|
Sau 35 năm
Sài G̣n đă đổi thay thật rơ
nét về diện mạo đô thị cũng
như cơ sở hạ tầng. Càng dễ
nhận ra những đổi thay đó
khi có dịp quan sát SG từ
không trung.
A . Sài G̣n
nh́n từ trên cao

Mảng xanh thật đẹp ở trung
tâm thành phố: một góc công
viên 23-9 với cận cảnh là
nhà thờ Huyện Sĩ
Ngồi trên chiếc trực thăng
M8 do thượng tá Lê Quang
Vinh - phó trung đoàn trưởng
trung đoàn trực thăng 917
thuộc sư đoàn không quân 370
- điều khiển bay trên không
phận Sài G̣n, tôi mê mải
ngắm nh́n không gian đô thị
sôi động bên dưới. Những
công tŕnh quen thuộc ở khu
trung tâm cũng như ở các
quận huyện đă bao lần ḿnh
đi ngang qua nhưng trông vẫn
thật lạ khi được nhận diện
từ trên cao. Tôi không ngừng
bấm máy để thu lại h́nh ảnh
những dăy phố sầm uất ở quận
1 với hàng loạt cao ốc mới,
hiện đại và bề thế; những
khu dân cư c̣n tinh tươm ở
các quận huyện; những cây
cầu hùng vĩ được khánh thành
chưa lâu; những con đường
vừa được mở hay mới được nới
rộng tấp nập xe cộ... và c̣n
biết bao công tŕnh khác
đang được thi công.
|
Từ bến cảng Sài G̣n có
thể thấy các đô thị vệ tinh tương lai
Nhơn Trạch, Cát Lái... và đường hầm Thủ
Thiêm đang trong giai đoạn kết nối các
đốt hầm dưới ḷng đất. Thật rơ cái cảm
giác TP đang không ngừng sinh sôi, không
ngừng vươn ra..
|

Khu vực Nhà
Bè - quận 7 trước đây là một vùng đất phèn śnh lầy,
nay là khu
dân cư mới kiểu mẫu và hiện đại bậc nhất thành phố.

Trung tâm
Cần Giờ đă trở thành một khu đô thị mới của vùng duyên
hải TP.HCM.

Khu trung
tâm SG nh́n từ phía quận 4 với đường Nguyễn Tất Thành và
bến Nhà Rồng.

Cầu Calmette
và đoạn đầu của đại lộ Đông - Tây từ hướng quận 1 dẫn
vào đường hầm Thủ Thiêm .
GIẢN THANH SƠN
.
B . Sài G̣n nh́n từ mặt đất
Sài G̣n mùa này lắm những cơn mưa,
Phố xá ngoài kia đi đâu cũng thấy nước ngập!
Anh chở em đi, đôi ta cùng hè nhau đẩy!
Đường ngập như sông, toàn là nước đen thùi!
Sài G̣n mùa này ngập mênh mông quá!
Nếu muốn đi đâu phải canh me
Nhưng nếu không canh là kẹt xe, kẹt xe quá trời!
Sài G̣n mùa này dường như chinh chiến!
Lô cốt giao thông hào lung tung,
Xe lớn xe con phải đi chung, th́ xảy ra, xảy ra... kẹt
xe!!!!
|
Tác Giả : Văn Lang/Người Việt
|
|
Thứ Bảy, 29 Tháng 5 Năm 2010
09:28 |
|
Hồi tuần qua, ngày 22 tháng 5,
một cơn mưa hiếm hoi bất chợt đổ xuống Sài G̣n,
làm cho không khí đang oi bức, ngột ngạt của Sài
G̣n dịu lại.
Trời nắng nóng như thiêu như đốt lại bị cúp điện
liên miên mà có một cơn mưa th́ không ǵ quí
bằng.
Tuy nhiên, theo ghi nhận của chúng tôi, cơn mưa
chiều đă không đổ xuống vùng trung tâm của Sài
G̣n mà chỉ trút xuống “vùng ven” bao gồm: Quận
2, quận 9 (bên kia bến phà Thủ Thiêm) và một
phần quận 7, quận 8, B́nh Chánh... Lượng mưa khá
lớn và kéo dài gần 1 tiếng đồng hồ.
Trời nắng chang
chang mà người dân vẫn phải lội nước v́... cứ
mưa là ngập. (H́nh: Văn Lang/Người Việt)
V́ mưa trút xuống vùng ven nên theo ghi nhận của
chúng tôi không xảy ra t́nh trạng ngập lụt, kẹt
xe, xe chết máy, chùi bu-gi...
Tuy vậy, cho đến tận trưa hôm sau (23 tháng 5)
khi chúng tôi từ B́nh Chánh đi qua phà tại băi
Bến Đá (thuộc phường 7 quận 8), qua bên kia là
bến Phú Định (thuộc phường 16 quận 8), xuôi theo
đường An Dương Vương ra Xa Cảng Miền Tây, chúng
tôi bắt gặp cảnh nhiều xe đang phải lội nước tại
giao lộ An Dương Vương và đường đi quốc lộ 1A,
Phú Lâm và Chợ Lớn.
H́nh ảnh các xe “b́ bơm” lội nước giữa trưa trời
nắng chang chang khá tức cười. V́ mới chỉ là một
cơn mưa “không đáng kể” mà phố xá đă tái diễn
cảnh “phim bộ nhiều tập” - Cứ hễ mưa là... ngập!
Hơn một tháng trước, vào ngày 17 tháng 4 cũng đă
có một cơn mưa rào khá lớn đổ xuống Sài G̣n, cơn
mưa kéo dài gần hai giờ đồng hồ. Bữa đó, tôi
đang ở tại bến xe Miền Tây, chứng kiến cảnh Xa
Cảng Miền Tây với khoảng bến băi rộng lớn bậc
nhất cả nước nhưng bao nhiêu năm nay không được
sửa chữa, xây mới (kể từ năm 1971), bến xe đầy
những ổ gà, ổ trâu... mưa ngập lụt, lầy lội nh́n
thấy mà thương. Vậy mà nơi đây hàng ngày có
khoảng 15 ngàn hành khách qua lại với hàng ngàn
chuyến xe đi, đến...
Theo ghi nhận của báo giới, cơn mưa hiếm hoi
ngày 17 tháng 4 không chỉ gây ngập cục bộ ở Xa
Cảng Miền Tây mà c̣n gây ngập một số khu vực
thuộc B́nh Thạnh, như khu vực cầu Nguyễn Hữu
Cảnh... Điều này làm dân Sài G̣n rất lo ngại v́
dù sao mùa mưa cũng chưa chính thức bắt đầu mà
mùa ngập coi như đă mở màn. Nhất là sau nhiều
tháng chịu đựng cảnh hít bụi, kẹt xe v́ những
lô-cốt cống ngầm thoát nước. Nhưng nếu những
công tŕnh thoát nước không hiệu quả th́ sao?
Dân Sài G̣n đang hồi hộp chờ những đợt mưa lớn
sắp tới, v́ chỉ có khi bước vào mùa mưa thật sự
th́ mới biết công tŕnh cống ngầm hành dân mấy
năm trời kia có hiệu quả???
Xen kẽ giữa hai cây mưa 17 tháng 4 và 22 tháng 5
là những cơn mưa nhỏ, thoáng qua chưa kịp ướt áo.
Thậm chí có người khôi hài là mưa nhỏ chưa kịp
rớt xuống đất đă bị cái nóng gay gắt làm cho bốc
hơi bay trở lại.
Sài G̣n sau những cơn mưa “thử” trời vẫn nóng
hầm hập. Dân chúng một mặt vẫn cầu mong cho trời
mưa xuống thật nhiều nước cho mát, mặt khác cũng
cầu xin trời sao cho đừng có... ngập!
Trời bảo: “Biết rồi! Khổ lắm, năm nào cũng xin!”

Toàn bộ tuyến đường Trần Hưng Đạo,
quận5, bị ngập. Nước nuốt chửng gần hết bánh xe
máy.

Tại giao lộ Châu Văn Liêm - Hùng Vương
quận 5, mỗi lần xe buưt chạy ngang là sóng đánh
rất mạnh.

Người dân dùng tất cả vật dụng ǵ có
thể để che chắn cho nước khỏi vào nhà.

Giúp đỡ nhau vượt qua "sông".

Nước tràn vào khu chung cư...

...ngập cả cây xăng.

Đường Điện Biên Phủ, quận B́nh Thạnh,
kẹt xe kéo dài.

Đường Đinh Tiên Hoàng quận B́nh Thạnh
sau cơn mưa chiều

Kẹt xe nghiêm trọng trên đường Điện
Biên Phủ vào buổi chiều tối

Đường Kha Vạn Cân, các phương tiện nối
đuôi nhau chậm răi.

Xe máy, ô tô chen nhau ở giao lộ Nơ
Trang Long, Phan Đăng Lưu, quận B́nh Thạnh, ngay
trong buổi tối.

Đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, B́nh Thạnh bị
nêm chặt bởi các
phương tiện dù phố đă lên đèn

Dù không có pháo đài lô cốt án ngữ, khu
vực Phan Đăng Lưu gần phố Vạn Kiếp, Phú Nhuận,
không c̣n một chỗ trống cả hai bên làn đường vào
giờ cao điểm khiến đến sẩm tối nhiều phương tiện
vẫn không thoát

Lối qua các lô cốt bị bóp nghẹt.

Giờ tan tầm chiều tối, quá sốt ruột để
về nhà nghỉ ngơi, nhiều người phi thẳng lên lề
để mong thoát thân.

Xe cấp cứu hú c̣i măi cũng không thể
mở được đường v́ không c̣n lối trống nào để lách.

Con đường nổi tiếng kẹt xe Phan Đ́nh
Phùng về đêm vẫn đầy
khói bụi và các phương tiện v́ ùn tắc triền miên.

SÀI
G̉N KẸT XE
Thành
phố bây giờ lắm kẹt xe
Bàn
hoài hứa măi chẳng ai nghe
Đường
to nghẽn tắc v́ chen né
Phố nhỏ
nghẹt ùn bởi nhét khe
Lô cốt
công trường tan nát bét
Hố đào
cống bới rách te be
Ước ǵ
đô thị hồi xưa bé
Đất
rộng người thưa hết kẹt xe
HỌC TR̉ TRƯỜNG THUỐC
  |
|
C . Saigon ...Nh́n
xa , nh́n gần

Nhà thờ Đức Bà

Góc Đồng Khởi

Cầu Sài G̣n nh́n từ cầu Bộ Hành Văn Thánh

Toàn cảnh Sài G̣n về đêm

Khu biệt thự bờ sông, thuộc khu đô thị Phú Mỹ Hưng, quận 7, nơi có
các căn nhà triệu đô.

Khu nhà ổ chuột bên ḍng kinh nước đen, quận 8, Sài G̣n
Khu 'ổ chuột'
giữa ḷng TP HCM
Cập nhật
lúc : Chủ Nhật, 01/11/2009 - 9:10 AM
Ẩn dưới
chân các ṭa cao ốc, cạnh nhiều dăy phố sang trọng là những căn
nhà không thể gọi là nhà. Cư dân ở đây hoặc suốt ngày phơi lưng
ngoài trời hoặc không thấy ánh mặt trời.
Cách
trung tâm TP HCM chưa đầy 10 phút đi ô tô, “thế giới thu nhỏ của
người nghèo” nằm dưới gầm cầu Nguyễn Tri Phương và trải dài hai
bên bờ rạch Ụ Cây (thuộc địa bàn phường 9, 10, 11, quận 8). Càng
vào sâu trong hẻm, nhà cửa càng tồi tàn, rách nát. Hẻm nhỏ rộng
bằng thân người, phía dưới là ḍng kênh cạn, hằng ngày bốc mùi
hôi thối.
Nhà không số, phố không tên
Nhà ở đây san sát nhau, vách làm bằng tôn rách nát, liếp tre,
ván ép, gỗ mục… Số nhà th́ nhà có, nhà không, nhà th́ lấy phấn
trắng ghi lên vách. Người lớn tuổi xung quanh khu vực cũng không
nhớ rơ những ngôi nhà này có tự bao giờ. Nhiều người phỏng đoán,
chúng h́nh thành khi người nông dân nghèo mất mùa đổ xô về Sài
G̣n - Gia Định xưa kiếm ăn xung quanh rạch Ụ Cây, nơi từng có
hàng chục xưởng cưa với những ụ cây cao ngất.
Bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn (51 tuổi, ngụ tại phường 10, quận 8) kể:
“Đa phần là người nghèo không vốn liếng, không chữ nghĩa, không
tấc đất cắm dùi, không cơ sở làm ăn quy tụ về đây làm thuê, làm
mướn cho các xưởng cưa. Đêm về, chỗ nằm ngủ của họ là mấy tấm
chiếu manh trải trên ghe, trên sàn gỗ của những ngôi nhà dựng
tạm bợ, chẳng đủ để che mưa, che nắng”.
|
 |
|
Một góc khu "ổ chuột" ở quận 8. |
Khu vực đường Bến Vân Đồn, quận 4 cũng có nhiều ngôi
nhà nát như thế. Ngay cạnh cao ốc Vạn Đô ở phường 1, quận 4, hơn 20
căn nhà tồi tàn đang thi gan với nắng mưa. Khu Miếu Nổi (đường Trần
Bá Giao, phường 5, quận G̣ Vấp) hiện c̣n vài chục căn lều rách. Chị
Phan Mỹ Dung (33 tuổi, ngụ tại khu Miếu Nổi) nói: “Lều không đủ che
nắng. Khi trời mưa lớn th́ giống như ở ngoài sân. Khổ lắm!”.
Quận 3, một trong những quận trung tâm với các con phố sầm uất, cũng
có một số nhà ổ chuột nằm bên đường Nguyễn Thị Diệu. Hàng chục người
vô gia cư (có hộ khẩu tại TP HCM) dựng bạt làm nhà, dùng cũi thay
giường.
Những căn nhà lụp xụp này tập trung dọc theo kênh rạch. Một cơn gió
lớn có thể thổi tung mọi thứ. Thế nhưng, người dân ở đây sống ngày
này qua tháng nọ suốt mấy chục năm nay. Người lớn đi trước, lớp trẻ
nối bước theo sau, mỗi người mỗi cảnh.
Thiếu vệ sinh, thừa nhân khẩu
Anh Lê Văn Quyến (48 tuổi, ngụ tại phường 5, quận 4), nói: “Dạng nhà
lụp xụp ở đây c̣n nhiều lắm. Dân chủ yếu kiếm sống bằng nghề bóc
hành tỏi, bốc xếp hay chạy xe ôm. Tiền ăn c̣n không đủ, lấy đâu mà
mơ ước có ngôi nhà để an cư, lạc nghiệp”. Anh Quyến cho biết, tuy
nhà chật, tồi tàn nhưng hầu như hộ nào cũng có 5 - 6 nhân khẩu. Nhà
anh vỏn vẹn 8 m2 nhưng chứa tới 5 người.
So với nhà chị Nguyễn Thị Duyên (hẻm 148, đường Tôn Đản, quận 4),
nhà anh Quyến c̣n khá hơn. Căn nhà của chị Duyên bề ngang chưa đến
1,5 m, dài khoảng 5 m, được “xây” bằng tôn cũ ghép lại và chứa 8
người. Chỗ ở chỉ đủ trải chiếc chiếu, tủ gỗ kê sát tường và một góc
để làm pḥng vệ sinh. Những đồ vật khác như bếp ḷ, chén bát, giường
xếp... phải kê ngoài hẻm. Từ ngoài nh́n vào nhà trông giống chuồng
ḅ có gắn biển số trên vách.
|
 |
|
"Nhà" của một gia đ́nh ở khu ổ chuột. |
Tuy vậy, chị Duyên vẫn tỏ ra hài ḷng: “Có một nơi
trú thân như thế cho cả gia đ́nh đă là may mắn lắm rồi. Tôi làm tạp
vụ nhà hàng theo ca, mấy đứa em làm công nhân giày da. Kẻ làm ngày,
người làm đêm cứ thay phiên nhau ngủ. C̣n ăn uống th́ nấu ngoài hẻm,
cơm nấu để trong nồi, ai đói th́ bới tô, bới chén rồi mỗi người kiếm
nơi nào mát mẻ ngồi ăn”, chị nói.
Tăm tối, bẩn thỉu và chật hẹp là đặc điểm chung của những căn nhà
này. Thậm chí, nhiều nơi nước máy không có, điện th́ chập chờn do
câu nối nên việc sinh hoạt hằng ngày rất khó khăn. Bước vào toilet
nhà anh Quyến, ai nấy không khỏi rùng ḿnh v́ sự ẩm ướt trên sàn và
đủ thứ mùi hỗn hợp bốc lên. T́m măi mới thấy ca múc nước nằm lăn lóc
ở góc nhà. Cũng cái ca ấy, anh Quyến dùng để múc nước trong cái lu
cáu bẩn đổ vào nồi nấu canh, thổi cơm.
Ông Trần Văn Mẹt (nhà ở dưới chân cầu Hiệp Ân 1, đường Phạm Thế Hiển,
quận 8) cho biết: “Những hộ dân ở đây phải cắn răng mua từng thùng
phuy nước để dùng v́ hệ thống nước sạch của nhà nước vẫn chưa vào
đến. V́ thế, tắm giặt vẫn là chuyện xa xỉ”.
Bà Nguyễn Thị Đức, một trong những người vô gia cư trên đường Nguyễn
Thị Diệu, quận 3, đúc kết, sinh hoạt của họ bằng một câu: “Ăn cơm
hộp, tắm công viên”. Họ bỏ ra 3.000 đồng cho một lần tắm giặt tại
nhà tắm công cộng ở công viên Tao Đàn.
Tây Đô
Lang thang “cầu tơm” Sài G̣n
Bài viết cập nhật lúc: 09:23 ngày
28/06/2009
Lang thang trên những con kênh ở TPHCM, bất chợt
người ta nhớ đến Sài G̣n những năm 90. Bởi vẫn c̣n đó những “cầu
tơm” hiện diện trên ḍng kênh đen đặc bốc mùi xú uế dến ngạt thở.
Ḍng kênh Tân Hóa - Ḷ Gốm (phường 10, quận 6)
kéo dài từ cầu Bà Lài đến đại lộ Đông Tây chỗ nào cũng có “cầu
tơm” bên những ngôi nhà lụp xụp san sát nhau.
Người dân sống ở khu vực này chủ yếu là dân nhập
cư. Họ thải nước sinh hoạt, rác và vệ sinh cá nhân xuống thẳng
những ḍng kênh đen. Cộng thêm chất thải do những ghe chở dừa từ
miền Tây lên khiến con kênh này chết lặng từ bao năm qua.
Quận 6 có 30 ḍng kênh lớn nhỏ với tổng chiều dài
45km th́ đă có 10.000 người sinh sống trên những ḍng kênh này
rồi. Bước sang quận 8 cũng như vậy.
Rạch Ụ Cây, ở phường 10, 11, quận 8 chỉ có một hộ
dân duy nhất làm nhà vệ sinh có hầm chứa. Ở Kênh Đôi hay rạch
xóm Củi người ta cũng thấy nhan nhản “cầu tơm” trên sông.
Sống trên những ḍng kênh ô nhiễm này, bà con
cũng phải học cách làm quen. Nhưng không phải lúc nào cũng chịu
đựng nổi. Ông Lại Văn Bích, sống trên kênh Tân Hóa - Ḷ Gốm cho
biết ông đă ở đây từ năm 1970, chứng kiến những con kênh chết
dần chết ṃn. Dẫu vậy, cũng như bao người dân khác, ông Bích vẫn
sử dụng “cầu tơm”.
Ông Trần Phùng Hà, cũng ở kênh Tân Hóa - Ḷ Gốm
cho biết, khi nước xuống, chất thải không trôi đi bốc mùi không
thể chịu nổi. Nhà ông bé tí tẹo nhưng có đến 10 người sinh sống.
Sàn nhà bắc trên ḍng kênh lúc nào cũng rung rinh, phải thường
xuyên gia cố.
Hầu hết những “cầu tơm” đều nằm ở khu vực sắp bị
giải tỏa nên người dân cũng không buồn nghĩ đến chuyện xây nhà
vệ sinh. Ở quận 6, đă có lúc người ta dự định thực hiện dự án
xóa “cầu tơm” nhưng khi thực hiện lại đụng ngay dự án giải tỏa
nên đành gác lại và trong khi chờ th́ người dân vẫn cứ… “cầu tơm”.
Tuy nhiên ở một số nơi khác, chính quyền địa
phương đă có biện pháp hỗ trợ bà con vay tiền xây nhà vệ sinh.
Như ở phường 4, quận 8, UBND phường cho vay không lấy lăi 1,5
triệu xây nhà vệ sinh, có hộ nghèo c̣n được miễn phí.
Một số h́nh ảnh về “cầu tơm” và
cuộc sống người dân:
Cầu tơm ở quận
6.
Chất thải cá
nhân sẽ trực tiếp đổ ra ḍng kênh thế này.
Căn nhà xây duy
nhất cũng 2/3 diện tích nằm trên kênh.
Rác ứ đọng.
"Ốc đảo ve chai” giữa
ḷng Sài G̣n
|
Cập nhật ngày: 02/01/2009, 07:44 GMT+7. |
Không ai
có thể nghĩ rằng ngay giữa nơi phồn hoa đô hội như
TP Hồ Chí Minh lại lạc lơng một cộng đồng người
nghèo, lạc hậu, thất học từ đời này qua đời khác,
không những không có lấy mảnh đất cắm dùi mà ngay
mảnh giấy tùy thân.
|
|

Bốn thế
hệ của gia đ́nh này đều không có giấy tờ tùy thân
|
Không biết cái tên "ốc đảo ve chai"
bắt đầu có từ bao giờ, ai đặt cho cái xóm nhà trọ
nghèo truyền đời tại hai khu phố 9, khu phố 10 của
phường 5, quận 8, TP Hồ Chí Minh nhưng nếu không một
lần đến tận nơi, tận mắt chứng kiến, không tṛ
chuyện với những con người đang ngày ngày sinh sống
tại đây, chúng tôi hay bất kỳ ai cũng không thể nghĩ
rằng ngay giữa nơi phồn hoa đô hội như TP Hồ Chí
Minh lại lạc lơng một cộng đồng người nghèo, lạc hậu,
thất học từ đời này qua đời khác, không những không
có lấy mảnh đất cắm dùi mà ngay mảnh giấy tùy thân
cũng không có như thế.
Xóm của những công
dân "lậu sổ"
Mặc dù có người dẫn đường nhưng con
ngơ nhỏ dẫn vào khu “ốc đảo ve chai” chỉ rộng đủ để
2 người đi bộ ngược chiều tránh nhau lại sũng nước
sau cơn mưa chiều, lại thêm một bên là nước rạch
chênh vênh khiến chúng tôi vừa chạy xe vừa... run.
H́nh ảnh chúng tôi bắt gặp đầu tiên là mấy đứa trẻ đầu
trần chân đất, ướt lướt thướt vác bao tải nối đuôi nhau
len lỏi trở về, đổ ộc những chai lọ, vỏ bia xuống khoảng
trống hiếm hoi c̣n lại trước mỗi căn lều. Ông Lê Hồng
Huỳnh, Trưởng ban điều hành khu phố 10 cho biết: Thường
th́ phải tối lũ trẻ mới trở về nhưng những ngày mưa như
thế này, chúng phải về sớm...
Sự xuất hiện của những người lạ là chúng
tôi lập tức gây sự chú ư của cư dân trong xóm. Thấy tôi
giơ máy lên chụp h́nh, người phụ nữ trạc ngoài 30 tuổi,
người gầy đét với đứa con nhỏ trên tay và 4, 5 đứa trẻ
lóc nhóc vây quanh vui vẻ kêu: Chụp h́nh ḱa! Mấy đứa
lại đây mà chụp h́nh...
Ngay lập tức, gần chục đứa trẻ xúm đến.
Một vài người lớn cũng từ trong nhà ṭ ṃ ghé ra nh́n.
Người phụ nữ tự giới thiệu tên là Huỳnh Thị Gái, mẹ của
7 đứa con. Đứa lớn nhất 11 tuổi nhưng nhỏ thó không khác
đứa trẻ lên 5, đứa nhỏ nhất mới 19 tháng tuổi.
Chị Gái quê ở G̣ Đen, đến xóm ve chai làm
may, sau làm lông vịt, gặp anh Nguyễn Văn Hải, quê ở Cần
Giuộc, cũng đến đây thuê nhà, chạy xe ôm mà nên vợ nên
chồng. Chỉ có hai đứa con của anh chị có giấy khai sinh.
Số c̣n lại chưa có giấy tờ nào chứng minh quyền công dân
và sự hiện hữu của chúng trong xă hội.
Sát nhà chị Gái, gia đ́nh ông Lê Văn Mừng
cũng có đến 7 đứa con, đứa lớn nhất 21 tuổi, đă lấy
chồng nhưng không thể làm giấy đăng kư kết hôn v́ không
có giấy khai sinh. Thực ra, đây chỉ là một tiểu gia đ́nh
trong đại gia đ́nh của bà Lê Thị Nho. Bà Nho cho biết
năm nay đă gần 70 tuổi, thuê nhà sống ở TP Hồ Chí Minh
đă trên 20 năm.
Cả đại gia đ́nh của bà gồm đến 4 thế hệ
với 40 nhân khẩu nhưng cũng không một ai có giấy tờ tùy
thân. Khai sinh không có, chứng minh nhân dân lại càng
không nên hơn năm trước, chồng bà không may đă rời cơi
thế song cũng không thể làm giấy khai tử.
Nhiều trẻ không được đi học
Nghe chúng tôi thắc mắc, nhà nghèo sao
c̣n sinh nhiều con thế, chị Huỳnh Thị Gái chao chát bảo
chị đẻ th́ chị nuôi, chả liên quan ǵ đến ai(?). Chỉ đến
khi nhắc đến tương lai của 7 đứa con, lần đầu tiên trong
suốt gần nửa tiếng tiếp xúc với chúng tôi, chị mới thôi
tỏ thái độ bất cần.
|
 |
|
Những công dân "lậu sổ" trong
ốc đảo ve chai
|
Mắt
ngấn nước, chị bảo cả 9 nhân khẩu trong gia đ́nh đều
trông chờ vào đồng tiền chạy xe ôm của chồng. Mỗi tháng
trừ đi 500.000 đồng tiền thuê nhà, c̣n lại đều "bỏ vào
mồm" cả. Đứa lớn có giấy khai sinh đàng hoàng đấy nhưng
chỉ học lớp t́nh thương ban đêm, ngày c̣n phải đi lượm
ve chai phụ cha mẹ. Học đến chương tŕnh lớp 4 th́ nhất
định nghỉ. Mấy đứa c̣n lại, chị cũng không mặn mà lắm
với việc làm giấy khai sinh v́ có giấy tờ th́ chúng cũng
chỉ đi lượm ve chai như anh nó. Thương con th́ thương
thật nhưng cũng chỉ thương để đấy mà thôi ...
Riêng bà Lê Thị Nho, sau gần cả cuộc đời
lăn lộn vất vả kiếm sống, thêm 3 thế hệ thất học, mù chữ,
không có cơ hội mở mày mở mặt với xă hội bằng một công
việc đàng hoàng hơn nghề nhặt ve chai, hơn bao giờ hết
bà đă ư thức được vai tṛ của những tấm giấy tùy thân.
Hiện tại, bà đă có đến 27 đứa cháu nhưng
chúng đều thất học và nối gót các bậc sinh thành làm
nghề lượm ve chai. Bà bảo rằng thế hệ bà, con bà đă già,
đă lớn tuổi cả rồi, không có giấy tờ cũng được. Chỉ mong
27 đứa cháu của bà làm được giấy tờ để đủ điều kiện học
hành, mong có nghề nghiệp tử tế hơn để có cơ hội thoát
nghèo.
SÀI G̉N BÂY GIỜ
Thiên Hương
Tôi
mới về thăm Sàig̣n, mới trở về một khung trời thân
thương nhưng sao nhiều lúc thấy ḿnh lạc lơng trước
những đổi thay và có những lúc thấy ḿnh hoang mang. Dù
không có dịp đi nhiều, gặp gỡ nhiều, chỉ nh́n những ǵ
đang diễn ra trước mắt, tầm nh́n rất hạn hẹp nhưng cũng
đủ để có những câu hỏi và những suy tư.
Tiền nhà đất
ở Sài g̣n mắc khủng khiếp, mới vài năm giá đă vọt lên
gấp mấy lần. Thiên hạ đổ xô mua nhà ở những khu cao cấp,
giá nhà cửa ở những khu này đụng tới là nói đến hàng tỷ,
những căn ở Phú gia lên đến vài triệu đô là chuyện
thường t́nh ở huyện. Mấy tháng gần đây, thiên hạ trúng
cổ phần nên lại càng chen nhau mua nhà và đẩy giá nhà
đất ở những khu cao cấp lên cao gấp năm bảy lần so với
vài năm trước đây. Có gan làm giàu, nên một số người cầm
cố nhà cửa mua chứng khoán, trúng đậm và đẩy giá nhà đất
tăng vọt. Nhưng cũng có nhiều người tán gia bại sản v́
giá chứng khoán đi xuống.
Có căn nhà đường Đồng Khởi rao bán với
giá 1 tỉ đồng cho 1m2 (khoảng hơn 60 ngàn đô Mỹ một mét
vuông). Nh́n vào giá nhà đất cao hơn New York và Tokyo
ắt hẳn thấy dân Việt nam ḿnh là dân giàu ... nhất thế
giới.
|
Có vẻ
như là ai dính vào nhà đất cũng giàu, v́ thế quí vị quan viên chia
nhau mua đất ở những vùng xa xôi rồi vẽ lên một bản đồ qui hoạch,
đưa đất của ḿnh vào những vùng trọng điểm, thế là thắng to, tiền
lại đẻ ra tiền.
Nhưng
cũng có những người mua nhà đất ở quận 2, khu sẽ xây dựng trung tâm
mới cho thành phố hay mua đất ở quận 7, quận 9 ở SG hiện nay dở khóc
dở cười v́ không đuợc phép bán mà cũng không được phép xây dựng, cứ
treo đó để chờ … qui hoạch.
Nhịp
độ xây dựng trong thành phố nhanh đến chóng mặt, các khu cao ốc xây
dựng khắp nơi giá vài trăm ngàn đô một căn khá phổ biến. Nhưng cũng
có những cao ốc xây dựng đă lâu vẫn đ́u hiu buồn tênh. Ba căn cao ốc
Thuận Kiều ở Quận 5 cao ngất ngưởng nhưng đến đêm lại tối thui đèn
đóm v́ không có người ở. Người dân ở đây ví cao ốc này như ba cây
nhang, v́ bị một cái huông nào đó nên chẳng mấy người mua hay thuê.
Có lẽ v́ đời sống quá chộn rộn nên người dân bây giờ dựa vào bói
toán và mê tín trong mọi việc.
Bởi
vậy, với nhà đất, ai nổi th́ cứ nổi, ai ch́m cũng cứ ch́m, bảy nổi
ba ch́m chín cái lênh đênh ....
Các
nơi ăn uống mọc lên tứ tung ở Sàig̣n. Nhiều khu ăn uống lớn như một
khu công nghiệp. Vào các khu B́nh Quới, Thanh đa, các Làng Nướng,
các khu ăn uống ở khắp nơi trong thành phố thấy người ta ăn nhậu mà
phát sợ.
Các
tiệm café quanh hồ con Rùa luôn đầy ứ người, các tiệm café sân vườn,
các quán ca nhạc mở khắp nơi. Sàig̣n càng ngày càng nhiều thêm các
tiệm thẩm mỹ và massages để phục vụ khách nước ngoài và Việt kiều.
v.v… Nh́n các cửa hiệu sầm uất quá sẽ thấy dân ḿnh sao giờ giàu quá
thể. Nhưng nếu nghĩ một cửa tiệm như vậy chỉ có một ông chủ là giàu
c̣n bao nhiêu là nhân viên phục vụ mà các nhân viên phục vụ này đa
số có mức sống dưới trung b́nh. Mà đó c̣n là những người may mắn v́
có công việc thu nhập c̣n khá, c̣n biết bao nhiêu người bán rong
ngoài chợ, những người lao động chân chính, họ nghèo, rất nghèo ...
Mà
c̣n rất nhiều người nghèo thật. Trên các con đường vẫn c̣n cảnh các
người bán rong trên phố chạy tơi tả khi công an dẹp ḷng lề đường.
Những cô bé bưng những thau xôi nhỏ, những người bán bún, bán trái
cây vội vă chạy khi thấy bóng công an từ xa. Nếu bị giam hàng, mất
vài trăm ngàn tiền phạt, phải vay nóng, số nợ cứ tăng lên, lăi mẹ đẻ
lăi con lại ra bày hàng bán với số thu nhập dưới trăm ngàn một ngày.
Một bà bán trái cây than, bà muốn mua vé số may ra trúng mà đổi đời
chứ khổ quá, mà vé số cũng mắc nên không dám mua.
Lúc
mới 75, trong các lớp tập huấn chính trị, các giảng viên chỉ trích
chế độ cũ cho tổ chức cờ bạc công khai trá h́nh dưới h́nh thức xổ số
kiến thiết quốc gia vào thứ ba mỗi tuần. Bây giờ th́ h́nh như không
tỉnh thành nào không có xổ số. Một ngày xổ số không biết đến mấy lần
nữa. Nhưng nhờ vậy mà cũng giúp được một lực lượng đông đảo những
người bán vé số. Trong số những người bán vé số này có cả những cụ
già lọm khọm, những người ngồi trên xe lăn, chống nạng và rất nhiều
những đứa bé chỉ trên dưới mười tuổi…
Số
lượng taxi ở Sàig̣n cũng gia tăng rất nhanh. Cả chục hăng taxi cạnh
tranh nhau cùng với các taxi ngoài luồng. Thường người ta vẫn thích
đi taxi của các hăng v́ đồng hồ chạy giờ được tin tưởng hơn. Rất
nhiều người lái taxi từ các tỉnh thành, vùng quê khác đến. Trong các
nhà hàng, các tiệm cũng vậy. Thanh niên và các lao động chính trong
gia đ́nh có khuynh hướng rời thôn quê đổ về các thành phố lớn nơi có
nhiều cơ hội kiếm sống hơn. Như vậy lấy ai xây dựng nông thôn? Những
người sống ở quê trông vào tiền gửi về của người thân làm ở thành
phố. Những người này thường sống thành nhóm, chia pḥng ở và dành
dụm gửi tiền về nuôi gia đ́nh ở quê, có người cả mấy năm không thể
về thăm nhà. Như thế, cuộc sống kinh tế của gia đ́nh họ khá hơn,
nhưng về tinh thần sẽ ra sao khi gia đ́nh chẳng được niềm vui sum
họp.
Có
những người ở quê giàu lên nhờ cứ cắt đất ra mà bán dần, tiêu xài
thoải mái, xây nhà, mua xe, mua máy móc, chưng diện, v.v... Nhưng
rồi họ sẽ tiến tới đâu khi không c̣n đất để bán và các món tiền này
cũng hết đi.
Tôi có
dịp về thăm một lô đất của người bạn ở vùng ven Sàig̣n, cũng mừng v́
những ngôi nhà nhỏ trên những lô đất gần đấy đă có vẻ bớt rách nát.
Những người sống ở đó giờ đây ăn mặc cũng khá tươm tất, đă có da có
thịt không gầy g̣ như vài năm trước. Nhưng hỏi ra mới biết lao động
chính trong gia đ́nh là những đứa bé 5, 7 tuổi. Tối tối các cô cậu
bé tí này đi trộm mủ cao su ở những rừng cao su gần đó đem về cho
cha mẹ bán. Đời sống gia đ́nh nhờ thế mà khá lên. Căn bản không có,
cái gốc không có, cái ngọn sẽ tươi được bao lâu?
Rất
nhiều cửa hàng ở Sàig̣n thấy mở cả ngày mà số lượng bán buôn thật ít
ỏi. Giá thuê mặt bằng lại quá mắc, rồi rất nhiều chi phí khác sẽ
khiến cho các chủ cửa hàng này cầm cự được bao lâu. Hiện nay các
siêu thị, các cửa hàng tổng hợp bắt đầu mọc lên như nấm. Vào các cửa
hàng này không sợ mua hớ, chất lượng cũng đảm bảo hơn nên sẽ là một
mối đe dọa lớn cho các tay buôn và cửa hiệu nhỏ. Có lẽ v́ thế nên
dạo này giá nhà mặt tiền đă hơi chựng xuống.
Vào
các quán ca nhạc, một vài quán đông khách, nhưng cũng có những quán
vào các tối trong tuần số khách loe hoe đếm trên đầu ngón tay, tiền
sở hụi nặng quá các người chủ sẽ chống chỏi được bao lâu.
Có
những người đang giàu và sẽ giàu măi lên nhưng với đa số dân, đời
sống kinh tế chật vật, bảo hiểm y tế không có, nếu gặp một biến cố
nào, khi đau ốm cuộc sống gia đ́nh sẽ ra sao. Đi vào một tiệm gội
đầu, nh́n các cô gái gội đầu và massages cho khách mà thấy ngậm
ngùi. Gương mặt các cô cúi xuống, những ngón tay nhỏ bé nắn bóp
những cánh tay to lớn của những người khách ngoại quốc, cam chịu đến
năo ḷng.
Thành
phố càng ngày càng đông, sức sống ngần ngật nhưng có vẻ như quá tải.
Nhịp độ tăng trưởng quá nhanh nhưng không cân xứng. Các cửa hàng
dịch vụ, nhà hàng, các khu ăn chơi mọc lên như nấm nhưng con số các
trường công lập, các nhà thương công h́nh như không nhiều thay đổi.
Nhiều người giàu quá giàu nhưng vẫn rất nhiều người c̣n quá nghèo.
Cái giàu lộ rơ, cái nghèo ch́m hơn nhưng mênh mang như những tiếng
thở dài.
Sài
g̣n bây giờ càng ngày càng muôn mặt, nhưng buổi sáng vẫn rộn ră với
h́nh ảnh các học sinh, sinh viên mắt sáng trong tươi vui đến lớp,
hàng đoàn người xe tấp nập, và … những chùm phượng đỏ đă bắt đầu nở
trên cao, những cành hoa điệp vẫn c̣n vàng óng và một số đường phố
vẫn rợp bóng lá me xanh. Cuộc sống vẫn c̣n đầy niềm tin và hi vọng,
có đúng không…?
|