Việt
Nam Cần Một Cuộc
Cách Mạng
Nguyễn Gia
Kiểng
«Cuộc cách
mạng bắt buộc này có
thể diễn ra
trong ḥa b́nh và
trật tự như
cuộc cách mạng tri thức
đang diễn ra
trên thế giới. Nó
cần một tập
hợp dân tộc mới
của những người
quyết tâm làm lại
đất nước, thiết
lập một chế
độ dân chủ đa
nguyên, trong tinh
thần ḥa giải
và ḥa hợp
dân tộc… »
(Lời Giới
Thiệu: Theo thỉnh cầu
của VietUSA News, một
số các nhà
hoạt động cộng đồng
và đấu tranh
đă có bài góp
ư về những
biến chuyển thời sự
liên quan đến t́nh
h́nh ở trong
nước. Số báo này
xin giới thiệu
ư kiến của
ông Nguyễn Gia Kiểng,
thành viên nhóm Thông
Luận tại Paris và
bài nhận định
của báo chí Hồng Kông
về chính trường
VN.)
PARIS - Đọc các văn
kiện chuẩn bị
đại hội 10 th́
tôi không thấy có
dấu hiệu ǵ
là Đảng Cộng Sản
Việt Nam có ư định
thực hiện những
thay đổi lớn
cả. Trái lại,
các văn kiện này
c̣n chứng tỏ
ĐCSVN không có một
định hướng nào.
Cương lĩnh chính
trị cũng như
kế hoạch kinh
tế giống như
những bảng rao hàng,
chỉ thấy nói
gia tăng chỉ
tiêu ở chỗ này,
cố gắng hơn
ở mục khác, tiếp
tục phấn đấu
giảm bớt tham
nhũng, v.v. nói chung
là làm tốt
hơn những ǵ đang
làm, mà cũng
không thấy nói
là phải làm
thế nào.
Báo cáo chính
trị cũng như
kế hoạch phát
triển kinh tế
thiếu hẳn một
phân tích về
bối cảnh quốc
gia và thế
giới đáng lẽ phải
có trong cương lĩnh
của một đảng
cầm quyền. Rơ ràng
là ĐCSVN thiếu
ư kiến. Điều này
càng đáng ngạc
nhiên v́ hiện nay
đất nước, và
cả đảng, đang
đứng trước những
vấn đề rất
lớn, đ̣i hỏi những
chọn lựa quả
quyết.
Thảm kịch
tụt hậu
Cứ nh́n vào
các hoạt động kinh
tế của chúng
ta hiện nay. Vào
giữa lúc mà
các dân tộc đang
tranh đua ráo
riết trong một
cuộc cách mạng tri
thức toàn cầu
th́ từ nhiều
năm nay nhà nước
VN đă chỉ
tập trung vào các
ngành gia công
quần áo, giầy
dép, đóng bao
b́, xuất khẩu
nông phẩm và
hải sản …, nghĩa
là những hoạt
động kỹ thuật
thấp.
Tất cả những
ngành này đều sẽ
bế tắc, trên
thực tế đă
bế tắc, v́ đang
gặp sự cạnh
tranh dữ dội của
các nước nghèo.
Trong cuộc tranh
đua toàn cầu
hiện nay, trong đó sự
hiểu biết, tŕnh độ khoa học kỹ
thuật, ư kiến
và sáng kiến sẽ
quyết định chỗ
đứng và sự vinh nhục
của các quốc
gia, VN dưới chế
độ cộng sản
không phải đă thua cuộc
mà đă bỏ cuộc.
Một thí dụ là ngành tin
học trước đây từng được coi là
một hy vọng lớn của VN
không c̣n được nói
đến nữa. Cũng không
c̣n ai nhắc đến Viện Khoa Học
Kỹ Thuật nữa. VN có nguy cơ
bị xóa khỏi danh sách của các
dân tộc có quyền hy
vọng một tương lai xứng đáng. Đây
là cả một
thảm kịch. Thảm kịch
này càng đáng buồn v́
đáng lẽ cuộc
cách mạng tri thức,
mà người Mỹ gọi là the
knowledge revolution, phải là
một cơ hội ngàn năm một
thuở cho chúng ta.
Nét nổi bật các cuộc cách
mạng tri thức hiện nay
là để phát triển
không cần đầu tư vào
những trang thiết bị
nặng nề và tốn kém; một máy PC gắn
vào hệ thống internet cho phép sử dụng hầu như
toàn bộ những kiến
thức của nhân loại và
làm việc ngay lập tức với bất
cứ ai ở bất cứ nơi nào
trên thế giới. Để
thành công trong
cuộc cách mạng khoa học
kỹ thuật này chủ yếu
cần khả năng học hỏi, một
khả năng mà người Việt
chúng ta rất dồi dào.
Sự hiếu học của chúng
ta không c̣n
là một bí mật với bất cứ
ai. Thị trường cho công nghệ thông tin
cũng rất lớn
và ngày càng lớn. Dĩ
nhiên là về lâu
về dài hiếu học không đủ mà
c̣n cần cả
sự sáng tạo, về điểm này chúng
ta hơi yếu, nhưng ở mức độ
kém phát triển hiện nay
của chúng ta
như vậy cũng tạm đủ, rồi chính
trong sự tham
gia vào các
hoạt động kỹ thuật
cao chúng ta sẽ
phát triển óc sáng tạo.
Cuộc cách mạng tri
thức, trong đó khoa học này truyền thông
chiếm phần quan trọng, cho chúng
ta một cơ hội để trở
thành một trong
những nước tiến bộ nhất thế
giới trong ṿng một
thế hệ, như trường
hợp Ấn Độ. Nhưng nhà
lănh đạo CSVN đă bỏ lỡ cơ hội. Lư do
là v́ họ thiếu
kiến thức và viễn
kiến mà lại giành độc
quyền quyết định. Nhưng
cũng có một lư do khác
là muốn tham gia
vào cuộc cách
mạng tri thức này phải
có dân chủ bởi v́
ư kiến và sáng
kiến chỉ có thể có nơi
những con người tự do,
trong khi đảng không
những không muốn mà
c̣n sợ dân chủ.
Dân chủ hóa
Nhận định này đưa chúng
ta tới vấn đề trọng
đại của đất
nước là dân chủ
hóa. Mọi người VN đều
biết và tất cả mọi
đảng viên cộng
sản đều biết, rằng trào lưu
dân chủ là tất
nhiên và không
thể đảo ngược được, nhưng lănh đạo đảng
vẫn ngoan cố chống dân chủ.
Họ liên tục phải nhượng bộ một
cách lúng túng trước áp lực
của quần chúng VN
và thế giới. Kết
quả là dân
chủ vẫn tiến tới nhưng tiến tới một cách
chậm chạp và vô trật tự
trong khi một chế
độ dân chủ lành mạnh
cần được mong muốn, hoạch định
và tổ chức. Nguy cơ lớn đang
chờ đợi chúng ta là
chế độ cộng
sản sẽ tiếp tục
ung thối rồi sụp đổ nhường chỗ cho một
t́nh trạng hỗn loạn vô chính phủ.
Nguy cơ này buộc chúng ta
nhận diện vấn đề nghiêm
trọng khác cho tới nay chưa được những
người dân chủ
ư thức: đó là
Việt Nam không c̣n
là một nhà
nước đúng nghĩa. Nhà
nước VN thực ra
chỉ c̣n là
một hư cấu. Quân đội, công an, đảng
cộng sản đều có
các công ty của riêng
ḿnh, có tài chính độc lập và
có quyền lợi riêng. Trên thực
tế đây là những
nhà nước trong
nhà nước. T́nh trạng
này rất nguy ngập v́ nó ngăn cản mọi
thay đổi.
Trong những thảo luận
chung quanh đại hội 10
vấn đề này không hề
được đặt ra trong khi nó là
vấn đề nhức nhối nhất. Không
phục hồi được một nhà nước
đúng nghĩa th́ không
thể thay đổi được
ǵ cả. Ngay cả muốn đối
thoại để thỏa thuận trên một lộ tŕnh
dân chủ hóa th́
cũng cần một
nhà nước có thực
quyền. Nhưng nhà nước
VN ngày nay không có thực
quyền. Trong một xă
hội mà tất
cả đều mua được th́
thực quyền nằm trong tay
những người có tiền.
Quyền lực thực sự
tại VN hiện nay nằm
trong tay một giai cấp thống
trị mới, những người
được gọi là tư sản đỏ, nhưng
thực ra phải gọi là
tư sản đen, tư sản lưu manh.
Những người này có thể mua được
tất cả mọi chức vụ và
áp đặt được mọi quyết định, nhưng họ
lại không phải
là một lực lượng mà
là những băng đảng cấu
xé lẫn nhau để tranh giành quyền lợi.
Vấn đề là
phải phục hồi một nhà
nước thực sự, có quyền
quyết định những
thay đổi cần
thiết.
Tham nhũng
Một vấn đề
lớn khác mà mọi người,
kể cả ban lănh đạo cộng sản,
đều nh́n thấy
là tham nhũng.
Đảng cộng sản
đă sử dụng những từ ngữ
rất mạnh như "quốc nạn",
"nội xâm", v.v. để đánh giá tệ tham nhũng,
và cũng liên tục gào
thét kêu gọi chống tham nhũng, nhưng
tham nhũng chỉ
gia tăng chứ không
giảm đi. Điều này chứng
tỏ rằng đảng cộng
sản không giải
quyết được nạn tham nhũng.
Cũng đă có rất
nhiều bài đóng
góp về tệ tham
nhũng. Những bài này
đều giống nhau ở
một điểm: chúng gồm một
phần phân tích tệ tham
nhũng và một phần
đề nghị những biện pháp chống
tham nhũng. Phần phân
tích thường khá đặc sắc, nhất là nếu lại
phơi bày những trường hợp
cụ thể, nhưng phần đề nghị thường nhạt
nhẽo v́ chẳng có ǵ mới:
phải dân chủ hóa,
phải tăng cường các
luật lệ chống tham nhũng, phải
tăng lương công chức để họ đủ sống
và không bị
bắt buộc phải tham
nhũng v.v.
Dân chủ hóa th́
rất đúng nhưng chưa được lư luận
một cách thuyết phục, c̣n
hai biện pháp khác, tăng cường luật lệ
và tăng lương công chức
th́ phải nói thẳng
là không phải
là giải đáp đúng. Luật pháp chống
tham nhũng hiện nay
đă quá khe khắt rồi (tham
nhũng 30,000 USD là có thể
bị xử tử), những người
tham nhũng nhất cũng
không phải là
những công chức nghèo
mà là những
quan chức rất giàu, dám bỏ cả triệu
USD để cá độ một trận đấu
bóng đá. Tăng lương công chức
là đúng nhưng không phải
là giải pháp.
Phải hiểu rơ định
nghĩa của tham
nhũng: đó là một vi
phạm đạo đức quốc gia bằng
cách lợi dụng công quyền cho lợi
ích cá nhân. Như thế, về
mặt lư thuyết, muốn chống tham nhũng
phải có đạo đức quốc gia,
nhưng làm ǵ c̣n có đạo
đức quốc gia khi một
đảng tự cho ḿnh quyền
dùng bạo lực để thống trị một
cách tuyệt đối và vĩnh viễn toàn bộ
dân tộc? Đây là thái
độ của một bọn cướp vơ
trang, phủ nhận mọi đạo đức quốc
gia. Kế đến muốn lợi
dụng công quyền cho lợi ích cá nhân
th́ phải dựa vào
một chính quyền kềnh
càng, nhiều khả năng sách nhiễu
và cấm cản. Như vậy không
thể chống tham nhũng
dưới một chế độ độc tài
toàn trị, nhất là khi
chế độ đó lại
không c̣n một lư tưởng
nào.
Về mặt thực tiễn, cũng
không thể coi tham
nhũng là một
vấn đề thuần túy đạo đức. Tham
nhũng là một hệ thống.
Nó là một thăng bằng lực lượng
giữa các liên minh quyền lực
và quyền lợi rất
nhiều phương tiện và quyết
tâm, kể cả dă tâm. Muốn chống tham
nhũng phải có lực lượng có tổ chức
của những người đầy
quyết tâm, coi cuộc chiến đấu
chống tham nhũng như
là cuộc chiến đấu sinh
tử của đời ḿnh.
Tôi rất quí mến những
người phát biểu về
chống tham nhũng. Đó là
điều nên làm và
phải làm. Nhưng tôi
cũng lo ngại rằng những phát
biểu này nếu cứ loanh quanh trong
những đề nghị cụ thể,
như những đóng
góp cho đảng và
nhà nước, có thể
làm ta quên đi một chân
lư nền tảng là khi một chế
độ đă tham
nhũng ở một mức độ
cao th́ phải thay
thế nó chứ không có một
giải pháp nào khác
cả.
Công nghiệp hóa
Ngoài ra Việt Nam cũng
cần nhanh chóng chuyển hóa từ
một nước nông nghiệp
sang một nước công
nghiệp, thương nghiệp và dịch vụ. Chúng
ta đất hẹp người đông
không có chức năng của một
nước nông nghiệp. Hiện
nay chúng ta có gần 60 triệu
người sống bằng nông nghiệp trong
khi nông nghiệp của ta
chỉ có khả năng nuôi được tối đa 5 triệu
người theo tiêu chuẩn
của các nước tiên tiến.
C̣n là một
nước nông nghiệp chúng
ta c̣n nghèo khổ. Đây
là một cuộc chuyển
hóa bắt buộc và trọng
đại, đ̣i hỏi
cố gắng to lớn, bền bỉ
và liên tục. Ban lănh đạo cộng
sản cũng không
nh́n thấy vấn
đề này.
Tóm lại, nhập cuộc quả
quyết vào cuộc
cách mạng tri thức
đang sôi nổi trên thế
giới, dân chủ hóa
đất nước, chấm dứt t́nh
trạng vô chính phủ với nhiều
nhà nước trong nhà
nước, đẩy lùi tham nhũng,
và chuẩn bị
cuộc chuyển hóa lịch sử từ
một nước nông nghiệp
sang một nước công
nghiệp, thương nghiệp và dịch vụ là
những vấn đề trọng
đại của đất
nước mà đang lẽ
đảng phải có nhận
định và giải đáp. Nhưng
đảng không có nhận
định và giải đáp
nào cả. Vậy không nên
chờ đợi ǵ ở đại
hội 10. Cùng lắm sẽ chỉ
có những thay đổi nhân
sự lănh đạo, thay những
người đă chứng
tỏ sự tồi dở bằng những
người sẽ chứng
tỏ sự tồi dở.
Cách mạng
Tôi không có ǵ để
đề nghị hoặc đóng góp
với đại hội 10 của
đảng cộng sản
cả. Vả lại, những
người lănh đạo đảng cộng
sản cũng không có
quyền quyết định
thay đổi ngay cả nếu họ
thấy là phải
thay đổi và
thay đổi như thế
nào. Họ không c̣n
thực quyền, nói
như ngôn ngữ của Karl Marx, họ
chỉ là ban chấp hành của
một giai cấp thống trị mới,
giai cấp tư sản đỏ.
Những vấn đề trọng
đại và cấp bách của
đất nước đan xen với nhau và
đ̣i hỏi một
giải pháp toàn bộ chứ không
phải những cải tổ cục bộ. Việt
Nam cần một cuộc
cách mạng. Cải tổ không
đủ. Cuộc Cách Mạng
bắt buộc này không nhất
thiết phải diễn
ra, và có nhiều
triển vọng sẽ không
diễn ra, trong bạo loạn.
Nó có thể diễn ra
trong ḥa b́nh
và trật tự
như cuộc cách mạng
tri thức đang diễn
ra trên thế
giới. Nó cần một tập
hợp dân tộc
mới của những người
quyết tâm làm lại
đất nước, thiết
lập một chế
độ dân chủ đa
nguyên, trong tinh
thần ḥa giải
và ḥa hợp
dân tộc, nghĩa là
trong quyết tâm xây dựng một
đất nước mà mọi
người VN đều có
thể yêu và tự hào.
Chủ lực của tập
hợp này có thể là
chính những người
cộng sản tiến bộ và
lương thiện ư thức được rằng
đất nước đă quá nguy ngập
và t́nh trạng này không
thể tiếp tục.