Ngày Quốc Hận 30-4 Và Người
Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn
Trần An Phương Nam
Ba mươi năm trước, người Việt Quốc Gia đă thất trận. Chúng ta thất trận bởi rất nhiều nguyên do trong đó có nguyên do nội tại và nguyên do ngoại tại. Bây giờ không phải là lúc để chúng ta cứ phải truy t́m các nguyên do khiến miền Nam Việt Nam rơi vào tay cộng sản.
Ba mươi năm qua thời gian đă đủ dài để làm sáng tỏ nhiều bí ẩn, giải đáp được một phần lớn những ưu tư, trăn trở, thắc mắc của nhiều người. Có thể những phơi bày, giải đáp đó chưa thỏa măn một số người, nhưng nó đă thể hiện được sự thật phũ phàng, trong uất hận, trong đau xót nghiệt ngă của miền Nam thân yêu.
Đêm 29 rạng ngày 30-4-1975, toàn thể thủ đô Sài g̣n và vùng phụ cận đều bị cúp điện và người Mỹ tại Nam Việt Nam đă rời khỏi Sài G̣n trong "danh dự" bằng trực thăng đáp khẩn cấp trên các mái nhà được ấn định trước khắp vùng Sài G̣n- Chợ Lớn, trong khuôn viên cơ quan DAO và Toà Đại Sứ Hoa Kỳ, giữa lúc Việt Nam Cộng Ḥa đang hấp hối v́ thù trong lẫn giặc ngoài, toa rập tấn công cấu xé vô cùng tàn nhẫn.
Hồi tưởng ngày 30-4, người Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn, người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hoà nói riêng, và tất cả ngựi Việt tỵ nạn cộng sản nói chung, không một ai có thể quên được cái hận mất nước năm nào. Tất nhiên chúng ta cũng không thể quên được những năm tháng đau thương và thống khổ sau đó. Đêm dài bất hạnh đă ập xuống trên toàn cơi đất nước thân yêu. Hiểm Họïa cộng sản trở thành Đại Họa cho cả dân tộc. Hàng triệu người phải bỏ nước ra đi t́m Tự Do bằng những phương tiện thô sơ vô cùng phiêu lưu và đầy mạo hiểm, những con thuyền nhỏ lênh đênh trên biển cả mà sóng dữ và băo tố thường xuyên đe dọa, bọn hải tặc khát máu là nổi ám ảnh khủng khiếp, hoặc ra đi bằng những đôi chân đói khát, lê lết trên lá khô của núi rừng Cam Bốt, Thái Lan với đầy đủ mọi thứ bất trắc và nghiệt ngă.
Hằng năm đến ngày 30-4, người Việt Quốc Gia khắp nơi trên thế giới đều tổ chức ngày Quốc Hận để tưởng niệm ngày miền Nam Việt Nam rơi vào tay bọn cộng sản vong bản, vô thần, đồng thời cũng để tưởng nhớ các Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa, các Chiến Sĩ Quân Đội Đồng Minh đă hy sinh v́ lư tưởng Tự Do và cũng để tưởng nhớ thương tiếc cho những đồng bào bất hạnh không may bỏ ḿnh trên biển cả mênh mông hoặc trong rừng sâu núi thẳm. Ngày 30-4-1975, nhiều triệu người miền Nam đă rơi nước mắt trong nổi tức tưởi tột cùng, những giọt nước mắt uất hận của sự phản bội trắng trợn, những giọt nước mắt tủi nhục của kẻ bị bức tử và những giọt nước mắt khóc cho thân phận nhược tiểu. Nhiều người miền Bắc cũng rơi nước mắt trong nổi tuyệt vọng ê chề, niềm hy vọng miền Nam tự do giải phóng miền Bắc độc tài toàn trị đă tan thành mây khói, những giọt nước mắt đó chứa đựng đầy vị đắng cay của một niềm hy vọng, tuy mong manh nhưng có tính sống c̣n, niềm hy vọng duy nhất đó đă tan biến. Tất cả họ, người dân hai miền, đă h́nh dung được đêm đen sẽ miên viễn bao phủ cuộc đời họ và các thế hệ tiếp nối.
Đất nước ta mà lịch sử đă có gần 5 ngh́n năm Văn hiến, đă từng trăi qua "một ngh́n năm nô lệ giặc Tàu, một trăm năm đô hộ giặc Tây". Tuy nhiên cho đến hôm nay, trong nhiều thời kỳ vận mệnh của đất nước hoàn toàn không do toàn dân Việt Nam định đoạt mà do các thế lực ngoại bang cấu kết với nhau để mặc cả, chia chác và mưu lợi. Sự kết thúc cái gọi là "cuộc chiến tranh Viêt Nam" với ngày 30-4 bi thảm đă nói lên tất cả sự thật bi đát của một thân phận nhược tiểu trong sự cấu kết, đổi chác bỉ ổi của các thế lực ngoại bang thuộc loại "con buôn chính trị và súng đạn". Ôi! chua xót thay hai chữ "đồng minh."
Đầu năm 1972, sau khi bắt tay được với Trung Cộng và Liên Sô, người Mỹ đă hoạch định thế chiến lược mới trên toàn cầu, họ quyết định tạm rời khỏi mảnh đất Việt Nam v́ nơi này đă không c̣n đáp ứng "quyền lợi" của nước Mỹ nữa, bằng cách ngụy tạo cho ư đồ bán đứng đồng minh qua cái gọi là "Hiệp định Ḥa b́nh Paris" năm 1973. Thực chất của nội dung cái "Hiệp định" này là buộc Việt Nam phải đầu hàng cộng sản xâm lược. Thống Tướng Wetmoreland người mà nhiều năm liền từng là Tổng Tư Lệnh quân đội Mỹ trên chiến trường Việt Nam, đă xác nhận một sự thật lịch sử: "Chúng ta đă bán đứng Việt Nam Cộng Ḥa, không có ǵ danh dự khi bán đứng người bạn Đồng Minh của ḿnh". Nhiều người Mỹ có lẽ không biết rằng vị Đại Sứ cuối cùng của họ tại miền Nam VN, ông Graham Martin, đă suưt chút nữa th́ không kịp ôm lá "Cờ Hoa" chui vào chiếc trực thăng cuối cùng vào sáng 30-4-1975 trên nóc Ṭa Đại sứ Mỹ ở Sài G̣n.
Khi Việt Nam Cộng Ḥa thất thủ vào ngày 30-4-1975, th́ cũng là lúc ba nước Đông Dương hoàn toàn rơi vào tay cộng sản, thời điểm từ năm 1975 đến năm 1989 có thể nói đó là "thời kỳ vàng son" của lịch sử Quốc tế cộng sản. tuy nhiên cũng ngay trong thời điểm này, cựu Tổng Thống Hoa Kỳ Richard Nixon tung ra cuốn sách: "Chiến thắng không cần chiến tranh", trong đó quan điểm và những suy đoán của ông đă trở thành hiện thực vào cuối năm 1989 đối với khối cộng sản Đông Âu và cuối năm 1991 đối với trùm cộng sản Liên Xô. Từ một đối lực quan trọng của thế giới Tự do, từ một hiểm họa to lớn nhất đối với đời sống nhân loại, ngày nay hệ thống Quốc tế cộng sản chỉ c̣n lại 5 nước, điều oái oăm và bất hạnh nhất là trong số đó lại có nước Việt Nam của chúng ta.
Từ khi thôn tính miền Nam để thống nhất đất nước bằng bạo lực, lật lọng và gian trá. Một sự thống nhất của cái đói nghèo và lạc hậu, kéo miền Nam phồn vinh, tiến bộ xuống bằng miền Bắc nghèo nàn, thống nhục, người cộng sản đă "đưa được" nước Việt Nam vào nhóm những nước nghèo đói và lạc hậu nhất thế giới. Bởi v́ người cộng sản luôn lấy sự khủng bố và trấn áp làm phương châm hành động, họ không bao giờ quan tâm đến những quyền tự do căn bản của con người. Một điển h́nh, khi lâm chốn lao tù, những Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Ḥa đều bị "tước quyền công dân", thật ra người dân sống dưới chế độ cộng sản không có quyền làm người, mặc dù chưa phải vào tù họ cũng đă bị tước đoạt tất cả những quyền căn bản của con người rồi, có cái quyền ǵ đâu mà tước với không tước, thật khôi hài! Khi được thả ra từ các "trại tù lao cải", tất cả điều bị liệt vào một thứ tiện dân, một thứ "giai cấp phản động" cần phải triệt tiêu.
Ngoài việc thực hiện chủ trương trả thù thâm độc và hèn hạ đối với "các ngụy quân ngụy quyền" bằng các h́nh thức truy lùng, bắt bớ và phỉnh gạt những người của chế độ cũ, tập trung họ vào các trại tù khổ sai được ngụy danh với mỹ từ "trại học tập cải tạo". Những "ngụy dân" cũng cùng chung số phận, phải hứng chịu sự trả thù tàn bạo của cộng sản qua h́nh thức bị khuyến dụ, cưởng bách, lùa đi các "vùng kinh tế mới", thực chất các nơi đó là những vùng rừng thiêng nước độc, sơn lam chướng khí, khô cằn sỏi đá, sống cách biệt hẳn với xă hội. Những người dân vô tội, khốn cùng này bị lừa gạt, chịu cảnh đem con bỏ chợ, để cuối dùng lâm cảnh đói rét, bệnh tật và chết chóc! Bên cạnh đó chủ trương của đoàn quân cưởng chiếm miền Nam là " vào, vơ, vét, về". Cán bộ và bộ đội cộng sản ngang nhiên chiếm đoạt nhà cửa, tước đoạt của cải và vơ vét tài sản, đồ đạc của người dân miền Nam để chuyển về miền Bắc làm của riêng, họ xem như là những chiến lợi phẩm thu được sau một trận đánh, chiến trường là một xứ ngoại bang và kẻ bại trận là thứ dân ngoại chủng.
Năm nay chúng ta tưởng niệm 30 năm ngày Quốc Hận 30-4 trong không khí sôi sục, trong nổi ḷng căm phẩn tột cùng bạo quyền cộng sản Hà Nội. Trước đây chúng đă lén lút kư kết hai Hiệp Ước bán nước cho quan thầy Trung cộng vào cuối năm 1999 và cuối năm 2000, chúng đă nhẫn tâm nhượng 700 km2 biên giới phía Bắc và trên 10.000 km2 hải phận cho Trung cộng. Hành động dâng nhượng đất, biển này không ngoài mục đích đổi lấy sự che chở và bảo vệ cho đảng Cộng sản Việt Nam tiếp tục thống trị, tiếp tục cùm xích nhân dân Việt Nam. Bây giờ, đầu năm 2005, sự kiện hải cảnh Trung cộng ngang nhiên sát hại, gây thương tích và bắt giữ trái phép một số ngư dân của ta đang hoạt động trong hải phận Việt Nam, rồi ngang ngược vu khống họ là hải tặc. Trước hành động bạo ngược và thủy khấu của nhà cầm quyền Trung cộng đối với người dân lành vô tội. Thế mà mấy ngày sau, cộng sản Hà Nội mới lên tiếng phản đối một cách yếu ớt và chiếu lệ, rơ ràng là khôn nhà dại chợ. Đối với người dân trong nước th́ thẳng tay đàn áp, khủng bố các người bất đồng chính kiến, thẳng tay triệt tiêu quyền tự do tín ngưỡng, bắt giam và quản thúc các nhà tu hành chân chính qua "Pháp Lệnh Tôn Giáo". Đối với người Việt định cư ở nước ngoài th́ t́m mọi cách khuyên dụ, khống chế để quản lư và hăm dọa (qua Nghi quyết 36). Tuy nhiên, khi ngoại bang ngang nhiên giết hại dân lành vô tội th́ không dám mạnh dạn can thiệp và phản đối cứng rắng . Đây là một tội ác đối với Dân Tộc, một sự phản bội đối với Tổ Quốc.
Nhiều nhân sĩ trong nước và một số lớn các tổ chức đấu
tranh chân chính tại Hải ngoại đă lên tiếng cực lực phản đối hành động phản dân
hại nước của bọn cộng sản Hà Nội. Cao trào phản đối ngày một dâng cao như ngon
sóng thần nhằm đánh động dư luận thế giới, đánh thức đồng bào Quốc nội để cùng
đứng lên tố cáo tội ác bán nước hại dân, vạch trần bản chất khiếp nhược trước
quan thầy của đảng CSVN, đồng thời buộc chúng phải trả lại quyền tự quyết cho
toàn dân Việt Nam.
Nhiệm vụ cấp thiết của chúng ta trong t́nh h́nh hiện nay là phát huy ngọn lửa
đấu tranh đang có nhân rộng ra, quyết tâm giữ vững niềm tin, đồng thời xây dựng
thế đoàn kết vững chắc trong TẬP THỂ CHIẾN SĨ VIỆT NAM CỘNG H̉A. Khuyến khích,
kết hợp và d́u dắt thế hệ hậu duệ nhập cuộc để cùng đấu tranh cho một nước Việt
Nam Tự do- Dân chủ thật sự. /-
Trần An Phương Nam
Gia Đ́nh Cán Bộ XDNT Bắc Cali