Nhập Hộ
Khẩu Thành Phố?
Vi Anh
- Mấy ngày qua là ngày bắt đầu Công
an CS cho nhập hộ khẩu thành phố lớn, Hà Nội và Saigon sau
tin mừng do báo chí trong nước loan thời gian gần đây. Riêng
thành phố Saigon, tin của Đài Á Châu Tư do trụ sở ở
Washington DC, cho biết theo báo Lao Đông trong nước ước
lượng có khoảng 2 triệu người tạm trú dài hạn sẽ được cho
nhập hộ khẩu. Mới nghe qua tin này cảm giác đầu tiên, báo
Lao Động cho đây là một tiến bộ, và không ít người cho đây
là một mừng dùm cho bà con cô bác lâu nay, trên phương diện
thực tế, đă sống ở thành phố này, nhưng trên phương diện
pháp lư, là những người giống như "sanh vô gia cư, tử vô địa
táng". Nhưng coi vậy chớ không phải vậy. Phân tích kỹ tin
này, dựa vào nghị quyết, nghị định, thông tư của Đảng, Nhà
Nước CS Hà Nội, việc cho nhập hộ khẩu thành phố này có nhiều
thâm ư chánh trị bè phái Bắc Nam trong nội bộ Đảng CS.
Một, đây là việc hợp thức hóa thân nhân gia đ́nh của những
cán bộ A và cán bộ gốc Miền Nam tấp kết ra Miền Bắc, có vợ
con ngoài Bắc, mọc nhánh mọc rễ, được điều về Nam công tác
gọi là đi B. Số thân nhân bà con theo cha mẹ, vợ con này vào
Saigon không được Ban Tổ Chức Chánh Quyền Thành Ủy Saigon
Gia Định giới thiệu cho nhập hộ khẩu như cán bộ A hay cán bộ
hồi kết đi B. Nhưng lớp người này là lớp người có thân nhân
trong nhà cầm quyền Saigon, dựa thân, cậy thế nên làm giàu
nhờ "móc ngoặc", mua nhà cửa rẻ như bèo, "bán như cho, mua
như giựt" từ những người vượt biên, đi đoàn tu gia đ́nh ODP,
hay đi tỵ nạn chánh trị HO, chỉ cần kư "giấy tay" là trả
tiền.
Số người này làm dân số Saigon tăng vọt lên hàng triệu dù
dân kỳ cựu không c̣n bao nhiêu. Lớp đi vượt biên, lớp đi bảo
lănh, lớp bị đánh tư sản dân tộc, tư sản mại bản, bị đày đi
"kinh tế mới". Xét nghị quyết chính phủ số 51/1997, nghị
định chính phủ số 108 /2005, và thông tư thi hành của Bộ
Công An quyết định của Chánh Phủ, và thông tư thi hành số 11
hiệu lực từ ngày 31 tháng Mười, của Bộ Công An, một số điều
kiện được nhập hộ khẩu đợt này sẽ thấy rơ. Chỉ giải quyết
cho số người thân nhân, bà con cán bộ đảng viên A hay hồi
kết mà thôi. Điều kiện đầu tiên là phải có giấy tạm trú dài
hạn, phải tạm trú 5 năm, được Công An cấp giấy tạm trú KT3,
là một h́nh thức " tiền hộ khẩu" rồi.. Điều kiện kế là phải
có nơi cư trú, tức là có nhà ở dù chủ quyền bằng giấy tay
cũng được. Điều kiện thứ ba phải có công ăn việc làm đàng
hoàng, nghĩa là có giấy phép kinh doanh, hợp đồng lao động,
giấy chứng lương.
Nói một cách khác, bà con dân thường, phó thường dân Nam bộ,
Trung bộ từ Miền Trung vào, Miền Tây lên, do mất đất, mất
ruộng. phải "vọt" vào Saigon, bán "hủ tiếu gơ", chạy xích lô
"dân biểu" hai ba người một chiếc, buôn "chui" lề đường, bán
"lậu" từng gánh từng bưng ngoài chợ - dù có ở thành phố bao
lâu đi nữa cũng "khỏi mong vô hộ khẩu." Phóng sự đài RFA có
hỏi một một thường dân, phụ nữ lớn tuổi, bà này tỏ ra quá
nghi ngờ về việc làm của "mấy ông VC". Bà khẳng định với một
thí dụ điễn h́nh chắc nịch, từ khi Đổi Mới tới giờ những
người ở đợ thường gọi là oshins, dù ở Saigon bao lâu đi nữa
cũng không nhập hộ khẩu được với cái lịnh mới mà báo Lao
Động cho là tin mừng đó.
Hai, CS Hà Nội thực hiện chính sách trộn dân để làm loăng
chất "Nam kỳ cục" của Saigon, thủ đô của Miền Nam và căn cứ
địa của các đảng bộ CS phía Nam, một thành công tiêu biểu
của phe Đối Mới mà nồng cốt là đảng viên gốc Miền Nam đă
từng dám thách thức phe Bảo Thủ gồm Liên Khu 4 và 5 và Miền
Bắc Xă hội chủ nghĩa, đa số đă và đang nắm những chức vụ
theo chốt trong ngành công an và bảo vệ chánh trị và phe
thân TC. Ô Vơ văn Kiệt một cựu Thủ Tướng hiện là cái gai
nhọn trước con ngươi của phe Bảo Thủ, xem Saigon là đất Kinh
Châu. Saigon đóng góp 30% ngân sách quốc gia, nuôi bộ máy
nhà nước cho cả nước và cho toàn đảng và các đoàn thể ngoại
vi của Đảng. Đầu tư ngoại quốc vào Việt Nam, đại đa số nằm ở
phía Nam v́ có sẵn hạ tầng cơ sở và kỹ năng lao động thời Mỹ
và Việt Nam Cộng Ḥa để lại. Con gà các đảng bộ phía Nam đưa
ra là Ô Nguyển Minh Triết với sự nghiệp chánh trị toàn ở
Miền Nam, từ B́nh Dương lên Saigon, hiện là Bí Thư Thành Ủy
Saigon Gia định.
Thế lực "Nam kỳ" lục tỉnh lănh thổ thời Gia Long khi xưa,
sau Chiến Tranh Việt Nam, đă trải rộng ra từ Bến Hải đến Cà
Mau, là một thách thức lớn cho phe thủ cựu Băo Thủ muốn trở
lại thời kỳ mới cưỡng chiếm được Miền Nam, bóp mủi Mặt Trận
Giải Phóng Miền Nam gốm mấy người khoa bảng dể tin, mấy
người trí thức làm "phân" cho CS Hà Nội, ở Miền Nam. Nhưng
sau khi gồm thu cả nước, CS Hà Nội sử dụng Miền Nam như "thuộc
địa" khai thác, mà CS Hà Nội đóng vai tṛ Toàn Quyền của
Đông Dương thời thuộc Pháp.
Ba và sau cùng. Báo Lao động của CS cho đây là một tiến bộ
đáng mừng và nhờ công lao cho "phản ảnh" của báo chí. Thực
sự thời nào, nước nào nhà cầm quyền v́ nhu cầu quản trị xă
hội cũng cần biết ai ở đâu, nhà mấy người, làm ǵ. Đời nhà
Tần bên Tàu đă có hộ khẩu - chữ hộ khẩu, nhân khẩu là chữ
Tàu CS lấy để xài. Thời Việt Nam Cộng ḥa cũng có "tờ khai"
hay "sổ gia đ́nh" do chánh quyền dân cử hạ tầng cơ sở cấp
theo lời khai nhưng không có giá trị sanh tử trong sinh hoạt
như thời CS. Người Miền Nam từ Bến Hải đến Cà Mau, kể cả
Việt Cộng, mới biết "chế độ hộ khẩu" từ thời CS Hà Nội chiếm
được Miền Nam do Công An "quản lư". Việc cắt nhập hộ khẩu là
quyền của công an tỉnh quận, và phường khóm, người dân không
có quyền quyết định. Rất nhiều bà con thân nhân của mấy
người Việt Cộng cũng kêu trời như bộng v́ không nhập được hộ
khẩu thành phố khi ra theo cha anh ra "tiếp thu" thành phố.
Nhưng "chánh quyền các cấp", trên mặt thực tế cũng như pháp
ly, coi đó như điều kiện tiên quyết trong mọi sinh hoạt khi
có chuyện ǵ dính líu đến nhà cầm quyền. Dù luật tối thượng
của chế độ CSHà nội minh thị ghi quyền tư do đí lại, tự do
cư trú, nhưng thực tế ai không hộ khẩu, lớn th́ sống vô gia
cư, tử vộ địa táng, nhỏ th́ không khai sanh được, không đi
học đước, không đi làm được -- coi như "tử vong dân chính"
vậy.
Nhưng qui luật sống của xă hội nào cũng vậy, cùng th́ tắc
biến. Sau khi mất đất, mất ruộng, sau khi càng làm ruộng
càng lổ v́ bị quốc doanh lên giá "vật tư nông nghiệp" và bị
cũng quốc doanh ép giá mua nông sản xuất khẩu - đầu vô nhập
khẩu đầu ra xuất khẩu" cán lưỡi đều do Đảng Nhà Nước nắm hết
-- trong thời kinh tế thị trường theo định hương XHCN, người
dân "bung ra" thành để kiếm sống; hộ khẩu đối với ngưới cùng
đinh này trở thành vô nghĩa. Mặt khác, nạn tham nhũng làm
cho hộ khẩu không "duy ư chí" của Công an. Có tiền là "chạy
hộ khẩu được". Có tiền là không bị trành tṛn giấy "tạm vắng,
tạm trú".
Việc "ở trên" đưa ra biện pháp cho nhập hộ khẩu là một cơ
hội bằng vàng đề Công an hốt bạc. Nhưng đối với người không
có "cổ cánh", không có Đô la trăm, "vàng cây" "lịnh" cho
nhập hộ khẩu thành phố sẽ bị "lạc" giữa vô số cán bộ "quan
liêu, cửa quyền" trong ngành công an CS.