Nguyễn Chí Thiện bàn chuyện Viet Weekly (VW)



Gần đây, nhóm Viet Weekly (VW) la lối là một số người ở trong cộng đồng muốn loại bỏ quyền tự do ngôn luận của họ. Họ quên rằng chỉ có những chính quyền độc tài, độc Đảng mới làm được việc đó. Ở nước Mỹ này, quyền tự do ngôn luận được hiến pháp bảo vệ, chính phủ Mỹ cũng không có quyền vi phạm, cấm một tờ báo nào phát hành.
 

Đúng là theo hiến pháp, Viet Weekly có quyền cho đăng những bài ca ngợi những tên tội phạm như Hồ Chí Minh, Hitler, ca ngợi những tội ác như vụ thảm sát Mậu Thân, ca ngợi khủng bố như vụ 911... nhưng họ phải hiểu rằng, theo hiến pháp, những người khác cũng có quyền phản đối, biểu t́nh, tẩy chay dưới mọi h́nh thức, trừ dùng bạo lực, cưỡng bức.
 

Tôi không muốn bàn tới lương tâm, trách nhiệm, đạo đức nghề nghiệp v́ căn cứ trên những bài báo trên VW, ta thấy nhóm này không hề có những phẩm chất đó. Nghe nói thân phụ một số người trong nhóm VW trước kia từng là những sĩ quan trong QLVNCH. Các vị đó chắc phải phiền ḷng v́ việc làm của con cái ḿnh. Tôi hoàn toàn thông cảm và tôn trọng các vị.
 

Thực ra từ lâu rồi, VW đă là một tờ báo bậy bạ, hỗn xược lăng mạ những bậc đàn anh trong làng báo, thổi phồng, bóp méo đời tư của nhiều người, gây ra những “chuyện bê bối” (scandal), đánh vào tính ṭ ṃ thị hiếu thấp kém của một số người đọc để phát triển. Cũng từ lâu rồi, những bài báo ca ngợi Việt Cộng, coi khinh cộng đồng Việt Nam hải ngoại đă xuất hiện. Chẳng hạn những bài ca ngợi Vơ Văn Kiệt, những bài nói Cộng Sản Hà Nội sẽ khống chế cộng đồng Việt Nam hải ngoại một cách dễ dàng nếu không chịu mặc cả với Hà Nội. Ngang ngược, tầm bậy như vậy chúng ta vẫn bỏ qua, chặt lưỡi: “Ở xứ tự do mà! Cái tốt đẹp nhất cũng có mặt trái của nó”.
 

Nhưng tới khi họ đăng bài của cán bộ Cộng Sản Hà Văn Thùy, ngang nhiên:

* sỉ nhục những người quốc gia là bù nh́n, tay sai của “ông giời con mũi lơ”,
 

* tán dương tội đồ Hồ Chí Minh là thánh nhân,
 

* tán dương vụ thảm sát Mậu Thân là tuyệt vời,
 

* tán dương vụ khủng bố 911 là cái giá đích đáng người Mỹ phải trả v́ những ǵ người Mỹ đă gây ra cho thế giới.
 

* Nói một cách khác, nhóm VW đă xúc phạm tới hằng triệu linh hồn những nạn nhân Cộng Sản đă chết, xúc phạm tới tận xương tủy hằng triệu nạn nhân c̣n sống.

Tới lúc này, “Bản Lên Tiếng Phản Đối Lập Trường Tay Sai của VW” mới ra đời. Tay sai có thể có lương, có thể không lương. Nhưng theo nhận thức của chúng tôi th́ là “có lương”. Quỹ tài trợ cho nghị quyết 36 của Việt Cộng lập ra không phải chỉ để làm cảnh!
 

Sau cuộc họp báo ngày 16/06/07, tôi có đối thoại với anh Lê Vũ, hy vọng nhóm VW sửa đổi, dù là hy vọng rất mong manh. Quả nhiên nhóm VW vẫn tiếp tục viết những lời láo xược, thách đố mọi người. V́ lẽ đó mới có cuộc “thỉnh ư đồng hương” tổ chức ở Westminster, mới có cuộc biểu t́nh của hai ngàn người trước trụ sở tuần báo VW trên đường Main. Ban tổ chức cũng như những người tham gia biểu t́nh luôn làm hết sức ḿnh để ngăn chặn những hành vi bạo lực đáng tiếc. Cuộc biểu t́nh đă diễn ra sôi nổi nhưng ôn ḥa. Cảnh sát giữ trật tự cũng phải thừa nhận. Có nhiều người hỏi nguyên nhân của thành công?
 

Xin thưa ngay rằng ở tinh thần và ư thức trách nhiệm của cộng đồng người Việt tỵ nạn. Ở xứ tự do này ai g̣ ép được ai?
 

Ngay từ sơ khởi, khi mời các vị thức giả ghi tên vào Bản Lên Tiếng, quyền quyết định hoàn toàn ở các vị. Có 174 vị đồng t́nh. Có 3 vị không muốn đứng tên. Lư do không phải v́ 3 vị tán thành VW. Cả 3 vị đều phản đối VW. Nhưng v́ những lư do khác nhau, không muốn đứng tên. Tiếp tới là cuộc họp báo ở trụ sở tờ báo Viễn Đông, cuộc thỉnh ư đồng hương ở Westminster, cuộc biểu t́nh ở đường Main. Giả thử các vị không đồng t́nh làm sao đông đảo mạnh mẽ như vậy?
 

Ngoài tinh thần, ư thức trách nhiệm, người tỵ nạn cộng sản Việt Nam c̣n có nhận thức sắc bén, tinh tường. Nhóm VW luôn cao giọng nói họ là những người viết báo có lương tâm, tôn trọng tự do ngôn luận, trung thực, mở ra một lối làm báo mới hai chiều. Họ không lừa được ai. Tuyệt đại đa số đều nh́n rơ:
 

 

1

Họ vô lương tâm. Một tờ báo có lương tâm đâu nỡ ḷng đăng bài xưng tụng Hồ Chí Minh - kẻ đă gây ra bao thảm họa, tang tóc, ly tán, tù đầy, đói khổ cho dân tộc - là danh nhân văn hóa thế giới, là thánh nhân, gây đau khổ phẫn nộ cho cả cộng đồng nạn nhân sống sót của Cộng Sản. Họ biết rất rơ Hồ Chí Minh với tội ác trời không dung, đất không tha, sát hại hằng triệu người, nếu được đem ra xét xử công minh, đă phải nhận một tḥng lọng treo cổ như Saddam Hussein.
 

Giả thử họ có quên th́ tượng đài kỷ niệm 100 triệu nạn nhân Cộng Sản ở Washington cũng đă nhắc nhở họ. Một tờ báo có lương tâm đâu nỡ ḷng đăng bài ngang nhiên tán trợ khủng bố, phỉ báng nhân dân Mỹ, xúc phạm ba ngàn nạn nhân chết thảm cùng gia đ́nh họ, giải thích cuộc tấn công 911 là cái giá đích đáng mà người Mỹ phải trả v́ những ǵ người Mỹ đă gây ra cho thế giới.
 

Họ đă là công dân Mỹ, được nước Mỹ đùm bọc, ăn học thành người, sao họ có thể táng tận lương tâm như vậy?
 

Cái ǵ đă biến một Etcetera, một họa sĩ có tài từng biếm họa Hồ Chí Minh một cách độc địa thành tổng thư kư tờ VW nặng mùi xu nịnh Hà Nội đến thế?
 

Chửi cả ân nhân, cả thầy, cả bạn tàn nhẫn đến thế?
 

Chắc chắn không phải v́ “tự do ngôn luận” tuyệt đối.
 

Phải nhẫn tâm lắm mới có thể phỉ báng những người H.O. như ông Hồ Văn Xuân Nhi: “Qua đến Mỹ, họ trở thành vô dụng, gần như bị phế thải trước đời sống mới, vô tài v́ ngôn ngữ mới. Họ không có, không c̣n ǵ... Tôi tôn trọng sự chống Cộng của những cựu tù H.O. ở Mỹ. Không bao giờ tôi dám coi thường miệt thị tinh thần chống Cộng của những bậc đáng tuổi cha chú”, nhưng chỉ mấy chục ḍng trên, ông lên giọng cao đạo mỉa mai: “Đối với những cụ già hay người lớn tuổi, cựu tù H.O. xuống đường biểu t́nh tôi thông cảm và tội nghiệp giùm cho họ”. Tại sao câu trên lại chửi câu dưới như vậy? V́ gian dối ngụy biện, không viết bằng tấm ḷng.

 

2

Nếu họ tôn trọng tự do ngôn luận như họ rêu rao, sao họ lại sấp mặt viết trong mục “Thư ṭa soạn” là chúng ta cảm ơn Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng v́ họ đă xả thân gánh vác việc nước, trong khi họ, những lănh tụ đảng Cộng Sản đang nắm độc quyền truyền thông, cả nước không có một tờ báo tư nhân, bỏ tù những người chỉ phát biểu ḥa b́nh đ̣i tự do ngôn luận, dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam. Trong số báo 31 mới đây nhất, Đông Duy lại xưng tụng Hồ Chí Minh, tên độc tài bóp chết mọi quyền tự do: “Lời kêu gọi thống thiết của người thanh niên tên Nguyễn Ái Quốc trong kỳ đại hội Tour 1920 vẫn chưa hoàn tất và sẽ c̣n là một đấu tranh liên tục... Trên 70 năm trước, ngay trên đất nước kẻ thù, anh chàng thanh niên Việt Nam mang tên một người yêu nước đă gào lên ‘Chúng tôi không có quyền tự do báo chí, hoặc tự do ngôn luận, hoặc tự do họp hội cũng không có’...”
 

Người Pháp có câu “những kẻ nói dối luôn tự mâu thuẫn” (les menteurs se coupent toujours). Sự thật, họ chỉ lợi dụng tự do ngôn luận để tuyên truyền cho Cộng Sản, gây xáo trộn trong cộng đồng. Cộng Sản hiểu rất rơ ràng người Việt hải ngoại là mặt trận đối ngoại, là sự hỗ trợ không thể thiếu cho phong trào dân chủ trong nước, chiêu dụ được ai càng tốt, nếu không, cần phải vô hiệu hóa. VW cảm ơn những tên dày xéo nhân quyền, bỏ tù tiếng nói, kêu gọi tiếp tục con đường của Hồ Chí Minh. Khi chúng ta phản đối, họ lu loa chúng ta chống tự do ngôn luận. Không, tự do ngôn luận là linh hồn của mọi thứ tự do, là nhân phẩm, là tiến bộ xă hội. Bao người đă tù đầy, đă hy sinh mạng sống v́ nó, chúng ta bảo vệ và trân quư nó. V́ không có nó , con người không c̣n là con người đúng nghĩa. Từ nửa thế kỷ nay, năm 1956, nhà thơ Lê Đạt đă phải kêu lên:

Tôi sống măi những ngày thảm hại
 

Khôn ngoan không dám làm người
 

Những đêm trắng tấy lên dữ dội
 

Xấu hổ không dám nh́n mặt ḿnh

Cần minh xác là chúng ta chống VW v́ VW ngang nhiên tán trợ khủng bố, ngang nhiên phong Thánh tội đồ Hồ Chí Minh giữa ḷng cộng đồng tỵ nạn Cộng Sản, ngang nhiên biến tội ác diệt chủng thành chiến công tuyệt vời. Cũng như những người da đen phản đối sự tuyên truyền phân biệt chủng tộc của nhóm Ku- Kluk- Klan, nhóm The White Aryan Resistance, cũng như người Do Thái phản đối những kẻ ca ngợi Hitler, ca ngợi chủ nghĩa quốc xă, tân quốc xă. Họ đâu có chống tự do ngôn luận!
 

Hiến pháp Hoa Kỳ bảo vệ quyền tự do cho cả những luận điệu độc hại đó, đồng thời cũng bảo vệ quyền tự do cho cả những người tẩy chay, biểu t́nh chống lại những luận điệu gây thù hận đó. Người Mỹ gọi sự xung đột này là “thị trường cạnh tranh các ư tưởng” (marketplace of ideas)
 

Trong tờ Los Angeles Times, ngày 25/07/07, đăng tin Giáo Sư Ward L. Churchill, 59 tuổi, thuộc trường đại học Colorado, một giáo sư chính ngạch nghiên cứu chủng tộc, sau vụ tấn công 9/11, 2001, đă viết một bài tiểu luận lăng nhục nạn nhân của khủng bố. Trong bài đó ông lư luận rằng những người làm việc ở WTC (World Trade Center) là một tập đoàn kỹ trị ở ngay giữa trung tâm tài chính đế quốc toàn cầu Mỹ, và so sánh họ với những tên lănh đạo Quốc Xă tiến hành những mệnh lệnh diệt chủng của cấp trên (In it, he argued that workers in the World Trade Center were “a technocratic corps at the very heart of America's global financial empire. and compared them to the Nazi leader who carried out superiors' orders for genocide”). Ông Churchill đă bị tấn công kịch liệt trên Internet, trên truyền h́nh và bài diễn thuyết dự tính nói ở trường Hamilton College ở New York đă bị loại bỏ (Churchill was roundly attacked on the Internet and television and his speech was canceled).
 

Ông ta cũng đă phải từ chức chủ tịch Pḥng Nghiên Cứu Chủng Tộc của trường đại học. (He did step down as chairman of the University's Ethnic Studies Department). Những người không có lương tâm như ông giáo sư này không thể là người lương thiện, cho nên năm ngoái trường đă điều tra có bằng cớ là giáo sư Churchill đă phạm tội đạo văn và gian dối trong nghiên cứu. Trường đă quyết định sa thải ông ta. Ông giáo sư này lại đang đe dọa kiện nhà trường giống như VW đang đe kiện cộng đồng.
 

Việc bộ trưởng quốc pḥng Nhật phát biểu hai quả bom nguyên tử thả xuống Hiroshima và Nagasaki là khó tránh khỏi, đă bị phản đối và phải từ chức, dù lời phát biểu của ông không phải là không có phần hữu lư. Nhưng ông đă sai lầm khi phát biểu ngay tại nước Nhật, nạn nhân của hai quả bom nguyên tử.
 

So với các cuộc biểu t́nh ở Mỹ và trên thế giới, người Việt tỵ nạn chúng ta rất hiền, rất biết điều, họ cũng rất tôn trọng tự do ngôn luận. Ở San Jose, một tờ tuần báo thường đăng bài của Luật Sư Nguyễn Hữu Liêm. Ông luật sư này đă viết nhiều bài không tốt lành ǵ. Gần đây nhất, ông khen Việt Cộng có công bảo vệ “ḷng trứng dân chủ” như chiếc vỏ trứng, không để nó nở non thành bị ung bị thối! Bài tiếp sau, ông lại có gan đặt câu hỏi là dân Việt Nam ngày nay đă xứng đáng được tư do chưa! Đồng bào Bắc California đă bỏ qua. Chúng tôi mong chủ nhiệm, chủ bút tờ báo này đừng để ông luật sư thân Cộng đi quá xa, chọc giận đồng bào quá đáng, đẩy đồng bào tới chỗ phải sử dụng quyền phản đối của họ.
 

3

VW không trung mà cũng không thực, họ rất điêu trá. Họ dựng đứng nói “đa số người dân VN hiện nay hài ḷng với tiến triển kinh tế đang có và mong muốn có sự ổn định về chính trị, để tiếp tục kéo dài trạng thái phát triển kinh tế”. Luận điệu này quá quen thuộc chỉ nhắc lại như vẹt, luận điệu cũ rích của quan thầy Việt Cộng. Cho nên chúng ta chẳng thấy làm lạ khi VW tới tận số 31 mới đây không viết một bài nào về vụ dân oan khiếu kiện ở trụ sở Quốc Hội Sài G̣n vừa bị giải tán rất dă man trong bóng đêm.
 

Dân Việt đă hài ḷng rồi làm ǵ có chuyện biểu t́nh phản đối mà viết! VW tùy tiện vu cáo những người ủng hộ phong trào dân chủ trong nước, chống độc tài Cộng Sản là phe “chống Việt Nam”, đề cao những tên cơ hội trục lợi, tôi tớ cho Việt Cộng là phe “bênh Việt Nam”. Chẳng có ǵ mới, vẫn như vẹt lập lại giọng lưỡi của quan thầy Việt Cộng. Cách đây vài tháng, trường De Anza College ở San Jose có mời Tôn Nữ Thị Ninh tới nói chuyện với một lớp học. Sợ các em học sinh các lớp khác vào chất vấn, ông Tiến Sĩ Vũ Đức Vượng đứng gác cửa ngăn chặn không cho các em vào. Mấy chục em được tham dự ai muốn hỏi phải được ông thầy giáo gốc Hoa cho phép. Sự thật là vậy, nhưng ông Đông Duy lại viết:“ Bà Ninh có một nỗ lực đối thoại nghiêm chỉnh và cởi mở”.
 

Ai cũng biết Quốc Hội Việt Nam là bù nh́n, công cụ của Đảng, Đông Duy lại viết:“Nó là một cơ chế đầy quyền lực”. VW cũng biết trong một tờ báo nếu toàn những bài đổi trắng thay đen nhăng cuội như vậy th́ không ổn, nên phải thêm một bài đứng đắn của ông Nguyễn Đạt vào để cân bằng. Cũng như khi viết “chúng ta cảm ơn ông Triết , ông Dũng”, VW cũng phải thêm ông Bùi Diễm, Đổ Hoàng Điềm cho có vẻ hai chiều. Toàn thủ đoạn con nít! Tôi tin, ông Diễm, ông Điềm không thú vị ǵ khi bị bỏ vào chung một lọ với hai tên trùm độc tài. Ông Bùi Diễm đă xin kư tên vào Bản Lên Tiếng.
 

Tôi hy vọng những học giả, giáo sư, nhà văn, nhà báo, nhà chính trị nặng ḷng với công cuộc dân chủ hóa Việt Nam đừng để cho VW dùng bài viết của các vị để “cân bằng” với các bài viết tôi tớ, xuyên tạc của chính họ. Ông Nguyễn Minh Triết đến Quận Cam, chui lủi, lẩn tránh truyền thông, sợ hăi đồng bào, cờ không dám cắm trên xe, phải vào cổng phụ, dù an ninh Mỹ bảo vệ chu đáo, dù đồng bào ông chỉ biểu t́nh phản đối ông một cách bất bạo động. Sự thực là vậy. VW số 26, trong mục “Thư ṭa soạn” lại viết khác hẳn: “Chuyến đi của ông Triết đánh dấu sự sẵn sàng tiếp cận, đối chất, tranh luận với những vấn đề nhạy cảm của phía cộng đống hải ngoại đưa ra” Trung thực ở đâu? Chính tờ VW đăng lời Nguyễn Minh Triết nói sách báo Việt Nam hải ngoại sẽ có mặt trong nước, nhưng chưa phải bây giờ. Đông Duy lại viết (lại cái ông Duy bố nhắng này): “Viễn ảnh báo chí trong nước bành trướng ra hải ngoại hay báo chí hải ngoại tự do phát hành trong nước là một thách thức mà phía chống đối mănh liệt, phía e dè, không phải là nhà nước Việt Nam mà khởi sự từ hải ngoại.” Th́ ra trong nước chưa có báo chí tự do là v́ người Việt hải ngoại chống đối mănh liệt, e dè! Cộng Sản th́ đă sẵn sàng.
 

Tôi muốn nhắn đảng Cộng Sản Việt Nam một câu của Việt Nam: “Làm đầy tớ thằng khôn c̣n hơn làm thầy thằng ngu” và một câu của Lenin: “Nhiệt t́nh (dù v́ tiền) cộng ngu tối bằng phá hoại” . Cũng nhân thể xin nhắn VW một câu của Việt Nam: “Thực thà là cha quỷ quái” và một câu của Pháp: “Kẻ nói dối sẽ không ai nghe nữa, ngay cả khi nó nói thật” ( le menteur n'est plus écouté, même quand it dit la vérité).
 

Truyền thống điêu trá của Cộng Sản Việt Nam được VW lập lại nguyên xi. Ông Triết nói muốn đối thoại với cộng đồng Viêt Nam hải ngoại. VW như vẹt nhại lại. Người Việt chúng ta trong cũng như ngoài nước, đâu có sợ đối thoại. Chúng ta hiểu rất rơ rằng tự do ngôn luận ở trong nước là dinh lũy cuối cùng Cộng Sản phải độc quyền cố thủ, ở hải ngoại là lĩnh vực đầu tiên chúng phải xâm nhập lũng đoạn. Quyền tự do này phải đấu tranh bằng tù tội, bằng mạng sống mới dành được. Những tấm gương như Linh Mục Nguyễn Văn Lư, Luật Sư Lê Thị Công Nhân, Luật Sư Nguyễn Văn Đài, Bác Sĩ Phạm Hồng Sơn, nhà báo Nguyễn Vũ B́nh, nhà giáo Nguyễn Khắc Toàn, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy... là minh chứng. Ngay cả những đảng viên công thần của chế độ cũng không được phép đối thoại như Vơ Nguyên Giáp, Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Hộ, Nguyễn Văn Trấn...
 

Nhưng để chứng minh những lời nói của ông Triết, của VW là gian dối, chúng ta sẵn sàng cử người đối thoại trên truyền h́nh, trên các đài phát thanh ở hải ngoại khi ông Nguyễn Tấn Dũng sang đây. Ông có thể mang theo những vị giáo sư trong Ban Văn Hóa Tư Tưởng của Đảng. Nếu chính quyền Cộng Sản Việt Nam e ngại không dám làm chuyện đó ở hải ngoại, cộng đồng người Việt tỵ nạn sẵn sàng cử người về để đối thoại công khai trên các phương tiện truyền thông của Đảng trong nước. Tôi tin chắc rằng Cộng Sản không bao giờ dám đối thoại với những người lương thiện. Họ chỉ có khả năng đối thoại với bọn trục lợi tôi tớ.
 

Chúng tôi không bao giờ chống Cộng một cách cực đoan tới mức ngu xuẩn. Từ nhiều năm nay, chúng tôi vẫn hỗ trợ về tinh thần và vật chất cho những người Cộng Sản phản tỉnh. Ông Hoàng Minh Chính c̣n là người bạn tù của tôi. Hồi ở trong tù cũng như ngoài xă hội, tôi quen thân với nhiều người Cộng Sản thức tỉnh như Nguyễn Hữu Đang, Phùng Cung, Phùng Quán... Những ông Gobachev và Yelsin là những người đă góp phần lớn lao trong công việc phá sập cái thiên đường Mac-Lê khủng khiếp, chấm dứt cuộc chiến tranh lạnh. Lịch sử măi măi ghi công của họ. Hy vọng rằng Việt Nam cũng sẽ xuất hiện những con người làm nên lịch sử như vậy.
 

4

Về chuyện làm báo hai chiều theo kiểu Mỹ. Truyền thông Mỹ cũng như mọi thứ trên đời, đều có mặt hay mặt dở. Học cái hay, tránh cái dở mới là biết học. Thí dụ có những trang web, những cuốn sách dạy cách đầu độc người, dùng loại độc dược nào không có mùi vị, với liều lượng nào th́ chết dần, không chết ngay. Dạy cả đi ăn cướp, phải hóa trang thế nào, cách thức thoát khỏi điều tra của cảnh sát như thế nào...
 

Có nên học thứ “tự do tuyệt đối” đó không? Một đầu óc b́nh thường nào cũng có thể trả lời được. Truyền thông không phải chỉ có hai chiều mà nhiều chiều. V́ cùng một vấn đề có rất nhiều khía cạnh nh́n khác nhau. Thí dụ như vấn đề dân chủ hóa Việt Nam của chúng ta. Có người cho là phải dựa vào Mỹ, có người cho phải tự lực là chính, có người cho là cần phải cấm vận, có người cho là cần phải đầu tư mở rộng giao thương, có người cho phải nâng cao dân trí, cải thiện dân sinh, có người cho là phải ḥa hợp ḥa giải dân tộc, quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù, hướng về tương lai, có người cho là không được quên quá khứ, không được quên bài học lịch sử, phải phơi trần tội ác Cộng Sản cho mọi người thấy để họ ư thức được tai họa Cộng Sản, nâng cao ư chí đấu tranh, có người cho là không nên yểm trợ những người Cộng Sản thức tỉnh phản tỉnh v́ họ là phản kháng cuội, có người quan niệm ngược lại là cần phải ủng hộ họ v́ họ là lực lượng công phá từ ngay trong nội bộ Đảng, tiếng nói của họ có trọng lượng với các đảng viên, có người lại cho là phải dành cho bằng được quyền tự do ngôn luận trước tiên để có thể giác ngộ quần chúng nổi dậy.
 

5

Mọi ư tưởng đều có thể tranh luận để t́m ra những biện pháp hữu hiệu nhất nhằm hoàn thành công cuộc dân chủ hóa càng sớm càng tốt. Nhưng cái chiều xuất phát từ guồng máy tuyên truyền của Cộng Sản và tay sai th́ không thể chấp nhận được. Thí dụ như phong thánh cho Hồ Chí Minh, đề cao khủng bố, vinh danh tội ác, “cảm ơn” những tên độc tài, “theo bước Nguyễn Ái Quốc”, ca ngợi chế độ bỏ tù tiếng nói là cởi mở, sẵn sàng đối thoại, sẵn sàng giao lưu văn hóa, vu vạ cho người Việt hải ngoại là chống Việt Nam, là trở lực chính khiến sách báo hải ngoại không phát hành được ở Việt Nam... Thí dụ như việc hằng ngàn dân oan vừa bị đàn áp ở Việt Nam.
 

6

Nếu có tờ báo nào nhân danh làm báo hai chiều, làm báo cởi mở, viết hoặc đăng tải các bài của bọn bồi bút quốc nội bôi nhọ dân oan, bênh vực đám công an tàn bạo, chúng ta nhất thiết phải phản đối, tẩy chay loại báo hai chiều cởi mở ấy! Nhóm Viet Weekly phỏng vấn Nguyễn Minh Triết, Tôn Nữ Thị Ninh. Khi về nước đă phỏng vấn Vơ Văn Kiệt. Sao không làm thêm một chiều thứ hai, phỏng vấn Ḥa Thượng Thích Quảng Độ, Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế, Luật Sư Lê Thị Công Nhân?
 

VW thường nói họ được đa số ủng hộ, chỉ có thiểu số chợ chiều già nua chống đối. Họ có dám chứng minh điều họ nói bằng cách cũng tổ chức họp báo, thỉnh ư đồng hương, kêu gọi biểu t́nh ủng hộ họ, phản đối chúng tôi?
 

Cần lưu ư các bạn, chúng ta không phải chỉ chống tờ VW, mà c̣n phải chống cả một thế lực hắc ám đằng sau. V́ vậy sẽ khó khăn và lâu dài. Trong tương lai, có thể có những tờ báo khác tương tự như tờ VW xuất hiện, biện pháp duy nhất hữu hiệu của chúng ta là tẩy chay: không đọc, không nhận bán, không quảng cáo, không viết bài, không trả lời phỏng vấn của các tờ báo đó. Chúng ta không có quyền, không có lực, và cũng không có cả ư định cưỡng ép ai làm công việc tẩy chay toàn diện và triệt để đó. Cuộc chiến đấu này cực kỳ quan trọng. Thành công hay không hoàn toàn tùy thuộc vào ư thức trách nhiệm, tinh thần bền bỉ của cộng đồng người Việt hải ngoại chúng ta.
 

 

H́nh ảnh biểu t́nh chống Việt Weekly