Điểm
Lại Quốc Nạn 30 – 4 – 1975
T̀M CHỮ NHƠN
T̀NH
Hồi kư của Hoành Nguyễn
Người Việt-Nam vốn trọng nếp sống nghĩa t́nh, nên rất sợ bị hiểu lầm là kẻ
phản-phúc, lừa thầy phản bạn, vô ơn bội nghĩa. V́ lẽ đó mà qua 30 năm, kể từ
ngày Việt-Nam Cộng-Ḥa mất nước về tay Cộng-sản gian ác, và phải đợi đến sau khi
cựu Tổng-thống VNCH Nguyễn văn Thiệu qua đời, th́ dư-luận mới được biết thêm
những ǵ bí ẩn, qua các trang báo hồi-kư của Trung tướng Ngô Quang Trưởng, cựu
Tư-lệnh Quân Đoàn I & Vùng I Chiến-thuật; và của Đại tướng Cao văn Viên, cựu
Tổng Tham-Mưu-Trưởng Quân-Lực VNCH.
Theo tướng Viên th́ sau khi Tổng-thống Nixon từ chức vào ngày 8 tháng 8-1974, lời hứa của Hoa-Kỳ là sẽ “phản ứng mạnh” nếu CS Hà-Nội vi phạm Hiệp-định Paris đă kư kết chỉ là những lời nói suông. Đối với Hoa-Kỳ, cuộc chiến Việt-Nam đă kết thúc. V́ vậy, vào tháng 1/75, khi Cộng-sản Bắc-Việt công khai đưa xe tăng và pháo binh tiến chiếm được tỉnh Phước-Long trước sự yên lặng của Hoa Kỳ, là tín hiệu tốt và là thời-gian thuận lợi cho Cộng-sản gia tăng tuyên truyền, kêu gọi quân ta rời bỏ hàng ngũ theo về phía họ.
Cũng theo lời tướng Viên th́ Trung-tướng Nguyễn văn Toàn có khả-năng tác-chiến, nhưng v́ bị tố tham-nhũng nên Phó Tổng-thống Trần văn Hương đề-nghị thay thế Toàn trong chức vụ Tư-lệnh Vùng II bằng Thiếu-tướng Phú, đưa đến sự thất-thủ Buôn-Mê-Thuột.
C̣n tướng Trưởng
th́ tiết-lộ, chính TT Thiệu ra lịnh miệng bỏ Vùng I, nhưng khi xảy ra t́nh-h́nh
tồi-tệ th́ lại không dám nhận trách nhiệm, khiến nhiều Tướng mặt-trận bị kết tội
oan.
Trong bài “Giờ thứ 25 của cuộc chiến”, Đại-tá Phạm-Bá-Hoa có thuật lại lời của
cựu Đại-tá Nguyễn-Linh-Chiêu trong bữa cơm cùng hai người bạn thâm giao là cựu
Tổng-thống Dương-văn-Minh và cựu Trung-tướng Trần-văn-Đôn tại Paris đầu năm
1991:
- Tại sao anh mới nhận chức Tổng-thống mà anh ra lệnh đuổi Mỹ về nước?
- “Moa” không đuổi Mỹ. Bản văn đuổi Mỹ là do Đại-sứ Hoa-Kỳ Martin đưa cho “Moi”
và yêu-cầu “Moi” phổ biến.
Tại Vùng IV
Chiến-thuật, hai tướng Nguyễn-Khoa-Nam và Lê-văn-Hưng đă lập xong kế-hoạch
hành-quân pḥng-thủ chu-đáo với quyết-tâm cao, nhưng vị Tham-Mưu-Trưởng
Hành-Quân th́nh-ĺnh bỏ chạy ra biển Đông vào giờ chót. V́ vậy, cả hai vị
Tướng-lănh đă tự sát để bảo-toàn tiết-tháo.
Sự thật muôn đời vẫn là sự thật. Mưu ma chước quỷ chỉ lừa-dối tạm thời.
Dư-luận c̣n chờ tiếng nói quan-trọng của Đại-tướng Trần thiện-Khiêm, người ít nói nhưng đă từng nắm chức vụ Thủ-tướng Chính-phủ 5 năm dưới thời Đệ-Nhị Cộng-Ḥa, có lúc kiêm luôn Bộ trưởng Nội-Vụ và Bộ-trưởng Quốc-pḥng, đến nỗi Dê-Húc-Càn ( bút hiệu của Dương-Hùng-Cường) đă viết bài mỉa-mai trên báo “Con Ong” thời đó rằng: Làm tṛn chức-vụ Thủ-tướng đă là vất-vả khó-khăn. Nay Thủ-tướng Khiêm lại kiêm thêm 2 chức-vụ quan-trọng như vậy, kẻ viết bài nầy e rằng ông sẽ không làm tṛn, hoặc làm được tốt cả 3 chức vụ bề-bộn đó th́ hao phí tâm sức quá nhiều sợ không sống thọ được lâu.
Hiện nay, lập-trường và thái-độ hành-xử của Mỹ về việc tranh-chấp của người Việt-Nam tưởng chừng như mâu thuẩn, một mặt bang-giao giúp đỡ nhà cầm-quyền Cộng-sản Hà-Nội, một mặt khích-lệ những hoạt-động chống Cộng của người Việt tị-nạn chính-trị, qua những Nghị-Quyết vinh danh cờ vàng ba sọc đỏ của người Quốc-gia Việt-Nam Cộng-Ḥa trước 30/4/75, lên án Việt-Nam Cộng sản vi-phạm nhân-quyền, đàn-áp truy-bức những thành phần khác chính kiến, đ̣i thả vô-điều-kiện những tù-nhân chính-trị và tù nhân lương tâm.
Người ta b́nh-luận rằng, hội-chứng Việt-Nam trong cuộc chiến vừa qua vẫn c̣n là niềm đau của nước Mỹ và lương-tâm người Mỹ, v́ đă bội-ước với đồng-minh Việt-Nam Cộng-Ḥa, ngó lơ cho Cộng-sản Hà-Nội công-khai đưa quân vào tiến chiếm miền Nam, vi phạm Hiệp-định Paris đă kư-kết, làm cho hàng triệu Quân Dân Cán Chính miền Nam phải bị sát-hại, tù đày, vượt thoát và phần lớn đă bỏ ḿnh trên biển Đông buồn-thảm. Ngày nào c̣n sự hiện-diện của lá cờ máu Cộng-sản tại nơi nào, th́ nó lại nhắc-nhở người dân Hoa-Kỳ về sự bị Cộng-sản sỉ-nhục, là đă đánh bại Đế-quốc Mỹ xâm-lăng cướp nước phải cuốn cờ bỏ chạy vào ngày 30 tháng 4 đen 1975, là niềm tủi nhục khôn nguôi của hơn 58 ngàn gia đ́nh có người thân là quân-nhân Mỹ, đă bỏ ḿnh trên chiến-trường Việt-Nam trong những năm lửa đạn khốc-liệt.
Gần đến ngày kỹ-niệm 30/4/2004, Cộng-sản VN cữ một phái đoàn gồm 6 người, do Nguyễn-Phúc-Thanh, Phó Chủ-tịch Quốc-hội kiêm Chủ-tịch Uûy-Ban Đối-Ngoại cầm đầu, định viếng thăm Little Sàig̣n, nhưng Bộ Ngoại-Giao Hoa-Kỳ phải hủy bỏ, v́ 2 cơ-sở Cảnh-sát địa-phương của thành-phố Westminster cảnh-cáo, không thể bảo-đảm an-toàn cho phái-đoàn CSVN trước sự phẩn-nộ của cộng-đồng người Việt tị-nạn Cộng-sản. Hai thị-xă Garden Grove & Westminster tŕnh Nghị-Quyết: Vùng Đất Không Cộng-Sản, nói thẳng với nhà nước CSVN rằng: “Chúng tôi không muốn có mặt quư vị ở đây, gây phiền-phức tốn kém đủ thứ đối với việc giữ an-ninh trước các cuộc biểu-t́nh của người Việt. Chỉ một ḿnh Trần-Trường treo ảnh Hồ và cờ đỏ năm 1999, đă kích-động biểu-t́nh liên tục 53 ngày, chi-phí an-ninh tốn kém 750.000 Mỹ-kim vượt ngân-sách và trở thành gánh nặng tài-chánh cho cộng-đồng và thành-phố. Tiền thuế của cư-dân Garden Grove không xài phí thế được...”
Trong Nghị-Quyết
có những đoạn cơ-bản như sau:
- Xét rằng, Thành-phố
Garden Grove có người Việt đông nhất tại quận Cam, đa số đều chống-đối sự
cai-trị độc-tài của Đảng CS VN.
- Xét rằng, tinh-thần chống Cộng trong cộng-đồng người Mỹ gốc Việt tại quận Cam,
và đặc-biệt tại thành-phố Garden Grove rất là quyết liệt, mạnh-mẽ nhất trên toàn
thế-giới.
- Xét rằng, sự dự-tính đi xuyên qua hoặc tạm viếng Little Saigon của phái-đoàn
Việt-Cộng vào giờ phút chót, là một hành-động khiêu khích thách-đố và âm-mưu
thăm ḍ phản-ứng của cộng-đồng.
Hội-Đồng
Thành-phố Garden Grove ban-hành Nghị-Quyết với những điều-lệ sau đây:
1.- Hội-Đồng thành-phố
không hoan-nghênh, không tiếp đón các cuộc thăm viếng công-khai của Việt-Cộng.
2.- Hội-Đồng thành-phố phản-đối việc xữ-dụng viên-chức của thành-phố trong giờ
làm việc.
3.- Phải thông-báo trước, ít nhất là 14 ngày về cuộc viếng thăm, đến hoặc đi
xuyên qua thành-phố.
4.- Nghị-Quyết nầy sẽ hết hạn vào ngày 30/4 năm 2009, hoặc khi nào Bộ Ngoại-Giao
Hoa-Kỳ chính-thức công-bố rằng: Việt-Nam là một quốc-gia có Tự-do & Dân-chủ.
Nhân dịp 30/4, Mỹ cho tŕnh chiếu phim tài-liệu quan-trọng “Saigon, USA”nói về cuộc biểu-t́nh 52 ngày đêm của cộng-đồng người Mỹ gốc Việt, trong vụ Trần-Trường treo ảnh Hồ và cờ đỏ VC. Riêng tại Bắc California, phim được chiếu trên hệ thống KQED băng tầng 9, lúc 11pm Monday 3/5/2004. Đạo-diễn Winn nói: “Câu chuyện đặc-biệt nầy của di-dân sau cuộc chiến VN đă làm tôi xúc động”. Phim nầy đă đoạt giải thưởng Con Ó Cine (CINE Eagle), và được chọn tham-dự liên-hoan phim. Truyền h́nh KOCE đang giới-thiệu phim nầy trên TV toàn quốc và được bảo-trợ của Hội Truyền-thông Mỹ Á NAATA (National Asian American Telecommunications Association), muốn giới-thiệu đến mọi người, kinh-nghiệm phong-phú trong đời sống đa-dạng của người Mỹ gốc Á-Châu Thái-B́nh-Dương.
Ngày nay chuyện phải dùng vũ-lực là hạ-sách, thất nhân-tâm. Hoa-Kỳ muốn dùng kinh-tế và nền dân- chủ của ḿnh để xóa dần chủ-nghĩa Cộng-sản tại Việt-Nam, Cu-Ba và dùng thế liên- minh để kềm-hăm sự bành-trướng hung-hăng của bá-quyền Trung-Cộng.
Theo VOA News, Quốc-vương Campuchia Sihanouk vừa lên tiếng sẵn-sàng ra làm chứng trước ṭa, xét-xử tội diệt-chủng của các cựu thủ-lănh Khờ-Me-Đỏ, đă giết khoảng 2 triệu người trong cuối thập niên 1970. Chi-phí sẽ tốn kém 50 triệu Mỹ-kim và kéo dài trong 3 năm.
Bao giờ mới đến phiên ṭa xử vụ VC thảm-sát đồng-bào trong Tết Mậu-thân 68 và sau 30/4/75, khi đẩy hơn 300 ngàn Quân Cán Chánh VNCH vào các nhà tù Cải-tạo khổ-sai, mà vụ án Bùi-đ́nh Thi vừa bị Ṭa di-dân xét-xử và làm thủ-tục trục-xuất về tội giết người tàn-bạo, là một chứng cớ điển-h́nh Cộng-sản VN trả thù thâm-độc và chủ-trương giết người có hệ-thống.
Ngay những vị chân-tu cũng bị khủng-bố truy-bức. Ngày 28/4, Đại-sứ Hoa-Kỳ tại VN là Raymond Burghardt, đă gặp đức Tăng-thống của Giáo-Hội Phật-Giáo Việt-Nam Thống-Nhất là Thích-Huyền-Quang 86 tuổi, hiện bị quản-thúc tại tu-viện Nguyên-Thiều gần Qui-Nhơn. Ông và Ḥa-thượng Quăng-Độ 74 tuổi, bị Cộng-sản VN cáo-buộc tội “mang tài-liệu nhà nước có bí-mật quốc-gia”, trong khi đó, Hoa-Kỳ, Liên-hiệp Âu-Châu và các tổ-chức Nhân-Quyền đề-cữ 2 ông Giải Nobel Ḥa B́nh, và liên-tiếp tố-cáo Cộng-sản V.N đàn-áp tôn-giáo & chính trị.
Cho đến nay là năm 2004, Việt-Nam Cộng-Sản vẫn c̣n bị xếp vào một trong những nước tệ hại nhứt, về vi-phạm nhân-quyền và đàn-áp tôn-giáo. Những vụ đấu đá thượng tầng lănh-đạo giữa 2 phe Đại tướng Vơ-Nguyên-Giáp & Lê-Đức-Anh bùng nổ, phơi-bày tội ác của đảng Cộng-sản Mafia Việt-Nam trước dư-luận khắp thế-giới, không kể tham-nhũng và đường dây ma-túy xuyên quốc-gia đă hết thuốc chữa.
Trong cuộc bầu-cữ Tổng-thống Hoa-Kỳ vào ngày 02 – 11 – 2004, Tổng-thống George Bush lại tái đắc cử vẻ-vang thêm một nhiệm kỳ thứ hai với 286 phiếu Cử-Tri-Đoàn. Cùng với việc Đài-Loan tuyên-bố, con của Nông-Đức-Mạnh là cháu nội Hồ-Chí-Minh. Cả 2 vấn-đề sẽ ảnh hưởng ǵ đến chế-độ Cộng-sản VN đang lung-lay rẹäu-rả, sau vụ Tổng Cục 2 nổ ra ngày càng lớn chuyện???
Cũng v́
tham-vọng và mù-quáng của các lănh-tụ mà thế giới nầy không thể có ḥa-b́nh. Chỉ
khi nào đạo-nghĩa và t́nh thương được phát-triển chan-ḥa khắp nơi, th́ cuộc
sống mới thật sự an-b́nh hạn- phúc@@.
Điểm lại quốc-nạn tháng Tư đen 75, chúng ta cũng nên xem xét lại t́nh nghĩa các
chiến-hữu đối xử với nhau trong cảnh lao-tù cải-tạo nghiệt-ngă của chế-độ
Cộng-sản VN phi-nhân, để t́m thấy chữ “Nhơn T́nh” trong mùa Xuân tươi vui tràn
đầy hy-vọng ở tương-lai.
Xuân Nhớ Chiến-Hữu Đă Hy-Sinh :
Trong năm 2004, cộng-đồng người Việt và thế-giới đă chứng kiến một bản án chính-trị xứng-đáng tại Hoa-Kỳ: Đó là tên sát nhân gian-ác phản-phúc Bùi-Đ́nh-Thi bị ṭa-án tại Mỹ xác-nhận là có tội, và tiếp theo bị Sở Di-Trú Hoa-Kỳ làm thủ-tục giao trả về Việt-Nam Cộng-sản, v́ đă khai gian hồ-sơ khi xin vào Mỹ tị-nạn chính -trị.
Thật là “Trời cao có mắt”. Khi hiểm-nguy gian-khó mới rơ ḷng người. Trong trại tù lao-cải khổ-sai của Cộng-sản Việt-Nam, Bùi-đ́nh-Thi nghe lời phỉnh-gạt của Cộng-sản gian ác, khi được chúng cho làm Trật-tự, đă hành-hạ đánh đập dă-man nhiều chiến hữu của ḿnh, đang cùng hoàn cảnh bị tù cải-tạo. Trong số nạn nhân, có 2 người bị đánh đập hành-hạ cho đến chết, và rất nhiều bạn tù đă bị Bùi-đ́nh-Thi đánh-đập mang thương tật và nỗi căm hận suốt cuộc đời. Diễn-biến câu chuyện có thể tóm-tắt như sau:
Vào khoảng đầu năm 1996, trước khi bị bịnh qua đời, Đại-tá Trịnh-Tiếu cư-ngụ tại Sacramento California, có viết lại hồi-kư “Một Cuộc Vượt Ngục Bất Thành”; Đồng-thời ở Tân-Tây-Lan, linh mục Nguyễn-Hữu-Lễ cũng viết lại hồi-kư “Một Vấn Đề Của Lương Tâm”. Cả hai bài viết cùng một vụ án, được đăng trên các báo Việt ngữ đă làm xôn-xao dư-luận. Cơ-quan “Cứu Người Vượt Biển S.O.S” bất-b́nh phẩn-nộ, nên Tiến-sĩ Nguyễn-Đ́nh-Thắng đă đi t́m nhân-chứng tiếp-xúc lấy đầy đủ chứng-cớ, rồi lập hồ-sơ truy-tố kẻ sát-nhân Bùi-Đ́nh-Thi ra trước ṭa-án Sở Di-Trú Hoa-Kỳ.
Bản án đă thể-hiện được đạo-lư và lương-tâm, khiến cho mọi người hài-ḷng hả-dạ, dù Cộng-sản Hà-Nội đă ngầm hỗ-trợ nhân chứng gian và liên-tiếp bịa-đặt bôi-bác sự thật, đăng trên vài tờ báo Việt-ngữ, nhưng sự thật vẫn là sự thật, dù nó đau-thương bỉ-ổi.
Trong hàng triệu tù-nhân bị giam-cầm ngược-đăi trong hàng chục ngàn trại tù cải-tạo nghiệt-ngă của Cộng-sản Việt-Nam, chỉ có thiểu số một vài tên gian-ác phản-phúc tán tận lương-tâm như Bùi đ́nh-Thi, c̣n đại đa-số bạn tù, nhất là tù chính-trị, đă đùm-bọc chia xẻ với nhau chan-ḥa t́nh người bao-dung thân-thiết.
Chúng ta hăy cùng điểm lại một vài trại tù cải-tạo VƯỜN ĐÀO Cai-Lậy & XUYÊN-MỘC Bà-Rịa của miền Nam sau ngày mất nước, để h́nh-dung ra các trại tù miền Bắc nghiệt-ngă hơn.
XUÂN NHỚ CHIẾN-HỮU ĐĂ HY
SINH
(Tiếp nối phần đầu 5 trang: Điểm Quốc-Nạn, T́m Chữ Nhơn-T́nh)
Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa ...
Nhớ cả cái Tết Hàn-Thực mùng 5 tháng 5 của Trung-Quốc, thương cho Giới-Tử-Thôi
lóc thịt ḿnh cứu đói cho vua, mà phải chết cháy thảm -hương v́ sự vô-tâm, bạc
ơn của t́nh đời. Đó là bài học nhân nghĩa khi được sống trong an-b́nh no ấm.
Sau 30- 4- 75 trong trại tù lao-cải Cộng-sản, Nguyễn nghe thân nhân báo tin: Phan-Văn-Triệu, Trưởng Pḥng Dân-Ư-Vụ tỉnh Ba Xuyên ( Sóc-Trăng ) đă bị Việt-Cộng đưa vô Ngă-Năm xử bắn. Nguyễn bồi-hồi xúc-động nhớ lại những kỷ-niệm tháng ngày...
Phan-Văn-Triệu nguyên là chính-trị-viên Đại-Đội Việt-Cộng hồi chánh, đă được Trung-tá Quách-Huỳnh-Hà, Tỉnh-trưởng kiêm Tiểu Khu-Trưởng Ba-Xuyên biết tin dùng. Nghe thuật lại: Tết Mậu-Thân 1968, với quyền Quận-trưởng kiêm Chi-Khu-trưởng Thạnh-Trị đóng tại Ngă-Năm ( tiếp giáp 5 ngă đường sông đi các tỉnh lân cận ). Trung-úy Phan-Văn-Triệu đă chiến-đấu mưu trí, dũng-cảm gây tổn-thất nhiều cho địch quân.
Sau Tết, cơ-quan Quận Thạnh-Trị dời ra Quốc lộ 4 đóng tại thị trấn Phú-Lộc, bao gồm cả vùng Ngă-Năm. Nguyễn măn khóa 26 Sĩ-quan trừ-bị Thủ-Đức, theo lệnh đă đến đây tŕnh-diện nhận chức Trưởng Pḥng B́nh-Định và Xây-Dựng Nông-Thôn Quận.
Phan-Văn-Triệu đúng là mẫu ngươi chính-trị nhưng rất can đảm, thường xuyên theo sát việc hành-quân. Có lần đêm đón giao-thừa, một tên lính uống rượu, xách súng ra chợ bắn chỉ thiên phạm lệnh cấm, dù trời tối đen nguy-hiểm, cũng thấy Triệu cầm đèn pin xuất-hiện kiểm soát bắt ngay tội phạm. Đi theo Triệu, chỉ có một Nghĩa-quân cận-vệ.
Quận-trưởng Phan-Văn-Triệu vóc người nhỏ con, rất được ḷng dân và cộng-sự-viên. Năm 1982 một tổ-chức dân-sự có cảm-t́nh, đă giúp đưa người con trai của Triệu vượt biên thành-công.
Vào mùa lũ-lụt năm 1979, tại trại lao-cải vườn Đào Cai-Lậy thuộc tỉnh Tiền-Giang. Nguyễn bị biệt-giam chung với Nguyễn-Đức Xích trong nhà sắt của trại. Nhà này cất lên toàn bộ bằng sắt vĩ, ban ngày rất nóng và chật, Nguyễn phải kê mũi vào kẻ hở hít thở không-khí bên ngoài để dưỡng sức. Trong pḥng giam đă có hai người chết v́ bệnh lao (Đại Úy Ḥa và Cam). Pḥng giam này nằm giữa ao nước đối diện pḥng điều-tra, ban đêm đèn rọi rực sáng.
Nguyễn-Đức-Xích khoảng chừng 50 tuổi rất tốt tướng, gương mặt chữ điền, nước da trắng hồng, nói rặt giọng Huế, kiến thức cao rộng nhưng không chịu viết bài ca ngợi trại lao-cải Cộng-Sản. Anh bị cùm hai chân ngày đêm dính liền một thanh sắt dài không thể di chuyển. Anh luôn mặc quần đùi trắng, áo sơ mi mỏng cụt tay cũng màu trắng, đắp khăn vắt nước lên trán để cầm cự với cái nóng nung người. Năm ngoài 30 tuổi, Nguyễn-Đức-Xích đă làm Trung-tá Tỉnh-trưởng Gia-Định, một tỉnh quan-trọng bậc nhứt miền Nam, sát cạnh thủ-đô Sàig̣n, từ những năm nhà văn Nhất-Linh tự-sát cho tới cuối đời Ngô-Đ́nh-Diệm. Anh bị buộc giải-ngũ và sau này làm Giám-Sát-Viên do Thượng-Viện bầu ra. Sau khi anh bị giam vào nhà sắt, bên ngoài Ban Chỉ-Huy trại phát-động phong-trào kêu gọi tù-nhân hăy lên tiếng tố-cáo Nguyễn-Đức Xích, nhưng đă không có một tiếng vang vọng nào. Ông bị Cộng-Sản ghép vào tội vượt-biên không đủ chứng-cớ, khi chúng bắt ông cùng gia đ́nh trên một chiếc tàu nhỏ tại Thị-Xă Bạc-Liêu, trên đường đi thăm bà con. Anh Xích có một bộ Ta- rô dùng bói bài mà anh biết qua khóa học Tham-Mưu cao cấp tại Hoa-Kỳ. Lúc Nguyễn nghe báo lệnh tha khỏi nhà sắt, cũng là ngày xét pḥng. Nguyễn ngỏ ư đem giấu bộ bài ra ngoài, nhưng anh Xích muốn để lại cho trại có cớ buộc anh tội tuyên truyền mê-tín dị-đoan, đỡ nguy hiểm hơn, v́ Cộng-sản không bao giờ chịu nhận ḿnh đă bắt oan người vô tội. Những lúc tâm-t́nh, anh thích nghe Đại-úy Đực Hải-quân, kể chuyện Tam-Quốc. Xích đề nghị phân-tích cái hay dỡ của mỗi nhân-vật tài trí trong chuyện; C̣n Nguyễn th́ bàn về chính-sách trị-an của Vệ-Ưởng, người đầu tiên nghĩ ra thẻ căn-cước cá-nhân cùng trách-nhiệm liên-đới của lân-cận liên-gia ngũ-bảo, đă giúp nhà Tần hùng-mạnh. Khi nói về thơ, Xích tâm-đắc bài: “Hổ nhớ rừng” của Thế-Lữ. Nghĩ đến mai sau, Xích lo cho các chiến hữu bị tù lâu, khi được tha về hoàn-cảnh khác xưa, nếu không nhận rơ nguyên-nhân bất-hạnh này mà đem trút buồn-bực vào vợ con, sẽ đưa đến găy đỗ hạnh-phúc gia-đ́nh. Nguyễn hỏi về nhật báo Tin- Sáng của chế-độ cũ mà nay lại được phép tái bản, vậy có phải dân-biểu Ngô Công-Đức và Dương-Văn-Ba là Việt-Cộng nằm vùng trong vỏ bọc đối lập với chế-độ Sài-G̣n? Xích cho là không phải vậy, v́ anh biết chính CIA đă giúp đưa hai người này đi vượt biên qua ngơ Campuchia, sau khi họ bị thất-cử dân-biểu nhiệm kỳ II, để khỏi bị bắt đi quân-dịch. Sở-dĩ Cộng-sản cho báo tái-bản trong giai-đoạn ḥa-hợp, ḥa-giải là tṛ dân-chủ lừa-bịp. Quả thật đúng vậy, chỉ sau thời gian ngắn ṭa-soạn bị đóng cửa.
Nguyễn hỏi về cái chết của Nhất-Linh, Xích nói là chế-độ Ngô Đ́nh-Diệm chỉ muốn đưa Nhất-Linh ra trước ṭa-án làm nhân-chứng buộc tội các người khác trong vụ án Đảo-Chánh. Nhất-Linh là một nhân sĩ trí-thức, một nhà văn tên tuổi được sự mến-mộ của quần-chúng, nhất là học-sinh sinh-viên và giáo-chức. Sau đó Nguyễn có gửi lén tiếp-tế cho anh Xích qua Đại-úy Mạnh cùng pḥng giam. Thế rồi Xích bị giam riêng một ḿnh trong mưu đồ sẽ bị đem bắn lúc nửa đêm.
Đại-úy Quách-Dược-Thanh là một huấn-luyện-viên lỗi-lạc của trường chiến-tranh Chính-Trị. Anh có vóc người cao ốm, giọng nói nhỏ nhẹ. Lúc Nguyễn rời khỏi nhà sắt, Thanh có nhờ Nguyễn lén chuyển chút thuốc hút và thực-phẩm cho người em kết nghĩa, Đại Úy Hải quân Ngô-Văn-Đực. Nguyễn nhờ Thanh giải-thích những từ khó hiểu trong sách báo Cộng-sản như: Quang-Trung Nguyễn-Huệ giỏi thế đánh “ Vu Hồi”, Cộng-sản gọi viên-chức ngoại-giao là “Đại-biện lâm-thời” ....Thanh dặn nhỏ Nguyễn ra ngoài nhà cầu công-cộng giữa trưa vắng-vẻ để tṛ chuyện. Quà Thanh gửi được gói kỷ trong nhiều bọc nylon, đợi xế chiều, Nguyễn canh giờ tù nhà sắt ra đổ phân, đặt sẵn gói quà bọc nylon cạnh nhà cầu và báo hiệu kín đáo, để người bạn tù khi rửa thùng th́ lượm bọc nylon bỏ vô thùng, xách trở về pḥng giam. Dù vậy một bố già tù theo canh giữ tù biệt-giam, cũng đă cảnh-cáo Nguyễn đă tiếp xúc với biệt giam, vi phạm nội-quy trại. Nguyễn phải cười giả lả “ T́nh bạn với nhau, bố thông-cảm”.
Quách-Dược-Thanh cũng chịu biệt-giam cùng số phận Nguyễn Đức-Xích, anh bị bỏ đói cả tuần lả người, rồi bị (Thượng-úy Chín Sanh) xiết cổ chết trong thùng cô- néc.
Lúc Nguyễn chuyển trại đến Xuyên-Mộc, Bà-Rịa, ở khu A, được nghe tù kể lại, nhà văn Nguyễn-Mạnh-Côn đă tuyệt-thực chết trong nhà biệt-giam bằng đá xanh. C̣n học-giả Hồ-Hữu Tường, trước từng làm quân-sư cho tướng Bảy-Viễn B́nh-Xuyên, là tử tội Côn Đảo. Sau cuộc cách mạng 1-11-63, ông được giải-thoát rồi đắc cử Dân-Biểu Hạ-Viện. Có lần Nguyễn thích-thú được nghe Hồ-Hữu Tường nói về nguồn gốc hát bộ trên đài phát-thanh Sài G̣n. Ông mở đầu bằng câu ca-dao: “ Ở đời có 4 cái ngu: làm mai, lănh nợ, gác cu, cầm chầu”.... Theo lời bạn tù kể, v́ trong trại lao-cải Xuyên-Mộc thiếu thuốc trầm trọng, nên Hồ-Hữu-Tường chữa bệnh bằng cây thuốc nam. Có người muốn gợi hỏi về chính-trị, ông thoái-thoác, chuyện cũ qua rồi, nay hăy hỏi ông về cây thuốc nam.
Nhắc đến Hồ-Hữu-Tường, Nguyễn lại nhớ có lần hỏi anh Xích về thực hư câu chuyện buồn cười đăng trên tuần báo “Con Ong” thời đó: Thư ngơ của Hồ-Hữu-Tường gửi đồng-viện, nữ dân-biểu Trần-Dạ-Xoa (Trần-Kim-Thoa ) “ Vừa rồi tại diễn-đàn Quốc-Hội, bà chị trong lúc tức giận đă đ̣i tuột quần đập lên đầu tôi. Cho dù là cỡi quần của tôi hay bà chị th́ tôi cũng chấp-thuận với điều-kiện, việc đó chỉ diễn ra ở nơi vắng vẻ chỉ có hai ta.” Xích cười, bảo đó là thư mạo-danh, bông-đùa, Hồ-Hữu Tường không màng quan tâm.
Sau đó, Hồ-Hữu-Tường bị chuyển qua trại Hàm-Tân và chết v́ bệnh tiểu-đường. Việc này có nhà văn Duyên-Anh, được làm “Trật-tự” ở khu B tại Xuyên-Mộc biết rành.
Trước 75 Nguyễn ở Sài-G̣n có nghe về một nhân-vật kỳ-bí là ông Đạo Dừa ở Bến-Tre. Đó là tu-sĩ Nguyễn-Thành-Nam đậu kỷ-sư hóa-học tại Pháp, con một đại điền-chủ, có nhiều cơ-sở làm dầu dừa, xà bông. Tuy rất giàu, nhưng ông chỉ sống đạm-bạc bằng trái dừa và mỗi ngày tịnh-khẩu trên cây dừa. Trụ-sở của ông tại Cồn-Phụng, giữa sông Tiền-Giang, ranh giới hai tỉnh Mỹ-Tho và Bến-Tre.
Ông Đạo-Dừa một thời gây xôn-xao miền Nam với những hành tung kỳ lạ, nuôi chó con và mèo con sống chung rồi đ̣i được ra Hà-Nội nói chuyện ḥa-b́nh với Hồ Chí Minh. Ông thực-hiện những pha xuất quỷ nhập thần, như điều-động đệ-tử phân tán mỏng để rồi đúng giờ hẹn, bằng mọi phương-tiện, tập-trung tại công-trường Quách-Thị-Trang trước chợ Bến-Thành, mỗi người ôm một trái dừa có vẻ chữ, ghép thành hai chữ “ Ḥa-B́nh”. Rồi ông diễn-thuyết trước công-chúng càng lúc càng đông. Có lần ông tổ-chức cướp sân-khấu ca-nhạc Quốc-tế tại nhà hàng Maxim đường Tự-Do, th́nh-ĺnh cúp điện rồi sau vài phút đèn sáng lại đă thấy ông Đạo-Dừa đứng trên sân-khấu diễn-thuyết.
Lúc Cộng-sản chiếm miền Nam, Nguyễn nghe tin ông bị giam tại An-Ninh Nội-Chính Cần-Thơ. Sách báo Cộng-sản buộc tội ông hoạt-động cho CIA, là cái bẫy bắt quân-dịch trong những ngày ông tịnh khẩu. Vào những năm 80 phiêu bạt kiếm sống và t́m đường vượt biên, Nguyễn c̣n thấy con thuyền Bát-Nhă của ông bị trưng-thu làm nhà hàng nổi cạnh chợ Bến-Tre.
Nhờ sự tranh-đấu kiên-tŕ của tín-đồ và nhờ sự ứng-xử khôn-khéo của ông, Đạo-Dừa được thả cho về lại Bến-Tre để rồi bị hăm hại tới chết, trong một âm-mưu thâm-độc khác của Cộng-sản. Lúc đó báo-chí địa-phương làm ồn-ào cái tin ông Đạo-Dừa tuyên-truyền mê-tín, phạm thuần-phong mỹ-tục, bằng cách bày tṛ nhảy múa khỏa-thân trong đạo, gọi là “ Nhất Nam, Cửu Nữ”.
Cho tới nay, nhiều người vẫn chưa hiểu, nhưng thương cho học giả Hồ-Hữu-Tường và kỹ-sư Nguyễn-Thành-Nam tức ông Đạo-Dừa, những trí-thức bất-đắc-chí.
Nguyễn-văn-Khuê, Trưởng Chi Chiêu-Hồi, sau đổi qua làm Trưởng Pḥng Hành-Chánh Ty Chiêu-Hồi Ba-Xuyên, sau khoảng 10 năm tù miền Bắc, khi được tha về chưa hết thời gian quản-chế, đă phát hiện treo cổ chết tại tư-gia.
C̣n biết bao cái
chết u-uất không sao kể hết trong cảnh đời dâu bể 75 và những năm kế tiếp.
Ngày xuân, chúng ta may-mắn c̣n được sống ở chốn tự-do an-b́nh, lẽ nào đành quên
những chiến-hữu đă bị Cộng-sản bức tử, cùng biết bao đồng-bào nghèo khổ đang
mong chờ .
Những sự thật lịch-sử theo thời gian mà lộ rơ ra. Tính đến mùa Quốc-Nạn 2005,
th́ cựu Tổng-thống Nguyễn văn Thiệu qua đời đă gần bốn năm qua. Mới đây, Phạm H.
đă tiết-lộ lời kể ngậm-ngùi của tướng Phú khi phải rút quân bỏ Pleiku & Kontum
theo lịnh miệng của TT Thiệu. Phú hỏi Thiệu: Nếu rút chủ-lực quân th́ 2 tỉnh nầy
với dân-số cả trăm ngàn, làm sao chống cự khi CS Hà-nội tấn công? Thiệu đáp: Th́
cứ bỏ số dân nầy cho Việt-cộng.
C̣n tướng Trưởng, khi thấy mất Vùng I & Vùng II quá nhanh và dễ, ông than: Không ngờ t́nh-h́nh chính-trị lại đi trước quân-sự!
Vùng I không đánh mà thua, do sự dàn-dựng của Sàig̣n, khi lịnh ra bất nhứt: bảo giữ rồi lại ra lịnh miệng bỏ, trói tay những thiên-tài quân-sự. Trong binh-pháp có câu: Lịnh ra đă rơ mà thi-hành sai là lỗi cấp dưới. Lịnh ra không rơ, là lỗi do cấp chỉ-huy. Tổng-thống Nguyễn văn Thiệu trách-nhiệm trước lịch-sử về tội giật sập miền Nam; Nhưng không rơ là ông tự ư quyết-định hay nghe lời ai? Điều nầy chỉ cĩ 2 vị Tổng-thống Việt-Nam và Hoa-Kỳ lúc đĩ là biết rơ, nhưng đă không có người nào chịu nói ra sự thật nầy.
Ai c̣n biết được
những bí ẩn lịch-sử nào trong cuộc chiến đưa đến sự sụp đổ miền Nam Việt-Nam,
cũng nên nói ra kẻo muộn.
Sacramento, California USA
Hoành Nguyễn