Tướng CSVN Tố
Tổng Bí Thư VC ‘Sai Phạm Nghiêm Trọng’
Nguyễn Hoà
- Nhiệm kỳ qua, đồng chí Nông Đức
Mạnh cũng đă có một số cố gắng. Nhưng xem xét nghiêm túc về
một người đứng đầu Đảng, Nhà nước ta th́ đồng chí Mạnh có
nhiều lỗi, có nhiều sai phạm và sai phạm nghiêm trọng.
Một số ví dụ:
- Là Tổng Bí thư, khi đồng chí Đào Duy Quát về vụ Năm Cam,
Bùi Quốc Huy, Trần Mai Hạnh th́ đồng chí Mạnh trả lời rằng
hăy khoan, hăy chờ đă. Nhưng khi đồng chí Quát và đồng chí
Hồng Vinh phổ biến lại cho các báo chí, báo chí phản ứng th́
đồng chí Mạnh chối và nói rằng Tổng bí thư không bằng ḷng,
để cho đồng chí Hồng Vinh chịu trận.
- Khi báo chí đưa ra vụ Năm Cam v.v... th́ đồng chí Mạnh (đứng
đầu Ban Bí thư) triệu tập cuộc họp với Tổng biên tập các báo
uốn nắn răn đe (Điều này cả nước và báo chí đều biết). Đến
lúc xử xong Năm Cam chịu tội tử h́nh, Bùi Quốc Huy và Trần
Mai Hạnh ở tù th́ các cơ quan nội chính lại phải biểu dương
báo chí.
- Là người nắm chức vụ cao nhất trong Đảng nhưng đồng chí
Mạnh đưa con của đồng chí Mạnh không đủ tâm, tài làm Chủ
tịch Hội Liên hiệp Thanh niên, và có ư định đưa làm Bí thư
thứ nhất Đoàn để cơ cấu vào Trung ương, vừa mưu cầu danh
vọng, vừa có dụng ư gây dựng lực lượng của ḿnh lâu dài
trong Đảng.
- Đối với Nguyễn Chí Vịnh, mặc dù một số đông tướng lĩnh và
lăo thành cách mạng đ̣i kiểm tra các tội phạm của Vịnh xung
quanh các vụ Sáu Sứ, T4, trước thềm Đại hội 9, đồng chí Mạnh
vẫn bao che, chỉ giao cho Đảng uỷ quân sự Trung ương kiểm
tra, không giao cho Uỷ ban kiểm tra Trung ương và các cơ
quan chức năng kiểm tra. V́ Đảng uỷ quân sự Trung ương điều
tra th́ đă có ông Phạm Văn Trà bao che rồi. Khi có thư từ
yêu cầu kiểm tra Nguyễn Chí Vịnh gửi đại hội toàn quân và
Ban chấp hành Trung ương th́ đồng chí Mạnh cho qua. Đặc biệt
Đảng uỷ quân sự Trung ương (đồng chí Mạnh là Bí thư) vẫn đề
nghị lên Bộ Chính trị đề bạt Nguyễn Chí Vịnh làm Thứ tưởng
Bộ Quốc pḥng, nhờ sự phản ứng của lăo thành cách mạng,
tướng lĩnh quân đội và cán bộ, Đảng uỷ quân sự Trung ương
mới rút lại đề nghị. Một điều đặc biệt nữa là: đồng chí Mạnh
là Trưởng tiểu ban nhân sự đại hội 10 đă đưa ra thảo luận
tại Bộ Chính trị việc giới thiệu vào Trung ương Nguyễn Chí
Vinh, một kẻ ăn cắp có hệ thống từ khi đi học ở Học viện Kỹ
thuật quân sự, một kẻ chưa được kiểm tra nhiều vấn đề mà
nhiễu tướng lĩnh, lăo thành cách mạng yêu cầu. Trong cuộc
họp Bộ Chính trị đó, nghe nói 10 đồng chí Uỷ viên Bộ Chính
trị đồng ư (trong đó có đồng chí Mạnh), 4 đồng chí không
đồng ư. Như vậy, đồng chí Mạnh đă giới thiệu, đă bỏ phiếu
cho Nguyễn Chí Vịnh một kẻ ăn cắp trước đây, một kẻ ṭng
phạm phá Đảng th́ thử hỏi đồng chí Mạnh là người như thế nào?
May thay, Ban chấp hành Trung ương đă sáng suốt, số đông đă
gạt Nguyễn Chí Vịnh. Nếu Nguyễn Chí Vịnh, do sự bao che của
đồng chí Mạnh được vào Trung ương, cứ thế mà leo măi, làm
chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, rồi làm Tổng bí thư như ông Lê
Đức Anh và ông Đỗ Mười đề xướng th́ Đảng ta sẽ bị phá hoại
nát, cán bộ trung kiên sẽ bị vu không và sát hại.
Là Tổng bí thư, đồng chí Mạnh đă bao che cho ông Đào Đ́nh
B́nh, trong khi dư luận bất b́nh với những hành động mua
chức, mua quyền, mua uy tín của ông B́nh th́ nhân dịp giới
thiệu ông B́nh làm Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải đồng chí
Mạnh vẫn kiên tŕ giới thiệu ông B́nh làm Bộ trưởng Bộ Giao
thông Vận tải mà ngày nay, cả Quốc hội và người dân đều đă
thấy hậu quả, đă thấy ông B́nh và những kẻ thân cận như Bùi
Tiến Dũng, Nguyễn Việt Tiến như thế nào?
Là Tổng bí thư, Trưởng tiểu ban nhân sự Đại hội 10, đồng chí
Mạnh đă giới thiệu những kẻ như Bùi Tiến Dũng, Tổng giám đốc
PMU 18 thuộc Bộ Giao thông vận tải và Nguyễn Việt Tiến, Thứ
trưởng Thường trực Bộ Giao thông vận tải vào Trung ương. Như
vậy con người đồng chí Mạnh là thế nào? Có thể làm một người
đứng đầu Đảng và Nhà nước không?
- Là trưởng Tiểu ban nhân sự Đại hội 10, đồng chí Mạnh c̣n
giới thiệu một số người như ông Bắc Sơn, một người tay sai
của ông Lê Đức Anh, hoạt động vô nguyên tắc, được đồng chí
Mạnh định đưa làm Phó Ban Tổ chức Trung ương nhưng bị phản
đối, sau đó đưa về làm Phó bí thư trực Tỉnh uỷ Thái Nguyên
và được Bộ Chính trị và Tiểu ban nhân sự (Nông Đức Mạnh đứng
đầu) giới thiệu vào tỉnh uỷ và giới thiệu vào Trung ương
Đảng.
Đồng chí Mạnh giới thiệu Phan Trung Kiên, một người đă bị
Quân khu 7 phát hiện về nhiều tội, trong đó có tội tham
nhũng. Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đă báo cáo với Bộ Chính
trị nhưng đồng chí Mạnh, và đôi đồng chí khác trong Bộ Chính
trị gạt đi, cho qua, bao che cho Phan Trung Kiên. Trên thực
tế, đồng chí Mạnh đă không chế Uỷ ban Kiểm tra Trung ương,
buộc Uỷ ban Kiểm tra Trung ương phải theo quan điểm sai trái
của đồng chí Mạnh. Có thể c̣n một số ví dụ khác.
- Đối với vụ Sáu Sứ, T4. Cơ quan chức năng đă báo cáo và
cung cấp nhiều tài liệu cho đồng chí Mạnh. Nhưng khi thảo
luận vụ này từ năm 2002, đồng chí Mạnh đă gạt vụ Sáu Sứ ra
ngoài, đồng chí Mạnh đă không làm triệt để vụ T4, mà vụ T4
là do cả Cục 12, Cục 11, Viện 70 làm dưới sự chỉ đạo của Vũ
Chính. Đồng chí Vơ Nguyên Giáp, đồng chí Lê Khả Phiêu, đồng
chí Đỗ Quang Thắng và một số đồng chí lăo thành cách mạng đă
có ư kiến không phải một lần.
Trong thư tố cáo của Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, Thượng
tướng Nguyễn Nam Khánh đă nói rơ từ năm 1996 Vũ Chính đă vu
cáo chính trị đồng chí Vơ Nguyên Giáp được sự chỉ đạo của
CIA, năm 1996 phái cấp tiến theo Mỹ đă vào Viện 108 đă nắm
đồng chí Phạm Song nguyên Bộ trưởng Bộ Y tế, đă có ư đầu độc
đồng chí Lê Đức Anh v.v... Nhưng đồng chí Mạnh phớt lờ, lại
chỉ thị cho Uỷ ban Kiểm tra Trung ương kiểm điểm đồng chí
Nam Khánh. Vụ đặc t́nh giả T4 do Tổng cục 2 dựng lên xuất
hiện từ giữa năm 1997 đến giữa năm 1999. Vậy các tin vu
khống ấy xuất hiện từ năm 1996, là do Vũ Chính chỉ đạo được
bộ máy giúp việc của Tổng cục 2 (Cục 12, Cục 11, Viện 70...)
thực hiện, sao đồng chí Mạnh lại bao che? Thư đồng chí
Nguyễn Nam Khánh tố cáo các điều sai trái trong bản báo cáo
Bộ Quốc pḥng trước Hội nghị Đảng uỷ quân sự Trung ương mở
rộng, th́ đồng chí Mạnh bao che cho rằng đó chỉ là một cuộc
giao ban.
Ai cũng biết trong Quân đội, giao ban là Ban trực trước bàn
giao lại t́nh h́nh cho Ban trực sau (hoặc hàng ngày, hàng
tuần, hàng tháng...) được tiến hành trong một thời gian ngắn.
Làm ǵ có sự giao ban trong toàn quân, họp hết các đầu mối
của toàn quân lại để giao ban, trong cả một ngày. Thực chất
cuộc Hội nghị toàn quân đó rồi các cuộc hội nghị Quân khu
Quân đoàn kế tiếp có mời cả Chủ tịch Hội Cựu chiến binh là
lợi dụng "Ngọn cờ chống Mỹ" để đánh vào đồng chí Nguyễn Nam
Khánh, để đưa ra một dư luận đồng chí Nguyễn Nam Khánh có
liên hệ với phái cấp tiến để răn đe lăo thành (Đề nghị xem
kỹ văn bản Báo cáo của Bộ Quốc pḥng do Tổng cục 2 chuẩn bị
vào báo cáo).
Đồng chí Mạnh, chủ trị Bộ Chính trị và Ban Bí thư lại kết
luận rằng: Vũ Chính chỉ có khuyết điểm là quản lư cán bộ
không chặt chẽ. Thực chất Vũ Chính là người chỉ đạo vụ T4,
dùng đặc t́nh giả để vu khống chính trị gần 30 đồng chí lănh
đạo của Đảng và Nhà nước, chia rẽ phá hoại Đảng, huy động bộ
máy Tổng cục 2 (gồm Cục 11, Cục 12, Viện 70...) làm việc đó.
Nguyễn Chí Vịnh đă là cán bộ Cục 12 trước đây, tháng 2/1995
phụ trách Cục phó Cục 2, tháng 5/1995 được bổ nhiệm Cục phó
Cục 12, rồi làm Cục trưởng Cục 12, Tổng Cục phó, Tổng cục
trưởng Tổng cục 2.
Việc vu khống đồng chí Trương Tấn Sang, chắp lư lịch đồng
chí Trương Tấn Sang và Trương Hoàng để vu cáo đồng chí
Trương Tấn Sang là làm cho CIA do cục 12 dựng ra, việc vu
cáo đồng chí Nguyễn Văn Thắng - Thường vụ Quận uỷ Quận 6
Thành phố Hồ Chí Minh, việc làm và lưu giữ hồ sơ giả tại nhà
Hứa Thành Công, người của Cục 12 là do Cục 12 chỉ đạo. Đặng
Diệu Hà, cán bộ Công ty xuất nhập khẩu văn hoá phẩm Thành
phố Hồ Chí Minh (nay đă bị xử tù) là người của Cục 12. Vụ vu
khống đồng chí Phạm Chánh Trực, Phó Bí thư Thành uỷ Thành
phố Hồ Chí Minh là do Cục 12 dựng ra. Nguyễn Chí Vịnh phụ
trách Cục 12, Ba Tây chỉ là Cục phó, đồng chí Mạnh và sự
thực hiện của đồng chí Phạm Văn Trà đă bao che cho Nguyễn
Chí Vinh thoát tội.
Lời ghi lấy được ở nhà Hứa Thành Công: "Hai nghĩa (tức đồng
chí Trương Vĩnh Trọng) và Tư Sang bao che, giảm tội cho Phạm
Chánh Trực và do sự chỉ đạo của CIA" là một bằng chứng về
tội phạm của Vũ Chính và Nguyễn Chí Vịnh. Nhưng đồng chí
Mạnh đă gạt ra ngoài. Lời khai của Vơ Thị Sứ: Khi ra Hà Nội,
đă đến 34 Trần Phú để gặp Vũ Chính và Tư Văn (thực chất là
để nhận chỉ thị), đă bị bỏ qua. Vơ Thị Sứ bí mật ghi âm 16
cuốn băng. Vơ Thị Sứ đă khai là: "ở phía Nam th́ các băng
ghi thu được giao cho Ba Tây. ở phía Bắc, các băng ghi được
giao cho chú Vịnh". Đồng chí Mạnh đă gạt vụ Sáu Sứ ra, thực
chất là bao che tội lỗi cho Vũ Chính và Nguyễn Chí Vịnh (Lúc
này Nguyễn Chí Vinh làm Giám đốc Công ty Đề ti tua, một Công
ty kinh tế b́nh pḥng, một Công ty ma của Tổng cục 2).
Đồng chí Mạnh đă bưng bít sự thật, che dấu sự thật, đă không
báo cáo hết sự thật các vụ việc xẩy ra, vụ Sáu Sứ, T4 trước
thềm Đại hội 9 với Trung ương, từ đó mà thuyết phục Trung
ương "khoanh lại", không tiếp tục làm rơ các vụ Sáu sứ, T4
và khai man lư lịch của ông Lê Đức Anh. Dư luận không trách
Trung ương mà phê phán và rất bất b́nh với thủ đoạn của đồng
chí Mạnh.
Điều đáng nói nữa là dự thảo Bản kiểm điểm của Ban chấp hành
Trung ương, mà đồng chí Mạnh là người chủ tŕ không làm rơ
khuyết điểm, nhấn mạnh một chiều ưu điểm. Trong bản báo cáo
đă cho rằng việc "khoanh lại", không giải quyết các vụ việc
như Sáu Sứ, T4, vụ khai man lư lịch của ông Lê Đức Anh là
sáng suốt. Đó là một thủ đoạn cực kỳ xấu, định lợi dụng danh
nghĩa của tập thể Trung ương để lừa dối dư luận, bao che tội
phạm, chống trả lại sự tố cáo của tướng lĩnh, lăo thành cách
mạng và cán bộ đảng viên.
Riêng về lư lịch của ông Lê Đức Anh - Người được giao nghiên
cứu lư lịch ông Lê Đức Anh từ khoá 5, khoá 6, khoá 7 đă có
bản báo cáo rơ. Ông Lê Đức Anh đă có hai bản lư lịch, một
bản trong hồ sơ Đại hội 4 và một bản trong hồ sơ Đại hội 6,
hai bản đó khác nhau về ngày kết nạp và ngày kết nạp chính
thức, về thành phần giai cấp. Một số cán bộ lăo thành, bao
gồm cả Trưởng Ban Tổ chức Trung ương khoá 5, khoá 6 gặp đồng
chí Mạnh, yêu cầu đồng chí Mạnh phải làm rơ v́ có đơn từ
khiếu nại của đảng viên. Nhưng đồng chí Mạnh phớt lờ, viện
lư do trước đây không làm, nay khó quá không làm.
Nếu nói là khó quá, th́ tại sao lại cho ra bộ phim tài liệu
về Lê Đức Anh? Khó quá th́ tại sao lại cho xuất bản quyển
sách "Đại tướng Lê Đức Anh", vừa khoe khoang, vừa nói không
đúng sự thật, vừa biện minh bào chữa cho Lê Đức Anh, phát
hành trên 7.000 cuốn? Trong đó người viết (dưới sự chỉ đạo
của Lê Đức Anh) đă dùng một thông báo muôn màng (ra vào ngày
24/1/1997, sau 12 năm) gọi là thông báo số 72/TCTW về chính
sách để bào chữa cho sự gian dối về tuổi Đảng của Lê Đức Anh.
Xin lưu ư rằng: thông báo về chính sách, không phải là xác
nhận chính thức về tuổi Đảng.
Ai chịu trách nhiệm? Nhà xuất bản Quân đội nhân dân là của
Quân đội. Nó là một công cụ của Đảng uỷ quân sự Trung ương.
Bí thư Đảng uỷ Quân sự Trung ương phải chịu trách nhiệm.
Quan điểm quyển sách ấy phù hợp với quan điểm của đồng chí
Mạnh.
Một điều nữa là với trách nhiệm Trưởng Tiểu ban nhân sự Đại
hội 10, đồng chí Mạnh đă thông qua một danh sách ứng cử vào
Trung ương, trong đó có đồng chí Nông Thị Ngọc Minh, (họ
Nông, người dân tộc Tày) hiện về công tác ở Đà Nẵng vào
Trung ương dự khuyết, được trúng với số phiếu rất thấp. ứng
cử này có thành tích ǵ, có tŕnh độ như thế nào? Có uy tín
với địa phương đến đâu? Hay là một thủ đoạn của đồng chí
Nông Đức Mạnh đưa thêm họ Nông vào Trung ương như đưa con là
Nông Đức Tuấn làm Chủ tịch Hội liên hiệp Thanh niên và Sinh
viên Việt Nam (Chủ tịch Hội liên hiệp Thanh niên, Sinh viên
Việt Nam chí ít cũng phải là một sinh viên có học vấn tốt,
có quá tŕnh đấu tranh chính trị trong phong trào học sinh,
sinh viên được quần chúng biến đến). Đằng này, cái "lớn nhất"
của Nông Đức Tuấn là con ruột đồng chí Mạnh.
Tóm lại, qua thực tế việc làm, đồng chí Mạnh đă không xứng
đáng, không đủ tiêu chuẩn là Uỷ viên Trung ương, càng không
đủ tiêu chuẩn và uy tín là người đứng đầu Đảng và Nhà nước.
- Đồng chí Mạnh đă "ăn theo" công lao của các đồng chí khác
và vơ vào ḿnh. Công phát triển kinh tế là công của đồng chí
Khải. Công làm luật ở Quốc hội và bước đầu thực hiện quyền
giám sát của Quốc hội là công của đồng chí An, công về nội
chính, tư pháp của Công an, các cơ quan nội chính, của đồng
chí Trương Vĩnh Trọng và đồng chí Trần Đức Lương... C̣n
ngoại giao th́ đồng chí Mạnh đi Pháp, đi Nga, đi Nhật đều
đạt kết quả thấp, nhạt.
Cán bộ, có cả Uỷ viên Trung ương nói: đồng chí Mạnh chỉ ăn
theo, vô tích sự.
Trong khi đó, việc chính của đồng chí Mạnh là xây dựng Đảng,
th́ trải qua một nhiệm kỳ, xây dựng chỉnh đốn Đảng đạt được
kết quả thấp, chưa đạt yêu cầu cơ bản.
- Lănh đạo chống tham nhũng là một nhiệm vụ trọng tâm của
Đảng, nhưng không lănh đạo thực hiện được chống tham nhũng
có hiệu quả. Tham nhũng càng ngày càng nghiêm trọng. Ai chịu
trách nhiệm? Đồng chí Mạnh phải chịu trách nhiệm chính. Đồng
chí Mạnh cứ nói măi: từng chi bộ, từng cơ sở phải xem xét.
Tất nhiên rồi, nhưng trước hết phải hiểu cơ sở là ai? Phải
xem từ Bộ Chính trị, các Ban Cán sự Đảng ở cấp Trung ương,
các ban Thường vụ cấp tỉnh và tương đương.
Chống quan liệu cũng vậy? Ai quan liệu? Đồng chí Mạnh và một
số đồng chí trong Bộ Chính trị là những quan to và quan liệu
của nước ta. Đi thăm các địa phương th́ huy động đón rước,
tốn tiền của, tốn th́ giờ, chụp ảnh để "đánh bóng"; chỉ nghe
báo cáo, chỉ nói mấy điều ai cũng biết, ai cũng nói được,
những vấn đề phức tạp và xấu không phát hiện được. Đến khi
đă xẩy ra rồi mới bắt đầu yêu cầu báo cáo...
- Đạo đức xă hội ngày càng xuống cấp.
- Các vấn đề tồn đọng trong Đảng th́ tránh né, bao che,
không giải quyết được.
- Trong Bộ Chính trị th́ nể nang, xoa dịu, lấy ḷng nhau để
rồi phô trương là đoàn kết, là dân chủ.
- Thực tế là không lắng nghe tiếng nói của nhân dân, của
đảng viên, kể cả của một số đồng chí lăo thành cách mạng có
tâm huyết. Ngược lại t́m cách trù dập, răn đe người phát
hiện tội phạm với cái cớ cho là "làm lộ bí mật".
- Là Tổng bí thư nhưng không gương mẫu chấp hành điều lệ, vi
phạm nghiêm trọng nguyên tắc của Đảng, như nguyên tắc về
quyền của đảng viên.
- Đầu óc xơ cứng, chỉ đọc những bài viết sẵn, nói những lời
nói công thức, không sáng tạo, không năng động, không giải
quyết những vụ việc nổi cộm, không thể đổi mới đúng hướng và
toàn diện.
Với những vấn đề nêu trên, đồng chí Mạnh không thể làm Uỷ
viên Trung ương, làm Tổng bí thư một nhiệm kỳ nứa. Vả lại đă
đến 66 tuổi. Cuối nhiệm kỳ đă 71 tuổi. Làm tiếp làm ǵ nữa,
ngày càng tuổi cao sức yếu. Đồng chí Mạnh làm Tổng bí thư
năm 61 tuổi, bây giờ hoàn toàn có người trong độ tuổi ấy, Uỷ
viên Bộ Chính trị dưới 65 tuổi hoàn toàn có thể thay thế
được đồng chí Mạnh. Có uỷ viên Trung ương đă nói: như đồng
chí Mạnh th́ ai cũng có thể thay thế được. Ngay cả công việc
Quốc hội trước đây, đồng chí An làm một nhiệm kỳ nhưng hơn
đồng chí Mạnh làm cả hai nhiệm kỳ. Đảng không thiếu người để
thay đồng chí Mạnh. Vấn đề là đồng chí Mạnh có thấy rơ ḿnh
để tự nguyện rút lui không? Đồng chí Mạnh tham quyền, tham
chức, muốn ở lại. Riêng điều ấy là không đủ tiêu chuẩn Uỷ
viên Trung ương rồi.
Hội nghị Trung ương lần thứ 13 chỉ là một bước chuẩn bị,
không phải dứt khoát đóng khung như tại cuộc bỏ phiếu tín
nhiệm bước đầu tại Hội nghị Trung ương lần thứ 13. C̣n hội
nghị Trung ương lần thứ 14 và đại hội Đảng toàn quốc nữa.
Hội nghị Trung ương 14 mới là hội nghị quyết định chính thức
số người mà Trung ương kiến nghị với Đại hội.
Xin nhắc lại, dù như thế nào cũng chỉ là kiến nghị mà thôi.
Đề nghị Trung ương sáng suốt phân tích, nêu cao dũng khí đấu
tranh để thực sự chọn lựa, giới thiệu với Đảng những đồng
chí có đức, có tâm, có tài, có thực tế, trẻ hơn để cáng đáng
công việc. Hai triệu bẩy đảng viên, 80 triệu dân, không lẽ
người đứng đầu, ưu tú lại là đồng chí Mạnh? Th́ Đảng ta, dân
tộc là thế nào?
Trên đây là ư kiến chân thành xây dựng./.
Trung tướng Nguyễn Ḥa
Nguyên Trung ương uỷ viên khoá V, VI, VII