MỘT ÁN TỬ H̀NH
MỘT BÀI HỌC LỚN CHO CẢ THẾ GIỚI
Giao Chỉ - San Jose 2005
Những người viết b́nh luận vào cuối năm 2005 không thể bỏ
qua câu chuyện án tử h́nh của một thanh niên Việt Nam tại
Tân Gia Ba. Ở đây, chúng tôi không muốn đóng góp thêm vào
các t́nh tiết éo le, không có khả năng làm thay đổi được
quan điểm của mọi người về một cái chết làm cả thế giới phải
tranh luận.
Một thanh niên Việt Nam trẻ tuổi bị treo cổ tại Singapore v́
mang trong người 400 gram bạch phiến. Một án tử h́nh. Một
bài học cho thế giới.
Xin tóm lược câu chuyện từ đầu.
Năm 1980, cách đây 25 năm, cô gái Việt Nam tên là Nguyễn Kim
vượt biên đến trại tỵ nạn. Trong khi chờ đi Úc đă cho ra đời
hai đứa bé trai song sinh. Nguyễn Tường Vân và Nguyễn Tường
Khoa.
Theo tin tức báo chí tường thuật với nhiều thiện cảm th́
Khoa đă từng vào tù ra khám, bỏ học, theo cần sa ma túy và
nợ nần. Trong khi đó, Vân là một thiếu niên hiền lành, tử tế,
lúc nhỏ có sinh hoạt hướng đạo. Tuy nhiên, Vân được Khoa rủ
rê làm “chân” chuyển vận bạch phiến mục đích để lấy tiền
giúp đỡ cho Khoa.
Đó cũng là lư do Nguyễn Tường Vân khi bị bắt đă nhận tội và
đưa ra để bào chữa cho công việc chuyển vận bạch phiến.
Sự thật chúng ta không thể biết được nguyên do thúc đẩy, và
dù v́ lư do nào th́ cũng không thể thay đổi được bản án
ngoại trừ trường hợp bị cưỡng bách dưới áp lực họng súng của
băng đảng như trong phim ảnh. Và tai họa đă xảy ra vào năm
2002.
Cách đây 3 năm, cũng vào tháng 12-2002, Nguyễn Tường Vân từ
Úc về Đông Nam Á nhận 400 gram bạch phiến tại Cam Bốt đem
trở lại Úc châu. Đường bay ngừng ở trạm Singapore. Anh đă bị
bắt tại đây.
Trên khắp các nước Đông Nam Á, Tân Gia Ba là nơi có bản án
tử h́nh khắc nghiệt nhất. Với 15 gram bạch phiến trong người
là sẽ bị treo cổ. Một phương pháp tử h́nh cũ xưa và dă man
từ thời trung cổ. Ngay như các quốc gia khắc nghiệt như Mă
Lai, Việt Nam, Trung Hoa cũng thi h́nh án tử h́nh bằng súng
chứ không c̣n dùng máy chém hay treo cổ.
Chúng ta không có cơ hội được biết các chi tiết về xuất xứ
của đường giây bạch phiến trong vụ Nguyễn Tường Vân. Lấy từ
đâu, sẽ trao cho ai? Tuy nhiên, xem ra dù tội nhân có khai
đầy đủ th́ cũng chỉ là để xác nhận tội trạng tại Tân Gia Ba
cứ không như ở các nước khác, sự cộng tác có thể làm giảm
bản án.
Có điều nên biết là vùng Tam Giác Vàng của các nước Thái,
Miến Điện, Trung Hoa là nơi sản xuất các loại ma túy. Từ
thượng du trái đất, ma túy đưa qua các cửa khẩu Á châu và
Đông Nam Á, qua các hải cùng Mă Lai, Singapore, Hồng Kông và
ngay cả Sài G̣n để đi t́m đường đến các nước Tây Phương. Thị
trường tiêu thụ là Âu châu, Mỹ châu và sau cùng đến Úc châu
là miền dưới của địa cầu.
Rơ ràng là đối với đường giây ma túy, Tân Gia Ba là cửa ngơ
của tử thần. Có bao nhiêu “chân lừa” là tiếng lóng gọi những
tay chuyển hàng tài tử, đă đi lọt và reo rắc đau thương cho
cả thế hệ tương lai đi vào con đường cần sa ma túy. Có bao
nhiêu tay chuyển hàng đă bị bắt làm gián đoạn đường giây tại
Singapore.
Đám băng đảng giao hàng cho Nguyễn Tường Vân biết chắc là
công tác rất hiểm nghèo. 400 gram bạch phiến nhiều gấp 26
lần của 15 gram cho tội tử h́nh tại Tân Gia Ba. Báo chí
Singapore nói là phải treo cổ 26 lần cho 400 gram bạch phiến.
Và tại đây không có cơ hội chờ tái phạm.
Đó là lư do Singapore quyết tâm không khoan nhượng. Quốc gia
này đă bỏ ra 3 năm để điều tra và tiến hành bản án. Dù hết
sức khắc nghiệt, dù hết sức dă man, nhưng toàn thể dân chúng
và chính quyền bán đảo Singapore đều hiểu rơ là họ không có
con đường nào khác.
Tất cả guồng máy pháp lư Singapore đều biết rơ tử tội Nguyễn
Tường Vân chỉ là một “con lừa” chuyển vận bị hy sinh. Một
thủ phạm hay nhiều thủ phạm vẫn c̣n sống đế vương ở hai đầu
của đường giây tội lỗi. Từ mật khu bạch phiến, bên Miến Điện
cho đến thị trường mông mênh ở Úc châu.
Từ bao lâu nay, chưa bao giờ Tân Gia Ba ân xá cho tử tội dù
mang bất cứ quốc tịch nào. Và họ có vẻ rất hănh diện với các
bản án dă man khi treo cổ nếu liên quan đến ma túy và nhẹ
nhất là vẽ bậy, ăn kẹo cao su là phải nọc ra đánh bằng gậy.
Trước đây, một cậu bé Hoa Kỳ vẽ bậy đă bị nọc ra đánh mà dù
chính tổng thống Clinton đích thân can thiệp cũng chỉ bớt
được 5 gậy.
Nhưng lần này, đối với bản án tử h́nh dành cho Nguyễn Tường
Vân thế giới quan tâm nhiều hơn.
Đức giáo hoàng tiền nhiệm trước khi qua đời đă yêu cầu tha
chết. Lời yêu cầu đă được nhắc lại bởi vị đương kim giáo
hoàng La Mă.
Tại Anh quốc, nữ hoàng lên tiếng xin Singapore ân xá. Nên
nhớ, Tân Gia Ba đă từng là đất nước được Anh bảo hộ, có ảnh
hưởng và ảnh hưởng rất nhiều.
Đối với cả các vị đại diện cho giáo quyền và vương quyền,
Tân Gia Ba vẫn từ chối.
Thủ tướng Úc nhân danh là quốc gia của công dân Nguyễn Tường
Vân gửi công hàm can thiệp. Cựu thủ tướng Úc gửi thư riêng.
Bà thủ tướng Tân Tây Lan gửi quốc thư xin ân xá. Quốc hội Úc
lên tiếng yêu cầu Tân Gia Ba xét lại. Tất cả đều vô vọng.
Hàng chục ngàn điện văn và thư xin ân xá của dân chúng và
các tổ chức nhân đạo toàn thế giới. Tất cả đều không được
đáp ứng.
Ngày treo cổ đă ấn định và bản án được thi hành.
Một lần nữa, chúng tôi không đi thêm vào t́nh tiết của nội
vụ mà chỉ xin viết về các khía cạnh khác biệt của vấn đề.
Tất cả các giới chức công quyền, giáo quyền, vương quyền và
cả dân quyền lên tiếng can ngăn, xin Tân Gia Ba ân xá. Có
thể chính quư vị đă không mang nhiều hy vọng là lời yêu cầu
được đáp ứng. Và khi Tân Gia Ba tiếp tục xuống tay với bản
án dă man tàn bạo, không ai lên án Singapore. Phần lớn họ
thông cảm. Chính Tân Gia Ba cũng hiểu điều đó.
Singapore tự coi như là người đóng vai đao phủ thay cho cả
thế giới nhân đạo có nữ hoàng, đức giáo hoàng và các nguyên
thủ quốc gia nhân từ của địa cầu.
Với sự kêu gọi ân xá từ khắp mọi nơi, rồi bản án vẫn thi
hành th́ bản thông điệp tuyên chiến của đảo quốc với cần sa
ma túy lại một lần nữa được đưa ra, quyết liệt hơn bao giờ
hết.
Đó là điều Tân Gia Ba cần cho chính sự tồn vong của họ. Một
đất nước tạp chủng, hiểm họa quá khích một thời đă tạo nên
bao nhiêu sóng gió. Một nước không sản xuất được nông phẩm,
một quốc gia không có nước uống.
Đất nước đă từng có lúc sợ người Anh bỏ đi quá nhanh rồi
không thể tự lập v́ thập nhị sứ quân giết nhau. Đất nước đă
có lúc không muốn được độc lập quá mau chóng. Đất nước đă
từng thuộc Mă Lai, nhưng Mă Lai không nuôi nổi nên bắt phải
tách rời. Đă có lúc Singapore phải mua đất từ Mă Lai đem đổ
xuống biển để dành thêm bờ cơi với đại dương. Nước uống phải
mua từ Mă Lai. Thợ thuyền phải thuê từ các nước láng giềng.
Từ tro tàn, Singapore đứng lên và hănh diện với một nền dân
chủ rất độc tài. Dân đă bầu lên chính phủ th́ chính phủ trở
thành cha mẹ chứ không phải như tổng thống Hoa Kỳ, ai muốn
chửi tổng thống cũng được. Ở Tân Gia Ba mà mạ lỵ chính quyền
là phải ra ṭa. Báo chí rất tự do, nhưng tự do một chiều
theo đường lối rất cứng rắn.
Mặc dù ông Lư Quang Diệu không c̣n cầm quyền, nhưng đường
lối của ông vẫn c̣n bao trùm cả Tân Gia Ba. Họ Lư đă tuyên
bố một cách rất quá khích, tàn độc là chính phủ Singapore
nên tuyên án tử h́nh cho tất cả những kẻ nào chỉ trích án tử
h́nh. Nhưng đây lại chính là lời từ con người được coi là
cha già dân tộc của Tân Gia Ba.
Trong khi đó, đương kim thủ tướng Singapore nhẹ nhàng nói
rằng, 400 gram bạch phiến đem vào Úc sẽ trở thành 26 ngàn
gói nhỏ vừa liều lượng đủ cho một học sinh Úc xử dụng trên
đường phố. Và sau 400 gram này sẽ có 400 gram khác tiếp theo.
Thế giới có thể chấp nhận được hay không? Trong khi đó th́
sự khoan dung sẽ nhận ch́m Singapore xuống biển.
Cụ Lư lại c̣n nói thêm rằng thế giới có thể lên tiếng xin
cứu tử tội ma túy nhưng đến khi Singapore chết th́ sẽ không
ai có thể cứu được Singapore.
Đó là lư luận của quốc gia có án tử h́nh tàn nhẫn nhất thế
kỷ thứ 21 nhưng lại hănh diện tự nhận là người gác cửa, ngăn
chặn đường giây ma túy cho Tây phương.
Trong khi đó, Úc châu, dù là nơi sẽ phải chịu ảnh hưởng sau
cùng của 400 gram bạch phiến tức là 26 ngàn gói nhỏ làm quà
Giáng Sinh cho địa ngục tuổi thơ th́ lại có những quan niệm
nhân đạo vô bờ bến.
Đa số người Úc đều biết rơ hậu quả của ma túy nhưng vẫn lên
tiếng xin ân xá. Biết bao nhiêu kiến nghị, biết bao nhiêu
điện văn gửi cho Tân Gia Ba qua các đại diện lập pháp. Bao
nhiêu thúc dục để tư pháp và hành pháp Úc châu can thiệp.
Hàng ngàn người thắp nến cầu nguyện, thậm chí có dân biểu
c̣n đề nghị toàn quốc Úc châu dành một phút mặc niệm, nhưng
đề nghị này bị coi là quá đáng nên đă bỏ qua.
Chưa bao giờ mạng sống của một người thanh niên Việt Nam
sinh ra ở trại tỵ nạn, trở thành công dân Úc đă được chấp
nhận và thương yêu đến như thế, dù là một di dân lạc đường
vô cùng tệ hại.
Phân tích câu chuyện về một bản án tử h́nh liên quan đến
người tỵ nạn Việt Nam, chúng ta thấy được hai phía của chân
lư từ Đông Nam Á đến Úc châu. Cả hai đều v́ những lẽ phải
khác nhau mà hành động.
Và rồi đây, hai quan điểm sẽ c̣n măi măi khác biệt. Tân Gia
Ba sẽ c̣n duy tŕ án tử h́nh v́ sự sinh tồn của quốc gia
trong cái bấp bênh của bán đảo, giữa sự đa chủng, đa tôn
giáo với hiểm họa phe quá khích Hồi giáo như ḷ lửa bên cạnh
và biển cả vây bọc chung quanh. Họ tồn tại nhờ sản xuất công
nghệ và du lịch. Nếu đất nước không sạch sẽ, không an toàn,
không lành mạnh th́ sẽ không tồn tại.
Và từ nơi xa xôi ở miền dưới địa cầu, Úc châu là đất thôn dă,
mênh mông. Không có án tử h́nh. Tấm ḷng người dân bao dung
như rừng núi mênh mông. Sông dài biển rộng. Biết ma túy là
hiểm nghèo nhưng không thể v́ thế mà treo cổ con người.
Đâu là đúng, đâu là sai? Không thể lựa chọn mà không phân
tích, mà càng phân tích th́ lại càng khó lựa chọn. Duy có
điều là bài học th́ ghi nhận dễ dàng. Bà mẹ Việt Nam cô đơn
sinh ra hai đứa con trai trẻ trung, đẹp đẽ, không ngờ chỉ 25
năm sau, đứa tội lỗi th́ c̣n sống và đứa hiền lành, dại khờ
lại bị treo cổ đau thương. Chuyến vượt biên vất vả đoạn
trường năm 1980 đă không làm nên hạnh phúc.
Không thể nói là tại sao Nguyễn Tường Vân lại t́m đường qua
Singapore để mang họa vào thân. Nói như thế th́ nếu đi thoát
để thành công với 26 ngàn viên độc dược cho tuổi thơ Úc châu
là điều phải đạo chăng? Ai cũng biết rằng nếu đă làm con lừa
chuyển hàng th́ sao lại chỉ đi có một chuyến. Nếu thành công
th́ hệ thống băng đảng không bao giờ cho các phương tiện tải
hàng được nghỉ ngơi. Sẽ đi cho đến khi bị bắt.
Con đường cần sa ma túy từ việc thử thách, vui chơi rồi tham
dự và gia nhập vào hệ thống là con đường chết.
Với tuổi 25, với gương mặt trẻ trung, hiền lành. Với hoàn
cảnh nhận tội và cam chịu. Với những lời sau cùng dành cho
mẹ, tử tội Nguyễn Tường Vân đem cái chết đau thương để lại
bài học vĩ đại cho tất cả tuổi trẻ Việt Nam tại hải ngoại và
trong nước. Đă giao duyên với cần sa ma túy th́ hoặc là sẽ
bị treo cổ tức thời hoặc là một đời tàn lụi dai dẳng rồi
cũng chết. Không có con đường nào gọi là khôn ngoan khi sa
vào tay ma túy.
Đây là bài học cho cả thế giới và cho nhiều thế hệ tương lai.
Đó là di sản mà sợi giây treo cổ để lại. Người thanh niên 25
tuổi sinh ra tại trại tỵ nạn Đông Nam Á, định mệnh do ma đưa
lối, quỷ dẫn đường đă đưa về chịu tội tại Đông Nam Á.
Những thiếu niên nam nữ Việt Nam trên thế giới, tại Canada
hay Úc châu, lên tiếng cầu nguyện cho Nguyễn Tường Vân siêu
thoát, chưa đủ. Phải cầu nguyện cho chính các bạn. Phải cầu
nguyện cho chính chúng ta. Cơ hội thăng tiến của chúng ta là
ở trước mặt, không phải là ở sau lưng. Cơ hội là những ngày
tháng ṃn mỏi học hành đèn sách. Là những ngày tháng vất vả
đi làm một nắng hai sương. Cơ hội không phải là quay lại sau
lưng với những ngă rẽ tối tăm, tội lỗi. V́ vậy, lời cầu
nguyện cho Nguyễn Tường Vân cũng là lời cầu nguyện cho thế
hệ Việt Nam tương lai.
Giao Chỉ - San Jose 2005