Nhân Quyền Việt Nam Kẹt Bởi Đảng Quyền Và Công An Trị
Trong phần điều trần, ông Barry Lowenkron, phụ tá ngoại trưởng Hoa Kỳ, thuộc pḥng Dân Chủ, Nhân Quyền, Lao Động đă tŕnh bày: "Tuy Việt Nam đă có nhiều tiến bộ như trả tự do cho một số tù chính trị, cải tổ một số luật lệ và quy định về pháp lư, nhưng vẫn c̣n giam giữ một số người bất đồng chính kiến, vẫn t́m cách kiểm soát sinh hoạt đạo của các tôn giáo như Tin Lành, Phật Giáo Ḥa Hảo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, mà Hànội không công nhận, và ngăn cấm hoặc giới hạn việc sử dụng Internet".
Ông cũng
thông báo là Washington đă yêu cầu Hànội trả tự do cho 21 tù nhân lương tâm
thuộc chính trị và tôn giáo, trước chuyến đi Việt Nam của tổng thống Bush. Danh
sách gồm 6 người đang bị cầm tù, và 15 người đang bị quản chế. Tiếp theo ông
John Hanford, Đại Sứ lưu động về tự do tôn giáo thế giới thuộc bộ ngoại giao Mỹ,
đă trưng ra nhiều tiến bộ trong lănh vực tự do tôn giáo và nhân quyền của Việt
Nam, mà ông hằng quan tâm thúc đẩy. Nhưng ông cũng cho rằng:
"Việt Nam chưa làm hết, hoặc chỉ làm nửa chừng những ǵ đă hứa hẹn, v́ thế việc
liên tục gây sức ép đối với Hànội về mặt Nhân Quyền và Tự Do Tôn Giáo là điều
chính phủ Hoa Kỳ phải làm".
Đại sứ John Hanford đă nắm thật rơ về thực tại t́nh h́nh nhân quyền và tôn giáo
tại Việt Nam, tất cả chỉ làm nửa chừng những ǵ đă hứa với Mỹ. Bởi v́ hứa hẹn ǵ
cũng chỉ là chính quyền Hànội hứa hẹn, c̣n thực hiện về nhân quyền và tôn giáo
th́ hoàn toàn do đảng quyền cộng sản quyết định.
Hiện nay,
Việt Nam vẫn nằm trong chế độ "công an trị" do đảng quyền trực tiếp ra lệnh. Mà
đảng quyền cao hơn chính quyền. Bởi Hiến Pháp 1992 đă quy định ở Điều 4, để cho
đảng tiếm quyễn lănh đạo nhà nước không cần hỏi ư kiến dân chúng. Như vậy là
Hiến Pháp 92, đă chính thức cho phép cộng đảng vi phậm nhân quyền. Chẳng hiểu v́
ngu dốt, hay ác hiểm, đảng lại hạ thấp Hiến Pháp xuống đưới Luật Pháp. Hiến Pháp
là Bộ Luật Tối Cao, đáng lư buộc Lập Pháp phải theo đó làm thành Luật. Thế mà,
hầu như các điều của Hiến Pháp 92, đều có câu tḥng là phải theo đúng Pháp Luật.
Đây nói lên tính cách tùy tiện của đảng quyền. V́ luật pháp do Quốc Hội bù nh́n
của đảng theo lệnh đảng làm ra, có thể thay như thay áo, c̣n Hiến Pháp vốn khó
đổi, nên đảng đă chọn lối cai trị Luật Pháp đứng trên Hiến Pháp, để cho đảng
quyền dễ dàng thực hiện. Bởi vậy Việt Nam hiện nay chưa có Pháp Quyền, mà chỉ có
Đảng Quyền. Đảng đứng trên Hiến Pháp và Luật Pháp, đứng trên và trực tiếp điều
khiển Lập Pháp, Hành Pháp, Tư Pháp các cấp, và Truyền Thông Báo Chí. C̣n dân
chúng th́ trực tiếp nằm trong hệ thống "công an trị" do đảng lănh đạo. Chính v́
vậy, mà Chính Quyền Địa Phương và Công An coi nhẹ lệnh lạc của Chính Quyền Trung
Ương. Việc vi phạm Nhân Quyền, Tự Do Tôn Giáo hiện nay đều do địa phương và công
an thực hiện, để cho Chính Phủ Hànội chối bai bải là không có chủ trương đó.
Thực ra th́ chính quyền đều hiểu là họ không thể vượt nổi đảng quyền, cả thế
giới cũng biết vậy, và c̣n biết hơn nữa là đảng quyền không muốn Việt Nam vào
WTO, chỉ muốn ôm chân Trung Cộng để tồn tại lâu dài.
Chính v́ đáp ứng lời khẩn thiết của Lê Đức Anh sang tận Bắc Kinh cầu cứu, Trung
Cộng đă cử Giả Khánh Lâm nhân vật đứng thứ 4 trong hàng lănh đạo sang Hànội, để
giữ Nông Đức Mạnh ở lại ghế Tổng Bí Thứ, Nguyễn Tấn Dũng lên ghế Thủ Tướng và
Nguyễn Phú Trọng vào chức Chủ Tịch Quốc Hội. Thế là Hội Nghị Trung Ương 14 đă
tạm chọn được 5 nhân vật để giới thiệu vào Ban Lănh Đạo mới cho Đại Hội X. Nông
Đức Mạnh tổng bí thư. Nguyễn Minh Triết chủ tịch nước. Nguyễn Phú Trọng chủ tịch
quốc hội. Nguyễn Tấn Dũng thủ tướng. Trương Tấn Sang thường trực bí thư.
Sự sắp xếp
đó xem ra chưa ổn, v́ Ủy Viên Trung Ương khóa mới sẽ quân b́nh 3 miền Trung,
Nam, Bắc. C̣n 5 nhân vật lănh đạo th́ thiếu hẳn người miền Trung, chỉ có Nông
Đức Mạnh miền Trên, Nguyễn Phú Trọng miền Bắc, c̣n Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn
Dũng, Trương Tấn Sang đều miền Nam. Như vậy chơi ép miền Trung quá, chắc thành
phần này không đứng vững. Chức tổng bí thư thuộc miền Trên, tuy bị mang tiếng về
vụ án PMU-18, nhưng có thể trụ nổi. Nguyễn Minh Triết miền Nam, với những thành
tựu kinh tế Saig̣n đủ tầm cỡ tiêu biểu ở chức chủ tịch nứơc. Như vậy, chức thủ
tướng mà rơi vào tay Nguyễn Tấn Dũng th́ miền Nam hoàn toàn nắm chính quyền,
Trương Tấn Sang nắm thường trực đảng, và nghe đâu Lê Hồng Anh nắm toàn bộ hệ
thống an ninh của đảng, điều khiển quốc pḥng, công an nữa đấy. Ấy thế mà Nguyễn
Phú Trọng lại bị chê là kẻ bất xứng trong chức Chủ Tịch Quốc Hội mới thật là
buồn cho miền Bắc và miền Trung. Chẳng biết, ngày 14-04-06 này Chủ Tịch Hạ Viện,
Dennis Hastert, nhân vật số 3 của Mỹ Quốc tới Hànội có ǵ mới xẩy ra, khác hơn
là nhân vật số 4 của Trung Cộng hay không? Chờ xem!