30 Năm Thảm Trạng Việt Nam Nguyên Nhân Nào?
Linh mục Chân Tín, Nguyễn Hữu Giải và Phan Văn Lợi
Đấu tranh cho Tự do tôn giáo tại Giáo phận Huế - Bản tin ngày 20-04-2005

Kính thưa đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước,

Nhân kỷ niệm 30 năm ngày quốc nạn và quốc hận 30-4 này, nhiều người, với tư cách chứng nhân hay nạn nhân, có lẽ sẽ nói đến những thảm nạn quá khứ xảy ra nhân biến động đó, nhiều người khác, với tư cách chuyên gia hay b́nh luận gia, có lẽ sẽ nhận định về những tệ nạn hiện đang ngập tràn trên đất nước VN. Với khả năng hạn hẹp, tôi xin được nói đến một trong những nguyên nhân gây nên hiện trạng đáng buồn, đáng lo và đáng phẫn nộ này.

1- Như người ta thường nói, nguyên nhân chủ yếu của mọi sự việc trên đời này là con người, và nơi con người, nguyên nhân chủ yếu thiết tưởng là giáo dục. Do đó tôi xin được nói đến chính sách giáo dục hiện nay tại nước CHXHCN Việt Nam. Xin xác định ngay: chính sách giáo dục này phải hiểu theo nghĩa rộng, không chỉ là việc giáo dục học sinh sinh viên, mà c̣n là việc giáo dục cán bộ, đảng viên, công chức, quân đội, quần chúng, nghĩa là chính sách đào tạo uốn nắn mọi người dân Việt mà đảng CS đang độc đoán thi hành. Chủ tŕ việc này là Ủy ban tư tưởng văn hóa trung ương đảng, rồi các ban khoa giáo trong mọi lănh vực.

Trong xă hội CS thường có thành ngữ "hồng hơn chuyên," nghĩa là hiểu biết chính trị đi trước khả năng chuyên môn. Thành ngữ này vẫn c̣n là một nguyên tắc chỉ đạo trong xă hội. Nói cách khác, nền giáo dục CS là một nền giáo dục được chính trị hóa, hướng về một mục tiêu chính trị rơ rệt và bất biến: không phải là đào tạo những công dân cho đất nước nhưng là đào tạo những thần dân cho đảng CS, chỉ biết làm theo những ǵ đảng nói hay không nói về những ǵ đảng làm. Việc chính chính trị hóa này đă thực hiện ngay từ đầu đời con người. Cụ thể, trẻ em vừa đến trường mẫu giáo đă được học biết và yêu mến bác Hồ, yêu mến hơn cả mẹ cha, vâng lời bác dạy hơn cả mẹ cha dạy. Vào đội thiếu nhi tiền phong ở cấp một, th́ khẩu hiệu các thiếu nhi thường hô là "V́ lư tưởng bác Hồ vĩ đại, hăy sẵn sàng." Vào đoàn thanh niên ở cấp hai, cấp ba th́ phải tâm niệm một câu quan trọng trong đoàn ca: "Tiến lên đoàn viên theo đảng tiên phong. Bước theo lá cờ nhuộm màu đấu tranh." Vào công an th́ có 5 lời thề danh dự trong đó có lời thề trung thành tuyệt đối với đảng. Vào quân đội th́ sống theo khẩu hiệu "Trung với nước, hiếu với đảng" (ban đầu là "trung với nước hiếu với dân"). Làm bất cứ ngành nghề nào cũng phải nhắm mục đích tối cao là trở thành tiếng nói, công cụ của đảng, từ phóng viên, luật sư đến giáo viên, bác sĩ, nhà khoa học... Một chuyên gia VN từng nói cách mai mỉa: "Thay v́ làm chính trị một cách khoa học th́ chúng ta lại làm khoa học một cách chính trị." Những đồ đệ của Lyssenkô, vị chúa tể ngành di truyền học Liên xô, vẫn c̣n nhan nhản tại VN. Môn chính trị là môn được dạy nhiều nhất, với hệ số điểm cao nhất trong các đại học, học viện. Thậm chí trong các nơi đào tạo tu sĩ tôn giáo, CS cũng bắt dạy môn chính trị mà nó gọi trớ là lịch sử Việt Nam, pháp luật Việt Nam như môn học chính khóa, theo điều 24 Pháp lệnh Tôn giáo, cũng nhằm nặn ra những nhà lănh đạo tinh thần kiêm chính ủy hay những ngôn sứ miệng ngậm câm.

2- Môn chính trị, nghĩa là môn học về lư thuyết Mác xít, chế độ Mác xít và đảng Mác xít, tức đảng CS, được dạy cho mọi người mọi giới trong xă hội, bằng sách giáo khoa, bằng các lớp chính trị hay qua các phương tiện truyền thông xă hội. Như chúng ta biết, môn đó gồm hai phần chính: chủ nghĩa duy vật biện chứng và chủ nghĩa duy vật sử quan. Chủ nghĩa duy vật biện chứng nhắm tŕnh bày con người chỉ là vật chất, thực tại chỉ gồm vật chất tự chuyển biến, không có hồn thiêng, tâm linh, chẳng có Thiên Chúa, thần thánh, chẳng có thiên đàng, địa ngục. Chủ nghĩa duy vật sử quan nhắm tŕnh bày lịch sử nhân loại như một tiến tŕnh có mục tiêu là thế giới đại đồng, xă hội cộng sản, một xă hội ưu việt, có tác nhân lư thuyết là chủ nghĩa cộng sản, đỉnh cao trí tuệ loài người, và tác nhân thực tế là đảng CS, đội quân tiên phong, đại biểu trung thành quyền lợi của dân tộc, lực lượng lănh đạo Nhà nước và xă hội, như điều 4 Hiến pháp khẳng định. Mọi môn học đều phải tùy thuộc chủ thuyết chính trị này. Mọi sinh hoạt trong xă hội đều phải tùy thuộc chế độ chính trị này. Mọi tổ chức trong đất nước đều phải lệ thuộc chính đảng này.

Chính chủ thuyết, chế độ và đảng Mác xít đó là nguồn gốc mọi điều tiêu cực, xấu xa, suy thoái nơi con người và nơi xă hội VN suốt 30 năm nay, bởi lẽ cả ba góp phần làm cho người ta khiếm khuyết nhận thức, lệch lạc phán đoán và hành động sai lầm. Khiếm khuyết nhận thức v́ chủ thuyết Mác xít là một chủ thuyết cắt cụt thực tại, nó luôn lập luận ngụy biện dù có vẻ chặt chẽ. Lệch lạc phán đoán về thực tại và nhất là về đạo đức, v́ chủ thuyết Mác xít không dựa trên chân lư hiển nhiên và luân lư thông thường. Từ đó dẫn đến sai lầm trong hành động là chuyện đương nhiên, như người ta thấy qua cả một lịch sử dài của chế độ Cộng sản, cái chế độ được tóm tắt qua thành ngữ: "Dối trá một cách b́nh thản, tàn ác một cách lạnh lùng và ngu xuẩn một cách cố chấp."

a- Chính khi áp đặt lên đầu óc học sinh, sinh viên, binh sĩ, cán bộ, chuyên viên, đảng viên, thậm chí tu sĩ, rằng con người chỉ là vật chất, thực tại chỉ gồm vật chất tự chuyển biến, không có hồn thiêng, tâm linh, chẳng có Thiên Chúa, thần thánh, chẳng có thiên đàng, địa ngục, CS chỉ làm cho con người quan tâm đến vật chất, mưu t́m lợi ích vật chất và thành công kinh tế, sống cuộc đời này để thụ hưởng của cải, khoái lạc càng nhiều càng tốt, dửng dưng với t́nh thương, nhân phẩm, đau khổ của người khác, coi thường lương tâm, đạo đức, nhân mạng, dị ứng với đủ mọi loại sự thật. Thành thử chẳng lạ ǵ các chế độ CS, cụ thể là CSVN, đang đứng hàng đầu thế giới về phá thai, án tử h́nh, tai nạn giao thông, nhiễm độc môi trường, bất minh che giấu, đang nổi tiếng thế giới về một nền y tế chỉ biết bóc lột bệnh nhân, kể cả bệnh nhân nghèo; về một nền giáo dục bệ rạc, chỉ biết buôn chữ nghĩa hơn là dạy làm người, bán bằng cấp giả hơn là tạo chuyên gia thực; về một nền hành chính chỉ biết hành dân là chính, với đủ thứ quy định nhiêu khê, thủ đoạn moi tiền, nghĩa vụ cưỡng buộc; về một nền cai trị mà mỗi lănh đạo địa phương là một ông trời con, mỗi tập thể lănh đạo địa phương dễ thành một nhóm cường hào ác bá, ngang nhiên tước đoạt của công và của tư, thiếu ḷng tự trọng và ư thức trách nhiệm, chuyên lập thành tích cách gian dối hay với xương máu nhân dân; về một xă hội đầy dẫy lường gạt, lọc lừa khi buôn bán, hợp đồng, làm dối làm ẩu, rơ rệt nhất là trong các công tŕnh công cộng, các cơ sở hạ tầng. Vụ ngư dân Thanh Hóa chết trong đau thương và thân nhân họ đang sống trong tức tưởi v́ thái độ vô trách nhiệm lẫn hèn nhát của chính quyền, vụ công ty Zuellig Farma nâng giá thuốc ngoại và rồi khiến phóng viên Lan Anh bị truy tố, vụ giải Trí tuệ VN năm 2004 được trao cho một nhóm ăn cắp bằng sáng chế nước ngoài, vụ VN không có đại học nào nằm trong số 500 đại học tốt nhất thế giới hiện nay, vụ các công tŕnh phục vụ SeaGames 22 mau chóng xuống cấp, vụ hải cảng Thị Vải, nhà máy lọc dầu Dung Quất, công tŕnh nhà tái định cư Thanh Xuân bị rút ruột cách tàn bạo, vụ đất công ở Phú Quốc, ở Bà Rịa bị cán bộ nhà nước cướp, vụ tàu hỏa E1 bị lật ở T.Thiên với nhiều quan chức phủi trách nhiệm v.v... Tất cả là những bằng chứng hùng hồn.

b- Chính khi áp đặt lên đầu óc mọi người dân cái chủ nghĩa duy vật sử quan cho rằng lịch sử nhân loại như một tiến tŕnh có mục tiêu là xă hội cộng sản, một xă hội ưu việt, có tác nhân lư thuyết là chủ nghĩa cộng sản, đỉnh cao trí tuệ loài người, và tác nhân thực tế là đảng CS, đội quân tiên phong, đại biểu trung thành quyền lợi của dân tộc, lực lượng lănh đạo Nhà nước và xă hội, th́ CS đă tự bưng bít ḿnh hay bưng bít nhân dân, không cho dân biết mọi thực tế đang xảy ra ngoài biên cương xă hội chủ nghĩa, nhằm làm cho đảng viên và nhân dân chỉ được thấy xă hội chủ nghĩa là ưu việt, là văn minh nhất đời. Do đó mới có nạn đảng độc quyền định hướng phát triển quốc gia, độc quyền kư kết những hiệp định về lănh thổ, lănh hải, thương mại, độc quyền về báo chí, truyền thanh, truyền h́nh, mới có nạn đảng giới hạn hay ngăn chận mạng lưới thông tin toàn cầu, kiểm soát thư từ điện thoại của nhân dân, theo dơi khủng bố những ai phê b́nh chế độ, nhà nước và đ̣i dân chủ. Rồi đảng lại đưa ra thứ "đạo đức cách mạng" thay cho đạo đức tự nhiên được tŕnh bày trong các tôn giáo. Theo đạo đức cách mạng này, mọi cái giúp cho cách mạng tiến tới, cho nhà nước xă hội chủ nghĩa bền vững, cho đảng CS muôn năm trường trị th́ mới là tốt, là đúng, là thiện, dẫu đấy là bạo lực và gian tà. Song song đó, mọi phương tiện truyền thông mà đảng hoàn toàn nắm, ra sức thổi phồng các khiếm khuyết, sai lầm hay tệ nạn tại các nước tư bản dân chủ. Dĩ nhiên, với việc bùng nổ thông tin toàn cầu và kinh nghiệm thực tế đau thương, nhiều người đă nhận ra được bộ mặt thực của CS. Nhưng v́ sợ khủng bố, v́ muốn an thân, v́ thấy chưa có lực lượng nào trong nước đương đầu đối lập được với CS, nên họ đành nhẫn nhục chịu đựng hay chờ thời hoặc lợi dụng chế độ để tiến thân. Nhờ thế mà trong thời chiến, đảng đă thúc đẩy được nhiều người hy sinh, tuẫn tiết cho đảng, cho cách mạng cộng sản, đưa tới việc nhuộm đỏ toàn cơi toàn cơi Việt Nam, và nay trong thời b́nh, đảng tạo ra được nhiều người chỉ biết chủ yếu làm theo lệnh đảng hơn là làm theo luật pháp, làm theo lương tâm, đảng đă tạo ra được những lực lượng như công an, quân đội sẵn sàng đàn áp nhân dân để bảo vệ đảng và người của đảng, như ṭa án sẵn sàng bóp méo luật pháp để kết tội những người chống lại đảng và chế độ, như báo đài sẵn sàng im lặng trước những sự việc đảng không cho phép nói. Vụ đàn áp các nhà dân chủ ở Bắc lẫn Nam, khủng bố các thành viên Hội chống tham nhũng năm nào, vụ xét xử vô luật pháp vô lương tâm đối với các anh Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ B́nh, Nguyễn Khắc Toàn, đối với nhiều đồng bào sắc tộc Tây nguyên vượt biên sang Cam bốt là những bằng chứng. Thái độ im lặng hèn nhát của vô số nhà trí thức VN hôm nay, những kẻ sĩ lẽ ra phải gánh trách nhiệm trước hết về vận mạng đất nước, thái độ câm miệng an thân của vô số phóng viên nhà báo trước vụ hai hiệp định về lănh thổ và trước vụ Trung cộng xâm phạm lănh hải ức hiếp và giết chết ngư dân mới đây là những bằng chứng khác.

V́ thứ đạo đức cách mạng đó mà cộng sản phải tiêu diệt hay tê liệt hóa đạo đức tôn giáo bằng cách kiểm soát, khống chế nhân sự và sinh hoạt của các tôn giáo nhưng buông cương thả lỏng cho mê tín dị đoan tin vơ thờ quấy, bằng cách chỉ cho hoạt động những tín đồ biết ḥa hợp lợi ích của đạo với lợi ích của đảng, biết liên kết đạo giáo với xă hội chủ nghĩa, biết đặt chính quyền trên giáo quyền, chỉ cho tôn giáo dạy mẫu giáo chứ nhất định không thể dạy các cấp cao hơn tới bậc đại học. Việc ban hành Pháp lệnh tôn giáo và mới đây là Nghị định áp dụng đầy những trói buộc phi lư, việc canh chừng, theo dơi, quản chế, giam cầm hay thủ tiêu các vị lănh đạo tinh thần như các ḥa thượng Thích Quảng Độ, Thích Huyền Quang, đạo trưởng Lê Quang Liêm, mục sư Nguyễn Hồng Quang, tổng giám mục Nguyễn Kim Điền, linh mục Nguyễn Văn Lư là những bằng chứng. Việc cho các lănh đạo tinh thần đẹp ḷng chế độ hay vô hại cho chế độ được tha hồ xây dựng, tổ chức lễ hội, được ra nước ngoài lo việc đạo hay làm thuốc giải độc giúp nhà nước là những bằng chứng khác.

3- Chính tất cả chính sách uốn nắn, đào tạo, hay đúng hơn là tuyên truyền nhồi sọ mọi thành phần nhân dân như vừa nói trên, cái chính sách mà suốt 30 năm nay hầu như chỉ nặn ra được những con người vô lương tâm, vô trách nhiệm, thiếu nhân ái, thiếu tự trọng mà lại nắm vai tṛ lănh đạo trong guồng máy quốc gia từ cao xuống thấp, hay nặn ra được những con người có lương tâm thui chột, mờ tối, khiếp nhược, an phận mà lại nắm vai tṛ lănh đạo -nhờ đảng hỗ trợ- trong guồng máy tôn giáo từ cao xuống thấp, cái chính sách giáo dục phi nhân bản, phản dân tộc và đi ngược với văn minh loài người đó không những đă làm VN ngày càng khủng hoảng về đạo đức, nhân cách, lư tưởng sống của từng con người hay của toàn xă hội, mà c̣n xuống cấp về kinh tế quốc dân, suy thoái về tiềm lực quốc gia, tiêu tùng về quốc thể. Nó không những tàn phá đạo đức truyền thống của đất nước, bản sắc văn hóa của dân tộc, mà c̣n làm cho tài nguyên vật chất, môi trường sinh sống, lănh thổ lănh hải của tổ quốc ngày càng thoái biến và thu hẹp.

Kết luận
Bao lâu c̣n đảng CS độc tài độc quyền th́ vẫn c̣n nền giáo dục độc đoán độc hại như chúng tôi vừa phác họa ở trên. Lúc ấy đừng có mong thực hiện tốt đẹp công cuộc cải cách giáo dục đảng đề ra cả mấy chục năm nay, đừng có mơ hoàn thành rực rỡ công cuộc tiễu trừ tệ nạn và phát triển đất nước đảng hô hào từ cái gọi là "ngày giải phóng." Bao lâu đường lối mục tiêu giáo dục chưa phi chính trị hóa, tôn giáo chưa giành lại được quyền đào tạo con người, nhân dân chưa lấy lại được mọi quyền cơ bản, th́ đừng mong có chuyện đất nước cất cánh hóa rồng. Thành thử điều tiên quyết là phải giải thể chế độ độc tài chuyên chế cộng sản hiện nay, phải phục hồi đầy đủ mọi nhân quyền và dân quyền, trong đó có quyền giáo dục và được giáo dục đúng nghĩa, quyền định kế sách lâu dài và tự do đóng góp cho việc phát triển đất nước.
Xin kính chào toàn thể đồng bào và kính chúc đồng bào được mọi phúc lành của TC.

Từ Việt Nam, ngày 18-4-2005,
Chúng tôi, ba anh em linh mục Chân Tín, Nguyễn Hữu Giải và Phan Văn Lợi

Trở lại đầu