|
CHI-TIẾT VỀ MỘT GIA-TỘC
tại làng KHIẾT-KỶ, địa-phận PHÁT-DIỆM Quận KIM-SƠN, Tỉnh NINH-B̀NH
________________ Mở lời ________________
Vào đời Vua Minh-Mạng, có một vị quan ưu-tú, học-vấn uyên-thâm, mặc-dầu lận-đận trong đường thi-cử (măi 45 tuổi mới thi đậu và ra làm quan) nhưng đă làm một kỳ-công cho hậu-thế. Đó là Cụ Nguyễn Công Trứ. Từ vùng đất bồi, cụ đă lập ra quận Kim-sơn, Tiền-Hải trù-phú: địa-linh, nhân-kiệt! Đặc biệt là Quận KIM-SƠN, nơi đă đào-tạo ra rất nhiều nhân-tài cho tổ-quốc cũng như cho Giáo-hội Công-Giáo. Riêng về phía Công-giáo, Phát-Diệm đă sản-suất ra một Hồng-Y kiêm Tổng Giám-Mục, 12 vị Giám-mục, 8 Đức Ông và hàng trăm linh-mục, đặc-biệt là Cha Sáu với Phương Đ́nh, nhà thờ Phát-Diệm.. Cho quốc gia, Kim-Sơn đă tạo ra vô số nhân tài: tướng tá, nhạc-sĩ, thi-sĩ, giáo-sư……,… Nói về Phát-Diệm, ai cũng nghĩ tới Tôn-Đạo, Tŕ Chính, nơi đào-tạo rất nhiều linh-mục suất-sắc cho Giáo-Hội Công-Giáo. Nhưng chính tại những làng chung quanh đó mới là nơi làm mọi người tưởng nhớ và ngưỡng mộ. Một vùng phù-sa rất ph́-nhiêu nằm giữa Qui-Hậu, Tôn-Đạo và Hồi-Thuần đă được chính Cụ Nguyễn Công Trứ đặt cho tên là Khiết-Kỷ, bao gồm các làng Duy-Ḥa, Khiết-Kỷ, Hàm Ân. Cụ Nguyễn Công Trứ đă đăc-biệt chọn một số gia-đ́nh từ Nam-Định sang lập-nghiệp tại vùng này. Trong số đó, có một cặp vợ chồng trẻ rất nghèo nhưng chăm-chỉ làm ăn: suốt ngày chỉ biết đến thờ-phượng Thiên-Chúa và lo cho đàn vịt, mẫu ruộng mới được canh-tác. Trong sổ danh-bạ, mẫu ruộng đó mới được chính-quyền cấp cho cặp vợ chồng này, và được ghi vỏn-vẹn: Nguyễn Văn Thiết, quê Bổ-Lương, Nam Định. Nhờ trời thương-xót kẻ hiền, và cũng nhờ sự cần-cù chịu-khó, ông bà Nguyễn Văn Thiết làm ăn mỗi ngày một khá, tậu thêm hết miếng đất này đến sào thổ kia. Có của nhưng phải đông con, hạnh-phúc mới trọn bề. Chính v́ thế, bà Thiết đă không quên sinh cho chồng tất cả là 5 người con: hai trai và ba gái. Hàng xóm ai cũng trầm-trồ khen-ngợi. Đúng như lời đời khen tặng, năm người con này sau rất khá-giả và uy-tín: Người con gái lớn, tức bà Trùm Tấn (Cô Phảng), cùng em thứ tư là bà Trương Tuệ, lập-nghiệp tại Giáp-Nam, nằm phía bắc nghĩa-địa và phía nam nhà thờ Khiết-Kỷ. C̣n người con thứ hai, tức là ông Trương Ước cùng em thứ ba là bà Trùm Huấn (cô Hiên) và em trai út là ông Trùm Toàn th́ chọn Khiết-Kỷ-phố làm tổ ấm. Trong vùng này có một thầy đồ, quê Khiết-Nam, cũng có năm người con: cũng hai trai, cũng ba gái. Cả vùng ai cũng biết tiếng là ngoan-mgoăn và siêng-năng, v́ đă được chính người cha khả-kính cũng là thầy đồ nghiêm-khắc dậy-dỗ sáng hôm. Nói đến gia-đ́nh này, mọi người đều khâm-phục ông Trương Khoản với nhiều năm kinh-nghiệm dậy học, đă khéo-léo dậy con. Cô con gái đầu ḷng, cô Hoa, vừa đẹp người, lại vừa đẹp nết, suốt ngày quấn-quít bên cha, nên đă được cha già dậy-dỗ từ lời ăn, tiếng nói, đến đường đi, nước bước. Mỗi lần cô Hoa cùng cô em kế (Bà Trương Tùng) cùng cô em thứ tư (Bà Chánh Đại) ra đường, người qua kẻ lại ai cũng đưa mắt trông theo và trầm-trồ khen: - Con gái thầy đồ có khác!
Hai người con trai của thầy đồ Khoản lại càng đặc-biệt. Con thứ ba là ông Trương Dực và con út là ông Chánh Duy, lúc nào cũng kề bên nhau như bóng với h́nh, về sau này lập gia-đ́nh rồi vẫn t́m sống bên nhau bằng cách xây nhà ngay cạnh nhau tại phía bắc nhà thờ xứ Khiết-Kỷ. Năm người con ông Cố Thiết và năm người con ông Trương Khoản rất tương đầu, ư hợp lại rất môn-đăng, hậu đối: bên có tiền, bên có chữ, con cái ai cũng giỏi-giang, nên hai gia-đ́nh này rất gần-gũi nhau. Ngày tháng trôi qua, người con thứ hai của ông bà cố Thiết, nay đă lớn, liền chọn cô con gái đầu ḷng của ông Trương Khoản, tức cô Hoa làm vợ. Đám cưới thật linh-đ́nh, ai cũng cho là xứng đôi vừa lứa, trai tài gái sắc. Sau đó, ông Trương Khoản lại gả cô con gái kế cho ông Trương Tùng, người làng Chí-tĩnh. C̣n người con trai thứ ba, tức ông Trương Dực th́ cưới em gái ông Trương Lực, bên làng Duy-Ḥa. Cô con gái út th́ gả cho ông Chánh Đại, cựu lư-trưởng, người làng Dục-Đức. Con cháu thầy đồ Khoản và nghiệp-chủ Thiết mỗi ngày một đông và thế-lực. Về sau này, mặc-dầu tản-mác khắp nơi: từ Phát-Diệm, vào Gia-Kiệm, đến Sài-G̣n, Cần-Thơ, ngay cả sang Mỹ quốc cũng đều thấy sự thành-công vẻ-vang của hai gia-tộc này. - Vạn sự khởi đầu nan!
|