Đảng CSVN Là Đảng
...
Nguyễn Phương
Càng ngày càng có nhiều lời chỉ trích từ hàng ngũ
những cán bộ cộng sản cao cấp từng giữ những vị trí quan trọng trong guồng máy
của đảng. Thư sau đây của ông Nguyễn Phương, cán bộ có 55 tuổi đảng, từng giữ
chức Vụ trưởng (tương đương với bộ trưởng) trong đảng CSVN, lên tiếng chỉ trích
những t́nh trạng thối nát và chính sách sai lầm của đảng CSVN. Tuy phải dùng
danh nghĩa "xây dựng đảng" để tránh những đàn áp thô bạo có thể xẩy ra, nhưng
trong 5 đề nghị mà ông nêu lên, người ta chú ư đến ư kiến "tiến hành điều tra xă
hội học về sự tín nhiệm của nhân dân đối với Đảng," tương tự như một cuộc "trưng
cầu dân ư" mà nhà dân chủ Phương Nam đưa ra trước đây. Sau đây là nguyên văn thư
chỉ trích của ông Nguyễn Phương vừa gửi đi từ Hà Nội.
--
Hà Nội, ngày 20 tháng 4 năm 2005
Kính gửi:
- Đ/c Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh.
- Các đ/c trong Bộ Chính trị + Ban Bí thư
- Các đ/c Uỷ viên TW Đảng
Kính thưa các đồng chí!
Tôi: Nguyễn Phương, 74 tuổi đời, 55 tuổi Đảng, đang sinh hoạt Đảng tại chi bộ 4, Đảng bộ phường Khương Đ́nh, quận Thanh Xuân, Hà Nội.
Tháng 9 năm 1990 tôi góp ư với Đại hội Đảng VII về công
tác xây dựng Đảng, nội dung tôi đề cập là: Đảng viên và tổ chức cơ sở Đảng. Bản
góp ư gửi đi tôi đă nhận được thư hồi âm của đ/c Tổng Bí thư Đỗ Mười và một số
các đ/c Uỷ viên Bộ Chính trị, Uỷ viên TW Đảng. Các đ/c hoan nghênh và hứa Đại
hội sẽ đề cập đến vấn đề này và sẽ có những giải pháp hữu hiệu. Tôi vui mừng là
tiếng nói của một đảng viên thường đă được các đ/c lănh đạo Đảng chú ư, tôi tin
tưởng theo dơi sự chuyển biến của t́nh h́nh; nhưng qua 3 kỳ Đại hội 7, 8, 9 thời
gian đă 15 năm vấn đề xây dựng Đảng (đảng viên và tổ chức cơ sở Đảng) chưa có
một chuyển biến ǵ đáng kể mà t́nh h́nh ngày càng xấu đi một cách nghiêm trọng.
Lần này tôi lại viết tiếp bản góp ư của ḿnh và vẫn đề cập đến 2 vấn đề trên gửi
đến các đ/c trong lúc Đảng đang chuẩn bị Đại hội Đảng X.
Kính thưa các đ/c!
Tôi xuất thân từ một gia đ́nh nông dân nghèo, cha mẹ tôi đều là phu đồn điền
cafe của chủ Pháp. Cách mạng tháng 8/1945 mang đến cho gia đ́nh tôi và nhân dân
lao động một luồng gió mới, đời thoát ách nô lệ. Cả nhà tôi đều lao vào cuộc
kháng chiến cứu nước, anh tôi là liệt sĩ chống Mỹ, mẹ tôi là cơ sở kháng chiến ở
vùng địch hậu thời chống Pháp đă được tặng thưởng huân chương. Nếu hôm nay phải
nói một lời nào với Đảng th́ từ trái tim tôi nói với Đảng là cả nhà tôi và bản
thân tôi đời đời biết ơn Đảng và nguyện theo Đảng đến cùng.
Tôi tham gia quân đội từ ngày đầu cuộc kháng chiến chống Pháp, tôi đă trực tiếp tham gia chiến đấu ở nhiều chiến dịch, khi chuyển ngành tôi là một cán bộ nghiên cứu về chính sách và là một cán bộ cấp vụ ở một cơ quan Trung ương, tôi đă chủ tŕ và trực tiếp tham gia xây dựng nhiều Pháp lệnh và luật về lao động. Trong quá tŕnh công tác của ḿnh tôi đă vinh dự được trực tiếp hoặc đi theo các đ/c lănh đạo làm việc với đ/c Tổng bí thư Lê Duẩn, Trường Chinh, Tố Hữu và nhiều các đ/c Uỷ viên Trung ương Đảng khác. Gần 60 năm theo Đảng khi trở về với cuộc sống đời thường, tôi tự hào v́ trong tôi không có ǵ vẩn đục, không có ǵ phải ân hận với lương tâm ḿnh. Năm 1953 khi chỉnh huấn ở Việt Bắc, Bác Hồ đến thăm, Bác nói với chúng tôi "Ta v́ dân th́ dân sẽ thương ta." Lời nói đó của Bác đi với tôi suốt một chặng đường cách mạng và bây giờ tôi chuyển lại cho con tôi.
Quỹ thời gian của tôi không c̣n bao nhiêu, đây là lá thư thứ hai ở thời gian cuối đời (lá thư thứ nhất gửi Đại hội Đảng VII) của một đảng viên b́nh thường gửi đến các đ/c, mong rằng những tư tưởng và t́nh cảm của tôi trong lá thư này có thể đọng lại một chút ít nào đó trong suy nghĩ của các đ/c th́ đó là một niềm hạnh phúc đối với dân tộc v́ các đ/c là những người Đức cao vọng trọng được nhân dân giao cho nắm vận mệnh dân tộc.
Trong nội dung lá thư này tôi xin đề cập mấy vấn đề sau,
cụ thể:
1. Thực trạng vấn đề tiêu cực hiện nay.
2. Tổ chức cơ sở Đảng (chi bộ cơ sở).
3. Những kiến nghị.
I. Thực trạng vấn đề tiêu cực hiện nay:
Nghị quyết Đại hội Đảng IX đă xác định "Xây dựng kinh tế là nhiệm vụ trung tâm,
xây dựng Đảng là nhiệm vụ then chốt." Nghị quyết Trung ương V (khoá IX) tháng
2/2002 về công tác tư tưởng và lư luận đă nhận định: "Tính chiến đấu của nhiều
tổ chức Đảng và đảng viên sa sút" và "mặt tích cực và tiêu cực đan xen nhau...
mặt tiêu cực có lúc, có nơi cũng rất nghiêm trọng, thực sự là nguy cơ tiềm ẩn,
liên quan đến sự mất c̣n của Đảng và chế độ." Nhận định này chưa đúng với thực
trạng của t́nh h́nh tiêu cực hiện nay.
Theo tôi t́nh h́nh tiêu cực hiện nay đă đến mức báo động; mà không phải là "có nơi có lúc" mà là phổ biến, kéo dài và thực sự là hết sức nghiêm trọng mà không phải là "cũng rất nghiêm trọng." Tôi nói phổ biến là đến nay t́nh h́nh tiêu cực không có ngành nào, địa phương nào, cấp nào từ cơ sở đến Trung ương không có tiêu cực, nó đă h́nh thành cả một hệ thống có tổ chức chặt chẽ, có liên quan đến nhiều đối tượng đảng viên ở nhiều ngành, nhiều cấp bằng nhiều h́nh thức khác nhau. Kéo dài hết kỳ Đại hội này đến Đại hội khác với một khoảng thời gian 15 năm, như một đại dịch mà không sao ngăn chặn được? Nó đă trở thành một sự kiện nhức nhối trong nhân dân, trong Đảng ở chỗ nó đă lôi kéo được cả uỷ viên Trung ương Đảng, cán bộ cao cấp của Nhà nước, cơ quan quản lư pháp luật... Những con người mà từ trước đến nay người ta vẫn tưởng rằng họ có một phẩm chất chính trị, một nhân cách đạo đức trong sáng, vào ṿng xoáy của sự dơ bẩn, tội lỗi, họ cam tâm làm nô lệ cho đồng tiền, phản bội lại lợi ích của nhân dân và đă trở thành những tên tội phạm. Nó thực sự rất nghiêm trọng ở chỗ ḷng dân không yên, ḷng tin và hy vọng của dân ngày càng nguội lạnh về đạo đức, lối sống, phẩm chất chính trị của lớp đảng viên đương chức hôm nay.
Về vấn đề tiêu cực các đ/c rơ hơn ai hết, qua thực tế, qua các phương tiện thông tin đại chúng và qua 5 năm (2000-2004) làm Bí thư chi bộ ở một cụm dân cư thuộc phường Khương Đ́nh, quận Thanh Xuân, Hà Nội tôi cảm nhận và xin đề cập 2 vấn đề dưới đây:
a. Về đất đai:
- Năm 1988 tôi đă có bài đăng trong tạp chí Cộng sản nói về đời sống và việc làm
của nhân dân các dân tộc thiểu số Việt Nam, bài viết của tôi cũng là để cảnh báo
một việc làm vô lối của chúng ta có thể dẫn đến những vấn đề phức tạp sau này.
Trong bài viết tôi đề cập đến một vấn đề là chúng ta đă nhân danh quốc doanh,
tập thể bất chấp chính sách dân tộc của Đảng tự do khoanh vùng chiếm đất, dồn
đồng bào các dân tộc thiểu số vào những nơi khó khăn nhất. Tỉnh Đắc Lắc cư dân
địa phương chiếm tới 75% dân số toàn tỉnh, nhưng đất tự nhiên chỉ chiếm có 25%
phần lớn là đất nghèo kiệt, khó canh tác. Trong khi đó cư dân quốc doanh, tập
thể chỉ chiếm có 25% nhưng đất tự nhiên chiếm tới 75% phần lớn là đất dễ canh
tác. Đây thực sự là một nghịch lư, nhân dân các dân tộc đất rộng, người thưa lại
thiếu và không có đối tượng lao động. Đây là một nguyên nhân để kẻ thù lợi dụng
kích động góp phần vào sự không ổn định ở Tây Nguyên mà hôm nay chúng ta phải
trả giá?
- Bài học trước đây vẫn c̣n nguyên giá trị, t́nh trạng khoanh vùng lấy đất hôm nay lại lặp lại bước đi trước đây. Chúng ta lại nhân danh dự án đất là công thổ quốc gia, thu hồi đất làm dự án, đấu thầu cũng diễn ra khá phổ biến, dẫn đến nông dân ở những vùng này thiếu hoặc không c̣n đối tượng lao động, đưa đến t́nh trạng thất nghiệp trong nông dân, làm cho khu vực thành thị bị sức ép về tăng dân số cơ học, làm cho t́nh h́nh xă hội ở những nơi này thêm phức tạp. Thu hồi đất làm dự án, đấu thầu là cần thiết, nhân dân sẵn sàng chấp nhận v́ mục tiêu phát triển kinh tế. Nhưng vấn đề làm cho người nông dân bất b́nh là bên cạnh dự án thật, cũng không ít dự án treo, dự án không nằm trong kế hoạch. Dự án thật cần một, nhưng khoanh vùng chiếm đất gấp nhiều lần để buôn bán, chia nhau bán giá cao, thu lợi bất chính. Trong khi đó giá đền bù cho nông dân rẻ mạt thanh toán dây dưa bớt xén. Chúng ta chỉ biết đền bù cho họ một số tiền, c̣n họ sống ra sao cũng không cần biết? Không có một định hướng ǵ để họ dùng số tiền đó phát triển sản xuất. Người nông dân khi có tiền không biết làm ǵ, tiêu sài phung phí, một thời gian tiêu hết, đất mất, thế là hết tất cả? Chính quyền địa phương các cấp không cần biết dự án thật giả ra sao, miễn là có nhiều dự án th́ tỷ lệ % càng nhiều, thu lợi bất chính càng cao? Vụ việc ở Hà Tây nguyên nhân do dân hay do đảng viên dùng quyền lực chiếm đoạt tài sản, chia nhau kiếm lời? Đất nông nghiệp ngày càng thu hẹp để phát triển kinh tế, mâu thuẫn mới sẽ tiếp tục phát sinh, đ̣i hỏi chúng ta phải có một định hướng đúng đắn, bước đi cụ thể, giải pháp hữu hiệu, bảo đảm giữa phát triển kinh tế và lợi ích của người nông dân hài hoà, b́nh đẳng.
- Quanh các khu đô thị lớn, những nơi tương lai có khả năng phát triển như thị xă, thị trấn, thị tứ, các khu công nghiệp, du lịch, dịch vụ mới được mở ra. Các quan chức đổ xô về dùng ảnh hưởng cá nhân, dùng vị trí và quyền lực, lấy danh nghĩa tập thể làm nhà cho cán bộ công nhân viên chức... để xin cấp đất, chiếm đất, mua đất... xây biệt thự, trang trại, chức càng cao th́ diện tích được chia càng lớn, rồi chia ô bán giá cao thu lợi bất chính bạc tỉ. Cưới con gái của một Chủ tịch xă ở khu vực Láng - Hoà Lạc, ṛng ră trong 2-3 ngày, hàng trăm xe đủ các loại, đủ các cỡ quan chức kéo về mừng hạnh phúc cho các cháu. Họ đâu có phải là máu mủ ruột thịt, bạn bè thân cận ǵ với vị chủ tịch này? Họ v́ miếng đất ở đây, v́ lợi ích của cá nhân họ. Nhân dân nơi đây biết rất rơ những con người này là ai? Họ làm ǵ và ở đâu? Các phương tiện thông tin đại chúng đă đăng tải nhiều về một số nông dân ở các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long không có đất canh tác. Họ đâu phải là không có đất, họ có đất và được Đảng và Nhà nước chia ở thời kỳ cải cách dân chủ, nhưng các quan chức đă lợi dụng hoàn cảnh nghèo khó của họ để mua lại, chuộc lại, lấy lại những diện tích họ được chia trong cải cách dân chủ để lập trang trại.. và biến những người nông dân đă đổ xương máu trong suốt mấy chục năm để giành lại quyền làm chủ trên mảnh đất này, nay họ trở thành tá điền cho những ông chủ cộng sản như con đường trước đây ông cha họ đă đi. Ở các tỉnh Tây Nguyên đă một thời gian chúng ta đă nhân danh... để chiếm đất th́ hôm nay họ lại nhân danh những đảng viên lắm tiền, nhiều của mua lại đất của đồng bào thiểu số đă khai hoang được để làm trang trại trồng cafe, cao su... và đồng bào lại tiếp tục đi nơi khác.
Đất là công thổ quốc gia, là tài sản công hữu, ông cha ta đă đổ biết bao xương máu mới dành lại được, nay những bọn người vô lại mang danh là cộng sản chiếm đoạt thành của riêng. Họ nghĩ ǵ về hàng triệu đồng bào, chiến sĩ đă ngă xuống trước đây. Chúng ta hăy đóng giả những người dân thường "vi hành" đừng trống dong cờ mở, đến những nơi đây, về với dân để nghe tiếng nói thực của họ, của các vị cao niên, cựu chiến binh, người nghỉ hưu, xem họ nói ǵ về Đảng, về đảng viên đương chức hôm nay để chúng ta cảm nhận một sự thật chua xót do những đảng viên Cộng sản gây ra và thấy được sự bức xúc của họ.
b. Đảng viên:
Chúng ta từng nhận định về tham nhũng, tiêu cực của đảng viên như sau: "Có một
số đảng viên, hoặc một bộ phận đảng viên thoái hoá, biến chất." Nhận xét như
trên rất chung và hết sức trừu tượng, không có cơ sở? Trong một con người th́
tốt, xấu đan xen nhau, đâu phải là cố định. Việc nhận xét như trên chưa đúng với
thực trạng. Một số hay một bộ phận là bao nhiêu? Thuộc tầng lớp đảng viên nào?
Chúng ta không chỉ ra được. Sự định lượng này là cảm tính, phi thực tế, duy tâm,
không mất ḷng ai, được ḷng tất cả, không có tác dụng răn đe, ngăn chặn, khi
tôi chưa lộ th́ tôi không nằm trong số đỏ. Nó giống như khi Chí Phèo chửi cả
làng Vũ Đại th́ người dân Vũ Đại cứ tưởng là nó không chửi ḿnh? Vậy đánh giá
như thế nào cho đúng với thực trạng, về những tiêu cực của đảng viên hôm nay,
theo tôi ta có thể kết luận và khẳng định là t́nh h́nh tiêu cực của lớp đảng
viên đương chức hôm nay là phổ biến trong các ngành, các cấp, các địa phương...
Diễn ra dưới mọi h́nh thức, có loại trực tiếp, có loại âm thầm. Dưới đây xin
phân tích những tính chất, đặc điểm tiêu cực diễn ra đối với từng đối tượng đảng
viên như sau:
Đối tượng thứ nhất vừa có chức vừa có quyền.
Đối tượng thứ hai không có chức nhưng có quyền.
Đối tượng thứ ba không có chức không có quyền.
Hai đối tượng trên có mối quan hệ hữu cơ, cấu kết khăng
khít, họ vừa là điều kiện, vừa là tiền đề của nhau và mỗi đối tượng thể hiện các
h́nh thức tiêu cực khác nhau, cụ thể:
1. Đối tượng thứ nhất: Thuộc lớp cán bộ có chức có quyền, trong đó một số
không nhỏ là cán bộ trung cao cấp; loại này giữ vai tṛ chủ đạo trong mọi lĩnh
vực tiêu cực và diễn ra theo 4 h́nh thức sau:
a. Trực tiếp nhúng tay vào các vụ việc tiêu cực như: Vụ Năm Cam,
Lă Thị Kim Oanh, Bộ Thương mại, Bộ Thuỷ sản, Dầu khí, đất Phú Quốc, Đồ Sơn, Mỹ
Đ́nh...
b. Nhận hối lộ, biếu xén, quà cáp dưới mọi h́nh thức, nó như một đại dịch ngầm trong đội ngũ đảng viên có chức, có quyền. Nhờ vả càng lớn th́ biếu xén càng to, vị trí quyền hạn càng quan trọng th́ biếu xén càng lớn, kẻ đi hối lộ, biếu xén có mục đích, kẻ nhận biếu xén coi như đương nhiên? Cứ mỗi độ xuân về th́ xe chạy như mắc cửi lên Trung ương, về tỉnh, xuống huyện để làm nhiệm vụ "thăm anh, chúc tết anh và xin anh..?" Chính v́ lẽ đó mà các vị giàu lên rất nhanh, biệt thự, đất cát khắp nơi, làm vốn cho con thành lập công ty, mua đất làm trang trại, xây khách sạn, mua cổ phần... một cách rửa tiền hợp pháp của bọn ăn cắp.
c. Sử dụng chức vụ và quyền lực che chắn cho các vụ tiêu cực để hưởng "lộc"! Đây chính là bức tường thành bất khả kháng để bảo vệ tiêu cực? Cũng chính v́ lẽ đó mà biết bao nhiêu vụ tiêu cực mặc cho nhân dân tố cáo hết năm này đến năm khác cũng không ra được ánh sáng. Họ đă vô hiệu hoá tước đoạt quyền làm chủ của nhân dân, quyền làm chủ lớn nhất, thiêng liêng nhất của người dân là bảo vệ chủ trương, chính sách của Đảng và nhà nước, nhưng họ bất chấp kỷ cương phép nước, họ vô hiệu hoá pháp luật, bất chấp nguyên tắc của Đảng. Họ coi vị trí của họ được Đảng và nhân dân giao cho là của riêng họ và họ sử dụng nó như một phương tiện để làm giàu bất chính, để kiếm ăn? Nếu họ là những đảng viên chân chính th́ làm ǵ để một đảng viên một chi bộ ở Đồ Sơn đi tố cáo khắp nơi một tập thể đảng viên có quyền có chức ở Đồ Sơn chiếm đoạt tài sản quốc gia kéo dài đến 7-8 năm, chính ngay trong luật pháp của chúng ta cũng bảo vệ mặt tiêu cực này, thể hiện trong luật đất đai năm 1993 bổ sung năm 1998, sửa đổi bổ sung 2001 rằng: Những đất đai không có giấy tờ hợp pháp nhưng đă được sử dụng ổn định từ 1993 không tranh chấp... cũng được xét để cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng? Đất không có giấy tờ hợp pháp là đất lấn chiếm, đă là đất lấn chiếm th́ làm ǵ có tranh chấp dân sự? Vậy việc quy định này chính là cơ sở pháp lư để đất công bị lấn chiếm trở thành hợp pháp? Sự yếu kém trong công tác quản lư nhà nước ở lĩnh vực này... nói đây là một sự yếu kém là một nhận xét vô thưởng vô phạt, chẳng ai phải chịu trách nhiệm cả? Nếu những năm tiếp theo bức tường thành này không bị phá vỡ, việc lấn chiếm đất công tiếp tục phát triển th́ Quốc hội lại phải bàn và đi tiếp một sự thoả hiệp nữa là lại bổ sung sửa đổi một điều nào đó trong Luật đất đai cho phù hợp? Đây chính là sự thuận lợi giúp cho những kẻ lấn chiếm đất công có điều kiện hợp pháp và những kẻ đứng đằng sau có cơ sở pháp lư để che chắn?
d. H́nh thức thứ tư là họ biết trong cơ quan, ngành, địa phương họ có các vụ việc tiêu cực, có thể họ không dính dáng nhưng quan điểm giải quyết của họ là không nên "bới" ra, dẹp đi để bảo đảm sự ổn định chính trị - xă hội? Đây là sự ngây thơ về chính trị, họ tưởng rằng không "bới" ra để giữ ổn định, th́ đây chính là một sự ổn định giả tạo. Chính sự ngây thơ này lại làm tăng thêm sự bất ổn định, chính những quan điểm này lại tiếp tục làm tăng thêm những đợt sóng ngầm về sự bất b́nh của nhân dân. Cũng trong quan điểm này c̣n có một khía cạnh khác là sợ mất thành tích, sợ cấp trên đánh giá là lănh đạo kém? Nhưng cũng v́ một lẽ khác nữa họ không "bới" ra, để giữ ổn định... Thực chất quan điểm này cũng chỉ là lớp vỏ bọc để che dấu một thủ đoạn hèn hạ. V́ lẽ đó nên mới có những Đảng bộ ở một cấp phường, xă nhiều năm là Đảng bộ trong sạch, vững mạnh nhưng cán bộ chủ chốt lại là đối tượng tố cáo của nhân dân? Đây là sự mỉa mai, đáng xấu hổ?
Bốn h́nh thức trên hiện đang tồn tại, ngự trị ngày càng vững chắc trong lớp đảng viên có quyền có chức và họ đă khống chế toàn bộ việc đấu tranh chống tiêu cực của đảng viên và nhân dân. Thực chất là họ đă tước đoạt và vô hiệu hoá quyền làm chủ của nhân dân; vi phạm thô bạo nguyên tắc làm chủ của dân. Ở đây một vấn đề được đặt ra là tại sao họ vẫn tồn tại mà bất khả xâm phạm? Điều này cũng dễ hiểu, không cần phân tích.
2. Đối tượng thứ hai: Là đối tượng không có chức nhưng có quyền, họ là những đảng viên được giao trách nhiệm một loại công việc có liên quan đến cùng một loại công việc của nhiều ngành, nhiều địa phương, nhiều người như: Tuyển sinh, thi công chức, đề bạt cán bộ, ngân hàng, tài chính, xuất nhập khẩu, thuế, vốn, địa chính... Loại này cũng hết sức nguy hiểm, họ vừa là tham mưu, vừa là người thực hiện những ư đồ tiêu cực của cấp trên như kiểu con trai Mai Văn Dân.
3. Đối tượng thứ ba: Là những đảng viên không chức không quyền trong cơ quan, chi bộ, những tiêu cực trong cơ quan và của lănh đạo họ biết hết và biết rất rơ, nhưng họ không dám đấu tranh. Đừng phê phán họ là không có bản lĩnh, họ đấu tranh ai ủng hộ? Không cẩn thận lại bị trù úm, kỷ luật, cho thôi việc, trong thực tế là như vậy. Tốt nhất là im lặng, giữ miệng. Với nguyên nhân này có đ/c lănh đạo của Đảng nói là: Không có một đảng viên, một chi bộ nào tố giác tiêu cực, tố giác tiêu cực chủ yếu là nhân dân. Đây là một thực tế, một thực tế phũ phàng trong Đảng hiện nay, vấn đề này không chỉ ngự trị ở cấp dưới mà ở cả cấp trên.
Tóm lại vấn đề tiêu cực hiện nay trong Đảng là do 2 đối tượng đảng viên trên, giữ vai tṛ chủ đạo là loại có chức có quyền từ thấp đến cao trung tâm là loại trung cao cấp. Nói như vậy có vơ đũa cả nắm không? Xin thưa là không. Đây là một thực tế tàn nhẫn "Thượng bất chính th́ hạ tắc loạn" và anh làm được tôi cũng làm được "há miệng mắc quai" và "to ăn to, nhỏ ăn nhỏ, to nhỏ cùng ăn" nên chẳng ai nói được ai? Anh hăy cầm đuốc soi chân anh trước rồi xem tôi sau? Do đó ai chống và chống ai? Cùng một duộc với nhau cả, chúng ta hăy điểm lại xem họ là ai? Nếu không có các vị Bộ trưởng, Thứ trưởng th́ làm ǵ có Lă Thị Kim Oanh; không có các vị uỷ viên Trung ương Đảng, trung tướng, thiếu tướng th́ làm ǵ có vụ Năm Cam; không có Mai Văn Dâu làm ǵ có vụ Bộ Thương mại; không có các vị tổng giám đốc làm ǵ có Vụ dầu khí, Bộ thuỷ sản, đất Mỹ Đ́nh; không có các vị đứng đầu huyện th́ làm ǵ có vụ đất Phú Quốc, Đồ Sơn... Đây là những loại đă ra toà, cách chức hoặc cho thôi việc, về hưu. Vậy họ là ai? Họ đâu phải là đảng viên thường, loại không quyền, không chức và c̣n nhiều loại chưa lộ vẫn ra sức che chắn cho những hành vi vi phạm pháp luật.
Nhân dân ta ra khỏi cuộc chiến tranh, sau 30 năm, nỗi đau của cả một dân tộc c̣n đó. Chúng ta ra sức phấn đấu đến nay b́nh quân đầu người cũng chỉ mới đạt xấp xỉ 400USD, b́nh quân 1USD ngày/người. Theo tiêu chí phân loại quốc tế ta thuộc loại nước có mức sống dưới mức nghèo khổ so với quốc tế, nỗi đau xé ḷng của 4,6 triệu người nhiễm chất độc hoá học da cam/dioxin c̣n đó. Hàng triệu hộ c̣n thiếu đói, cơm chưa đủ no, áo chưa đủ ấm, nhà tranh tre dột nát, hàng vạn gia đ́nh có chồng, con hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ chưa biết tin tức. Trước t́nh h́nh đó, một số không nhỏ những đảng viên Cộng sản - những con người đă từ lâu nhân dân kính trọng lại là những con người mất hết ḷng tin, nhẫn tâm vơ vét để vinh thân ph́ gia. Đúng là hết giặc ngoại xâm rồi bọn tham quan ô lại tha hồ đục khoét dân lành. Một sự bất ngờ và hụt hẫng ḷng tin của nhân dân đối với Đảng khi mà những con người mà từ trước đến nay người ta vẫn tưởng rằng, họ có một phẩm chất chính trị vững vàng, một đạo đức trong sáng... lại suy đồi về nhân phẩm đến mức tồi tệ như vậy! Cổ nhân đă dạy: "Đất nước suy vong thất phu hữu trách." Họ đâu phải là thất phu, họ được dân nuôi, Đảng dạy, họ đủ loại bằng cấp nhưng họ thiếu một cái bằng về nhân cách và đạo lư làm người. Đối với những con người này trong nền kinh tế hàng hoá và cơ chế thị trường trong thế giới nội tâm của họ, họ biết cách làm quan, biết cách làm giàu, đặc biệt là ở những thời điểm nhạy cảm như: Bầu cử Hội đồng nhân dân, Đại hội Đảng. Quá khứ là vinh quang, trong sáng, hiện tại là chua sót đắng cay, v́ đạo đức đảng viên sa đoạ, kinh tế vẫn là một nước nghèo. Lớp đảng viên đương chức hôm nay họ học được ǵ lớp cha anh đi trước, có lẽ họ hơn lớp cha anh một thủ đoạn vơ vét một cách tàn nhẫn. Phải chăng trong lịch sử 75 năm xây dựng và phát triển của Đảng, đây là một vết "đen" về sự sa sút, suy đồi về đạo đức, nhân cách? Trách nhiệm này thuộc về ai? Trước hết người phải chịu trách nhiệm với toàn Đảng, toàn dân là tập thể Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương Đảng. Thực trạng này toàn Đảng, toàn dân đang trông chờ và hy vọng ở Đại hội Đảng X với một nguyện vọng duy nhất thiết tha và cầu mong Đảng, trước hết là Bộ Chính trị, Ban Chấp hành TW Đảng hăy dũng cảm nh́n thẳng vào sự thật, không tránh né che dấu một sự thật phũ phàng để đánh giá đúng sự thật về sự thoái hoá biến chất không c̣n tính Đảng và tính người của lớp đảng viên đương chức hôm nay. Đặc biệt là lớp đảng viên có quyền có chức. Tất cả đều b́nh đẳng trước pháp luật và điều lệ Đảng, chúng ta vẫn dạy dân và đảng viên như vậy đó! Nhân dân ta vẫn nói "Thượng bất chính th́ hạ tắc loạn." Đại hội Đảng X phải xoá cho được câu nói mỉa mai đó của nhân dân và thay vào đó bằng câu "Thượng trong th́ hạ sạch."
Đại hội Đảng X phải tạo ra được một không khí đón nhận
hồ hởi của nhân dân, của toàn Đảng như Đại hội Đảng VI (1996) về xây dựng Đảng
và phát triển kinh tế. Nếu để cho t́nh h́nh tiêu cực phát triển th́ những nguy
cơ tiềm ẩn trên sẽ dẫn đến mất Đảng, mất chế độ là hiện thực như nhận định ở NQ
Trung ương V (khoá IX) hay nói một cách khác: Đảng không c̣n chỗ đứng trong tư
tưởng, t́nh cảm và sự kính trọng của nhân dân.
Nguyên nhân: Chúng ta thường đưa ra những nguyên nhân dẫn đến những tiêu cực
trong Đảng như: Do mặt trái của cơ chế thị trường, cơ chế c̣n nhiều sơ hở, pháp
luật và chính sách chưa đồng bộ và thậm chí chúng ta c̣n đổ lỗi cho tư tưởng tư
sản c̣n ngự trị trong cán bộ đảng viên... cũng chính v́ lẽ đó nên khi có vụ tiêu
cực ở một Bộ nọ, vị Bộ trưởng đó trả lời chất vấn của đại biểu Quốc hội th́ ông
ta thản nhiên trả lời: "C̣n cơ chế xin cho th́ c̣n tiêu cực?"
Những nguyên nhân trên thực chất là một sự nguỵ biện, trốn tránh trách nhiệm?
Các nước tư bản họ đă có nền kinh tế hàng hoá, cơ chế thị trường hàng trăm năm
nay lại do một Đảng của giai cấp tư sản lănh đạo nhưng tham nhũng của họ ít hơn
ta nhiều lần, gần chúng ta như Sinhgapo, xa hơn một ít là Thuỵ Điển...
Theo tôi có mấy nguyên nhân sau đây:
1. Chúng ta đă vi phạm nghiêm trọng về những nguyên tắc của Đảng được ghi
trong điều lệ như: Đấu tranh phê b́nh và tự phê b́nh, vị trí, vai tṛ, nhiệm vụ
của đảng viên, vị trí vai tṛ của tổ chức Đảng... Không những chúng ta vi phạm
mà c̣n vô hiệu hoá những nguyên tắc này trong đời sống chính trị của Đảng để cho
những tư tưởng và hành động phi Đảng lộng hành, thao túng. Dẫn đến sự thoái hoá
biến chất, sa đoạ của đảng viên, vi phạm pháp luật của Nhà nước. Trong lúc chúng
ta không thực hiện nghiêm túc điều lệ Đảng th́ Bộ Chính trị lại ban hành 19 điều
cấm đảng viên. Tôi không dám có ư kiến ǵ về 19 điều cấm đảng viên của Bộ Chính
trị, nhưng tôi thấy rằng những nội dung trong 19 điều th́ trong Điều lệ Đảng đă
qui định rất rơ ràng và đầy đủ cụ thể ở nhiều lĩnh vực. Những nguyên tắc quy
định trong điều lệ là văn kiện cao nhất của Đảng đă được Đại hội Đảng toàn quốc
thông qua buộc mọi đảng viên và các tổ chức Đảng phải triệt để tuân thủ. Ngay
trong bản hướng dẫn thực hiện 19 điều cấm của Bộ Chính trị, của Uỷ ban kiểm tra
TW Đảng số 48 ra ngày 12/4/2002 th́ phần lớn những điều hướng dẫn được trích
trong điều lệ Đảng.
2. Do những vi phạm nguyên tắc trong điều lệ Đảng. Một số không nhỏ những đảng viên có quyền có chức kể cả những đảng viên cấp cao họ vào Đảng là để tiến thân, nên lư tưởng cách mạng của họ mờ nhạt, tŕnh độ chính trị non kém, do đó khi có quyền lực trong tay họ sử dụng quyền lực như một phương tiện, một công cụ của riêng họ.
3. Họ không chịu sự quản lư của tập thể, chi bộ nơi họ sinh hoạt họ coi tập thể là dưới họ. Đối với tập thể th́ bất lực, vừa nể nang vừa sợ uy quyền.
4. Một nguyên tắc là quyền lực phải đi đôi với giám sát bằng pháp luật và bằng những nguyên tắc trong điều lệ của Đảng chặt chẽ, nếu không sẽ dẫn đến những hoạt động của cá nhân vô nguyên tắc vi phạm pháp luật. Đối với lớp đảng viên có chức có quyền chúng ta cứ tưởng là họ có giác ngộ chính trị, có đạo đức trong sáng nên trong công tác quản lư, giám sát th́ buông lỏng, thả nổi, khi họ vi phạm pháp luật việc xử lư v́ nhiều lư do nương nhẹ.
5. Khi cất nhắc đề bạt hoặc đề cử vào cấp uỷ mang
nặng tính chủ quan, áp đặt của một số người, coi nhẹ hoặc bỏ qua ư kiến rộng
răi của cơ sở, nên có những trường hợp ở đơn vị cũ, địa phương cũ đă có nhiều
vấn đề khi đưa lên cương vị cao hoặc vào cấp uỷ th́ phạm vi rộng, quyền lực lớn,
họ tiếp tục đi theo vết xe đổ.
6. Đảng nêu khẩu hiệu trước nhân dân là: Chính quyền của ta là "chính
quyền của dân, do dân và v́ dân" hoặc "dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra"
hay "lấy dân làm gốc" và Bác Hồ dạy "Đảng viên đi trước làng nước theo sau..".
Những khẩu hiệu trên chúng ta đă làm được những ǵ, chúng ta hăy đánh giá đúng
bản chất sự việc trên qua thực tế thực hiện. Chúng ta sẽ cảm nhận được một vấn
đề ǵ đó qua những khẩu hiệu trên.
II. Tổ chức cơ sở Đảng:
Tổ chức cơ sở Đảng tôi đề cập ở đây là chi bộ. Nghị quyết Trung ương V (khoá IX)
nhận định "Tính chiến đấu của nhiều tổ chức cơ sở Đảng và đảng viên sa sút."
Nhưng nguyên nhân nào dẫn đến t́nh trạng này th́ không phân tích? Nhưng tôi cảm
nhận trong nhận định này chứa đựng một hàm ư là sự yếu kém là do bản thân các tổ
chức cơ sở Đảng và đảng viên tạo thành? Nếu đây là đúng th́ theo tôi là thiếu
khách quan, phi thực tế và không có khả năng khắc phục. Vấn đề này tôi đă phân
tích ở trên. Sở dĩ tính chiến đấu của tổ chức cơ sở Đảng và đảng viên sa sút th́
nguyên nhân chính không phải là họ mà nguyên nhân chính là do hai đối tượng đảng
viên trên gây ra; chúng ta th́ bất lực hoặc thao túng v́ tất cả đều vướng? Đơn
cử, tôi làm Bí thư chi bộ ở một cụm dân cư phường Khương Đ́nh - quận Thanh Xuân
- Hà Nội 5 năm (2000-2004). Chi bộ, nhân dân đấu tranh liên tục nhiều năm công
luận lên tiếng về những vấn đề có dấu hiệu tiêu cực ở phường trong hai lĩnh vực
nhạy cảm quản lư đất đai - trật tự xây dựng. Nhưng đều bất lực, cấp trên của
phường đều biết và biết rất rơ nhưng tất cả đều im lặng? Tại sao họ im lặng th́
như tôi đă phân tích ở trên. Như vậy có nghĩa là một vài đảng viên có chức có
quyền ở một cấp phường thôi, nhưng họ đủ quyền lực để vô hiệu hoá việc đấu tranh
của hai ba trăm đảng viên và hàng ngh́n nhân dân, cây tuy nhỏ nhưng rễ dài, bám
chặt vào các cây to khác. Đây là một thực tế và cũng không phải là một trường
hợp cá biệt.
Để hiểu một cách đầy đủ, khách quan tôi xin nêu vài
nhận xét về đặc điểm, t́nh h́nh của chi bộ cơ sở và đảng viên sau đây:
Tổ chức cơ sở Đảng của chúng ta hiện nay có hai hệ thống:
- Một tổ chức cơ sở Đảng (chi bộ) đương chức từ cấp phường, xă đến Trung ương.
- Một tổ chức chi bộ thứ 2 là ở cấp phường xă.
Chi bộ ở cấp phường xă th́ 100% đă nghỉ hưu (đối với thành thị nhất là những
thành phố lớn) và 50-60% (cấp xă) về quy mô chi bộ ở cấp phường có từ 10 chi bộ
trở lên mỗi chi bộ ít có từ 25 đảng viên trở lên, có chi bộ đến 30-50 đảng viên.
Cơ cấu đảng viên trong một chi bộ phần lớn đă kinh qua 2 hoặc 1 cuộc kháng chiến,
số lượng cán bộ trung cao chiếm đến 20-30%; cán bộ có tŕnh độ đại học, tiến sĩ,
giáo sư khá đông chiếm từ 30-40%, có chi bộ 50%. Họ có bề dày lịch sử, tŕnh độ
chính trị, phẩm chất đạo đức trong sáng, có ư thức tổ chức kỷ luật. Tích cực
tham gia hoạt động xă hội, họ có phương pháp lănh đạo và vận động quần chúng,
phải khẳng định là chi bộ và đảng viên ở cấp phường, xă là thực sự trong sạch
vững mạnh v́ họ không có quyền lực, không có lợi ích kinh tế nơi cư trú (phường).
- C̣n chi bộ và đảng viên đương chức hầu hết là lớp trẻ có học vấn, họ trong sáng về phẩm chất đạo đức (đối tượng thứ ba) nhưng họ không dám đấu tranh với những lư do như đă phân tích ở trên.
Tóm lại tổ chức cơ sở Đảng và đảng viên hiện rất đông, chất lượng khá, đây chính là nền tảng vững chắc để bảo vệ Đảng, bảo vệ chính quyền, nhưng không mạnh và ngày càng yếu đi bởi lẽ: Chi bộ và đảng viên nghỉ hưu và chi bộ đương chức đấu tranh chống tiêu cực là bất khả kháng như đă phân tích ở trên. Do đó tư tưởng tiêu cực, thủ tiêu đấu tranh là phổ biến và họ cảm thấy là "không hỏi đâu?" đây là tư tưởng phổ biến chi phối toàn bộ sự suy nghĩ và hành động của họ ở các tổ chức cơ sở Đảng và đảng viên. Đây là một nguy cơ làm cho lớp đảng viên có quyền, có chức tha hồ lộng hành và không có khả năng ngăn chặn, và thực sự lớp đảng viên có quyền có chức v́ sự tha hoá của họ đang làm Đảng yếu đi. Đây thực sự là một nguy cơ dẫn đến mất Đảng?
III. Những kiến nghị:
Những giải pháp chống tiêu cực như hiện nay, một điều khẳng định là không có khả
năng chống được v́ hiện nay nó đă lan toả, phổ biến lại do lớp đảng viên có
quyền, có chức và giữ vai tṛ chủ đạo là lớp đảng viên trung cao cấp? Vậy họ
chống ai và ai chống? Chúng ta ví tiêu cực là "một quốc nạn." Vậy đứng trước
quốc nạn này những người đảng viên chân chính làm ǵ? Theo tôi không c̣n cách
nào khác là đ̣i hỏi những đ/c đảng viên ở cương vị lănh đạo phải đi tiền phong,
mà trước hết từ đ/c Tổng Bí thư, các đ/c trong Bộ Chính trị, Ban Bí thư và từng
đ/c Uỷ viên Trung ương Đảng cần:
1. Các đ/c hăy công khai trước nhân dân và chí ít là ở nơi các đ/c đang công tác và sinh hoạt về sự trong sáng của ḿnh. Trong dư luận xă hội và trong đảng viên cũng có nhiều ư kiến về việc một số các đ/c có trang trại, xây biệt thự, hùn vốn cho con, gửi ngân hàng nước ngoài... Từ gương sáng đầy khí phách của các đ/c sẽ là động lực cho các vị đứng đầu các ngành, các cấp noi theo và sự kính trọng của toàn Đảng, toàn dân đối với các đ/c chắc chắn sẽ rất cao. Và cũng từ đây chúng ta sẽ chọn được một đội ngũ cán bộ đủ tư cách, bản lĩnh chính trị, có nhân cách và đạo đức trong sáng vào cương vị lănh đạo Đảng các cấp và nhân sự Đại hội Đảng X. Cũng từ đây chúng ta loại được những phần tử cơ hội, bọn mua quan bán chức, tạo ra sự chuyển biến mới hồ hởi trong toàn Đảng, toàn dân như trong thời kỳ Đại hội VI (1986). Hăy dấy lên một đợt sinh hoạt chính trị là tự phê b́nh và phê b́nh trong Đảng trước Đại hội Đảng mà đi đầu là từ Bộ Chính trị.
2. Đảng thực sự đổi mới về công tác chính trị, tư tưởng; bỏ những nguyên tắc lănh đạo g̣ ép, áp đặt, mất dân chủ, h́nh thức, giải phóng tư tưởng cho đảng viên. Lấy chi bộ cơ sở và đảng viên toàn Đảng là sức mạnh của Đảng, tạo đà cho đảng viên, quần chúng chống tiêu cực, chỉ có đảng viên ở cơ sở và quần chúng nhân dân mới có khả năng chống tiêu cực.
3. Khen thưởng thích đáng cho những đảng viên, quần chúng dũng cảm đấu tranh chống tiêu cực như: Tặng thưởng huân chương, phong tặng danh hiệu anh hùng. Tiến hành kiểm tra hành chính đối với một số trường hợp nghi vấn kể cả cán bộ cao cấp và từ đây đổi mới hệ thống pháp luật về quản lư nhà nước trong lĩnh vực tài sản quốc gia và chống tiêu cực. Phải bổ xung vào pháp lệnh chống tham nhũng về việc truy nguồn gốc tài sản, kể cả việc chuyển giao tài sản đó cho con cái.
4. Chúng ta chuyển sang nền kinh tế hàng hoá và cơ chế thị trường đă 20 năm nhưng c̣n duy tŕ chế độ bao cấp về phương tiện đi lại, thông tin, nhà cửa... đối với cán bộ có chức có quyền. Chúng ta hăy công khai trước nhân dân những tiêu chuẩn các cấp được hưởng để nhân dân giám sát. Nhân dân ta đều có những suy nghĩ đúng đắn, không hẹp ḥi, phải có điều kiện để các đ/c phục vụ nhân dân. Nhưng cũng không tha thứ những người lợi dụng chức quyền để phục vụ bản thân, gia đ́nh một cách thái quá.
5. Chúng ta nên tiến hành điều tra xă hội học về sự tín nhiệm của nhân dân đối với Đảng và những người lănh đạo, để chúng ta hiểu chúng ta hơn. Đây là cách tốt nhất để dân xây dựng Đảng, Đảng gần dân, Đảng thực sự là của dân và cũng là cơ sở để Đảng chỉnh đốn ḿnh.
Kính thưa các đồng chí!
Trên đây là tư tưởng và t́nh cảm của tôi gửi đến các đ/c. Trong nội dung có ǵ
thiếu sót, ngôn từ chưa chỉnh kính mong các đ/c lượng thứ và chỉ giáo cho.
Chào quyết chiến và quyết thắng!
Nơi nhận:
- Như trên.
- Đ/c Bí thư chi bộ 4.
- Nhờ đ/c Bí thư chi bộ gửi đ/c Bí thư Đảng uỷ phường, Bí thư Quận uỷ.
- Báo và các tạp chí của Đảng.
- Bạn chiến đấu.
Địa chỉ: Nguyễn Phương
Số nhà 14, ngách 29/68 phố Khương Hạ, phường Khương Đ́nh, quận Thanh Xuân, Hà
Nội.
Điện thoại; 8551918
Nguyễn Phương