Tư hữu và
bất công
Ngô Nhân Dụng
Quốc Hội Trung Cộng ở
Bắc Kinh lâu lâu họp vài tuần để thông qua những quyết định của đảng
Cộng Sản Trung Quốc, biến chúng thành ra luật, không khác ǵ ở Hà Nội.
Nhưng trong kỳ họp đang diễn ra từ tuần qua, họ đang bàn về một đạo luật
khá quan trọng, là luật bảo vệ quyền tư hữu. Ai sẽ được hưởng lợi nhờ
đạo luật này?
Chúng ta biết rằng
chủ nghĩa Cộng Sản không công nhận quyền sở hữu tư. Nhưng từ khi họ đổi
mới kinh tế th́ chính các cán bộ cao cấp nhất đă có cơ hội làm giàu,
Trung Quốc bắt đầu có một giai cấp tư bản đỏ từ vài chục năm nay. Đă đến
lúc chính giai cấp đó thấy phải bảo vệ quyền sở hữu của họ, cho con cháu
họ hưởng. Ngoài những cán bộ lợi dụng quyền hành để làm giàu, c̣n có một
lớp người tư bản tư nhân thật sự, khéo làm ăn trong khuôn khổ chính sách
đổi mới, chịu chia phần với các cán bộ từ trung ương đến địa phương,
cũng trở nên giàu có. Hai lớp người này đang đoàn kết với nhau v́ cùng
chung một nhu cầu: Bảo vệ tài sản riêng cho ḿnh và con cháu ḿnh, không
lo có ông lănh tụ nào sau này trở mặt cướp hết, giống như đảng Cộng Sản
ở Trung Quốc và Việt Nam đă cướp của người ta trong 50 năm qua. Đó là lư
do chính khiến đảng Cộng Sản phải từ từ thay đổi luật lệ. Bên Trung Quốc
họ làm ăn rất có bài bản.
Năm năm trước đây,
khi ông Giang Trạch Dân c̣n nắm đầu đảng, họ đă thay đổi cương lĩnh để
cho những nhà tư bản được gia nhập và cho các đảng viên kinh doanh riêng.
Đó là bước thứ nhất đoàn kết các nhà tư bản đỏ. Đảng Cộng Sản Việt Nam
năm ngoái cũng bắt chước. Cho nên, việc thay đổi luật lệ ở Trung Quốc
bây giờ cho chúng ta đoán được trong 5 năm nữa đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ
làm theo như thế nào. Khi nào các cán bộ cao cấp thấy tài sản đă lớn mà
tẩu tán ra nước ngoài không xuể, mà che giấu măi cũng không được, th́ họ
sẽ bắt đầu lo bảo vệ quyền tư hữu.
Ba năm trước, đảng
Cộng Sản bên Tàu đă thay đổi hiến pháp, ghi rơ có hai loại quyền sở hữu,
công và tư. Đó là bước thứ nh́. Năm 2005, đảng Cộng Sản Trung Quốc đă
soạn xong dự thảo đạo luật mà họ đang bàn hôm nay. Nhưng khi đưa cho các
cấp đọc và bàn, phe bảo thủ trong đảng đă kêu Trời lên (đúng ra, v́ cộng
sản vô thần không tin có Trời phải viết là họ kêu Marx!) V́ công nhận
quyền tư hữu, rồi bảo vệ quyền tư hữu, th́ rơ ràng là chửi cả ông Karl
Marx lẫn ông Lenin! Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo lúc đó mới lên nhậm chức
cũng run, không dám làm mạnh, sợ bị phe bảo thủ lật đổ. Tất nhiên phe
nào lên th́ cũng đến lúc sẽ lo bảo vệ quyền tư hữu, nhưng họ vẫn run bị
lật. Dự thảo luật trên phải viết đi viết lại, thêm những câu văn hoa mỹ
để chứng tỏ họ vẫn trung thành với chủ nghĩa Cộng Sản. Đáng lẽ họ thông
qua dự luật này vào cuối năm ngoái, nhưng v́ sức chống đối c̣n mạnh nên
lại khoan. Trong thời gian đó, ông Hồ Cẩm Đào đă củng cố được thế lực,
như khi ông cách chức và truy tố bí thư thị ủy Thượng Hải làm cho các
tay lănh tụ khác phải sợ, v́ tay nào cũng mắc những tội tham nhũng, lạm
quyền như nhau cả. Từ cuối năm 2006, Cộng Sản Trung Quốc đă soạn bản văn
mới sẵn sàng để đem ra làm thành luật, nhưng không cho ai được đọc, khỏi
nghe bàn nữa. Và bây giờ th́ thế nào quốc hội bù nh́n ở Bắc Kinh cũng sẽ
bỏ phiếu chấp nhận.
Một điều cho thấy chế
độ cộng sản ở Bắc Kinh có phần tiến bộ hơn mấy đồng chí của họ ở Hà Nội,
là trước khi khai mạc quốc hội, nhiều người thuộc phe chống đối vẫn được
phép lên tiếng, trên báo chí và trên các mạng lưới. Một nhân vật nổi bật
là Giáo Sư Cung Hiền Điền (Gong Xiantian, có nơi viết họ Củng, giống họ
của cô Củng Lợi). Ông giáo sư luật học thuộc Đại Học Bắc Kinh này viết
thẳng rằng công nhận quyền tư hữu là đi ngược lại chủ nghĩa Mác Lênin.
Một cách cụ thể, ông tố cáo dự luật này là một thủ đoạn của các tay tham
nhũng, đă ăn cướp của công, nay dùng luật lệ để bảo vệ các tài sản họ đă
chiếm đoạt một cách bất chính.
Lư luận này được
nhiều người dân Trung Quốc tin. V́ sau 28 năm đổi mới kinh tế, chế độ
cộng sản đă đẻ ra một tầng lớp quư tộc, hào phú trong đám cán bộ, trong
khi đại đa số người dân vẫn nghèo khó. Một bản tin viết trên mạng lưới ở
Trung Hoa gần đây đă mô tả khung cảnh đất nước họ là “Những thành thị Âu
Châu nằm giữa một miền đồng quê Phi Châu” (Âu Châu thành thị dữ Phi Châu
nông thôn). Để mô tả cụ thể t́nh cảnh này, Hội Khoa Học Xă Hội của thành
phố Bắc Kinh đă công bố những con số cho thấy cảnh chênh lệch giàu nghèo
ngày càng tăng. Tờ Nông Dân Nhật Báo đă đăng những nhận xét của Ngân
Hàng Phát Triển Á Châu về cảnh giàu có ở Bắc Kinh so với cảnh nghèo khó
của nông dân trong t́nh Hà Bắc, tỉnh nằm chung quanh thủ đô và thành phố
cảng Thiên Tân. Trong 32 quận của tỉnh Hà Bắc, với 2.7 triệu dân sống
trong 3,800 làng, nhiều người sống dưới “mức nghèo khó.” Theo thống kê
của nhà nước, mức nghèo khó được ấn định là lợi tức 825 nguyên một năm (tương
đương 102 đô la Mỹ). Nhưng trong thành phố Bắc Kinh, lợi tức b́nh quân
là 17,653 nguyên, gấp hơn 20 lần. Mà đó chỉ là số trung b́nh thôi, không
kể những người giàu có kiếm lợi tức tính bằng triệu đô la! Mà nông dân
phải hy sinh cho dân thành phố hưởng. Muốn bảo vệ nước cung cấp cho Bắc
Kinh và Thiên Tân được trong sạch, nhà nước đă ra lệnh đóng cửa nhiều
nhà máy trong tỉnh Hà Bắc và cấm nông dân trồng nhiều thứ hoa màu, khiến
cho nhiều người thất nghiệp và lợi tức thấp hơn. Những ư kiến phản đối
chính quyền được lên tiếng công khai, cho thấy chế độ ở Trung Quốc c̣n
rộng răi hơn chế độ Hà Nội.
Dù kiểm soát hết
3,000 đại biểu quốc hội, nhưng đảng Cộng Sản vẫn lo có dân chúng biểu
t́nh phản đối. Họ đă huy động 500,000 cảnh sát, công an, mật vụ để ngăn
cản, khám xét và bắt giữ những người dân lảng vảng tụ họp ở những nơi
công cộng trong thành phố Bắc Kinh. Trong khi quốc hội họp, những người
được biết là hay lên tiếng phản đối bằng kiến nghị đều bị quản thúc hoặc
bị cấm không được đến gần trụ sở quốc hội! Báo chí do đảng Cộng Sản kiểm
soát được lệnh cấm trong hai tuần này không được nhắc tới 20 đề tài,
trong đó có vấn đề chênh lệch giàu nghèo.
Nhưng cuối cùng th́
thế nào dự luật cũng được quốc hội thông qua. V́ chính những cán bộ đóng
vai đại biểu quốc hội cũng thấy cần phải bảo vệ tài sản của họ, không lo
có một cuộc cách mạng mới truất hữu tài sản và đấu tố các người có của,
như đảng Cộng Sản đă từng làm!
Hăy lấy thí dụ một
đại biểu quốc hội Trung Quốc, ông Mă Uất Hoa (Ma Weihua). Ông từng làm
nhân viên Ngân Hàng Trung Ương, gọi là Ngân Hàng Nhân Dân Trung Quốc.
Năm 2000, ông được bổ nhiệm là chủ tịch Đầu Thương Ngân Hàng (China
Merchants Bank), ngân hàng thương mại lớn thứ sáu, trụ sở ở Thẩm Quyến.
Vào làm chủ tịch, ông được lănh lương 2.68 triệu nguyên, tức 340,000 Mỹ
kim một năm. Ngân hàng phát đạt, năm ngoái, lương ông Mă Uất Hoa lên tới
một triệu Mỹ kim! Theo cách sắp xếp các ghế trong quốc hội, ông Mă cũng
được bầu làm đại biểu và ông đang đi họp quốc hội để thông qua dự luật
bảo vệ quyền tư hữu! Chúng ta có thể đoán ông sẽ hồ hởi, phấn khởi bỏ
phiếu thuận! Đồng thời, ông Mă cũng là một tiếng nói rất năng nổ trong
việc đ̣i hạn chế các ngân hàng thương mại nước khác vào kinh doanh ở
Trung Quốc. V́ tất nhiên ông không muốn phải cạnh tranh trực tiếp với
ngân hàng nước ngoài. Để cho chính ông và các quan chức ngân hàng khác
tự do lột tiền của người dân. Nếu có các ngân hàng nước khác, họ cung
cấp các dịch vụ tốt hơn cho thân chủ, th́ các ngân hàng bản xứ sẽ thiệt
hại, làm sao tăng lợi nhuận để tăng lương cho các quan được!
Bản chất dự luật bảo
vệ quyền tư hữu là bảo vệ các quan chức và các nhà kinh doanh liên đới
với đảng Cộng Sản. Nhưng đạo luật này cũng là một sự tiến bộ, v́ trên
nguyên tắc chỉ khi nào quyền sở hữu tư được công nhận và được bảo vệ th́
việc kinh doanh của tư nhân mới có cơ hội phát triển, mà lănh vực tư vẫn
là đầu máy của kinh tế cả nước. Đó là nguyên tắc mà thôi, c̣n trong thực
tế lại khác. Trong thực tế, những người được hưởng lợi đầu tiên là dân
giàu có ở thành phố. Ở Thượng Hải hiện nay 80% các ngôi nhà là của tư
hữu. Từ gần 20 năm nay, đảng Cộng Sản Trung Quốc đă phải cho dân đứng
tên làm chủ ngôi nhà hay căn hộ hoặc pḥng mà họ sống. Đảng Cộng Sản
Việt Nam cũng bắt chước y như vậy từ khi đổi mới. Trong mấy năm qua giá
nhà đă tăng nhiều thành phố Trung Quốc, không khác ǵ giá nhà ở Hà Nội,
Đà Nẵng hay Sài G̣n. Giới giàu có và trung lưu thành thị ở Trung Quốc sẽ
được lợi khi quyền tư hữu được bảo vệ. V́ trên nguyên tắc họ chỉ được
quyền sử dụng đất như ở Việt Nam, nhưng với thời hạn từ 50 đến 70 năm,
dự luật mới minh định họ có quyền tái kư hợp đồng sử dụng, đó là một thứ
bảo đảm. Nhưng ở nông thôn th́ khác. Tài sản lớn nhất của nông dân không
phải là cái nhà mà là ruộng. Dự luật mới vẫn không băi bỏ quyền sở hữu
của nhà nước trên đất đai, nông dân chỉ được phép sử dụng ruộng trong
thời hạn từ 30 đến 50 năm. Nhưng không có ǵ bảo đảm là các quan chức
chính quyền ở địa phương sẽ thi hành luật mới, họ vẫn có thể “sung công”
những thửa ruộng của người dân, lấy lư do dùng cho việc công ích. Họ sẽ
biến ruộng đất thành khu gia cư hoặc khu công nghiệp, chia lô, rồi bán
lại cho các nhà thầu xây cất, lấy tiền bỏ túi. Ở Trung Quốc thế nào th́
ở Việt Nam cũng như vậy, hỏi đồng bào ở Thọ Đà th́ biết. Theo thống kê
của chính phủ Bắc Kinh trong năm qua có 40,000 nông dân bị sung công đất
ruộng, mà các quan chức địa phương làm theo thỏa hiệp với các công ty
xây dựng.
Một bất công khác
trong dự luật mới là các nông dân không được bán mà cũng không được dùng
đất ruộng cầm thế để vay nợ. Người nông dân các nước tự do có thể cầm
thế ruộng để vay tiền phát triển, cải tiến nghề nghiệp, những người bỏ
nghề nông có thể bán ruộng để làm nghề khác. Người mua thêm ruộng có thể
vay tiền để khai thác tốt hơn. Chế độ ruộng đất của cộng sản sẽ ḱm hăm
sự phát triển kinh tế ở nông thôn. Trong khi đó, các chủ nhà ở thành phố
có thể cầm thế nhà để vay nợ, họ sẽ trở thành một thị trường tốt cho các
ngân hàng chuyên cho vay lấy lăi. Trong đó chắc chắn có Đầu Thương Ngân
Hàng!
Để ngăn chặn những
người chống đối luật bảo vệ quyền tư hữu, đảng Cộng Sản Trung Quốc đă
phải viết rất nhiều câu trong dự luật ca ngợi quyền sở hữu công cộng,
đẫm mùi chủ nghĩa Mác Lenin. Nhưng trong thực tế họ cần phải bảo vệ tài
sản giới tư bản đỏ. Cho nên, ông Vương Triệu Quốc, phó chủ tịch quốc hội
khi giới thiệu dự luật đă đưa ra khẩu hiệu “hai quyết tâm.” Nghĩa là
“Quyết tâm củng cố và phát triển lănh vực kinh tế thuộc quyền sở hữu
công; đồng thời quyết tâm khuyến khích, hỗ trợ và hướng dẫn sự phát
triển của lănh vực kinh tế với quyền sở hữu ‘không công cộng’.” Ông
không dùng chữ “tư hữu,” nhưng cũng không dùng chữ “bất công,” nhưng ai
cũng hiểu là đạo luật mới có đủ cả hai yếu tố đó. Làm sao một quốc gia
có thể quyết tâm cả hai thứ một lúc như vậy? Chỉ có miệng lưỡi cộng sản
mới t́m ra những công thức và khẩu hiệu như thế. Năm nay Bắc Kinh đă làm,
mấy năm nữa thế nào Hà Nội cũng làm theo. Đồng bào ta cứ chờ coi, khi
các quan no nê rồi th́ họ phải lo bảo vệ cái túi tiền của họ!
Ngô Nhân Dụng