TRỊNH CÔNG SƠN VÀ NHỮNG HOẠT ĐỘNG NẰM VÙNG

(Liên Thành)

   (3)

 

Những phân tích của CSQG Thừa Thiên Huế và suy nghĩ, ư kiến của tôi về Trịnh Công Sơn

     Là một cán bộ điều khiển TCS trong chiến địch xâm nhập vào hàng ngũ các tổ chức Cộng Sản tại Hu, trong một thời gian khá dài, BCH CSQG Thừa Thiên Huế và tôi có những nhận xét sau đây.

1- Mặc dầu hợp tác với cơ quan t́nh báo quốc gia nhưng trái tim của TCS  đă dành cho cộng sản.

2-Những xáo trộn chính trị, những cuộc biểu t́nh , đ́nh công băi thị, những ngày tuyệt thực, những đêm không ngủ, những màn văn nghệ đấu tranh  phản chiến, đ̣i ḥa b́nh (như đ̣i kẹo? nghe thật là dễ! thật là ngây thơ!), đ̣i người Mỹ rút quân, của đám trí vận nội thành, diễn ra triền miên tại Đại Học Huế,  trên khắp ngỏ đường của cố đô. Công khai , hoặc bí mật, TCS đều góp tay vào.

3- Nỗi sợ lớn nhất trong đời TCS là sợ đi lính. V́ thế, bằng mọi giá, chấp nhận mọi điều kiện, để y được bao che trốn lính. Ngoài ra, để chắc ăn, TCS c̣n quyết tâm ve văn các giới chức cao cấp của chính quyền VNCH thích nhạc của y, để cho y dễ dàng trốn lính. TCS đă trở thành con người hèn hạ thiếu tư cách

Trịnh Cung nói:

“TCS sai lầm với ngừoi Cộng sản như sau:

Không ở trong đường dây của một tổ chức và chịu sự lănh đạo của một tổ chức đó.”

      Phát biểu của Trịnh Cung hoàn toàn dựa trên cảm tính, không dựa trên sự kiện. Phát biểu này hoàn toàn sai sự thật.

     Ông Trịnh Cung, theo ghi nhận của CSQG, đă đổi tên từ Nguyễn văn Liễu ra thành Trịnh Cung, không chỉ bởi t́nh bạn với TCS, mà c̣n bởi quan hệ t́nh cảm với cô em gái TCS là Trịnh Vĩnh Thúy. Có thể v́ mối ràng buộc t́nh cảm nhiều mặt đă che mờ sự sáng suốt, nên Trịnh Cung đă không biết rằng ông anh rễ hụt đang hoạt động cộng sản.

     Tôi xin xác định: Trịnh Công Sơn nằm trong tổ chức trí vận của cơ quan Thành Ủy Việt Cộng Huế hẳn hoi. Và cán bộ lănh đạo chỉ huy TCS là Lê Khắc Cầm

      TCS đă nằm trong tổ chức nằm vùng tại Huế. Từng nhúng tay phối hợp giải thoát Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng phủ Ngọc Phan, theo chỉ thị của B5 và thành ủy. Sau này, những tên đại ác đó trở thành đao phủ thủ Tết Mậu Thân. TCS nghĩ ǵ khi viết và hát: “Chiều đi qua băi dâu, hát trên những xác người, tôi đă thấy, những hố hầm, đă chôn vùi thân xác anh em…”

     Xin hỏi vong hồn TCS, ai chôn xác anh em? Ai đă đập đầu anh em? Và ai đă giúp giải cứu những đại đồ tể này, để trở về giết dân lành Huế? TCS có trách nhiệm trong chuyện này hay không? Xin hỏi vong hồn ông?

     Biết rất rơ ai gây ra chuyện thảm sát rùng rợn tại quê hương của chính ḿnh, nhưng TCS sau đó vẫn tiếp tục hoạt động nằm vùng. TCS c̣n có trái tim không? Có t́nh nguời không? Rồi TCS vẫn viết nhạc phản chiến, mục đích phản đối chiến tranh một chiều. Có nghĩa là TCS chỉ phản đối cuộc chiến đấu của người đang phải tự vệ. C̣n th́ TCS ủng hộ và tiếp tay cho sự xâm lăng bằng vũ khí của CS đối với người dân Miền Nam. Như vậy, thử hỏi TCS có lương thiện không? Những lời lẽ mang tính triết lư về thân phận con người, trong nhạc TCS có thật sự từ trái tim anh ta?  Nó có chút t́nh người nào không? Hay chỉ là những giai điệu vay mượn dối trá, phục vụ cho ác quỷ?

    Trịnh Công Sơn phối hợp thưởng xuyên với lực lượng Sinh Viên Giải phóng thành phố Huế của trường Đại Học Huế, nhằm thi hành công tác dân vận, trí vận, qua những hội thảo, ca nhạc phản chiến. Tên tuổi đám CS nằm vùng có liên hệ chặt chẽ với y tôi đă viết ở phần trên.

    Theo Trịnh Cung, Trinh Công Sơn:

Không dám thoát ly theo MTGPMN”. Điều này hoàn toàn không đúng, bởi lẽ:

     Vai tṛ và trách nhiện của TCS rất quan trong trong việc gây suy sụp tinh thần yêu nước của nhiều tầng lớp thanh niên Miền Nam Việt Nam. Qua những bản nhạc phản chiến, TCS đă tạo được một t́nh trạng tâm lư ươn hèn chủ bại cho một số người Miền Nam. Một số khác phản ứng chống chính quyền, gây bất lợi về mặt chính trị cho quốc gia. Như vậy, TCS đă và đang thực hiện được sứ mạng mà CS rất cần thời bấy giờ

    Nếu TCS thoát ly, th́ nhạc TCS sẽ bị chính quyền cấm. Và như thế th́ làm sao có những buổi hội thảo chống chiến tranh? Làm sao TCS có thể đích thân tham dự, phổ biến nhạc phản chiến? Làm sao trở thành thần tượng, lôi cuốn đông đảo giới trẻ tham dự tại các trường Đai học Huế, Saig̣n, Đà Lạt?

    Về phương diện nầy, ta thấy ngay, MTGP đă khôn ngoan để TCS ở lại hậu phương địch, có lợi nhiều hơn là rút TCS ra mật khu.

    Hơn nữa nếu TCS thoát ly ra mật khu, th́ không phải tự ư y quyết định được, mà do Thành ủy Huế. Y không gặp nguy hiển như Tường và Phan, th́ tại sao phải điều y ra mật khu? Trong khi nhu cầu hiện diện của y tại các đô thị, để hổ trợ cho các tầng lớp quần chúng đấu tranh, rơ ràng có lợi cho MTGP nhiều hơn. 

Có một vài sự việc liên quan đến TCS tôi vẫn thuởng nghe trên một số báo chí, diễn đàn tranh căi bàn luận: 

1- Trinh Cung và một vài người đă: nói trong Mậu thân 1968 Trinh Công Sơn bị công sản giết hụt.

    Ai giết hụt TCS? Hoàng phủ ngọc Tường? Hoàng Phủ Ngọc Phan? Nguyễn Đắc Xuân?

    Ba tên ác quỹ này khi đó đang ở cánh Bắc của trận đánh Huế. Tức vùng chiến trận Quận I và Quận II. Cả ba đang say sưa lấy máu tươi, giết đồng bào vô tội, làm ǵ có th́ giờ để mà sang quận III, nơi TCS trú ngụ? Mà nếu có qua được Quận III chăng nữa, th́ cũng chỉ để ôm nhau vui mừng, cùng hát bài: “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. V́ TCS với bọn này “vừa là đồng chí, vừa là anh em mà”

    Tôi khi đó là phó Trưởng ty CSĐB, và là Quận trưởng quân III, vùng TCS trú ngụ. V́ vậy tôi biết rơ chuyện nầy lắm, xin đừng bịa đặt. 

    2-Ngày 30/4/1975 TCS cùng gia đ́nh đă vào Phi trưởng Tân Sơn Nhất để đi cùng Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ, nhưng TCS và gia đ́nh đă bị ông Kỳ bỏ rơi. Lại một chuyện bịa đặt nữa.

     Ngày 28 tháng 4/ 1975 tôi gặp TCS tại một địa điểm đă hẹn trước, tại thành phố Saigon. Tôi nói với TCS:

- “Tôi là người sẽ đưa anh đi. Đă có phương tiện cho anh và gia đ́nh. Mỗi người chỉ mang một xách tay nhỏ mà thôi”.

TCS đă trả lời tôi:

- “Cám ơn Liên Thành, nhưng ḿnh quyết định ở lại. Người cần đi là Liên Thành, nên đi gấp đi”.

   Tôi chia tay TCS khoảng 11 giờ trưa ngày 28 tháng 4 năm 1975.

    Sáng 30 tháng 4 năm 1975 khi tôi đang ở trên tàu ngoài vùng biển Vũng Tàu, th́ TCS hát bài “Nối Ṿng Tay Lớn” trên đài phát thanh Saig̣n. TCS đón những người anh em đồng chí của TCS vào thành phố, để nối ṿng tay lớn của quỷ, của lạc hậu, nghèo đói, cơ cực. Người chỡ TCS đến đài phát thanh Saigon sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngoài Nguyễn Hữu Đống c̣n có Nguyễn Hữu Thái. Nguyễn hữu Thái là tên đặc công thuộc thành ủy Saig̣n, thủ phạm tung lựu đạn giết chết Giáo sư Nguyễn văn Bông Viện trưởng Học viên Quốc Gia Hành chánh

    Cuộc chiến đă chấm dứt hơn 34 năm qua, nhưng ṿng tay của qủy mà TCS đă mơ uớc để “nối ṿng tay lớn” vẫn c̣n siết chặt vận mệnh dân tộc. Hẳn TCS dưới suối vàng vẫn c̣n vui lắm, v́ có nhiều người vẫn c̣n ngưỡng mộ bài hát “Nối Ṿng Tay Lớn” này!

  Cái phi lư của hồi kết thúc của cuộc chiến này, mà một người thuộc thế hệ một rưỡi như Bác sĩ Châu An Huy Thành, trong một bài viết, đă phải ngậm ngùi:

“ Kể từ ngày 30/4/1975 đến nay, trong tâm khảm của tất cả ngừoi Việt Nam đều không nguôi câu hỏi: Tại sao Miền Nam lại thua? Tại sao cái đúng lại thua cái sai? Tại sao cái ác lại thắng cái thiện? Câu hỏi này không những đối với người Việt ở Miền Nam mà c̣n là câu hỏi cho cả thế hệ thanh niên lớn lên sau cuộc chiến tranh trong cả nuớc. Và măi măi sẽ là câu hỏi đau thuơng cho lịch sử việt Nam muôn đời sau”.

   Tôi đă phải cúi mặt khi đọc câu hỏi này

   Phải, đúng, thế hệ của chúng tôi đă có lỗi với quê hương, với đồng bào. Chúng tôi đă để cho “Cái đúng thua cái sai. Cái ác thắng cái thiện”.

   Thế nhưng chúng tôi đă thua v́ không c̣n súng đạn, để chống lại súng đạn của toàn bộ lực luợng CS quốc tế. Chúng tôi có lỗi, nhưng chúng tôi cũng đă tận lực.

   Ai đă gây ra chuyện không c̣n súng đạn này? Truy nguyên câu hỏi, chúng ta phải nhận thấy rằng, cái đau của Miền Nam là đă có những kẻ thờ ma CS, nối giáo cho giặc. Đă giúp tạo ra những biến động chính trị tại Sài G̣n và tại Miền Trung. Lửa của những cuộc xuống đường, tự thiêu, đấu tranh bạo động, đă là nguyên nhân cho phong trào phản chiến quốc tế và tại Mỹ. Cuối cùng, một số kẻ phản chiến tại Mỹ trở thành những vị dân cữ, nghị sĩ.. thẳng tay cắt viện trợ cho Miền Nam, một xu cũng chẳng! CS đă đi bộ vào Miền Nam, ngồi xổm lên ngôi vị thống trị, gây bao tàn hại cho đất nước, bán đứng tiền đồ non sông cho Bắc Kinh.

   Trong suốt chiều dài cuộc chiến, Quân Lực VNCH, lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia, đă chế ngự được cái sai, họ đă bóp nát đựơc cái ác. Họ đă bảo vệ được bở cơi, bảo vệ được sinh mạng và tài sản của đồng bào. Thế nhưng, bên cạnh đó, là những kẻ lănh đạo quân sự cũng như hành chánh, các vị gọi là “ chính trị gia” đă ươn hèn xu nịnh, đă bợ đỡ những thế lực tôn giáo đen tối để được vinh thân. Họ nhắm mắt làm ngơ, mặc đầu biết rơ rằng, những kẻ lănh đạo tôn giáo mà họ đang dựa vào, là những tên Việt Cộng nằm vùng. Như Trí Quang, Thiện Siêu, Đôn Hâu, Chánh Trực, Như Ư v..v… họ không dám cuỡng, dám chống lại bọn chúng. V́ chống lại, họ sẽ mất hết danh vong tiền tài chức tước. Họ thuần phục Trí Quang, Đôn Hậu, Thiện Siêu, Chánh Trực thuần phục thần linh.

     Ngoài những tên Cộng Sản đội lốt tu hành mà tôi vừa kể trên ,c̣n có một đám trí thức khoa bảng, sinh viên, đă được ông bà cha mẹ của bọn chúng dùng tiền bạc, dùng lúa gạo, dùng thực phẩn, dùng tinh hoa lễ nghĩa, đạo đức của miền nam nuôi nấng dạy dỗ, đào tào chúng nên người, để rồi, một sớm một chiều, chúng quay lại phản bội ông bà, cha mẹ, anh em, bạn bè, đi theo Cộng Sản. Chúng đem AK về thành phố bắn phá, sát hại đồng bào. Bọn này là ai? bọn chúng là đám VC nằm vùng, là đám thành phần thứ ba, là đám giáo sư và sinh viên tại Huế mà tôi đă nêu tên họ nhiều lần ở phần trên. Và tôi sẽ lập đi lập lại những cái tên này cho đến măn đời tôi.  Điển h́nh là: Lê văn Hảo, Hoàng phủ ngọc Tuờng, Ngô kha, Trịnh công sơn, nguyễn đắc Xuân, Phan duy Nhân, Phạm thị Xuân Quế. Và quá nhiều.... 

    Từ sau 1963 đến 1972 đám VC đội lốt tu hành phối hợp với đám trí thức, SV cơ sở nội thành VC, đă phá nát miền nam, đặt biệt là Huế. Hậu quả của  những vụ tranh đấu của Trí quang 1966, vụ tàn sát đồng bào Huế trong Mậu Thân 1968, vụ mưu toan tổng nỗi dậy tại Huế vào 5/1972 để chiếm Huế làm thủ đô cho MTGPMN, trước khi kư ḥa đàm Paris 1973, tất cả chính là con đường dẫn tới hậu quả đau thương của ngày 30/4/1975.

     Sau 30/4, TCS đă không đuợc sử dụng. T́nh trạng này là chung cho tất cả nhóm chính trị thuộc cái gọi là MTGPMN, chứ không riêng ǵ TCS. Cũng may cho TCS, sau này gặp bà Phan Lương Cầm, vợ thứ hai của Vơ văn Kiệt. Bà Phan Luơng Cầm Cầm là con nuôi của Thiếu úy Phan tử Lăng trong quân đội Pháp tại Huế. Sau này Phan tử Lăng trở thành đại tá trong quân đội Nhân dân của Vơ nguyên Giáp. Bà Cầm say mê nhạc Trịnh Công Sơn, và nhờ đó, Trịnh Công Sơn được Sáu Dân, tức Vơ văn Kiệt cứu vớt. Đời TCS bắt đầu sang một trang mới. Cất cánh giàu sang phú quí, quay lại hất hủi đám Trịnh Cung , Nguyễn hữu Đống và đám bạn bè tranh đấu cũ tại Huế, mà đă một thời tận sức ,tận ḷng giúp đơ TCS và gia đ́nh y,.

    Giấc mộng cưối đời của TCS là mong muốn trở thành đảng viên đảng Cộng Sản Việt Nam. Đúng như như Trịnh Cung đă viết trong bài “TCS và tham vong chính trị”. Khi giấc mộng vàng này bị Hoàng Hiệp, chính trị viên của Hội Âm Nhạc thành phố HCM, và cũng là cán bộ trách nhiệm quản lư TCS ngăn chận, bóp nát, th́ TCS tức giận, phản ứng bắng lời những lẽ tục tĩu mà tôi không dám lập lại. Nhưng tôi không hề ngạc nhiên là TCS đă nói như vậy. Xin đọc bài của TC để biết TCS đă nói ǵ với Hoàng Hiệp

    TCS muốn trở thành đảng viên CS chẳng phải v́ lư tưởng hoặc thiết tha ǵ với đảng CS Việt Nam lúc đó nữa, mà v́ quyền lợi của một đảng viên được hưởng khi c̣n sống và ngay cả khi đă chết.

   Những ngày bênh họan, gần kề cái chết, mong ước của  CTS là được an nghỉ trong nghĩa trang dành cho những đảng viên cộng sản.

    Ngày 1/4/2001 TCS trút hơi thở cuối cùng. Gia đ́nh TCS và nhất là Trịnh Xuân Tịnh, người em trai thứ hai của TCS đă vất vả chạy chọt, để cho TCS đuợc an nghỉ tại nghĩa trang dành cho đảng viên CS trong thành phố Sài G̣n, nhưng đă thất bại.

     TCS bị chôn tại nghĩa trang G̣ Dầu Hạ. Đó là nghĩa trang b́nh thuờng, không như uớc muốn. Nơi an nghỉ của những người mà bọn cộng Sản thường gọi là Ngụy Quân , Ngụy Quyền, Ngụy dân của chính quyền cũ. 

     Ba mưoi bốn năm đă trôi qua, nhiều tranh luận về “thiên tài” TCS,  hắn là ai? là Quốc gia hay Cộng sản?

    Là người, v́ lư do nghề nghiệp, cùng thế hệ, tuổi đời suưt soát nhau, TCS là bạn của anh tôi, thành phố Huế lại nhỏ, nên tôi biết rất rơ và sâu về TCS. Nhưng tôi vẫn im lặng. Không phải v́ sợ khi phải đụng đến “Thiên tài” Trịnh Công Sơn của một số không nhỏ những người đă và đang hết ḷng xuưt xoa ngưỡng mộ, mà thật t́nh v́ trong ḷng xem thường TCS.

    Bất hạnh thay quê hương xứ Huế và đất nước Việt Nam lại có “thiên tài” kiểu này. Đă từ lâu rồi, ít khi tôi muốn nhắc đến tên TCS. Rất nhiều người hỏi tôi về TCS, v́ họ biết là tôi biết tận kẻ răng chân tóc toàn bộ nhóm nằm vùng Huế. Họ muốn tôi xác nhận TCS là ai? Có hoạt động CS không? tôi chỉ cười mà không nói. Thật ra th́ cũng có phần muốn chờ xem có ai đó ngoài tôi ra, nói lên điều này. Bởi v́ tôi tin rằng, tôi không phải là nguời duy nhất biết con người thật của TCS

     Nhưng sau hai bài viết của Trịnh Cung, và anh Bằng Phong Đặng văn Âu, gây tranh luận giữa hai phe chống và bênh TCS, tôi quyết định nói ra toàn bộ sự thật. V́ bản thân hai bài viết cũng như rất nhiều ư kiến về TCS đều thiếu sót, mù mờ. Cũng dễ hiểu, v́ cả hai tác giả trên có lẽ đều không biết nhiều, biết sâu về TCS, th́ làm sao độc giả có thể t́m cho ḿnh một thái độ, một lư do nào đó để tiếp tục, hoặc yêu, hoặc hận. V́ thế mà tôi đă phải nói ra những ǵ mà tôi biết, rồi quư vị và lịch sử tùy nghi suy nghĩ. Yêu vẫn cứ yêu, ghét vẫn cứ ghét. Không sao cả!.

    Hay là quư vị có thể b́nh tĩnh hơn, để đánh giá và chọn cho ḿnh một thay đổi t́nh cảm nào đó?    

     Đương nhiên, những ǵ tôi vừa tŕnh bày trên sẽ gây sóng gió đụng chạm. Con người b́nh thường ai cũng muốn sóng yên biển lặng, tôi cũng không khác. Nhưng v́ là người mang bản chất đương đầu, thấy việc sai trái khó thể làm ngơ, th́ giữa sự thật và sóng gió, tôi chọn sự thật.

    Tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm những ǵ tôi nói về TCS . Tôi sẵn sàng tranh luận với bất kỳ cá nhân nào, tổ chức nào muốn cùng tôi tranh luận về TCS ở bất cứ nơi nào, ngày giờ nào, trên các diễn đàn công luận. Nhưng tôi sẽ không tranh luận với bất cứ ai chỉ dùng bút danh, bút hiệu mà không có tên tuổi lư lịch thật, cũng như những ai không có những quan hệ ràng buộc tuơng đối với TCS, để có thể đưa ra những thông tin khả tín. Bởi v́ nếu như thế, th́ tôi xin trả lời như thế này: tục ngữ VN ḿnh có câu: “ nói chuyện với cái đầu gối c̣n sướng hơn”

   Có một điều làm tôi áy náy. Đó là khi nghĩ đến người bạn, người đồng đội cũ, một người rất dễ thưong, đại úy Trịnh Công Hà. Xin cho tôi gởi một lời xin lỗi độc nhất đến người bạn thân này

  “Xin lỗi Trịnh Công Hà. Tôi không c̣n cách nào khác, tôi phải nói ra sự thật. Mất miền Nam là trách nhiệm của chúng ta. Tôi và bạn cùng chung lư tưởng và chiến tuyến. Nhưng bất hạnh thay, anh của bạn th́ không. Anh của bạn đă nối giáo cho giặc, rồi th́ giặc bán đứng giang sơn!. Tôi có c̣n chọn lựa nào không?,

    Trịnh Công Hà! Xin lỗi bạn.

Và có ai đó đặt câu hỏi cho tôi là sao không viết khi TCS c̣n sống? Sao không để TCS yên nghĩ. Thưa quư vị, tôi khó có thể viết khi TCS c̣n sống là bởi TCS có nhiều khả năng vẫn c̣n đang hoạt động cho t́nh báo ngoại quốc, có nhiều điều không thể bạch hóa. C̣n câu hỏi sao không để TCS an nghĩ? Thưa quư vị, những tội lỗi với đất nuớc và dân tộc như thế, có chết ngàn năm cũng phải lôi ra….

    Và lời cuối của tôi cho bài viết này, và cho TCS, đó là những nhận xét của Tố Hữu về những nhân vật nỗi tiếng của miền nam, trong đó có TCS. Tố Hữu đă nhận xét về TCS như sau:

“TCS là thành phần không đáng tin cậy. lư lịch xấu. Cha và nhiều người trong gia đ́nh thời trước đă tham gia quân đội Pháp, làm pḥng nh́ của quân đội Pháp tại Huế. Thằng này sống ngă theo chiều gió”.

“TCS đă bị Trần Hoàn trù yểm th́ cũng chẳng có ǵ lạ”.

    Tôi không biết khi c̣n sống, Trịnh Công Sơn có biết cộng sản đă nh́n TCS như vậy không? Chẳng lẽ tôi c̣n biết mà TCS lại không biết? Phủ phàng và nhục nhă quá! Thật uổng công nô bộc tận tụy với chính quyền Cách Mạng.

    Tủi nhục cho thay cho bất cứ ai măi t́m danh vọng trong địa ngục, như đám nằm vùng Trịnh Công Sơn.

   

Liên Thành