Phải chăng
đường lối dưỡng dục của người Á Châu giúp con em thành đạt?
Trong cuốn “Top of the Class,” hai chị em, một bác sĩ, một luật sư, cho rằng lối
giáo dục con cái của người Á Châu giúp chúng thành đạt.
Tác giả: Helen Yung
Người dịch: Nguyễn Hà Sơn
(Phần 1)
LTS.- Đây là bản dịch từ bài “The Asian Way - Is raising children the Asian American way really the secret to raising high achievers in society?” đăng trên website của New America Media. Người Việt dịch và đăng bài này với sự đồng ư của New America Media.
Vào một ngày rất lạnh
trong Mùa Đông năm ngoái ở thành phố New York, một người đàn ông vô gia cư tiến
đến gần tôi tại một trạm xe điện ngầm để xin tiền lẻ. Trong khi ông ta đứng
trước mặt tôi và lắc cái ly đựng bạc cắc, tôi nhún vai và nói: “Sorry.”
“Bà là người đến từ Trung Hoa. Chắc hẳn bà có tiền,” ông ta lẩm bẩm, tỏ vẻ thất
vọng. Câu nhiếc móc nhuốm màu sắc tộc này khiến tôi suy nghĩ trong chuyến đi xe
điện buổi sáng - không phải v́ sau đó người đàn ông bảo rằng tôi là người kỳ thị
chủng tộc (ông ta là người Mỹ gốc Phi Châu), nhưng v́ ông ta đă phán đoán sai về
tôi đối với cả hai điểm. Cha mẹ tôi là di dân đến đây từ Seoul, Nam Hàn, chứ
không phải đến từ Trung Hoa (tôi ra đời ở Seattle), và sự thật là lúc đó tôi
không có tiền (tôi chỉ có vừa đủ trong trương mục ngân hàng để trả tiền thuê nhà).
Nhưng khi nghĩ về những người bạn Mỹ gốc Á Châu đă thành công th́ tôi nhận thấy
rằng có ít nhiều sự thật trong thành kiến nói trên.
Nếu chúng ta xét tới thống kê th́ sẽ thấy rằng những con số không biết nói dối.
Theo Pḥng Thống Kê Hoa Kỳ (U.S. Census Bureau), mức lợi tức trung b́nh của
người Mỹ gốc Á Châu trong năm 2002 là $52,018 - khoảng $10,000 cao hơn mức lợi
tức trung b́nh của phần c̣n của dân số nước Mỹ. Tuy tổng số người Mỹ gốc Á Châu
chỉ gồm 4 phần trăm dân số Hoa Kỳ, nhưng họ chiếm tới 20 phần trăm của đoàn sinh
viên Ivy League (gồm những trường đại học kỳ cựu và có uy tín nhất nước Mỹ). Bốn
mươi bảy phần trăm người Mỹ gốc Á Châu và những người đến từ các đảo Thái B́nh
Dương trên 25 tuổi có bằng cử nhân (bachelor's degree) hoặc cao hơn - tức là 20
phần trăm nhiều hơn mức trung b́nh của tổng số người Mỹ thuộc lớp tuổi này. Và ở
Hoa Kỳ, 15 phần trăm tổng số bác sĩ toàn khoa (physician) và bác sĩ giải phẫu
(surgeon) là người gốc Á Châu. (Bảy trong số 10 nghề nghiệp có mức lương cao
nhất là thuộc địa hạt y khoa).
Cuối năm ngoái, hai chị em thuộc một gia đ́nh Mỹ gốc Đại Hàn đă xuất bản cuốn
sách “Top of the Class: How Asian Parents Raise High Achievers - and How You Can
Too” (“Đứng Nhất Lớp: Cha Mẹ Người Á Châu Nuôi Dưỡng Con Thành Đạt Như Thế Nào -
Và Quư Vị Cũng Có Thể Thực Hiện”), vào khoảng thời gian xảy ra câu chuyện tôi
gặp người vô gia cư tại trạm xe điện ngầm. Dành thời giờ rảnh để viết sách, hai
chị em tác giả - một người là bác sĩ trên 30 tuổi và một người là luật sư gần 30
tuổi - hứa hẹn với độc giả rằng họ sẽ tiết lộ 17 “bí quyết” mà những cha mẹ
thuộc di dân Á Châu thường thực hành để nuôi dưỡng các con họ trở thành những
người thành công trong xă hội.
Để tỏ ḷng hiếu thảo đối với cha mẹ là di dân - bà Jae Kim, một người mẹ ở nhà
làm nội trợ để trông nom các con, và ông Dae Kim, một lập tŕnh viên điện toán
đă về hưu - cuốn sách “Top of the Class” ca ngợi những điều khôn ngoan về dưỡng
dục con cái, như lưu tâm tới đời sống hàng ngày của các con, hạn chế những sinh
hoạt ngoài giờ đi học của chúng (như giới hạn giờ xem ti-vi), và cho các con
thấy rằng giáo dục là yếu tố rất quan trọng đối với tương lai của chúng.
Giáo dục: một vấn đề của cả gia đ́nh
Để t́m hiểu tại sao có nhiều người Mỹ gốc Á Châu như vậy đă trở thành những bác
sĩ, luật sư và kỹ sư điện toán, tốt nghiệp từ những trường đại học Ivy League,
gần đây tôi đă nói chuyện với một trong hai tác giả của cuốn sách, Bác Sĩ Soo
Kim Abboud. Là một giáo sư môn giải phẫu tại Trường Y Khoa của đại học
University of Pennsylvania, bà Kim Abboud, 32 tuổi, đích thực là loại “ái nữ” Mỹ
gốc Đại Hàn đă lập gia đ́nh và thành đạt mà cha mẹ tôi hy vọng có ngày ông bà sẽ
có thể khoe khoang về con gái họ giống như vậy. Nói chuyện với tôi qua điện
thoại, bà Kim Abboud tỏ ra là người nhiệt thành, thân mật và hoạt bát, với giọng
nói êm ái khiến tôi liên tưởng tới một người bạn thân.
Khi được hỏi về khả năng chuyên môn của hai tác giả để có thể viết cuốn “Top of
the Class,” Kim Abboud nh́n nhận rằng họ không có những bằng cấp chuyên môn về
giáo dục. “Chúng tôi không có những bằng Ph.D., và chúng tôi không phải là những
nhà giáo dục, chúng tôi cũng chưa có con. Vả lại, chúng tôi cũng không phải là
những nhà văn tài giỏi,” bà cất tiếng cười qua điện thoại.
Tuy Kim Abboud đă cố gắng xuất bản hai cuốn truyện trinh thám về y khoa, bà chưa
bao giờ viết sách về giáo dục con cái. Nhưng sau khi đọc một bài báo nói rằng
người Mỹ gốc Á Châu chiếm 20 phần trăm sinh viên Ivy League, bà đă nảy ra ư kiến
viết một cuốn sách nói về những đường lối dưỡng dục con cái của người Mỹ gốc Á
Châu. Bà nói: “Tôi t́m trên Internet và tôi cảm thấy khó tin rằng chưa có người
nào viết về đề tài này.”
Cảm thấy đây là một đề tài hứng thú, Kim Abboud và cô em gái Jane Kim, một luật
sư chuyên về di trú làm việc ở Philadelphia, bắt đầu hồi tưởng về thời thơ ấu
của họ ở Raleigh, North Carolina.
Kim Abboud nói: “Chúng tôi biết rằng chính đường lối dưỡng dục của cha mẹ đă dẫn
tới sự thành công của chúng tôi.”
Ở Raleigh trong thập niên 1980, trong nhà gia đ́nh Kim đă áp dụng những luật lệ
nghiêm khắc và một thời biểu chặt chẽ, không giống như cách nuôi con “dễ dăi”
thông thường của đa số người Mỹ. Hai cô con gái chỉ được phép dùng điện thoại 15
phút mỗi buổi tối và chỉ được xem ti-vi 1 tiếng đồng hồ trong một tuần lễ. Cha
mẹ họ cũng đ̣i hỏi hai cô con gái phải tŕnh phiếu báo cáo của trường học ngay
trong ngày mà họ nhận được tại lớp học. Họ phải học thêm các môn khoa học ở nhà
và trau giồi thêm ngữ vựng tiếng Anh. Thậm chí, Jane Kim đă phải “thuyết tŕnh”
tỉ mỉ với cha mẹ về kế hoạch học vấn của cô để trở thành luật sư.
Nhưng sự ngoan ngoăn và số điểm học vấn cao của hai cô con gái được cha mẹ
thưởng bằng những lời khen ngợi, những bữa ăn tại nhà hàng, bánh ngọt, những lần
đi nghỉ lễ của cả gia đ́nh, và ngay cả một chiếc xe hơi cũ. Là một gia đ́nh gắn
bó, ông bà Kim lúc nào cũng sẵn sàng hy sinh cho giáo dục của các con, thí dụ
như họ đă dành dụm tiền để cô con gái lớn có thể đi dự trại hè dành riêng cho
những học sinh ưu tú, được tổ chức tại đại học Duke University, với phí tổn
2,000 đô la.
Tuy có vẻ như cuốn sách “Top of the Class” được nhiều độc giả Mỹ chú ư nhờ thành
kiến cho rằng học sinh Á Châu có trí thông minh thiên phú, nhất là về toán và
khoa học, tác giả Kim Abboud cố gắng bác bỏ “huyền thoại” này. “Tôi tin rằng sự
thành công chỉ là do sự dưỡng dục của cha mẹ,” bà nói và vọng lại nội dung trong
chương thứ nhất của cuốn sách. “Chúng tôi không có tài năng thiên phú nhiều hơn
người khác trong những địa hạt đó. Một điều mà giới người Mỹ gốc Á Châu trội
vượt là đặt ưu tiên hàng đầu vào giáo dục. Chỉ v́ cha mẹ (người Mỹ gốc Á Châu)
muốn các con họ phải tốt nghiệp đại học.”
Vả lại, Kim Abboud không nghĩ rằng cuốn sách của bà xác nhận cái khuôn sáo
(stereotype) về “sắc dân thiểu số gương mẫu” (“model minority”). Bà nói: “Đa số
thiên hạ ngày nay không nghĩ rằng một thiểu số gương mẫu có nghĩa là họ chỉ
thành công về giáo dục. Họ cũng cần phải giỏi về giao tế trong xă hội và phát
huy những nhân cách tốt.”
Yếu tố lo sợ
Tuy cuốn sách đă được giới truyền thông Mỹ đón nhận một cách tương đối nồng
nhiệt, nhưng nó cũng bị một số người chỉ trích, v́ họ cảm thấy rằng gia đ́nh Kim
không đại diện cho đường lối dưỡng dục thực sự của thế hệ người Mỹ gốc Á Châu
thứ nh́.
“Có điều ǵ đó giả tạo về cuốn sách này, v́ tôi không nghĩ rằng nó xảy ra trong
những gia đ́nh Á Châu,” lời bà Meme Rhee, một chuyên viên phân tâm học gốc Á
Châu tại trung tâm y khoa Akasha Center for Integrative Medicine ở Santa Monica,
California. “Kinh nghiệm của tôi với những người Mỹ gốc Á Châu có cao vọng về
học vấn là cao vọng này không phát xuất từ sự thúc đẩy của cha mẹ họ. Hai tác
giả nói rằng cha mẹ họ đă gây dựng cho họ sự yêu thích giáo dục, nhưng tôi không
tin như vậy. Phải chi cha mẹ tôi cũng giống như cha mẹ tác giả. Nhưng tôi nghĩ
rằng có những yếu tố liên quan tới nỗi lo sợ trong động cơ thúc đẩy người Á Châu.”
Theo lời Esther Lee (không phải tên thật), một họa sĩ người Mỹ gốc Đại Hàn ở New
York City, thời thơ ấu của bà có đầy rẫy những chuyện mà bà gọi là “những bí ẩn
u ám” (“dark secrets”). Lee nhớ lại rằng bà bị cha mẹ “bảo phải đạt được điểm
cao” ở trường, nếu không th́ sẽ có “những hậu quả xấu” suốt đời.
Với công việc thiết kế những b́a sách cho một nhà xuất bản, tiền lương mỗi năm
của Lee không gồm sáu con số, cho nên bà cảm thấy ḿnh đă không đền đáp được kỳ
vọng của cha mẹ. Bà nói: “Tôi cảm thấy xấu hổ nhiều hơn là có tội... Cha mẹ tôi
bảo rằng ông bà cảm thấy ngượng với những người quen biết, v́ tôi đă 'không
thành công’.”
(C̣n tiếp phần 2)