
Đi Về Có Nhau
Phạm Văn Hoạt
Tiếng máy nổ gầm gừ nặng nề của xe
đổ rác đánh thức Ngân dậy. Dụi mắt mấy lần mới đọc được mấy
con số trên mặt chiếc cell phone, 4:30am! Nhận ra rằng,
không ai khác, nhưng chỉ một ḿnh Ngân lẻ loi nơi gác trọ.
Bên ngoài trời vẫn c̣n tối. Ngân kéo chăn tới tận cằm, nhắm
mắt cố kéo giấc ngủ trở lại.
H́nh như tuyết lất phất rơi. Mùa đông ǵ mà lạnh kinh người.
Tháng Tư rồi mà cái lạnh quái ác vẫn chưa chịu hết. Ngân cảm
thấy lưng ḿnh hơi lạnh, nàng xoay người, mắt dán lên trần
nhà, một cảm giác hụt hẫng, bâng khuâng. Nỗi nhớ hơi ấm của
chồng ào ạt chạy về trên cơ thể. Cứ mỗi lần cảm thấy lạnh
lạnh, nàng nằm xích lại gần, được chàng ôm choàng trong ṿng
tay, và hơi ấm bao phủ, giấc ngủ trở về nhẹ nhàng êm ngọt.
Một thoáng buồn chợt đến đuổi mất giấc ngủ của Ngân.
Cũng như một số đồng nghiệp khác, khi “company” lĩnh nhận
một “dịch vụ” của một cơ sở nào đó, “company” sẽ phải gửi
nhân viên của ḿnh tới tận chỗ của khách hàng, Ngân có thể
chọn đi làm xa hoặc bị sa thải, một sự chọn lựa thường là
“chẳng đặng đừng”, nhất là trong cái thế “gạo châu củi quế”
này.
Ngân Khánh lấy nhau 18 năm qua, có một cháu gái tuổi 16 và
một cháu trai sắp sửa xong tiểu học. Hai người làm chủ căn
nhà mới nhiều tiện nghi, ấm cúng, lịch sự trong một khu dân
cư khang trang sang trọng. Lợi tức hàng tháng của hai người
có thể ổn định được tất cả những “bills” hàng tháng, từ tiền
nhà, tiền xe cộ đến tiền học hành của con cái, tiền giúp đỡ
thân nhân bên nhà. Sau nhiều năm làm việc trong cùng một
company, Ngân đă học hỏi được nhiều khả năng chuyên môn, tạo
được một thế đứng khá vững, đă thành h́nh được mạng lưới để
củng cố nghề nghiệp của ḿnh; đàng khác Ngân thích thú những
ǵ đang làm.
Hai vợ chồng cảm thấy ở vào cái ṿng đối thoại không lối
thoát; cả hai ba tuần lễ, mỗi buổi tối, một vấn đềâ. Có khi
câu chuyện xoay quanh tài chánh:
- Anh nghĩ là khả năng của em có thể kiếm việc tại địa
phương.
- Em đă gửi đi cả trăm resume, cả tháng nay rồi, chỉ nhận
được 20 thơ cám ơn; đă đi cả chục cái “job fair”, không chỗ
nào nhận. Em không đi làm, cách chi ḿnh trả tiền nhà đây ?
- Cứ tạm rút tiền tiết kiệm trả một thời gian.
- Anh nói như ḿnh có tiền rừng bạc bể ?
- ???
Khi khác câu chuyện xoay quanh con cái:
- Anh nhớ con bé Thơ, bạn cùng lớp với con gái ḿnh ? Bố nó
phải đi làm xa cả năm nay, một tháng về thăm nhà một lần.
Con Thơ sao có vẻ bụi đời quá, từ mái tóc cho tới quần áo;
thậm chí con nhỏ ấy c̣n dùng son phấn nữa!
- Anh có nhận thấy như vậy. Nỗi bận tâm nhất của anh là con
cái ḿnh. Thằêng Trí có lẽ OK, nhưng con Tâm, tuổi 16, tuổi
lăng mạn, mơ mộng, yêu đương, và peer pressure… Anh th́
không gần gũi cởi mở với con bằng em.
- Ḿnh có điện thoại mà! Em có thể gọi nói chuyện với con
mỗi buổi tối!
- Anh có nghĩ là ḿnh nên có ư kiến của các con? Gia đ́nh
cùng đặt vấn đề để xem cảm nghĩ của hai đứa ra sao.
- ???
Hai vợ chồng rơi vào trạng huống lấn cấn nhất là khi phải đề
cập tới khía cạnh liên hệ t́nh cảm của hai người: t́nh cảm
nhớ thương xen lẫn cái bâng khuâng về ḷng chung thuỷ.
- Cũng ba bốn tháng ǵ đó, hôm qua em mới gặp chị Lệ ở
shopping center. Chị coi hốc hác thảm bại quá. Lư do là sau
sáu tháng làm việc bên Việt Nam, Hưng đă cặp bồ với một cô
gái Hà Nội. Khi mới rời nhau, ngày nào Hưng cũng gọi điện
thoại về; rồi điện thoại thưa dần, tới lúc ngưng hẳn. Tội
nghiệp Lệ, bây giờ nó như người mất hồn. H́nh như đàn ông
nào cũng vậy, “xa mặt cách ḷng”.
- Thực sự th́ người đàn bà nào cũng thấy “cỏ bên kia đồi vẫn
xanh hơn”. Sự đa cảm, sự mơ mộng và nhẹ dạ của các bà mang
đến nhiều đổ vỡ. Em nhớ anh Việt, người có đứa con gái học
cùng trường với thằng Trí nhà ḿnh. Vợ anh Việt làm
marketing cho Johnson & Johnson hơn năm nay và thường xuyên
phải travel đây đó. Vợ chồng Việt trong t́nh trạng “cơm
chẳng lành, canh không ngọt” mấy tháng nay v́ những cú điện
thoại to nhỏ t́nh tứ ǵ đó của vợ…
- ???
Ngân miên man nghĩ tới mẩu đối thoại của hai vợ chồng trước
khi quyết định đi làm xa. Những mẩu đối thoại tương tự như
thế thường xuất hiện trong trường hợp như sáng nay, khi khó
ngủ hay khi chợt tỉnh giấc. Nó đến như một lời cảnh giác,
nhưng cũng là một nỗi lo sợ. Ai dám chắc là chuyện xảy ra
cho người sẽ không xảy đến cho ḿnh. Cảm nghiệm không vững
tâm về một hoàn cảnh nào đó đặt Ngân trong t́nh trạng “báo
động”. Trong một lần vợ chồng điện đàm, Khánh cho biết con
Tâm bây giờ sau khi ăn cơm tối hay đóng cửa pḥng ở trong đó
một ḿnh, chẳng biết con làm ǵ. Thực ra từ ngày Ngân đi làm
xa, gia đ́nh h́nh như vắng bóng sinh khí: ăn xong, ba bố con
lầm lũi làm chuyện mỗi người cần làm để chấm dứt một ngày
sống. Khánh hờ hững xem vài màn trên TV, Tâm và Trí về pḥng
làm home work, rồi đêm lặng lẽ đến trong giấc ngủ mỗi người.
Tâm vốn không tâm t́nh nhiều với ba, vắng bóng mẹ, h́nh như
Tâm càng rút vào nội tâm hơn. “Đóng cửa pḥng và một ḿnh
trong đó” là dấu chỉ vô t́nh của một hành vi tâm lư. Tuy
nhiên nhu cầu con người, nhất là của cô gái mới lớn, là muốn
được lắng nghe, được cảm thông, được liên hệ với. Vắng Ngân
có lẽ Tâm cũng phải t́m một “channel” nào đó thôi, không thể
“đóng cửa hoài”.
Những ǵ đang thay đổi cho gia đ́nh? Sự thay đổi ảnh hưởng
ǵ cho sự an vui hạnh phúc của gia đ́nh? Có phải sự kiện
xa-nhà-năm-ngày mỗi tuần lễ đă làm giảm đi hay làm biến thái
ư nghĩa gia đ́nh? Khánh cho biết ba bố con chẳng muốn nấu
nướng ǵ, ăn cho qua bữa, cho xong chuyện. Ngân nhớ hồi ba
bị đi cải tạo, má vẫn sắp một bộ chén đũa và một chỗ ngồi
cho ba, má vẫn nói các con “mời ba xơi cơm”. Những ngày đầu
mẹ con nuốt cơm trong nước mắt. Ai cũng cảm thấy một sự
thiếu hụt, trống trải, một bức tranh không toàn vẹn.
Hồi đó mẹ thích ngâm nho nhỏ bài ca “Ḥn Vọng Phu”. Ngân bật
cười nhẹ khi câu chuyện mẹ kể hồi xưa chợt đến. Mẹ kể rằng
“Có đôi vợ chồng trẻ. Chồng theo lệnh vua đi đánh giặc khi
cậu con trai mới trong bụng mẹ được sáu tháng.
Người mẹ nói cho con nhiều về cha nó mỗi khi nựng con đi ngủ
lúc đêm về. Mỗi lần đứa con hỏi cha đâu, người mẹ chỉ chiếc
bóng trên tường, bảo “cha con đó”. Có lần hai mẹ con đang
chơi ngoài sân, chồng nàng trở về; người mẹ bồng con tới vừa
trao cho chồng vừa nói với con “cha con đó” .
Đứa bé cố tránh ṿng tay của “người lạ” trả lời “bố con chỉ
về ban đêm thôi mà”.
Khi xa nhau, người thân có thể thành kẻ lạ; người xa lạ biết
đâu trở thành người thân. Mỗi sáng Thứ Hai và chiều Thứ Sáu
Ngân đă nhận ra một số khuôn mặt cùng đi và cùng về trên
cùng một chuyến bay với ḿnh. Họ trở thành quen nhau và vui
vẻ chuyện tṛ. Một lần, Ngân nghỉ một ngày Thứ Sáu để dự
buổi tŕnh diễn văn nghệ của trường, Tâm có phần đóng góp.
Khi tới phi trường sáng Thứ Hai, một chàng tiến đến chào hỏi
và đề cập tới sự vắng mặt của Ngân trong chuyến bay chiều
Thứ Sáu. Thế rồi những chuyến bay kế tiếp, anh chàng này
đứng sẵn như hẹn ḥ như chờ đợi. Ngân kể lại cho chồng như
một chuyện vui; Khánh chỉ cười không nói.
Một con chim tuyết chợt đậu trên cành cây khô bên của sổ rồi
chợt bay đi. Ngân bắt gặp ḿnh thở dài. Tại sao đang không
một thân một ḿnh nơi đây trong căn gác trọ? Cái ǵ quan
trọng hơn trong đời ḿnh, cho gia đ́nh ḿnh? Tại sao có
chồng có con, mà một tuần năm ngày lại “đi sớm về khuya một
ḿnh”, một “căn nhà nhỏ đi về có nhau” hay một “ngôi biệt
thự đi về vắng nhau”? Đi về với sự vồn vă của chồng, trong
tiếng cười đùa của con hay đi về trong sự tẻ nhạt, câm nín
của căn gác trọ; cũng chẳng phải đi về có nhau với khách bên
đường? Đâu là giá trị cuộc đời? Không lâu nữa, Tâm rồi Trí
sẽ có những bận rộn riêng của chúng, chúng sẽ không c̣n
trong biệt thự. Tại sao ḿnh lại để mất đi thời giờ có thể
có bên con? Thời-gian, T́nh, Tiền, T và T?
Nhạc báo thức từ chiếc cell phone cắt đứt ḍng suy tư và cảm
nghiệm phức tạp. Đến giờ đi làm. Đường hôm nay sẽ trơn hơn,
gió sẽ lạnh hơn, Ngân biết hôm nay sẽ là ngày không mấy
productive!