoảng
4000 người ông chiêu một
được chạy qua Afghanistan
vào tháng 4 năm 1991. Do sự
thúc đẩy của Mỹ, t́nh báo
Saudi Arabia và Pakistan đă
nhiều lần tổ chức bắt cóc
hay giết Bin Laden, nhưng
không thành công.
Tháng 5 năm 1998 Bin Laden
thành lập tổ chức “International
Islamic Front for Jihad
against America and Israel”
(Mặt Trận Hồi Giáo
Quốc Tế ủng hộ Jihad chống
Mỹ và Israel)
và hô hào chống người Mỹ bất
cứ nơi đâu. Ông c̣n lập một
tổ chức khác lấy tên là
Al-Qaida có nhiệm vụ
thực hiện các vụ khủng bố
quốc tế.
TRẢ CUỘC CHIẾN VN
LẠI CHO MỸ!
Khi quân khủng bố tấn công
Trung Tâm Thương Mại Thế
Giới tại New York ngày
11.9.2001, Bin Laden được
coi như là nghi can đầu tiên
trong biến cố này.
Ngày 7.10.2001, sau khi
Taliban nhiều lần từ chối
giao nộp Bin Laden cho Hoa
Kỳ và lên tiếng thách thức,
Hoa Kỳ và các đồng minh bắt
đầu oanh kích các cơ sở quân
sự và các doanh trại huấn
luyện của quân Afghanistan,
sau đó đổ quân vào.
V́ thiếu kinh nghiệm, thay
v́ lợi dụng những đồi núi và
hang động hiểm trở của
Afghanistan để dùng du kích
chiến chống lại liên quân,
Taliban và Al-Qaida lại
thiết lập các căn cứ quân sự
để chống đỡ. Chỉ 5 tuần sau,
với sự yểm trợ của không
quân Mỹ, liên quân đă chiếm
thành phố ṇng cốt
Mazar-i-Sharif và thủ đô
Kabul. Ngày 7.12.2001, chế
độ Taliban sụp đổ hoàn toàn
khi quân sĩ bỏ trốn khỏi
pháo lũy pḥng thủ cuối cùng.
Tháng 12/2001, Hamid Karzai,
một người Pastun thuộc nhóm
sắc tộc chiếm đa số ở
Afghanistan, đă từng du học
ở Mỹ, được Mỹ đưa ra lănh
đạo chính quyền lâm thời của
Afghanistan. Sau một cuộc
bầu cử, tháng 12/2002 ông
chính thức trở thành Tổng
thống Afghanistan.
Tháng 8/2003, theo nghị
quyết của Hội Dồng Bảo An
LHQ, khối NATO thành lập Lực
Lượng Yểm Trợ An Ninh Quốc
Tế (International Security
Assistance Force - ISAF) để
bảo vệ an ninh ở Afghanistan
dưới sự ủy nhiệm của Liên
Hiệp Quốc. Nhiệm vụ của ISAF
lúc đầu là bảo vệ an ninh
cho Kabul và vùng phụ cận.
Nhưng mọi sự đă không êm
xuôi như vậy. Osama Bin
Laden và lănh tụ Taliban
Mullah Muhammad Omar vẫn
chưa bị bắt. Các thành viên
Al-Qaida và Mujahideen từ
các bộ phận khác nhau của
thế giới Hồi Giáo, từng
chiến đấu trong hàng ngũ
Taliban c̣n sống sót, đă
chỉnh đốn lại hàng ngũ và
phản công bằng chiến thuật
du kích chiến. Tháng 5/2005,
kháng chiến quân bắt đầu mở
những cuộc tấn công liên tục
vào liên quân. Năm 2006 là
năm cuộc chiến trở nên dữ
dội nhất. Quận đội Hoa Kỳ từ
10.000 phải tăng lên 18.000.
Kháng chiến quân đă xâm nhập
vào Nam Afghanistan, khủng
bố dân làng địa phương và
tấn công cả quân Afghanistan
lẫn Hoa Kỳ.
Tháng 8/2006, quân NATO phải
tổ chức nhiều cuộc hành quân
ở Nam Afghanistan với liên
minh do Hoa Kỳ cầm đầu. Đây
là những cuộc hành quân rất
căm go, được coi là những
cuộc hành quân nguy hiểm
nhất mà NATO đă đảm nhận
trong lịch sử 57 năm của tổ
chức này.
Để đối
phó với t́nh h́nh, Quân Đội
Afghanistan (Afghan
National Army - ANA)
được thành lập. NATO hy vọng
sẽ huấn luyện và trang bị
cho khoảng 120.000 quân
Afghanistan trong 5 năm với
chi phí khoảng 17 tỷ USD để
họ tự bảo vệ lấy xứ sở của
họ. Một nguồn tin cho biết
Mỹ và NATO đă huấn luyện
được khoảng 80.000 quân
Afghanistan. Nhưng khả năng
và kinh nghiệm chiến đấu của
quân đội Afghanistan hiện
nay chỉ ngang với địa phương
quân và nhân dân tự vệ của
VNCH mà thôi.
NATO và liên quân đă cố gắng
kết hợp giữa các chiến dịch
quân sự và sự phát triển dân
sự với hy vọng rằng trong
một thời gia, chính phủ
Afghanistan sẽ đủ mạnh để "tự
lực cánh sinh". Nhưng thực
tế lại không đúng như điều
NATO mong muốn: T́nh h́nh an
ninh ở Afghanistan đang ngày
càng xấu đi.
Hiện nay tại Pakistan có
khoảng 7 triệu người thuộc
sắc tộc Taliban, cộng thêm
khoảng 3 triệu người Taliban
tỵ nạn ở biên giới Pakistan
và Afghanistan. Do đó,
Taliban và Al-Qaida đă biến
vùng biên giới đầy núi non
hiểm trở này thành hậu cứ và
khu an toàn của kháng chiến
quân. Hoa Kỳ đă yiểm trợ
Tướng Pervez Musharrat lên
làm Tổng Thống Pakistan với
hy vọng ông sẽ hợp tác với
liên quân trong việc tảo
thanh kháng chiến quân,
nhưng Tướng Musharrat đă
không thể thực hiện được
điều Hoa Kỳ mong muốn v́ ba
lư do chính sau đây:
(1) Các nhóm Hồi Giáo ủng hộ
kháng chiến quân cương quyến
phải đối sự xâm nhập của
liên quân vào Pakistan.
(2) Taliban và Al-Qaida dọa
nếu chính quyền Pakistan để
cho liên quân xâm nhập vào
biên giới Pakistan, họ sẽ
biến Pakistan thành biển máu
như ở Iraq.
(3) Pakistan không bao giờ
muốn diệt Taliban v́ Taliban
vốn là cánh tay mặt của
Pakistan. Nếu liên quân thất
bại, Pakistan sẽ lại yểm trợ
Taliban lănh đạo đất nước
Afghanistan.
Liên quân c̣n gặp một khó
khăn khác là sự yểm trợ của
Iran cho kháng chiến quân cả
về vũ khí lẫn tiếp liệu. Tài
liệu của Tây phương cho biết
trong năm 2007, Iran đă gởi
nhiều vơ khí cho Taliban.
Đại Tá Rahmatullah Safi, chỉ
huy cảnh sát Afghanistan,
cho biết đă bắt được nhiều
vơ khí từ Iran sang gồm có
chất nổ C-4. ḿn chống tăng,
súng cối 107 ly, AK47, v.v.
Tại sao Taliban có thể phục
hồi một cách nhanh chóng như
vậy? Ông Christophe
Jaffrelot, Giám Đốc Trung
Tâm Nghiên Cứu Quan Hệ Quốc
Tế Pháp CERI đă đưa ra một
số lư do như sau:
Trước tiên, không thể phủ
nhận tài năng tổ chức của
hai nhân vật lănh đạo kháng
chiến quân. Giáo sĩ Omar,
thủ lănh Taliban, và trùm
khủng bố Ben Laden, thủ lănh
Al Qaida, có lẽ đang ẩn náu
ở vùng biên giới
Pakistan-Afghanistan và lănh
đạo cuộc kháng chiến. Omar
thiết lập một mạng lưới cơ
sở và thận trọng không để
một cán bộ chỉ huy nào trụ
lâu ở một chỗ để tạo uy tín
cá nhân.
Về phần Ben Laden, một trong
những cái hay của ông là
trao bớt quyền cho những
thuộc hạ có khả năng thích
nghi với t́nh h́nh và điều
kiện hoạt động tại địa
phương. Điển h́nh là có khá
nhiều người được gọi là “thủ
lănh số ba” bị bắt tại
Pakistan.
Thứ
hai là các cán bộ của kháng
chiến quân được lệnh phải
hết sức giúp đỡ dân chúng để
được dân che chở. Hiện nay,
chiến dịch trồng thuốc phiện
đang giúp dân có cuộc sống
khá hơn
(sẽ
nói sau).
Thứ ba, không phải tất cả
các đồng minh trong NATO đều
hào hứng chiến đấu. Các nhà
lập kế hoạch của NATO giờ
đây phải chấp nhận một thực
tế là người Hà Lan và người
Canada sẽ rút khỏi các hoạt
động chiến đấu ở Afghanistan
vào tháng 11/2010 và chỉ tập
trung vào công tác đào tạo,
huấn luyện quân đội nước chủ
nhà. Điều này sẽ đẩy áp lực
về phía Anh, buộc nước này
phải xem xét lại mức độ tận
tuỵ của ḿnh.
Thứ tư, Giáo sĩ Omar đă khôn
lanh từ bỏ chủ trương chống
trồng cây á phiện do ônh đưa
ra lúc c̣n nắm quyền.
Trong phúc tŕnh hằng năm
đưa ra ngày 5.3.2008, Ủy Ban
Kiểm Soát Ma Túy của Liên
Hiệp Quốc nói rằng trong năm
2007, việc trồng cây thuốc
phiện tại Afghanistan đă lên
tới cao nhất từ trước tới
nay mặc dầu có những nỗ lực
của quốc tế để giúp dẹp bỏ
t́nh trạng này.
Ủy Ban cho biết việc trồng
cây thuốc phiện đă gia tăng
17% so với năm trước và việc
sản xuất thuốc phiện đă đạt
tới 8.200 tấn vào năm 2007.
Afghanistan đă chiếm khoảng
93% số thuốc phiện trên thị
trường thế giới. Trung tâm
buôn bán thuốc phiện nhiều
nhất là tỉnh Helmand ở miền
Nam Afghanistan và việc buôn
bán ma túy đă trở nên tinh
vi hơn.
Việc trồng cây thuốc phiện
dưới sự bảo trợ của kháng
chiến quân có thể bảo đảm
cuộc sống của người dân nên
đă thu hút một số lớn dân
chúng đi theo Taliban để có
cuộc sống khá hơn. Buôn bán
ma túy bất hợp pháp đă trở
thành nguồn lợi chính của
Taleban.
Ông Antonio Maria Costa,
Giám đốc Cơ quan pḥng chống
ma túy và tội phạm của LHQ,
cho biết hiện nay các viên
chức chính phủ Afghanistan,
từ nghị sĩ cho đến cảnh sát,
đều có liên quan đến hoạt
động buôn bán ma túy.
Theo tướng David Richards,
chỉ huy lực lượng NATO tại
Afghanistan, cho rằng nước
này hiện đang ở ngă rẽ quan
trọng: phần lớn dân chúng
tại Afghanistan sẽ ngả về
phe Taliban nếu họ không
thấy cải thiện về mức sống
trong ṿng 6 tháng tới.
Một nhà báo bị Taliban bắt
giữ gần đây cho biết một thủ
lĩnh cấp cao của phong trào
này đă xác định rơ họ cần 20
năm để đánh đuổi binh sĩ
ngoại quốc ra khỏi đất nước
chứ không đơn giản chỉ trong
vài tháng hay vài năm.
Bây giờ các phe đối ngịch
của Hoa Kỳ có thể nói: “Trao
lại cho Hoa Kỳ cuộc Chiến
tranh Việt Nam của họ."
DECENT INTERVAL?
Nói chuyện với đài BBC, ông
Jaap de Hoop Scheffer, Tổng
Thư Kư NATO, nói Afghanistan
là mặt trận hàng đầu trong
cuộc chiến chống khủng bố,
và nếu người ta không giải
quyết khủng bố tại
Afghanistan th́ hậu quả sẽ
lan tới các nước phương Tây,
“tới London, Brussels,
Amsterdam”. Ông xác định
rằng sứ mạng của liên quân
tại Afghanistan không hề
thất bại, mặc dù c̣n nhiều
thách thức lớn đặt ra, trong
đó có vấn đề huấn luyện và
cấp trang thiết bị cho quân
đội quốc gia Afghanistan.
Tuy nhiên, ông nhấn mạnh
rằng sứ mạng của NATO tại
Afghanistan là vấn đề cần
thiết chứ không phải một sự
lựa chọn.
Nhưng
đó không phải là quan điểm
của Chuẩn tướng Mark
Carleton-Smith, người lănh
đạo Lữ đoàn không kích 16
của quân Anh ở Helmand.
Tướng Carleton-Smith nói với
tờ Sunday Times rằng không
thể mong đợi "chiến thắng
quân sự mang tính quyết định"
ở Afghanistan. Mục tiêu của
các chiến dịch chỉ nhằm bảo
đảm quân đội Afghanistan có
thể tự kiểm soát t́nh h́nh.
Ông nói sẽ không thực tế khi
mong đợi lực lượng đa quốc
gia quét sạch tất cả các
nhóm nổi dậy có vũ trang ra
khỏi nước này. Theo ông,
"Chúng
ta sẽ không thắng cuộc chiến
này".
Tướng
Carleton-Smith nói tiếp:
"Nếu
Taleban sẵn sàng ngồi phía
bên kia của bàn đàm phán và
nói chuyện về việc ổn định
chính trị, th́ đó chính là
cái tiến bộ sau những đợt
càn quét như thế này.”
Phóng viên Martin Patience
của BBC ở Kabul nói b́nh
luận của tướng
Carleton-Smith mang âm hưởng
của những ư kiến thường gặp
ở đây, dù hiếm khi lên báo,
trong giới ngoại giao và
quân sự Anh ở Afghanistan.
Năm 2006, NATO có 33.000
quân ở Afghanistan, trong đó
có 13.250 quân Hoa Kỳ. Năm
2008, NATO có đến 42.000
quân, trong đó có 15.000
quân Hoa Kỳ và 7.800 quân
Anh. Tính đến ngày
25.1.2009, cuộc chiến đă gây
ra cho 19.529 người bị chết
và 51.924 bị thương.
Tổng Thống Obama đă ra lệnh
xem xét lại chiến lược của
Mỹ ở Afghanistan. Ông muốn
tăng quân số Mỹ ở
Afghanistan lên khoảng
30.000 quân. Bộ Trưởng Quốc
Pḥng Gates nói rằng kế
hoạch chiến tranh mới sẽ tập
trung vào "những việc rất cụ
thể", chẳng hạn như thiết
lập quyền kiểm soát tại
nhiều vùng ở Afghanistan,
truy quét al-Qaeda và cung
cấp các dịch vụ, an ninh cho
người dân Afghanistan.
Hôm 3.11.2007, Tổng Thống
Karzai đă kêu gọi cộng đồng
quốc tế Afghan hoá
(Afghanization)
cuộc chiến chống khủng bố.
Nhưng không ai tin rằng sau
khi Quân Đội Quốc Gia
Afghanistan được huấn luyện
và cấp trang thiết bị, quân
đội này có thể giữ được
Afghanistan. Trên 50.000
quân NATO (và sắp
tăng cao hơn)
với vơ khí tối tân nhất mà
không b́nh định được, làm
sao đoàn quân thô sơ này có
thể bảo vệ được Afghanistan?
Tổng thống Karzai tỏ ư muốn
thương thuyết với
Taliban-Afghanistan và loại
trừ các thành phần Ả rập và
Pakistan. Nhưng đây không
phải là chuyện dễ dàng, v́
không ai biết được cơ cấu tổ
chức của Taliban thực sự như
thế nào và không chắc ǵ các
thành phần Ả rập và Pakistan
chịu đứng bên ngoài.
Qua kinh nghiệm “Đồng
Minh tháo chạy” ở Nam
Việt Nam, với các kế hoạch
mà Tổng Thống Obama và Bộ
Quốc Pḥng Mỹ đưa ra, chúng
ta thấy lịch sử đang tái
diễn tại Afghanistan: Trước
khi trao quyền lại cho chính
quyền Afghanistan và bỏ chạy,
Hoa Kỳ đă tăng thêm quân để
gây thiệt hại nặng cho phe
kháng chiến và đẩy phe này
ra xa thủ đô Kabul, đồng
thời cũng cố cho chế độ ở
Kabul vững mạng hơn lên, để
tạo ra một gian đoạn mà
Kissinger gọi là
“decent interval”,
tức một
“khoảng cách vừa phải”.
Đây là khoảng cách được ước
tính từ một đến hai năm, một
khoảng cách mà phiếm quân có
thể kiện toàn lại lực lượng
và tiến chiếm Kabul. Lúc đó,
Mỹ và liên quân đă bay xa
rồi!
Lữ Giang