Tiến Sĩ Lê Đăng Doanh Nói Thẳng:
Chế Độ Phải Thay Đổi (phần 6)
Trao đổi ư kiến với diễn giả
Câu hỏi: “Xin
hỏi một ư là lúc năy bác có nói về nguy cơ. Hiện nay chúng ta đang có 4 nguy cơ.
Bác nói là khả năng có nguy cơ mới. Th́ có thể gọi tên các nguy cơ mới đó là ǵ”.
Trả lời: “Theo
tôi, nguy cơ mới mà tôi muốn nói ở đây là xuất hiện những mâu thuẫn nội bộ xuất
hiện các t́nh huống mới hoặc là chúng ta không muốn nh́n nhận hay là chúng ta
chưa kịp phát hiện. Mâu thuẫn đó tiềm ẩn, nằm trong quá tŕnh phát triển mà do
đó thể chế và do quá tŕnh phát triển này tạo nên thôi. Giống như kinh nghiệm ở
Thái B́nh, kinh nghiệm ở Tây Nguyên rồi rất nhiều kinh nghiệm. Ví dụ như ở Hà
Tây, họ kiện cáo như vậy là đằng sau đều có chuyện cả, chứ không phải là không
có chuyện. Theo tôi được biết, chỗ An Khánh, các bố ở xă và huyện chén lắm chứ
không phải đơn giản. Dân tức v́ mấy lăo lấy đất của nó chén gớm quá. Đấy là một.
Thứ nữa là trước đây là cùng một họ với nhau, thậm chí là cùng một gia đ́nh,
thằng trưởng được ruộng thế này, thằng thứ được ruộng thế kia. Bây giờ th́ bồi
thường ruộng này lại gấp mười lần bên kia, lại bảo mày nhiều tiền hơn, tao ít
hơn. Lại là anh em một nhà. Nó không hiểu. Tức là ông vẽ ra luật pháp như vậy
nhưng không quán triệt nguyên tắc luật pháp là để chế định người cầm quyền chứ
không phải là luật pháp chủ yếu là để kiểm soát, chế định người dân. Cái đó theo
tôi là đặt vấn đề chưa đúng. Bộ máy hệ thống chính trị của chúng ta hiện nay kém
ở chỗ phát hiện và xử lư những xung đột. Nếu những xung đột cục bộ ấy không được
xử lư, nó sẽ tích tụ lại. Anh đè nén nó làm nó tích tụ lại. Và đến lúc nào đấy
nó sẽ diễn ra cái việc ǵ đó xêm xêm như vậy ở Liên Xô hay Cộng ḥa dân chủ Đức
hay như ở đâu đấy. Tôi nghĩ hiện nay ở Trung Quốc cũng có nguy cơ giống hệt như
chúng ta. Những điều người Trung Quốc nói cũng giống hệt như chúng ta. Nhưng
theo tôi, nhân đây xin nói, Hội nghị 4 của Trung Quốc vừa rồi, nói là mới nhưng
thực chất vẫn là cũ. Cũ ở chỗ vẫn tiếp tục đảng trị, nó là đảng cầm quyền, cương
lĩnh của đảng là cương lĩnh của toàn dân. Mọi chuyện là ông mạo nhận ra là toàn
dân. Không phải. Nhẽ ra Hồ Cầm Đào phải mạnh dạn hơn. Nhưng tôi tin rằng Hồ Cẩm
Đào có "vơ". Trung Quốc nó "ngọa hổ tàng long" chứ không phải đơn giản đâu. Hiện
nay, tôi thấy mọi động thái là nó lại chuẩn bị dạy ḿnh bài học chứ không phải
nó là bạn bè tốt ǵ đâu. Có một thằng người Trung quốc nó cũng chơi với tôi mà,
nó biết tôi là người như thế nào, nên thỉnh thoảng nó cũng nói mấy câu bỗ bă lắm
chứ không phải đơn giản”.
Câu hỏi: “Từ những khuyết tật
của bộ máy trong hệ thống chính trị, có ư kiến cho rằng nên nhất thể hóa hệ
thống của Đảng và hệ thống của Nhà nước. Theo bác, cái đó có phải là một giải
pháp tốt không? Câu hỏi thứ hai là, bác là một nhà khoa học, đi giao lưu quốc tế
rất là nhiều, vậy điểm yếu của giới khoa học của ḿnh khi giao lưu với quốc tế
là ǵ”?
Trả lời: “Trước hết,
về nhất thể hóa, theo tôi là nên. Nhất thể hóa nó có cái lợi, tức là người đứng
đầu có một danh nghĩa của toàn dân. Như trên tôi nói, trong giao lưu quốc tế, tự
nhiên sinh ra một cái ông dân không bầu lên mà đi ra với mọi người th́ ngoại
giao vất vả lắm chứ không phải đơn giản đâu. Nhưng làm thế rồi th́ phải có một
bộ máy giám sát. Tôi thấy mô h́nh Uỷ ban Kiểm tra Trung ương như thời Lênin, do
đại hội bầu ra, có quyền giám sát, được quyền thông tin, được quyền có một bản
sao, được quyền phân tích, góp ư kiến, có một cơ chế để giám sát rất rơ ràng.
Tức là giống như Thương nghị viện Mỹ, sứ quán Mỹ ở Việt Nam được chi bao nhiêu
tiền, về những khoản nào, lư do làm sao th́ anh được từng ấy tiền; anh chi thêm
về khoản nào đấy anh có quyền tự quyết, quá một mức nào đấy anh phải đưa Quốc
hội. Đấy là một vấn đề. C̣n vấn đề về người Việt Nam, cán bộ khoa học Việt Nam
khi ra ngoài giao lưu với thế giới. Người Việt Nam có sự phát triển so với ḿnh
trước đây th́ khá lên. Nhưng bây giờ đang bộc lộ ba mặt thế này. Một là, lạc hậu
về lư luận so với thế giới nghiêm trọng. Có thế hệ mới, trẻ lên th́ nó tiếp cận
được nhưng thế hệ ấy th́ nó cũng c̣n Tây hơn cả thằng Tây thật! Tức là làm ra bộ
rất Tây, nhưng thực sự th́ ông ấy không nắm ǵ t́nh h́nh đất nước cả. Hồi tôi
làm Viện trưởng th́ tôi đ̣i hỏi những người ấy phải đi thực tế. Đi thực tế không
phải là đến chỉ bá vai, bá cổ người ta đâu, mà trước đó anh phải đọc xem tỉnh
này như thế nào, gần đây nó có vấn đề ǵ, khuyết điểm ra làm sai, anh muốn t́m
hiểu cái ǵ th́ người ta mới gọi anh là một Viện. Chứ đến đấy anh chỉ nhậu không
th́ lúc bấy giờ c̣n là Viện quách ǵ. Điều thứ hai nữa là cái "mũ kim cô" trên
đầu. Nói năng rón rén, không dám nói. Vừa rồi tôi sang Singapore th́ thằng hiệu
trưởng Trường Đại học quản lư Singapore hỏi ta có quyền tự do phát ngôn hay
không, tôi có trả lời là tự do phát ngôn th́ cứ tự do phát ngôn, nhưng quyền tự
do sau phát ngôn th́ tôi không bảo đảm. Mức độ cởi mở, tự do tư tưởng, mức độ tự
chịu trách nhiệm của các nhà khoa học Việt Nam, làm cho các nhà khoa học Việt
Nam không ít trường hợp trở nên thấp, trở nên xoàng, trở nên hời hợt, trở nên
chưa có trách nhiệm, đầy đủ đối với đất nước, đối với dân tộc này. Điểm thứ ba
là, số anh em trẻ th́ ngoại ngữ khá, nhưng mà hiểu biết về đất nước chưa được
nhiều. Số anh em lớn tuổi rồi th́ ngoại ngữ lại kém quá. Khổ thế. Nhiều bố khai
lư lịch gửi trung ương là bố nói có học tiếng Anh thực chất là bố không làm được
ǵ. Mà tiếng Anh có nhiều loại tiếng Anh. Tiếng Anh để nói vài câu vớ vẩn "I
love you" th́ ai cũng nói được. Nhưng cái tiếng Anh có văn hóa, nói năng chững
chạc như một nhà khoa học để có thể giảng được mới là quan trọng chứ. Chứ như bà
bán cá ở chợ Hôm, bà nói suốt ngày nhưng chỉ nói 800 từ; bởi chỉ chửi, chửi bậy,
loanh quanh măi rồi chỉ có mấy chuyện ấy thôi. Nước ngoài người ta cũng biết rồi.
Mày là nhà khoa học của một cái đất nước rất nghèo. Ngày 01 tháng 12 này cũng có
một cái Hội nghị tài trợ. Tôi xin báo cáo rất chân thành với các anh là ra đấy
chỉ khổ tâm thôi. Nhiều thằng nó nói với tôi là chúng mày định ngửa tay đi ăn
xin đến bao giờ nữa? Chúng mày là người thông minh, có học, về mặt nào đấy chúng
mày không kém ǵ chúng tao cả... Tại sao chúng mày cứ ăn xin miết thế. Chúng mày
giỏi thế mà chúng mày nghèo lâu đến như thế là thế nào? Chúng mày cứ đề ra cái
mục tiêu là đến bao giờ chúng mày đừng có đi ăn xin nữa được không? Nó nói với
tôi trắng trợn và thẳng lắm chứ, y nguyên như tôi nói với các anh chị. Nó bảo
mày phải nghĩ đi, mà phải nghĩ cả phẩm giá, tư cách của mày đi xem mày là thế
nào đi, lúc nào rồi dân tộc của mày sẽ như thế này sao ? Trí tuệ như thế này,
truyền thống như thế này, sao mày ăn xin hoài thế? Ta cứ tưởng nó cho tiền măi
là vinh dự. Tôi thấy vinh dự vừa phải thôi, chứ trong thâm tâm tôi như muối xát
vào ruột chứ không đơn giản đâu. V́ nó nói đến như thế. Thằng không nói th́
trong thâm tâm nó cũng nghĩ thế cả, thằng bỗ bă th́ nó nói toẹt vào mặt chứ
không phải đơn giản đâu. Cho nên, có người nói với tôi là, vậy th́ bây giờ ḿnh
có lănh đạo ASEAN được không, tức ông phải trả lời trước hết ông lănh đạo th́
ông có tiền ông bao thằng khác không? Hai là ông có cái học thuyết ǵ để hướng
dẫn cho người ta không ? Thứ ba nữa là ông muốn lănh đạo th́ thằng Washington và
thằng Bắc Kinh nó có tin ông không? Hai thằng ấy mà nó không tin ông, nó cho ông
mấy chưởng th́ lúc bấy giờ, ông chưa lănh đạo nó đă cho ông què cẳng rồi. Th́
thôi, bây giờ coi như ông đừng lănh đạo; chứ ông mà lên tiếng, ông mạnh mồm ra
tiếng lănh đạo, ḥ hét th́ đừng là nó cho ông mấy chưởng ngay chứ không phải
không đâu. Mà nó có nhiều vơ hơn ḿnh, nhiều tiền hơn ḿnh, nhiều công cụ hơn
ḿnh”.
Câu hỏi: “Bây giờ ḿnh
xem xét cơ chế trách nhiệm cá nhân của người lănh đạo, người đứng đầu. Vậy có
giải pháp ǵ để nâng cao trách nhiệm cá nhân”?
Trả lời: “Theo tôi, cái đó gắn liền với một cơ
chế dân chủ. Tức là trách nhiệm đầy đủ, hoàn toàn cá nhân, anh có th́ anh làm;
tức phải tạo nên một cơ chế mà luôn luôn tạo ra một động lực rất mạnh và có một
cái phanh rất ăn. Có một triết lư là động lực càng mạnh th́ phanh càng phải ăn.
Chứ bây giờ ông đi xe máy mà phanh của ông không ăn th́ đố ông dám đi, ông đi xe
đạp mà không có phanh cũng đă chết chứ chưa nói xe máy. Bây giờ, ông đi ô tô rồi
mà phanh vẫn không chắc th́ ông đâm lung tung tất cả. Cơ chế cán bộ của ḿnh là
cơ chế không phanh, chả thấy phanh mẹ ǵ cả. Vậy ông xem có ông Tổng Giám đốc
doanh nghiệp nhà nước nào bị thôi chức do kém năng lực không? Chả có ông nào
trong ngần ấy ông tổng công ty phá sản như vậy. Trời ơi, nh́n ông tổng giám đốc
dệt Long An, giàu lắm ông ơi. Hơn anh em ḿnh nhiều. Cho nên, nếu nói trách
nhiệm cá nhân th́ phải nh́n vào một cách tổng thể, tạo những điều kiện môi
trường, thông tin, giám sát, kiểm toán, rồi thanh toán qua ngân hàng, rồi là vân
vân. Chứ bây giờ chỉ bảo là phát động dân chủ cơ sở với lại công vùng lên. Công
nhân biết quách ǵ đâu mà. V́ nó kư hợp đồng, nó ăn hoa hồng mấy trăm ngàn đôla
th́ công nhân biết quách ǵ. Các anh biết v́ sao mà Việt Nam cứ gia công hàng
măi không. Bởi v́, gia công như vậy th́ tay giám đốc được hai khoản. Thứ nhất là
nó bảo công nhân của tao kém, yếu nên mày phải cho tao 3% tiền tỷ lệ phế phẩm.
Rồi nó về nó phát động. Công đoàn làm thế nào phấn đấu, tỷ lệ phế phẩm dưới 1%
ấy; nó chén, ít nhất nó chén 60% của khoản đó. Thứ hai là tiết mục vải vụn, thẹo
thừa, v́ bao giờ thằng kia đưa sang cũng đưa dư thừa. Lúc bấy giờ nó chia ra,
món đó cũng thằng kia đưa sang cũng đưa thừa chứ. Lúc bấy giờ nó chia ra, món đó
cũng lại 60%. Một người rất chân t́nh với tôi nói là, nói thật với anh, em làm
giám đốc như vậy, lương không đủ đi uống cà phê, đánh ten-nít. Một năm em không
được 800 triệu đến 1 tỷ là coi như em khóc. Đấy là các chiến hữu có con gửi ở
chỗ 2.800 đôla/tháng đấy. Mà có thấy họ đóng góp ǵ đâu, không thấy đóng góp,
không thấy điều tiết ǵ cả. Một điều mà tôi nhấn mạnh lại một lần nữa là sự thất
bại, sự yếu kém của chế độ là không điều tiết được. Cái đó ḿnh kém xa thằng
Thụy Điển. Xă hội Thụy Điển, Phần Lan đấy, trở nên mẫu mực của thế giới là v́ nó
có t́nh đoàn kết, nó đánh thuế công khai, minh bạch. Tôi có biết thứ trưởng
ngoại giao Thụy Điển, hôm tôi đi họp, vào cái nhà hàng Indonesia, cái nơi mà có
múa khỏa thân, uống khoảng nửa chai sâm panh và ăn một bữa, một tối vào đấy nó
lấy đâu khoảng 300 đô la. Thằng ấy chi. Về kiểm toán, Bộ ngoại giao nó bảo là
đừng có chi vào đây, khoản này là không được. Thằng này nó bảo là mày cứ chi đi.
Kiểm toán chuyển sang Quốc hội. Quốc hội lập tức gọi báo chí đến thông báo, cho
chụp ảnh, đưa ra công luận. Báo chí đưa ra một cái là ngay ngày hôm sau ông Thứ
trưởng xin từ chức ngay. Bởi v́ không thể nào chấp nhận được. Tiền của nhân dân
không phải để cho ông đi xem múa khỏa thân. Ông xem th́ ông phải bỏ tiền túi của
ông ra, tôi không cấm ông. Đằng này ông lại bắt tôi giả, lại c̣n hống hách mượn
quyền của Bộ ngoại giao nữa. Tôi thấy là quyền hạn càng nhiều th́ phải có sự
khống chế quyền lực. Không nên được bỏ nguyên lư cơ bản đó”.